Chương 153: Biển Lửa Bừng Bừng
Đăng: 25/07/2026 12:58
3,670 từ
1 lượt đọc
ừ bên ngoài khe hở hẹp truyền đến một cỗ hấp lực quỷ dị mang theo hơi nóng hừng hực. Huyết nhãn đỏ ngầu chớp động, không dùng pháp thuật oanh kích mà trực tiếp phóng ra một đạo thần thức ngưng thực như thực thể. Luồng thần thức này hóa thành một sợi xích vô hình, quấn chặt lấy mắt cá chân phải của Lâm Mặc, ý đồ kéo lê hắn ngược trở lại cửa đá. Không gian chật hẹp bên trong thạch thất nháy mắt bị uy áp Trúc Cơ kỳ đè ép đến vặn vẹo. Nền gạch trơn trượt dưới lưng hắn bỗng nhiên phát ra những tiếng răng rắc nhỏ, từng luồng sương lạnh bốc lên nỗ lực chống đỡ lại hỏa khí từ chiếc chuông đồng đang kẹt ở khe cửa.
Lâm Mặc nghiến chặt răng, cố nén cơn đau buốt tận óc từ cánh tay trái khô quắt vừa va đập. Hắn biết rõ nếu để sợi xích thần thức kia lôi ra ngoài, cái mạng nhỏ này chắc chắn phải bỏ lại. Thay vì giãy giụa lùi sâu vào bóng tối như bản năng, hắn mượn đà trượt trên nền gạch ướt, lăn vòng sát về phía khe cửa đang bị chiếc chuông đồng chống đỡ. Bàn tay phải tàn phế không thể cử động, hắn dùng tay trái vung lên, ném liên tiếp ba tấm Thủy Tráo Phù về phía trước. Ánh sáng lam nhạt vừa lóe lên đã bị hỏa diễm từ vách chuông thiêu rụi, tạo thành một màn sương mù dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn của huyết nhãn.
Đòn nhử bằng bùa chú thủy thuộc tính vừa tung ra, Lâm Mặc lập tức lật tay rút từ túi trữ vật ra một đoạn rễ Tử Trúc ngàn năm đã khô héo. Hắn không dùng nó làm vũ khí, mà cắm phập đầu nhọn của đoạn rễ vào khe rãnh giữa hai viên gạch đá tảng ngay dưới vị trí chiếc chuông đồng. Trận văn bảo vệ thạch thất vốn đang ngủ say bỗng chốc bị linh khí thuần mộc kích thích. Một luồng địa mạch âm khí màu xám ngưng tụ thành hình những sợi dây leo gai góc, từ dưới đất vọt lên quấn chặt lấy thành chuông đang nứt nẻ, ghim chặt pháp khí này vào vách đá.
Kẻ thù bên ngoài lập tức nhận ra dị biến trong sương mù. Tiếng cười khàn đục im bặt, thay vào đó là một tiếng hừ lạnh tràn ngập sát cơ. Lão quái vật Tôn gia không tiếp tục hao phí thần thức lôi kéo con mồi, mà đột ngột biến trảo thành ấn, thay đổi chiến thuật. Linh lực hỏa thuộc tính cuồn cuộn từ bên ngoài điên cuồng rót vào chiếc chuông đồng rỉ sét. Mặt chuông rung lên bần bật, âm thanh đục ngầu không còn phát ra sóng âm mà hóa thành từng lớp nhiệt lượng nung đỏ cả dây leo âm khí, ý đồ dùng cường hỏa luyện hóa mộc trận để phá vỡ thế giằng co.
Dây leo xám xịt bắt đầu bốc khói khét lẹt, trận văn dưới đất lóe lên ánh sáng bất ổn rồi mờ dần đi. Lâm Mặc biết rõ tu vi Luyện Khí của mình không thể thi triển linh lực đối kháng trực diện với hỏa diễm Trúc Cơ kỳ.
Lấy hỏa công hỏa, xem pháp khí của ngươi cứng hay linh châu của ta bạo!
Hắn quyết đoán lấy ra một viên Hỏa Linh Châu hạ phẩm, vật bảo mệnh cuối cùng mà gia tộc phân phát. Thay vì kích nổ để tấn công kẻ địch bên ngoài, hắn ném viên châu thẳng vào vết nứt sâu nhất trên mặt chiếc chuông đồng. Cùng khoảnh khắc đó, hắn dồn toàn bộ thần thức trong thức hải, hung hăng cắt đứt sự liên kết với đoạn rễ Tử Trúc.
Hai cỗ hỏa linh lực đồng nguyên nhưng khác biệt trận doanh đột ngột va chạm gay gắt bên trong lõi pháp khí đã sứt mẻ. Chiếc chuông đồng không chịu nổi sự mất cân bằng linh khí, phát ra một tiếng nổ trầm đục. Khí lãng bạo phát hất văng thân thể Lâm Mặc đập mạnh vào vách đá phía sau. Màng nhĩ hắn rách toạc, máu tươi trào ra từ hai bên tai, thính giác hoàn toàn bị tước đoạt trong nháy mắt. Viên Hỏa Linh Châu vỡ vụn thành bột mịn, mang theo ba phần mười lượng thần thức mà hắn vừa dùng để dẫn bạo bị thiêu rụi, khiến thái dương hắn giật nảy như có hàng vạn mũi kim đâm chọc.
Đổi lại cái giá thảm liệt về thính giác và hồn phách, chiếc chuông đồng rỉ sét rốt cuộc mất đi sự khống chế, bị dư chấn đánh bật ra ngoài khe hở. Cánh cửa đá nặng nề mất đi vật cản cuối cùng, ầm ầm khép lại, phong kín hoàn toàn không gian bên trong. Chút thần thức Trúc Cơ kỳ của kẻ thù chưa kịp rút về đã bị vách đá ngàn năm tàn nhẫn cắt đứt. Phần thần thức vô chủ ấy hóa thành một tinh thể màu đỏ sậm bằng móng tay, rơi lạch cạch xuống nền gạch ướt. Thạch thất triệt để chìm vào bóng tối đen đặc, chỉ còn lại nhịp thở dốc nghẹn ngào của thiếu niên và luồng tà khí lạnh lẽo đang rục rịch chuyển động dưới lớp gạch tàn tạ.
Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên vẻ tàn nhẫn điên cuồng, bàn tay trái đột ngột vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một bình ngọc xám xịt chứa Hủ Âm Thủy, thứ tạp chất kịch độc hắn chắt lọc từ đầm lầy chướng khí Nam Cương trong ba năm qua, rơi gọn vào lòng bàn tay. Hắn không dại dột ném nó về phía chiếc chuông đồng đang rực lửa để rồi bị thiêu rụi thành tro. Thay vào đó, hắn dồn sức bóp nát bình ngọc ngay trên đoạn rễ Tử Trúc khô héo đang cắm dưới khe gạch. Chất lỏng màu đen sền sệt vừa tiếp xúc với linh mộc bèn sủi bọt xèo xèo, bốc lên một làn khói hôi tanh gay gắt.
Cỗ khí tức hủ bại này giống như dịch bệnh, lập tức làm ô nhiễm hoàn toàn luồng địa mạch âm khí đang ngưng tụ bảo vệ thạch thất. Những sợi dây leo xám xịt vốn đang bị hỏa độc của Tôn gia nung chảy bỗng nhiên phồng rộp lên, chuyển sang màu đen kịt sưng tấy. Chúng không thắt chặt lấy chiếc chuông nữa mà điên cuồng trườn dọc theo khe hở của hai cánh cửa đá. Theo sự điều động thần thức mạo hiểm của Lâm Mặc, đám dây leo mang độc tính chui rúc sâu vào hệ thống bản lề ngầm bên trong vách tường. Hắn đang chủ động từ bỏ lớp phòng ngự cuối cùng, mượn độc khí ăn mòn chốt chặn cơ quan của mật thất.
"Tiểu súc sinh, ngươi dám dùng tiện chiêu hủy pháp khí của lão phu!"
Từ bên ngoài khe hở, giọng nói khàn đục của lão quái vật Tôn gia gầm lên, chấn động đến mức làm lớp bụi trên trần nhà rơi rào rào. Lão lập tức nhìn thấu mưu đồ đồng quy vu tận của tên thiếu niên Luyện Khí kỳ. Nếu chốt chặn cửa đá bị ăn mòn hoàn toàn, trận pháp sập xuống, hàng vạn cân cự thạch sẽ ập vào khe hở, trực tiếp nghiền nát chiếc chuông đồng rỉ sét. Một tu sĩ Trúc Cơ không thể chấp nhận việc tổn thất kiện pháp khí trấn tộc chỉ để giết một con kiến. Huyết nhãn đỏ ngầu ngoài khe hở chớp lóe, luồng thần thức uy áp đang tràn vào thạch thất đột ngột thu hồi, chuyển thành một lực kéo cuồn cuộn giật mạnh chiếc chuông về phía sau nhằm thoát khỏi khe cửa.
Đây chính là thời cơ đổi thế duy nhất mà Lâm Mặc đánh cược mạng sống để chờ đợi. Ngay khoảnh khắc chiếc chuông lùi lại nửa tấc, áp lực hỏa độc vừa có dấu hiệu suy giảm, hắn nghiến chặt khớp hàm, phóng xuất toàn bộ linh lực mộc thuộc tính ít ỏi còn sót lại trong đan điền. Luồng linh lực này không dùng để tấn công, mà men theo cánh tay trái, đánh thẳng vào tàn dư mộc bản nguyên bên trong đoạn rễ Tử Trúc. Cội nguồn sinh cơ giả tạo bùng nổ trong chớp mắt, triệt để phá vỡ sự cân bằng của Thái Âm Tỏa Cốt Trận dưới nền đất, ép trận văn vận chuyển nghịch hướng.
Hai cánh cửa đá khổng lồ mất đi vật cản duy nhất, lại bị trận văn nghịch chuyển gia trì, lập tức mang theo lực lượng vạn quân ầm ầm khép lại. Tốc độ đóng cửa nhanh đến mức tạo ra một luồng kình phong cắt đứt tàn ảnh của ngọn lửa đỏ rực. Chiếc chuông đồng vừa kịp rút ra khỏi khe hở thì mép đá đã nghiền nát khoảng không gian nó vừa chiếm cứ.
Lựa chọn cưỡng ép kích động sát trận viễn cổ bằng tu vi Luyện Khí đòi hỏi một cái giá vô cùng tàn nhẫn. Dòng âm khí lạnh lẽo từ nền gạch không có chỗ phát tiết, lập tức dội ngược lên theo mười đầu ngón tay trái của Lâm Mặc. Làn da trên bàn tay duy nhất còn lành lặn của hắn nháy mắt phủ một lớp sương giá trắng bệch như tử thi. Năm cái móng tay đen kịt vì hoại tử nháy mắt bong tróc ra, rụng lả tả xuống mặt đất đá. Từng thớ cơ trên cẳng tay co rút vặn vẹo cực độ, cảm giác tê cóng sắc lẹm lan tràn dọc theo khớp xương đến tận bả vai. Chỉ trong một nhịp thở, toàn bộ cánh tay trái của hắn đã triệt để cứng đờ, mất đi hoàn toàn khả năng kết ấn hay cầm nắm pháp khí.
"Ầm!"
Tiếng va chạm đinh tai nhức óc vang lên khi hai mép cửa đá đóng khít, phong tỏa vĩnh viễn lối vào. Ánh sáng đỏ ngầu từ huyết nhãn và hơi nóng hừng hực bị cắt đứt dứt điểm, trả lại thạch thất cho bóng tối tĩnh lặng. Thế nhưng, Lâm Mặc chưa kịp thở phào thì một luồng khí tức dị thường đã khiến da gà toàn thân hắn nổi lên. Ngay trước khi khe hở biến mất hoàn toàn, một sợi tơ máu mỏng như sợi tóc từ chiếc chuông đồng đã kịp thời bắn vọt vào trong. Sợi tơ vô hình này không nhắm vào thể xác, mà ghim thẳng lên chiếc bóng của Lâm Mặc đang in lờ mờ trên vách tường. Hơi lạnh thấu xương lúc này không đến từ âm trận, mà phát ra từ chính ấn ký hình lá phong đỏ vừa dung nhập, đang chậm rãi ngọ nguậy bên trong cái bóng dưới chân hắn.
