Chương 127: Thông Đạo Ngầm Ướt Sũng Nước
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,631 từ
3 lượt đọc
hộ giáp bằng vảy hắc xà đã rách nát tơi tả. Bên dưới lớp giáp tàn tạ ấy là một bộ hài cốt khô héo, tư thế vặn vẹo như đang cố sức giãy giụa trước khi tắt thở. Lâm Mặc chống tay trái xuống nền đá lạnh buốt, cưỡng ép luồng mộc linh khí đang bạo động trong kinh mạch lắng xuống. Hắn cẩn thận thu lấy chiếc chìa khóa đồng rỉ sét vào sâu trong tay áo, ánh mắt phòng bị quét một vòng quanh thạch thất hình lục giác. Không gian tĩnh mịch đến rợn người, vách đá xung quanh nhẵn thín không lưu lại nửa điểm tì vết của búa đục.
Đột nhiên, đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch cắm trên ngực bộ hài cốt khẽ rung lên. Một luồng sương mù màu xám tro từ những khe nứt trên rễ cây rỉ ra, mang theo mùi hủ thi gay gắt xộc thẳng vào khứu giác. Lâm Mặc vội vã nín thở, lùi nhanh về sát góc tường. Thế nhưng sương xám tản ra quá nhanh, chỉ chớp mắt đã ngưng tụ thành những sợi tơ mỏng bám chặt lên lớp linh khí hộ thể của hắn. Tiếng xèo xèo vang lên liên tục, mộc linh lực dồi dào mà hắn vừa vận chuyển đang bị thứ sương xám này ăn mòn với tốc độ kinh người.
"Tụ Âm Hóa Linh Trận?"
Lâm Mặc khẽ nhíu mày, nhận ra sáu bức tường lục giác không phải tường đá bình thường. Dưới sự ăn mòn của sương xám, bề mặt nhẵn bóng bắt đầu hiện lên những đường vân trận pháp màu đỏ sậm đan chéo nhau. Đây là một loại cấm chế ác độc chuyên dùng để bòn rút tu vi của kẻ sống, chuyển hóa thành chất dinh dưỡng nuôi linh mộc. Bộ hài cốt mặc giáp hắc xà kia rõ ràng là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ bị nhốt ở đây cho đến khi cạn kiệt thọ nguyên. Nếu không mau chóng tìm cách phá giải, kết cục của hắn cũng chẳng khác gì kẻ xấu số kia.
Không thể ngồi chờ chết, Lâm Mặc lật tay phải, gọi ra một tấm Thanh Mộc Thuẫn Phù cấp hai cắn răng bóp nát. Một lớp màn sáng màu xanh lục dày dặn lập tức bung nở, đẩy lùi đám sương xám ra xa nửa trượng. Tranh thủ khoảng trống ngắn ngủi, hắn phóng thần thức bao trùm lấy sáu vách tường để dò xét trận nhãn. Tuy nhiên, thần thức vừa chạm vào lớp vân đỏ sậm liền giống như sa vào đầm lầy, từng đợt đau nhói truyền thẳng vào thức hải. Trận pháp này được thiết lập để bài xích mọi sự dòm ngó từ bên ngoài.
Đã không thể dò xét bằng thần thức, hắn đành chuyển hướng chú ý sang ngọn nguồn của trận pháp. Ánh mắt Lâm Mặc khóa chặt vào đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch. Khác với những cây Tử Trúc mang sinh cơ bừng bừng ở dược viên gia tộc, đoạn rễ này tản ra tử khí nồng đậm. Ở ngay vị trí đoạn rễ đâm xuyên qua bộ hài cốt, có một lỗ hổng nhỏ bằng ngón tay cái đang không ngừng nuốt lấy sương xám. Hình dáng lỗ hổng kia lại trùng khớp đến kỳ lạ với phần đuôi của chiếc chìa khóa đồng rỉ sét trong tay áo hắn.
Lâm Mặc cắn chặt răng, quyết định đánh cược một phen. Hắn vận chuyển mười phần linh lực dồn vào đôi chân, đạp mạnh vào vách đá phía sau. Thân ảnh hắn như một mũi tên xanh lao vút về phía bộ hài cốt. Đám sương xám dường như cảm nhận được nguy cơ, lập tức cuộn trào dữ dội, ngưng tụ thành hình dạng một bàn tay quỷ chộp thẳng vào đầu hắn. Lâm Mặc không hề hoảng loạn, cổ tay vung lên, ném thẳng thanh Thanh Cương Kiếm cấp một hạ phẩm về phía bàn tay quỷ.
"Bạo!"
Hắn lạnh lùng quát một tiếng. Thanh pháp khí chưa kịp chạm vào sương xám đã nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc lẹm, tạo ra một luồng linh lực hỗn loạn xé toạc bàn tay quỷ. Cái giá phải trả là một tia tâm thần liên kết với pháp khí bị cưỡng ép chặt đứt, khiến sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt, huyệt thái dương giật nảy liên hồi. Mất đi Thanh Cương Kiếm, nhưng hắn đã đổi lại được một nhịp thở quý giá. Ngay khoảnh khắc khoảng không trước mặt được dọn sạch, bàn tay cầm chìa khóa đồng của hắn dứt khoát cắm phập vào lỗ hổng trên thân rễ Tử Trúc hóa thạch.
Cạch một tiếng.
Âm thanh khớp nối kim loại khô khốc vang lên giữa thạch thất. Toàn bộ vân trận màu đỏ sậm trên sáu bức tường đột ngột đình trệ, sương xám cũng ngừng tuôn ra. Thế nhưng, chưa kịp thở phào, chiếc chìa khóa đồng trong tay Lâm Mặc bỗng nhiên nóng rực như than hồng. Một luồng nhiệt lượng cuồng bạo men theo cánh tay phải xông thẳng vào kinh mạch hắn, đồng thời, hốc mắt trống hoác của bộ hài cốt dưới đất bỗng lóe lên hai điểm u hỏa xanh lè.
