Chương 146: Bằng Mắt Thường
Đăng: 24/07/2026 08:11
3,768 từ
1 lượt đọc
Khớp ngón tay phải tự động bẻ gập lại tạo thành một đạo pháp quyết quỷ dị. Âm thanh xương cốt ma sát vang lên răng rắc, khô khốc như cành củi mục bị bẻ gãy giữa đêm đông. Một luồng tử khí lạnh buốt từ đồ đằng đầu lâu tuôn ra, cuốn lấy cánh tay hóa thạch, ép nó vung lên đón đỡ.
Ngay phía trước, luồng hắc khí vừa bị đánh văng liền ngưng tụ trở lại. Nó không còn giữ hình dạng mơ hồ mà xoắn chặt thành một mũi khoan đen kịt, mang theo tiếng rít gào xé rách không khí, lao thẳng về phía ấn đường của Lâm Mặc. Tốc độ cực nhanh khiến không gian xung quanh mũi khoan gợn lên từng vòng sóng âm mờ ảo.
Lâm Mặc cắn chặt bắp trong má, vị máu tươi tanh nồng xộc lên mũi nhưng vẫn không xua đi được cơn buồn ngủ đang bủa vây thức hải. Hắn nhận ra cỗ lực lượng âm hàn kia định dùng thân thể hắn làm vật dẫn để ngạnh kháng đòn tấn công. Nếu để luồng tử khí và hắc khí va chạm trực diện, nhục thân Luyện Khí kỳ của hắn chắc chắn sẽ vỡ nát thành từng mảnh thịt vụn.
Không thể ngồi chờ chết.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm Mặc dồn toàn bộ thần thức còn sót lại vào bàn tay trái đang giấu trong tay áo. Đầu ngón tay hắn miết mạnh lên mặt giấy ráp của một tấm Hỏa Vân Phù bậc nhất thượng phẩm. Thay vì ném ra ngoài, hắn trực tiếp vỗ mạnh tấm bùa đang kích hoạt lên chính lồng ngực mình.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hỏa viêm cuồn cuộn bùng phát ngay trên lớp đạo bào. Da thịt trước ngực Lâm Mặc nháy mắt cháy đen, mùi khét lẹt lan tỏa. Nhưng chính cái giá đau đớn tột cùng từ hỏa độc dương cương này đã tạo ra một cú sốc cực mạnh, nháy mắt đánh tan sự khống chế của luồng âm hàn từ đồ đằng đầu lâu.
Lấy lại được quyền khống chế thân thể trong một cái chớp mắt, Lâm Mặc gầm lên một tiếng nghẹn ứ. Hắn mượn lực đẩy từ vụ nổ bùa chú trước ngực, vặn sườn ép toàn bộ thân hình lăn vòng sang trái.
Mũi khoan hắc khí sượt qua vai phải của hắn, găm phập vào vách đá phía sau. Cùng lúc đó, đạo pháp quyết trên cánh tay hóa thạch do mất đi mục tiêu liền đập thẳng vào một gờ đá nhô ra bên cạnh. Nơi đó vốn là một điểm hội tụ linh khí tự nhiên của hang động.
Một tiếng nổ lớn chấn động vách hang, đá vụn văng tung tóe khắp nơi. Một luồng địa mạch linh khí màu vàng sậm từ vách hang bị phá vỡ ồ ạt phun trào. Linh khí hệ thổ mang theo đặc tính trầm ổn và nặng nề, nháy mắt hóa thành một bức tường bụi cát dày đặc, cắt ngang tầm nhìn giữa Lâm Mặc và thực thể hắc ám. Sự biến đổi địa hình đột ngột khiến mũi khoan hắc khí bị mắc kẹt một nửa vào trong vách đá, liên tục phát ra tiếng xèo xèo do bị linh khí hệ thổ mài mòn.
Thực thể hắc ám dường như có linh trí không hề thấp. Nhận ra đòn tấn công trực diện đã bị vạch trần và lợi thế địa hình đang nghiêng về phía kẻ địch, nó lập tức thay đổi chiến thuật. Mũi khoan đen kịt không tiếp tục cố sức xuyên phá vách đá mà đột ngột tự bạo.
Hàng trăm sợi tơ đen mỏng như sợi tóc từ vụ nổ bắn tủa ra xung quanh. Chúng khéo léo lách qua những khe hở của bức tường bụi cát, bám chặt lên các mảng trận văn tàn khuyết trên mặt đất. Mỗi nơi tơ đen chạm vào, linh quang của trận văn liền tắt ngấm, tạo thành một lồng giam phong tỏa hoàn toàn đường lui của Lâm Mặc.
Dưới đất, Lâm Mặc thở dốc, mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi rịn ra ướt đẫm trán. Vết bỏng trước ngực đau rát đến tận tâm can, linh lực trong đan điền đã thấy đáy, nhưng ánh mắt hắn lại gắt gao nhìn chằm chằm vào vách đá vừa bị phá vỡ. Chỗ địa mạch linh khí phun trào lộ ra một mảng ngọc thạch thô ráp, bên trên cắm một nửa thanh đoản kiếm bằng đồng xanh đã rỉ sét, tỏa ra dao động cổ xưa.
Vật chứng mới đã xuất hiện, mang theo một tia hy vọng mong manh. Nhưng lồng giam tơ đen đang dần khép chặt lại, từng bước tước đoạt nốt chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại trong hang sâu, ép hắn vào một tử cục mới.
sát cùng vách đá, mang theo trọng áp tự nhiên cuồn cuộn dâng lên, tạo thành một bức tường bụi mờ mịt tạm thời che khuất thân ảnh tàn tạ của Lâm Mặc. Hắn cắn răng, mượn cỗ áp lực từ luồng địa mạch này ép chặt lồng ngực đang bốc mùi khét lẹt. Hỏa độc dương cương từ tấm phù lục tuy đánh tan được sự khống chế âm hàn, nhưng lại đang điên cuồng thiêu đốt lớp da thịt bên ngoài. Nửa thân trái của hắn hiện tại hoàn toàn mất đi xúc giác, chỉ còn lại cảm giác nặng nề như đeo chì. Thần thức khô cạn được hắn chắt mót lại, cẩn trọng luồn qua khe hở của lớp địa mạch để dò xét động tĩnh.