Kẻ thù bên ngoài lập tức nhận ra dị biến. Lão quái Tôn gia hừ lạnh một tiếng, sát ý xuyên thấu qua lớp sương mù. Gã không bạo phát hỏa độc ngay như dự tính ban đầu. Thay vào đó, ấn quyết trong tay lão biến ảo. Hàng vạn sợi hỏa tơ mỏng như sợi tóc từ mặt chuông đồng đột ngột xoắn lại, hóa thành một mũi khoan lửa đỏ rực.
Mũi khoan mang theo nhiệt độ kinh người, điên cuồng xoáy sâu vào lớp dây leo âm khí đang quấn quanh pháp khí. Lão quái muốn cắt đứt liên kết của Thái Âm Tỏa Cốt Trận, đồng thời ép dị hỏa luồn qua khe hở xâm nhập thạch thất. Đoạn rễ Tử Trúc ngàn năm cắm dưới nền gạch bốc khói đen xèo xèo. Trận văn xám xịt chớp giật liên hồi, vỡ vụn từng mảng nhỏ.
Lâm Mặc nằm rạp trên nền gạch trơn ướt, đồng tử co rút lại. Hắn hiểu rõ, nếu để mũi khoan hỏa độc kia xuyên thủng hàng phòng ngự, bản lề bằng đá tảng ngàn năm sẽ vỡ nát thành bột mịn. Cánh cửa này vĩnh viễn không thể khép lại. Uy áp Trúc Cơ dư sức nướng khô mọi sinh cơ bên trong.
Không lùi bước, ánh mắt thiếu niên xẹt qua tia ngoan tuyệt. Bàn tay trái còn cử động được lật nhanh. Một xấp ba tấm Mộc Thuẫn Phù cấp thấp kẹp giữa các ngón tay, được hắn vung mạnh về phía mũi khoan lửa đang gầm thét. Ngũ hành sinh khắc, Mộc sinh Hỏa.
Ba tấm bùa thuộc tính mộc không tạo thành mộc thuẫn, mà hóa thành củi khô thượng hạng. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên dữ dội gấp chục lần, tức khắc thiêu rụi hoàn toàn lớp dây leo âm khí kìm kẹp. Lão quái Tôn gia bên ngoài thông đạo phát ra tiếng cười khàn đục đắc ý. Thần thức của gã lập tức dồn thêm linh lực, chuẩn bị kích bạo toàn bộ chiếc chuông.
Thế nhưng, tu sĩ Trúc Cơ đã sập bẫy của một kẻ Luyện Khí. Ngay khoảnh khắc dây leo đứt đoạn, chiếc chuông đồng mất đi lực kéo từ địa mạch. Trọng lượng khổng lồ của nó cộng với lực ép sầm sập từ hai cánh cửa đá lập tức tạo ra một nhịp chông chênh chí mạng.
Chỉ chờ sát na đó, Lâm Mặc cắn nát chóp lưỡi. Hắn vắt kiệt tia thần thức cuối cùng ở mi tâm, ngưng tụ thành một cây châm vô hình. Thiếu niên không dại dột công kích lão quái, mà hung hăng đâm thủng tàn dư linh tính đang thoi thóp bên trong chiếc chuông nứt nẻ.
Pháp khí bị ngoại lực cưỡng ép ngắt liên kết, hỏa diễm bỗng khựng lại nửa nhịp thở. Tận dụng cơ hội ngàn vàng, gót chân phải Lâm Mặc đạp mạnh vào vách tường nhám. Hắn mượn thế xoay người, vung đoạn rễ Tử Trúc đang cháy dở vớt dứt khoát vào thành đáy chiếc chuông.
Một tiếng kim loại va đập chát chúa vang lên xé toạc màng nhĩ. Chiếc chuông đồng triệt để mất đà. Nó bị lực đòn bẩy hất tung ra khỏi khe hở hẹp, văng vút ra hành lang u tối bên ngoài. Cùng lúc đó, cái giá phải trả cho đòn đánh vượt cấp giáng xuống thân thể Lâm Mặc.
Phản lực hung hãn dội ngược theo đoạn rễ trúc. Xương cổ tay trái của hắn gãy gập thành một góc độ vặn vẹo, tủy xương bên trong nát vụn truyền đến cơn đau xé hồn. Chưa dừng lại, sóng âm ma sát từ linh khí khiến thính giác của hắn bị tước đoạt hoàn toàn. Từ hai hốc tai, dịch lỏng trong suốt lẫn tơ máu rỉ ra. Thế giới xung quanh hắn đột ngột chìm vào một mảnh tĩnh âm chết chóc.
Không còn vật cản, hai cánh cửa đá ngàn cân ầm ầm chập lại làm một. Ngay sau đó, vách đá rung lên bần bật. Uy lực từ chiếc chuông đồng tự bạo đập nát toàn bộ lớp ngụy trang bên ngoài thông đạo. Dù không nghe thấy tiếng nổ, Lâm Mặc vẫn cảm nhận được chấn động kinh hoàng truyền qua lớp gạch lạnh lẽo dưới lưng.
Thái Âm trận văn lập lòe cản lại sóng xung kích, bảo vệ thạch thất nguyên vẹn. Không gian bên trong nháy mắt bị bóng tối đặc quánh nuốt chửng. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của thính giác đã hỏng, thiếu niên chỉ còn cảm nhận được nhịp tim đập loạn nhịp nơi lồng ngực.
Bầu không khí an toàn ngủ đông chưa kéo dài được mười nhịp thở, dị biến mới lại âm thầm nảy sinh. Đoạn rễ Tử Trúc ngàn năm nãy giờ hấp thụ hỏa độc, cộng thêm tàn dư trận văn, bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng huỳnh quang màu lục u ám.