Ánh mắt Lâm Mặc ghim chặt vào đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch. Nơi vệt đen trên thân rễ nứt ra một khe hở nhỏ hình bán nguyệt, hình dáng này hoàn toàn khớp với chiếc chìa khóa đồng rỉ sét hắn vừa cất giữ. Tấm Thanh Mộc Thuẫn trước mặt đã mỏng như cánh ve. Từng mảng linh quang lục nhạt rụng lả tả, xèo xèo bốc hơi dưới sự cắn nuốt điên cuồng của sương xám.
Không còn thời gian do dự, hắn cắn chót lưỡi, ép một giọt tinh huyết dung nhập vào huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân. Lâm Mặc thi triển Mộc Ảnh Bộ tới cực hạn. Cơ thể hắn hóa thành một đạo tàn ảnh màu xanh lá, hung hăng xé toạc màn sương mù đặc quánh, lao thẳng về phía trung tâm thạch thất.
Dường như cảm nhận được sinh khí đến gần, Tụ Âm Hóa Linh Trận lập tức sinh ra phản ứng. Sáu vách tường lục giác đồng loạt sáng rực những đường trận vân màu máu. Sương xám cấp tốc ngưng tụ thành ba sợi xiềng xích âm hàn quất tới tấp. Lâm Mặc không lùi mà tiến, vung tay trái ném ra hai tấm Thủy Xà Phù cấp một. Hắn mượn hơi nước nổ tung làm vật dẫn để che khuất cảm nhận của trận nhãn.
Quả nhiên, ba sợi xiềng xích bị thủy linh khí thu hút, khựng lại giữa không trung để xé nát hai con rắn nước. Nhưng chỉ một nhịp thở sau, trận pháp dường như sinh ra linh trí ứng biến. Những sợi xích xám không mù quáng đuổi theo tàn ảnh nữa mà đột ngột phân tách. Chúng đan chéo vào nhau thành một tấm lưới âm khí bủa vây toàn bộ không gian phía trên, ép hắn phải trượt dài sát mặt đất.
Cấm chế thượng cổ há có thể dễ dàng lừa gạt. Đoạn rễ Tử Trúc bỗng rung bần bật, truyền ra một luồng hắc quang. Bộ hài cốt mặc giáp hắc xà tức thì vươn cánh tay xương xẩu, tóm chặt lấy cổ chân phải của Lâm Mặc. Một luồng tử khí buốt giá thấu xương từ móng vuốt khô héo xuyên thủng lớp pháp bào.
Lâm Mặc cắn răng chịu đựng dị biến. Hắn cảm nhận rõ ràng xương mắt cá chân đang bị tử khí cưỡng ép vôi hóa, cứng đờ như một tảng đá vô tri. Cảm giác đau đớn truyền đến không phải từ kinh mạch hay đan điền, mà là toàn bộ lớp tủy xương bên trong đang bị đông đặc lại. Một lọn tóc mai bên thái dương hắn nháy mắt bạc trắng vì thọ nguyên hao tổn. Đổi lại cái giá khắc nghiệt này, hắn đã rút ngắn khoảng cách đến mức tuyệt đối.
Thay vì dùng kiếm chém vào cánh tay xương kiên cố, tay phải hắn lật lên, kẹp lấy một nén Hàng Ma Hương to cỡ ngón út đã châm sẵn lửa. Vận chút linh lực cuối cùng, hắn nhào người tới, cắm phập nén hương cháy dở vào hốc mắt trống rỗng của bộ hài cốt.
Mùi đàn hương thuần chính lẫn với vị cay nồng của linh sa lập tức bùng lên. Dược tính dương cương trực tiếp phá vỡ kết cấu tử khí đang duy trì cái xác. Bộ hài cốt phát ra tiếng rắc rắc khô khốc, cánh tay xương xẩu lỏng lẻo rồi vỡ vụn thành từng vũng bột phấn. Lâm Mặc mượn lực đạp mạnh chân trái xuống nền đá.
Vươn nửa người tới trước, hắn chuẩn xác cắm chiếc chìa khóa đồng vào khe nứt trên đoạn rễ. Một tiếng động kim loại thanh thúy vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Chiếc chìa khóa vừa khớp vào ổ liền tự động xoay tít. Một vầng sáng màu tím nhạt tỏa ra, nhanh chóng dung hòa với sương xám xung quanh.
Tụ Âm Hóa Linh Trận giống như bị rút cạn nguồn lực cốt lõi. Trận vân đẫm máu trên sáu bức tường nhấp nháy vài cái rồi tắt ngấm hoàn toàn. Màn sương hôi thối tản đi, trả lại bầu không khí khô ráo cho thạch thất. Lâm Mặc thở dốc, vội vàng lấy một viên Hồi Khí Đan nhét vào miệng, cố gắng dùng dược lực hơ nóng vùng tủy xương đang bị vôi hóa ở cổ chân.
Ngay lúc này, đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch bắt đầu bong tróc lớp vỏ ngoài đen sì. Từng mảng đá vỡ lả tả rơi xuống, để lộ phần lõi tản mát sinh cơ dạt dào, đối lập hoàn toàn với tử khí ban nãy. Ở chính giữa phần lõi, một giọt chất lỏng màu vàng sậm to bằng hạt đậu đang lơ lửng.
Giọt linh dịch tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, xen lẫn chút vị ngòn ngọt của thảo mộc ngàn năm. Thần thức Lâm Mặc nháy mắt trở nên thanh minh, lớp sương mù mệt mỏi trong thức hải cũng bị xua tan. Hắn dám chắc đây tuyệt đối không phải Tử Trúc Linh Dịch bình thường mà gia tộc vẫn hằng thu thập mỗi độ mười năm.
