Chương 107: Mùi Khét Lẹt Của Đất Đá
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,892 từ
3 lượt đọc
Đạo kiếm phù ngọc bích lơ lửng giữa không trung, không ngừng hút lấy linh khí từ lòng đất Tử Trúc Lĩnh. Nó hoàn toàn không phải pháp khí tấn công đơn thuần. Trên thân kiếm khắc chằng chịt trận văn định vị, biến nó thành một con đỉa khổng lồ điên cuồng cắn nuốt căn cơ linh mạch cấp hai.
Từng luồng sương mù màu nhũ bạch vốn là năng lượng tích tụ bao năm của gia tộc cuồn cuộn đổ về phía vách đá. Chúng tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ, liên tục bồi đắp để ổn định thông đạo không gian. Xung quanh, hàng loạt cây linh thảo thấp cấp khô héo chỉ trong chớp mắt.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm. Hắn mặc kệ nửa khuôn mặt bên trái đang rỉ máu đen kịt tản ra mùi hôi thối. Hắn hiểu rõ, nếu để thanh kiếm này kéo giãn khe nứt thêm ba thước nữa, bản thể của cường giả xa lạ kia sẽ chân chính giáng lâm. Khi đó, toàn bộ tu chân giới vùng biên bức này sẽ bị san phẳng.
Không chút do dự, hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một tấm lệnh bài Trưởng lão Dược Viên đúc bằng thanh đồng bay ra. Thay vì ngu ngốc phóng pháp khí tấn công thẳng vào vật mang đẳng cấp vượt xa Trúc Cơ, Lâm Mặc lựa chọn đánh vào nền tảng.
Hắn cắn nát đầu ngón tay trỏ. Cơn đau đớn xua đi sự mờ mịt trong thần thức. Ngón tay nhuốm tinh huyết thoăn thoắt vẽ nhanh một đạo cấm chế hình lục giác lên mặt thanh đồng. Chút linh lực hệ mộc ít ỏi còn sót lại được vắt kiệt.
Keng! Lâm Mặc hung hăng cắm phập tấm lệnh bài xuống nền đá thanh thạch đang nứt nẻ dưới chân.
"Trận nhãn nghịch chuyển, Tụ Linh hóa Tán Linh!" Hắn gầm lên khàn đặc, hai mắt vằn vện tơ máu.
Toàn bộ trận văn phòng ngự dưới chân Dược Viên lập tức đổi chiều. Thay vì hội tụ linh khí về trung tâm cấm địa, mạng lưới đường rãnh trên mặt đất sáng lên ánh đỏ gay gắt. Sức mạnh bị ép tản mát ngược ra biên giới địa mạch.
Vật thể ngọc bích trên vách đá đột ngột mất đi nguồn cung cấp dồi dào. Nó lơ lửng giữa không trung, ánh sáng chớp tắt bất định. Khe nứt đằng sau lập tức rung lên bần bật, phát ra tiếng răng rắc như thủy tinh rạn vỡ. Rìa hắc ám bắt đầu xuất hiện những tia sét màu đen xé rách không khí.
"Tiểu bối xảo quyệt, dám dùng địa mạch đoạn tuyệt liên kết của lão phu!"
Hư ảnh lão giả trong vòng xoáy hừ lạnh. Âm ba mang theo uy áp phẫn nộ, hiển nhiên đã nhìn thấu ý đồ của hắn. Đối phương lập tức thay đổi chiến thuật, không thèm bòn rút trận pháp một cách bị động nữa.
Lão giả bấm một đạo pháp quyết kỳ lạ xuyên qua giới hạn dị giới. Đạo kiếm phù găm trên vách đá lập tức nổ tung thành hàng ngàn mảnh ngọc li ti. Chúng không rơi xuống mà nhanh chóng ngưng tụ lại thành một sợi xích vàng kim rực rỡ.
Sợi xích bỏ qua mọi khoảng cách vật lý, xé gió lao thẳng về phía ngực Lâm Mặc. Mục tiêu của nó là trói buộc giọt Mộc Bản Nguyên đang ẩn nấp bên trong. Uy áp phong tỏa hoàn toàn thần thức khiến hai chân hắn như bị đóng đinh trên mặt đất, không thể mượn lực dịch chuyển.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm Mặc không lùi mà tiến. Tay trái vung lên, tung ra nửa chiếc ấn triện Thanh Vân vừa nhặt được lúc nãy làm vật cản. Đây là một nước cờ đánh cược mạng sống, mượn vật của tông môn lớn đối phó với chính người của bọn chúng.
Hai luồng sức mạnh va chạm giữa không trung không tạo ra tiếng nổ lớn. Thay vào đó, một lực hút tĩnh lặng đến rợn người sinh ra. Bề mặt tàn tạ của ấn triện lóe lên vầng sáng xanh biếc, thành công cắn nuốt một nửa uy lực của đòn đánh.
Thế nhưng, lực phản chấn kinh hoàng vẫn xuyên thấu qua lớp phòng ngự mỏng manh. Một tiếng gãy vụn khô khốc vang lên từ cánh tay phải đang cố thủ của Lâm Mặc. Chiếc vòng tay hộ thể bằng ngọc tủy vỡ nát thành bụi phấn.
Cái giá phải trả hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Tàn dư sức mạnh màu vàng kim hóa thành ngọn lửa vô hình, thiêu rụi hoàn toàn mộc cốt trong tay phải của hắn. Da thịt nháy mắt xám xịt, cứng đơ như một khúc gỗ mục ngâm ngàn năm.
Toàn bộ xương tay phải bị mộc hóa triệt để, vĩnh viễn mất đi xúc giác và khả năng cảm ứng thực vật. Bàn tay chuyên dùng để gieo hạt, bắt quyết luyện đan giờ đây biến thành một phế vật vô tri, nặng nề rủ xuống bên hông.
Sự hy sinh tàn khốc này đã đổi lấy một nhịp thở cực kỳ quý giá. Sợi xích sau khi bị lệch quỹ đạo liền đâm sầm vào gốc Tử Trúc ngàn năm phía sau lưng hắn. Âm thanh xèo xèo vang lên kèm theo một luồng khói độc mịt mù bốc thẳng lên cao.
Tại vị trí va chạm, lớp vỏ trúc cứng như tinh thiết bị khoét một lỗ sâu hoắm. Những giọt Tử Trúc Linh Dịch bằng cỡ ngón tay cái đang sôi sùng sục bên trong lõi cây trào ra ngoài, tỏa hương thơm ngát nhưng lại mang theo sát cơ tàn lụi.