Tiếng xèo xèo ăn mòn vách đá đột ngột im bặt. Không gian trong hang động chìm vào một khoảng tĩnh lặng chết chóc. Lâm Mặc biết luồng hắc khí kia không hề biến mất, nó chỉ đang thu liễm khí tức để tìm kiếm sinh cơ của hắn. Bàn tay trái run rẩy thò vào túi trữ vật, hắn lấy ra một viên Bích Thủy Châu đã nứt nẻ. Đây vốn là pháp khí cấp thấp dùng để tẩm bổ linh dược, bên trong phong ấn một tia mộc linh khí tinh thuần mang theo khí tức sinh mệnh của chính hắn.
Không chút do dự, Lâm Mặc dồn chút pháp lực cuối cùng bóp nát lớp vỏ ngoài, ném mạnh viên châu xuyên qua màn bụi thổ, hướng về phía góc hang tối tăm đối diện.
Viên châu vừa vạch ra một đường vòng cung nhạt nhòa, luồng hắc khí lập tức vặn xoắn. Từ hình dạng mũi khoan, nó phình to ra, hóa thành một chiếc miệng khổng lồ đen kịt lao tới cắn nuốt mục tiêu. Nhưng ngay khi chạm vào Bích Thủy Châu, chiếc miệng hắc ám liền khựng lại. Một tiếng rít bén nhọn, chói tai như móng tay cào lên mặt ngọc vang lên trong không trung.
Thực thể tà dị lập tức nhận ra mình bị lừa. Thay vì tiếp tục ngưng tụ thành đòn đâm xuyên vật lý, nó đột ngột thay đổi chiến thuật. Chiếc miệng khổng lồ tản ra thành hàng ngàn sợi tơ mỏng, dung nhập thẳng vào lớp linh khí hệ thổ đang cuộn trào giữa hang. Sự biến hóa này khiến đồng tử Lâm Mặc co rút kịch liệt. Hắn nhận ra đối phương tuyệt đối không phải trận pháp sát cơ vô tri, mà là một thứ tà vật có linh trí.
Những sợi tơ đen vừa chạm vào địa mạch liền bắt đầu quá trình đồng hóa. Bức tường phòng ngự màu vàng sậm sinh ra từ vách đá nhanh chóng chuyển sang màu đen đặc. Từng mảng đá xung quanh sủi bọt xèo xèo, tỏa ra thứ sương mù xám xịt mang theo tính ăn mòn thần thức, phong tỏa hoàn toàn không gian sinh tồn chật hẹp.
Tránh không thể tránh, Lâm Mặc gỡ vội mặt trận bàn Thanh Mộc Tỏa Nguyên treo bên hông. Hắn không kích hoạt trận pháp để phòng thủ như lẽ thường, mà trực tiếp cắm ngược phần trận nhãn bằng đồng thau vào một khe nứt của địa mạch dưới chân. Trận văn hệ mộc vừa sáng lên liền điên cuồng cắn nuốt linh khí hệ thổ đã bị ô nhiễm xung quanh để sinh trưởng. Sự tương khắc ngũ hành cực đoan tạo ra một vòng xoáy linh lực bạo động, cưỡng ép hút lấy toàn bộ sương độc vào tâm trận.
"Phá cho ta!"
Lâm Mặc gầm nhẹ trong cổ họng, chủ động cắt đứt liên kết thần thức với trận bàn. Mặt ngọc bích không chịu nổi áp lực từ hai luồng sức mạnh cắn xé, phát ra tiếng rạn nứt giòn giã rồi nổ tung thành sáu mảnh. Lực phản chấn sinh ra từ vụ nổ hất văng hắn lùi ngược về phía sau.
Chân trái hắn hứng trọn tàn dư của sóng xung kích, hoàn toàn mất đi cảm giác. Một mảng giáp cốt bằng da thú bảo vệ ống chân bị xé toạc, để lộ phần cơ bắp rỉ ra thứ máu đen kịt do nhiễm phải độc tính tàn dư. Cái giá phải trả là mất đi khả năng di chuyển linh hoạt, nhưng đổi lại, uy lực từ việc tự bạo trận bàn đã xé toạc một mảng lớn của mạng lưới hắc khí.
Nơi trung tâm vụ nổ, thứ tà vật bị ép phải lộ ra bản thể thực sự. Đó không phải là yêu khí hay tà linh, mà là một đoạn tàn phù rách nát bằng da thú, trên mặt khắc họa một chữ huyết chú vặn vẹo rỉ máu. Lâm Mặc tựa lưng vào vách đá lạnh ngắt, nhịp thở đứt quãng. Yết hầu hắn khô khốc đau rát như bị rải cát, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào đoạn tàn phù đang lơ lửng.
"Tôn thị Huyết Chú phù..."
Manh mối này như một gáo nước lạnh tát thẳng vào thức hải đang quay cuồng của hắn. Đồ đằng đầu lâu trên tay phải và luồng hắc khí sát phạt này vốn không phải cùng một phe. Đây hoàn toàn là một cái bẫy mượn đao giết người, được kẻ thù không đội trời chung giăng sẵn ngay trong cấm địa của gia tộc từ trước.
Linh khí hệ thổ màu vàng sậm vừa trào ra liền va chạm mãnh liệt với cỗ tà khí đen ngòm đang dội ngược lại. Tranh thủ khoảnh khắc hỗn loạn, Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, dồn sức tàn của nửa thân trái ấn mạnh trận bàn Thanh Mộc đang cầm trên tay cắm ngược vào khe nứt địa mạch. Dưới sự thôi động của chút thần thức mỏng manh còn sót lại, hắn trực tiếp vặn ngược trục xoay của trận nhãn. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, mộc sinh hỏa, mộc khắc thổ, toàn bộ quy luật ngũ hành của trận bàn bị cưỡng ép đảo lộn.