Chưa kịp vươn tay thu lấy bảo vật, nền đá dưới chân hắn đột ngột rung chuyển dữ dội. Tiếng cọ xát của những bánh răng cơ quan khổng lồ bằng đồng thau vang vọng từ sâu trong vách núi. Sáu vách tường lục giác bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt, cuốn theo một luồng cuồng phong gào thét.
Cỗ lực hút ly tâm khủng khiếp sinh ra từ vòng xoáy ép Lâm Mặc dính chặt xuống mặt đất, khiến phần xương cốt vừa vôi hóa vang lên tiếng nứt rạn. Không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay, hắn hoảng hốt nhìn lên. Từ trên trần thạch thất, một bức bích họa khổng lồ vẽ hình linh quy cõng bia đá chậm rãi hạ xuống. Bức vẽ mang theo uy áp ngưng trọng tựa như Thái Sơn giáng trần, triệt để khóa chặt toàn bộ đường lui lẫn khí cơ của hắn.
oạn rễ Tử Trúc hóa thạch đang cắm phập trên lồng ngực bộ hài cốt. Không một tia do dự, Lâm Mặc dồn tàn lực trượt sát mặt đất lạnh lẽo, tay trái vung lên đâm thẳng nén Hàng Ma Hương đang cháy dở vào sâu trong hốc mắt trống hoác của cái xác khô. Tiếng xèo xèo rợn óc lập tức vang lên. Dưới uy lực tinh lọc tà ma của linh hương, lớp xương xẩu bám đầy tử khí nhanh chóng tan rã thành từng vũng bùn đen ngòm, bốc mùi khét lẹt.
Thế nhưng, sự chống trả của Tụ Âm Hóa Linh Trận cũng ập đến tức thì. Tấm lưới sương xám trên đỉnh đầu bất thần giáng xuống, sượt qua chân phải của hắn. Một trận lạnh buốt thấu tủy truyền tới, toàn bộ phần cổ chân phải của Lâm Mặc tức khắc bị tử khí vôi hóa, biến thành một khối đá xám xịt vô tri. Cùng lúc, một phần thọ nguyên bị bòn rút tàn bạo khiến lọn tóc mai bên thái dương hắn bạc trắng tơi tả.
Cắn răng nuốt xuống cơn đau xé rách thần kinh, Lâm Mặc vươn tay phải lôi ra chiếc chìa khóa đồng rỉ sét. Ánh mắt hắn ghim chặt vào một khe nứt hình bán nguyệt nằm ẩn khuất dưới lớp vỏ đen bóng của đoạn rễ hóa thạch. Khớp nối hoàn hảo không sai một ly. Ngay khi chìa khóa vừa tra vào ổ, một tiếng động khô khốc vang vọng khắp thạch thất, kéo theo vô số đường vân đỏ sậm trên vách tường đồng loạt đình trệ.
Phá trận.
Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, dồn chút mộc linh lực cuối cùng vặn mạnh chiếc chìa khóa. Tuy nhiên, hiện thực tàn khốc lập tức dập tắt hy vọng của hắn. Chìa khóa đồng không hề mở ra sinh lộ, mà trực tiếp tan chảy thành một vũng kim loại lỏng, dung nhập hoàn toàn vào lõi cây.
Đoạn rễ Tử Trúc đột ngột vặn vẹo như một sinh vật sống, rũ bỏ lớp vỏ hóa thạch bên ngoài để lộ ra những thớ gỗ đỏ au rỉ máu. Trận pháp vốn đang hút tử khí bỗng nhiên đảo nghịch quy luật, cắn nuốt điên cuồng mộc linh lực trong không gian. Từ trong vũng bùn đen của bộ hài cốt, một tàn hồn mặc giáp hắc xà mờ ảo ngưng tụ lại, tỏa ra uy áp Trúc Cơ trung kỳ.
Mộc Bản Nguyên, giao ra đây.
Giọng nói khàn đục mang theo ý niệm tham lam vang lên trong thức hải. Tàn hồn gầm thét, điều khiển đoạn rễ máu quất mạnh tới như một thanh trường thương xé gió. Mục tiêu của nó vô cùng rõ ràng, chính là trực tiếp phế bỏ đan điền Lâm Mặc để cướp đoạt căn cơ tu luyện.
Đối mặt với sát chiêu bạo phát, Lâm Mặc không lùi mà tiến. Hắn cố tình buông lỏng phòng ngự ở phần bụng, tay trái bí mật kẹp một tấm Dẫn Lôi Phù cấp hai, giả vờ kiệt sức ngã gục xuống. Đây là một đòn nhử mạng đổi mạng, dụ tàn hồn dồn toàn bộ lực lượng vào một điểm duy nhất. Khi mũi nhọn của đoạn rễ máu chỉ còn cách lớp áo nửa tấc, hắn mới đột ngột kích hoạt phù lục, mượn lực đẩy bẻ gập nửa thân trên sang trái.
Tàn hồn hắc xà cực kỳ giảo hoạt, sống hàng trăm năm trong cấm địa khiến nó vô cùng nhạy bén. Phát hiện đòn nhử, nó không hề thu chiêu mà lập tức phân tách đoạn rễ thành hàng chục sợi gai nhọn. Kẻ địch lập tức chuyển từ công kích vật lý sang giam cầm thần thức, tạo ra một luồng sóng âm tà ác đâm thẳng vào thức hải Lâm Mặc.
Tránh không kịp, Lâm Mặc đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất. Hắn chủ động cắt đứt và tự bạo một phần ba thần thức của chính mình để tạo ra chấn động đẩy lùi luồng sóng âm. Hốc mắt trái lập tức rỉ ra hai hàng huyết lệ, nhãn cầu đục ngầu mất đi thị lực tạm thời.
Cái giá đắt đỏ này đổi lại một nhịp thở sinh tử cực kỳ quý giá. Lâm Mặc vung tay, ném thẳng khối trận bàn phong ấn cũ nát lấy được từ trước vào chính giữa vòng vây gai nhọn. Mảnh vỡ địa mạch còn sót lại trên trận bàn va chạm kịch liệt với mộc linh lực biến dị của tàn hồn, tạo ra một vụ nổ linh khí xé toạc góc tường lục giác. Ánh sáng chói lòa lóe lên, để lộ ra một thông đạo ngầm ướt sũng nước đang cuồn cuộn chảy xiết.
