Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 111: Huyết Khí Của Ta

Đăng: 21/07/2026 19:26 3,757 từ 3 lượt đọc
cột hỏa quang đỏ rực xé toạc màn đêm, đâm thẳng lên tầng mây huyết sắc. Trận bàn hộ sơn cấp hai của Lâm gia truyền đến một tiếng rên rỉ trầm đục. Dưới lòng bàn chân Lâm Mặc, linh mạch ngầm khẽ run rẩy, báo hiệu mắt trận Thái Ất Mộc Hồn tại khu vực trồng linh dược đã bị ngoại lực cường bạo bẻ gãy. Ánh lửa bùng lên không phải hỏa hoạn thông thường, mà mang theo hắc khí ngút ngàn, điên cuồng cắn nuốt sinh cơ của hàng mẫu linh thảo.

Đạo phù văn định vị trên ngọc giản trong tay hắn bỗng bùng lên nhiệt độ nóng rực như than hồng. Từng vòng sóng âm vô hình mang theo sát khí hóa thành những mũi kim nhỏ li ti, liên tục xuyên phá màng bảo vệ thần thức của hắn. Lâm Mặc hiểu rõ, thứ này chính là con mắt thứ ba của đám kẻ thù đang tàn phá bên ngoài. Bọn chúng đang dùng trận pháp hiến tế tại Dược Viên để cộng hưởng với ngọc giản, hòng mở ra một lối đi thẳng vào kho chứa Tử Trúc Linh Dịch.

"Muốn mượn đao giết người, phế bỏ căn cơ của tộc ta sao?"

Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay cái dồn sáu phần mộc linh lực, hung hăng ấn mạnh lên mặt ngọc giản hòng nghiền nát phù văn. Thế nhưng, ngay khi linh lực vừa chạm tới, ánh sáng đỏ gay gắt đột ngột thu liễm lại. Lão quái vật hiển nhiên đã dự liệu được bước đi này. Bề mặt ngọc giản nứt ra một cái khe, phun ra vô số sợi tơ máu mỏng như mạng nhện, chớp mắt đã quấn chặt lấy toàn bộ bàn tay phải của hắn.

Đây căn bản không phải phù định vị thông thường, mà là một góc của Huyết Sát Tỏa Hồn Trận được khắc chìm cực kỳ tinh vi. Những sợi tơ máu mang theo tính ăn mòn cực mạnh, xèo xèo thiêu đốt lớp da thịt trên mu bàn tay, cắm sâu vào tận xương xúm để khóa chặt kinh mạch. Một mùi khét lẹt xộc thẳng lên mũi. Sát trận bám vào khí huyết, hắn càng vận linh lực chống cự, tơ máu càng hút cạn sinh cơ để siết chặt hơn.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc đình chỉ toàn bộ linh lực bên tay phải. Hắn cắn răng, tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một thanh đoản kiếm rèn từ Thiết Tinh mang theo hàn khí lăng liệt bay vút ra. Hắn không dùng kiếm chém vào tơ máu, bởi làm thế chỉ khiến pháp khí bị ô uế. Thay vào đó, hắn điều khiển đoản kiếm đâm ngập chuôi xuống nền đá cấm địa, chuẩn xác cạy tung một phiến đá phong ấn đang rạn nứt.

Một luồng địa mạch trọc khí từ Trấn Ma Uyên lập tức rít gào thoát ra ngoài. Lâm Mặc mượn thế, ép bàn tay phải đang bị tơ máu quấn chặt ấn thẳng vào miệng hố trọc khí. Trọc khí âm hàn vạn năm chạm mặt với huyết sát dương tính liền bạo phát ra một trận xô xát kịch liệt. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, tơ máu bị trọc khí ăn mòn liền co rút lại, mất đi sự liên kết với ngọc giản.

Hắn lập tức rút tay về, vung lực ném phắt khối ngọc giản vào sâu trong khe nứt của Trấn Ma Uyên. Thanh đoản kiếm Thiết Tinh đóng vai trò cọc tiêu chắn trọc khí không chịu nổi áp lực giằng co giữa hai luồng sức mạnh, kêu lên một tiếng rắc rồi vỡ nát thành hàng chục mảnh vụn. Ngọc giản rơi xuống vực sâu, ánh sáng đỏ lập tức bị bóng tối vĩnh cửu nuốt chửng, triệt để cắt đứt định vị.