Trận văn màu xanh lục trên mặt mộc bàn lập tức sáng rực lên một cách bất thường, điên cuồng cắn nuốt luồng linh khí hệ thổ vừa bộc phát để tự bồi đắp năng lượng. Một lớp mộc thuẫn hình bán cầu mang theo khí tức man hoang cấp tốc mở rộng, thành công đẩy lùi màn sương xám đang chực chờ ăn mòn thức hải. Thế nhưng, cái giá phải trả cho nước cờ liều mạng này vô cùng thảm liệt. Trận bàn Thanh Mộc vốn chỉ là pháp khí bậc thấp, hoàn toàn không chịu nổi sức ép cường hành dung nạp địa mạch nguyên thủy liền nứt toác thành nhiều mảnh.
Từng mảnh dăm gỗ tẩm đầy linh lực bạo loạn găm thẳng vào lòng bàn tay trái của hắn. Thay vì kinh mạch đứt đoạn hay hộc máu mồm như lẽ thường, một loại tổn thương đáng sợ hơn xuất hiện. Toàn bộ phần da thịt từ đầu ngón tay đến cổ tay trái của Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu xám ngoét. Sinh cơ tại bộ phận này bị bóc lột triệt để nhằm nuôi dưỡng mộc thuẫn, khiến bàn tay trái hoàn toàn hoại tử, mất đi tri giác và khô quắt lại tựa như vuốt chim ưng chết khô.
Cú nhử mồi bằng trận bàn vỡ nát quả nhiên tranh thủ được ba nhịp thở quý giá, tạm thời phong tỏa được luồng tà khí. Mũi khoan hắc khí sau khi găm hụt vào vách đá liền khựng lại giữa không trung. Tựa như một dã thú có linh trí cực cao, nó lập tức nhận ra lớp mộc thuẫn kia đang mượn lực từ chính địa mạch rò rỉ để duy trì, càng đánh mạnh sẽ càng kích phát trận quang. Không tiếp tục công kích trực diện làm hao tổn ma khí, tà vật đen kịt lập tức tản ra, hóa thành hàng vạn sợi tơ mỏng li ti bám rễ vào các vách đá xung quanh.
Bọn chúng không thèm nhắm vào nhục thân của Lâm Mặc nữa, mà trực tiếp thâm nhập vào sâu trong khe nứt, nhắm thẳng tới cội nguồn linh khí hệ thổ. Tơ đen tà dị mang theo đặc tính đồng hóa cực mạnh lan tràn đến đâu, ánh sáng vàng sậm của địa mạch liền xỉn màu, chuyển sang sắc đen u uất. Lớp mộc thuẫn vừa mới dựng lên mất đi nguồn cung cấp linh lực thuần khiết, thay vào đó lại hút phải tà khí, lập tức chớp tắt liên hồi. Bề mặt màn sáng phòng ngự xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt chân chim, phát ra những tiếng răng rắc chói tai.
Ngươi biết nhắm vào nhược điểm của trận pháp, muốn đoạt lấy linh mạch để vây chết ta sao.
Lâm Mặc thở hắt ra một ngụm trọc khí, ánh mắt lóe lên sự kiêng kỵ sâu sắc trước trí tuệ của thứ tà vật này. Hắn vươn cánh tay hóa thạch bên phải, cậy nhờ sức nặng của lớp vôi cứng để ghim chặt thân thể, lết người lùi sâu hơn vào một góc khuất trên gờ đá.
Sự chuyển hướng chiến thuật xảo quyệt của luồng tà khí đã đẩy cục diện vào một nấc nguy hiểm mới. Khi địa mạch bị ô nhiễm triệt để, cỗ hàn khí từ tơ đen bắt đầu thông qua trận bàn vỡ nát thổi ngược vào trong mộc thuẫn. Luồng khí lạnh lẽo này nhanh chóng dập tắt chút hơi nóng dương cương cuối cùng từ vụ nổ Hỏa Vân Phù trước ngực Lâm Mặc. Nhiệt độ cơ thể hắn hạ thấp đột ngột, thức hải lại bắt đầu xuất hiện ảo giác đóng băng.
Tệ hại hơn, khi hỏa độc tiêu tán, đồ đằng hình đầu lâu trên mu bàn tay phải lập tức rục rịch sáng lên ánh đỏ quỷ dị, báo hiệu cỗ lực lượng âm hàn đang rắp tâm đoạt quyền kiểm soát lần thứ hai. Cục diện giằng co vừa thiết lập chưa được bao lâu đã có nguy cơ sụp đổ toàn diện. Vật chứng duy nhất có thể xoay chuyển tình thế lúc này chỉ còn lại nửa viên Tụ Khí Đan giấu dưới đáy lưỡi từ trước trận chiến.
Nếu cắn nát nuốt xuống, linh lực bùng phát sẽ ngay lập tức làm mồi lửa cho tà khí cắn nuốt, gia tốc quá trình đồng hóa nhục thân. Nhưng nếu không nuốt, cánh tay hóa thạch sẽ triệt để cắn trả, biến hắn thành một con rối không hồn kẹt lại vĩnh viễn trong cấm địa này. Giữa lúc hắn đang cau mày tính toán thiệt hơn, một tiếng nổ khô khốc vang lên. Mộc thuẫn phòng ngự cuối cùng rốt cuộc không chịu nổi tà khí xâm thực, triệt để vỡ vụn thành từng điểm sáng lốm đốm rơi rụng trong bóng tối.
Lâm Mặc vừa lăn vòng tị hiểm, mũi khoan hắc khí sượt qua vai áo, cắm phập vào vách đá phía sau. Bụi đá lả tả rơi. Từ rãnh nứt sâu hoắm do đòn tấn công vừa tạo ra, linh khí hệ Thổ mang sắc vàng sậm cuồn cuộn trào ra ngoài. Thứ năng lượng này đặc quánh, tỏa sáng leo lét như một dòng bùn huỳnh quang chảy rỉ trong bóng tối.
Tà vật dường như đánh hơi được nguồn cội linh mạch tinh thuần nhất của ngọn núi. Nó lập tức từ bỏ việc truy sát Lâm Mặc. Mũi khoan đen kịt nháy mắt tản ra, vặn vẹo hóa thành một con mãng xà khổng lồ há chiếc hàm lởm chởm răng nanh, trườn nhanh về phía lỗ hổng. Sinh vật quỷ dị này mang theo linh trí cực cao, hiểu rõ việc đồng hóa mạch ngầm có lợi hơn hẳn.