Sát khí lạnh lẽo đâm thẳng vào bụng dưới, Lâm Mặc không lùi mà tiến. Tay trái hắn đột ngột lật ngửa, linh lực bạo phát bóp nát tấm Dẫn Lôi Phù cấp hai đã giấu sẵn. Mục tiêu của đạo lôi đình không phải là sợi rễ máu đang lao tới, mà là chiếc chìa khóa đồng rỉ sét hắn vừa ném mạnh xuống mặt trận bàn dưới chân. Sấm sét chí dương mang theo uy lực cuồng bạo đánh trúng vật dẫn, mượn kim loại truyền thẳng vào lõi trận.
Chìa khóa đồng nháy mắt nóng chảy, hóa thành một vũng dịch thể rực sáng, dung nhập khảm sâu vào đường vân màu đỏ sậm của Tụ Âm Hóa Linh Trận. Thuộc tính lôi hỏa tương khắc dữ dội với âm khí, tạo ra một vụ nổ linh lực quy mô nhỏ ngay sát mặt đất. Lực chấn động hất văng đoạn rễ máu chệch đi ba tấc, mũi nhọn sượt qua sườn phải Lâm Mặc, xé rách lớp pháp y kéo theo một mảng da thịt đầm đìa.
Tàn hồn Trúc Cơ ẩn trong bộ hài cốt lập tức nhận ra mưu đồ mượn lôi phá cấm chế của kẻ vãn bối. Tiếng rít gào chói tai vang lên trong thức hải, tàn ảnh lão giả mặc giáp hắc xà dứt khoát từ bỏ việc đâm thủng đan điền đoạt mộc khí. Lão há cái miệng khô khốc, phun ra một tràng tà âm tối nghĩa, trực tiếp chuyển từ vật lý công kích sang thần thức giam cầm. Sợi rễ máu lập tức phân tách thành hàng chục sợi tơ mỏng, đan thành một tấm võng đỏ gai góc úp sọt xuống không gian hẹp.
Đổi lại một nhịp thở sinh tử phá vỡ thế gọng kìm, cái giá Lâm Mặc phải chịu vô cùng thảm liệt. Dư âm của lôi đình phản phệ dọc theo cánh tay trái khiến lớp da cháy đen, từng thớ cơ co giật liên hồi tỏa ra mùi khét lẹt. Tệ hại hơn, mạch máu dưới da nứt nẻ, khiến mảng vảy sừng hóa thạch từ chân phải bắt đầu lan ngược lên đùi do mất đi mộc linh lực áp chế. Hắn nghiến răng cắn chặt khớp hàm, mặc kệ cánh tay trái tạm thời phế bỏ, dùng tay phải rút vội một cây mộc trâm bằng gỗ đào tẩm chu sa.
Không chút do dự, hắn cắm phập mũi trâm nhọn hoắt vào huyệt Thái Dương của chính mình. Đây là Thanh Thần Mộc Trâm, pháp khí bảo mệnh một lần duy nhất hắn mua được từ phường thị để trấn giữ thức hải. Mũi trâm vừa ghim sâu, một luồng thanh khí lạnh lẽo tỏa ra, miễn cưỡng cản lại tà âm đoạt xá đang xâm nhập đại não. Ánh mắt Lâm Mặc đỏ ngầu, gồng mình ép chút thần thức còn sót lại nhìn chằm chằm vào trung tâm thạch thất.
Trận bàn dưới đất do dung nạp lôi hỏa quá tải bắt đầu phát sinh chuỗi đứt gãy dây chuyền. Sáu bức tường lục giác rung lên bần bật, lớp sương xám bị hút ngược vào những vết nứt sâu hoắm trên nền đá. Trận pháp vỡ nát không mang lại đường sống, mà lại kích hoạt một cơ quan phòng ngự tàn độc hơn được chôn sâu dưới lòng đất. Nơi trung tâm thạch thất, đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch đột nhiên sinh ra lực cắn nuốt điên cuồng.
Nó vắt kiệt giọt tinh huyết cuối cùng từ bộ hài cốt hắc xà, biến lớp xương cốt cứng cáp thành bột mịn tản mác trong không trung. Rễ cây đen bóng từ từ nứt toác làm đôi, không phải để sinh trưởng, mà để giải phóng một vật bị phong ấn bên trong lõi mộc. Một viên tinh thạch hình giọt nước màu tím sậm chậm rãi bay lên, tỏa ra ánh sáng yêu dị chiếu rọi cả thạch thất u ám. Bên trong lớp tinh thạch trong suốt, một con Huyết Tủy Trùng to bằng ngón tay cái đang cuộn mình ngọ nguậy.
Tàn hồn lão giả gào lên đầy tuyệt vọng khi thấy viên tinh thạch hiện thế. Lão hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Lâm Mặc, hóa thành một luồng khói đen điên cuồng lao tới hòng cắn nuốt vật kia. Nhưng Huyết Tủy Trùng trong tinh thạch bỗng nhiên ngừng vặn vẹo, chậm rãi mở bừng một đôi mắt rực lửa nhỏ xíu. Một luồng uy áp vượt xa Trúc Cơ kỳ, mang theo hơi thở mục nát của vạn năm tuế nguyệt, ầm ầm giáng xuống toàn bộ không gian.
