Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 165: Linh Tuyền Ở Góc Dược Viên

Đăng: 26/07/2026 14:39 3,361 từ 1 lượt đọc
Không gian đình trệ chỉ diễn ra trong nửa cái chớp mắt, ngay sau đó, luồng sương đỏ như máu trĩu nặng giáng xuống từ vòm trời. Bức màn sương vốn mang thuộc tính mộc nhu hòa che chở Tử Trúc Lĩnh nay biến chất hoàn toàn, mang theo mùi tanh tưởi của bùn lầy thối rữa. Sương đỏ rỉ rả rơi trên phiến đá thanh thạch, ăn mòn bề mặt tạo thành vô số hố nhỏ bốc khói xám xịt. Lâm Mặc đứng ngay trung tâm vùng biến đổi, cảm nhận rõ rệt linh khí trong hư không đang bị rút cạn một cách man rợ.

Dưới chân hắn, trận bàn bằng xương thú nhỏ xíu nọ không ngừng xoay tít. Từng luồng tà khí màu đen từ nó tuôn ra, đan bện vào hư không tựa như vô số chiếc vòi rồng nhỏ hút ngược linh khí của hộ tộc đại trận. Lâm Mặc lật tay, một tấm ngọc phù hình bát giác màu xanh nhạt hiện ra trong lòng bàn tay. Đây chính là trận nhãn lệnh bài điều khiển phân khu Dược Viên số ba. Hắn cắn chóp lưỡi, phun ra một ngụm linh lực thuần túy bao bọc lấy ngọc phù.

Lâm Uyên trưởng lão, lập tức lùi lại mười trượng, phong tỏa tam tài vị trí.

Lâm Mặc quát lớn, thanh âm mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ chấn động màng nhĩ lão giả. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào dị tượng dưới đất.

Kẻ địch muốn dùng cái trận bàn tà môn này làm cầu nối, đảo ngược trận văn bảo vệ của gia tộc.

Lâm Uyên cắn răng gật đầu, thân hình lùi gấp về phía sau, đồng thời ném ra ba lá cờ trận màu vàng cắm phập xuống ba góc sân. Cùng lúc đó, Lâm Mặc truyền thần thức vào ngọc phù, quyết đoán bóp nát hai đạo cấm chế cốt lõi bên trong. Hắn không chọn cách đối kháng trực diện với tà khí, mà chủ động cắt đứt hoàn toàn mạch liên kết của khu vực này với đại trận chính. Một tiếng rắc vang lên, ngọc phù trên tay nứt làm đôi.

Thế nhưng, kẻ thao túng phía sau dường như đã tính trước nước cờ tráng sĩ chặt tay này. Trận bàn xương thú đột ngột ngừng xoay. Hai hốc mắt trống rỗng trên mặt trận bàn lóe lên u quang, nó lập tức từ bỏ việc hút linh khí trên không trung. Thay vào đó, vật tà môn này trực tiếp cắm phập năm cái gai nhọn hoắt xuống lòng đất, bám thẳng vào nhánh linh mạch ngầm dưới Dược Viên để cưỡng ép rút lấy bản nguyên.

Bầu không khí lập tức trở nên vặn vẹo, mặt đất dưới chân hai người rung chuyển dữ dội. Lâm Mặc biến sắc, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một đoạn rễ Tử Trúc khô héo. Hắn điên cuồng rót mộc linh lực vào, biến đoạn rễ thành một thanh mộc đinh dài thước rưỡi. Thay vì đâm thẳng vào trận bàn đang tỏa ra tà khí, Lâm Mặc cắm phập mộc đinh xuống nền đất cách đó ba thước, nhắm ngay vào điểm giao nhau của mạch nước ngầm.

Mộc đinh mang theo khí tức bản nguyên sinh sôi, nháy mắt hóa thành một bức tường rễ cây đan chéo dưới lòng đất, vững vàng chặn đứng luồng hút của trận bàn xương thú. Mất đi nguồn cung cấp đột ngột, trận bàn tà ác phát ra một tiếng gãy vụn khô khốc rồi nổ tung thành một đám bột phấn xám xịt.