Chỉ cần tà khí thâm nhập thành công, cấm trận bảo vệ Tử Trúc Lĩnh sẽ bị thối rữa từ bên trong. Lâm Mặc cắn nát ngòi má, ép cơn đau rát từ lồng ngực cháy đen chuyển hóa thành sự tỉnh táo. Bàn tay trái vốn đã rộp bóng nước sau vụ nổ bùa chú run rẩy thò vào túi trữ vật bên hông. Hắn khó nhọc móc ra tấm Mộc Giáp Thuẫn cuối cùng.
Không dùng pháp khí để che chắn bản thân, Lâm Mặc vắt kiệt giọt linh lực hệ Mộc nhạt nhòa còn sót lại dồn vào lòng bàn tay. Trận văn hình lá cây trên mặt khiên bừng sáng. Cắn chặt răng, hắn vung tay ném mạnh tấm chắn về phía khe nứt đang tản ra ánh sáng vàng.
Tấm khiên gỗ xoay tít trong không trung, cắm phập mép vát sắc bén vào ngay giữa dòng chảy linh khí. Theo lý lẽ ngũ hành Mộc khắc Thổ, pháp lý này tựa như một cái nêm khổng lồ đóng chặt yết hầu địa mạch. Dòng chảy vàng sậm lập tức khựng lại, ứ đọng tạo ra một luồng áp suất vặn vẹo cực độ, khiến không khí xung quanh rung lên từng đợt sóng gợn.
Con mãng xà hắc khí lao tới vừa vặn đâm sầm vào vùng không gian đang bành trướng năng lượng này. Phanh một tiếng, đầu rắn vỡ tan. Toàn thân tà vật bị bật ngược lại một đoạn dài, rụng lả tả thành từng luồng khói xám xịt mang theo mùi hôi thối.
Nhận ra mưu đồ nhử mồi câu giờ của kẻ thù, tà vật phát ra tiếng rít chói tai xé rách màng nhĩ. Nó lập tức thay đổi phương thức công kích. Không cố đâm xuyên lớp phòng ngự áp suất cao, đám khói xám ngưng tụ lại rồi phân tách thành hàng trăm sợi tơ đen mỏng như mạng nhện.
Những xúc tu hắc ám này trườn dọc theo nền hang, bám chặt lên bề mặt khiên gỗ. Chúng bắt đầu điên cuồng ăn mòn từng nét trận văn phòng ngự, phát ra tiếng xèo xèo như mỡ sôi. Đồng thời, một nửa số tơ nhện luồn lách qua các kẽ nứt li ti của vách đá, âm thầm rỉ dột vào mạch ngầm bên trong.
Lớp mộc quang lục nhạt trên mặt khiên ảm đạm đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Tiếng gỗ nứt gãy vang lên dồn dập, Mộc Giáp Thuẫn nhanh chóng xuất hiện chằng chịt vết rạn đen ngòm. Ngay khoảnh khắc vật phẩm sắp vỡ vụn, Lâm Mặc đã mượn lực đạp chân lên vách hang, lướt tới sát điểm giao tranh.
Thiếu niên không chút do dự vung cánh tay phải đang hóa thạch, mang theo đồ đằng đầu lâu đấm thẳng vào một mỏm đá nhô ra cách lỗ hổng ba thước. Dựa vào luồng linh khí Thổ ứ đọng ban nãy, thần thức của hắn đã nhìn thấu đây chính là mắt xích yếu nhất trong cấu trúc địa mạch.
Cú đấm nện xuống, lực lượng âm hàn từ đầu lâu bạo phát. Mượn nhờ cánh tay cứng như sắt thép, Lâm Mặc cưỡng ép tiêm nhiễm một luồng tử khí lạnh buốt vào ngay điểm đứt gãy của linh mạch. Sự va chạm giữa tử khí bạo ngược, linh lực hệ Thổ đang bị dồn nén và tà khí ăn mòn tạo ra một vụ nổ nội tại vô thanh.
Sức công phá tàn bạo dội ngược trở lại. Xương bả vai phải của Lâm Mặc trật khớp, đâm xuyên qua lớp da thịt tạo thành một vết rách hoắm sâu. Toàn bộ móng tay trên bàn tay trái đồng loạt bật gốc, rỉ ra thứ dịch nhầy. Thần thức đang kết nối với pháp khí bị cắt đứt phăng.
Tầm nhìn bên mắt trái tối sầm lại. Tròng mắt khô khốc không rỉ máu nhưng vĩnh viễn mất đi cảm nhận ánh sáng, chỉ còn lại những vệt xám xịt lốm đốm. Vách đá trước mặt rốt cuộc sụp đổ thành một đống phế tích ngổn ngang. Tấm khiên phòng ngự nổ tung, vô số mảnh gỗ vụn găm tứ tung vào vách hang, cắm phập vào cả bắp đùi Lâm Mặc.
Từ trong lõi địa mạch vừa bị phá vỡ, một vật thể dị thường bị áp suất khổng lồ đẩy văng ra ngoài. Nó rơi bộp xuống, lăn lông lốc trên nền đá tảng rồi dừng lại ngay sát mũi giày rách nát của hắn. Dưới ánh sáng vàng nhạt tàn dư, vật chứng hiện rõ là một đoạn rễ Tử Trúc to cỡ nắm tay trẻ con.
Khác với màu tím đặc trưng, đoạn rễ này nhuốm màu đỏ ối như máu tươi ứ đọng. Bề mặt nó mọc ra hàng chục xúc tu nhỏ xíu, đang ngọ nguậy hút lấy linh khí vương vãi trên mặt đất. Ngay khi đoạn rễ dị dạng chạm đất, đồ đằng đầu lâu trên cánh tay hóa thạch bỗng nhiên mờ đi, tử khí thu liễm hoàn toàn.