Khối không khí trong thạch thất nháy mắt trở nên nặng như chì. Tàn hồn lão giả vừa chạm vào luồng uy áp liền bốc cháy dữ dội, phát ra tiếng thét thảm thiết rồi tan biến thành một làn khói mỏng. Lâm Mặc bị áp lực vô hình đè ép, cả người đổ ập xuống nền đá vỡ nát. Thanh Thần Mộc Trâm cắm trên thái dương nứt thành nhiều mảnh nhỏ, rỉ ra từng giọt máu tươi lăn dọc xuống gò má. Hắn trừng lớn con mắt trái, trơ mắt nhìn viên tinh thạch màu tím sậm chầm chậm trôi dạt về phía mình, mang theo sát cơ lạnh lẽo khóa chặt lấy khí tức của Mộc Bản Nguyên.
Đột nhiên, đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch cắm trên ngực bộ hài cốt khẽ rung lên. Một luồng sương mù màu xám tro từ những khe nứt trên rễ cây rỉ ra, mang theo mùi hủ thi gay gắt xộc thẳng vào khứu giác. Lâm Mặc vội vã nín thở, lùi nhanh về sát góc tường. Thế nhưng sương xám tản ra quá nhanh, chỉ chớp mắt đã ngưng tụ thành những sợi tơ mỏng bám chặt lên lớp linh khí hộ thể của hắn. Tiếng xèo xèo vang lên liên tục, mộc linh lực dồi dào mà hắn vừa vận chuyển đang bị thứ sương xám này ăn mòn với tốc độ kinh người.
"Tụ Âm Hóa Linh Trận?"
Lâm Mặc khẽ nhíu mày, nhận ra sáu bức tường lục giác không phải tường đá bình thường. Dưới sự ăn mòn của sương xám, bề mặt nhẵn bóng bắt đầu hiện lên những đường vân trận pháp màu đỏ sậm đan chéo nhau. Đây là một loại cấm chế ác độc chuyên dùng để bòn rút tu vi của kẻ sống, chuyển hóa thành chất dinh dưỡng nuôi linh mộc. Bộ hài cốt mặc giáp hắc xà kia rõ ràng là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ bị nhốt ở đây cho đến khi cạn kiệt thọ nguyên. Nếu không mau chóng tìm cách phá giải, kết cục của hắn cũng chẳng khác gì kẻ xấu số kia.
Không thể ngồi chờ chết, Lâm Mặc lật tay phải, gọi ra một tấm Thanh Mộc Thuẫn Phù cấp hai cắn răng bóp nát. Một lớp màn sáng màu xanh lục dày dặn lập tức bung nở, đẩy lùi đám sương xám ra xa nửa trượng. Tranh thủ khoảng trống ngắn ngủi, hắn phóng thần thức bao trùm lấy sáu vách tường để dò xét trận nhãn. Tuy nhiên, thần thức vừa chạm vào lớp vân đỏ sậm liền giống như sa vào đầm lầy, từng đợt đau nhói truyền thẳng vào thức hải. Trận pháp này được thiết lập để bài xích mọi sự dòm ngó từ bên ngoài.
Đã không thể dò xét bằng thần thức, hắn đành chuyển hướng chú ý sang ngọn nguồn của trận pháp. Ánh mắt Lâm Mặc khóa chặt vào đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch. Khác với những cây Tử Trúc mang sinh cơ bừng bừng ở dược viên gia tộc, đoạn rễ này tản ra tử khí nồng đậm. Ở ngay vị trí đoạn rễ đâm xuyên qua bộ hài cốt, có một lỗ hổng nhỏ bằng ngón tay cái đang không ngừng nuốt lấy sương xám. Hình dáng lỗ hổng kia lại trùng khớp đến kỳ lạ với phần đuôi của chiếc chìa khóa đồng rỉ sét trong tay áo hắn.
Lâm Mặc cắn chặt răng, quyết định đánh cược một phen. Hắn vận chuyển mười phần linh lực dồn vào đôi chân, đạp mạnh vào vách đá phía sau. Thân ảnh hắn như một mũi tên xanh lao vút về phía bộ hài cốt. Đám sương xám dường như cảm nhận được nguy cơ, lập tức cuộn trào dữ dội, ngưng tụ thành hình dạng một bàn tay quỷ chộp thẳng vào đầu hắn. Lâm Mặc không hề hoảng loạn, cổ tay vung lên, ném thẳng thanh Thanh Cương Kiếm cấp một hạ phẩm về phía bàn tay quỷ.
"Bạo!"
Hắn lạnh lùng quát một tiếng. Thanh pháp khí chưa kịp chạm vào sương xám đã nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc lẹm, tạo ra một luồng linh lực hỗn loạn xé toạc bàn tay quỷ. Cái giá phải trả là một tia tâm thần liên kết với pháp khí bị cưỡng ép chặt đứt, khiến sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt, huyệt thái dương giật nảy liên hồi. Mất đi Thanh Cương Kiếm, nhưng hắn đã đổi lại được một nhịp thở quý giá. Ngay khoảnh khắc khoảng không trước mặt được dọn sạch, bàn tay cầm chìa khóa đồng của hắn dứt khoát cắm phập vào lỗ hổng trên thân rễ Tử Trúc hóa thạch.
Cạch một tiếng.
Âm thanh khớp nối kim loại khô khốc vang lên giữa thạch thất. Toàn bộ vân trận màu đỏ sậm trên sáu bức tường đột ngột đình trệ, sương xám cũng ngừng tuôn ra. Thế nhưng, chưa kịp thở phào, chiếc chìa khóa đồng trong tay Lâm Mặc bỗng nhiên nóng rực như than hồng. Một luồng nhiệt lượng cuồng bạo men theo cánh tay phải xông thẳng vào kinh mạch hắn, đồng thời, hốc mắt trống hoác của bộ hài cốt dưới đất bỗng lóe lên hai điểm u hỏa xanh lè.
Ánh mắt Lâm Mặc ghim chặt vào đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch. Nơi vệt đen trên thân rễ nứt ra một khe hở nhỏ hình bán nguyệt, hình dáng này hoàn toàn khớp với chiếc chìa khóa đồng rỉ sét hắn vừa cất giữ. Tấm Thanh Mộc Thuẫn trước mặt đã mỏng như cánh ve. Từng mảng linh quang lục nhạt rụng lả tả, xèo xèo bốc hơi dưới sự cắn nuốt điên cuồng của sương xám.
