Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 126: Không Phải Là Một Lối Đi

Đăng: 21/07/2026 19:26 3,859 từ 3 lượt đọc
thở hoang vu, tỏa ra một tầng ô quang nhàn nhạt bao bọc lấy cổ tay hắn ngay khoảnh khắc không gian sụp đổ. Trận pháp truyền tống triệt để bạo loạn, lực lượng không gian dồn ép như ngàn vạn lưỡi đao vô hình cắt thẳng vào da thịt. Lâm Mặc cắn chặt bắp môi, điên cuồng thúc giục Mộc linh lực từ đan điền hội tụ lên bề mặt cơ thể tạo thành một lớp mộc thuẫn mỏng manh. Thế nhưng, dưới sự ăn mòn của huyết quang tà ác tỏa ra từ chiếc răng nanh dơi, lớp linh lực hộ thể bốc khói xèo xèo rồi tan rã chỉ trong một cái chớp mắt.

Huyết quang như giòi trong xương, nương theo những vết cắt không gian luồn lách vào kinh mạch cánh tay phải của hắn. Cảm giác lạnh buốt thấu xương nháy mắt lan tràn, đóng băng dòng chảy linh lực tại ba đại huyệt đạo. Lâm Mặc biến sắc, nhận ra đây không phải là lực lượng phá hoại bạo liệt mà là một loại phù văn phong ấn ác độc. Nếu để thứ huyết quang này chạy thẳng vào đan điền, tu vi Trúc Cơ của hắn coi như phế bỏ hoàn toàn.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc chìa khóa đồng rỉ sét đang nằm gọn trong lòng bàn tay trái bỗng nhiên rung lên bần bật. Lớp rỉ sét bong tróc, để lộ ra những đường vân mây uốn lượn mang đậm phong cách luyện khí thời cổ đại. Chìa khóa giống như một con quái thú đói khát, điên cuồng cắn nuốt tia huyết quang tà ác vừa xâm nhập vào cơ thể hắn. Đổi lại, một lực lượng hút máu bá đạo từ vật phẩm này trực tiếp cắn vào lòng bàn tay Lâm Mặc, rút đi gần một phần ba tinh huyết của hắn chỉ trong vòng ba nhịp thở.

Thân thể Lâm Mặc héo rũ đi trông thấy, sắc mặt trắng bệch như giấy, nhưng luồng ô quang từ chìa khóa đồng lại bùng lên rực rỡ, tạo thành một cái kén ánh sáng đen kịt bao bọc lấy toàn thân hắn. Cái kén vừa thành hình, một tiếng xé rách chói tai vang lên giữa hư không. Áp lực không gian đột ngột biến mất, thay vào đó là cảm giác rơi tự do mang theo trọng lực nặng nề.

Lâm Mặc lộn vòng trên không trung, cố gắng điều chỉnh tư thế nhưng luồng lực lượng tàn dư của trận pháp vẫn hung hăng đập mạnh hắn xuống nền đất cứng ngắc. Cú va chạm khiến ba mảnh xương sườn gãy nát, lục phủ ngũ tạng chấn động kịch liệt. Hắn lăn thêm vài vòng trên mặt đá lởm chởm, cày ra một vệt máu dài trước khi va phải một cột đá thô ráp rủ xuống từ trần hang.

Mùi ẩm mốc xen lẫn linh khí hệ thổ nồng nặc xộc thẳng vào mũi, mang theo một cỗ chướng khí nhàn nhạt làm cay xè đôi mắt. Lâm Mặc chống tay trái xuống đất, cố gắng nuốt ngược ngụm máu tanh đang trào lên cổ họng. Hắn nhanh chóng phóng xuất thần thức ra xung quanh để kiểm tra tình hình, nhưng vừa chạm đến vách đá cách đó mười trượng, thần thức lập tức bị một lớp cấm chế trận văn dội ngược trở lại. Cơn đau nhói truyền đến từ mi tâm khiến hắn phải nhíu chặt đôi mày.

Nơi này hoàn toàn không phải là trạm trung chuyển ở chân núi Tử Trúc Lĩnh như lộ tuyến trận pháp ban đầu. Xung quanh hắn là một hang động ngầm khép kín, vách đá phủ đầy những khối quặng Huyền Thiết cấp hai mọc lởm chởm. Dưới mặt đất, những đường vân trận pháp mờ nhạt rải rác khắp nơi, thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng đỏ rực rồi lại lụi tàn.