Thứ ánh sáng dị thường này chậm rãi lan tỏa, xua đi một phần hắc ám. Nó chiếu rọi lên vách tường phía sau lưng Lâm Mặc, bóc trần những đường nét bích họa viễn cổ vốn bị bụi bặm che khuất hàng vạn năm. Những hình vẽ tà dị bắt đầu vặn vẹo dưới ánh sáng xanh.
Dưới sự kích thích của luồng sáng lục nhạt, đồ đằng đầu lâu trên cánh tay phải hóa thạch của hắn nóng rực lên. Nhiệt lượng không mang tính thiêu đốt mà âm lãnh thấu xương. Đồ đằng chậm rãi sinh ra một cỗ cộng hưởng nhịp nhàng, hô ứng trực tiếp với cỗ quan tài bằng ngọc bích đang tĩnh lặng đặt giữa trung tâm thạch thất.
ành một biển lửa bừng bừng, nung chảy cả lớp dây leo âm khí vừa thành hình. Nhiệt độ trong khe hẹp của cánh cửa đá tăng vọt, lão quái Tôn gia muốn mượn hỏa hầu thiêu rụi hoàn toàn mầm mống mộc thuộc tính đang cản đường. Gã ở bên ngoài gầm lên một tiếng, điên cuồng ép khô linh lực hỏa hệ trong đan điền rót vào pháp khí. Kẻ địch định bạo nổ chiếc chuông đồng ngay tại khe cửa, mượn uy lực tàn phá của pháp khí giai đoạn Trúc Cơ để đánh sập hoàn toàn thạch thất. Áp lực linh lực khổng lồ ép vào trong khiến không gian vặn vẹo, lớp da thịt trên người Lâm Mặc bắt đầu khô nứt, vạt áo đạo bào cháy xém tỏa ra mùi khét lẹt.
Đối mặt với hỏa sát ngập trời đang chực chờ nuốt chửng mình, thiếu niên không hề hoảng loạn lùi bước. Hắn cắn chặt khớp hàm, ép luồng thần thức mỏng manh cuối cùng dồn toàn bộ vào đoạn rễ Tử Trúc đang kẹt giữa hai viên gạch tảng. Hắn không dùng linh vật ngàn năm này để phòng ngự, mà chủ động cắt đứt liên hệ tâm thần, dứt khoát kích nổ bản nguyên mộc linh bên trong. Đoạn rễ khô héo nháy mắt hấp thụ lượng lớn hỏa khí, bành trướng thành một khối gỗ rực lửa bít kín hoàn toàn khe hở.
Mộc sinh Hỏa, ngọn lửa đỏ rực trên mặt chuông đồng được tiếp thêm nhiên liệu thuần mộc liền bùng lên dữ dội gấp mười lần. Lão quái Tôn gia cảm nhận được biến hóa này liền bật cười gằn, giọng nói khàn đục mang theo sát cơ xuyên qua màn lửa.
Ranh con Luyện Khí, cùng đường mạt lộ lại dám dùng Mộc khí cản Hỏa trận, ngoan ngoãn nộp mạng đi!
Nhưng ngay khi gã vừa buông lời chế nhạo, định thu lưới kết liễu con mồi, một cỗ lực đẩy cực độ bất ngờ sinh ra từ trung tâm ngọn lửa. Lâm Mặc đã tính toán chính xác sự chênh lệch áp suất khi linh khí bạo trướng trong một không gian hẹp bị phong kín ba mặt. Hắn mượn thế lửa của chính kẻ địch để tạo ra một vụ nổ dội ngược. Lão quái Tôn gia nhận ra mưu kế mượn lực đả lực này thì đã muộn màng. Luồng hỏa bạo khổng lồ không nổ vào trong mà phụt thẳng ra ngoài hành lang, mang theo cả chiếc chuông đồng nứt nẻ văng xa tít tắp.
Vật cản duy nhất biến mất, Thái Âm Tỏa Cốt Trận bảo vệ thạch thất lập tức lấy lại quyền kiểm soát. Hai cánh cửa đá ngàn cân mang theo tiếng ầm ầm trầm đục, sầm sập khép kín. Khe hở cuối cùng biến mất, triệt để cắt đứt uy áp Trúc Cơ và tiếng gầm thét phẫn nộ, không cam lòng của lão quái bên ngoài. Bên trong thạch thất nháy mắt chìm vào một mảnh bóng tối lạnh lẽo, tĩnh lặng đến rợn người.
Lực phản chấn từ vụ nổ văng chuông đồng hất tung cơ thể tàn tạ của Lâm Mặc đập mạnh vào bức tường rêu phong phía sau. Thần thức bị bòn rút đến cạn kiệt làm nê hoàn cung của hắn xuất hiện những vết rạn nứt li ti. Cái giá phải trả cho việc tính kế một cường giả Trúc Cơ hoàn toàn không hề rẻ. Hai mắt Lâm Mặc tối sầm, tuyến lệ rỉ ra một thứ dịch thể đặc sệt màu xám tro, thị lực tạm thời bị phong bế hoàn toàn.
Cơn đau nhức không đến từ kinh mạch hay đan điền, mà xuất phát từ sâu trong hồn hải, nơi hội tụ căn cơ tinh thần. Từng đợt kim châm vô hình đâm chọc vào đại não khiến hắn không thể tập trung suy nghĩ hay vận chuyển linh lực. Tệ hại hơn, thần thức khô cạn làm túi trữ vật bên hông mất đi sự liên kết chủ tớ, tự động tuột khỏi thắt lưng, rơi vãi xuống nền gạch ướt lạnh. Hắn tạm thời mất đi khả năng tiếp tế đan dược ngay trong thời khắc yếu ớt nhất.
Lâm Mặc nằm thoi thóp trên mặt đất, lồng ngực phập phồng từng nhịp nhọc nhằn. Hắn cố gắng điều chỉnh nhịp thở, dùng thính giác và khứu giác để phán đoán tình hình xung quanh. Đúng lúc này, từ sâu trong góc khuất của thạch thất kín bưng, một biến số mới âm thầm xuất hiện. Nơi trung tâm bệ đá vốn chìm trong bóng tối bỗng vang lên tiếng cọ xát nặng nề của xích sắt và cơ quan trận đồ.