Không còn thời gian do dự, hắn cắn chót lưỡi, ép một giọt tinh huyết dung nhập vào huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân. Lâm Mặc thi triển Mộc Ảnh Bộ tới cực hạn. Cơ thể hắn hóa thành một đạo tàn ảnh màu xanh lá, hung hăng xé toạc màn sương mù đặc quánh, lao thẳng về phía trung tâm thạch thất.
Dường như cảm nhận được sinh khí đến gần, Tụ Âm Hóa Linh Trận lập tức sinh ra phản ứng. Sáu vách tường lục giác đồng loạt sáng rực những đường trận vân màu máu. Sương xám cấp tốc ngưng tụ thành ba sợi xiềng xích âm hàn quất tới tấp. Lâm Mặc không lùi mà tiến, vung tay trái ném ra hai tấm Thủy Xà Phù cấp một. Hắn mượn hơi nước nổ tung làm vật dẫn để che khuất cảm nhận của trận nhãn.
Quả nhiên, ba sợi xiềng xích bị thủy linh khí thu hút, khựng lại giữa không trung để xé nát hai con rắn nước. Nhưng chỉ một nhịp thở sau, trận pháp dường như sinh ra linh trí ứng biến. Những sợi xích xám không mù quáng đuổi theo tàn ảnh nữa mà đột ngột phân tách. Chúng đan chéo vào nhau thành một tấm lưới âm khí bủa vây toàn bộ không gian phía trên, ép hắn phải trượt dài sát mặt đất.
Cấm chế thượng cổ há có thể dễ dàng lừa gạt. Đoạn rễ Tử Trúc bỗng rung bần bật, truyền ra một luồng hắc quang. Bộ hài cốt mặc giáp hắc xà tức thì vươn cánh tay xương xẩu, tóm chặt lấy cổ chân phải của Lâm Mặc. Một luồng tử khí buốt giá thấu xương từ móng vuốt khô héo xuyên thủng lớp pháp bào.
Lâm Mặc cắn răng chịu đựng dị biến. Hắn cảm nhận rõ ràng xương mắt cá chân đang bị tử khí cưỡng ép vôi hóa, cứng đờ như một tảng đá vô tri. Cảm giác đau đớn truyền đến không phải từ kinh mạch hay đan điền, mà là toàn bộ lớp tủy xương bên trong đang bị đông đặc lại. Một lọn tóc mai bên thái dương hắn nháy mắt bạc trắng vì thọ nguyên hao tổn. Đổi lại cái giá khắc nghiệt này, hắn đã rút ngắn khoảng cách đến mức tuyệt đối.
Thay vì dùng kiếm chém vào cánh tay xương kiên cố, tay phải hắn lật lên, kẹp lấy một nén Hàng Ma Hương to cỡ ngón út đã châm sẵn lửa. Vận chút linh lực cuối cùng, hắn nhào người tới, cắm phập nén hương cháy dở vào hốc mắt trống rỗng của bộ hài cốt.
Mùi đàn hương thuần chính lẫn với vị cay nồng của linh sa lập tức bùng lên. Dược tính dương cương trực tiếp phá vỡ kết cấu tử khí đang duy trì cái xác. Bộ hài cốt phát ra tiếng rắc rắc khô khốc, cánh tay xương xẩu lỏng lẻo rồi vỡ vụn thành từng vũng bột phấn. Lâm Mặc mượn lực đạp mạnh chân trái xuống nền đá.
Vươn nửa người tới trước, hắn chuẩn xác cắm chiếc chìa khóa đồng vào khe nứt trên đoạn rễ. Một tiếng động kim loại thanh thúy vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Chiếc chìa khóa vừa khớp vào ổ liền tự động xoay tít. Một vầng sáng màu tím nhạt tỏa ra, nhanh chóng dung hòa với sương xám xung quanh.
Tụ Âm Hóa Linh Trận giống như bị rút cạn nguồn lực cốt lõi. Trận vân đẫm máu trên sáu bức tường nhấp nháy vài cái rồi tắt ngấm hoàn toàn. Màn sương hôi thối tản đi, trả lại bầu không khí khô ráo cho thạch thất. Lâm Mặc thở dốc, vội vàng lấy một viên Hồi Khí Đan nhét vào miệng, cố gắng dùng dược lực hơ nóng vùng tủy xương đang bị vôi hóa ở cổ chân.
Ngay lúc này, đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch bắt đầu bong tróc lớp vỏ ngoài đen sì. Từng mảng đá vỡ lả tả rơi xuống, để lộ phần lõi tản mát sinh cơ dạt dào, đối lập hoàn toàn với tử khí ban nãy. Ở chính giữa phần lõi, một giọt chất lỏng màu vàng sậm to bằng hạt đậu đang lơ lửng.
Giọt linh dịch tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, xen lẫn chút vị ngòn ngọt của thảo mộc ngàn năm. Thần thức Lâm Mặc nháy mắt trở nên thanh minh, lớp sương mù mệt mỏi trong thức hải cũng bị xua tan. Hắn dám chắc đây tuyệt đối không phải Tử Trúc Linh Dịch bình thường mà gia tộc vẫn hằng thu thập mỗi độ mười năm.
Chưa kịp vươn tay thu lấy bảo vật, nền đá dưới chân hắn đột ngột rung chuyển dữ dội. Tiếng cọ xát của những bánh răng cơ quan khổng lồ bằng đồng thau vang vọng từ sâu trong vách núi. Sáu vách tường lục giác bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt, cuốn theo một luồng cuồng phong gào thét.