Không khí trong hang động đột ngột trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Giây tiếp theo, toàn bộ mặt đất dưới chân hắn rung lên bần bật theo một nhịp điệu trầm đục, đều đặn. Âm thanh "thình thịch" dội lên từ sâu thẳm lòng núi, truyền qua lớp đá cứng lạnh lẽo. Cảm giác chấn động lan tỏa khắp hang động, hệt như nhịp đập của một trái tim khổng lồ vừa bị đánh thức sau ngàn năm phong ấn.
Ngay phía trước, luồng hắc khí vừa bị đánh văng liền ngưng tụ trở lại. Nó không còn giữ hình dạng mơ hồ mà xoắn chặt thành một mũi khoan đen kịt, mang theo tiếng rít gào xé rách không khí, lao thẳng về phía ấn đường của Lâm Mặc. Tốc độ cực nhanh khiến không gian xung quanh mũi khoan gợn lên từng vòng sóng âm mờ ảo.
Lâm Mặc cắn chặt bắp trong má, vị máu tươi tanh nồng xộc lên mũi nhưng vẫn không xua đi được cơn buồn ngủ đang bủa vây thức hải. Hắn nhận ra cỗ lực lượng âm hàn kia định dùng thân thể hắn làm vật dẫn để ngạnh kháng đòn tấn công. Nếu để luồng tử khí và hắc khí va chạm trực diện, nhục thân Luyện Khí kỳ của hắn chắc chắn sẽ vỡ nát thành từng mảnh thịt vụn.
Không thể ngồi chờ chết.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm Mặc dồn toàn bộ thần thức còn sót lại vào bàn tay trái đang giấu trong tay áo. Đầu ngón tay hắn miết mạnh lên mặt giấy ráp của một tấm Hỏa Vân Phù bậc nhất thượng phẩm. Thay vì ném ra ngoài, hắn trực tiếp vỗ mạnh tấm bùa đang kích hoạt lên chính lồng ngực mình.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hỏa viêm cuồn cuộn bùng phát ngay trên lớp đạo bào. Da thịt trước ngực Lâm Mặc nháy mắt cháy đen, mùi khét lẹt lan tỏa. Nhưng chính cái giá đau đớn tột cùng từ hỏa độc dương cương này đã tạo ra một cú sốc cực mạnh, nháy mắt đánh tan sự khống chế của luồng âm hàn từ đồ đằng đầu lâu.
Lấy lại được quyền khống chế thân thể trong một cái chớp mắt, Lâm Mặc gầm lên một tiếng nghẹn ứ. Hắn mượn lực đẩy từ vụ nổ bùa chú trước ngực, vặn sườn ép toàn bộ thân hình lăn vòng sang trái.
Mũi khoan hắc khí sượt qua vai phải của hắn, găm phập vào vách đá phía sau. Cùng lúc đó, đạo pháp quyết trên cánh tay hóa thạch do mất đi mục tiêu liền đập thẳng vào một gờ đá nhô ra bên cạnh. Nơi đó vốn là một điểm hội tụ linh khí tự nhiên của hang động.
Một tiếng nổ lớn chấn động vách hang, đá vụn văng tung tóe khắp nơi. Một luồng địa mạch linh khí màu vàng sậm từ vách hang bị phá vỡ ồ ạt phun trào. Linh khí hệ thổ mang theo đặc tính trầm ổn và nặng nề, nháy mắt hóa thành một bức tường bụi cát dày đặc, cắt ngang tầm nhìn giữa Lâm Mặc và thực thể hắc ám. Sự biến đổi địa hình đột ngột khiến mũi khoan hắc khí bị mắc kẹt một nửa vào trong vách đá, liên tục phát ra tiếng xèo xèo do bị linh khí hệ thổ mài mòn.
Thực thể hắc ám dường như có linh trí không hề thấp. Nhận ra đòn tấn công trực diện đã bị vạch trần và lợi thế địa hình đang nghiêng về phía kẻ địch, nó lập tức thay đổi chiến thuật. Mũi khoan đen kịt không tiếp tục cố sức xuyên phá vách đá mà đột ngột tự bạo.
Hàng trăm sợi tơ đen mỏng như sợi tóc từ vụ nổ bắn tủa ra xung quanh. Chúng khéo léo lách qua những khe hở của bức tường bụi cát, bám chặt lên các mảng trận văn tàn khuyết trên mặt đất. Mỗi nơi tơ đen chạm vào, linh quang của trận văn liền tắt ngấm, tạo thành một lồng giam phong tỏa hoàn toàn đường lui của Lâm Mặc.
Dưới đất, Lâm Mặc thở dốc, mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi rịn ra ướt đẫm trán. Vết bỏng trước ngực đau rát đến tận tâm can, linh lực trong đan điền đã thấy đáy, nhưng ánh mắt hắn lại gắt gao nhìn chằm chằm vào vách đá vừa bị phá vỡ. Chỗ địa mạch linh khí phun trào lộ ra một mảng ngọc thạch thô ráp, bên trên cắm một nửa thanh đoản kiếm bằng đồng xanh đã rỉ sét, tỏa ra dao động cổ xưa.
Vật chứng mới đã xuất hiện, mang theo một tia hy vọng mong manh. Nhưng lồng giam tơ đen đang dần khép chặt lại, từng bước tước đoạt nốt chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại trong hang sâu, ép hắn vào một tử cục mới.
sát cùng vách đá, mang theo trọng áp tự nhiên cuồn cuộn dâng lên, tạo thành một bức tường bụi mờ mịt tạm thời che khuất thân ảnh tàn tạ của Lâm Mặc. Hắn cắn răng, mượn cỗ áp lực từ luồng địa mạch này ép chặt lồng ngực đang bốc mùi khét lẹt. Hỏa độc dương cương từ tấm phù lục tuy đánh tan được sự khống chế âm hàn, nhưng lại đang điên cuồng thiêu đốt lớp da thịt bên ngoài. Nửa thân trái của hắn hiện tại hoàn toàn mất đi xúc giác, chỉ còn lại cảm giác nặng nề như đeo chì. Thần thức khô cạn được hắn chắt mót lại, cẩn trọng luồn qua khe hở của lớp địa mạch để dò xét động tĩnh.