Một luồng u quang màu lục nhạt chầm chậm thắp sáng, xua đi màn đêm tăm tối. Ánh sáng quỷ dị ấy hắt bóng một bộ khô lâu mặc đạo bào rách nát đang ngồi xếp bằng trên đài cao. Trên lồng ngực của bộ hài cốt cắm phập một thanh
Lâm Mặc nghiến chặt răng, cố nén cơn đau buốt tận óc từ cánh tay trái khô quắt vừa va đập. Hắn biết rõ nếu để sợi xích thần thức kia lôi ra ngoài, cái mạng nhỏ này chắc chắn phải bỏ lại. Thay vì giãy giụa lùi sâu vào bóng tối như bản năng, hắn mượn đà trượt trên nền gạch ướt, lăn vòng sát về phía khe cửa đang bị chiếc chuông đồng chống đỡ. Bàn tay phải tàn phế không thể cử động, hắn dùng tay trái vung lên, ném liên tiếp ba tấm Thủy Tráo Phù về phía trước. Ánh sáng lam nhạt vừa lóe lên đã bị hỏa diễm từ vách chuông thiêu rụi, tạo thành một màn sương mù dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn của huyết nhãn.
Đòn nhử bằng bùa chú thủy thuộc tính vừa tung ra, Lâm Mặc lập tức lật tay rút từ túi trữ vật ra một đoạn rễ Tử Trúc ngàn năm đã khô héo. Hắn không dùng nó làm vũ khí, mà cắm phập đầu nhọn của đoạn rễ vào khe rãnh giữa hai viên gạch đá tảng ngay dưới vị trí chiếc chuông đồng. Trận văn bảo vệ thạch thất vốn đang ngủ say bỗng chốc bị linh khí thuần mộc kích thích. Một luồng địa mạch âm khí màu xám ngưng tụ thành hình những sợi dây leo gai góc, từ dưới đất vọt lên quấn chặt lấy thành chuông đang nứt nẻ, ghim chặt pháp khí này vào vách đá.
Kẻ thù bên ngoài lập tức nhận ra dị biến trong sương mù. Tiếng cười khàn đục im bặt, thay vào đó là một tiếng hừ lạnh tràn ngập sát cơ. Lão quái vật Tôn gia không tiếp tục hao phí thần thức lôi kéo con mồi, mà đột ngột biến trảo thành ấn, thay đổi chiến thuật. Linh lực hỏa thuộc tính cuồn cuộn từ bên ngoài điên cuồng rót vào chiếc chuông đồng rỉ sét. Mặt chuông rung lên bần bật, âm thanh đục ngầu không còn phát ra sóng âm mà hóa thành từng lớp nhiệt lượng nung đỏ cả dây leo âm khí, ý đồ dùng cường hỏa luyện hóa mộc trận để phá vỡ thế giằng co.
Dây leo xám xịt bắt đầu bốc khói khét lẹt, trận văn dưới đất lóe lên ánh sáng bất ổn rồi mờ dần đi. Lâm Mặc biết rõ tu vi Luyện Khí của mình không thể thi triển linh lực đối kháng trực diện với hỏa diễm Trúc Cơ kỳ.
Lấy hỏa công hỏa, xem pháp khí của ngươi cứng hay linh châu của ta bạo!
Hắn quyết đoán lấy ra một viên Hỏa Linh Châu hạ phẩm, vật bảo mệnh cuối cùng mà gia tộc phân phát. Thay vì kích nổ để tấn công kẻ địch bên ngoài, hắn ném viên châu thẳng vào vết nứt sâu nhất trên mặt chiếc chuông đồng. Cùng khoảnh khắc đó, hắn dồn toàn bộ thần thức trong thức hải, hung hăng cắt đứt sự liên kết với đoạn rễ Tử Trúc.
Hai cỗ hỏa linh lực đồng nguyên nhưng khác biệt trận doanh đột ngột va chạm gay gắt bên trong lõi pháp khí đã sứt mẻ. Chiếc chuông đồng không chịu nổi sự mất cân bằng linh khí, phát ra một tiếng nổ trầm đục. Khí lãng bạo phát hất văng thân thể Lâm Mặc đập mạnh vào vách đá phía sau. Màng nhĩ hắn rách toạc, máu tươi trào ra từ hai bên tai, thính giác hoàn toàn bị tước đoạt trong nháy mắt. Viên Hỏa Linh Châu vỡ vụn thành bột mịn, mang theo ba phần mười lượng thần thức mà hắn vừa dùng để dẫn bạo bị thiêu rụi, khiến thái dương hắn giật nảy như có hàng vạn mũi kim đâm chọc.
Đổi lại cái giá thảm liệt về thính giác và hồn phách, chiếc chuông đồng rỉ sét rốt cuộc mất đi sự khống chế, bị dư chấn đánh bật ra ngoài khe hở. Cánh cửa đá nặng nề mất đi vật cản cuối cùng, ầm ầm khép lại, phong kín hoàn toàn không gian bên trong. Chút thần thức Trúc Cơ kỳ của kẻ thù chưa kịp rút về đã bị vách đá ngàn năm tàn nhẫn cắt đứt. Phần thần thức vô chủ ấy hóa thành một tinh thể màu đỏ sậm bằng móng tay, rơi lạch cạch xuống nền gạch ướt. Thạch thất triệt để chìm vào bóng tối đen đặc, chỉ còn lại nhịp thở dốc nghẹn ngào của thiếu niên và luồng tà khí lạnh lẽo đang rục rịch chuyển động dưới lớp gạch tàn tạ.
Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên vẻ tàn nhẫn điên cuồng, bàn tay trái đột ngột vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một bình ngọc xám xịt chứa Hủ Âm Thủy, thứ tạp chất kịch độc hắn chắt lọc từ đầm lầy chướng khí Nam Cương trong ba năm qua, rơi gọn vào lòng bàn tay. Hắn không dại dột ném nó về phía chiếc chuông đồng đang rực lửa để rồi bị thiêu rụi thành tro. Thay vào đó, hắn dồn sức bóp nát bình ngọc ngay trên đoạn rễ Tử Trúc khô héo đang cắm dưới khe gạch. Chất lỏng màu đen sền sệt vừa tiếp xúc với linh mộc bèn sủi bọt xèo xèo, bốc lên một làn khói hôi tanh gay gắt.
Cỗ khí tức hủ bại này giống như dịch bệnh, lập tức làm ô nhiễm hoàn toàn luồng địa mạch âm khí đang ngưng tụ bảo vệ thạch thất. Những sợi dây leo xám xịt vốn đang bị hỏa độc của Tôn gia nung chảy bỗng nhiên phồng rộp lên, chuyển sang màu đen kịt sưng tấy. Chúng không thắt chặt lấy chiếc chuông nữa mà điên cuồng trườn dọc theo khe hở của hai cánh cửa đá. Theo sự điều động thần thức mạo hiểm của Lâm Mặc, đám dây leo mang độc tính chui rúc sâu vào hệ thống bản lề ngầm bên trong vách tường. Hắn đang chủ động từ bỏ lớp phòng ngự cuối cùng, mượn độc khí ăn mòn chốt chặn cơ quan của mật thất.
"Tiểu súc sinh, ngươi dám dùng tiện chiêu hủy pháp khí của lão phu!"
Từ bên ngoài khe hở, giọng nói khàn đục của lão quái vật Tôn gia gầm lên, chấn động đến mức làm lớp bụi trên trần nhà rơi rào rào. Lão lập tức nhìn thấu mưu đồ đồng quy vu tận của tên thiếu niên Luyện Khí kỳ. Nếu chốt chặn cửa đá bị ăn mòn hoàn toàn, trận pháp sập xuống, hàng vạn cân cự thạch sẽ ập vào khe hở, trực tiếp nghiền nát chiếc chuông đồng rỉ sét. Một tu sĩ Trúc Cơ không thể chấp nhận việc tổn thất kiện pháp khí trấn tộc chỉ để giết một con kiến. Huyết nhãn đỏ ngầu ngoài khe hở chớp lóe, luồng thần thức uy áp đang tràn vào thạch thất đột ngột thu hồi, chuyển thành một lực kéo cuồn cuộn giật mạnh chiếc chuông về phía sau nhằm thoát khỏi khe cửa.
Đây chính là thời cơ đổi thế duy nhất mà Lâm Mặc đánh cược mạng sống để chờ đợi. Ngay khoảnh khắc chiếc chuông lùi lại nửa tấc, áp lực hỏa độc vừa có dấu hiệu suy giảm, hắn nghiến chặt khớp hàm, phóng xuất toàn bộ linh lực mộc thuộc tính ít ỏi còn sót lại trong đan điền. Luồng linh lực này không dùng để tấn công, mà men theo cánh tay trái, đánh thẳng vào tàn dư mộc bản nguyên bên trong đoạn rễ Tử Trúc. Cội nguồn sinh cơ giả tạo bùng nổ trong chớp mắt, triệt để phá vỡ sự cân bằng của Thái Âm Tỏa Cốt Trận dưới nền đất, ép trận văn vận chuyển nghịch hướng.
Hai cánh cửa đá khổng lồ mất đi vật cản duy nhất, lại bị trận văn nghịch chuyển gia trì, lập tức mang theo lực lượng vạn quân ầm ầm khép lại. Tốc độ đóng cửa nhanh đến mức tạo ra một luồng kình phong cắt đứt tàn ảnh của ngọn lửa đỏ rực. Chiếc chuông đồng vừa kịp rút ra khỏi khe hở thì mép đá đã nghiền nát khoảng không gian nó vừa chiếm cứ.
Lựa chọn cưỡng ép kích động sát trận viễn cổ bằng tu vi Luyện Khí đòi hỏi một cái giá vô cùng tàn nhẫn. Dòng âm khí lạnh lẽo từ nền gạch không có chỗ phát tiết, lập tức dội ngược lên theo mười đầu ngón tay trái của Lâm Mặc. Làn da trên bàn tay duy nhất còn lành lặn của hắn nháy mắt phủ một lớp sương giá trắng bệch như tử thi. Năm cái móng tay đen kịt vì hoại tử nháy mắt bong tróc ra, rụng lả tả xuống mặt đất đá. Từng thớ cơ trên cẳng tay co rút vặn vẹo cực độ, cảm giác tê cóng sắc lẹm lan tràn dọc theo khớp xương đến tận bả vai. Chỉ trong một nhịp thở, toàn bộ cánh tay trái của hắn đã triệt để cứng đờ, mất đi hoàn toàn khả năng kết ấn hay cầm nắm pháp khí.
"Ầm!"
Tiếng va chạm đinh tai nhức óc vang lên khi hai mép cửa đá đóng khít, phong tỏa vĩnh viễn lối vào. Ánh sáng đỏ ngầu từ huyết nhãn và hơi nóng hừng hực bị cắt đứt dứt điểm, trả lại thạch thất cho bóng tối tĩnh lặng. Thế nhưng, Lâm Mặc chưa kịp thở phào thì một luồng khí tức dị thường đã khiến da gà toàn thân hắn nổi lên. Ngay trước khi khe hở biến mất hoàn toàn, một sợi tơ máu mỏng như sợi tóc từ chiếc chuông đồng đã kịp thời bắn vọt vào trong. Sợi tơ vô hình này không nhắm vào thể xác, mà ghim thẳng lên chiếc bóng của Lâm Mặc đang in lờ mờ trên vách tường. Hơi lạnh thấu xương lúc này không đến từ âm trận, mà phát ra từ chính ấn ký hình lá phong đỏ vừa dung nhập, đang chậm rãi ngọ nguậy bên trong cái bóng dưới chân hắn.
