Chương 94: Pháp Khí Thượng Phẩm Của Nhị Thúc
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,908 từ
3 lượt đọc
Bóng tối ập xuống thạch thất, nhưng luồng gió tanh tưởi kia lại mang theo một loại sát cơ mang tính thực thể. Thần thức của Lâm Mặc vừa tản ra khỏi cơ thể ba thước đã truyền lại cảm giác đau nhói như bị hàng vạn mũi kim nhỏ li ti đâm thủng. Không gian xung quanh dường như biến thành một vũng bùn lầy lội, ép chặt lấy linh lực đang vận chuyển trong kinh mạch. Hắn vội vã cắn răng, cưỡng ép thu hẹp phạm vi dò xét thần thức về sát mặt da, tạo thành một tầng màng mỏng bảo vệ.
Nhị thúc, che kín thất khiếu!
Lâm Mặc gầm lên, tay trái vung mạnh về phía trước. Ba tấm Hỏa Linh Phù bậc một trung phẩm bay vút ra, bốc cháy thành ba quả cầu lửa lớn lơ lửng giữa không trung, miễn cưỡng xua tan đi hắc ám. Ánh lửa bập bùng soi rõ một đạo huyết ảnh mờ ảo đang nương theo khe hở ba tấc của cánh cửa đồng thau trườn ra ngoài. Thực thể này không có ngũ quan, chỉ là một khối máu loãng vặn vẹo liên tục, tỏa ra linh áp âm hàn bức cận ngưỡng Trúc Cơ sơ kỳ.
Huyết ảnh không vội vã lao thẳng vào Lâm Mặc. Nó lơ lửng giữa không trung, dường như đang đánh hơi khí tức sinh mệnh trong thạch thất. Đột nhiên, khối máu loãng uốn éo, hóa thành một mũi giáo đỏ sẫm bắn vọt về phía Lâm Cảnh Hán đang thoi thóp dưới góc tường. Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, bấm niệm pháp quyết, tế xuất Thanh Mộc Thuẫn. Tấm khiên gỗ lớn bằng nửa cánh cửa bay tới cắm phập xuống nền đá, che chắn kín kẽ trước mặt Nhị trưởng lão, đồng thời phát ra vầng sáng xanh nhạt khiêu khích đối thủ.
Đây thực chất chỉ là một đòn nhử. Lâm Mặc đã ngầm dùng chân di chuyển hai khỏa Mộc Lôi Tử chôn giấu ngay dưới lớp bụi đất phía trước khiên gỗ, chỉ đợi mũi giáo máu đâm tới sẽ kích nổ. Thế nhưng, thực thể tà mị kia dường như sở hữu bản năng chiến đấu vô cùng nhạy bén. Ngay khi mũi nhọn chạm vào rìa sóng linh khí của Mộc Lôi Tử, nó đột ngột khựng lại. Mũi giáo máu nháy mắt tan rã, vỡ thành hàng chục sợi tơ máu mỏng tang như tơ nhện, chuyển hướng bao vây lấy tấm khiên.
Đám tơ máu hoàn toàn bỏ qua mục tiêu ban đầu, bám chặt vào bề mặt Thanh Mộc Thuẫn. Trận văn phòng ngự trên mộc khiên vừa tiếp xúc với tơ máu liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Mộc linh khí thuần túy bị huyết độc ăn mòn với tốc độ kinh người, biến thành một màu đen kịt hôi thối. Kẻ địch đang muốn mượn pháp khí của hắn làm môi giới, men theo sợi dây liên kết thần thức để đánh thẳng vào thức hải chủ nhân.
Cảm nhận được sự xâm nhập của một cỗ sát ý điên cuồng, sắc mặt Lâm Mặc lập tức trắng bệch. Hắn không chút chần chừ, quả quyết chém đứt luồng thần thức đang duy trì khống chế Thanh Mộc Thuẫn. Đầu óc hắn lập tức ong lên dữ dội, tầm nhìn chao đảo, hai bên thái dương giật liên hồi như bị búa tạ nện xuống. Đổi lại cái giá tự hủy hoại một phần ba thần thức, hắn thành công chặt đứt đường lùi của huyết độc.
Tranh thủ khoảnh khắc tơ máu còn đang cắn nuốt mảnh linh tính tàn dư trên khiên gỗ, Lâm Mặc vỗ mạnh túi trữ vật. Một cây cọc gỗ màu tím sẫm, dài chừng một thước bay vọt ra. Đây là Tử Trúc Trấn Tà Đinh, pháp khí dùng một lần được luyện chế từ phần rễ sâu nhất của cội Tử Trúc ngàn năm. Hắn không dùng nó để tấn công đám tơ máu, mà dồn toàn bộ pháp lực đập mạnh vào chuôi cọc, phóng nó cắm ngập vào khe hở đang rỉ máu của cánh cửa đồng.
Keng!
Tử Trúc Trấn Tà Đinh ghim chặt vào bản lề, ma sát với mặt đồng tạo ra một chuỗi tia lửa. Trận văn thanh tẩy khắc trên thân đinh bừng sáng chói lọi, ngưng tụ thành một lớp màng ánh sáng màu lục lam phong kín khe hở. Đám tơ máu bên ngoài mất đi nguồn tiếp ứng từ bên trong không gian vặn vẹo kia, lập tức giãy giụa kịch liệt rồi héo rũ. Chúng rơi lả tả xuống nền đá, hóa thành những cục máu đông đen ngòm. Cùng lúc đó, Thanh Mộc Thuẫn mất đi linh tính cũng nứt làm đôi, rớt xuống vỡ vụn.
Giữa đống mảnh vỡ pháp khí và máu đen nhầy nhụa, một vật thể bị tơ máu nhả ra từ trước lăn lóc trên thanh thạch. Đó là một chiếc nhẫn ngọc bọc vàng xỉn màu, trên mặt nhẫn chạm khắc gia huy hình ba lá trúc đan chéo của Lâm gia. Lâm Cảnh Hán vừa được cứu mạng, gắng gượng nâng mí mắt nhìn sang, đồng tử bỗng co rụt lại đến cực hạn. Lão run rẩy cất giọng khàn đặc, mang theo nỗi sợ hãi tột độ.
