Chương 93: Khe Hở Đen Ngòm
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,573 từ
3 lượt đọc
Áp lực từ cánh cửa đồng thau bùng nổ, mang theo hơi thở tang thương cổ kính quét ngang thạch thất. Lớp linh áp này không hề nhuốm màu ma đạo tà dâm, mà tràn ngập mộc khí thuần túy nhưng cực kỳ cuồng bạo. Lâm Mặc lùi lại nửa bước, ngực trái nhói lên từng cơn khi tàn ấn Huyết Thi Tông rục rịch cộng hưởng với dị biến trước mắt. Mũi tên đen ngòm vừa phá nát bức tường không hề tiêu tán, nó vặn vẹo giữa không trung rồi cắm phập vào trung tâm đạo phong ấn bện từ rễ Tử Trúc héo úa.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, hắc khí bắt đầu điên cuồng ăn mòn lớp rễ cây ngàn năm. Lâm Mặc cắn chặt răng, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật, triệu xuất ba tấm Thanh Mộc Hóa Sát Phù. Hắn không ném thẳng vào hắc khí để đối chọi gay gắt, mà vung tay cắm ba lá bùa xuống ba yếu huyệt trên nền đá thanh thạch ngay trước cửa đồng. Trận văn tam giác vừa hình thành, mộc linh khí dồi dào lập tức bốc lên, cố tình tạo ra một mồi nhử béo bở để dụ luồng sát khí rời khỏi phong ấn.
Quả nhiên, luồng hắc khí mang theo tàn ý xảo quyệt của ma tu lập tức khựng lại. Nó nhả rễ Tử Trúc ra, hóa thành một cái miệng khổng lồ lao xuống cắn nuốt trận văn tam giác. Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào mộc linh khí, tàn ý trong hắc khí chợt khẽ rung lên, nhận ra luồng linh lực này rỗng tuếch và ẩn chứa hỏa diễm bạo liệt bên trong. Không chút do dự, cái miệng đen ngòm đột ngột tách làm hai luồng xé gió tản ra hai bên, hoàn toàn bỏ qua bẫy rập của Lâm Mặc.
Gia chủ, nó nhắm vào linh huyết!
Lâm Cảnh Hán thều thào hô lớn, thân thể trọng thương cố gắng lết về phía sau. Hai luồng hắc khí đã hợp nhất lại thành một sợi roi nhọn hoắt, nhắm thẳng vào mi tâm của vị Nhị trưởng lão đang suy kiệt để cướp đoạt sinh cơ. Khoảng cách quá gần, trận pháp trong thạch thất lại vừa vỡ nát, Lâm Mặc căn bản không kịp ngưng tụ pháp thuật phòng ngự. Ánh mắt hắn chớp lóe, tay phải gắt gao nắm lấy nửa mảnh ngọc bài tử ngọc vừa thu được từ đống tro tàn.
Hắn vận chuyển pháp quyết, ép một ngụm linh khí mang theo tinh nguyên nhạt màu rót thẳng vào bề mặt ngọc bài. Dãy trận văn cổ xưa trên tử ngọc tức thì sáng rực, phát ra một tiếng vù trầm đục cộng hưởng mãnh liệt với cánh cửa đồng thau. Những sợi rễ Tử Trúc héo úa vốn đang bất động trên mặt cửa đột nhiên sống dậy, vươn dài ra như những xúc tu đâm xuyên qua không khí. Tốc độ của chúng nhanh như chớp, đan chéo thành một tấm võng mộc linh dày đặc chắn ngay trước mặt Lâm Cảnh Hán.
Phập một tiếng trầm đục, sợi roi hắc khí đâm sầm vào võng rễ cây, lập tức bị vô số gai nhọn màu tím sẫm ghim chặt. Mộc khí ngàn năm mượn nhờ ngọc bài làm vật dẫn, điên cuồng tịnh hóa luồng tà sát cuối cùng của Huyết Thi Tông, biến nó thành những làn khói trắng xèo xèo tan biến. Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề nhỏ. Sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt đi trông thấy, một lọn tóc bên thái dương phải lập tức chuyển sang màu bạc trắng do hao tổn ba năm thọ nguyên để cưỡng ép kích hoạt trận văn vượt cấp.
Cùng lúc đó, nửa mảnh ngọc bài trong tay hắn vang lên một tiếng rắc thanh thúy, bề mặt xuất hiện thêm ba vết nứt sâu hoắm, linh quang mờ mịt hẳn đi. Hắc khí tuy đã bị diệt, nhưng sự can thiệp thô bạo vừa rồi đã phá vỡ sự cân bằng của đạo phong ấn. Những sợi rễ Tử Trúc trên cửa đồng thau không thu lại mà bắt đầu khô nứt, rụng lả tả xuống nền đá tạo thành lớp mùn đen ngòm. Cánh cửa rỉ sét khẽ hé mở ra một khe hở bằng hai ngón tay.
Từ trong khe hở hẹp ấy, một mùi hương linh dược cực kỳ nồng đậm trào ra, xen lẫn với mùi hủ thi thối rữa ngàn năm. Lâm Cảnh Hán hít phải một ngụm khí tức này, sắc mặt vốn trắng bệch bỗng hiện lên một tầng bích lục quỷ dị, pháp lực trong đan điền lại có dấu hiệu bạo động. Lâm Mặc vội vàng lùi lại, tay phải gắt gao siết chặt mảnh ngọc bài rạn nứt, thần thức căng cứng đảo qua khe cửa tối tăm. Bên trong không gian bí mật của liệt tổ liệt tông, dường như có thứ gì đó vừa mở mắt.
n năm bạo phát, tạo thành một tấm lưới tử sắc đan chéo giữa không trung, ghim chặt lấy sợi roi hắc khí chỉ cách mi tâm Lâm Cảnh Hán chưa đầy nửa tấc.