Kẻ thù bên ngoài lập tức nhận ra dị biến. Lão quái Tôn gia hừ lạnh một tiếng, sát ý xuyên thấu qua lớp sương mù. Gã không bạo phát hỏa độc ngay như dự tính ban đầu. Thay vào đó, ấn quyết trong tay lão biến ảo. Hàng vạn sợi hỏa tơ mỏng như sợi tóc từ mặt chuông đồng đột ngột xoắn lại, hóa thành một mũi khoan lửa đỏ rực.
Mũi khoan mang theo nhiệt độ kinh người, điên cuồng xoáy sâu vào lớp dây leo âm khí đang quấn quanh pháp khí. Lão quái muốn cắt đứt liên kết của Thái Âm Tỏa Cốt Trận, đồng thời ép dị hỏa luồn qua khe hở xâm nhập thạch thất. Đoạn rễ Tử Trúc ngàn năm cắm dưới nền gạch bốc khói đen xèo xèo. Trận văn xám xịt chớp giật liên hồi, vỡ vụn từng mảng nhỏ.
Lâm Mặc nằm rạp trên nền gạch trơn ướt, đồng tử co rút lại. Hắn hiểu rõ, nếu để mũi khoan hỏa độc kia xuyên thủng hàng phòng ngự, bản lề bằng đá tảng ngàn năm sẽ vỡ nát thành bột mịn. Cánh cửa này vĩnh viễn không thể khép lại. Uy áp Trúc Cơ dư sức nướng khô mọi sinh cơ bên trong.
Không lùi bước, ánh mắt thiếu niên xẹt qua tia ngoan tuyệt. Bàn tay trái còn cử động được lật nhanh. Một xấp ba tấm Mộc Thuẫn Phù cấp thấp kẹp giữa các ngón tay, được hắn vung mạnh về phía mũi khoan lửa đang gầm thét. Ngũ hành sinh khắc, Mộc sinh Hỏa.
Ba tấm bùa thuộc tính mộc không tạo thành mộc thuẫn, mà hóa thành củi khô thượng hạng. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên dữ dội gấp chục lần, tức khắc thiêu rụi hoàn toàn lớp dây leo âm khí kìm kẹp. Lão quái Tôn gia bên ngoài thông đạo phát ra tiếng cười khàn đục đắc ý. Thần thức của gã lập tức dồn thêm linh lực, chuẩn bị kích bạo toàn bộ chiếc chuông.
Thế nhưng, tu sĩ Trúc Cơ đã sập bẫy của một kẻ Luyện Khí. Ngay khoảnh khắc dây leo đứt đoạn, chiếc chuông đồng mất đi lực kéo từ địa mạch. Trọng lượng khổng lồ của nó cộng với lực ép sầm sập từ hai cánh cửa đá lập tức tạo ra một nhịp chông chênh chí mạng.
Chỉ chờ sát na đó, Lâm Mặc cắn nát chóp lưỡi. Hắn vắt kiệt tia thần thức cuối cùng ở mi tâm, ngưng tụ thành một cây châm vô hình. Thiếu niên không dại dột công kích lão quái, mà hung hăng đâm thủng tàn dư linh tính đang thoi thóp bên trong chiếc chuông nứt nẻ.
Pháp khí bị ngoại lực cưỡng ép ngắt liên kết, hỏa diễm bỗng khựng lại nửa nhịp thở. Tận dụng cơ hội ngàn vàng, gót chân phải Lâm Mặc đạp mạnh vào vách tường nhám. Hắn mượn thế xoay người, vung đoạn rễ Tử Trúc đang cháy dở vớt dứt khoát vào thành đáy chiếc chuông.
Một tiếng kim loại va đập chát chúa vang lên xé toạc màng nhĩ. Chiếc chuông đồng triệt để mất đà. Nó bị lực đòn bẩy hất tung ra khỏi khe hở hẹp, văng vút ra hành lang u tối bên ngoài. Cùng lúc đó, cái giá phải trả cho đòn đánh vượt cấp giáng xuống thân thể Lâm Mặc.
Phản lực hung hãn dội ngược theo đoạn rễ trúc. Xương cổ tay trái của hắn gãy gập thành một góc độ vặn vẹo, tủy xương bên trong nát vụn truyền đến cơn đau xé hồn. Chưa dừng lại, sóng âm ma sát từ linh khí khiến thính giác của hắn bị tước đoạt hoàn toàn. Từ hai hốc tai, dịch lỏng trong suốt lẫn tơ máu rỉ ra. Thế giới xung quanh hắn đột ngột chìm vào một mảnh tĩnh âm chết chóc.
Không còn vật cản, hai cánh cửa đá ngàn cân ầm ầm chập lại làm một. Ngay sau đó, vách đá rung lên bần bật. Uy lực từ chiếc chuông đồng tự bạo đập nát toàn bộ lớp ngụy trang bên ngoài thông đạo. Dù không nghe thấy tiếng nổ, Lâm Mặc vẫn cảm nhận được chấn động kinh hoàng truyền qua lớp gạch lạnh lẽo dưới lưng.
Thái Âm trận văn lập lòe cản lại sóng xung kích, bảo vệ thạch thất nguyên vẹn. Không gian bên trong nháy mắt bị bóng tối đặc quánh nuốt chửng. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của thính giác đã hỏng, thiếu niên chỉ còn cảm nhận được nhịp tim đập loạn nhịp nơi lồng ngực.
Bầu không khí an toàn ngủ đông chưa kéo dài được mười nhịp thở, dị biến mới lại âm thầm nảy sinh. Đoạn rễ Tử Trúc ngàn năm nãy giờ hấp thụ hỏa độc, cộng thêm tàn dư trận văn, bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng huỳnh quang màu lục u ám.
Thứ ánh sáng dị thường này chậm rãi lan tỏa, xua đi một phần hắc ám. Nó chiếu rọi lên vách tường phía sau lưng Lâm Mặc, bóc trần những đường nét bích họa viễn cổ vốn bị bụi bặm che khuất hàng vạn năm. Những hình vẽ tà dị bắt đầu vặn vẹo dưới ánh sáng xanh.