Lâm Mặc cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay trái. Chiếc chìa khóa đồng đã ngừng hút máu, lớp rỉ sét lại bao phủ bề mặt như cũ, nhưng ở phần đuôi chìa khóa lại xuất hiện thêm một vết nứt nhỏ xíu tỏa ra hàn khí. Hắn cẩn thận thu vật chứng này vào trong túi trữ vật, ánh mắt trở nên vô cùng thâm thúy. Lão tà tu kia ném chiếc răng nanh dơi không chỉ để phá hủy trận pháp, mà là cố tình thay đổi tọa độ không gian, đẩy hắn vào một tử cục đã được chuẩn bị sẵn.

Đúng lúc này, từ sâu trong bóng tối của hang động ngầm truyền đến tiếng ma sát sàn sạt của kim loại cọ xát vào đá tảng. Âm thanh không lớn nhưng lại đều đặn đến rợn người, mang theo một luồng uy áp yêu thú bậc hai đỉnh phong đang chậm rãi thức tỉnh. Khí tức thổ thuộc tính trong không khí đột ngột trở nên cuồng bạo, điên cuồng hội tụ về phía phát ra âm thanh.

Lâm Mặc không kịp do dự, lập tức rút ra một tấm Ẩn Tức Phù dán lên ngực, đồng thời lôi từ trong ngực áo ra Thanh Mộc Trâm, kiện pháp khí phòng ngự cuối cùng còn nguyên vẹn. Hắn cắn răng chịu đựng cơn đau từ kinh mạch đang bị phong ấn một nửa, lùi từng bước chân nhẹ nhàng về phía góc khuất sau khối quặng Huyền Thiết. Việc cấp bách bây giờ không phải là tìm đường ra, mà là phải sống sót qua sự dòm ngó của sinh vật đang canh giữ nơi này.

Cảm giác rơi tự do bỗng chốc kết thúc bằng một cú va đập kinh hoàng. Cái kén ánh sáng đen kịt bảo vệ Lâm Mặc vỡ vụn thành vô số điểm linh quang, triệt để tiêu tán vào bóng tối. Lực phản chấn hung hãn từ nền đất cứng xé rách lớp phòng ngự yếu ớt cuối cùng.

Cơn đau nhức kịch liệt từ ba chiếc xương sườn bên ngực trái gãy nát truyền tới khiến hắn suýt ngất lịm. Thảm hại hơn, bàn tay nắm chặt chiếc chìa khóa đồng giờ đây đã khô quắt lại như nhánh cây chết. Lớp móng tay chuyển sang màu đen kịt, không ngừng tản ra tử khí lạnh lẽo.

Hắn cố gắng hít một ngụm không khí mang theo mùi nấm mốc và bùn đất mục nát, ép bản thân giữ vững sự tỉnh táo. Không dám chần chừ dù chỉ nửa hơi thở, nam tử vội vàng cắn nát viên Hồi Khí Đan đã ngậm sẵn dưới lưỡi từ trước.

Dược lực ôn hòa lập tức hóa thành một dòng suối ấm áp len lỏi qua lồng ngực. Tầng sương mỏng manh này tạm thời bao bọc lấy phần xương cốt dập nát, ngăn chặn thương thế chuyển biến xấu. Cùng lúc đó, hắn nhẫn nhịn cơn đau đầu như búa bổ, phóng xuất thần thức mỏng như tơ nhện.

Luồng ý niệm cẩn thận quét về phía trước, thăm dò không gian xa lạ. Xung quanh dường như là một hang động ngầm vô cùng ẩm thấp. Trên vách đá gồ ghề phủ đầy rêu phong, thỉnh thoảng lại xuất hiện vài cụm nấm mọc hoang phát ra ánh sáng nhạt nhòa.

Thế nhưng, luồng thần thức vừa chạm vào lớp chướng khí màu xám xịt cách đó mười trượng đã lập tức vấp phải một cỗ lực lượng vặn vẹo. Trận văn ẩn giấu dưới lớp đất đá bỗng nhiên rực sáng những tia sáng màu vàng sậm, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới.