Cùng lúc đó, khe nứt không gian mất đi vật neo giữ cuối cùng bắt đầu sụp đổ ngược vào trong. Nó biến thành một vòng xoáy hấp lực khổng lồ. Mọi mảnh vỡ đất đá, tàn phù và cả nửa chiếc ấn triện đều bị điên cuồng cuốn bay vào vùng hư vô tăm tối.
Ngọc phù màu bích lục bỗng nhiên rung lên bần bật rồi vỡ vụn. Những mảnh ngọc không rơi xuống đất mà cấp tốc dung hợp lại, áp súc toàn bộ uy năng không gian thành một sợi tơ kiếm mỏng như cánh ve. Sợi bích lục kiếm ty này hoàn toàn vô thanh vô tức, vạch phá khoảng không, để lại một vệt tàn ảnh vặn vẹo trên nền trời. Mục tiêu của nó không phải là đâm xuyên thân thể, mà khóa chặt vào thức hải giữa trán Lâm Mặc nhằm trực tiếp mạt sát linh hồn.
Tốc độ của kiếm ty vượt xa giới hạn phản ứng của tu sĩ Trúc Cơ, việc thi triển thân pháp trốn tránh lúc này chỉ mang ý nghĩa tự sát. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, không lùi mà tiến, cánh tay trái vốn đang tê dại đột ngột vung lên. Một ống trúc màu tím sẫm, rỗng ruột, bề mặt khắc đầy những đường vân tự nhiên như vảy rồng bay thẳng ra. Đây là Tử Trúc Không Tâm Ống, một mảnh tàn căn ngàn năm mà hắn đào được dưới đáy cấm địa, bên trong tỏa ra khí tức sinh mệnh vô cùng nồng đậm.
"Mộc độn, Di Sinh Hóa Kiếp!"
Lâm Mặc khẽ quát, rót tia thần thức cuối cùng vào ống trúc, cố tình đẩy khí tức Mộc Bản Nguyên bùng nổ rực rỡ. Sợi kiếm ty bích lục quả nhiên bị luồng linh khí thượng đẳng này thu hút, khẽ bẻ cong quỹ đạo, hung hăng đâm phập vào giữa lòng ống trúc. Ngay khoảnh khắc đó, Lâm Mặc vặn vẹo ngón tay, kích hoạt trận văn Di Sinh được khắc giấu kín bên trong lớp vỏ. Hắn muốn mượn lực lượng tàn phá của kiếm ty, thông qua ống trúc dẫn thẳng xuống mạng lưới Tán Linh trận dưới lòng đất, dùng đòn đánh của địch để tự hủy mỏ neo không gian.
Thế nhưng, cường giả bên kia khe nứt tuyệt đối không phải hạng bù nhìn có thể dễ dàng bị qua mặt. Ngay khi mũi nhọn kiếm ty chạm vào mộc khí, hư ảnh lão giả lập tức phát giác ra sự luân chuyển bất thường của trận pháp dưới nền đá thanh thạch.
"Tiểu súc sinh, thế mà dám đem Mộc Bản Nguyên ra làm mồi nhử đổi mạng!"
Lão giả gầm lên một tiếng kinh nộ xen lẫn tham lam, lập tức thay đổi pháp quyết. Sợi kiếm ty bích lục đang thẳng tắp bỗng nhiên mềm nhũn ra, phân hóa thành hàng trăm sợi tơ linh lực nhỏ li ti. Mạng lưới tơ xanh này điên cuồng bám rễ vào thành ống trúc, không chỉ muốn cướp đoạt vật báu mà còn men theo sợi thần thức của Lâm Mặc để giáng đòn sưu hồn đoạt xác. Một cỗ hấp lực kinh hoàng giật ngược từ khe nứt không gian truyền tới, kéo xệch linh hồn hắn về phía vực sâu.
Lâm Mặc hiểu rõ, nếu để mạng lưới tơ xanh này chạm tới thức hải, toàn bộ bí mật của Tử Trúc Lĩnh sẽ phơi bày trước mắt kẻ thù. Không chút do dự, hắn vung tay phải lên, dùng ngón cái bấm mạnh vào ấn đường của chính mình.
"Đoạn!"
Một tiếng nứt vỡ âm ỉ vang lên sâu trong tâm trí. Lâm Mặc chủ động cắt đứt một phần ba thần thức của bản thân đang liên kết với ống trúc. Cái giá của việc tự trảm linh hồn ập đến ngay tức khắc, không có máu tươi phun trào, nhưng con ngươi bên mắt trái của hắn trong nháy mắt chuyển sang màu xám tro đục ngầu. Thị giác tâm linh bên trái vĩnh viễn mất đi linh quang, thế giới trong tầm nhìn lập tức sụp đổ một nửa, khiến cơ thể hắn lảo đảo suýt ngã.
Ống trúc mất đi sự khống chế, lập tức bị mạng lưới tơ xanh quấn chặt, lôi tuột vào trong khe nứt không gian. Khoảnh khắc vật thể mồi nhử rời khỏi trận nhãn, lực lượng Tán Linh dưới mặt đất hoàn toàn mất đi vật cản. Toàn bộ địa mạch Dược Viên bạo động, phát ra một tiếng nổ trầm đục làm sụp lở một góc vách núi. Khe nứt đen ngòm mất đi điểm tựa cuối cùng, bắt đầu điên cuồng khép lại, không gian xung quanh vặn vẹo cắt đứt vạt áo của hư ảnh lão giả.
Ngay khi bóng tối sắp sửa che lấp hoàn toàn thông đạo, từ phía bên kia khe nứt bỗng vang lên một tiếng gầm hoảng loạn, triệt để đánh mất vẻ cao ngạo ban đầu.
"Không đúng! Thứ chất lỏng trong ống trúc này... Khí tức của Vô Tướng Ma Tôn? Ngươi dám gài bẫy..."
Âm thanh bị bóp nghẹt, khe nứt triệt để biến mất, chỉ để lại một vệt tàn dư bốc khói khét lẹt. Lâm Mặc quỳ một chân trên nền đá nứt nẻ, ôm lấy nửa đầu đau như búa bổ. Con mắt phải còn lại của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào khoảng không vừa khép lại. Ống trúc kia vốn dĩ không hề chứa Tử Trúc Linh Dịch, mà là thứ nhựa cây tà ác hắn vừa lén trích xuất từ trái tim gỗ khổng lồ dưới đáy Trấn Ma Uyên.