Cái giá phải trả cho quyết định dứt khoát này không hề nhỏ. Toàn bộ lớp da thịt trên mu bàn tay phải của Lâm Mặc đã cháy đen, lộ ra ba đốt xương tấy đỏ vì nhiễm trọc khí. Một cánh tay tạm thời phế bỏ, linh lực tiêu hao mất ba phần chỉ để duy trì sự tỉnh táo trước cơn đau rát thấu tủy. Hắn xé vội một vạt áo bào, rắc bột linh dược lên vết thương rồi quấn chặt lại.

Ngọc giản tuy đã mất, nhưng bản đồ bố phòng Dược Viên đã được hắn khắc sâu vào thức hải. Đám người kia nhắm chuẩn xác vào mắt trận Thái Ất ngay thời điểm canh ba, tuyệt đối có nội ứng cấp cao dẫn đường. Đúng lúc này, một đạo truyền âm phù rách nát mang theo ngọn lửa tàn từ hướng Dược Viên lảo đảo bay tới, chật vật xuyên qua kết giới cấm địa rồi rơi phịch xuống chân Lâm Mặc. Giọng nói khàn đặc, đứt quãng của Thập Tam thúc vang lên giữa đêm đen.

Luồng trọc khí xám ngắt từ kẽ nứt dưới nền đá gào thét phun trào, đâm thẳng vào lòng bàn tay phải của Lâm Mặc. Hai cỗ lực lượng tà dị vừa chạm trán đã điên cuồng cắn xé lẫn nhau. Những sợi tơ máu của Huyết Sát Tỏa Hồn Trận vốn đang hút lấy sinh cơ, nay vô tình nuốt trọn thứ khí tức ô uế ngàn năm dưới lòng Trấn Ma Uyên. Tiếng xèo xèo vang lên rợn người, từng luồng khói đen tanh hôi bốc lên từ mu bàn tay hắn.

Cái giá cho nước cờ dĩ độc trị độc này vô cùng tàn khốc. Lớp da thịt trên tay phải Lâm Mặc nhanh chóng khô quắt lại, bong tróc ra từng mảng xám xịt như vỏ cây chết khô. Cảm giác đau đớn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tê liệt lạnh lẽo lan dần lên tận khuỷu tay. Hắn biết rõ, nếu để trọc khí xâm nhập qua huyệt Khúc Trì, cánh tay này coi như triệt để phế bỏ, vĩnh viễn không thể khôi phục cảm giác.

Kẻ cầm trận ở bên ngoài Dược Viên rất nhanh đã phát giác ra sự dị thường. Sợi tơ máu không những không hút được mộc linh lực thuần khiết, ngược lại còn bị trọc khí ăn mòn ngược theo đường liên kết vô hình.

"Tiểu bối giảo hoạt, dám mượn lực địa mạch!"

Một luồng thần niệm khàn đục, mang theo uy áp Trúc Cơ hậu kỳ từ trong ngọc giản truyền thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Đối phương lập tức biến chiêu, dứt khoát chặt đứt liên kết nhục thể, dồn toàn bộ sát khí hóa thành một mũi nhọn thần thức đỏ rực đâm thẳng vào mi tâm hắn.

Huyết quang trên ngọc giản bỗng chốc thu nhỏ lại bằng hạt đậu, rồi nổ tung thành một vệt sáng lao vút đi. Lâm Mặc đã sớm đề phòng, tay trái bấm niệm pháp quyết, kích hoạt tấm Thanh Mộc Hồn Phù giấu sẵn trong vạt áo. Một tấm mộc khiên hư ảo tỏa ra hương thơm ngai ngái của nhựa trúc chắn ngang trước trán. Mũi nhọn huyết sắc va chạm với mộc khiên, không tạo ra tiếng động lớn nhưng lại khiến tấm phù lục cấp hai vỡ vụn thành vô số điểm sáng li ti.

