Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 149: Vết Huyết Tước Mỏng Manh Rỉ

Đăng: 24/07/2026 08:11 3,687 từ 1 lượt đọc
Trần hang vỡ nát lùi dần vào khoảng không tối mịt, tiếng gió rít gào bên tai Lâm Mặc như quỷ khóc. Lồng ngực hắn im lìm không một nhịp đập, nhưng luồng hàn khí từ mầm trúc đen nhánh nơi mu bàn tay phải lại đang điên cuồng cắn nuốt pháp lực Luyện Khí kỳ mỏng manh. Hắn đang rơi tự do xuống đáy vực sâu thẳm, toàn thân cứng đờ như một tảng băng trôi. Nếu cứ để mặc cỗ lực lượng viễn cổ này hoành hành, chưa chạm đến đáy hố, đan điền của hắn đã bị âm khí bóp nghẹt thành cặn đá.

Ngay khi thân thể xuyên qua một tầng sương mù màu xám tro, thần thức của Lâm Mặc rốt cuộc cũng bắt được động tĩnh bên dưới. Nền đất cách gót giày khoảng ba mươi trượng đột ngột bừng sáng những đường vân trận pháp màu đỏ sậm. Đó là Thái Âm Tỏa Cốt Trận, một loại cấm chế tàn nhẫn của tu sĩ ma đạo chuyên dùng để giảo sát kẻ thâm nhập. Hàng chục mũi giáo bằng đá đen nhọn hoắt từ dưới trận đồ đồng loạt đâm vọt lên không trung, đan thành một lồng giam chết chóc nhắm thẳng vào quỹ đạo rơi của hắn.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc cắn răng đưa ra một quyết định liều lĩnh. Hắn không cố gắng vận chuyển hỏa linh lực để áp chế mầm trúc đen nữa, ngược lại trực tiếp buông lỏng phòng ngự tâm thần, để mặc cho hàn khí tràn qua cổ tay. Cánh tay hóa thạch nháy mắt bành trướng, phù văn đầu lâu rực sáng hắt ra những tia sáng âm u. Lâm Mặc mượn thế rơi tự do, vung mạnh nắm đấm mang theo tử khí lạnh buốt nện thẳng vào vách đá dựng đứng bên phải.

Những tiếng nứt vỡ chói tai vang lên liên hồi giữa không trung. Một đường băng đen kịt dọc theo vách hố cấp tốc ngưng tụ, tạo thành một máng trượt gồ ghề đầy gai nhọn. Lực phản chấn từ cú đấm đẩy thân hình Lâm Mặc văng ngang, mũi giày cọ xát vào đường băng tóe ra những tia lửa vụn vặt. Quỹ đạo rơi bị bẻ gập đột ngột giúp hắn lướt qua khe hở giữa hai mũi giáo đá đen trong tấc gang.

Thế nhưng, trận pháp bảo vệ dưới đáy hố tựa hồ có lưu lại một tia thần niệm của chủ nhân. Nhận ra con mồi đã thoát khỏi vòng sát thương vật lý, những đường vân đỏ sậm lập tức biến đổi trận vị. Mũi giáo đá ầm ầm sụp xuống, nhường chỗ cho hàng vạn sợi tơ màu đỏ máu từ các mắt trận đan chéo vào nhau. Lưới tơ máu mang theo lực hút linh hồn gắt gao quấn tới, khóa chặt lấy luồng khí tức viễn cổ đang bộc phát từ cánh tay phải của hắn.

Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, Lâm Mặc vỗ tay trái vào túi trữ vật bên hông. Một viên Thanh Mộc Châu to bằng quả nhãn, vật phẩm hộ thân do chính tay nhị ca luyện chế tỏa ra mộc linh khí ôn hòa bay vọt ra ngoài. Hắn tàn nhẫn ép một luồng tử khí từ mầm trúc đen bọc lấy viên châu, biến nó thành một khối mồi nhử mang nồng đậm khí tức viễn cổ. Lâm Mặc vung tay ném mạnh Thanh Mộc Châu về phía góc khuất của vách động, đồng thời nín thở thu liễm toàn bộ thần thức vào sâu trong thức hải.

