Chương 131: Quỹ Đạo Tam Tài Kỳ Lạ
Đăng: 23/07/2026 15:18
3,631 từ
1 lượt đọc
ừ từ ngưng tụ lại giữa không trung. Khuôn mặt nàng bị một lớp sương mù che khuất, nhưng đôi mắt lại sáng rực như hai vì sao lạnh lẽo, gắt gao nhìn chằm chằm vào vị trí của Lâm Mặc. Không gian xung quanh cỗ quan tài ngọc thạch vốn đang tĩnh lặng bỗng chốc rít lên những tiếng xé gió chói tai. Linh khí hệ mộc trong thạch thất điên cuồng bạo động, hóa thành hàng ngàn sợi tơ mỏng màu xanh biếc đan chéo vào nhau, tạo thành một lồng giam kín kẽ phong tỏa toàn bộ đường lui.
Giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong đan điền Lâm Mặc đột ngột rung lên bần bật, trào ra một luồng sinh cơ nóng rực xông thẳng lên kinh mạch toàn thân. Hắn cắn chặt răng, vận chuyển công pháp gia truyền, cưỡng ép đè nén luồng dị động này xuống tận sâu đáy khí hải. Ảo ảnh nữ tu kia tuyệt đối không phải là một tàn hồn vô thức trôi dạt. Uy áp từ những sợi tơ mộc linh lơ lửng kia mang theo sát ý thực chất, chỉ cần hắn để lộ ra một chút dao động linh lực không khớp với quy luật của trận pháp, kết cục chắc chắn là vạn tiễn xuyên tâm.
Nữ tu nâng cánh tay hư ảo lên, đầu ngón tay trắng bệch lướt nhẹ qua khoảng không tĩnh lặng. Một âm tiết cổ xưa, tối nghĩa mang theo pháp tắc của tu sĩ bậc cao vang vọng thẳng vào thức hải Lâm Mặc.
Kẻ vãn bối mang huyết mạch nào, cớ sao lại dung túng cho khí tức của Tử Trúc Tổ Mạch xuất hiện ở nơi dơ bẩn này?
Thanh âm vừa dứt, hàng ngàn sợi tơ xanh đồng loạt siết chặt lại, ép sát vào hộ thể linh quang mỏng manh của hắn. Lớp phòng ngự lập tức phát ra những tiếng vỡ vụn răng rắc. Lâm Mặc thở hắt ra một hơi nhọc nhằn, tay trái nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật bên hông. Hắn lấy ra một tấm Mộc Ẩn Phù cấp hai đã sứt mẻ góc cạnh, dồn một tia pháp lực cuối cùng vào rồi không chút do dự bóp nát. Linh lực mộc thuộc tính cuồn cuộn tỏa ra, tạm thời dung nhập vào mạng lưới tơ xanh, tạo ra một khoảnh khắc đình trệ ngắn ngủi để hắn lùi lại nửa bước.
Vãn bối Lâm Mặc, người của Lâm gia tại Tử Trúc Lĩnh, vô tình lạc bước vào cấm địa, tuyệt không có ý mạo phạm tiền bối.
Hắn vừa lên tiếng, tay phải đã âm thầm kết ấn, mượn nhờ mộc khí từ phù lục để che giấu sự tồn tại của giọt bản nguyên. Đáng tiếc, ảo ảnh nữ tu không hề bị chút xảo diệu này làm cho dao động. Đôi mắt lạnh lẽo lóe lên một tia sáng tàn nhẫn, ngón tay hư ảo khẽ điểm xuống mặt nắp quan tài ngọc thạch. Những linh văn hình lá trúc trên bề mặt ngọc thạch lập tức sáng rực lên, tự động thay đổi trận đồ, trích xuất ra một cỗ hấp lực kinh người nhằm thẳng vào đan điền Lâm Mặc.