Những sợi rễ khô héo dưới sự điều động của tử ngọc bỗng chốc tỏa ra sinh cơ rực rỡ, điên cuồng siết chặt lấy thực thể tà ác. Tiếng xèo xèo vang lên liên hồi khi mộc linh lực tinh thuần bắt đầu tịnh hóa lớp tử khí bên ngoài sợi roi. Lâm Mặc không dám buông lỏng, thần thức bám chặt vào ngọc bài, không ngừng rót thêm pháp lực để duy trì trận tuyến. Hắn muốn mượn lực lượng phong ấn cổ xưa này để triệt để nghiền nát tàn ý ma đạo.
Thế nhưng, tàn ý trong hắc khí không hề ngu ngốc chịu trận. Nhận ra mộc võng quá mức kiên cố, phần đầu sợi roi đột nhiên nổ tung thành vô số hạt bụi xám. Thay vì tiếp tục công kích Lâm Cảnh Hán, đám bụi mờ này dung nhập thẳng vào không khí, men theo luồng linh lực kết nối mà đánh ngược về phía ngọc bài trong tay Lâm Mặc. Lớp tà khí này mang theo huyễn tượng thây núi biển máu, trực tiếp công kích vào rào chắn thần thức của hắn.
Một cỗ âm hàn thấu xương xộc thẳng lên não, khiến tầm nhìn của Lâm Mặc chấn động kịch liệt. Ấn ký đầu lâu trên ngực trái hắn lại bắt đầu rực nóng, tạo thành thế gọng kìm trong ngoài phối hợp. Hắn cắn răng, lập tức đưa ra quyết định từ bỏ việc phòng ngự thụ động. Tay trái nhanh chóng bấm pháp quyết, Lâm Mặc chủ động cắt đứt một luồng thần thức đang điều khiển tử ngọc, đồng thời kích nổ ba tấm Thanh Mộc Hóa Sát Phù vốn đang cắm dưới đất.
Đoạn thần thức bị cắt đứt mang theo tà khí nổ tung giữa không trung, tạo ra một vùng chân không linh lực ngắn ngủi. Cùng lúc đó, hỏa diễm bạo liệt từ ba lá bùa bùng lên, thiêu rụi hoàn toàn đám bụi xám đang cố gắng tràn tới. Đổi lại, việc tự bạo thần thức khiến mi tâm Lâm Mặc nứt toác, máu tươi rỉ ra ròng ròng, cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn kim châm đâm thẳng vào óc. Đáng giá hơn, nửa mảnh tử ngọc trong tay hắn vang lên một tiếng rắc chói tai, xuất hiện một vết nứt dài chạy dọc theo đường vân.
Nhị thúc, mau lùi vào góc chết của linh nhãn!
Lâm Mặc quát khẽ, thanh âm khàn đặc vì cố nén cơn choáng váng.
Lâm Cảnh Hán hiểu ý, không màng đến thương thế, cắn răng lộn vòng ra phía sau khối Tĩnh Tâm Thạch đã rạn nứt. Vừa dứt lời, luồng hắc khí mất đi tàn ý dẫn dắt liền trở thành vật vô chủ, nhanh chóng bị lưới rễ Tử Trúc cắn nuốt sạch sẽ.
Tuy nhiên, dư ba của vụ va chạm cộng với linh lực từ tử ngọc đã phá vỡ sự cân bằng của đạo phong ấn cổ. Những sợi rễ cây bám trên cánh cửa đồng thau từ từ rụt lại, thu về các rãnh nứt xung quanh khung cửa. Một tiếng cọ xát nặng nề vang lên, mang theo lớp bụi thời gian lả tả rơi xuống. Cánh cửa đồng vốn đóng chặt hàng trăm năm qua, nay lại tự động hé mở ra một khe hở rộng bằng hai bàn tay.
Từ trong khe cửa, không có âm khí hay ma khí tràn ra như dự đoán, mà là một mùi hương linh dược thanh lãnh đến nao lòng. Lâm Mặc nheo mắt, cưỡng ép thần thức đang suy yếu ngưng tụ thành một sợi chỉ mảnh, thận trọng luồn vào bên trong thăm dò. Xuyên qua lớp sương mù nhạt màu, cảnh tượng hiện ra khiến nhịp tim hắn chệch đi một nhịp.
Bên trong không phải là một gian mật thất chứa công pháp hay pháp bảo, mà là một mảnh linh điền nhân tạo rộng chừng ba trượng. Ở chính giữa linh điền, một gốc Tử Trúc chỉ cao bằng nửa người đang lẳng lặng sinh trưởng. Điều kỳ dị là, thân trúc không có màu tím đen như bên ngoài, mà óng ánh sắc vàng kim nhạt, xung quanh mơ hồ ngưng tụ ra những giọt linh dịch mang đậm khí tức bản nguyên. Dưới gốc trúc vàng, một bộ hài cốt mặc đạo bào gia tộc đang khoanh chân tọa hóa, trên đùi đặt một chiếc hộp gỗ mộc mạc.
Chiếc hộp gỗ không hề có cấm chế khóa lại, nắp hộp đã bị đẩy lệch sang một bên, để lộ ra một góc của bức thư lụa nhuốm máu. Lâm Mặc siết chặt ngọc bài đang rạn nứt trong tay, nhận ra khí tức trên bộ hài cốt kia giống hệt với dao động từ nửa mảnh tử ngọc. Lão tổ tọa hóa trong cấm địa, nhưng lại tự tay phong ấn nơi này từ bên trong, rốt cuộc là đang trốn tránh kẻ thù bên ngoài, hay đang giam giữ thứ gì đó ở cùng mình.
ng lại. Từng sợi rễ khô quắt bỗng chốc vươn dài, đan dệt thành một tấm lưới mộc linh khí màu tử kim chắn ngang trước mặt Lâm Cảnh Hán. Sợi roi hắc khí hung hăng quất xuống tấm lưới, tạo ra một tiếng nổ trầm đục khiến vách đá xung quanh rạn nứt. Linh khí va chạm không sinh ra hỏa quang, mà trực tiếp ăn mòn lẫn nhau, bốc lên những trận khói trắng mang mùi mục nát.