Tiếng xèo xèo ăn mòn vách đá đột ngột im bặt. Không gian trong hang động chìm vào một khoảng tĩnh lặng chết chóc. Lâm Mặc biết luồng hắc khí kia không hề biến mất, nó chỉ đang thu liễm khí tức để tìm kiếm sinh cơ của hắn. Bàn tay trái run rẩy thò vào túi trữ vật, hắn lấy ra một viên Bích Thủy Châu đã nứt nẻ. Đây vốn là pháp khí cấp thấp dùng để tẩm bổ linh dược, bên trong phong ấn một tia mộc linh khí tinh thuần mang theo khí tức sinh mệnh của chính hắn.
Không chút do dự, Lâm Mặc dồn chút pháp lực cuối cùng bóp nát lớp vỏ ngoài, ném mạnh viên châu xuyên qua màn bụi thổ, hướng về phía góc hang tối tăm đối diện.
Viên châu vừa vạch ra một đường vòng cung nhạt nhòa, luồng hắc khí lập tức vặn xoắn. Từ hình dạng mũi khoan, nó phình to ra, hóa thành một chiếc miệng khổng lồ đen kịt lao tới cắn nuốt mục tiêu. Nhưng ngay khi chạm vào Bích Thủy Châu, chiếc miệng hắc ám liền khựng lại. Một tiếng rít bén nhọn, chói tai như móng tay cào lên mặt ngọc vang lên trong không trung.
Thực thể tà dị lập tức nhận ra mình bị lừa. Thay vì tiếp tục ngưng tụ thành đòn đâm xuyên vật lý, nó đột ngột thay đổi chiến thuật. Chiếc miệng khổng lồ tản ra thành hàng ngàn sợi tơ mỏng, dung nhập thẳng vào lớp linh khí hệ thổ đang cuộn trào giữa hang. Sự biến hóa này khiến đồng tử Lâm Mặc co rút kịch liệt. Hắn nhận ra đối phương tuyệt đối không phải trận pháp sát cơ vô tri, mà là một thứ tà vật có linh trí.
Những sợi tơ đen vừa chạm vào địa mạch liền bắt đầu quá trình đồng hóa. Bức tường phòng ngự màu vàng sậm sinh ra từ vách đá nhanh chóng chuyển sang màu đen đặc. Từng mảng đá xung quanh sủi bọt xèo xèo, tỏa ra thứ sương mù xám xịt mang theo tính ăn mòn thần thức, phong tỏa hoàn toàn không gian sinh tồn chật hẹp.
Tránh không thể tránh, Lâm Mặc gỡ vội mặt trận bàn Thanh Mộc Tỏa Nguyên treo bên hông. Hắn không kích hoạt trận pháp để phòng thủ như lẽ thường, mà trực tiếp cắm ngược phần trận nhãn bằng đồng thau vào một khe nứt của địa mạch dưới chân. Trận văn hệ mộc vừa sáng lên liền điên cuồng cắn nuốt linh khí hệ thổ đã bị ô nhiễm xung quanh để sinh trưởng. Sự tương khắc ngũ hành cực đoan tạo ra một vòng xoáy linh lực bạo động, cưỡng ép hút lấy toàn bộ sương độc vào tâm trận.
"Phá cho ta!"
Lâm Mặc gầm nhẹ trong cổ họng, chủ động cắt đứt liên kết thần thức với trận bàn. Mặt ngọc bích không chịu nổi áp lực từ hai luồng sức mạnh cắn xé, phát ra tiếng rạn nứt giòn giã rồi nổ tung thành sáu mảnh. Lực phản chấn sinh ra từ vụ nổ hất văng hắn lùi ngược về phía sau.
Chân trái hắn hứng trọn tàn dư của sóng xung kích, hoàn toàn mất đi cảm giác. Một mảng giáp cốt bằng da thú bảo vệ ống chân bị xé toạc, để lộ phần cơ bắp rỉ ra thứ máu đen kịt do nhiễm phải độc tính tàn dư. Cái giá phải trả là mất đi khả năng di chuyển linh hoạt, nhưng đổi lại, uy lực từ việc tự bạo trận bàn đã xé toạc một mảng lớn của mạng lưới hắc khí.
Nơi trung tâm vụ nổ, thứ tà vật bị ép phải lộ ra bản thể thực sự. Đó không phải là yêu khí hay tà linh, mà là một đoạn tàn phù rách nát bằng da thú, trên mặt khắc họa một chữ huyết chú vặn vẹo rỉ máu. Lâm Mặc tựa lưng vào vách đá lạnh ngắt, nhịp thở đứt quãng. Yết hầu hắn khô khốc đau rát như bị rải cát, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào đoạn tàn phù đang lơ lửng.
"Tôn thị Huyết Chú phù..."
Manh mối này như một gáo nước lạnh tát thẳng vào thức hải đang quay cuồng của hắn. Đồ đằng đầu lâu trên tay phải và luồng hắc khí sát phạt này vốn không phải cùng một phe. Đây hoàn toàn là một cái bẫy mượn đao giết người, được kẻ thù không đội trời chung giăng sẵn ngay trong cấm địa của gia tộc từ trước.
Linh khí hệ thổ màu vàng sậm vừa trào ra liền va chạm mãnh liệt với cỗ tà khí đen ngòm đang dội ngược lại. Tranh thủ khoảnh khắc hỗn loạn, Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, dồn sức tàn của nửa thân trái ấn mạnh trận bàn Thanh Mộc đang cầm trên tay cắm ngược vào khe nứt địa mạch. Dưới sự thôi động của chút thần thức mỏng manh còn sót lại, hắn trực tiếp vặn ngược trục xoay của trận nhãn. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, mộc sinh hỏa, mộc khắc thổ, toàn bộ quy luật ngũ hành của trận bàn bị cưỡng ép đảo lộn.
Trận văn màu xanh lục trên mặt mộc bàn lập tức sáng rực lên một cách bất thường, điên cuồng cắn nuốt luồng linh khí hệ thổ vừa bộc phát để tự bồi đắp năng lượng. Một lớp mộc thuẫn hình bán cầu mang theo khí tức man hoang cấp tốc mở rộng, thành công đẩy lùi màn sương xám đang chực chờ ăn mòn thức hải. Thế nhưng, cái giá phải trả cho nước cờ liều mạng này vô cùng thảm liệt. Trận bàn Thanh Mộc vốn chỉ là pháp khí bậc thấp, hoàn toàn không chịu nổi sức ép cường hành dung nạp địa mạch nguyên thủy liền nứt toác thành nhiều mảnh.