Khí cơ cường đại khóa chặt khiến luồng linh quang phòng ngự cuối cùng trên người hắn vỡ nát thành từng mảnh đom đóm. Lực hút tàn nhẫn xé rách lớp áo ngoài, trực tiếp tác động lên da thịt, ý đồ cưỡng ép rút lấy giọt Mộc Bản Nguyên ra khỏi cơ thể. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc không chọn lùi lại phòng thủ. Hắn đạp mạnh gót chân lên nền đá, mượn lực phản chấn lao vọt về phía cỗ quan tài. Tay phải hắn vung lên, thu thập một mảnh vỡ lớn nhất của chiếc lệnh bài tử kim ban nãy, bôi lên đó một giọt tinh huyết rồi ném thẳng vào trung tâm trận văn đang xoay tròn.
Đây là một nước cờ đánh cược bằng mạng sống. Mảnh tử kim rỉ sét thấm đẫm tinh huyết vừa chạm vào nắp quan tài liền bốc cháy dữ dội, hóa thành một ngọn lửa màu xám tro tà dị. Thuộc tính tử khí ăn mòn ẩn chứa trong lớp rỉ sét lập tức xung đột gay gắt với linh khí hệ mộc thuần túy của trận pháp phòng ngự. Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất, đánh gãy hoàn toàn cỗ hấp lực đang nhắm vào đan điền Lâm Mặc. Vòng vây tơ xanh trên không trung cũng vì thế mà hỗn loạn, đứt gãy thành từng khúc nhỏ rơi lả tả.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc phá vỡ trận nhãn bằng bạo lực không hề nhỏ. Dư chấn từ vụ va chạm hất văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách đá phía sau. Thần thức bị trận văn phản phệ kịch liệt, tầm nhìn bên mắt phải của hắn triệt để tối sầm lại, chỉ còn đọng lại một màu đen đặc quánh không thể tụ tiêu. Hắn gượng gạo chống nửa thân trên dậy, vội vàng nuốt xuống một viên Hồi Nguyên Đan để ổn định lại nhịp tim đang đập loạn.
Ngay tại vị trí mảnh lệnh bài vừa thiêu rụi, nắp quan tài ngọc thạch đã xuất hiện một vết nứt dài bằng đốt ngón tay. Vết nứt này phá vỡ sự hoàn mỹ của phong ấn, làm lộ ra một góc của vật phẩm bồi táng bên trong. Từ trong khe hở đó, một mùi hương trầm hắc ám rỉ ra, mang theo oán khí vạn năm xông thẳng lên trần thạch thất. Ảo ảnh nữ tu vừa ngửi thấy mùi hương này bỗng nhiên ôm đầu, khuôn mặt sương mù vặn vẹo dữ dội, phát ra một tiếng gào thét thê lương rồi tan biến thành vô số điểm sáng mờ ảo.
nhẫn. Lực hút từ cỗ quan tài ngọc thạch đột ngột gia tăng gấp bội, hóa thành một mũi khoan vô hình đâm xuyên qua lớp phòng ngự mỏng manh, cắm thẳng vào đan điền Lâm Mặc. Thay vì điên cuồng giãy giụa như con mồi sa lưới, nam tử cắn chặt khớp hàm, chủ động tháo bỏ tầng linh lực bảo vệ cuối cùng quanh giọt Mộc Bản Nguyên. Hắn không chọn cách giấu giếm nữa mà quyết định đánh cược một phen. Bằng một nhịp thở gấp gáp, Lâm Mặc tương kế tựu kế, dẫn động luồng tử khí ngai ngái từ vách đá vỡ nát của lăng mộ dung nhập vào sinh cơ đang trào dâng trong kinh mạch.
Tiền bối đã nhận ra nguồn cội, cớ sao lại muốn tuyệt diệt huyết mạch truyền thừa?