Mượn đúng khoảnh khắc đối phương dồn sức công kích thần thức, phòng ngự bên trong ngọc giản xuất hiện sơ hở trí mạng. Lâm Mặc không lùi mà tiến, dồn toàn bộ một tia thần thức tinh thuần nhất của mình bám theo luồng tàn dư huyết quang, hung hăng thâm nhập vào cốt lõi ngọc giản.

Khung cảnh trước mắt hắn lập tức biến ảo. Qua góc nhìn của trận pháp liên kết, hắn nhìn thấy rõ ràng ba tên tu sĩ mặc đạo bào thêu vân mây xanh đang đứng quanh một cái đỉnh lô khổng lồ bằng đồng thau tại khu vực mắt trận vừa vỡ. Bọn chúng không hề thu thập linh thảo, mà đang dùng đỉnh lô luyện hóa hàng trăm gốc Tử Trúc cấp thấp để chiết xuất ra một giọt chất lỏng sền sệt màu ô uế.

"Hóa Mộc Tán..."

Lâm Mặc thì thào, đáy mắt hiện lên vẻ chấn kinh tột độ. Thứ chất lỏng đó chính là kỳ độc chuyên dùng để làm thối rữa linh mạch hệ mộc. Mục tiêu thực sự của chúng căn bản không phải là cướp Tử Trúc Linh Dịch đã thành phẩm. Chúng muốn mượn đường dẫn từ ngọc giản, đổ thẳng thứ độc dược này vào mắt trận trung tâm, triệt để hủy diệt gốc Tử Trúc ngàn năm, cắt đứt hoàn toàn mạch sống của Lâm gia.

Áp lực từ trọc khí dưới nền đá lại trào lên, ép cánh tay phải của hắn rung bần bật. Lâm Mặc hiểu rằng hắn chỉ có thời gian nửa nén nhang trước khi Hóa Mộc Tán dung nhập vào địa mạch. Hắn quả quyết rút tay phải ra khỏi kẽ nứt, mặc kệ lớp da thịt đã hoại tử rỏ xuống những giọt máu đen ngòm. Tay trái hắn vung đoản kiếm Thiết Tinh, dứt khoát chém vỡ nát khối ngọc giản đang mất đi sự bảo hộ.

Ngọc giản vỡ vụn, cắt đứt hoàn toàn sự dòm ngó của kẻ thù vào cấm địa, nhưng cũng đồng nghĩa với việc hắn tự tay bẻ gãy manh mối theo dõi động tĩnh của chúng. Lâm Mặc nhặt lấy một mảnh ngọc cốt lõi còn vương chút huyết khí nhét vào túi trữ vật làm vật chứng. Hắn nghiến răng điểm liên tiếp ba chỉ vào các đại huyệt trên cánh tay phải để phong bế độc tố hoại tử đang lan tràn. Đôi mắt độc nhãn lóe lên tia sáng lạnh lẽo, hắn xoay người, dứt khoát từ bỏ việc gia cố phong ấn Trấn Ma Uyên, đạp lên phiến đá lao thẳng về hướng Dược Viên đang bốc cháy.

Luồng địa mạch tử khí nghẹn ứ hàng trăm năm bỗng chốc tìm được chỗ hổng, gầm thét tuôn trào như suối vỡ. Lâm Mặc không màng đến sự ô uế của tử khí, mượn thế đẩy mạnh thanh đoản kiếm Thiết Tinh về phía trước. Hắn vứt bỏ hoàn toàn việc dùng mộc linh lực ôn hòa, trực tiếp dẫn dắt luồng tử khí sắc bén này cọ xát dọc theo cánh tay phải đang bị tơ máu quấn chặt. Âm thanh xèo xèo vang lên chói tai, tử khí và huyết sát va chạm kịch liệt, tạo ra từng đám khói xám xịt mang mùi tanh tưởi. Lớp tơ máu bám trên da thịt hắn lập tức chững lại, không thể tiếp tục cắm sâu vào huyệt Khúc Trì.