Tàn ý ma đạo cực kỳ giảo hoạt. Nhận ra tấm lưới rễ cây được chống đỡ bởi căn cơ của toàn bộ mạch ngầm cấp hai dưới chân Tử Trúc Lĩnh, nó lập tức từ bỏ việc tập kích Nhị trưởng lão. Sợi roi đen ngòm nháy mắt phân hóa thành hàng trăm con đỉa nhỏ, gắt gao bám lấy từng mắt lưới rễ trúc. Chúng không phá hủy, mà lấy rễ cây làm cầu nối, điên cuồng truyền tà khí ngược về phía cánh cửa đồng thau để ăn mòn tổng trận nhãn.
Rút ngọc bài lại! Trận văn trên cửa đang bị đảo nghịch!
Lâm Cảnh Hán kinh hãi quát lớn, đôi mắt vằn lên tơ máu khi nhìn thấy phong ấn ngàn năm bắt đầu chuyển sang màu xám xịt.
Lâm Mặc sắc mặt trầm như nước, tay phải cầm tử ngọc không hề buông lỏng. Hắn biết rõ nếu ngắt kết nối lúc này, tà khí sẽ hoàn toàn dung nhập vào cửa đồng, giải phóng thứ bên trong. Thay vì lùi bước, hắn chủ động giải trừ một đạo cấm chế phòng ngự trên ngọc bài. Một luồng linh lực thuần âm cố tình được tiết lộ ra ngoài, tạo thành một thông đạo giả dụ dỗ bầy đỉa hắc khí chuyển hướng.
Quả nhiên, tàn ý ma đạo lập tức mắc bẫy, ngỡ rằng đã tìm được kẽ hở yếu nhất của người thi pháp. Toàn bộ hắc khí bứt khỏi rễ trúc, trào dâng như thác lũ rót thẳng vào nửa mảnh tử ngọc trong tay Lâm Mặc. Nhiệt độ trong thạch thất đột ngột giảm mạnh, đóng băng hơi nước thành những hạt sương đen li ti.
Cái giá phải trả đến ngay tức khắc. Cánh tay phải của Lâm Mặc không đổ một giọt máu, nhưng phần da thịt chạm vào ngọc bài nháy mắt bị tước đoạt sinh cơ. Làn da hắn nhanh chóng khô héo, chuyển sang màu nâu xám sần sùi, triệt để hóa thành một lớp vỏ cây dính chặt vào tử ngọc. Thần thức của hắn bị tà khí xâm nhập, kéo theo ảo ảnh về một vùng huyết hải ngập ngụa xác chết nhằm tước đoạt quyền kiểm soát thân thể.
Lâm Mặc gõ mạnh ngón tay trái vào huyệt Thái Dương, quả quyết thiêu đốt hai mươi năm thọ nguyên để đổi lấy một khoảnh khắc thanh tỉnh. Hắn mượn nhờ sinh cơ vừa bạo phát, vận chuyển pháp quyết ném mạnh nửa mảnh tử ngọc đã ngậm đầy hắc khí vào góc khuất của thạch thất.
Tử ngọc va chạm với vách đá, một tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên. Hắc khí bị nhốt trong không gian chật hẹp của trận văn ngọc bài, không kịp thoát ra đã bị lực lượng tự bạo của linh ngọc triệt tiêu hơn phân nửa. Tuy nhiên, dư ba của vụ nổ đã làm rối loạn hoàn toàn trật tự linh mạch dưới lòng đất. Ba cây cột cờ trận pháp cắm ở góc phòng đồng loạt gãy gập, thất tốn trận nhãn bảo vệ cấm địa triệt để sụp đổ.
Trên cánh cửa đồng thau, tấm lưới rễ Tử Trúc mất đi sự duy trì của ngọc bài liền cấp tốc rụt lại, khô héo rồi vỡ vụn thành bột mịn. Tiếng cọ xát của kim loại nặng nề vang lên. Cánh cửa đóng kín hàng trăm năm chậm rãi hé mở ra một khe hở rộng bằng nửa thân người. Từ trong bóng tối sâu thẳm, không có tà khí tràn ra, mà là một mùi hương linh dược nồng đậm đến mức hóa thành sương mù màu tím nhạt lượn lờ.
Lâm Mặc ôm lấy cánh tay phải đang dần hóa gỗ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào khe cửa. Xuyên qua lớp sương mù tím, hắn nhìn thấy một gốc Tử Trúc khổng lồ đã hóa thạch. Đáng sợ là, trên thân cây hóa thạch ấy lại cắm phập bảy thanh phi kiếm rỉ sét mang gia huy của chính Lâm gia. Từng giọt chất lỏng màu vàng sậm từ mũi kiếm rỉ xuống, hội tụ thành một vũng linh dịch tỏa ra sinh cơ vô tận nhưng lại bốc lên tử khí rợn người.
ng lại. Hàng chục cái rễ khô quắt điên cuồng vươn dài, đan kết thành một tấm mộc thuẫn khổng lồ chắn ngang trước mặt Nhị trưởng lão. Sợi roi hắc khí hung hăng quất xuống, va chạm với mộc thuẫn tạo ra một chuỗi thanh âm xèo xèo như mỡ sôi. Linh áp từ tử ngọc bài mượn nhờ trận văn trên cửa đồng, gắt gao khóa chặt tàn ý ma đạo vào giữa không trung. Những cái rễ Tử Trúc dường như có sinh mệnh, chúng không chỉ phòng ngự mà còn chủ động vươn ra những xúc tu nhỏ bé, đâm thẳng vào thân sợi roi để cắn nuốt tử khí.