Không gian nơi đó chấn động kịch liệt, kéo theo những tiếng gầm gừ trầm đục phát ra từ sâu trong lòng đất. Một mảng địa mạch hệ thổ ngậm đầy sát khí ngưng tụ lại. Bùn đất và đá tảng cuồn cuộn trào dâng, nhanh chóng đắp nặn thành một con Thạch Hổ hai đầu.

Trên lớp da đá của cự thú thỉnh thoảng lại lóe lên những đường vân trận pháp cổ xưa. Nó tỏa ra uy áp bức người, thình lình đạt tới cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ. Trận pháp bảo vệ cấm địa chưa hoàn toàn sụp đổ, mà đã mượn nhờ địa mạch hòa quyện cùng chướng khí tạo ra quái vật này.

Yêu thú đá không hề gầm rú dọa nạt, bốn chân to như cột đình của nó lập tức đạp mạnh xuống nền hang. Một cơn chấn động liên hoàn bùng nổ. Mặt đất nứt toác ra những khe hở sâu hoắm, bắn lên vô số gai nhọn bằng đá tảng đâm thẳng về phía kẻ xâm nhập.

Lâm Mặc cắn răng thi triển Thanh Diệp Bộ, thân hình hóa thành một chiếc lá khô phiêu định lướt qua khoảng không chật hẹp. Đồng thời, tay phải hắn vung lên, ném ra ba tấm Mộc Đằng Phù. Bùa chú hóa thành hàng chục sợi dây leo to bằng bắp tay quấn chặt lấy tứ chi con thú.

Bị trói buộc đột ngột, Thạch Hổ lập tức thay đổi phương thức công kích. Những đường vân trên cơ thể nó rực sáng chói lóa, tỏa ra duệ khí hệ kim trực tiếp cắt đứt sự liên kết của dây leo. Cái đầu bên trái há rộng, phun ra một luồng sương mù màu vàng nghệ mang theo đặc tính thạch hóa vọt tới.

Cùng lúc, cái đầu bên phải lại cắm gập xuống đất, kích hoạt trọng trường từ tính của địa mạch. Thanh niên cảm thấy hai chân mình như bị đeo thêm ngàn cân thiết sa. Thân hình đang bay lượn trên không trung liền bị lực hút vô hình kéo tuột xuống mặt đất.

Luồng sương mù thạch hóa đã lao đến sát mặt, mang theo hơi thở tử vong. Trạng thái cơ thể hiện tại không cho phép hắn dây dưa. Nam tử quyết đoán lấy ra một thanh chủy thủ bằng ngọc bích từ túi trữ vật. Đây là pháp khí mang mộc thuộc tính cực cường.

Để phá vỡ lớp giáp đá được địa mạch gia trì, hắn điên cuồng dồn ép ý niệm, cưỡng ép trích xuất một tia linh hồn hỏa diễm rót thẳng vào chủy thủ. Cái giá phải trả lập tức giáng xuống. Đốt ngón tay út bàn tay phải của hắn không chịu nổi năng lượng bạo loạn, nổ tung thành sương máu.

Phần xương thịt vỡ vụn ấy lập tức hóa thành tro bụi, vĩnh viễn mất đi. Đổi lại, thanh ngọc bích chủy thủ bùng lên ánh sáng xanh biếc chói lóa. Nó hóa thành một đạo lưu tinh xé rách màn sương mù thạch hóa, mang theo uy lực xỏ xuyên vạn vật găm chuẩn xác vào điểm giao nhau giữa hai cái cổ.

Phập! Mũi dao đâm trúng một viên tinh hạch màu vàng đang chuyển động. Trận văn liên kết cốt lõi bị phá hủy, cỗ từ trường thao túng trọng lực nháy mắt tiêu tán. Con quái vật khổng lồ khựng lại giữa không trung, sau đó sụp đổ thành một đống đất đá vụn vặt.

Lâm Mặc khuỵu một chân xuống nền đất lạnh, mồ hôi ướt đẫm y phục. Hắn nhìn ngón tay út đã biến thành tro tàn, cắn chặt khớp hàm nén lại cơn đau buốt óc do hao tổn hồn lực. Ánh mắt vằn vện tơ máu của hắn vẫn đầy cảnh giác, chậm rãi quét quanh màn đêm mờ ảo.