Đó là nhẫn trữ vật của gia chủ đời trước! Tại sao nó lại nằm trong bụng thứ tà vật kia?
quá mức giảo hoạt. Tấm Thanh Mộc Thuẫn vỡ nát thành từng mảnh vụn đen ngòm, rơi lả tả xuống nền đá thanh thạch rồi nhanh chóng bị huyết độc ăn mòn thành vũng nước hôi thối. Cùng lúc đó, một luồng âm hàn mang theo sát niệm cuồng bạo men theo sợi thần thức kết nối pháp khí trào ngược thẳng lên thức hải Lâm Mặc. Không chút do dự, hắn cắn chặt răng, vận chuyển công pháp chủ động chém đứt một luồng thần niệm của chính mình. Cơn đau xé rách ập tới khiến tầm nhìn bên mắt phải của hắn tối sầm lại, cảnh vật xung quanh nhòe đi. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo, vầng trán hắn nổi đầy gân xanh nhưng tuyệt nhiên không phát ra nửa tiếng rên rỉ. Hắn biết rõ, chỉ cần tâm trí dao động một nhịp, huyết tà kia sẽ lập tức nhân cơ hội chui vào đoạt xá.
Mất đi mộc khiên che chắn, Lâm Cảnh Hán thoi thóp dưới đất hoàn toàn phơi bày trước luồng sát khí cuồn cuộn. Lâm Mặc vươn tay chộp lấy bả vai Nhị thúc, mượn lực lùi gấp về phía sau ba trượng, chuẩn xác đạp chân lên một mắt trận Tụ Linh còn sót lại ở góc phòng. Hắn ép luồng linh lực mộc thuộc tính ít ỏi còn lại bọc lấy hai người, tạm thời ngăn cách hơi thở. Lâm Mặc hiểu rõ chênh lệch cảnh giới lúc này, dùng pháp khí mộc thuộc tính cấp thấp đối đầu với thứ tà vật tiệm cận Trúc Cơ chẳng khác nào lấy củi ném vào lửa. Phải tìm ra nhược điểm cốt lõi của thứ quái vật vô hình này trước khi linh lực của hắn cạn kiệt.
Trong đầu Lâm Mặc lóe lên vô số phương án ứng phó, tay phải hắn nhanh chóng rút ra ba tấm Thổ Tường Phù bậc một hạ phẩm. Hắn không dán lên người để phòng ngự mà vung tay ném thẳng về phía ba góc chết của thạch thất, kích hoạt tạo thành ba bức tường đất dày cộp. Huyết ảnh đang lơ lửng khẽ rung lên, dường như bị linh khí dao động làm cho phân tâm. Khối máu loãng lập tức kéo giãn ra, hóa thành một tấm võng máu khổng lồ mang theo tiếng rít gào quỷ dị bổ nhào về phía bức tường đất gần nhất nhằm thôn phệ sinh cơ. Đây chính là mồi nhử mà Lâm Mặc cố tình giăng ra để đoạt lấy một nhịp thở, đồng thời quan sát quỹ đạo di chuyển của kẻ địch.
Thế nhưng, tà vật này đã sinh ra một tia linh trí xảo trá. Khi tấm võng máu vừa trùm lên tường đất, nó lập tức nhận ra bên trong hoàn toàn trống rỗng, không hề có hơi ấm của huyết nhục. Huyết ảnh phát ra một tiếng rít the thé không dội qua màng nhĩ mà đâm thẳng vào tâm trí, khiến màng nhĩ Lâm Mặc ong lên đau điếng. Nó thay đổi chiến thuật ngay tắp lự, không thèm đuổi theo tàn ảnh của Lâm Mặc nữa. Toàn bộ khối máu loãng co rụt lại, rơi phịch xuống mặt đất, hóa thành vô số mạch máu nhỏ li ti len lỏi vào các khe nứt của trận đồ thanh thạch. Tà vật này muốn dùng huyết độc ăn mòn nền móng linh mạch, trực tiếp phong tỏa đường lui và ép hai chú cháu hắn chết ngạt trong không gian ngập tràn tử khí.
Mặt đất dưới chân bắt đầu sủi bọt đen, linh khí mỏng manh trong thạch thất nhanh chóng bị ô nhiễm sinh ra mùi hôi thối nặc mùi tử thi. Lâm Mặc biết không thể lùi thêm được nữa, nếu để nó phá hỏng mắt trận Tụ Linh cuối cùng, cả hai sẽ trở thành cá nằm trên thớt. Hắn quyết đoán lật tay, lấy ra một chiếc bình ngọc xỉn màu chứa thứ nước trong vắt tỏa ra mùi hương thanh tịnh. Đây là một giọt Tử Trúc Linh Dịch pha loãng mà hắn luôn cẩn thận cất giữ bên mình để đề phòng tâm ma lúc đột phá. Hắn dội thẳng lọ linh dịch lên một tấm Tịnh Trần Phù, sau đó dồn chút pháp lực cuối cùng bóp nát lá bùa, ném mạnh về phía trung tâm vũng máu đen.
Một làn sương mù màu xanh nhạt mang theo sinh cơ thuần túy của mộc bản nguyên bùng nổ, nương theo sức rách của bùa chú quét ngang qua mặt sàn thạch thất. Tịnh Trần Phù vốn chỉ là bùa chú sinh hoạt không có lực sát thương, nhưng khi kết hợp cùng đặc tính thanh lọc của Tử Trúc Linh Dịch lại tạo ra một luồng tịnh hóa chi lực khắc chế gắt gao tà túy. Những mạch máu đỏ rực vừa chạm vào làn sương xanh liền bốc khói xèo xèo, co quắp lại như đỉa phải vôi. Trận văn dưới sàn đá được gột rửa, lập tức phát ra ánh sáng nhạt đẩy lùi tử khí. Huyết ảnh đau đớn thu hồi toàn bộ xúc tu, cuộn tròn lại rút lui về sát khe hở của cánh cửa đồng thau, linh áp bức người ban nãy giảm sút rõ rệt.
Đòn phản công liều lĩnh này không thể tiêu diệt hoàn toàn kẻ địch, nhưng đã thành công xé rách lớp ngụy trang bằng máu loãng của nó. Lớp huyết nhục vặn vẹo bên ngoài tan đi một phần lớn, để lộ ra vật thể cốt lõi đang lơ lửng ở trung tâm huyết ảnh. Đó là một đoạn xương ngón tay trắng ởn, trên bề mặt khắc chằng chịt những phù văn ma đạo nhỏ li ti màu đen đang không ngừng co bóp hấp thu tử khí từ xung quanh. Lâm Cảnh Hán tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, đôi mắt mờ đục đầy tơ máu cố gắng híp lại nhìn chằm chằm vào đoạn xương cốt tà ác kia, hơi thở bỗng trở nên dồn dập.