Tấm lưới tơ máu khựng lại giữa không trung một nhịp, lập tức bị khí tức dồi dào từ viên châu đánh lừa. Vạn sợi tơ đỏ quỷ dị chuyển hướng, bủa vây lấy mục tiêu giả rồi siết chặt. Thanh Mộc Châu giá trị hơn ba trăm khối linh thạch không chịu nổi áp lực liền nổ tung, mộc linh khí bạo phát xé rách một mảng lớn lưới tơ máu. Một lỗ hổng xám xịt vừa đủ cho một người chui lọt hiện ra giữa trận đồ sát cơ.

Lâm Mặc mượn lực trượt từ vách băng, lao vút qua lỗ hổng trận pháp, ngã lăn lộn trên nền đá lạnh lẽo cồm cộm sỏi vụn. Cú va chạm khiến toàn thân hắn ê ẩm, nhưng cái giá thực sự lại nằm ở cánh tay phải. Việc chủ động dẫn dắt lực lượng của mầm trúc đen đã khiến quá trình đồng hóa đẩy nhanh vượt tầm kiểm soát.

Lớp vỏ hóa thạch lan tràn qua khỏi khuỷu tay, kết tinh lại thành những mảng vảy gỗ cứng ngắc bám chặt vào da thịt. Ba ngón tay phải của Lâm Mặc hoàn toàn mất đi cảm giác, cứng đờ như cành cây khô không thể co duỗi. Hắn nhịn xuống cảm giác tê dại, chống tay trái gượng dậy. Ánh mắt hắn đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào trung tâm trận đồ vừa bị phá vỡ, nơi một bệ đá hình bát giác đang từ từ trồi lên khỏi mặt đất, cõng trên lưng một chiếc đỉnh đồng tỏa ra mùi máu tươi ngai ngái.

tỏa ra từ mầm trúc đen nhánh trên mu bàn tay phải của hắn. Khoảng cách giữa Lâm Mặc và tấm lưới tử thần chỉ còn đếm bằng tấc, mùi huyết sát tanh tưởi bốc lên làm lu mờ cả ngũ quan. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn nghiến răng lôi từ trong tay áo ra Thanh Mộc Châu. Đây là dị bảo bảo mệnh duy nhất mà nhị ca để lại trước lúc bế quan, ẩn chứa mộc linh khí thuần túy nhất của cội Tử Trúc ngàn năm. Thay vì dùng nó để kích phát mộc thuẫn hộ thể như lẽ thường, Lâm Mặc lại đưa ra một quyết định điên cuồng. Hắn buông lỏng áp chế, trực tiếp dẫn đạo một luồng tử khí âm hàn từ cánh tay hóa thạch rót ngược vào bên trong viên châu.

Mộc linh sinh cơ và tử khí vốn là hai luồng sức mạnh bài xích lẫn nhau cực độ. Thanh Mộc Châu vừa tiếp nhận hắc khí liền rung lên bần bật, bề mặt ngọc bích xuất hiện vô số vết nứt nhỏ li ti. Lâm Mặc không chần chừ thêm nửa nhịp, dồn toàn bộ tàn lực vung tay ném thẳng viên châu đang tỏa ra dao động viễn cổ giả tạo vào trung tâm lưới tơ máu.

Quả nhiên, tia thần niệm sót lại của chủ nhân trận pháp hoàn toàn bị đánh lừa bởi khí tức ngụy tạo. Hàng vạn sợi tơ đỏ rực lập tức từ bỏ việc truy kích bản thể Lâm Mặc. Chúng cuồn cuộn chuyển hướng, đan chéo vào nhau bủa vây lấy quả cầu đen, tạo thành một cái kén máu khổng lồ siết chặt lại giữa không trung.

Ngay khi kén máu vừa khép kín, mộc linh khí dồn nén đến cực hạn bên trong Thanh Mộc Châu triệt để bùng nổ. Sức mạnh của sự sống va chạm dữ dội với tử khí và huyết sát, tạo ra một luồng sóng xung kích vặn vẹo cả không gian. Lâm Mặc bị lực đẩy vô hình hất văng ngược lại, lưng chà xát trên vách đá tạo ra một vệt dài rướm máu.