Lâm Mặc vừa tựa lưng vào cột đá lạnh lẽo, mặt đất dưới chân đã rung chuyển dữ dội. Từ trong lớp đất nhão nhoét, linh khí thổ thuộc tính bạo động ngưng tụ lại thành một con Thạch Hổ hai đầu khổng lồ, tỏa ra uy áp Trúc Cơ sơ kỳ bóp nghẹt không gian. Hai cái mõm đá đồng loạt há rộng, gầm lên một tiếng xé màng nhĩ rồi phun ra hàng chục gai nhọn sắc bén như mưa sa trút xuống. Không thể ngạnh kháng với thân thể tàn tạ, hắn cắn răng vung tay trái, ném thẳng ba tấm Mộc Đằng Phù về phía vòm hang phía trên.

Phù lục bốc cháy, hóa thành ba sợi dây leo thô to màu lục bám chặt vào những nhũ đá lởm chởm. Lâm Mặc mượn lực co rút của dây đằng, đu người vút lên không trung ngay trước khi loạt gai đá ghim nát bấy vị trí hắn vừa đứng. Đây là đòn nhử chiến thuật, hắn không dùng mộc hệ để trói buộc một sinh vật cấu tạo từ đá tảng, mà lợi dụng mộc khắc thổ để bám rễ vào trần hang, tạo thế phòng ngự từ trên cao. Cánh tay phải nhiễm tử khí lúc này đã hoàn toàn tê dại, rủ xuống vô lực, buộc hắn phải dùng hàm răng cắn chặt lấy chuôi thanh đoản kiếm Thanh Cốt.

Thạch Hổ hai đầu vồ hụt, đôi mắt làm từ thạch anh vàng rực lóe lên tia sáng xảo trá, lập tức nhận ra con mồi đã thay đổi vị trí. Nó không tiếp tục vươn cổ phun gai mà khụy hai chân trước xuống, cắm sâu bộ móng vuốt bằng đá tảng vào nền địa mạch. Trận văn màu vàng đất dưới bụng con thú sáng rực lên, trực tiếp rút cạn linh khí của khu vực xung quanh để thi triển trọng lực cấm chế. Một luồng sức hút nặng nề như ngọn núi nhỏ ập xuống từ không trung, bẻ gãy hàng loạt nhũ đá trên trần hang.

Súc sinh, lại biết mượn trận thế ép người!

Lâm Mặc thầm mắng một tiếng, cảm nhận áp lực ngàn cân đè nặng lên bả vai khiến xương cốt kêu lên răng rắc. Ba sợi mộc đằng rên rỉ đứt phựt, kéo theo thân thể hắn rơi thẳng xuống ngay giữa hai cái miệng đá đang há rộng chờ sẵn. Hắn biến sắc, hiểu rằng con thú này được nối thẳng với trận bàn địa mạch, linh lực của nó là vô tận. Nếu cứ giằng co cậy sức, lượng mộc linh lực ít ỏi trong đan điền sẽ cạn kiệt, hắn chắc chắn bị nghiền nát thành cặn bã.

Trong tích tắc sinh tử, thần thức Lâm Mặc tản ra, khóa chặt vào một điểm nút trận pháp lấp lóe sáng dưới cổ con hổ bên trái. Thay vì dùng đoản kiếm chém xuống lớp giáp dày đặc vô ích, hắn ném thẳng chiếc chìa khóa đồng rỉ sét đang nắm trong tay trái ra. Vật phẩm mang theo hơi thở ô uế vướng đầy huyết quang vừa va chạm với lớp giáp đá, lập tức sinh ra phản ứng bài xích kịch liệt với linh khí thổ thuộc tính thuần khiết. Luồng ô quang từ chìa khóa đồng vặn vẹo ăn mòn một mảng trận văn bảo vệ, tạo ra một khe hở mỏng dính chỉ bằng nửa lóng tay.

Tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội này.