Nhị thúc, đó là vật gì?
Lâm Mặc trầm giọng hỏi, tay phải vẫn nắm chặt một gốc Tử Trúc đã vót nhọn, sẵn sàng tử chiến nếu thứ kia lao tới lần nữa.
Không phải yêu thú sinh ra từ oán khí tự nhiên.
Lâm Cảnh Hán thều thào, giọng nói khản đặc run rẩy mang theo sự tuyệt vọng và phẫn nộ tột cùng. Bàn tay gãy nát của ông cào xước cả vách đá phía sau. Đó là Tỏa Hồn Cốt của ma tu Huyết Thi Tông. Trận tai nạn ngập tràn chướng khí năm xưa giết chết đại ca hoàn toàn là một màn kịch, có kẻ đã dùng chính thân xác của gia chủ đời trước để nuôi dưỡng thứ này ngay trong cấm địa nhà ta.
quá đỗi xảo quyệt. Đám tơ máu bám trên Thanh Mộc Thuẫn đột nhiên rữa nát, hóa thành một vũng bùn tanh tưởi trút thẳng xuống nền thạch thất. Lâm Mặc biến sắc, lập tức thu hồi thần thức, cảm nhận được một luồng sát cơ lạnh lẽo truyền đến từ tận sâu dưới lòng bàn chân. Vô số mạch máu li ti mang theo tử khí đen ngòm đâm thủng lớp đá thanh thạch, đan thành một tấm lưới tử thần vây ráp lấy chỗ đứng của hắn và nhị thúc. Không gian chật hẹp ép luồng huyết độc xông lên tận mũi, mang theo mùi vị mục nát của xác chết ngàn năm.
Không thể dùng mộc pháp đối kháng, mộc sinh khí chỉ càng làm chất xúc tác cho tà vật sinh sôi. Lâm Mặc cắn răng đưa ra quyết định chớp nhoáng, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một xấp Hậu Thổ Phù bậc một thượng phẩm bay lả tả ra ngoài, chuẩn xác dán chặt lên những vết nứt đang ứa máu trên mặt đất.
Khởi!
Hắn dậm mạnh gót chân, linh lực cạn kiệt trong cơ thể được ép ra đến giọt cuối cùng, rót thẳng vào phù lục. Thổ khí hoàng sắc bùng lên, hòa cùng tàn tích của thạch trận, ngưng kết thành một bức tường đất dày cộp bao bọc lấy hai người. Đồng thời, hắn cố ý thu hẹp trận nhãn, để lộ một khe hở nhỏ ở hướng Bắc, âm thầm vận chuyển chút hỏa linh khí còn sót lại, dụ tà vật lao vào bẫy thiêu đốt đã giăng sẵn.
Thế nhưng, huyết ảnh lại một lần nữa thể hiện linh trí đáng sợ vượt xa yêu thú thông thường. Nó hoàn toàn phớt lờ khe hở hướng Bắc, cũng không thèm tấn công lớp tường đất kiên cố đang tỏa ra thổ linh khí khắc chế. Từ dưới nền đá sâu thẳm, những mạch máu li ti đột ngột đổi hướng, trườn dọc theo các đường vân nứt nẻ, đâm thẳng vào mắt trận Tụ Linh đang thoi thóp ở góc phòng. Tà vật muốn ô nhiễm trực tiếp linh nhãn của Tử Trúc Lĩnh, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp linh khí của gia tộc.
Dừng tay!
Lâm Cảnh Hán thều thào gào lên, hốc mắt nứt toác vươn tay muốn cản lại nhưng vô lực. Lâm Mặc hiểu rõ, nếu để linh nhãn bị nhuốm máu tà mị, toàn bộ linh dược quý giá trên núi sẽ chết héo trong một đêm, căn cơ trăm năm của Lâm gia coi như chấm hết. Hắn không còn lựa chọn nào khác, đành phải từ bỏ thế thủ vững chãi, chủ động bước ra khỏi vòng bảo vệ của tường đất.
Thần thức vốn đã mỏng manh của hắn bị cưỡng ép kéo căng đến cực hạn, hóa thành một mũi dùi vô hình hung hăng đâm thẳng vào khối huyết ảnh đang bám rễ lấy linh nhãn. Sự va chạm giữa thần thức tu sĩ và tà khí âm hàn tạo ra một tiếng rít chói tai vang vọng khắp không gian kín. Cùng lúc đó, Lâm Mặc vung tay ném mạnh Thanh Mộc Thuẫn đang bị ăn mòn dở dang vào giữa bầy tơ máu.
Bạo!
Giọng Lâm Mặc khàn đặc, mang theo sự quyết tuyệt tàn nhẫn. Tấm khiên gỗ truyền gia nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn, trận văn phòng ngự vỡ nát giải phóng toàn bộ mộc linh khí tinh thuần bị dồn nén bên trong. Uy lực vụ nổ xé rách lớp màn âm hàn, đánh bật khối máu loãng ra khỏi miệng linh nhãn. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc tự bạo pháp khí bản mệnh lại vô cùng tàn khốc.
Tàn dư của vụ nổ mang theo thần hồn phản phệ đánh thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Mắt phải của hắn truyền đến một cơn đau buốt óc như bị kim châm, tầm nhìn hoàn toàn chìm vào bóng tối đặc quánh, mất đi trọn vẹn khả năng cảm nhận ánh sáng. Khác với những lần hao tổn thể xác, lần này thọ nguyên của hắn bị rút đi rõ rệt để bù đắp cho lượng thần thức bốc hơi. Mái tóc đen nhánh xõa tung trên vai hắn trong chớp mắt bạc đi một phần ba, làn da quanh khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn mờ nhạt.
Khối huyết ảnh bị ép rời khỏi linh nhãn liền phát ra một tiếng gào thét không thuộc về nhân loại, âm thanh mang theo sự phẫn nộ tột độ. Nó cuộn tròn lại, từ bỏ việc giằng co mà trườn nhanh về phía khe hở của cánh cửa đồng thau đang khép hờ. Trước khi hoàn toàn lẩn khuất vào vùng ánh sáng đỏ ối, một vật thể cứng rắn từ trong trung tâm thân thể nó rơi cạch xuống nền đá thanh thạch.