Tuy nhiên, cái giá phải trả cho pha ứng biến này vô cùng đắt đỏ. Đoạn rễ Tử Trúc hiếm hoi trong tay Lâm Mặc cháy đen thành than, vỡ vụn theo gió. Toàn bộ linh thổ thượng phẩm trong bán kính mười trượng triệt để hóa đá, chuyển sang màu trắng bệch, vĩnh viễn mất đi khả năng bồi dục linh dược. Đáng sợ hơn, luồng sương máu trên đỉnh đầu không hề tan đi khi trận bàn vỡ nát, mà ngưng kết lại thành một vòm lồng giam đỏ rực, triệt để phong tỏa toàn bộ đường lùi của cấm địa Lâm gia.

Mộc đinh vừa chạm vào điểm giao thoa của mạch nước ngầm, một luồng thanh quang mang theo hơi thở thuần khiết của cội Tử Trúc lập tức bùng nổ. Dòng linh lực mộc thuộc tính dọc theo thân đinh truyền sâu xuống lòng đất, tạo thành một tầng màng mỏng bao bọc lấy mạch nước ngầm. Năm cái gai nhọn của trận bàn xương thú đâm phập xuống, mang theo tà khí hừng hực định cắn nuốt bản nguyên, lại bị lớp màng thanh quang này trượt đi. Sự va chạm giữa mộc khí nguyên bản và tà khí xám xịt không tạo ra tiếng nổ lớn, mà phát ra những âm thanh xèo xèo rợn người như mỡ lợn đổ vào chảo lửa.

Lâm Mặc hai tay bấm niệm pháp quyết, thần thức mượn nhờ mộc đinh điên cuồng khuấy động dòng chảy bên dưới. Hắn không hề có ý định dùng tu vi Trúc Cơ sơ kỳ để ngạnh kháng với luồng oán khí không rõ lai lịch này. Đòn cắm mộc đinh chỉ là mồi nhử để kéo sự chú ý của trận bàn. Mục tiêu thực sự của hắn là cưỡng ép thay đổi hướng đi của thủy mạch, tạo ra một vùng chân không linh khí ngay bên dưới vị trí tà vật đang cắm rễ.

Đất đá dưới chân lõm xuống một tấc, dòng nước ngầm chứa đầy linh khí tức thì bị bẻ cong sang hướng khác. Trận bàn xương thú mất đi nguồn cung cấp, năm cái gai nhọn đâm vào tầng đá phiến khô khốc liền phát ra tiếng rít gào bén nhọn. Ánh sáng đỏ ngòm trên những hốc mắt của nó chớp lóe liên tục, hiển nhiên kẻ thao túng ở đầu bên kia đã nhận ra mưu đồ rút củi đáy nồi của đối thủ.

Không để Lâm Mặc kịp thở dốc, tà vật lập tức thay đổi chiến thuật. Nó thu lại ba cái gai đang bám vào đá tảng, chỉ chừa lại hai cái làm trụ đỡ. Toàn bộ thân trận bàn xoay ngang, há cái miệng đầy răng cưa phun ra một lượng lớn bùn nhão màu đen đặc kịt. Thứ bùn này không nhắm vào Lâm Mặc, mà lan tràn cực nhanh trên bề mặt Dược Viên số ba. Nơi bùn đen đi qua, lớp linh thổ thượng phẩm vốn mất mười năm bồi đắp lập tức chuyển sang màu trắng bệch, mùi tử khí bốc lên nồng nặc.

Kẻ địch muốn dùng chính mảnh linh thổ trân quý của Lâm gia làm con tin, ép hắn phải từ bỏ việc khống chế thủy mạch để quay lên phòng thủ.

"Đại trưởng lão, tuyệt đối không được dùng linh lực hệ mộc để ngăn cản, tà khí này có đặc tính cắn nuốt sinh cơ!"

Lâm Mặc gầm lên, thanh âm khàn đặc vì phải chia cắt thần thức điều khiển hai mặt trận. Hắn buông tay trái khỏi pháp quyết, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một xấp phù lục màu vàng nhạt bay ra, trên mặt vẽ chi chít những đường nét chu sa đỏ chót mang theo hơi nóng hầm hập. Đây là bạo viêm phù, loại bùa chú hỏa hệ cấp thấp nhất nhưng lại có tính phá hoại vật lý cực mạnh.