Sự giằng co ở nhục thể lập tức phản chiếu vào thần thức đang bị vây hãm. Trong huyễn cảnh ngọc giản, hình ảnh ba tên tu sĩ mặc đạo bào vân mây xanh đang chưởng khống đỉnh lô bỗng nhiên chớp giật liên hồi. Kẻ cầm đầu với khuôn mặt gầy gò nhíu chặt đôi mày, nhạy bén nhận ra lực cản từ đầu bên kia. Dải sáng kết nối giữa đỉnh lô và thần thức của Lâm Mặc bắt đầu xuất hiện những gợn sóng đen ngòm của tử khí.

Đồ tể mộc linh tu mà cũng dám mượn tử khí phản kháng? Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!

Gã hừ lạnh một tiếng, không tiếp tục duy trì mồi lửa luyện hóa gốc Tử Trúc trong đỉnh nữa. Hai tay gã nhanh chóng biến ảo pháp quyết, mười ngón tay đan chéo tạo thành một đạo ấn ký hình đầu lâu. Gã lập tức chuyển đổi trận bàn từ trạng thái định vị sang cường hóa luyện hồn. Đỉnh lô bằng đồng xanh giữa huyễn cảnh ầm ầm xoay chuyển, miệng đỉnh đen ngòm chĩa thẳng về phía thần thức của Lâm Mặc. Một lực hút kinh người mang theo thuộc tính hỏa độc bùng phát, ý đồ muốn kéo tuột cả phần hồn phách đang kết nối của hắn vào trong.

Ở bên ngoài cấm địa, những sợi tơ máu trên tay phải Lâm Mặc vốn đang bị tử khí áp chế bỗng nhiên đổi màu đỏ sậm. Chúng thôi không đâm sâu vào xương cốt mà đảo nghịch trận văn, chuyển sang hút ngược huyết khí. Từng luồng máu tươi mang theo tinh hoa sinh mệnh của Trúc Cơ tu sĩ bị ép chảy dọc theo tơ máu, định biến cánh tay hắn thành chất dinh dưỡng truyền tống qua không gian trận pháp.

Lâm Mặc cảm nhận rõ khí huyết toàn thân đang rục rịch đảo lộn, thần thức đau nhói như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên. Hắn biết nếu tiếp tục dùng tử khí giằng co phòng ngự, cánh tay phải sớm muộn cũng biến thành thây khô, còn thần hồn sẽ bị ngọn lửa hỏa độc kia thiêu rụi. Đáy mắt hắn lóe lên một tia tàn nhẫn, quyết định tương kế tựu kế. Thay vì kéo cánh tay lại để giành giật huyết khí, hắn chủ động đẩy mạnh tay phải về phía trước, áp sát vào bề mặt ngọc giản đang lơ lửng giữa không trung.

Hành động từ bỏ chống cự này khiến lực hút của đỉnh lô bên trong huyễn cảnh đột ngột tăng vọt, kéo theo sự tập trung của ba tên tu sĩ dồn hết vào việc nuốt chửng thần hồn. Chính tại khoảnh khắc đối phương dốc toàn lực thu lưới, tay trái Lâm Mặc vỗ mạnh lên chuôi thanh đoản kiếm Thiết Tinh đang cắm dưới đất. Hắn rót trọn vẹn ba thành thần thức còn lại vào trong pháp khí, cưỡng ép kích hoạt trận văn Tụ Linh khắc trên thân kiếm vượt quá giới hạn chịu đựng. Thanh đoản kiếm vốn chỉ là pháp khí bậc thấp, lại bị ăn mòn bởi tử khí, thân kiếm lập tức xuất hiện vô số vết rạn nứt nổ lách tách.

Phá cho ta!

Tiếng nổ kim loại đanh thép vang lên xé toạc sự tĩnh lặng của cấm địa. Mảnh vỡ Thiết Tinh mang theo xung kích bạo liệt của địa mạch bắn tung tóe, chuẩn xác găm thẳng vào mắt trận chữ Khảm trên bề mặt ngọc giản. Đây chính là điểm giao thoa yếu nhất của Huyết Sát Tỏa Hồn Trận mà hắn vừa liều mạng dò ra trong lúc áp sát. Ngọc giản rung lên bần bật, trận văn phòng ngự bị nứt toác một góc, khiến lực hút từ đỉnh lô bên kia lập tức mất đi sự ổn định.