Đó là một viên tinh thể màu đỏ sậm to bằng ngón tay cái, tỏa ra luồng khí tức nguyên thủy vô cùng thuần túy. Bên trong viên tinh thể, một sợi trận văn cổ xưa mang hình dáng chiếc lá Tử Trúc đang chậm rãi xoay tròn, không ngừng cắn nuốt chút linh khí mỏng manh còn sót lại trong thạch thất. Lâm Mặc che lấy con mắt phải mù lòa, hô hấp nặng nhọc, gắt gao nhìn chằm chằm vào vật chứng vừa xuất hiện.
Kẻ địch không hề muốn dồn ép Lâm Cảnh Hán vào chỗ chết ngay từ đầu, mục tiêu thực sự của nó là linh nhãn cấp hai đang ẩn giấu ngay phía sau lưng hắn.
Huyết ảnh mượn mộc khí đang phân rã từ mặt khiên làm điểm tựa, dung hợp vào những mảnh vụn đen kịt để thi triển một môn mộc độn tà dị. Khối máu loãng trong nháy mắt hóa thành một vệt mờ tàn ảnh, trực tiếp lướt qua đỉnh đầu Nhị trưởng lão. Nó mang theo sát cơ lạnh lẽo, bỏ qua mọi sự phòng bị để lao thẳng về phía cột đá chứa đựng linh nhãn của Tử Trúc Lĩnh.
Bạo.
Lâm Mặc không chút do dự, thần thức dứt khoát chặt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với Thanh Mộc Thuẫn. Hắn thà hy sinh một kiện pháp khí thượng phẩm của gia tộc còn hơn để linh mạch bị ô uế. Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa thạch thất chật hẹp, chấn động cả những lớp đá ong trên trần động. Pháp khí phòng ngự bị kích nổ từ bên trong, vỡ nát thành hàng vạn mảnh dằm gỗ nhọn hoắt. Linh lực cuồng bạo từ lõi mộc linh bùng phát, tạo thành một cơn lốc màu xanh lục mang theo tính hủy diệt, cuốn phăng đám tơ máu đang cố gắng tiếp cận đài hoa sen.
Hậu quả của việc tự hủy pháp khí bản mệnh lập tức giáng xuống. Hồn phách Lâm Mặc như bị một cây búa vô hình nện trúng, tạo ra một chấn động dữ dội trong thức hải. Hắn không rơi vào trạng thái nứt vỡ kinh mạch theo lẽ thường, nhưng hai hốc mắt rỉ ra thứ dịch nhờn màu xám xịt, thính giác hai bên tai hoàn toàn biến mất. Cùng lúc đó, ba mươi viên hạ phẩm linh thạch giấu sẵn trong tay áo hắn hóa thành bột mịn, toàn bộ linh lực dự trữ bị trận pháp tự bạo rút cạn sạch sẽ chỉ trong một nhịp thở.
Sóng xung kích mang theo mộc khí tàn phá quét qua thạch thất, xé toạc màn sương mù tanh tưởi do sát trận tạo ra. Đám tơ máu bị chấn nát không còn mảnh vụn, rơi lả tả xuống nền đá thanh thạch rồi bốc hơi thành những vệt khói độc. Tuy nhiên, dư chấn của vụ nổ không thể kiểm soát phương hướng, nó đánh thẳng vào rào chắn phòng ngự cuối cùng bảo vệ trung tâm trận đồ.
Trận văn Tụ Linh hình đài hoa sen khắc trên cột đá phát ra tiếng rạn nứt giòn giã. Ba đạo rãnh sâu hoắm kéo dài từ mép đài sen vào tận lõi, cắt đứt hoàn toàn quỹ đạo vận hành của trận pháp. Lớp màn sáng màu lục nhạt chớp tắt liên hồi rồi vỡ vụn như bọt nước. Linh khí mộc thuộc tính nồng đậm, vốn đang tuần hoàn theo quy luật để tẩm bổ cho cội Tử Trúc trên đỉnh núi, giờ đây mất đi gông cùm, bắt đầu xì ra ngoài thạch thất một cách điên cuồng.
Giữa làn khói bụi mịt mù, Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, mượn vách đá phía sau để đứng vững. Bàn tay trái của hắn nắm chặt lấy nửa mảnh tử ngọc bài nhặt được từ trước, mượn chút ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ nó để soi rọi cục diện. Ánh mắt hắn xuyên qua lớp bụi mộc, ghim chặt vào đài hoa sen đang rỉ linh khí.
Ở ngay trên mặt đài, một vũng máu loãng tàn dư không hề bị vụ nổ thanh tẩy. Ngược lại, nó đang vươn ra những xúc tu nhỏ xíu, điên cuồng cắm vào các vết nứt của trận văn. Khối máu tham lam hút lấy mộc linh khí tinh thuần để ngưng tụ lại thành hình người một lần nữa.
Nó đang mượn linh mạch của chúng ta để đắp nặn thực thể.
Lâm Cảnh Hán thều thào, thanh âm khàn đục lọt qua kẽ răng mang theo sự bất lực tột cùng. Lâm Mặc siết chặt tay, định vỗ túi trữ vật lấy ra lá bùa cuối cùng thì dị biến lại nổi lên. Từ bên trong khe hở ba tấc của cánh cửa đồng thau, một luồng âm phong buốt giá thổi quét ra, dập tắt ngọn lửa từ Hỏa Linh Phù vẫn đang lơ lửng trên không.
Một bàn tay khô khốc, da bọc xương xám ngoét đột ngột thò ra khỏi khe cửa. Bàn tay ấy không thèm để mắt tới hai thúc cháu Lâm gia, cũng không tấn công trực diện, mà chỉ hờ hững ghim chặt một mặt cờ trận rách nát nhuốm đầy máu đen cắm phập xuống nền đá.