Hư ảnh trong vòng xoáy không chần chừ thêm nửa nhịp, quả quyết thay đổi chiến thuật. Lão nhận ra việc cố chấp duy trì thông đạo bằng linh khí đã thất bại trước sự can thiệp của địa mạch, liền dứt khoát từ bỏ ý định giáng lâm bản thể. Đạo kiếm phù ngọc bích rạn nứt đột ngột nổ tung, không tạo ra sóng xung kích mà hóa thành hàng vạn tơ nhện thần thức mỏng tang. Mạng lưới vô hình này mang theo hàn khí buốt xương, sắc lẹm xé rách lớp sương mù Tán Linh, lao thẳng về phía Lâm Mặc. Mục tiêu của cường giả ngoại lai không còn là tàn sát, mà là thi triển bí thuật sưu hồn đoạt bảo, ghim chặt lấy Tử Trúc Không Tâm Ống đang tỏa ra khí tức Mộc Bản Nguyên bên hông hắn.
Uy áp từ cảnh giới vượt xa Trúc Cơ khiến không gian xung quanh Lâm Mặc đông đặc lại như tương hồ, ép chặt lồng ngực khiến hô hấp đình trệ. Hắn cắn chặt khớp hàm, tay trái vỗ mạnh vào ngực áo, tế ra một tấm cốt thuẫn xám xịt chắn ngang trước mặt. Cùng lúc đó, bước chân hắn lảo đảo lùi về sau, bộ dáng như kẻ cùng đường đang cố sức chống đỡ đòn công kích trực diện. Thế nhưng, sự hoảng loạn ấy chỉ là một đòn nhử. Ánh mắt độc nhãn của hắn lóe lên tia quyết tuyệt, tay phải mượn tay áo che khuất, âm thầm tháo dỡ Tử Trúc Không Tâm Ống cắm thẳng vào tâm của rãnh trận Tán Linh vừa bị nghịch chuyển.
Tấm cốt thuẫn cấp một lập tức vỡ vụn thành bột mịn khi chạm phải tơ thần thức, hoàn toàn không cản được nửa nhịp thở. Những sợi tơ linh lực vô hình tàn nhẫn đâm xuyên qua lớp pháp bào phòng ngự, quấn chặt lấy cổ tay phải và luồn lách vào tận sâu trong thức hải của Lâm Mặc. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương tràn ngập đại não, tựa như có hàng ngàn mũi kim đang lật giở từng mảnh ký ức. Ngay khoảnh khắc màng lưới sưu hồn chuẩn bị khóa chặt căn cơ linh hồn, Lâm Mặc gầm lên một tiếng khàn đục, rót toàn bộ tàn lực vào phần gốc của ống trúc ngàn năm.
Tử Trúc Không Tâm Ống vốn rỗng ruột, nay được cắm phập vào nền đá nứt nẻ, lập tức mượn lực đẩy ngược từ trận nhãn Tán Linh tạo thành một vòng xoáy hấp thụ. Nó điên cuồng hút cạn luồng chất lỏng xám tro mang tử khí nồng nặc đang nhiễu xuống từ đài sen vỡ nát. Thay vì dùng linh lực chống cự, Lâm Mặc chủ động mở toang kinh mạch cánh tay phải, dẫn luồng tử khí kịch độc của Trấn Ma Uyên bám dọc theo tơ thần thức, truyền ngược về phía hư ảnh lão giả. Đây chính là mưu đồ đổi thế của hắn: dùng độc trị độc, mượn chính tà khí cấm địa để phản phệ thần hồn kẻ định sưu hồn mình.
"Súc sinh! Ngươi dám dung hợp tà khí Trấn Ma Uyên vào Mộc Bản Nguyên?" Giọng nói rền rĩ vang lên kèm theo tiếng xèo xèo kinh người. Đầu tơ thần thức nối với vòng xoáy không gian bắt đầu bốc cháy rực rỡ bởi ngọn lửa tà dị màu xám đen. Lão giả hoảng sợ nhận ra tử khí đang nương theo liên kết linh hồn ăn mòn thẳng vào bổn nguyên của mình. Không dám chậm trễ, hư ảnh vung tay áo, tự bóp nát một phần ba thần thức phóng xuất ra ngoài để cắt đứt đường dẫn tà hỏa.
Dù đối phương đã chủ động chặt đứt nguồn lực, nhưng một nửa mạng lưới sưu hồn tàn dư vẫn kịp cắm rễ sâu vào những nếp nhăn trong thức hải Lâm Mặc. Từng sợi tơ linh lực vô chủ bắt đầu vặn vẹo, cố gắng bứt dứt Tử Trúc Không Tâm Ống khỏi mặt đất. Không chần chừ để ngoại vật cướp đoạt quyền khống chế thân thể, Lâm Mặc nhắm nghiền độc nhãn. Hắn dồn chút ý niệm điên cuồng cuối cùng hóa thành một thanh đao vô hình, hung hăng bổ thẳng vào chính linh hồn mình.
"Đoạn!"
Dư âm bạo liệt của chữ quyết định ấy vang lên trong vô thanh, xé rách hoàn toàn sự liên kết giữa phần thức hải bị nhiễm bẩn và bản thể. Lâm Mặc không thổ huyết, cũng không gục ngã, nhưng cái giá phải trả lại tàn khốc theo một cách khác biệt. Đồng tử mắt phải của hắn lập tức phủ một lớp sương mù đục ngầu, vĩnh viễn mất đi khả năng nhìn thấu dòng chảy linh khí trong thiên địa. Ba mươi sáu huyệt đạo quanh thái dương lạnh toát, đóng băng hoàn toàn, khiến phạm vi cảm nhận thần thức của hắn vỡ vụn mất một góc tư phía sau lưng.
Khe nứt không gian mất đi tọa độ định vị cuối cùng liền sụp đổ, để lại một tiếng nổ trầm đục vùi lấp mọi âm thanh. Trên mặt đất thanh thạch rạn nứt, Tử Trúc Không Tâm Ống đã ngừng hút tà khí, nhưng bề mặt lớp vỏ xanh ngọc nay nổi lên ba đường vân máu đỏ tươi uốn lượn thành hình mặt quỷ. Vật chứng mang theo Mộc Bản Nguyên chí dương nay đã dung hợp một tia tà niệm chí âm, tỏa ra thứ dao động quỷ dị chưa từng có trong ghi chép của Lâm gia.