Dưới sự kích thích của luồng sáng lục nhạt, đồ đằng đầu lâu trên cánh tay phải hóa thạch của hắn nóng rực lên. Nhiệt lượng không mang tính thiêu đốt mà âm lãnh thấu xương. Đồ đằng chậm rãi sinh ra một cỗ cộng hưởng nhịp nhàng, hô ứng trực tiếp với cỗ quan tài bằng ngọc bích đang tĩnh lặng đặt giữa trung tâm thạch thất.
ành một biển lửa bừng bừng, nung chảy cả lớp dây leo âm khí vừa thành hình. Nhiệt độ trong khe hẹp của cánh cửa đá tăng vọt, lão quái Tôn gia muốn mượn hỏa hầu thiêu rụi hoàn toàn mầm mống mộc thuộc tính đang cản đường. Gã ở bên ngoài gầm lên một tiếng, điên cuồng ép khô linh lực hỏa hệ trong đan điền rót vào pháp khí. Kẻ địch định bạo nổ chiếc chuông đồng ngay tại khe cửa, mượn uy lực tàn phá của pháp khí giai đoạn Trúc Cơ để đánh sập hoàn toàn thạch thất. Áp lực linh lực khổng lồ ép vào trong khiến không gian vặn vẹo, lớp da thịt trên người Lâm Mặc bắt đầu khô nứt, vạt áo đạo bào cháy xém tỏa ra mùi khét lẹt.
Đối mặt với hỏa sát ngập trời đang chực chờ nuốt chửng mình, thiếu niên không hề hoảng loạn lùi bước. Hắn cắn chặt khớp hàm, ép luồng thần thức mỏng manh cuối cùng dồn toàn bộ vào đoạn rễ Tử Trúc đang kẹt giữa hai viên gạch tảng. Hắn không dùng linh vật ngàn năm này để phòng ngự, mà chủ động cắt đứt liên hệ tâm thần, dứt khoát kích nổ bản nguyên mộc linh bên trong. Đoạn rễ khô héo nháy mắt hấp thụ lượng lớn hỏa khí, bành trướng thành một khối gỗ rực lửa bít kín hoàn toàn khe hở.
Mộc sinh Hỏa, ngọn lửa đỏ rực trên mặt chuông đồng được tiếp thêm nhiên liệu thuần mộc liền bùng lên dữ dội gấp mười lần. Lão quái Tôn gia cảm nhận được biến hóa này liền bật cười gằn, giọng nói khàn đục mang theo sát cơ xuyên qua màn lửa.
Ranh con Luyện Khí, cùng đường mạt lộ lại dám dùng Mộc khí cản Hỏa trận, ngoan ngoãn nộp mạng đi!
Nhưng ngay khi gã vừa buông lời chế nhạo, định thu lưới kết liễu con mồi, một cỗ lực đẩy cực độ bất ngờ sinh ra từ trung tâm ngọn lửa. Lâm Mặc đã tính toán chính xác sự chênh lệch áp suất khi linh khí bạo trướng trong một không gian hẹp bị phong kín ba mặt. Hắn mượn thế lửa của chính kẻ địch để tạo ra một vụ nổ dội ngược. Lão quái Tôn gia nhận ra mưu kế mượn lực đả lực này thì đã muộn màng. Luồng hỏa bạo khổng lồ không nổ vào trong mà phụt thẳng ra ngoài hành lang, mang theo cả chiếc chuông đồng nứt nẻ văng xa tít tắp.
Vật cản duy nhất biến mất, Thái Âm Tỏa Cốt Trận bảo vệ thạch thất lập tức lấy lại quyền kiểm soát. Hai cánh cửa đá ngàn cân mang theo tiếng ầm ầm trầm đục, sầm sập khép kín. Khe hở cuối cùng biến mất, triệt để cắt đứt uy áp Trúc Cơ và tiếng gầm thét phẫn nộ, không cam lòng của lão quái bên ngoài. Bên trong thạch thất nháy mắt chìm vào một mảnh bóng tối lạnh lẽo, tĩnh lặng đến rợn người.
Lực phản chấn từ vụ nổ văng chuông đồng hất tung cơ thể tàn tạ của Lâm Mặc đập mạnh vào bức tường rêu phong phía sau. Thần thức bị bòn rút đến cạn kiệt làm nê hoàn cung của hắn xuất hiện những vết rạn nứt li ti. Cái giá phải trả cho việc tính kế một cường giả Trúc Cơ hoàn toàn không hề rẻ. Hai mắt Lâm Mặc tối sầm, tuyến lệ rỉ ra một thứ dịch thể đặc sệt màu xám tro, thị lực tạm thời bị phong bế hoàn toàn.
Cơn đau nhức không đến từ kinh mạch hay đan điền, mà xuất phát từ sâu trong hồn hải, nơi hội tụ căn cơ tinh thần. Từng đợt kim châm vô hình đâm chọc vào đại não khiến hắn không thể tập trung suy nghĩ hay vận chuyển linh lực. Tệ hại hơn, thần thức khô cạn làm túi trữ vật bên hông mất đi sự liên kết chủ tớ, tự động tuột khỏi thắt lưng, rơi vãi xuống nền gạch ướt lạnh. Hắn tạm thời mất đi khả năng tiếp tế đan dược ngay trong thời khắc yếu ớt nhất.
Lâm Mặc nằm thoi thóp trên mặt đất, lồng ngực phập phồng từng nhịp nhọc nhằn. Hắn cố gắng điều chỉnh nhịp thở, dùng thính giác và khứu giác để phán đoán tình hình xung quanh. Đúng lúc này, từ sâu trong góc khuất của thạch thất kín bưng, một biến số mới âm thầm xuất hiện. Nơi trung tâm bệ đá vốn chìm trong bóng tối bỗng vang lên tiếng cọ xát nặng nề của xích sắt và cơ quan trận đồ.
Một luồng u quang màu lục nhạt chầm chậm thắp sáng, xua đi màn đêm tăm tối. Ánh sáng quỷ dị ấy hắt bóng một bộ khô lâu mặc đạo bào rách nát đang ngồi xếp bằng trên đài cao. Trên lồng ngực của bộ hài cốt cắm phập một thanh
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.