Ngay khi cán cờ chạm đất, một vòng xoáy tử khí nổ tung. Toàn bộ linh khí mộc thuộc tính đang xì ra từ linh nhãn đột ngột khựng lại, sau đó bị một lực hút kinh hoàng kéo đổi hướng, cuồn cuộn chảy ngược thẳng vào trong khe hở của cánh cửa đồng thau. Cùng với dòng linh khí bị tước đoạt, một luồng uy áp tĩnh lặng nhưng nặng nề vượt xa ngưỡng Trúc Cơ kỳ ầm ầm giáng xuống, ép Lâm Mặc gập hẳn một đầu gối quỳ rạp trên mặt đất lạnh lẽo.
Nhị thúc, che kín thất khiếu!
Lâm Mặc gầm lên, tay trái vung mạnh về phía trước. Ba tấm Hỏa Linh Phù bậc một trung phẩm bay vút ra, bốc cháy thành ba quả cầu lửa lớn lơ lửng giữa không trung, miễn cưỡng xua tan đi hắc ám. Ánh lửa bập bùng soi rõ một đạo huyết ảnh mờ ảo đang nương theo khe hở ba tấc của cánh cửa đồng thau trườn ra ngoài. Thực thể này không có ngũ quan, chỉ là một khối máu loãng vặn vẹo liên tục, tỏa ra linh áp âm hàn bức cận ngưỡng Trúc Cơ sơ kỳ.
Huyết ảnh không vội vã lao thẳng vào Lâm Mặc. Nó lơ lửng giữa không trung, dường như đang đánh hơi khí tức sinh mệnh trong thạch thất. Đột nhiên, khối máu loãng uốn éo, hóa thành một mũi giáo đỏ sẫm bắn vọt về phía Lâm Cảnh Hán đang thoi thóp dưới góc tường. Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, bấm niệm pháp quyết, tế xuất Thanh Mộc Thuẫn. Tấm khiên gỗ lớn bằng nửa cánh cửa bay tới cắm phập xuống nền đá, che chắn kín kẽ trước mặt Nhị trưởng lão, đồng thời phát ra vầng sáng xanh nhạt khiêu khích đối thủ.
Đây thực chất chỉ là một đòn nhử. Lâm Mặc đã ngầm dùng chân di chuyển hai khỏa Mộc Lôi Tử chôn giấu ngay dưới lớp bụi đất phía trước khiên gỗ, chỉ đợi mũi giáo máu đâm tới sẽ kích nổ. Thế nhưng, thực thể tà mị kia dường như sở hữu bản năng chiến đấu vô cùng nhạy bén. Ngay khi mũi nhọn chạm vào rìa sóng linh khí của Mộc Lôi Tử, nó đột ngột khựng lại. Mũi giáo máu nháy mắt tan rã, vỡ thành hàng chục sợi tơ máu mỏng tang như tơ nhện, chuyển hướng bao vây lấy tấm khiên.
Đám tơ máu hoàn toàn bỏ qua mục tiêu ban đầu, bám chặt vào bề mặt Thanh Mộc Thuẫn. Trận văn phòng ngự trên mộc khiên vừa tiếp xúc với tơ máu liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Mộc linh khí thuần túy bị huyết độc ăn mòn với tốc độ kinh người, biến thành một màu đen kịt hôi thối. Kẻ địch đang muốn mượn pháp khí của hắn làm môi giới, men theo sợi dây liên kết thần thức để đánh thẳng vào thức hải chủ nhân.
Cảm nhận được sự xâm nhập của một cỗ sát ý điên cuồng, sắc mặt Lâm Mặc lập tức trắng bệch. Hắn không chút chần chừ, quả quyết chém đứt luồng thần thức đang duy trì khống chế Thanh Mộc Thuẫn. Đầu óc hắn lập tức ong lên dữ dội, tầm nhìn chao đảo, hai bên thái dương giật liên hồi như bị búa tạ nện xuống. Đổi lại cái giá tự hủy hoại một phần ba thần thức, hắn thành công chặt đứt đường lùi của huyết độc.
Tranh thủ khoảnh khắc tơ máu còn đang cắn nuốt mảnh linh tính tàn dư trên khiên gỗ, Lâm Mặc vỗ mạnh túi trữ vật. Một cây cọc gỗ màu tím sẫm, dài chừng một thước bay vọt ra. Đây là Tử Trúc Trấn Tà Đinh, pháp khí dùng một lần được luyện chế từ phần rễ sâu nhất của cội Tử Trúc ngàn năm. Hắn không dùng nó để tấn công đám tơ máu, mà dồn toàn bộ pháp lực đập mạnh vào chuôi cọc, phóng nó cắm ngập vào khe hở đang rỉ máu của cánh cửa đồng.
Keng!
Tử Trúc Trấn Tà Đinh ghim chặt vào bản lề, ma sát với mặt đồng tạo ra một chuỗi tia lửa. Trận văn thanh tẩy khắc trên thân đinh bừng sáng chói lọi, ngưng tụ thành một lớp màng ánh sáng màu lục lam phong kín khe hở. Đám tơ máu bên ngoài mất đi nguồn tiếp ứng từ bên trong không gian vặn vẹo kia, lập tức giãy giụa kịch liệt rồi héo rũ. Chúng rơi lả tả xuống nền đá, hóa thành những cục máu đông đen ngòm. Cùng lúc đó, Thanh Mộc Thuẫn mất đi linh tính cũng nứt làm đôi, rớt xuống vỡ vụn.
Giữa đống mảnh vỡ pháp khí và máu đen nhầy nhụa, một vật thể bị tơ máu nhả ra từ trước lăn lóc trên thanh thạch. Đó là một chiếc nhẫn ngọc bọc vàng xỉn màu, trên mặt nhẫn chạm khắc gia huy hình ba lá trúc đan chéo của Lâm gia. Lâm Cảnh Hán vừa được cứu mạng, gắng gượng nâng mí mắt nhìn sang, đồng tử bỗng co rụt lại đến cực hạn. Lão run rẩy cất giọng khàn đặc, mang theo nỗi sợ hãi tột độ.