Từng mảnh dăm gỗ tẩm đầy linh lực bạo loạn găm thẳng vào lòng bàn tay trái của hắn. Thay vì kinh mạch đứt đoạn hay hộc máu mồm như lẽ thường, một loại tổn thương đáng sợ hơn xuất hiện. Toàn bộ phần da thịt từ đầu ngón tay đến cổ tay trái của Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu xám ngoét. Sinh cơ tại bộ phận này bị bóc lột triệt để nhằm nuôi dưỡng mộc thuẫn, khiến bàn tay trái hoàn toàn hoại tử, mất đi tri giác và khô quắt lại tựa như vuốt chim ưng chết khô.
Cú nhử mồi bằng trận bàn vỡ nát quả nhiên tranh thủ được ba nhịp thở quý giá, tạm thời phong tỏa được luồng tà khí. Mũi khoan hắc khí sau khi găm hụt vào vách đá liền khựng lại giữa không trung. Tựa như một dã thú có linh trí cực cao, nó lập tức nhận ra lớp mộc thuẫn kia đang mượn lực từ chính địa mạch rò rỉ để duy trì, càng đánh mạnh sẽ càng kích phát trận quang. Không tiếp tục công kích trực diện làm hao tổn ma khí, tà vật đen kịt lập tức tản ra, hóa thành hàng vạn sợi tơ mỏng li ti bám rễ vào các vách đá xung quanh.
Bọn chúng không thèm nhắm vào nhục thân của Lâm Mặc nữa, mà trực tiếp thâm nhập vào sâu trong khe nứt, nhắm thẳng tới cội nguồn linh khí hệ thổ. Tơ đen tà dị mang theo đặc tính đồng hóa cực mạnh lan tràn đến đâu, ánh sáng vàng sậm của địa mạch liền xỉn màu, chuyển sang sắc đen u uất. Lớp mộc thuẫn vừa mới dựng lên mất đi nguồn cung cấp linh lực thuần khiết, thay vào đó lại hút phải tà khí, lập tức chớp tắt liên hồi. Bề mặt màn sáng phòng ngự xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt chân chim, phát ra những tiếng răng rắc chói tai.
Ngươi biết nhắm vào nhược điểm của trận pháp, muốn đoạt lấy linh mạch để vây chết ta sao.
Lâm Mặc thở hắt ra một ngụm trọc khí, ánh mắt lóe lên sự kiêng kỵ sâu sắc trước trí tuệ của thứ tà vật này. Hắn vươn cánh tay hóa thạch bên phải, cậy nhờ sức nặng của lớp vôi cứng để ghim chặt thân thể, lết người lùi sâu hơn vào một góc khuất trên gờ đá.
Sự chuyển hướng chiến thuật xảo quyệt của luồng tà khí đã đẩy cục diện vào một nấc nguy hiểm mới. Khi địa mạch bị ô nhiễm triệt để, cỗ hàn khí từ tơ đen bắt đầu thông qua trận bàn vỡ nát thổi ngược vào trong mộc thuẫn. Luồng khí lạnh lẽo này nhanh chóng dập tắt chút hơi nóng dương cương cuối cùng từ vụ nổ Hỏa Vân Phù trước ngực Lâm Mặc. Nhiệt độ cơ thể hắn hạ thấp đột ngột, thức hải lại bắt đầu xuất hiện ảo giác đóng băng.
Tệ hại hơn, khi hỏa độc tiêu tán, đồ đằng hình đầu lâu trên mu bàn tay phải lập tức rục rịch sáng lên ánh đỏ quỷ dị, báo hiệu cỗ lực lượng âm hàn đang rắp tâm đoạt quyền kiểm soát lần thứ hai. Cục diện giằng co vừa thiết lập chưa được bao lâu đã có nguy cơ sụp đổ toàn diện. Vật chứng duy nhất có thể xoay chuyển tình thế lúc này chỉ còn lại nửa viên Tụ Khí Đan giấu dưới đáy lưỡi từ trước trận chiến.
Nếu cắn nát nuốt xuống, linh lực bùng phát sẽ ngay lập tức làm mồi lửa cho tà khí cắn nuốt, gia tốc quá trình đồng hóa nhục thân. Nhưng nếu không nuốt, cánh tay hóa thạch sẽ triệt để cắn trả, biến hắn thành một con rối không hồn kẹt lại vĩnh viễn trong cấm địa này. Giữa lúc hắn đang cau mày tính toán thiệt hơn, một tiếng nổ khô khốc vang lên. Mộc thuẫn phòng ngự cuối cùng rốt cuộc không chịu nổi tà khí xâm thực, triệt để vỡ vụn thành từng điểm sáng lốm đốm rơi rụng trong bóng tối.
Lâm Mặc vừa lăn vòng tị hiểm, mũi khoan hắc khí sượt qua vai áo, cắm phập vào vách đá phía sau. Bụi đá lả tả rơi. Từ rãnh nứt sâu hoắm do đòn tấn công vừa tạo ra, linh khí hệ Thổ mang sắc vàng sậm cuồn cuộn trào ra ngoài. Thứ năng lượng này đặc quánh, tỏa sáng leo lét như một dòng bùn huỳnh quang chảy rỉ trong bóng tối.
Tà vật dường như đánh hơi được nguồn cội linh mạch tinh thuần nhất của ngọn núi. Nó lập tức từ bỏ việc truy sát Lâm Mặc. Mũi khoan đen kịt nháy mắt tản ra, vặn vẹo hóa thành một con mãng xà khổng lồ há chiếc hàm lởm chởm răng nanh, trườn nhanh về phía lỗ hổng. Sinh vật quỷ dị này mang theo linh trí cực cao, hiểu rõ việc đồng hóa mạch ngầm có lợi hơn hẳn.