Cỗ lực hút ly tâm khủng khiếp sinh ra từ vòng xoáy ép Lâm Mặc dính chặt xuống mặt đất, khiến phần xương cốt vừa vôi hóa vang lên tiếng nứt rạn. Không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay, hắn hoảng hốt nhìn lên. Từ trên trần thạch thất, một bức bích họa khổng lồ vẽ hình linh quy cõng bia đá chậm rãi hạ xuống. Bức vẽ mang theo uy áp ngưng trọng tựa như Thái Sơn giáng trần, triệt để khóa chặt toàn bộ đường lui lẫn khí cơ của hắn.
oạn rễ Tử Trúc hóa thạch đang cắm phập trên lồng ngực bộ hài cốt. Không một tia do dự, Lâm Mặc dồn tàn lực trượt sát mặt đất lạnh lẽo, tay trái vung lên đâm thẳng nén Hàng Ma Hương đang cháy dở vào sâu trong hốc mắt trống hoác của cái xác khô. Tiếng xèo xèo rợn óc lập tức vang lên. Dưới uy lực tinh lọc tà ma của linh hương, lớp xương xẩu bám đầy tử khí nhanh chóng tan rã thành từng vũng bùn đen ngòm, bốc mùi khét lẹt.
Thế nhưng, sự chống trả của Tụ Âm Hóa Linh Trận cũng ập đến tức thì. Tấm lưới sương xám trên đỉnh đầu bất thần giáng xuống, sượt qua chân phải của hắn. Một trận lạnh buốt thấu tủy truyền tới, toàn bộ phần cổ chân phải của Lâm Mặc tức khắc bị tử khí vôi hóa, biến thành một khối đá xám xịt vô tri. Cùng lúc, một phần thọ nguyên bị bòn rút tàn bạo khiến lọn tóc mai bên thái dương hắn bạc trắng tơi tả.
Cắn răng nuốt xuống cơn đau xé rách thần kinh, Lâm Mặc vươn tay phải lôi ra chiếc chìa khóa đồng rỉ sét. Ánh mắt hắn ghim chặt vào một khe nứt hình bán nguyệt nằm ẩn khuất dưới lớp vỏ đen bóng của đoạn rễ hóa thạch. Khớp nối hoàn hảo không sai một ly. Ngay khi chìa khóa vừa tra vào ổ, một tiếng động khô khốc vang vọng khắp thạch thất, kéo theo vô số đường vân đỏ sậm trên vách tường đồng loạt đình trệ.
Phá trận.
Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, dồn chút mộc linh lực cuối cùng vặn mạnh chiếc chìa khóa. Tuy nhiên, hiện thực tàn khốc lập tức dập tắt hy vọng của hắn. Chìa khóa đồng không hề mở ra sinh lộ, mà trực tiếp tan chảy thành một vũng kim loại lỏng, dung nhập hoàn toàn vào lõi cây.
Đoạn rễ Tử Trúc đột ngột vặn vẹo như một sinh vật sống, rũ bỏ lớp vỏ hóa thạch bên ngoài để lộ ra những thớ gỗ đỏ au rỉ máu. Trận pháp vốn đang hút tử khí bỗng nhiên đảo nghịch quy luật, cắn nuốt điên cuồng mộc linh lực trong không gian. Từ trong vũng bùn đen của bộ hài cốt, một tàn hồn mặc giáp hắc xà mờ ảo ngưng tụ lại, tỏa ra uy áp Trúc Cơ trung kỳ.
Mộc Bản Nguyên, giao ra đây.
Giọng nói khàn đục mang theo ý niệm tham lam vang lên trong thức hải. Tàn hồn gầm thét, điều khiển đoạn rễ máu quất mạnh tới như một thanh trường thương xé gió. Mục tiêu của nó vô cùng rõ ràng, chính là trực tiếp phế bỏ đan điền Lâm Mặc để cướp đoạt căn cơ tu luyện.
Đối mặt với sát chiêu bạo phát, Lâm Mặc không lùi mà tiến. Hắn cố tình buông lỏng phòng ngự ở phần bụng, tay trái bí mật kẹp một tấm Dẫn Lôi Phù cấp hai, giả vờ kiệt sức ngã gục xuống. Đây là một đòn nhử mạng đổi mạng, dụ tàn hồn dồn toàn bộ lực lượng vào một điểm duy nhất. Khi mũi nhọn của đoạn rễ máu chỉ còn cách lớp áo nửa tấc, hắn mới đột ngột kích hoạt phù lục, mượn lực đẩy bẻ gập nửa thân trên sang trái.
Tàn hồn hắc xà cực kỳ giảo hoạt, sống hàng trăm năm trong cấm địa khiến nó vô cùng nhạy bén. Phát hiện đòn nhử, nó không hề thu chiêu mà lập tức phân tách đoạn rễ thành hàng chục sợi gai nhọn. Kẻ địch lập tức chuyển từ công kích vật lý sang giam cầm thần thức, tạo ra một luồng sóng âm tà ác đâm thẳng vào thức hải Lâm Mặc.
Tránh không kịp, Lâm Mặc đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất. Hắn chủ động cắt đứt và tự bạo một phần ba thần thức của chính mình để tạo ra chấn động đẩy lùi luồng sóng âm. Hốc mắt trái lập tức rỉ ra hai hàng huyết lệ, nhãn cầu đục ngầu mất đi thị lực tạm thời.
Cái giá đắt đỏ này đổi lại một nhịp thở sinh tử cực kỳ quý giá. Lâm Mặc vung tay, ném thẳng khối trận bàn phong ấn cũ nát lấy được từ trước vào chính giữa vòng vây gai nhọn. Mảnh vỡ địa mạch còn sót lại trên trận bàn va chạm kịch liệt với mộc linh lực biến dị của tàn hồn, tạo ra một vụ nổ linh khí xé toạc góc tường lục giác. Ánh sáng chói lòa lóe lên, để lộ ra một thông đạo ngầm ướt sũng nước đang cuồn cuộn chảy xiết.