Đó là nhẫn trữ vật của gia chủ đời trước! Tại sao nó lại nằm trong bụng thứ tà vật kia?
quá mức giảo hoạt. Tấm Thanh Mộc Thuẫn vỡ nát thành từng mảnh vụn đen ngòm, rơi lả tả xuống nền đá thanh thạch rồi nhanh chóng bị huyết độc ăn mòn thành vũng nước hôi thối. Cùng lúc đó, một luồng âm hàn mang theo sát niệm cuồng bạo men theo sợi thần thức kết nối pháp khí trào ngược thẳng lên thức hải Lâm Mặc. Không chút do dự, hắn cắn chặt răng, vận chuyển công pháp chủ động chém đứt một luồng thần niệm của chính mình. Cơn đau xé rách ập tới khiến tầm nhìn bên mắt phải của hắn tối sầm lại, cảnh vật xung quanh nhòe đi. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo, vầng trán hắn nổi đầy gân xanh nhưng tuyệt nhiên không phát ra nửa tiếng rên rỉ. Hắn biết rõ, chỉ cần tâm trí dao động một nhịp, huyết tà kia sẽ lập tức nhân cơ hội chui vào đoạt xá.
Mất đi mộc khiên che chắn, Lâm Cảnh Hán thoi thóp dưới đất hoàn toàn phơi bày trước luồng sát khí cuồn cuộn. Lâm Mặc vươn tay chộp lấy bả vai Nhị thúc, mượn lực lùi gấp về phía sau ba trượng, chuẩn xác đạp chân lên một mắt trận Tụ Linh còn sót lại ở góc phòng. Hắn ép luồng linh lực mộc thuộc tính ít ỏi còn lại bọc lấy hai người, tạm thời ngăn cách hơi thở. Lâm Mặc hiểu rõ chênh lệch cảnh giới lúc này, dùng pháp khí mộc thuộc tính cấp thấp đối đầu với thứ tà vật tiệm cận Trúc Cơ chẳng khác nào lấy củi ném vào lửa. Phải tìm ra nhược điểm cốt lõi của thứ quái vật vô hình này trước khi linh lực của hắn cạn kiệt.
Trong đầu Lâm Mặc lóe lên vô số phương án ứng phó, tay phải hắn nhanh chóng rút ra ba tấm Thổ Tường Phù bậc một hạ phẩm. Hắn không dán lên người để phòng ngự mà vung tay ném thẳng về phía ba góc chết của thạch thất, kích hoạt tạo thành ba bức tường đất dày cộp. Huyết ảnh đang lơ lửng khẽ rung lên, dường như bị linh khí dao động làm cho phân tâm. Khối máu loãng lập tức kéo giãn ra, hóa thành một tấm võng máu khổng lồ mang theo tiếng rít gào quỷ dị bổ nhào về phía bức tường đất gần nhất nhằm thôn phệ sinh cơ. Đây chính là mồi nhử mà Lâm Mặc cố tình giăng ra để đoạt lấy một nhịp thở, đồng thời quan sát quỹ đạo di chuyển của kẻ địch.
Thế nhưng, tà vật này đã sinh ra một tia linh trí xảo trá. Khi tấm võng máu vừa trùm lên tường đất, nó lập tức nhận ra bên trong hoàn toàn trống rỗng, không hề có hơi ấm của huyết nhục. Huyết ảnh phát ra một tiếng rít the thé không dội qua màng nhĩ mà đâm thẳng vào tâm trí, khiến màng nhĩ Lâm Mặc ong lên đau điếng. Nó thay đổi chiến thuật ngay tắp lự, không thèm đuổi theo tàn ảnh của Lâm Mặc nữa. Toàn bộ khối máu loãng co rụt lại, rơi phịch xuống mặt đất, hóa thành vô số mạch máu nhỏ li ti len lỏi vào các khe nứt của trận đồ thanh thạch. Tà vật này muốn dùng huyết độc ăn mòn nền móng linh mạch, trực tiếp phong tỏa đường lui và ép hai chú cháu hắn chết ngạt trong không gian ngập tràn tử khí.
Mặt đất dưới chân bắt đầu sủi bọt đen, linh khí mỏng manh trong thạch thất nhanh chóng bị ô nhiễm sinh ra mùi hôi thối nặc mùi tử thi. Lâm Mặc biết không thể lùi thêm được nữa, nếu để nó phá hỏng mắt trận Tụ Linh cuối cùng, cả hai sẽ trở thành cá nằm trên thớt. Hắn quyết đoán lật tay, lấy ra một chiếc bình ngọc xỉn màu chứa thứ nước trong vắt tỏa ra mùi hương thanh tịnh. Đây là một giọt Tử Trúc Linh Dịch pha loãng mà hắn luôn cẩn thận cất giữ bên mình để đề phòng tâm ma lúc đột phá. Hắn dội thẳng lọ linh dịch lên một tấm Tịnh Trần Phù, sau đó dồn chút pháp lực cuối cùng bóp nát lá bùa, ném mạnh về phía trung tâm vũng máu đen.
Một làn sương mù màu xanh nhạt mang theo sinh cơ thuần túy của mộc bản nguyên bùng nổ, nương theo sức rách của bùa chú quét ngang qua mặt sàn thạch thất. Tịnh Trần Phù vốn chỉ là bùa chú sinh hoạt không có lực sát thương, nhưng khi kết hợp cùng đặc tính thanh lọc của Tử Trúc Linh Dịch lại tạo ra một luồng tịnh hóa chi lực khắc chế gắt gao tà túy. Những mạch máu đỏ rực vừa chạm vào làn sương xanh liền bốc khói xèo xèo, co quắp lại như đỉa phải vôi. Trận văn dưới sàn đá được gột rửa, lập tức phát ra ánh sáng nhạt đẩy lùi tử khí. Huyết ảnh đau đớn thu hồi toàn bộ xúc tu, cuộn tròn lại rút lui về sát khe hở của cánh cửa đồng thau, linh áp bức người ban nãy giảm sút rõ rệt.
Đòn phản công liều lĩnh này không thể tiêu diệt hoàn toàn kẻ địch, nhưng đã thành công xé rách lớp ngụy trang bằng máu loãng của nó. Lớp huyết nhục vặn vẹo bên ngoài tan đi một phần lớn, để lộ ra vật thể cốt lõi đang lơ lửng ở trung tâm huyết ảnh. Đó là một đoạn xương ngón tay trắng ởn, trên bề mặt khắc chằng chịt những phù văn ma đạo nhỏ li ti màu đen đang không ngừng co bóp hấp thu tử khí từ xung quanh. Lâm Cảnh Hán tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, đôi mắt mờ đục đầy tơ máu cố gắng híp lại nhìn chằm chằm vào đoạn xương cốt tà ác kia, hơi thở bỗng trở nên dồn dập.
Nhị thúc, đó là vật gì?