Thần thức của hắn khóa chặt rìa vùng linh thổ đang bị ô nhiễm, ngón tay điểm liên tục vào hư không. Mười hai tấm bạo viêm phù cắm phập xuống tạo thành một vòng cung bao vây lấy vũng bùn đen. Lâm Mặc cắn răng kích nổ toàn bộ phù trận, quyết định thiêu rụi ba mươi trượng linh thổ thượng phẩm để cắt đứt đường lan tràn của tà khí. Khí lãng nóng rực bùng lên, ngọn lửa đỏ cam mang theo sức mạnh bạo liệt thiêu đốt lớp bùn nhão thành những khối xỉ than cứng ngắc.

Ngay khoảnh khắc ngọn lửa bùng phát, trận bàn xương thú đột nhiên rung lên bần bật. Một luồng sóng âm vô hình từ miệng nó bắn ngược theo sợi dây thần thức mà Lâm Mặc đang kết nối với mộc đinh. Đòn phản kích âm hiểm này vượt qua mọi hàng rào vật lý, đánh thẳng vào thức hải của người điều khiển trận pháp.

Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm vạt áo. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thay đổi địa mạch và kích nổ phù trận cùng lúc xuất hiện rõ rệt. Mắt trái của hắn nhói lên một cơn đau buốt óc, cảnh vật xung quanh trong tầm nhìn của con mắt này lập tức mất đi màu sắc, chỉ còn lại một mảng xám xịt mờ ảo. Một phần thần thức của hắn tại khu vực đó đã bị tà âm xé rách, tạo thành vết thương linh hồn khó lòng khôi phục trong thời gian ngắn.

Bù lại cho tổn thất nặng nề ấy, vòng vây lửa đã thành công phong tỏa tà vật. Lớp ngụy trang bằng xương thú bên ngoài trận bàn dưới nhiệt độ cao và sự thiếu hụt linh khí bắt đầu nứt nẻ, bong tróc từng mảng. Từ bên trong cái vỏ bọc vỡ vụn, một đoạn đốt sống màu ngọc bích to bằng ngón tay cái lăn lông lốc ra ngoài, bề mặt khắc chìm hình ảnh một con rết sáu cánh đang cuộn tròn. Đây mới chính là vật dẫn truyền thực sự, một kiện tà binh được luyện hóa từ tàn cốt của đại yêu.

...vật. Một xấp Bạo Viêm Phù đỏ rực xuất hiện giữa những ngón tay Lâm Mặc. Thần thức Trúc Cơ kỳ lập tức phân hóa, đan dệt thành một tấm lưới vô hình khóa chặt lấy mười ba điểm giao cắt của tà khí. Lớp linh thổ thượng phẩm bên dưới đang hoại tử trắng bệch, không ngừng phát ra tiếng xèo xèo như mỡ sôi. Kẻ địch rõ ràng muốn vây Ngụy cứu Triệu, dùng cấm thuật tà môn cắn nuốt sinh cơ hệ mộc để ép hắn phải thu tay bảo vệ thành quả mười năm của gia tộc.

Đốt cho ta! Lâm Mặc gầm nhẹ, quyết đoán vung tay ném xấp phù lục lên không trung. Hắn thà tự tay hủy đi ba mẫu linh thổ quý giá còn hơn để tà vật mượn đường rút cạn căn cơ linh mạch ngầm. Mười ba ngọn lửa bùng lên dữ dội giữa màn đêm, hỏa diễm dương cương mang theo linh lực bạo liệt nện thẳng xuống mặt đất. Những cột lửa nhắm chuẩn xác vào ranh giới giữa vũng bùn đen và phần đất chưa bị ô nhiễm, tạo thành một bức tường rào bằng lửa ngăn cách hai bên.

Tiếng nổ ầm ầm vang dội, ngọn lửa đỏ rực thiêu đốt lớp bùn lầy tanh tưởi tạo ra vô số cột khói khét lẹt. Lực chấn động từ Bạo Viêm Phù không chỉ chặn đứng tốc độ lan rộng của tà khí mà còn cưỡng ép đánh bật năm cái gai nhọn của trận bàn xương thú khỏi mặt đất. Đòn nhử mồi bạo liệt này của Lâm Mặc đã thành công chặt đứt liên kết vật lý giữa tà vật và linh mạch.

Thế nhưng, dị biến lại nảy sinh ngay trong biển lửa. Kẻ thao túng giấu mặt thông qua trận bàn lập tức nhận ra sự quyết tuyệt của tân gia chủ Lâm gia, vội vàng thay đổi chiến thuật. Trận bàn xương thú không cố chấp ghim xuống đất nữa, hai hốc mắt của nó đột ngột phun ra một luồng hỏa diễm màu lục bích. Nó xảo quyệt mượn chính sóng xung kích của Bạo Viêm Phù để bật ngược lên cao, chuyển hướng lao thẳng về phía Đại trưởng lão Lâm Uyên đang đứng duy trì trận kỳ ở vòng ngoài.