Sát khí lạnh lẽo đâm thẳng vào bụng dưới, Lâm Mặc không lùi mà tiến. Tay trái hắn đột ngột lật ngửa, linh lực bạo phát bóp nát tấm Dẫn Lôi Phù cấp hai đã giấu sẵn. Mục tiêu của đạo lôi đình không phải là sợi rễ máu đang lao tới, mà là chiếc chìa khóa đồng rỉ sét hắn vừa ném mạnh xuống mặt trận bàn dưới chân. Sấm sét chí dương mang theo uy lực cuồng bạo đánh trúng vật dẫn, mượn kim loại truyền thẳng vào lõi trận.
Chìa khóa đồng nháy mắt nóng chảy, hóa thành một vũng dịch thể rực sáng, dung nhập khảm sâu vào đường vân màu đỏ sậm của Tụ Âm Hóa Linh Trận. Thuộc tính lôi hỏa tương khắc dữ dội với âm khí, tạo ra một vụ nổ linh lực quy mô nhỏ ngay sát mặt đất. Lực chấn động hất văng đoạn rễ máu chệch đi ba tấc, mũi nhọn sượt qua sườn phải Lâm Mặc, xé rách lớp pháp y kéo theo một mảng da thịt đầm đìa.
Tàn hồn Trúc Cơ ẩn trong bộ hài cốt lập tức nhận ra mưu đồ mượn lôi phá cấm chế của kẻ vãn bối. Tiếng rít gào chói tai vang lên trong thức hải, tàn ảnh lão giả mặc giáp hắc xà dứt khoát từ bỏ việc đâm thủng đan điền đoạt mộc khí. Lão há cái miệng khô khốc, phun ra một tràng tà âm tối nghĩa, trực tiếp chuyển từ vật lý công kích sang thần thức giam cầm. Sợi rễ máu lập tức phân tách thành hàng chục sợi tơ mỏng, đan thành một tấm võng đỏ gai góc úp sọt xuống không gian hẹp.
Đổi lại một nhịp thở sinh tử phá vỡ thế gọng kìm, cái giá Lâm Mặc phải chịu vô cùng thảm liệt. Dư âm của lôi đình phản phệ dọc theo cánh tay trái khiến lớp da cháy đen, từng thớ cơ co giật liên hồi tỏa ra mùi khét lẹt. Tệ hại hơn, mạch máu dưới da nứt nẻ, khiến mảng vảy sừng hóa thạch từ chân phải bắt đầu lan ngược lên đùi do mất đi mộc linh lực áp chế. Hắn nghiến răng cắn chặt khớp hàm, mặc kệ cánh tay trái tạm thời phế bỏ, dùng tay phải rút vội một cây mộc trâm bằng gỗ đào tẩm chu sa.
Không chút do dự, hắn cắm phập mũi trâm nhọn hoắt vào huyệt Thái Dương của chính mình. Đây là Thanh Thần Mộc Trâm, pháp khí bảo mệnh một lần duy nhất hắn mua được từ phường thị để trấn giữ thức hải. Mũi trâm vừa ghim sâu, một luồng thanh khí lạnh lẽo tỏa ra, miễn cưỡng cản lại tà âm đoạt xá đang xâm nhập đại não. Ánh mắt Lâm Mặc đỏ ngầu, gồng mình ép chút thần thức còn sót lại nhìn chằm chằm vào trung tâm thạch thất.
Trận bàn dưới đất do dung nạp lôi hỏa quá tải bắt đầu phát sinh chuỗi đứt gãy dây chuyền. Sáu bức tường lục giác rung lên bần bật, lớp sương xám bị hút ngược vào những vết nứt sâu hoắm trên nền đá. Trận pháp vỡ nát không mang lại đường sống, mà lại kích hoạt một cơ quan phòng ngự tàn độc hơn được chôn sâu dưới lòng đất. Nơi trung tâm thạch thất, đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch đột nhiên sinh ra lực cắn nuốt điên cuồng.
Nó vắt kiệt giọt tinh huyết cuối cùng từ bộ hài cốt hắc xà, biến lớp xương cốt cứng cáp thành bột mịn tản mác trong không trung. Rễ cây đen bóng từ từ nứt toác làm đôi, không phải để sinh trưởng, mà để giải phóng một vật bị phong ấn bên trong lõi mộc. Một viên tinh thạch hình giọt nước màu tím sậm chậm rãi bay lên, tỏa ra ánh sáng yêu dị chiếu rọi cả thạch thất u ám. Bên trong lớp tinh thạch trong suốt, một con Huyết Tủy Trùng to bằng ngón tay cái đang cuộn mình ngọ nguậy.
Tàn hồn lão giả gào lên đầy tuyệt vọng khi thấy viên tinh thạch hiện thế. Lão hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Lâm Mặc, hóa thành một luồng khói đen điên cuồng lao tới hòng cắn nuốt vật kia. Nhưng Huyết Tủy Trùng trong tinh thạch bỗng nhiên ngừng vặn vẹo, chậm rãi mở bừng một đôi mắt rực lửa nhỏ xíu. Một luồng uy áp vượt xa Trúc Cơ kỳ, mang theo hơi thở mục nát của vạn năm tuế nguyệt, ầm ầm giáng xuống toàn bộ không gian.
Khối không khí trong thạch thất nháy mắt trở nên nặng như chì. Tàn hồn lão giả vừa chạm vào luồng uy áp liền bốc cháy dữ dội, phát ra tiếng thét thảm thiết rồi tan biến thành một làn khói mỏng. Lâm Mặc bị áp lực vô hình đè ép, cả người đổ ập xuống nền đá vỡ nát. Thanh Thần Mộc Trâm cắm trên thái dương nứt thành nhiều mảnh nhỏ, rỉ ra từng giọt máu tươi lăn dọc xuống gò má. Hắn trừng lớn con mắt trái, trơ mắt nhìn viên tinh thạch màu tím sậm chầm chậm trôi dạt về phía mình, mang theo sát cơ lạnh lẽo khóa chặt lấy khí tức của Mộc Bản Nguyên.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.