Cái giá phải trả cho việc chủ động tự bạo pháp khí bản mệnh khiến một phần thần thức của hắn bị xé rách. Đầu óc Lâm Mặc ong lên đau buốt như có hàng ngàn mũi kim đâm xuyên, tầm nhìn nhòe đi. Thanh Mộc Châu vỡ nát thành bột mịn rơi lả tả, đồng nghĩa với việc tấm bùa hộ mệnh quý giá nhất của gia tộc đã vĩnh viễn biến mất, đẩy hắn vào tình thế không còn đường lui.

Trận pháp bên dưới đáy hố chợt gầm lên một tiếng trầm đục như ác thú vừa nuốt phải hòn than hồng. Tia thần niệm ma đạo phát giác ra bên trong kén máu chỉ là linh khí thực vật hạ đẳng liền nổi cơn thịnh nộ. Thay vì tiếp tục giăng lưới diện rộng, những đường vân trận pháp đỏ sậm dưới nền đá đột ngột co rút lại.

Tơ máu đứt gãy nháy mắt dung hợp, ngưng tụ thành một bóng mờ hư ảo cao trượng dư, tay cầm một thanh cốt kiếm lượn lờ hắc viêm. Một âm thanh khàn đục, mang theo sát ý lạnh lẽo vang vọng thẳng vào thức hải của Lâm Mặc.

Tiểu bối Lâm gia, dám hủy diệt một tia phân thần của bản tọa, hôm nay ngươi phải lấy hồn phách ra đền mạng.

Bóng mờ không tấn công vật lý mà vung kiếm chém ra một đạo gợn sóng thần thức vô hình, mang theo uy áp áp đảo ép thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Mặc. Không gian xung quanh hắn dường như đông đặc lại, khóa chặt mọi đường lui. Lời đe dọa của ma tu vang lên cho thấy kẻ thù đã hoàn toàn thay đổi chiến thuật, muốn trực tiếp mạt sát linh trí của hắn để đoạt xác.

Nhưng chính nhờ ánh sáng chói lòa từ vụ nổ mộc linh khí vừa rồi, tầm nhìn dưới đáy hố đã được soi rọi trong một cái chớp mắt. Lâm Mặc nén cơn đau nhức nhối, gắt gao mở to mắt quan sát cách bố trí trận đồ. Hắn kinh hãi phát hiện ra cội nguồn cung cấp năng lượng cho Thái Âm Tỏa Cốt Trận hoàn toàn không phải linh thạch như lẽ thường.

Tại vị trí trung tâm trận nhãn, một bàn tay khô cốt đang ghim chặt một lá cờ đuôi nheo rỉ máu thẳng vào một kẽ nứt trên nền đá. Từ trong kẽ nứt ấy, từng tia linh khí lờ mờ mang theo màu tím nhạt đang bị rút rỉa không thương tiếc. Đó chính là một đoạn mạch nhánh của linh mạch cấp hai dưới lòng Tử Trúc Lĩnh đã bị kẻ gian âm thầm đả thông và ô nhiễm.

Trách sao mấy tháng nay linh khí trong Dược Viên liên tục khô kiệt, hóa ra có kẻ đã cắm rễ ma trận ngay dưới mí mắt gia tộc. Nếu để đạo kiếm khí thần thức kia chém trúng, linh hồn của hắn tất nhiên sẽ tan biến. Lâm Mặc hít sâu một ngụm khí lạnh, đình chỉ toàn bộ việc vận chuyển Luyện Khí quyết.