Lão phu há lại để ngươi khinh nhờn! Lâm Uyên biến sắc nhưng không hề hoảng loạn. Lão vỗ mạnh vào túi trữ vật, tung ra một dải lụa dệt từ tơ tằm ăn lá Tử Trúc ngàn năm. Dải lụa thanh sắc vươn dài tựa linh xà, ý đồ dùng thuộc tính mộc nhu hòa để quấn chặt lấy trận bàn đang bay tới. Nào ngờ, khối xương thú giữa không trung bỗng nhiên nứt toác ra làm đôi.

Từ bên trong khe nứt, một hư ảnh rết sáu cánh khổng lồ ngưng tụ từ khói độc đặc sệt hung hãn lao ra. Đôi càng sắc nhọn của nó cắn phập vào dải lụa thanh sắc, tà khí hắc ám nháy mắt ăn mòn pháp khí phòng ngự thành một đống tơ lộn xộn. Tốc độ của hư ảnh tà rết không hề suy giảm, mang theo uy áp vượt xa Luyện Khí kỳ đỉnh phong nhắm thẳng mi tâm Đại trưởng lão mà cắn xé.

Ngay khắc sinh tử, Lâm Mặc cắn răng kích hoạt trận văn phòng ngự cốt lõi trên chiếc nhẫn ngọc thạch ở ngón cái tay trái. Một bức tường ánh sáng hình mai rùa mang theo khí tức hậu thổ vững chãi chắn ngang trước mặt Lâm Uyên. Đầu rết khổng lồ đâm sầm vào bức tường phòng ngự, tạo ra một tiếng nát vụn chói tai khiến không gian xung quanh rạn nứt.

Cái giá phải trả cho sự can thiệp cưỡng chế này vô cùng đắt đỏ. Bức tường mai rùa vỡ vụn thành từng mảnh sáng lấm tấm, chiếc nhẫn ngọc thạch trên tay Lâm Mặc cũng nổ tung. Mảnh vỡ sắc nhọn găm thẳng vào lòng bàn tay hắn, cắt đứt hai đường kinh mạch phụ. Đồng thời, ba sợi thần thức mà hắn dùng để điều khiển nhẫn bị tà khí băm vằn, khiến hốc mắt trái nhói lên dữ dội, một hàng huyết lệ rỉ ra thấm đẫm gò má, tầm nhìn bên trái lập tức chìm vào bóng tối mờ mịt.

Hư ảnh rết sáu cánh sau cú va chạm nảy lửa cũng mờ nhạt đi quá nửa, nhưng nó vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Khối tà khí tàn tạ mượn thế rơi tự do, rớt thẳng xuống giếng cổ chứa linh tuyền ở góc Dược Viên số ba. Mặt nước trong vắt tức thì sủi bọt đen ngòm, một luồng hàn khí âm ti từ dưới đáy giếng cuồn cuộn bốc lên. Mạch nước ngầm cung cấp linh thủy duy nhất để tưới tiêu cho toàn bộ khu vực này đã chính thức bị tà hóa.

vật, đồng thời cắn nát một đoạn rễ Tử Trúc trăm năm giấu sẵn dưới chân răng. Mộc khí tinh thuần nổ tung trong khoang miệng, mượn dược lực khổng lồ kích thích thần thức nháy mắt bành trướng. Hắn không chọn lùi lại phòng thủ mà chủ động phóng tới, tay trái ném ra một dải lụa dệt từ tơ tằm hỏa vân tản mát hồng quang rực rỡ. Dải lụa vút đi như một con hỏa xà, mang theo linh lực nóng rực quấn chặt lấy hư ảnh tà rết đang lao thẳng tới mi tâm Đại trưởng lão Lâm Uyên.