Tiếng thét phẫn nộ của hư ảnh xé toạc tầng mây xám xịt trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh. Những sợi tơ thần thức vốn dĩ đang ghim chặt lấy thức hải của Lâm Mặc giờ đây lại trở thành một con dao hai lưỡi. Từng luồng tử khí đặc quánh từ đáy Trấn Ma Uyên, được bọc bên ngoài bởi hơi thở sinh mệnh tinh thuần của Mộc Bản Nguyên, đang điên cuồng truyền ngược theo đường tơ ấy thẳng vào linh hồn kẻ địch.
"Tên điên này, ngươi dám lấy thân dung chứa tà hỏa!" Lão giả ngoại lai gầm lên kinh hãi.
Uy áp của cường giả nháy mắt rối loạn, vội vàng rút ngược thần thức về phía sau để tự vệ. Thế nhưng Lâm Mặc đâu dễ dàng buông tha một cơ hội đổi mạng hiếm hoi như vậy. Hắn cắn nát bầm môi, dồn toàn bộ tàn lực vào cánh tay phải đang chằng chịt những đường gân đen sì. Thay vì lùi lại để bảo toàn tính mạng, hắn chủ động lao tới, dùng chính đoạn rễ Tử Trúc quấn chặt lấy đầu sợi tơ vô hình.
Hành động liều mạng này là một mồi nhử hoàn hảo. Lão giả theo phản xạ tự nhiên liền bộc phát linh lực hệ hỏa hòng thiêu rụi gốc rễ dị hợm đang bám lấy mình. Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc lập tức buông lỏng áp chế trong đan điền, mở toang cửa ngõ để ngọn lửa mang theo kịch độc Trấn Ma Uyên nương theo linh lực đối phương mà trào thẳng vào khe nứt không gian.
Khói đen bốc lên xèo xèo từ vòng xoáy hư không, kéo theo những tiếng gào rống đau đớn đến xé gan xé phổi. Lão giả rốt cuộc cũng nhận ra bản thân đã trúng kế điên cuồng của một tên tiểu bối Luyện Khí. Nếu tiếp tục giằng co, một tia phân hồn này của lão chắc chắn sẽ bị tà khí ăn mòn đến mức không thể vãn hồi.
"Nghiệt súc, lão phu cho ngươi toại nguyện!" Lão xưng hô đổi giọng, quyết đoán thay đổi chiến thuật.
Hư ảnh không màng đến việc thu hồi thần thức nữa, mà tàn nhẫn tự chặt đứt một phần linh hồn của chính mình. Cùng lúc đó, lão dồn toàn bộ chân nguyên còn sót lại kích nổ đạo kiếm phù ngọc bích đang cắm trên vách đá. Một luồng ánh sáng chói lòa mang theo sức mạnh hủy diệt bùng nổ, quét ngang toàn bộ khu vực cấm địa.
Sóng xung kích mang theo kiếm ý viễn cổ va chạm mãnh liệt với Tán Linh trận mà Lâm Mặc vừa thiết lập. Dưới sức ép kinh hoàng, tấm lệnh bài Trưởng lão Dược Viên làm trận nhãn phát ra một tiếng rên rỉ khô khốc rồi vỡ vụn thành muôn ngàn hạt bụi đồng. Toàn bộ mạng lưới trận văn trên mặt đất bị cày nát, vĩnh viễn mất đi khả năng khống chế linh khí của ngọn núi.
Lâm Mặc bị hất văng ra xa hàng trượng, trượt dài trên nền đá lởm chởm. Hắn không phun ra một ngụm máu nào, cũng không đứt gãy kinh mạch, nhưng cái giá phải trả lại vô cùng tàn khốc. Bóng lưng của hắn hứng trọn dư chấn từ vụ nổ không gian, khiến cho một mảng lớn da thịt phía sau hoàn toàn bị phong hóa. Lớp da ấy mất đi sức sống, khô quắt và nứt nẻ hệt như vỏ của một cây tùng chết khô ngàn năm, vĩnh viễn cướp đi khả năng hấp thụ linh khí mộc hệ từ phía sau lưng.
Vòng xoáy hư không mất đi vật chống đỡ liền nhanh chóng sụp đổ. Khe nứt đen ngòm rít lên những tiếng chói tai rồi khép lại hoàn toàn, nhốt chặt tiếng gầm thét oán độc của lão giả vào một chiều không gian khác. Cấm địa trở lại vẻ tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn lại mùi khét lẹt của đất đá cháy đen và lớp sương mù tử khí lảng vảng.
Lâm Mặc khó nhọc chống tay trái ngồi dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc từng nhịp nặng nề. Ánh mắt độc nhãn của hắn lướt qua đống đổ nát, cẩn thận đánh giá lại toàn bộ cục diện sau trận chiến sinh tử. Kẻ địch đã bị đẩy lùi, tà khí tạm thời lắng xuống, nhưng cấm địa gia tộc đã tan hoang không còn hình thù.
Ngay lúc hắn định lấy ra một viên hồi linh đan để ổn định lại thương thế, ánh mắt bỗng khựng lại tại vị trí khe nứt vừa biến mất. Giữa đống tro tàn của thanh kiếm ngọc bích, một vật thể lạ không thuộc về trận chiến vừa rồi đang nằm im lìm tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Đó không phải là mảnh vỡ pháp khí, cũng chẳng phải tàn tích của yêu ma.
Hắn cắn răng lết thân hình tàn tạ bước tới, dùng hai ngón tay lành lặn nhặt vật đó lên. Lòng bàn tay hắn lập tức lạnh toát. Thứ nằm gọn trong tay hắn là một chiếc ống trúc truyền tin cỡ nhỏ, bề mặt được bọc một lớp sáp đỏ đã cháy xém một nửa. Đáng sợ nhất là trên lớp sáp ấy vẫn còn lưu lại trận văn phong ấn độc quyền của Lâm gia, loại cấm chế chỉ dành riêng cho các thành viên cốt cán trong Hình Đường sử dụng.