Nhân cơ hội ngàn vàng này, Lâm Mặc vận dụng toàn bộ mộc linh lực dồn vào huyệt Khúc Trì, dứt khoát phong bế sự liên kết kinh mạch từ cùi chỏ trở xuống. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết vào mặt ngọc giản để làm nhiễu loạn khí tức, sau đó nghiến răng rút mạnh tay phải về.

Đám tơ máu mất đi nguồn cung cấp linh lực bất ngờ bị giật đứt tung. Hậu quả của việc rút lui bạo lực kéo theo ba mảng da thịt lớn trên cánh tay phải của hắn lột ra tơi tả. Máu tươi đầm đìa nhỏ giọt xuống nền đá, lộ ra cả phần xương trắng hếu đã bắt đầu nhiễm sắc đen hoại tử do hỏa độc. Cánh tay phải tạm thời bị phế bỏ, tu vi của hắn cũng vì hao tổn tinh huyết và thần thức mà chấn động kịch liệt, rơi rớt thẳng từ Trúc Cơ trung kỳ xuống sát mép sơ kỳ.

Thế nhưng, cái giá đắt đỏ này đã đem lại kết quả. Ngọc giản mất đi vật chủ liền rơi cạch xuống đất, ánh sáng đỏ định vị hoàn toàn tắt ngấm, chặt đứt cầu nối của đám tu sĩ ngoại lai. Lâm Mặc chưa kịp thở phào, một tiếng nổ đinh tai nhức óc lại vang lên từ phía xa. Cột hỏa quang tại Dược Viên không những không tắt mà còn bùng lên dữ dội hơn, hợp dung cùng một luồng sát khí mới vừa giáng xuống. Cùng lúc đó, chuông đồng trên đỉnh Từ Đường Lâm gia điên cuồng gióng lên từng nhịp dồn dập, báo hiệu vòng phòng ngự vòng ngoài đã chính thức sụp đổ.

Huyết tuyến rít lên từng hồi chói tai, điên cuồng cắn nuốt phần dương khí mỏng manh từ cánh tay phải của Lâm Mặc. Thông qua sợi dây liên kết quỷ dị đang đập thình thịch như mạch máu này, thần thức của hắn lờ mờ cảm nhận được một cỗ lực lượng xé rách không gian. Ở cách đó mười dặm, một chiếc đỉnh lô bằng đồng thau khổng lồ đang lơ lửng trên không trung Dược Viên, hừng hực bốc lên thứ hỏa ngục đỏ sẫm. Ba tên tu sĩ mặc đạo bào thêu mây xanh đang đứng theo thế tam tài, liên tục bấm pháp quyết, muốn mượn trận pháp hiến tế để luyện hóa cả thần hồn của hắn thành chất lỏng dung nhập vào đỉnh lô. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, không hề lùi lại nửa bước. Gót chân hắn tỳ mạnh vào miệng hố nơi phiến đá phong ấn vừa bị đoản kiếm cạy tung, ánh mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.

Muốn nuốt huyết khí của ta, sợ các ngươi không có mạng để tiêu hóa!

Hắn lẩm bẩm, chủ động buông lỏng toàn bộ màng phòng ngự bằng mộc linh lực dọc theo kinh mạch cánh tay phải. Một luồng tử khí đen ngòm, đặc quánh như hắc ín từ dưới đáy Trấn Ma Uyên nương theo khe nứt tràn lên. Lâm Mặc dùng thần thức cưỡng ép dẫn dắt luồng khí hôi tanh này xông thẳng vào huyết quản của chính mình. Da thịt trên cánh tay phải của hắn nháy mắt nhăn nheo, chuyển sang màu xám ngoét của xác chết, bốc lên từng luồng khói độc lạnh buốt. Hắn mượn chính nhục thân làm cầu nối, đem luồng tử khí mang theo nguyền rủa vạn năm của cấm địa dội ngược vào mạng lưới tơ máu đang khao khát hút lấy hắn.

Phía bên kia Dược Viên, ba gã tu sĩ đang thao túng trận kỳ bỗng nhiên biến sắc. Huyết quang rực rỡ trên bề mặt đỉnh lô đột ngột xuất hiện những vết loang lổ màu đen kịt. Ngọn lửa đỏ tươi đang bùng cháy dưới đáy lò nháy mắt bị dập tắt, thay vào đó là thứ hàn hỏa âm u lạnh lẽo ăn mòn cả trận văn.