Chỉ cần tà khí thâm nhập thành công, cấm trận bảo vệ Tử Trúc Lĩnh sẽ bị thối rữa từ bên trong. Lâm Mặc cắn nát ngòi má, ép cơn đau rát từ lồng ngực cháy đen chuyển hóa thành sự tỉnh táo. Bàn tay trái vốn đã rộp bóng nước sau vụ nổ bùa chú run rẩy thò vào túi trữ vật bên hông. Hắn khó nhọc móc ra tấm Mộc Giáp Thuẫn cuối cùng.
Không dùng pháp khí để che chắn bản thân, Lâm Mặc vắt kiệt giọt linh lực hệ Mộc nhạt nhòa còn sót lại dồn vào lòng bàn tay. Trận văn hình lá cây trên mặt khiên bừng sáng. Cắn chặt răng, hắn vung tay ném mạnh tấm chắn về phía khe nứt đang tản ra ánh sáng vàng.
Tấm khiên gỗ xoay tít trong không trung, cắm phập mép vát sắc bén vào ngay giữa dòng chảy linh khí. Theo lý lẽ ngũ hành Mộc khắc Thổ, pháp lý này tựa như một cái nêm khổng lồ đóng chặt yết hầu địa mạch. Dòng chảy vàng sậm lập tức khựng lại, ứ đọng tạo ra một luồng áp suất vặn vẹo cực độ, khiến không khí xung quanh rung lên từng đợt sóng gợn.
Con mãng xà hắc khí lao tới vừa vặn đâm sầm vào vùng không gian đang bành trướng năng lượng này. Phanh một tiếng, đầu rắn vỡ tan. Toàn thân tà vật bị bật ngược lại một đoạn dài, rụng lả tả thành từng luồng khói xám xịt mang theo mùi hôi thối.
Nhận ra mưu đồ nhử mồi câu giờ của kẻ thù, tà vật phát ra tiếng rít chói tai xé rách màng nhĩ. Nó lập tức thay đổi phương thức công kích. Không cố đâm xuyên lớp phòng ngự áp suất cao, đám khói xám ngưng tụ lại rồi phân tách thành hàng trăm sợi tơ đen mỏng như mạng nhện.
Những xúc tu hắc ám này trườn dọc theo nền hang, bám chặt lên bề mặt khiên gỗ. Chúng bắt đầu điên cuồng ăn mòn từng nét trận văn phòng ngự, phát ra tiếng xèo xèo như mỡ sôi. Đồng thời, một nửa số tơ nhện luồn lách qua các kẽ nứt li ti của vách đá, âm thầm rỉ dột vào mạch ngầm bên trong.
Lớp mộc quang lục nhạt trên mặt khiên ảm đạm đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Tiếng gỗ nứt gãy vang lên dồn dập, Mộc Giáp Thuẫn nhanh chóng xuất hiện chằng chịt vết rạn đen ngòm. Ngay khoảnh khắc vật phẩm sắp vỡ vụn, Lâm Mặc đã mượn lực đạp chân lên vách hang, lướt tới sát điểm giao tranh.
Thiếu niên không chút do dự vung cánh tay phải đang hóa thạch, mang theo đồ đằng đầu lâu đấm thẳng vào một mỏm đá nhô ra cách lỗ hổng ba thước. Dựa vào luồng linh khí Thổ ứ đọng ban nãy, thần thức của hắn đã nhìn thấu đây chính là mắt xích yếu nhất trong cấu trúc địa mạch.
Cú đấm nện xuống, lực lượng âm hàn từ đầu lâu bạo phát. Mượn nhờ cánh tay cứng như sắt thép, Lâm Mặc cưỡng ép tiêm nhiễm một luồng tử khí lạnh buốt vào ngay điểm đứt gãy của linh mạch. Sự va chạm giữa tử khí bạo ngược, linh lực hệ Thổ đang bị dồn nén và tà khí ăn mòn tạo ra một vụ nổ nội tại vô thanh.
Sức công phá tàn bạo dội ngược trở lại. Xương bả vai phải của Lâm Mặc trật khớp, đâm xuyên qua lớp da thịt tạo thành một vết rách hoắm sâu. Toàn bộ móng tay trên bàn tay trái đồng loạt bật gốc, rỉ ra thứ dịch nhầy. Thần thức đang kết nối với pháp khí bị cắt đứt phăng.
Tầm nhìn bên mắt trái tối sầm lại. Tròng mắt khô khốc không rỉ máu nhưng vĩnh viễn mất đi cảm nhận ánh sáng, chỉ còn lại những vệt xám xịt lốm đốm. Vách đá trước mặt rốt cuộc sụp đổ thành một đống phế tích ngổn ngang. Tấm khiên phòng ngự nổ tung, vô số mảnh gỗ vụn găm tứ tung vào vách hang, cắm phập vào cả bắp đùi Lâm Mặc.
Từ trong lõi địa mạch vừa bị phá vỡ, một vật thể dị thường bị áp suất khổng lồ đẩy văng ra ngoài. Nó rơi bộp xuống, lăn lông lốc trên nền đá tảng rồi dừng lại ngay sát mũi giày rách nát của hắn. Dưới ánh sáng vàng nhạt tàn dư, vật chứng hiện rõ là một đoạn rễ Tử Trúc to cỡ nắm tay trẻ con.
Khác với màu tím đặc trưng, đoạn rễ này nhuốm màu đỏ ối như máu tươi ứ đọng. Bề mặt nó mọc ra hàng chục xúc tu nhỏ xíu, đang ngọ nguậy hút lấy linh khí vương vãi trên mặt đất. Ngay khi đoạn rễ dị dạng chạm đất, đồ đằng đầu lâu trên cánh tay hóa thạch bỗng nhiên mờ đi, tử khí thu liễm hoàn toàn.
Không khí trong hang động đột ngột trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Giây tiếp theo, toàn bộ mặt đất dưới chân hắn rung lên bần bật theo một nhịp điệu trầm đục, đều đặn. Âm thanh "thình thịch" dội lên từ sâu thẳm lòng núi, truyền qua lớp đá cứng lạnh lẽo. Cảm giác chấn động lan tỏa khắp hang động, hệt như nhịp đập của một trái tim khổng lồ vừa bị đánh thức sau ngàn năm phong ấn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.