Hắn mượn sức nặng của cánh tay phải đang dần hóa đá mất đi tri giác, không né tránh mà gieo mình lao thẳng xuống vị trí bàn tay khô cốt kia. Nếu kẻ thù đã mượn lực từ linh mạch gia tộc, hắn sẽ dùng chính hơi thở của cội Tử Trúc để khuấy đục vũng nước này, dùng mệnh cược lấy một tia sinh cơ cuối cùng.

rỉ ra từ mu bàn tay Lâm Mặc. Ngay khi lưới tơ đỏ quấn chặt lấy bề mặt da thịt lạnh lẽo, một giọng nói khàn đục tựa như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau liền xé rách màng nhĩ, đánh thẳng vào trung tâm thức hải của hắn.

Kẻ trộm căn cơ, để mạng lại!

Từ trong mớ tơ máu nhằng nhịt dưới đáy hố, một đạo hắc ảnh lờ mờ khoác áo choàng rách nát dần ngưng thực. Kẻ này không có ngũ quan, tay phải nắm chặt một thanh cốt kiếm xám xịt tỏa ra tử khí nồng nặc. Hắc ảnh không màng đến khoảng cách không gian, trực tiếp vung kiếm chém xuống. Động tác này tựa như rút cạn toàn bộ âm khí của Thái Âm Tỏa Cốt Trận dồn vào một đòn duy nhất, khiến không khí xung quanh Lâm Mặc bị đè ép đến mức vặn vẹo.

Dị bảo Thanh Mộc Châu che chở tâm trí đã vỡ nát từ trước, Lâm Mặc triệt để mất đi lá bài tẩy bảo mệnh cuối cùng. Đối mặt với sát chiêu nhắm thẳng vào linh hồn, hắn không lùi mà tiến. Bàn tay trái nhanh chóng lật mớ bùa chú tàn tạ, rút ra ba tấm Liệt Hỏa Linh Phù. Thay vì ném về phía hắc ảnh để cản bước, hắn lại dán thẳng chúng lên cánh tay hóa thạch của chính mình. Hỏa linh lực bùng lên dữ dội, nung nóng lớp vỏ đá bên ngoài.

Hành động tự thiêu này thực chất là mồi nhử để kích thích mầm trúc đen đang cắm rễ bên trong đồ đằng. Bị hỏa diễm cực nóng thiêu đốt, mầm trúc điên cuồng phản kháng, phóng ra một luồng hàn khí viễn cổ sắc bén như dao găm. Luồng hàn băng này men theo mạng lưới tơ máu đang quấn trên tay hắn, hung hăng truyền ngược trở lại bản thể của hắc ảnh ma đạo. Lưới tơ đỏ sậm tức thì bị đông cứng thành từng đoạn pha lê đen đục, vỡ vụn lả tả.

Thần niệm lưu lại trong trận pháp vốn có linh trí, lập tức nhận ra cạm bẫy của tu sĩ trẻ tuổi. Kẻ địch không ngờ thứ khí tức viễn cổ kia lại mang theo hàn độc có khả năng ăn mòn cả thần thức. Hắc ảnh quả quyết buông bỏ việc cắn nuốt linh hồn, tự bạo toàn bộ tơ máu để ngắt đứt liên kết. Cùng lúc đó, thanh cốt kiếm trong tay nó thu hẹp phạm vi sát thương, từ chém ngang diện rộng chuyển sang đâm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc với tốc độ tăng vọt.

Kiếm phong xé gió lao đến mang theo tử vong uy áp, Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, thần thức mạnh mẽ chia làm hai luồng. Một luồng liều mạng khống chế cánh tay hóa thạch giơ lên che chở trước mặt. Luồng còn lại dồn toàn lực phóng ra một thanh phi đao bằng mộc thiết cắm phập vào mắt trận màu đỏ sậm đang lập lòe dưới vách đá. Phi đao mang theo linh lực thuộc tính Mộc bạo liệt, nháy mắt làm xáo trộn tiết tấu lưu chuyển âm khí của Thái Âm Tỏa Cốt Trận.

Tiếng va chạm chát chúa vang lên khi mũi cốt kiếm đâm sầm vào đồ đằng đầu lâu trên mu bàn tay phải. Để đổi lấy một nhịp đình trệ của trận pháp, Lâm Mặc phải chủ động cắt đứt một phần thần thức gắn trên phi đao ngay khoảnh khắc nó bị trận văn nghiền nát. Thức hải truyền đến cơn đau xé rách tựa như bị búa tạ nện trúng, khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi, tai ù đặc. Toàn bộ cánh tay phải hoàn toàn mất đi cảm giác, buông thõng xuống như một khúc gỗ mục.