Chiếc ống trúc này không thể tự nhiên sinh ra từ hư không, mà là thứ rơi ra từ trên người hư ảnh lão giả khi không gian sụp đổ. Một vật chứng rành rành vạch trần sự thật tàn nhẫn nhất. Tọa độ của Tử Trúc Lĩnh không phải bị cường giả ngoại lai vô tình phát hiện, mà là có kẻ mang dòng máu Lâm gia đã tự tay dâng bản đồ cấm địa cho Trấn Ma Tông.
Từng luồng sương mù màu nhũ bạch vốn là năng lượng tích tụ bao năm của gia tộc cuồn cuộn đổ về phía vách đá. Chúng tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ, liên tục bồi đắp để ổn định thông đạo không gian. Xung quanh, hàng loạt cây linh thảo thấp cấp khô héo chỉ trong chớp mắt.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm. Hắn mặc kệ nửa khuôn mặt bên trái đang rỉ máu đen kịt tản ra mùi hôi thối. Hắn hiểu rõ, nếu để thanh kiếm này kéo giãn khe nứt thêm ba thước nữa, bản thể của cường giả xa lạ kia sẽ chân chính giáng lâm. Khi đó, toàn bộ tu chân giới vùng biên bức này sẽ bị san phẳng.
Không chút do dự, hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một tấm lệnh bài Trưởng lão Dược Viên đúc bằng thanh đồng bay ra. Thay vì ngu ngốc phóng pháp khí tấn công thẳng vào vật mang đẳng cấp vượt xa Trúc Cơ, Lâm Mặc lựa chọn đánh vào nền tảng.
Hắn cắn nát đầu ngón tay trỏ. Cơn đau đớn xua đi sự mờ mịt trong thần thức. Ngón tay nhuốm tinh huyết thoăn thoắt vẽ nhanh một đạo cấm chế hình lục giác lên mặt thanh đồng. Chút linh lực hệ mộc ít ỏi còn sót lại được vắt kiệt.
Keng! Lâm Mặc hung hăng cắm phập tấm lệnh bài xuống nền đá thanh thạch đang nứt nẻ dưới chân.
"Trận nhãn nghịch chuyển, Tụ Linh hóa Tán Linh!" Hắn gầm lên khàn đặc, hai mắt vằn vện tơ máu.
Toàn bộ trận văn phòng ngự dưới chân Dược Viên lập tức đổi chiều. Thay vì hội tụ linh khí về trung tâm cấm địa, mạng lưới đường rãnh trên mặt đất sáng lên ánh đỏ gay gắt. Sức mạnh bị ép tản mát ngược ra biên giới địa mạch.
Vật thể ngọc bích trên vách đá đột ngột mất đi nguồn cung cấp dồi dào. Nó lơ lửng giữa không trung, ánh sáng chớp tắt bất định. Khe nứt đằng sau lập tức rung lên bần bật, phát ra tiếng răng rắc như thủy tinh rạn vỡ. Rìa hắc ám bắt đầu xuất hiện những tia sét màu đen xé rách không khí.
"Tiểu bối xảo quyệt, dám dùng địa mạch đoạn tuyệt liên kết của lão phu!"
Hư ảnh lão giả trong vòng xoáy hừ lạnh. Âm ba mang theo uy áp phẫn nộ, hiển nhiên đã nhìn thấu ý đồ của hắn. Đối phương lập tức thay đổi chiến thuật, không thèm bòn rút trận pháp một cách bị động nữa.
Lão giả bấm một đạo pháp quyết kỳ lạ xuyên qua giới hạn dị giới. Đạo kiếm phù găm trên vách đá lập tức nổ tung thành hàng ngàn mảnh ngọc li ti. Chúng không rơi xuống mà nhanh chóng ngưng tụ lại thành một sợi xích vàng kim rực rỡ.
Sợi xích bỏ qua mọi khoảng cách vật lý, xé gió lao thẳng về phía ngực Lâm Mặc. Mục tiêu của nó là trói buộc giọt Mộc Bản Nguyên đang ẩn nấp bên trong. Uy áp phong tỏa hoàn toàn thần thức khiến hai chân hắn như bị đóng đinh trên mặt đất, không thể mượn lực dịch chuyển.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm Mặc không lùi mà tiến. Tay trái vung lên, tung ra nửa chiếc ấn triện Thanh Vân vừa nhặt được lúc nãy làm vật cản. Đây là một nước cờ đánh cược mạng sống, mượn vật của tông môn lớn đối phó với chính người của bọn chúng.
Hai luồng sức mạnh va chạm giữa không trung không tạo ra tiếng nổ lớn. Thay vào đó, một lực hút tĩnh lặng đến rợn người sinh ra. Bề mặt tàn tạ của ấn triện lóe lên vầng sáng xanh biếc, thành công cắn nuốt một nửa uy lực của đòn đánh.
Thế nhưng, lực phản chấn kinh hoàng vẫn xuyên thấu qua lớp phòng ngự mỏng manh. Một tiếng gãy vụn khô khốc vang lên từ cánh tay phải đang cố thủ của Lâm Mặc. Chiếc vòng tay hộ thể bằng ngọc tủy vỡ nát thành bụi phấn.
Cái giá phải trả hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Tàn dư sức mạnh màu vàng kim hóa thành ngọn lửa vô hình, thiêu rụi hoàn toàn mộc cốt trong tay phải của hắn. Da thịt nháy mắt xám xịt, cứng đơ như một khúc gỗ mục ngâm ngàn năm.
Toàn bộ xương tay phải bị mộc hóa triệt để, vĩnh viễn mất đi xúc giác và khả năng cảm ứng thực vật. Bàn tay chuyên dùng để gieo hạt, bắt quyết luyện đan giờ đây biến thành một phế vật vô tri, nặng nề rủ xuống bên hông.
Sự hy sinh tàn khốc này đã đổi lấy một nhịp thở cực kỳ quý giá. Sợi xích sau khi bị lệch quỹ đạo liền đâm sầm vào gốc Tử Trúc ngàn năm phía sau lưng hắn. Âm thanh xèo xèo vang lên kèm theo một luồng khói độc mịt mù bốc thẳng lên cao.
Tại vị trí va chạm, lớp vỏ trúc cứng như tinh thiết bị khoét một lỗ sâu hoắm. Những giọt Tử Trúc Linh Dịch bằng cỡ ngón tay cái đang sôi sùng sục bên trong lõi cây trào ra ngoài, tỏa hương thơm ngát nhưng lại mang theo sát cơ tàn lụi.