Lâm Mặc trầm giọng hỏi, tay phải vẫn nắm chặt một gốc Tử Trúc đã vót nhọn, sẵn sàng tử chiến nếu thứ kia lao tới lần nữa.
Không phải yêu thú sinh ra từ oán khí tự nhiên.
Lâm Cảnh Hán thều thào, giọng nói khản đặc run rẩy mang theo sự tuyệt vọng và phẫn nộ tột cùng. Bàn tay gãy nát của ông cào xước cả vách đá phía sau. Đó là Tỏa Hồn Cốt của ma tu Huyết Thi Tông. Trận tai nạn ngập tràn chướng khí năm xưa giết chết đại ca hoàn toàn là một màn kịch, có kẻ đã dùng chính thân xác của gia chủ đời trước để nuôi dưỡng thứ này ngay trong cấm địa nhà ta.
quá đỗi xảo quyệt. Đám tơ máu bám trên Thanh Mộc Thuẫn đột nhiên rữa nát, hóa thành một vũng bùn tanh tưởi trút thẳng xuống nền thạch thất. Lâm Mặc biến sắc, lập tức thu hồi thần thức, cảm nhận được một luồng sát cơ lạnh lẽo truyền đến từ tận sâu dưới lòng bàn chân. Vô số mạch máu li ti mang theo tử khí đen ngòm đâm thủng lớp đá thanh thạch, đan thành một tấm lưới tử thần vây ráp lấy chỗ đứng của hắn và nhị thúc. Không gian chật hẹp ép luồng huyết độc xông lên tận mũi, mang theo mùi vị mục nát của xác chết ngàn năm.
Không thể dùng mộc pháp đối kháng, mộc sinh khí chỉ càng làm chất xúc tác cho tà vật sinh sôi. Lâm Mặc cắn răng đưa ra quyết định chớp nhoáng, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một xấp Hậu Thổ Phù bậc một thượng phẩm bay lả tả ra ngoài, chuẩn xác dán chặt lên những vết nứt đang ứa máu trên mặt đất.
Khởi!
Hắn dậm mạnh gót chân, linh lực cạn kiệt trong cơ thể được ép ra đến giọt cuối cùng, rót thẳng vào phù lục. Thổ khí hoàng sắc bùng lên, hòa cùng tàn tích của thạch trận, ngưng kết thành một bức tường đất dày cộp bao bọc lấy hai người. Đồng thời, hắn cố ý thu hẹp trận nhãn, để lộ một khe hở nhỏ ở hướng Bắc, âm thầm vận chuyển chút hỏa linh khí còn sót lại, dụ tà vật lao vào bẫy thiêu đốt đã giăng sẵn.
Thế nhưng, huyết ảnh lại một lần nữa thể hiện linh trí đáng sợ vượt xa yêu thú thông thường. Nó hoàn toàn phớt lờ khe hở hướng Bắc, cũng không thèm tấn công lớp tường đất kiên cố đang tỏa ra thổ linh khí khắc chế. Từ dưới nền đá sâu thẳm, những mạch máu li ti đột ngột đổi hướng, trườn dọc theo các đường vân nứt nẻ, đâm thẳng vào mắt trận Tụ Linh đang thoi thóp ở góc phòng. Tà vật muốn ô nhiễm trực tiếp linh nhãn của Tử Trúc Lĩnh, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp linh khí của gia tộc.
Dừng tay!
Lâm Cảnh Hán thều thào gào lên, hốc mắt nứt toác vươn tay muốn cản lại nhưng vô lực. Lâm Mặc hiểu rõ, nếu để linh nhãn bị nhuốm máu tà mị, toàn bộ linh dược quý giá trên núi sẽ chết héo trong một đêm, căn cơ trăm năm của Lâm gia coi như chấm hết. Hắn không còn lựa chọn nào khác, đành phải từ bỏ thế thủ vững chãi, chủ động bước ra khỏi vòng bảo vệ của tường đất.
Thần thức vốn đã mỏng manh của hắn bị cưỡng ép kéo căng đến cực hạn, hóa thành một mũi dùi vô hình hung hăng đâm thẳng vào khối huyết ảnh đang bám rễ lấy linh nhãn. Sự va chạm giữa thần thức tu sĩ và tà khí âm hàn tạo ra một tiếng rít chói tai vang vọng khắp không gian kín. Cùng lúc đó, Lâm Mặc vung tay ném mạnh Thanh Mộc Thuẫn đang bị ăn mòn dở dang vào giữa bầy tơ máu.
Bạo!
Giọng Lâm Mặc khàn đặc, mang theo sự quyết tuyệt tàn nhẫn. Tấm khiên gỗ truyền gia nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn, trận văn phòng ngự vỡ nát giải phóng toàn bộ mộc linh khí tinh thuần bị dồn nén bên trong. Uy lực vụ nổ xé rách lớp màn âm hàn, đánh bật khối máu loãng ra khỏi miệng linh nhãn. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc tự bạo pháp khí bản mệnh lại vô cùng tàn khốc.
Tàn dư của vụ nổ mang theo thần hồn phản phệ đánh thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Mắt phải của hắn truyền đến một cơn đau buốt óc như bị kim châm, tầm nhìn hoàn toàn chìm vào bóng tối đặc quánh, mất đi trọn vẹn khả năng cảm nhận ánh sáng. Khác với những lần hao tổn thể xác, lần này thọ nguyên của hắn bị rút đi rõ rệt để bù đắp cho lượng thần thức bốc hơi. Mái tóc đen nhánh xõa tung trên vai hắn trong chớp mắt bạc đi một phần ba, làn da quanh khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn mờ nhạt.
Khối huyết ảnh bị ép rời khỏi linh nhãn liền phát ra một tiếng gào thét không thuộc về nhân loại, âm thanh mang theo sự phẫn nộ tột độ. Nó cuộn tròn lại, từ bỏ việc giằng co mà trườn nhanh về phía khe hở của cánh cửa đồng thau đang khép hờ. Trước khi hoàn toàn lẩn khuất vào vùng ánh sáng đỏ ối, một vật thể cứng rắn từ trong trung tâm thân thể nó rơi cạch xuống nền đá thanh thạch.