Lâm Mặc gầm lên, hai tay nhanh chóng kết ra pháp ấn Thôi Mộc Quyết đặc trưng của gia tộc. Thay vì dùng nó để thúc đẩy linh dược sinh trưởng, hắn đảo ngược lộ tuyến vận công. Luồng linh lực xanh biếc bị cưỡng ép pha lẫn với tử khí tà ác, tuôn trào ra ngoài dọc theo lực hút của trận pháp. Ảo ảnh nữ tu không chút phòng bị, trực tiếp cắn nuốt luồng năng lượng ngụy tạo này. Hàng ngàn sợi tơ mộc linh đang siết chặt bỗng nhiên xỉn màu, bề mặt nổi lên những đốm đen hôi thối, rũ xuống như những cành khô héo úa vì bị tạp khí ăn mòn.
Tàn mộc pha lẫn thi khí, sâu kiến nhà ngươi dám dùng thứ dơ bẩn này vấy bẩn bổn tọa!
Thanh âm uy nghiêm vang lên mang theo sự phẫn nộ tột cùng, chấn động làm vách đá xung quanh rụng lả tả. Nữ tu lập tức nhận ra mưu đồ của đối thủ liền biến chiêu. Nàng phẩy tay áo hư ảo, dứt khoát chặt đứt toàn bộ sợi tơ mộc linh đang kết nối với đan điền Lâm Mặc để ngăn chặn tử khí lây lan vào bản thể. Nàng không dùng linh lực áp chế vật lý nữa mà chuyển sang công kích thẳng vào cội nguồn ý thức. Đôi mắt lạnh lẽo ngưng tụ ra một cây châm vô hình bằng thần thức cường đại, xé toạc không gian, nhắm thẳng vào mi tâm của kẻ mạo phạm mà đâm tới.
Cảm nhận được nguy cơ sinh tử giáng xuống thức hải, Lâm Mặc không chút do dự móc từ trong ngực áo ra một tấm Tán Linh Trận Bàn đã nứt nẻ. Đây vốn là vật phẩm gia tộc dùng để xua tan chướng khí ở đầm lầy, nay trở thành phao cứu sinh duy nhất. Hắn điên cuồng rót toàn bộ pháp lực hệ mộc còn sót lại vào tâm trận, nhưng thay vì khởi động trận nhãn theo lẽ thường, hắn lại dùng ngón tay cái bóp nát viên linh thạch khảm ở vị trí sinh môn. Trận pháp lập tức nghịch chuyển, hút lấy toàn bộ âm khí của thạch thất tạo ra một vòng xoáy linh lực vặn vẹo ngay trước mặt.
Thần thức châm của nữ tu va mạnh vào vòng xoáy nghịch trận, phát ra một tiếng rít gào chói óc tựa như kim loại cọ xát vào ngọc thạch. Trận bàn trong tay Lâm Mặc không chịu nổi áp lực liền nổ tung thành từng mảnh vụn cắm phập vào da thịt hắn. Cỗ lực lượng phản chấn vô hình không tạo ra thương tổn vật lý mà tàn nhẫn xé rách một mảng thần thức. Cơn đau nhức kịch liệt xông thẳng lên não bộ khiến tầm nhìn của nam tử tối sầm lại. Cảm nhận về không gian xung quanh trong bán kính năm trượng lập tức biến mất hoàn toàn, tựa như một kẻ mù lòa bị tước đoạt đi đôi mắt thứ hai.
Cùng lúc đó, chiếc túi trữ vật bên hông hắn rách toạc do dư chấn không gian. Hàng chục gốc linh dược cấp một vất vả thu thập được rơi lả tả xuống nền đá, lập tức bị hỏa độc dưới hố sụt thiêu rụi thành tro bụi. Dù mất đi tài nguyên và một phần tri giác, cú đánh cược của Lâm Mặc đã thành công phá vỡ nhịp điệu tấn công dồn dập của đối phương. Xuyên qua màn sương mù mỏng đi sau cú va chạm thần thức, hắn tinh ý phát hiện ra thân ảnh nữ tu đang mờ dần. Từ dưới gấu đạo bào xanh thẳm của nàng, một sợi xích đen ngòm lộ ra, cắm chặt từ gót chân nối thẳng vào nắp quan tài ngọc thạch.