Cùng lúc đó, khe nứt không gian mất đi vật neo giữ cuối cùng bắt đầu sụp đổ ngược vào trong. Nó biến thành một vòng xoáy hấp lực khổng lồ. Mọi mảnh vỡ đất đá, tàn phù và cả nửa chiếc ấn triện đều bị điên cuồng cuốn bay vào vùng hư vô tăm tối.
Ngọc phù màu bích lục bỗng nhiên rung lên bần bật rồi vỡ vụn. Những mảnh ngọc không rơi xuống đất mà cấp tốc dung hợp lại, áp súc toàn bộ uy năng không gian thành một sợi tơ kiếm mỏng như cánh ve. Sợi bích lục kiếm ty này hoàn toàn vô thanh vô tức, vạch phá khoảng không, để lại một vệt tàn ảnh vặn vẹo trên nền trời. Mục tiêu của nó không phải là đâm xuyên thân thể, mà khóa chặt vào thức hải giữa trán Lâm Mặc nhằm trực tiếp mạt sát linh hồn.
Tốc độ của kiếm ty vượt xa giới hạn phản ứng của tu sĩ Trúc Cơ, việc thi triển thân pháp trốn tránh lúc này chỉ mang ý nghĩa tự sát. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, không lùi mà tiến, cánh tay trái vốn đang tê dại đột ngột vung lên. Một ống trúc màu tím sẫm, rỗng ruột, bề mặt khắc đầy những đường vân tự nhiên như vảy rồng bay thẳng ra. Đây là Tử Trúc Không Tâm Ống, một mảnh tàn căn ngàn năm mà hắn đào được dưới đáy cấm địa, bên trong tỏa ra khí tức sinh mệnh vô cùng nồng đậm.
"Mộc độn, Di Sinh Hóa Kiếp!"
Lâm Mặc khẽ quát, rót tia thần thức cuối cùng vào ống trúc, cố tình đẩy khí tức Mộc Bản Nguyên bùng nổ rực rỡ. Sợi kiếm ty bích lục quả nhiên bị luồng linh khí thượng đẳng này thu hút, khẽ bẻ cong quỹ đạo, hung hăng đâm phập vào giữa lòng ống trúc. Ngay khoảnh khắc đó, Lâm Mặc vặn vẹo ngón tay, kích hoạt trận văn Di Sinh được khắc giấu kín bên trong lớp vỏ. Hắn muốn mượn lực lượng tàn phá của kiếm ty, thông qua ống trúc dẫn thẳng xuống mạng lưới Tán Linh trận dưới lòng đất, dùng đòn đánh của địch để tự hủy mỏ neo không gian.
Thế nhưng, cường giả bên kia khe nứt tuyệt đối không phải hạng bù nhìn có thể dễ dàng bị qua mặt. Ngay khi mũi nhọn kiếm ty chạm vào mộc khí, hư ảnh lão giả lập tức phát giác ra sự luân chuyển bất thường của trận pháp dưới nền đá thanh thạch.
"Tiểu súc sinh, thế mà dám đem Mộc Bản Nguyên ra làm mồi nhử đổi mạng!"
Lão giả gầm lên một tiếng kinh nộ xen lẫn tham lam, lập tức thay đổi pháp quyết. Sợi kiếm ty bích lục đang thẳng tắp bỗng nhiên mềm nhũn ra, phân hóa thành hàng trăm sợi tơ linh lực nhỏ li ti. Mạng lưới tơ xanh này điên cuồng bám rễ vào thành ống trúc, không chỉ muốn cướp đoạt vật báu mà còn men theo sợi thần thức của Lâm Mặc để giáng đòn sưu hồn đoạt xác. Một cỗ hấp lực kinh hoàng giật ngược từ khe nứt không gian truyền tới, kéo xệch linh hồn hắn về phía vực sâu.
Lâm Mặc hiểu rõ, nếu để mạng lưới tơ xanh này chạm tới thức hải, toàn bộ bí mật của Tử Trúc Lĩnh sẽ phơi bày trước mắt kẻ thù. Không chút do dự, hắn vung tay phải lên, dùng ngón cái bấm mạnh vào ấn đường của chính mình.
"Đoạn!"
Một tiếng nứt vỡ âm ỉ vang lên sâu trong tâm trí. Lâm Mặc chủ động cắt đứt một phần ba thần thức của bản thân đang liên kết với ống trúc. Cái giá của việc tự trảm linh hồn ập đến ngay tức khắc, không có máu tươi phun trào, nhưng con ngươi bên mắt trái của hắn trong nháy mắt chuyển sang màu xám tro đục ngầu. Thị giác tâm linh bên trái vĩnh viễn mất đi linh quang, thế giới trong tầm nhìn lập tức sụp đổ một nửa, khiến cơ thể hắn lảo đảo suýt ngã.
Ống trúc mất đi sự khống chế, lập tức bị mạng lưới tơ xanh quấn chặt, lôi tuột vào trong khe nứt không gian. Khoảnh khắc vật thể mồi nhử rời khỏi trận nhãn, lực lượng Tán Linh dưới mặt đất hoàn toàn mất đi vật cản. Toàn bộ địa mạch Dược Viên bạo động, phát ra một tiếng nổ trầm đục làm sụp lở một góc vách núi. Khe nứt đen ngòm mất đi điểm tựa cuối cùng, bắt đầu điên cuồng khép lại, không gian xung quanh vặn vẹo cắt đứt vạt áo của hư ảnh lão giả.
Ngay khi bóng tối sắp sửa che lấp hoàn toàn thông đạo, từ phía bên kia khe nứt bỗng vang lên một tiếng gầm hoảng loạn, triệt để đánh mất vẻ cao ngạo ban đầu.
"Không đúng! Thứ chất lỏng trong ống trúc này... Khí tức của Vô Tướng Ma Tôn? Ngươi dám gài bẫy..."
Âm thanh bị bóp nghẹt, khe nứt triệt để biến mất, chỉ để lại một vệt tàn dư bốc khói khét lẹt. Lâm Mặc quỳ một chân trên nền đá nứt nẻ, ôm lấy nửa đầu đau như búa bổ. Con mắt phải còn lại của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào khoảng không vừa khép lại. Ống trúc kia vốn dĩ không hề chứa Tử Trúc Linh Dịch, mà là thứ nhựa cây tà ác hắn vừa lén trích xuất từ trái tim gỗ khổng lồ dưới đáy Trấn Ma Uyên.