Bắt đúng thời cơ, Lâm Mặc điên cuồng rót toàn bộ thần thức vào viên Tử Kim Châu bấy lâu giấu trong tay áo. Hắn ép pháp khí phòng ngự duy nhất còn lại bay vút vào khe nứt ấy rồi quyết đoán kích nổ mảng trận văn hạch tâm khắc bên trong. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ tận cốt lõi thân thể con thú, làm rung chuyển cả khoảng không gian ngầm. Thần thức bị cắt đứt đột ngột và tàn bạo khiến mắt trái Lâm Mặc tối sầm lại, thị lực nháy mắt mất trắng chỉ còn một màu đen kịt.

Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép tự bạo pháp khí bằng thần thức khiến não bộ hắn đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên. Cùng lúc đó, một mảnh đá vụn sắc lẹm mang theo dư chấn văng ngược lại, ghim xuyên qua bắp chân trái khiến hắn lảo đảo ngã khuỵu xuống nền đất. Máu tươi ứa ra ướt đẫm ống quần, nhưng hiệu quả mang đến lập tức đảo chiều cục diện trận chiến. Vụ nổ từ bên trong đã phá nát nút thắt linh mạch, khiến cái đầu bên trái của Thạch Hổ nứt toác rồi vỡ vụn thành vô số viên sỏi nhỏ, trọng lực cấm chế cũng theo đó mà tiêu tán hoàn toàn.

Con thú mất đi một nửa thân hình lảo đảo lùi lại, tiếng gầm gừ trở nên đứt quãng do linh khí địa mạch không thể tiếp tục lưu thông liền mạch. Tuy nhiên, khi lớp bụi đá mờ mịt dần lắng xuống, thứ lộ ra bên trong lõi con thú vừa vỡ nát không phải là trận nhãn thông thường. Nằm chỏng chơ giữa đống đất cát là một khối ngọc bài xám xịt khắc hình một con dơi sải cánh, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo thấu xương. Biến số này khiến nhịp tim Lâm Mặc hẫng đi một nhịp, bởi đó chính là tín vật của Ma Đạo Tông Môn từ ngàn năm trước, một vật chứng tàn khốc khẳng định cấm địa Tử Trúc Lĩnh đã bị kẻ khác âm thầm nhúng tay vào từ lâu.

Cú va chạm nảy lửa với cột đá thô ráp không làm đà rơi của Lâm Mặc dừng lại, mà còn hất văng hắn vào một khoảng không tối tăm sâu hoắm. Xung quanh truyền đến tiếng ma sát đinh tai nhức óc của những khối cự thạch đang nghiền ép vào nhau. Xuyên qua ánh sáng yếu ớt từ phù văn hộ thể tàn dư, hắn kinh hãi nhận ra cột đá ban nãy chính là chiếc răng nanh khổng lồ của một bức tượng Thạch Hổ. Ngay lúc này, hàm trên và hàm dưới của con ác thú bằng đá đang ầm ầm khép lại, mang theo uy áp trầm ổn của hệ Thổ định nghiền nát kẻ xâm nhập thành đống thịt vụn.

Trọng lực cấm chế từ bốn phương tám hướng ép xuống như một ngọn núi vô hình, khiến tốc độ rơi tự do của hắn tăng lên gấp bội. Cánh tay phải đã hoàn toàn tê liệt bởi huyết quang tà ác, buông thõng vô lực bên hông, kinh mạch tắc nghẽn không thể vận chuyển dù chỉ một tia linh lực. Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, Lâm Mặc cắn chót lưỡi, dồn toàn bộ tàn lực vào cánh tay trái, hung hăng ném vung chiếc chìa khóa đồng rỉ sét ra ngoài. Mục tiêu không phải là khoảng không tẩu thoát, mà là một điểm trũng mờ nhạt nằm ở phần cổ trái của Thạch Hổ.

Theo sự quan sát bằng thần thức trong chớp mắt lúc nãy, đó chính là trận nhãn nối liền với địa mạch bên dưới, cung cấp linh lực vô tận cho bức tượng. Chiếc chìa khóa đồng xé gió bay đi, mang theo tầng ô quang hắc ám cắm phập vào lớp giáp đá dày cộm. Một tiếng xèo xèo rợn người vang lên, thứ ô quang kia bắt đầu cắn nuốt và ăn mòn linh lực hệ Thổ thuần khiết. Lớp giáp đá kiên cố vốn đao thương bất nhập bỗng chốc sủi bọt, tan chảy như sáp ong gặp lửa đỏ.