Nàng vốn dĩ không phải là người bảo hộ cấm địa.
Ý nghĩ xẹt qua đầu Lâm Mặc nhanh như điện xẹt. Sợi xích đen kia tỏa ra dao động phong ấn cực kỳ cổ xưa, bề mặt khắc đầy phù văn cấm kỵ. Nó không ngừng rút lấy mộc khí tinh thuần từ ảo ảnh để nuôi dưỡng cỗ quan tài bên dưới. Hóa ra, thứ khao khát cắn nuốt giọt Mộc Bản Nguyên không phải là tàn hồn vị tiền bối này, mà chính là trận pháp tà ác đang giam cầm nàng. Nữ tu dường như cũng nhận ra bí mật lớn nhất của mình đã bị bại lộ. Đôi tay hư ảo của nàng khẽ run lên, sát ý ngút ngàn trong mắt bất chợt nhường chỗ cho một tia phức tạp xen lẫn bi ai khó dò.
...ngắn ngủi. Ảo ảnh nữ tu dường như nhận ra lớp ngụy trang mộc khí này chỉ là một trò vặt vãnh. Nàng khẽ hừ lạnh một tiếng, mảng không gian trước mặt đột ngột vặn vẹo điên cuồng. Từ trong tầng sương mù, một cây châm vô hình mỏng như cánh ve thoát thai từ thần niệm tinh thuần bất thần bắn ra. Đòn đánh không mang theo ánh sáng chói lọi, nhưng sát ý thực chất đã xé rách lớp phòng ngự yếu ớt vừa thành hình.
Mũi nhọn nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc lao tới. Tốc độ của đòn công kích tinh thần này vượt xa mọi phản ứng vật lý thông thường, mang theo uy áp kinh khủng của một cường giả từng chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan. Không khí trong thạch thất bị ép chặt, phát ra những tiếng nổ đục ngầu liên tiếp. Vách đá lục giác xung quanh vốn đã chịu nhiều tổn hại nay rạn nứt ra từng mảng lớn, rụng lả tả xuống nền đất tạo thành lớp bụi mờ mịt.
Sinh tử cận kề, Lâm Mặc hung hăng cắn rách đầu lưỡi. Hắn mượn chút tỉnh táo từ vị máu tanh nồng và cơn đau xé rách thần hồn để dồn chút linh lực cuối cùng vào tay áo. Một chiếc Tán Linh Trận Bàn chế tác từ gỗ đào ngàn năm trượt rơi xuống lòng bàn tay. Chín mươi chín đạo trận văn khắc nổi trên bề mặt mảnh gỗ lập tức bừng sáng, tỏa ra vầng sáng xám xịt mang theo thuộc tính bài xích vạn vật.
Trận bàn cấp tốc xoay tròn, tạo ra một vòng xoáy nghịch trận khổng lồ chắn ngang quỹ đạo bay của mũi châm vô hình. Đây vốn là pháp khí phòng ngự át chủ bài do đại trưởng lão dốc lòng luyện chế, chuyên dùng để đánh tan kết cấu của các luồng năng lượng ngưng tụ. Hai luồng sức mạnh va chạm không tạo ra tiếng động vật lý nào, nhưng một cỗ sóng âm vô hình lập tức càn quét toàn bộ thạch thất.
Tưởng chừng đòn đánh đã bị ngăn chặn, ảo ảnh nữ tu bỗng biến đổi thủ ấn. Nàng lật úp bàn tay hư ảo, đầu ngón tay khẽ gảy vào khoảng không. Mũi châm thần niệm đang kẹt trong vòng xoáy nghịch trận đột ngột phân liệt. Nó hóa thành hàng chục sợi tơ mỏng li ti, linh hoạt luồn lách qua khe hở của các luồng linh khí xám xịt. Sự biến hóa xảo quyệt này hoàn toàn vượt qua khả năng tính toán của món pháp khí phòng ngự.