Hư ảnh trong vòng xoáy không chần chừ thêm nửa nhịp, quả quyết thay đổi chiến thuật. Lão nhận ra việc cố chấp duy trì thông đạo bằng linh khí đã thất bại trước sự can thiệp của địa mạch, liền dứt khoát từ bỏ ý định giáng lâm bản thể. Đạo kiếm phù ngọc bích rạn nứt đột ngột nổ tung, không tạo ra sóng xung kích mà hóa thành hàng vạn tơ nhện thần thức mỏng tang. Mạng lưới vô hình này mang theo hàn khí buốt xương, sắc lẹm xé rách lớp sương mù Tán Linh, lao thẳng về phía Lâm Mặc. Mục tiêu của cường giả ngoại lai không còn là tàn sát, mà là thi triển bí thuật sưu hồn đoạt bảo, ghim chặt lấy Tử Trúc Không Tâm Ống đang tỏa ra khí tức Mộc Bản Nguyên bên hông hắn.
Uy áp từ cảnh giới vượt xa Trúc Cơ khiến không gian xung quanh Lâm Mặc đông đặc lại như tương hồ, ép chặt lồng ngực khiến hô hấp đình trệ. Hắn cắn chặt khớp hàm, tay trái vỗ mạnh vào ngực áo, tế ra một tấm cốt thuẫn xám xịt chắn ngang trước mặt. Cùng lúc đó, bước chân hắn lảo đảo lùi về sau, bộ dáng như kẻ cùng đường đang cố sức chống đỡ đòn công kích trực diện. Thế nhưng, sự hoảng loạn ấy chỉ là một đòn nhử. Ánh mắt độc nhãn của hắn lóe lên tia quyết tuyệt, tay phải mượn tay áo che khuất, âm thầm tháo dỡ Tử Trúc Không Tâm Ống cắm thẳng vào tâm của rãnh trận Tán Linh vừa bị nghịch chuyển.
Tấm cốt thuẫn cấp một lập tức vỡ vụn thành bột mịn khi chạm phải tơ thần thức, hoàn toàn không cản được nửa nhịp thở. Những sợi tơ linh lực vô hình tàn nhẫn đâm xuyên qua lớp pháp bào phòng ngự, quấn chặt lấy cổ tay phải và luồn lách vào tận sâu trong thức hải của Lâm Mặc. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương tràn ngập đại não, tựa như có hàng ngàn mũi kim đang lật giở từng mảnh ký ức. Ngay khoảnh khắc màng lưới sưu hồn chuẩn bị khóa chặt căn cơ linh hồn, Lâm Mặc gầm lên một tiếng khàn đục, rót toàn bộ tàn lực vào phần gốc của ống trúc ngàn năm.
Tử Trúc Không Tâm Ống vốn rỗng ruột, nay được cắm phập vào nền đá nứt nẻ, lập tức mượn lực đẩy ngược từ trận nhãn Tán Linh tạo thành một vòng xoáy hấp thụ. Nó điên cuồng hút cạn luồng chất lỏng xám tro mang tử khí nồng nặc đang nhiễu xuống từ đài sen vỡ nát. Thay vì dùng linh lực chống cự, Lâm Mặc chủ động mở toang kinh mạch cánh tay phải, dẫn luồng tử khí kịch độc của Trấn Ma Uyên bám dọc theo tơ thần thức, truyền ngược về phía hư ảnh lão giả. Đây chính là mưu đồ đổi thế của hắn: dùng độc trị độc, mượn chính tà khí cấm địa để phản phệ thần hồn kẻ định sưu hồn mình.
"Súc sinh! Ngươi dám dung hợp tà khí Trấn Ma Uyên vào Mộc Bản Nguyên?" Giọng nói rền rĩ vang lên kèm theo tiếng xèo xèo kinh người. Đầu tơ thần thức nối với vòng xoáy không gian bắt đầu bốc cháy rực rỡ bởi ngọn lửa tà dị màu xám đen. Lão giả hoảng sợ nhận ra tử khí đang nương theo liên kết linh hồn ăn mòn thẳng vào bổn nguyên của mình. Không dám chậm trễ, hư ảnh vung tay áo, tự bóp nát một phần ba thần thức phóng xuất ra ngoài để cắt đứt đường dẫn tà hỏa.
Dù đối phương đã chủ động chặt đứt nguồn lực, nhưng một nửa mạng lưới sưu hồn tàn dư vẫn kịp cắm rễ sâu vào những nếp nhăn trong thức hải Lâm Mặc. Từng sợi tơ linh lực vô chủ bắt đầu vặn vẹo, cố gắng bứt dứt Tử Trúc Không Tâm Ống khỏi mặt đất. Không chần chừ để ngoại vật cướp đoạt quyền khống chế thân thể, Lâm Mặc nhắm nghiền độc nhãn. Hắn dồn chút ý niệm điên cuồng cuối cùng hóa thành một thanh đao vô hình, hung hăng bổ thẳng vào chính linh hồn mình.
"Đoạn!"
Dư âm bạo liệt của chữ quyết định ấy vang lên trong vô thanh, xé rách hoàn toàn sự liên kết giữa phần thức hải bị nhiễm bẩn và bản thể. Lâm Mặc không thổ huyết, cũng không gục ngã, nhưng cái giá phải trả lại tàn khốc theo một cách khác biệt. Đồng tử mắt phải của hắn lập tức phủ một lớp sương mù đục ngầu, vĩnh viễn mất đi khả năng nhìn thấu dòng chảy linh khí trong thiên địa. Ba mươi sáu huyệt đạo quanh thái dương lạnh toát, đóng băng hoàn toàn, khiến phạm vi cảm nhận thần thức của hắn vỡ vụn mất một góc tư phía sau lưng.
Khe nứt không gian mất đi tọa độ định vị cuối cùng liền sụp đổ, để lại một tiếng nổ trầm đục vùi lấp mọi âm thanh. Trên mặt đất thanh thạch rạn nứt, Tử Trúc Không Tâm Ống đã ngừng hút tà khí, nhưng bề mặt lớp vỏ xanh ngọc nay nổi lên ba đường vân máu đỏ tươi uốn lượn thành hình mặt quỷ. Vật chứng mang theo Mộc Bản Nguyên chí dương nay đã dung hợp một tia tà niệm chí âm, tỏa ra thứ dao động quỷ dị chưa từng có trong ghi chép của Lâm gia.