Trận văn đang bị ô uế, đây là cơ hội duy nhất.

Lợi dụng khoảnh khắc trận nhãn bị nhiễu loạn, hàm răng Thạch Hổ khựng lại một nhịp thở. Lâm Mặc lập tức kích hoạt tấm Mộc Đằng Phù cuối cùng nhét sẵn trong thắt lưng. Ba sợi dây leo xanh biếc thô to như bắp tay mọc vọt ra, quấn chặt lấy phần mép đá đang tan chảy ở cổ trái con quái thú. Hắn mượn lực co rút của dây leo, đánh đu thân mình văng mạnh ra khỏi trung tâm của cái hàm đang khép kín, treo lơ lửng bên vách đá tàn tạ.

Thế nhưng, trận pháp bảo vệ cấm địa há có thể dễ dàng bị qua mặt. Nhận ra điểm mù ở cổ trái đang bị phá hoại, luồng địa mạch khổng lồ lập tức thay đổi phương thức vận hành. Hàm răng Thạch Hổ đột ngột ngừng khép lại, từ bỏ việc tấn công trực diện. Thay vào đó, toàn bộ trọng lực cấm chế trong không gian bị rút cạn, dồn ép toàn bộ vào vị trí Lâm Mặc đang bám víu. Không gian xung quanh cổ trái Thạch Hổ vặn vẹo, trọng lực tăng vọt gấp năm lần chỉ trong nháy mắt.

Ba sợi mộc đằng phát ra tiếng đứt gãy giòn giã rồi nát vụn thành từng luồng linh khí lốm đốm. Thân thể Lâm Mặc bị lực lượng vô hình ép chúi nhủi xuống bề mặt đá nhám, ngũ tạng xô lệch. Một khối nhũ thạch khổng lồ từ trên trần hang bị trọng lực bẻ gãy, mang theo tiếng gió rít gào đập thẳng xuống đỉnh đầu hắn. Tránh không thể tránh, Lâm Mặc cắn răng, xoay người đưa cánh tay phải đã đông cứng bởi phù văn nguyền rủa lên đón đỡ.

Hắn quyết định đánh cược, dùng chính sự tà dị và cứng ngắc của phong ấn để làm tấm khiên thịt. Tiếng xương vỡ vụn vang lên khô khốc, toàn bộ xương cẳng tay phải của Lâm Mặc nát thành từng mảnh nhỏ, đâm ngược ra ngoài da thịt đầm đìa máu. Đổi lại, khối nhũ thạch bị lệch hướng, xẹt qua vai hắn rồi đập ầm vào phần trận nhãn đang bị chìa khóa đồng ăn mòn. Cú va chạm mang theo vạn cân trọng lực trở thành giọt nước tràn ly, triệt để đánh sập điểm nút phòng ngự ở cổ trái Thạch Hổ.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, mảng giáp đá vỡ toác, tạo ra một lỗ hổng sâu hoắm tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt. Lực hút từ lỗ hổng cuốn phăng Lâm Mặc cùng chiếc chìa khóa đồng rơi thẳng vào bên trong, ngay trước khi hàm răng Thạch Hổ bên ngoài triệt để đóng sập lại, phong tỏa hoàn toàn đường lui. Hắn lăn lộn trên nền đất lạnh lẽo, miệng ho sặc sụa tống ra một búng máu tươi lẫn mạt bụi.

Khi thần thức dần ổn định và tầm nhìn thích ứng với thứ ánh sáng lờ mờ, đồng tử Lâm Mặc kịch liệt co rút. Nơi hắn vừa rơi xuống không phải là một lối đi an toàn, mà là một thạch thất chật hẹp hình lục giác không có cửa ra. Ở chính giữa thạch thất, một đoạn rễ Tử Trúc đã hóa thạch đen bóng đang vươn ra, đâm xuyên qua một chiếc hộp ngọc tinh xảo. Từ khe nứt của chiếc hộp, một luồng sương mù màu bạc lấp lánh đang xì ra liên tục, phát ra thứ mùi ngòn ngọt khiến linh lực trong đan điền hắn lập tức có dấu hiệu kết tủa thành khối.
0