Tàn ý trong hắc khí rít lên một tiếng chói tai, nhận ra bản thân đã sập bẫy giam cầm của mộc trận cổ xưa. Nó không tiếp tục giằng co vô ích, lập tức tự bạo đoạn đuôi roi nhằm thoát khỏi sự trói buộc. Khí đen mượn lực đẩy bùng lên cao, dứt khoát bỏ qua con mồi Lâm Cảnh Hán để xoay ngược trở lại. Giữa không trung, luồng khí đặc quánh phân tách thành hai đạo ảo ảnh. Một đạo hóa thành tấm lưới đen chụp xuống đầu Lâm Mặc, đạo còn lại âm thầm thẩm thấu vào nền đá, men theo mạch ngầm cấp hai đang tổn thương để tập kích thẳng vào hạ bàn của hắn.
Lâm Mặc thu hết biến hóa vào trong mắt, thần thức căng cứng cảm nhận được luồng lạnh lẽo đang luồn lách dưới lòng bàn chân. Trận pháp trong thạch thất đã vỡ, hắn không thể dùng thổ độn để né tránh. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn cắn răng chủ động cắt đứt liên kết thần thức với ba tấm Thanh Mộc Hóa Sát Phù. Hắn dồn toàn bộ linh lực còn sót lại trong đan điền, cưỡng ép tử ngọc bài bộc phát toàn bộ uy năng. Dãy trận văn trên ngọc bài sáng rực đến mức chói mắt, tạo ra một vòng xoáy linh khí khổng lồ hút ngược toàn bộ mộc khí từ cánh cửa đồng thau về phía mình.
Đạo hắc khí dưới nền đá vừa trồi lên định cắn nát cổ chân hắn liền bị vòng xoáy này cuốn phăng đi. Tấm lưới đen bên trên cũng bị xé toạc, hút gọn vào bề mặt ngọc bài. Một tiếng oanh minh trầm đục nổ tung giữa thạch thất. Ngọc bài không chịu nổi sức ép từ hai luồng lực lượng đối nghịch, vỡ vụn thành bột mịn. Dư ba mộc linh lực cuồng bạo xé toạc luồng hắc khí thành trăm ngàn mảnh vụn vô hại, triệt để đánh tan tàn ý ma đạo.
Thế nhưng, cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Tàn dư tử khí cộng hưởng với mộc linh lực quá tải tràn ngược vào kinh mạch tay phải của Lâm Mặc. Làn da hắn nhanh chóng khô khốc, nứt nẻ và chuyển sang màu xám đen sần sùi. Chỉ trong vài cái chớp mắt, toàn bộ cánh tay từ cùi chỏ trở xuống đã hoàn toàn hóa thành một đoạn vỏ cây mục nát. Cánh tay phải triệt để mất đi tri giác, buông thõng xuống bên hông, tước đoạt hoàn toàn khả năng thi triển pháp quyết của hắn trong tương lai gần.
Cùng lúc đó, sinh cơ trong cơ thể hắn bị cánh cửa đồng thau điên cuồng rút lấy để bù đắp cho đạo phong ấn vừa tiêu hao. Mái tóc đen nhánh của Lâm Mặc chớp mắt điểm thêm hàng chục sợi bạc trắng. Hai mươi năm thọ nguyên cứ thế bị tước đoạt trong vô hình, khiến hơi thở của hắn trở nên đục ngầu, suy yếu. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, mượn bờ tường đá lạnh lẽo để giữ cho cơ thể không ngã gục.
Gia chủ! Cánh tay của ngài…
Lâm Cảnh Hán thảng thốt kêu lên, vội vã chống tay lết tới bên cạnh, trong mắt tràn ngập vẻ bi phẫn và hối hận.
Đừng bận tâm đến ta, nhìn xem thứ gì vừa rơi ra kìa.
Lâm Mặc khẽ lắc đầu, nén lại cơn đau thấu xương tủy đang cuộn trào trong lồng ngực. Ánh mắt mệt mỏi nhưng sắc bén của hắn ghim chặt vào đống tro tàn của tử ngọc bài. Giữa nền đá xám xịt, nơi ngọc bài vừa nát vụn, một chiếc chìa khóa nhỏ bằng ngón tay, đúc từ hắc kim đang tỏa ra hàn khí nhàn nhạt. Trên thân chìa khóa không khắc gia huy của Lâm gia, mà hằn sâu một chữ Tôn vặn vẹo.
Nhị trưởng lão trừng lớn hai mắt, lồng ngực phập phồng kịch liệt, bàn tay trái run rẩy nhặt chiếc chìa khóa lên.
Tôn gia… Kẻ thù truyền kiếp của chúng ta, tại sao tín vật của chúng lại được giấu kín bên trong ngọc bài hạch tâm của đại ca? Chẳng lẽ sự kiện mạch ngầm khô cạn năm xưa không phải là tai nạn?
Chưa để hai người kịp tiêu hóa sự thật kinh hoàng này, cánh cửa đồng thau mất đi sự kết nối với tử ngọc bài bỗng phát ra những tiếng kẽo kẹt rợn người. Đạo phong ấn bện từ rễ Tử Trúc sau khi hút lấy thọ nguyên của Lâm Mặc không những không vững chắc hơn, mà bắt đầu từ từ nứt toác. Những sợi rễ ngàn năm đứt gãy từng khúc, rụng lả tả xuống nền đá.