Tiếng thét phẫn nộ của hư ảnh xé toạc tầng mây xám xịt trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh. Những sợi tơ thần thức vốn dĩ đang ghim chặt lấy thức hải của Lâm Mặc giờ đây lại trở thành một con dao hai lưỡi. Từng luồng tử khí đặc quánh từ đáy Trấn Ma Uyên, được bọc bên ngoài bởi hơi thở sinh mệnh tinh thuần của Mộc Bản Nguyên, đang điên cuồng truyền ngược theo đường tơ ấy thẳng vào linh hồn kẻ địch.
"Tên điên này, ngươi dám lấy thân dung chứa tà hỏa!" Lão giả ngoại lai gầm lên kinh hãi.
Uy áp của cường giả nháy mắt rối loạn, vội vàng rút ngược thần thức về phía sau để tự vệ. Thế nhưng Lâm Mặc đâu dễ dàng buông tha một cơ hội đổi mạng hiếm hoi như vậy. Hắn cắn nát bầm môi, dồn toàn bộ tàn lực vào cánh tay phải đang chằng chịt những đường gân đen sì. Thay vì lùi lại để bảo toàn tính mạng, hắn chủ động lao tới, dùng chính đoạn rễ Tử Trúc quấn chặt lấy đầu sợi tơ vô hình.
Hành động liều mạng này là một mồi nhử hoàn hảo. Lão giả theo phản xạ tự nhiên liền bộc phát linh lực hệ hỏa hòng thiêu rụi gốc rễ dị hợm đang bám lấy mình. Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc lập tức buông lỏng áp chế trong đan điền, mở toang cửa ngõ để ngọn lửa mang theo kịch độc Trấn Ma Uyên nương theo linh lực đối phương mà trào thẳng vào khe nứt không gian.
Khói đen bốc lên xèo xèo từ vòng xoáy hư không, kéo theo những tiếng gào rống đau đớn đến xé gan xé phổi. Lão giả rốt cuộc cũng nhận ra bản thân đã trúng kế điên cuồng của một tên tiểu bối Luyện Khí. Nếu tiếp tục giằng co, một tia phân hồn này của lão chắc chắn sẽ bị tà khí ăn mòn đến mức không thể vãn hồi.
"Nghiệt súc, lão phu cho ngươi toại nguyện!" Lão xưng hô đổi giọng, quyết đoán thay đổi chiến thuật.
Hư ảnh không màng đến việc thu hồi thần thức nữa, mà tàn nhẫn tự chặt đứt một phần linh hồn của chính mình. Cùng lúc đó, lão dồn toàn bộ chân nguyên còn sót lại kích nổ đạo kiếm phù ngọc bích đang cắm trên vách đá. Một luồng ánh sáng chói lòa mang theo sức mạnh hủy diệt bùng nổ, quét ngang toàn bộ khu vực cấm địa.
Sóng xung kích mang theo kiếm ý viễn cổ va chạm mãnh liệt với Tán Linh trận mà Lâm Mặc vừa thiết lập. Dưới sức ép kinh hoàng, tấm lệnh bài Trưởng lão Dược Viên làm trận nhãn phát ra một tiếng rên rỉ khô khốc rồi vỡ vụn thành muôn ngàn hạt bụi đồng. Toàn bộ mạng lưới trận văn trên mặt đất bị cày nát, vĩnh viễn mất đi khả năng khống chế linh khí của ngọn núi.
Lâm Mặc bị hất văng ra xa hàng trượng, trượt dài trên nền đá lởm chởm. Hắn không phun ra một ngụm máu nào, cũng không đứt gãy kinh mạch, nhưng cái giá phải trả lại vô cùng tàn khốc. Bóng lưng của hắn hứng trọn dư chấn từ vụ nổ không gian, khiến cho một mảng lớn da thịt phía sau hoàn toàn bị phong hóa. Lớp da ấy mất đi sức sống, khô quắt và nứt nẻ hệt như vỏ của một cây tùng chết khô ngàn năm, vĩnh viễn cướp đi khả năng hấp thụ linh khí mộc hệ từ phía sau lưng.
Vòng xoáy hư không mất đi vật chống đỡ liền nhanh chóng sụp đổ. Khe nứt đen ngòm rít lên những tiếng chói tai rồi khép lại hoàn toàn, nhốt chặt tiếng gầm thét oán độc của lão giả vào một chiều không gian khác. Cấm địa trở lại vẻ tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn lại mùi khét lẹt của đất đá cháy đen và lớp sương mù tử khí lảng vảng.
Lâm Mặc khó nhọc chống tay trái ngồi dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc từng nhịp nặng nề. Ánh mắt độc nhãn của hắn lướt qua đống đổ nát, cẩn thận đánh giá lại toàn bộ cục diện sau trận chiến sinh tử. Kẻ địch đã bị đẩy lùi, tà khí tạm thời lắng xuống, nhưng cấm địa gia tộc đã tan hoang không còn hình thù.
Ngay lúc hắn định lấy ra một viên hồi linh đan để ổn định lại thương thế, ánh mắt bỗng khựng lại tại vị trí khe nứt vừa biến mất. Giữa đống tro tàn của thanh kiếm ngọc bích, một vật thể lạ không thuộc về trận chiến vừa rồi đang nằm im lìm tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Đó không phải là mảnh vỡ pháp khí, cũng chẳng phải tàn tích của yêu ma.
Hắn cắn răng lết thân hình tàn tạ bước tới, dùng hai ngón tay lành lặn nhặt vật đó lên. Lòng bàn tay hắn lập tức lạnh toát. Thứ nằm gọn trong tay hắn là một chiếc ống trúc truyền tin cỡ nhỏ, bề mặt được bọc một lớp sáp đỏ đã cháy xém một nửa. Đáng sợ nhất là trên lớp sáp ấy vẫn còn lưu lại trận văn phong ấn độc quyền của Lâm gia, loại cấm chế chỉ dành riêng cho các thành viên cốt cán trong Hình Đường sử dụng.
Chiếc ống trúc này không thể tự nhiên sinh ra từ hư không, mà là thứ rơi ra từ trên người hư ảnh lão giả khi không gian sụp đổ. Một vật chứng rành rành vạch trần sự thật tàn nhẫn nhất. Tọa độ của Tử Trúc Lĩnh không phải bị cường giả ngoại lai vô tình phát hiện, mà là có kẻ mang dòng máu Lâm gia đã tự tay dâng bản đồ cấm địa cho Trấn Ma Tông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.