Vòng xoáy nghịch trận lập tức sụp đổ. Trận bàn gỗ đào bốc cháy dữ dội rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc nhọn ghim thẳng vào vách đá. Dư chấn tinh thần xuyên thấu qua màng bảo vệ mỏng manh, không đánh trúng mi tâm mà hung hăng cắm phập vào thái dương trái của Lâm Mặc. Hắn lảo đảo lui về sau ba bước, tai trái nháy mắt điếc đặc, rỉ ra từng giọt máu đen ngòm mang theo hơi lạnh buốt óc.
Cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Thức hải của hắn kịch liệt rung chuyển, một phần ba thần hồn bị chém đứt lìa. Tả nhãn của Lâm Mặc nhói lên đau đớn, đồng tử co rút lại rồi chuyển sang màu xám tro. Con mắt này đã vĩnh viễn mất đi khả năng nhìn thấu linh quang, tầm nhìn hiện tại chỉ còn là những mảng màu tối tăm chồng chéo. Tế bào thần kinh bên nửa mặt trái hoàn toàn tổn thương, kéo theo cánh tay trái buông thõng vô lực.
Dù đầu đau như bị búa tạ nện xuống, ý chí cầu sinh vẫn ép tay phải Lâm Mặc vung lên. Năm ngón tay run rẩy kẹp chặt ba lá Dẫn Khí Phù cấp hai cuối cùng dứt khoát ném ra. Thiếu niên không hề ngu ngốc dùng bùa chú để tấn công thẳng vào một tàn hồn mang cảnh giới vượt xa mình. Chỉ dựa vào chút pháp lực cạn kiệt hiện tại, mọi đòn công kích trực diện đều sẽ tan biến như bọt nước trước uy áp bậc cao.
Thay vào đó, ba đạo bùa chú màu vàng sậm bay lượn trên không trung theo một quỹ đạo Tam Tài kỳ lạ. Chúng xé gió lao đi rồi cắm phập vào vũng máu đen chứa đầy tử khí nồng nặc do tàn hồn lão giả để lại lúc trước. Mực chu sa trên mặt giấy bốc cháy rực rỡ, kết nối các đường nét phù văn với nhau hóa thành một trận nhãn tạm thời. Trận nhãn này hoàn toàn bỏ qua linh khí thiên địa, mà điên cuồng hút lấy luồng uế khí xám xịt đang bốc lên.
Âm khí, tử khí và oán niệm của ma tu vốn là thứ khắc tinh chí mạng đối với những thể linh hồn thuần khiết hệ mộc. Dưới sự thôi động điên cuồng của Lâm Mặc, toàn bộ lượng năng lượng tà ác khổng lồ này bị ép chặt lại. Nó cấp tốc ngưng tụ thành một mũi khoan màu đen kịt, bề mặt hiện lên vô số khuôn mặt oán linh vặn vẹo. Mũi khoan uế khí xé rách không gian, gầm thét
nhẫn. Nàng khẽ vung tay áo, hàng trăm sợi tơ thần niệm mỏng như sương mờ trực tiếp xuyên thấu qua lớp mộc khí vừa ngưng tụ. Tán Linh Trận Bàn giấu trong tay áo Lâm Mặc chưa kịp kích hoạt toàn bộ uy năng đã bị tơ thần niệm cắt nát bấy, hóa thành một đống cặn ngọc rơi lả tả xuống nền đá. Lực phản chấn từ trận bàn cộng hưởng với sát ý vô hình đâm thẳng vào mi tâm. Lâm Mặc lùi liền ba bước, tai trái rỉ ra một dòng máu đen ngòm rồi điếc đặc, thức hải rung chuyển dữ dội.