Đó là một viên tinh thể màu đỏ sậm to bằng ngón tay cái, tỏa ra luồng khí tức nguyên thủy vô cùng thuần túy. Bên trong viên tinh thể, một sợi trận văn cổ xưa mang hình dáng chiếc lá Tử Trúc đang chậm rãi xoay tròn, không ngừng cắn nuốt chút linh khí mỏng manh còn sót lại trong thạch thất. Lâm Mặc che lấy con mắt phải mù lòa, hô hấp nặng nhọc, gắt gao nhìn chằm chằm vào vật chứng vừa xuất hiện.
Kẻ địch không hề muốn dồn ép Lâm Cảnh Hán vào chỗ chết ngay từ đầu, mục tiêu thực sự của nó là linh nhãn cấp hai đang ẩn giấu ngay phía sau lưng hắn.
Huyết ảnh mượn mộc khí đang phân rã từ mặt khiên làm điểm tựa, dung hợp vào những mảnh vụn đen kịt để thi triển một môn mộc độn tà dị. Khối máu loãng trong nháy mắt hóa thành một vệt mờ tàn ảnh, trực tiếp lướt qua đỉnh đầu Nhị trưởng lão. Nó mang theo sát cơ lạnh lẽo, bỏ qua mọi sự phòng bị để lao thẳng về phía cột đá chứa đựng linh nhãn của Tử Trúc Lĩnh.
Bạo.
Lâm Mặc không chút do dự, thần thức dứt khoát chặt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với Thanh Mộc Thuẫn. Hắn thà hy sinh một kiện pháp khí thượng phẩm của gia tộc còn hơn để linh mạch bị ô uế. Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa thạch thất chật hẹp, chấn động cả những lớp đá ong trên trần động. Pháp khí phòng ngự bị kích nổ từ bên trong, vỡ nát thành hàng vạn mảnh dằm gỗ nhọn hoắt. Linh lực cuồng bạo từ lõi mộc linh bùng phát, tạo thành một cơn lốc màu xanh lục mang theo tính hủy diệt, cuốn phăng đám tơ máu đang cố gắng tiếp cận đài hoa sen.
Hậu quả của việc tự hủy pháp khí bản mệnh lập tức giáng xuống. Hồn phách Lâm Mặc như bị một cây búa vô hình nện trúng, tạo ra một chấn động dữ dội trong thức hải. Hắn không rơi vào trạng thái nứt vỡ kinh mạch theo lẽ thường, nhưng hai hốc mắt rỉ ra thứ dịch nhờn màu xám xịt, thính giác hai bên tai hoàn toàn biến mất. Cùng lúc đó, ba mươi viên hạ phẩm linh thạch giấu sẵn trong tay áo hắn hóa thành bột mịn, toàn bộ linh lực dự trữ bị trận pháp tự bạo rút cạn sạch sẽ chỉ trong một nhịp thở.
Sóng xung kích mang theo mộc khí tàn phá quét qua thạch thất, xé toạc màn sương mù tanh tưởi do sát trận tạo ra. Đám tơ máu bị chấn nát không còn mảnh vụn, rơi lả tả xuống nền đá thanh thạch rồi bốc hơi thành những vệt khói độc. Tuy nhiên, dư chấn của vụ nổ không thể kiểm soát phương hướng, nó đánh thẳng vào rào chắn phòng ngự cuối cùng bảo vệ trung tâm trận đồ.
Trận văn Tụ Linh hình đài hoa sen khắc trên cột đá phát ra tiếng rạn nứt giòn giã. Ba đạo rãnh sâu hoắm kéo dài từ mép đài sen vào tận lõi, cắt đứt hoàn toàn quỹ đạo vận hành của trận pháp. Lớp màn sáng màu lục nhạt chớp tắt liên hồi rồi vỡ vụn như bọt nước. Linh khí mộc thuộc tính nồng đậm, vốn đang tuần hoàn theo quy luật để tẩm bổ cho cội Tử Trúc trên đỉnh núi, giờ đây mất đi gông cùm, bắt đầu xì ra ngoài thạch thất một cách điên cuồng.
Giữa làn khói bụi mịt mù, Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, mượn vách đá phía sau để đứng vững. Bàn tay trái của hắn nắm chặt lấy nửa mảnh tử ngọc bài nhặt được từ trước, mượn chút ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ nó để soi rọi cục diện. Ánh mắt hắn xuyên qua lớp bụi mộc, ghim chặt vào đài hoa sen đang rỉ linh khí.
Ở ngay trên mặt đài, một vũng máu loãng tàn dư không hề bị vụ nổ thanh tẩy. Ngược lại, nó đang vươn ra những xúc tu nhỏ xíu, điên cuồng cắm vào các vết nứt của trận văn. Khối máu tham lam hút lấy mộc linh khí tinh thuần để ngưng tụ lại thành hình người một lần nữa.
Nó đang mượn linh mạch của chúng ta để đắp nặn thực thể.
Lâm Cảnh Hán thều thào, thanh âm khàn đục lọt qua kẽ răng mang theo sự bất lực tột cùng. Lâm Mặc siết chặt tay, định vỗ túi trữ vật lấy ra lá bùa cuối cùng thì dị biến lại nổi lên. Từ bên trong khe hở ba tấc của cánh cửa đồng thau, một luồng âm phong buốt giá thổi quét ra, dập tắt ngọn lửa từ Hỏa Linh Phù vẫn đang lơ lửng trên không.
Một bàn tay khô khốc, da bọc xương xám ngoét đột ngột thò ra khỏi khe cửa. Bàn tay ấy không thèm để mắt tới hai thúc cháu Lâm gia, cũng không tấn công trực diện, mà chỉ hờ hững ghim chặt một mặt cờ trận rách nát nhuốm đầy máu đen cắm phập xuống nền đá.
Ngay khi cán cờ chạm đất, một vòng xoáy tử khí nổ tung. Toàn bộ linh khí mộc thuộc tính đang xì ra từ linh nhãn đột ngột khựng lại, sau đó bị một lực hút kinh hoàng kéo đổi hướng, cuồn cuộn chảy ngược thẳng vào trong khe hở của cánh cửa đồng thau. Cùng với dòng linh khí bị tước đoạt, một luồng uy áp tĩnh lặng nhưng nặng nề vượt xa ngưỡng Trúc Cơ kỳ ầm ầm giáng xuống, ép Lâm Mặc gập hẳn một đầu gối quỳ rạp trên mặt đất lạnh lẽo.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.