Cánh cửa nặng nề hé mở ra một khe hở đen ngòm, rộng chừng ba tấc. Bên trong không phải là lăng mộ liệt tổ liệt tông như ghi chép trong tộc phả, mà là một không gian vặn vẹo nhuốm màu đỏ ối. Từ trong khe hở, một luồng gió tanh tưởi mang theo mùi máu loãng thổi quét ra ngoài, dập tắt toàn bộ dạ minh châu trong thạch thất. Giữa bóng tối bao trùm, một tiếng khóc nỉ non của trẻ sơ sinh đột ngột vang lên, mang theo linh áp Kim Đan kỳ quái, từng nhịp từng nhịp gõ thẳng vào thần hồn của hai tu sĩ Trúc Cơ đang trọng thương.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, hắc khí bắt đầu điên cuồng ăn mòn lớp rễ cây ngàn năm. Lâm Mặc cắn chặt răng, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật, triệu xuất ba tấm Thanh Mộc Hóa Sát Phù. Hắn không ném thẳng vào hắc khí để đối chọi gay gắt, mà vung tay cắm ba lá bùa xuống ba yếu huyệt trên nền đá thanh thạch ngay trước cửa đồng. Trận văn tam giác vừa hình thành, mộc linh khí dồi dào lập tức bốc lên, cố tình tạo ra một mồi nhử béo bở để dụ luồng sát khí rời khỏi phong ấn.
Quả nhiên, luồng hắc khí mang theo tàn ý xảo quyệt của ma tu lập tức khựng lại. Nó nhả rễ Tử Trúc ra, hóa thành một cái miệng khổng lồ lao xuống cắn nuốt trận văn tam giác. Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào mộc linh khí, tàn ý trong hắc khí chợt khẽ rung lên, nhận ra luồng linh lực này rỗng tuếch và ẩn chứa hỏa diễm bạo liệt bên trong. Không chút do dự, cái miệng đen ngòm đột ngột tách làm hai luồng xé gió tản ra hai bên, hoàn toàn bỏ qua bẫy rập của Lâm Mặc.
Gia chủ, nó nhắm vào linh huyết!
Lâm Cảnh Hán thều thào hô lớn, thân thể trọng thương cố gắng lết về phía sau. Hai luồng hắc khí đã hợp nhất lại thành một sợi roi nhọn hoắt, nhắm thẳng vào mi tâm của vị Nhị trưởng lão đang suy kiệt để cướp đoạt sinh cơ. Khoảng cách quá gần, trận pháp trong thạch thất lại vừa vỡ nát, Lâm Mặc căn bản không kịp ngưng tụ pháp thuật phòng ngự. Ánh mắt hắn chớp lóe, tay phải gắt gao nắm lấy nửa mảnh ngọc bài tử ngọc vừa thu được từ đống tro tàn.
Hắn vận chuyển pháp quyết, ép một ngụm linh khí mang theo tinh nguyên nhạt màu rót thẳng vào bề mặt ngọc bài. Dãy trận văn cổ xưa trên tử ngọc tức thì sáng rực, phát ra một tiếng vù trầm đục cộng hưởng mãnh liệt với cánh cửa đồng thau. Những sợi rễ Tử Trúc héo úa vốn đang bất động trên mặt cửa đột nhiên sống dậy, vươn dài ra như những xúc tu đâm xuyên qua không khí. Tốc độ của chúng nhanh như chớp, đan chéo thành một tấm võng mộc linh dày đặc chắn ngay trước mặt Lâm Cảnh Hán.
Phập một tiếng trầm đục, sợi roi hắc khí đâm sầm vào võng rễ cây, lập tức bị vô số gai nhọn màu tím sẫm ghim chặt. Mộc khí ngàn năm mượn nhờ ngọc bài làm vật dẫn, điên cuồng tịnh hóa luồng tà sát cuối cùng của Huyết Thi Tông, biến nó thành những làn khói trắng xèo xèo tan biến. Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề nhỏ. Sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt đi trông thấy, một lọn tóc bên thái dương phải lập tức chuyển sang màu bạc trắng do hao tổn ba năm thọ nguyên để cưỡng ép kích hoạt trận văn vượt cấp.
Cùng lúc đó, nửa mảnh ngọc bài trong tay hắn vang lên một tiếng rắc thanh thúy, bề mặt xuất hiện thêm ba vết nứt sâu hoắm, linh quang mờ mịt hẳn đi. Hắc khí tuy đã bị diệt, nhưng sự can thiệp thô bạo vừa rồi đã phá vỡ sự cân bằng của đạo phong ấn. Những sợi rễ Tử Trúc trên cửa đồng thau không thu lại mà bắt đầu khô nứt, rụng lả tả xuống nền đá tạo thành lớp mùn đen ngòm. Cánh cửa rỉ sét khẽ hé mở ra một khe hở bằng hai ngón tay.
Từ trong khe hở hẹp ấy, một mùi hương linh dược cực kỳ nồng đậm trào ra, xen lẫn với mùi hủ thi thối rữa ngàn năm. Lâm Cảnh Hán hít phải một ngụm khí tức này, sắc mặt vốn trắng bệch bỗng hiện lên một tầng bích lục quỷ dị, pháp lực trong đan điền lại có dấu hiệu bạo động. Lâm Mặc vội vàng lùi lại, tay phải gắt gao siết chặt mảnh ngọc bài rạn nứt, thần thức căng cứng đảo qua khe cửa tối tăm. Bên trong không gian bí mật của liệt tổ liệt tông, dường như có thứ gì đó vừa mở mắt.
n năm bạo phát, tạo thành một tấm lưới tử sắc đan chéo giữa không trung, ghim chặt lấy sợi roi hắc khí chỉ cách mi tâm Lâm Cảnh Hán chưa đầy nửa tấc.
Những sợi rễ khô héo dưới sự điều động của tử ngọc bỗng chốc tỏa ra sinh cơ rực rỡ, điên cuồng siết chặt lấy thực thể tà ác. Tiếng xèo xèo vang lên liên hồi khi mộc linh lực tinh thuần bắt đầu tịnh hóa lớp tử khí bên ngoài sợi roi. Lâm Mặc không dám buông lỏng, thần thức bám chặt vào ngọc bài, không ngừng rót thêm pháp lực để duy trì trận tuyến. Hắn muốn mượn lực lượng phong ấn cổ xưa này để triệt để nghiền nát tàn ý ma đạo.