Đổi lại cái giá tàn khốc đó, thanh cốt kiếm do mất đi nguồn cung cấp âm khí từ trận nhãn, lập tức xuất hiện hàng loạt vết nứt chân chim. Một tiếng vỡ giòn giã vang lên, thân kiếm gãy gập thành ba khúc rơi lả tả xuống nền đá. Chuôi kiếm văng đến sát mũi giày Lâm Mặc, để lộ ra một viên tinh thạch màu xám đục khắc đầy triện văn ma đạo đang rỉ ra chất lỏng tanh hôi. Thế nhưng, hắc ảnh mất vũ khí lại không hề tiêu tán, hốc mắt trống rỗng của nó bỗng nhiên bùng lên ngọn lửa u minh xanh biếc, ghim chặt lấy mầm trúc đen.

Mũi giày Lâm Mặc vừa cọ xát với nền đất lạnh lẽo, tàn dư của Thái Âm Tỏa Cốt Trận lập tức sinh ra biến hóa quỷ dị. Những đường vân trận pháp màu đỏ sậm không còn đâm lên các mũi giáo đá thô kệch, mà cấp tốc vặn vẹo, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới máu rực lửa. Tấm lưới này lan rộng bao trùm lấy toàn bộ không gian chật hẹp dưới đáy vực. Ánh sáng đỏ rực hắt lên vách đá, soi rõ những phù văn tà ác đang nhấp nháy liên hồi.

Giữa trung tâm tấm lưới máu, hắc khí cuồn cuộn ngưng tụ lại thành một vòng xoáy. Từ trong vòng xoáy đó, một thanh cốt kiếm trắng ởn mang theo sát ý ngập trời xé gió lao tới. Mục tiêu của nó hoàn toàn bỏ qua nhục thể, mà nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc nhằm giảo sát thần hồn. Trên thân kiếm khắc chằng chịt những đồ án đầu lâu há miệng gào thét, tỏa ra thứ sương mù xám xịt ăn mòn cả linh khí xung quanh.

Tốc độ của thanh cốt kiếm vượt xa cực hạn phản ứng của một tu sĩ Luyện Khí kỳ. Áp lực từ tàn niệm ma đạo phong ấn bên trong lưỡi kiếm vặn vẹo không khí, khiến không gian như bị rút cạn, tạo thành một lồng giam vô hình áp bức thần thức. Ngay khi Lâm Mặc định bấm niệm pháp quyết ngự phong để lùi lại về phía sau, trận pháp dưới chân đột nhiên thay đổi phương thức công kích.

Tấm lưới đỏ rực bỗng vươn ra hàng chục sợi tơ máu dính dấp, sắc bén như tơ nhện ngàn năm. Chúng xuyên thủng lớp linh lực hộ thể mỏng manh, quấn chặt lấy cẳng chân trái và vòng eo của hắn. Đối phương - tàn hồn khống chế trận pháp ẩn trong bóng tối - đã tính toán trước bước lùi này. Thanh kiếm xương trắng rít lên những tiếng gào thét ma quái, chớp mắt chia tách thành ba đạo tàn ảnh khóa chặt mọi góc độ né tránh.

Lâm Mặc hiểu rõ, nếu để mũi kiếm tà ác kia chạm vào ấn đường, thức hải của hắn sẽ lập tức bị oán niệm ăn mòn thành một bãi lầy hôi thối. Giữa lằn ranh sinh tử, ánh mắt thanh niên lóe lên sự tàn nhẫn với chính bản thân mình. Hắn dứt khoát triệt tiêu hỏa linh lực đang bùng phát ở chân, mặc cho tơ máu cắm ngập vào bắp thịt, đồng thời dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể đổ ập sang bên trái một cách đầy gượng ép.