Hư ảnh tà rết rít lên một tiếng chói tai, há cái miệng đầy răng cưa cắn phập vào dải lụa hỏa vân. Ngay khoảnh khắc hỏa khí trên pháp khí bùng lên, kẻ thao túng phía sau trận bàn xương thú lập tức nhận ra điểm bất thường. Luồng hỏa linh lực này hoàn toàn rỗng tuếch, chỉ là mồi nhử để che giấu một tấm Lôi Tráo Phù màu tím đen đang dán chặt ở mặt dưới dải lụa. Kẻ địch hừ lạnh một tiếng truyền qua hư không, quyết đoán từ bỏ việc đánh lén Lâm Uyên. Hư ảnh tà rết đột ngột tự bạo phần nửa thân trên, dùng lực chấn động xé rách dải lụa, nửa thân dưới hóa thành một tia hắc quang cắm phập xuống lòng đất.

Mục tiêu thực sự của nó không phải là lấy mạng người, mà là cưỡng đoạt hạch tâm linh mạch bên dưới Dược Viên số ba. Tia hắc quang vừa chạm đất, ba mẫu linh thổ xung quanh lập tức mất đi sinh cơ. Đất đai nháy mắt bạc màu rồi kết tinh thành những khối xỉ xám xịt, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Lâm Mặc cảm nhận rõ rệt nhánh linh mạch đang bị tà khí xâm thực với tốc độ kinh người. Uy áp từ dưới lòng đất dội ngược lên khiến trận văn phòng ngự của toàn bộ khu vực phía nam Tử Trúc Lĩnh bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Không thể để tà khí mượn đường lan vào mạng lưới linh mạch chính của gia tộc. Lâm Mặc quyết đoán thu hồi thần thức, hai tay kết ấn vỗ mạnh lên mặt đất. Hắn trực tiếp kích nổ trận nhãn phụ hệ mộc được chôn sâu dưới ba mẫu linh thổ từ trước. Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới tầng sâu, trận văn bạo phát tạo thành một vòng xoáy linh lực khổng lồ, dứt khoát nghiền nát hoàn toàn đoạn linh mạch nhánh để chặn đứng đường lây lan của tà khí.

Cái giá phải trả cho việc tự hủy linh mạch ngay dưới chân là vô cùng tàn khốc. Không gian xung quanh sụp đổ cục bộ tạo ra lực cắn nuốt vặn vẹo. Lâm Mặc bị dư chấn trận pháp quét qua, màng nhĩ đau nhói. Thị lực mắt phải của hắn đột ngột tối sầm lại do thần thức bị ép rút quá mức để khống chế vụ nổ. Cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn cây kim đâm thẳng vào nê hoàn cung khiến hắn lảo đảo lui về sau ba bước. Sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt nhưng hắn cắn chặt khớp hàm, kiên quyết không phát ra nửa tiếng rên rỉ, hai chân vẫn ghim chặt trên mặt đất để giữ vững phần trận vị còn lại.

Lâm Uyên thoát chết trong gang tấc, vội vàng tiến lên phía trước một bước, giọng nói khàn đặc mang theo sự bi phẫn.

Gia chủ, nhánh linh mạch số ba đã triệt để phế bỏ, ba mẫu linh thổ cũng biến thành tử địa vĩnh viễn không thể trồng trọt.

Lâm Mặc đưa tay trái lên xua nhẹ, ngăn cản Đại trưởng lão nói tiếp. Ánh mắt độc nhãn còn lại của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào hố sâu vừa sụp xuống. Dưới đáy hố, hư ảnh tà rết đã bị linh mạch tự bạo nghiền nát, trận bàn xương thú cũng vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ. Thế nhưng, giữa đống tro tàn tà ác ấy lại từ từ nổi lên một vật thể bằng kim loại cỡ chừng quả hạch. Bề mặt nó khắc trổ một chữ Tế tản mác u quang lạnh lẽo, hoàn toàn không bị lực lượng hủy diệt của trận pháp làm sứt mẻ.

Vật thể kim loại không hề tỏa ra linh lực ba động, nhưng lại duy trì một nhịp đập kỳ dị giống hệt nhịp tim con người. Cứ mỗi lần nó chớp lóe, sương đỏ trên bầu trời Tử Trúc Lĩnh lại cuộn trào dữ dội hơn, tựa như đang hô ứng với một tồn tại cực kỳ cường đại ở phương xa. Lâm Mặc vừa định vận chuyển tàn dư thần thức dò xét, một luồng uy áp khổng lồ vượt xa Luyện Khí kỳ đột nhiên từ chân trời phía nam giáng thẳng xuống. Uy áp này mang theo oán khí ngập trời, trực tiếp xuyên thấu qua lớp sương mù, khóa chặt lấy vị trí quả hạch kim loại vừa xuất hiện.
0