Thế nhưng, tàn ý trong hắc khí không hề ngu ngốc chịu trận. Nhận ra mộc võng quá mức kiên cố, phần đầu sợi roi đột nhiên nổ tung thành vô số hạt bụi xám. Thay vì tiếp tục công kích Lâm Cảnh Hán, đám bụi mờ này dung nhập thẳng vào không khí, men theo luồng linh lực kết nối mà đánh ngược về phía ngọc bài trong tay Lâm Mặc. Lớp tà khí này mang theo huyễn tượng thây núi biển máu, trực tiếp công kích vào rào chắn thần thức của hắn.
Một cỗ âm hàn thấu xương xộc thẳng lên não, khiến tầm nhìn của Lâm Mặc chấn động kịch liệt. Ấn ký đầu lâu trên ngực trái hắn lại bắt đầu rực nóng, tạo thành thế gọng kìm trong ngoài phối hợp. Hắn cắn răng, lập tức đưa ra quyết định từ bỏ việc phòng ngự thụ động. Tay trái nhanh chóng bấm pháp quyết, Lâm Mặc chủ động cắt đứt một luồng thần thức đang điều khiển tử ngọc, đồng thời kích nổ ba tấm Thanh Mộc Hóa Sát Phù vốn đang cắm dưới đất.
Đoạn thần thức bị cắt đứt mang theo tà khí nổ tung giữa không trung, tạo ra một vùng chân không linh lực ngắn ngủi. Cùng lúc đó, hỏa diễm bạo liệt từ ba lá bùa bùng lên, thiêu rụi hoàn toàn đám bụi xám đang cố gắng tràn tới. Đổi lại, việc tự bạo thần thức khiến mi tâm Lâm Mặc nứt toác, máu tươi rỉ ra ròng ròng, cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn kim châm đâm thẳng vào óc. Đáng giá hơn, nửa mảnh tử ngọc trong tay hắn vang lên một tiếng rắc chói tai, xuất hiện một vết nứt dài chạy dọc theo đường vân.
Nhị thúc, mau lùi vào góc chết của linh nhãn!
Lâm Mặc quát khẽ, thanh âm khàn đặc vì cố nén cơn choáng váng.
Lâm Cảnh Hán hiểu ý, không màng đến thương thế, cắn răng lộn vòng ra phía sau khối Tĩnh Tâm Thạch đã rạn nứt. Vừa dứt lời, luồng hắc khí mất đi tàn ý dẫn dắt liền trở thành vật vô chủ, nhanh chóng bị lưới rễ Tử Trúc cắn nuốt sạch sẽ.
Tuy nhiên, dư ba của vụ va chạm cộng với linh lực từ tử ngọc đã phá vỡ sự cân bằng của đạo phong ấn cổ. Những sợi rễ cây bám trên cánh cửa đồng thau từ từ rụt lại, thu về các rãnh nứt xung quanh khung cửa. Một tiếng cọ xát nặng nề vang lên, mang theo lớp bụi thời gian lả tả rơi xuống. Cánh cửa đồng vốn đóng chặt hàng trăm năm qua, nay lại tự động hé mở ra một khe hở rộng bằng hai bàn tay.
Từ trong khe cửa, không có âm khí hay ma khí tràn ra như dự đoán, mà là một mùi hương linh dược thanh lãnh đến nao lòng. Lâm Mặc nheo mắt, cưỡng ép thần thức đang suy yếu ngưng tụ thành một sợi chỉ mảnh, thận trọng luồn vào bên trong thăm dò. Xuyên qua lớp sương mù nhạt màu, cảnh tượng hiện ra khiến nhịp tim hắn chệch đi một nhịp.
Bên trong không phải là một gian mật thất chứa công pháp hay pháp bảo, mà là một mảnh linh điền nhân tạo rộng chừng ba trượng. Ở chính giữa linh điền, một gốc Tử Trúc chỉ cao bằng nửa người đang lẳng lặng sinh trưởng. Điều kỳ dị là, thân trúc không có màu tím đen như bên ngoài, mà óng ánh sắc vàng kim nhạt, xung quanh mơ hồ ngưng tụ ra những giọt linh dịch mang đậm khí tức bản nguyên. Dưới gốc trúc vàng, một bộ hài cốt mặc đạo bào gia tộc đang khoanh chân tọa hóa, trên đùi đặt một chiếc hộp gỗ mộc mạc.
Chiếc hộp gỗ không hề có cấm chế khóa lại, nắp hộp đã bị đẩy lệch sang một bên, để lộ ra một góc của bức thư lụa nhuốm máu. Lâm Mặc siết chặt ngọc bài đang rạn nứt trong tay, nhận ra khí tức trên bộ hài cốt kia giống hệt với dao động từ nửa mảnh tử ngọc. Lão tổ tọa hóa trong cấm địa, nhưng lại tự tay phong ấn nơi này từ bên trong, rốt cuộc là đang trốn tránh kẻ thù bên ngoài, hay đang giam giữ thứ gì đó ở cùng mình.
ng lại. Từng sợi rễ khô quắt bỗng chốc vươn dài, đan dệt thành một tấm lưới mộc linh khí màu tử kim chắn ngang trước mặt Lâm Cảnh Hán. Sợi roi hắc khí hung hăng quất xuống tấm lưới, tạo ra một tiếng nổ trầm đục khiến vách đá xung quanh rạn nứt. Linh khí va chạm không sinh ra hỏa quang, mà trực tiếp ăn mòn lẫn nhau, bốc lên những trận khói trắng mang mùi mục nát.