Không hay! Tên nhãi này điên rồi, hắn dám dẫn động sát khí địa mạch dội ngược vào Huyết Sát Trận!

Tên tu sĩ cầm đầu kinh hãi rống lên, nhận ra mưu kế đồng quy vu tận của Lâm Mặc. Gã lập tức thay đổi chiến thuật, không màng đến việc tiếp tục luyện hóa thần hồn nữa mà vung tay áo tung ra một thanh ngọc xích. Pháp bảo này tỏa ra ánh sáng lưu ly chói mắt, hung hăng chém xuống khoảng không nhằm chặt đứt sợi dây liên kết vô hình, hy vọng giữ lại chiếc đỉnh lô quý giá trước khi nó bị ô uế hoàn toàn.

Nhưng tốc độ cắn nuốt của tử khí Trấn Ma Uyên vượt xa sự tưởng tượng của gã. Ngọc xích vừa chạm vào luồng hắc khí liền phát ra tiếng xèo xèo, ánh sáng lưu ly vụt tắt, bề mặt pháp bảo xuất hiện hàng loạt vết nứt chân chim rồi vỡ vụn thành từng mảnh. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên xé rách bầu trời đêm. Chiếc đỉnh lô cấp hai không chịu nổi sự cắn xé của tử khí cùng lực lượng phản phệ, nứt toác thành hàng trăm mảnh vỡ bằng đồng rực lửa văng tung tóe xuống khu vực trồng linh thảo. Lực phản chấn cuồng bạo men theo tơ máu giật ngược trở lại cấm địa Tử Trúc. Ngọc giản trong tay Lâm Mặc rung lên bần bật rồi nổ tung thành một đám bột phấn.

Cùng lúc đó, toàn bộ phần da thịt từ bàn tay đến khuỷu tay phải của hắn nứt nẻ như ruộng hạn. Một đạo hắc tuyến mang theo chất độc hoại tử găm thẳng vào xương xúm, khóa chặt hoàn toàn luân xa tại cánh tay. Cái giá phải trả cho việc mượn đường tử khí là cánh tay này tạm thời phế bỏ, kinh mạch vỡ nát tấc đứt, nếu không sớm dùng linh dược cấp ba tẩy tủy sẽ vĩnh viễn tàn phế.

Lâm Mặc loạng choạng lùi lại ba bước, gượng ép vận chút mộc linh lực cuối cùng phong bế các đại huyệt quanh vai phải để ngăn hắc tuyến lan rộng vào tâm mạch. Thế nhưng, ánh mắt hắn lại gắt gao nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi ngọc giản vừa nát bấy. Từ trong đám tro tàn rơi lả tả, một mảnh kim loại hình lục giác màu đồng sậm nặng nề rớt xuống nền đá, phát ra tiếng leng keng khô khốc. Trên mặt kim loại không khắc vân mây của Thanh Vân Môn, mà là một ấn ký hình con rết chín đầu đang siết chặt lấy một gốc linh mộc.

Cửu Độc Quỷ Tông...

Sắc mặt Lâm Mặc triệt để lạnh lẽo, trái tim như bị bóp nghẹt. Đám người đang tàn phá Dược Viên căn bản không phải là tu sĩ chính đạo như ngọc giản cố tình hiển thị để đánh lạc hướng. Bọn chúng dùng vỏ bọc Thanh Vân Môn để che giấu thân phận ma tu tà ác. Phía xa xa, tầng mây huyết sắc trên bầu trời Dược Viên không hề tan đi sau khi đỉnh lô vỡ nát. Ngược lại, chúng bắt đầu cuồn cuộn hội tụ thành một đồ án hình con rết khổng lồ, vô số cái chân nhọn hoắt bằng khí huyết chỉ thẳng về phía ngọn núi chính nơi đặt Từ Đường Lâm gia. Bọn chúng căn bản không đến vì Tử Trúc Linh Dịch, mà muốn mượn hỏa lực phá vỡ phong ấn bảo hộ, nhắm thẳng vào linh mạch hạch tâm của toàn tộc.
0