Đạo tàn ảnh ở giữa sượt qua gò má Lâm Mặc, cắt đứt vài lọn tóc tơi tả, để lại một vết huyết tước mỏng manh rỉ ra dòng máu đen kịt do trúng độc. Ngay sau đó, bản thể của thanh cốt kiếm đâm sầm vào cánh tay phải đang giơ lên đỡ đòn của hắn. Tiếng kim loại sắc bén va chạm với lớp da thịt đã hóa thạch vang dội khắp đáy vực thẳm, chói tai như tiếng quỷ khóc thần sầu.

Một vòng sóng âm hình trăng khuyết bạo phát từ điểm va chạm, hung hăng chém nát lớp sương mù xám tro. Lực chấn động lan tỏa vạch ra những vết nứt sâu hoắm trên vách đá cứng cáp, khiến đá vụn rào rào rơi xuống. Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, hoàn toàn không vận dụng mộc linh lực để gia cố phòng ngự. Trái lại, hắn mượn chính lực đâm tàn bạo này để kích thích mầm trúc đen nhánh đang cắm rễ sâu nơi mu bàn tay.

Dưới áp lực của ma khí xâm nhập, mầm trúc viễn cổ như một con dã thú bị chọc giận. Một luồng hàn khí cực âm mang theo tử khí nồng đậm bộc phát, dũng mãnh thuận theo thân kiếm xương trắng trào ngược lên trên. Tốc độ đóng băng diễn ra trong chớp mắt. Những đường vân tà ác màu đỏ rực trên bề mặt pháp khí chưa kịp phát huy uy năng giảo sát đã bị lớp băng đen kịt lạnh lẽo nuốt chửng hoàn toàn.

Tiếng rạn nứt lách cách vang lên liên hồi dọc theo thân kiếm. Tàn niệm ma đạo bên trong cốt kiếm phát ra tiếng gào rú thê lương cuối cùng rồi bị hàn khí triệt tiêu sạch sẽ. Lưỡi kiếm mất đi linh tính, giòn tan như thủy tinh, vỡ vụn thành hàng chục mảnh cốt nham thạch rơi lả tả xuống nền đất. Chúng đập thẳng vào những đường vân trận pháp đang mờ dần, tạo ra những vệt khói xèo xèo.

Thế nhưng, cái giá phải trả cho sự liều lĩnh mượn lực lượng viễn cổ lập tức ập đến. Lớp da thịt quanh bả vai phải của Lâm Mặc nhanh chóng hoại tử, chuyển sang màu xám ngoét rồi bong tróc ra từng mảng như vỏ cây khô héo. Cảm giác đau đớn không hề xuất hiện, thay vào đó là sự tê liệt hoàn toàn. Toàn bộ mạng lưới thần kinh ở cánh tay phải đã bị âm khí bóp chết, mất đi mọi tri giác.

Đáng sợ hơn, tà khí dội ngược men theo kinh mạch xông thẳng lên đầu, khiến hốc mắt phải của hắn nứt nẻ rỉ máu. Giác mạc bên mắt này nháy mắt phủ một tầng sương đục ngầu, thị lực chìm vào bóng tối mù lòa. Xương ống tay bên trong lớp hóa thạch truyền đến tiếng răng rắc rợn người. Vài mảnh xương vụn gãy nát đâm ngược ra ngoài, găm thẳng vào thớ cơ đang thối rữa, rỉ ra thứ dịch thể sền sệt màu tím sậm.

Lâm Mặc lảo đảo lùi lại hai bước, thở dốc từng cơn nhọc nhằn, buồng phổi như bị nhét đầy mạt sắt. Hắn dùng bàn tay trái còn lành lặn bấu chặt lấy vách đá sắc nhọn để giữ cho thân thể không gục ngã. Dưới chân hắn, Thái Âm Tỏa Cốt Trận do mất đi pháp khí hạch tâm duy trì, rốt cuộc cũng vỡ nát thành vô số điểm sáng đỏ thẫm rồi vụt tắt. Đáy vực sâu thẳm một lần nữa chìm vào bóng tối tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề vang vọng.
0