Tàn ý ma đạo cực kỳ giảo hoạt. Nhận ra tấm lưới rễ cây được chống đỡ bởi căn cơ của toàn bộ mạch ngầm cấp hai dưới chân Tử Trúc Lĩnh, nó lập tức từ bỏ việc tập kích Nhị trưởng lão. Sợi roi đen ngòm nháy mắt phân hóa thành hàng trăm con đỉa nhỏ, gắt gao bám lấy từng mắt lưới rễ trúc. Chúng không phá hủy, mà lấy rễ cây làm cầu nối, điên cuồng truyền tà khí ngược về phía cánh cửa đồng thau để ăn mòn tổng trận nhãn.
Rút ngọc bài lại! Trận văn trên cửa đang bị đảo nghịch!
Lâm Cảnh Hán kinh hãi quát lớn, đôi mắt vằn lên tơ máu khi nhìn thấy phong ấn ngàn năm bắt đầu chuyển sang màu xám xịt.
Lâm Mặc sắc mặt trầm như nước, tay phải cầm tử ngọc không hề buông lỏng. Hắn biết rõ nếu ngắt kết nối lúc này, tà khí sẽ hoàn toàn dung nhập vào cửa đồng, giải phóng thứ bên trong. Thay vì lùi bước, hắn chủ động giải trừ một đạo cấm chế phòng ngự trên ngọc bài. Một luồng linh lực thuần âm cố tình được tiết lộ ra ngoài, tạo thành một thông đạo giả dụ dỗ bầy đỉa hắc khí chuyển hướng.
Quả nhiên, tàn ý ma đạo lập tức mắc bẫy, ngỡ rằng đã tìm được kẽ hở yếu nhất của người thi pháp. Toàn bộ hắc khí bứt khỏi rễ trúc, trào dâng như thác lũ rót thẳng vào nửa mảnh tử ngọc trong tay Lâm Mặc. Nhiệt độ trong thạch thất đột ngột giảm mạnh, đóng băng hơi nước thành những hạt sương đen li ti.
Cái giá phải trả đến ngay tức khắc. Cánh tay phải của Lâm Mặc không đổ một giọt máu, nhưng phần da thịt chạm vào ngọc bài nháy mắt bị tước đoạt sinh cơ. Làn da hắn nhanh chóng khô héo, chuyển sang màu nâu xám sần sùi, triệt để hóa thành một lớp vỏ cây dính chặt vào tử ngọc. Thần thức của hắn bị tà khí xâm nhập, kéo theo ảo ảnh về một vùng huyết hải ngập ngụa xác chết nhằm tước đoạt quyền kiểm soát thân thể.
Lâm Mặc gõ mạnh ngón tay trái vào huyệt Thái Dương, quả quyết thiêu đốt hai mươi năm thọ nguyên để đổi lấy một khoảnh khắc thanh tỉnh. Hắn mượn nhờ sinh cơ vừa bạo phát, vận chuyển pháp quyết ném mạnh nửa mảnh tử ngọc đã ngậm đầy hắc khí vào góc khuất của thạch thất.
Tử ngọc va chạm với vách đá, một tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên. Hắc khí bị nhốt trong không gian chật hẹp của trận văn ngọc bài, không kịp thoát ra đã bị lực lượng tự bạo của linh ngọc triệt tiêu hơn phân nửa. Tuy nhiên, dư ba của vụ nổ đã làm rối loạn hoàn toàn trật tự linh mạch dưới lòng đất. Ba cây cột cờ trận pháp cắm ở góc phòng đồng loạt gãy gập, thất tốn trận nhãn bảo vệ cấm địa triệt để sụp đổ.
Trên cánh cửa đồng thau, tấm lưới rễ Tử Trúc mất đi sự duy trì của ngọc bài liền cấp tốc rụt lại, khô héo rồi vỡ vụn thành bột mịn. Tiếng cọ xát của kim loại nặng nề vang lên. Cánh cửa đóng kín hàng trăm năm chậm rãi hé mở ra một khe hở rộng bằng nửa thân người. Từ trong bóng tối sâu thẳm, không có tà khí tràn ra, mà là một mùi hương linh dược nồng đậm đến mức hóa thành sương mù màu tím nhạt lượn lờ.
Lâm Mặc ôm lấy cánh tay phải đang dần hóa gỗ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào khe cửa. Xuyên qua lớp sương mù tím, hắn nhìn thấy một gốc Tử Trúc khổng lồ đã hóa thạch. Đáng sợ là, trên thân cây hóa thạch ấy lại cắm phập bảy thanh phi kiếm rỉ sét mang gia huy của chính Lâm gia. Từng giọt chất lỏng màu vàng sậm từ mũi kiếm rỉ xuống, hội tụ thành một vũng linh dịch tỏa ra sinh cơ vô tận nhưng lại bốc lên tử khí rợn người.
ng lại. Hàng chục cái rễ khô quắt điên cuồng vươn dài, đan kết thành một tấm mộc thuẫn khổng lồ chắn ngang trước mặt Nhị trưởng lão. Sợi roi hắc khí hung hăng quất xuống, va chạm với mộc thuẫn tạo ra một chuỗi thanh âm xèo xèo như mỡ sôi. Linh áp từ tử ngọc bài mượn nhờ trận văn trên cửa đồng, gắt gao khóa chặt tàn ý ma đạo vào giữa không trung. Những cái rễ Tử Trúc dường như có sinh mệnh, chúng không chỉ phòng ngự mà còn chủ động vươn ra những xúc tu nhỏ bé, đâm thẳng vào thân sợi roi để cắn nuốt tử khí.
Tàn ý trong hắc khí rít lên một tiếng chói tai, nhận ra bản thân đã sập bẫy giam cầm của mộc trận cổ xưa. Nó không tiếp tục giằng co vô ích, lập tức tự bạo đoạn đuôi roi nhằm thoát khỏi sự trói buộc. Khí đen mượn lực đẩy bùng lên cao, dứt khoát bỏ qua con mồi Lâm Cảnh Hán để xoay ngược trở lại. Giữa không trung, luồng khí đặc quánh phân tách thành hai đạo ảo ảnh. Một đạo hóa thành tấm lưới đen chụp xuống đầu Lâm Mặc, đạo còn lại âm thầm thẩm thấu vào nền đá, men theo mạch ngầm cấp hai đang tổn thương để tập kích thẳng vào hạ bàn của hắn.
Lâm Mặc thu hết biến hóa vào trong mắt, thần thức căng cứng cảm nhận được luồng lạnh lẽo đang luồn lách dưới lòng bàn chân. Trận pháp trong thạch thất đã vỡ, hắn không thể dùng thổ độn để né tránh. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn cắn răng chủ động cắt đứt liên kết thần thức với ba tấm Thanh Mộc Hóa Sát Phù. Hắn dồn toàn bộ linh lực còn sót lại trong đan điền, cưỡng ép tử ngọc bài bộc phát toàn bộ uy năng. Dãy trận văn trên ngọc bài sáng rực đến mức chói mắt, tạo ra một vòng xoáy linh khí khổng lồ hút ngược toàn bộ mộc khí từ cánh cửa đồng thau về phía mình.
Đạo hắc khí dưới nền đá vừa trồi lên định cắn nát cổ chân hắn liền bị vòng xoáy này cuốn phăng đi. Tấm lưới đen bên trên cũng bị xé toạc, hút gọn vào bề mặt ngọc bài. Một tiếng oanh minh trầm đục nổ tung giữa thạch thất. Ngọc bài không chịu nổi sức ép từ hai luồng lực lượng đối nghịch, vỡ vụn thành bột mịn. Dư ba mộc linh lực cuồng bạo xé toạc luồng hắc khí thành trăm ngàn mảnh vụn vô hại, triệt để đánh tan tàn ý ma đạo.
Thế nhưng, cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Tàn dư tử khí cộng hưởng với mộc linh lực quá tải tràn ngược vào kinh mạch tay phải của Lâm Mặc. Làn da hắn nhanh chóng khô khốc, nứt nẻ và chuyển sang màu xám đen sần sùi. Chỉ trong vài cái chớp mắt, toàn bộ cánh tay từ cùi chỏ trở xuống đã hoàn toàn hóa thành một đoạn vỏ cây mục nát. Cánh tay phải triệt để mất đi tri giác, buông thõng xuống bên hông, tước đoạt hoàn toàn khả năng thi triển pháp quyết của hắn trong tương lai gần.
Cùng lúc đó, sinh cơ trong cơ thể hắn bị cánh cửa đồng thau điên cuồng rút lấy để bù đắp cho đạo phong ấn vừa tiêu hao. Mái tóc đen nhánh của Lâm Mặc chớp mắt điểm thêm hàng chục sợi bạc trắng. Hai mươi năm thọ nguyên cứ thế bị tước đoạt trong vô hình, khiến hơi thở của hắn trở nên đục ngầu, suy yếu. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, mượn bờ tường đá lạnh lẽo để giữ cho cơ thể không ngã gục.
Gia chủ! Cánh tay của ngài…
Lâm Cảnh Hán thảng thốt kêu lên, vội vã chống tay lết tới bên cạnh, trong mắt tràn ngập vẻ bi phẫn và hối hận.
Đừng bận tâm đến ta, nhìn xem thứ gì vừa rơi ra kìa.
Lâm Mặc khẽ lắc đầu, nén lại cơn đau thấu xương tủy đang cuộn trào trong lồng ngực. Ánh mắt mệt mỏi nhưng sắc bén của hắn ghim chặt vào đống tro tàn của tử ngọc bài. Giữa nền đá xám xịt, nơi ngọc bài vừa nát vụn, một chiếc chìa khóa nhỏ bằng ngón tay, đúc từ hắc kim đang tỏa ra hàn khí nhàn nhạt. Trên thân chìa khóa không khắc gia huy của Lâm gia, mà hằn sâu một chữ Tôn vặn vẹo.
Nhị trưởng lão trừng lớn hai mắt, lồng ngực phập phồng kịch liệt, bàn tay trái run rẩy nhặt chiếc chìa khóa lên.
Tôn gia… Kẻ thù truyền kiếp của chúng ta, tại sao tín vật của chúng lại được giấu kín bên trong ngọc bài hạch tâm của đại ca? Chẳng lẽ sự kiện mạch ngầm khô cạn năm xưa không phải là tai nạn?
Chưa để hai người kịp tiêu hóa sự thật kinh hoàng này, cánh cửa đồng thau mất đi sự kết nối với tử ngọc bài bỗng phát ra những tiếng kẽo kẹt rợn người. Đạo phong ấn bện từ rễ Tử Trúc sau khi hút lấy thọ nguyên của Lâm Mặc không những không vững chắc hơn, mà bắt đầu từ từ nứt toác. Những sợi rễ ngàn năm đứt gãy từng khúc, rụng lả tả xuống nền đá.
Cánh cửa nặng nề hé mở ra một khe hở đen ngòm, rộng chừng ba tấc. Bên trong không phải là lăng mộ liệt tổ liệt tông như ghi chép trong tộc phả, mà là một không gian vặn vẹo nhuốm màu đỏ ối. Từ trong khe hở, một luồng gió tanh tưởi mang theo mùi máu loãng thổi quét ra ngoài, dập tắt toàn bộ dạ minh châu trong thạch thất. Giữa bóng tối bao trùm, một tiếng khóc nỉ non của trẻ sơ sinh đột ngột vang lên, mang theo linh áp Kim Đan kỳ quái, từng nhịp từng nhịp gõ thẳng vào thần hồn của hai tu sĩ Trúc Cơ đang trọng thương.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.