Một phần ba khối thần thức của hắn giống như bị hàng ngàn lưỡi cưa rỉ sét đồng loạt nghiền nát, đau đớn đến mức tầm nhìn xuất hiện vô số ảo ảnh chồng chéo. Hắn lập tức nhận ra kỹ năng vi thao thần niệm phân liệt thành tơ của ảo ảnh này hoàn toàn khắc chế mọi pháp khí phòng ngự vật lý. Nếu tiếp tục dùng linh lực ngạnh kháng, không quá ba nhịp thở, toàn bộ thức hải sẽ bị mảng tơ thần niệm kia giảo sát thành một vũng bùn loãng. Đối mặt với thương tổn tinh thần chí mạng, nam tử gắt gao cắn nát lớp thịt bên trong má, mượn cơn đau xé rát để xua đi sự hỗn loạn đang cắn nuốt não bộ.
Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia quyết tuyệt, hắn không tiếp tục lùi lại phòng thủ mà đột ngột dậm mạnh chân phải xuống rãnh nứt trên phiến đá đen dưới nền thạch thất. Hắn thu hồi toàn bộ linh quang hộ thể, phơi bày nhục thân trước luồng sát cơ, đồng thời rót toàn bộ pháp lực hệ mộc còn sót lại vào đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch đang vươn ra từ trung tâm. Đây chính là một đòn nhử mạng đổi mạng cực kỳ hung hiểm. Rễ Tử Trúc hấp thụ lượng linh lực thuần túy, lập tức phát ra một vòng sóng âm trầm đục, cưỡng ép tạo ra một vòng xoáy hấp lực rút lấy sinh cơ từ chính cỗ quan tài ngọc thạch.
Ảo ảnh nữ tu khẽ biến sắc, đôi mắt lạnh lẽo xẹt qua một tia hoảng loạn. Nàng lập tức nhìn thấu ý đồ mượn lực đả lực, dùng cấm kỵ của trận pháp để uy hiếp ngược lại chủ nhân của kẻ vãn bối này. Không thể để cội rễ dơ bẩn kia chạm vào ngọc quan, ảo ảnh vung tay kết ấn, thu hồi hơn một nửa tơ thần niệm đang chực chờ băm vằm thức hải Lâm Mặc. Đám tơ mỏng nhanh chóng chuyển hướng, đan thành một tấm lưới dày đặc bao bọc lấy cỗ quan tài để cắt đứt liên kết với rễ Tử Trúc.
Thế nhưng, nửa số tơ thần niệm còn lại vẫn mang theo pháp tắc vô tình, tàn nhẫn ghim thẳng vào hai bờ vai của Lâm Mặc. Cái giá phải trả cho đòn nhử mồi đến ngay tức khắc. Hai luồng tử khí thấu xương theo tơ thần niệm bạo phát, đóng băng hoàn toàn hệ thống kinh mạch dọc hai cánh tay hắn. Lớp da thịt từ vai trở xuống tái nhợt đi, kết tủa một lớp sương giá màu xám xịt khiến hai tay hắn rủ xuống vô lực, triệt để phế bỏ khả năng kết ấn thi triển pháp thuật.
Chỉ là, chính sự phân tâm chớp nhoáng và quyết định bảo vệ quan tài của ảo ảnh đã tạo ra kẽ hở duy nhất mà Lâm Mặc cần. Hắn ngửa cổ há miệng, dùng chút sức lực tàn dư của cơ hàm phun ra một cây châm gỗ mục nát từ lâu đã ngậm chặt dưới vòm họng. Đây vốn không phải pháp khí luyện chế, mà là một cành trúc khô mang theo chút khí tức của Mộc Bản Nguyên thuần túy, được hắn âm thầm tẩm đẫm loại máu đen kịch độc vừa chảy ra từ tai trái của mình.
Cây châm xé gió bay vút đi trong không gian chật hẹp, mục tiêu hoàn toàn không phải là ảo ảnh nữ tu đang phòng thủ. Quỹ đạo của nó xảo quyệt uốn cong, chuẩn xác cắm ngập vào chiếc lệnh bài tử kim đang lơ lửng phía trên nắp quan tài ngọc. Lệnh bài tử kim vốn đang rỉ sét phân nửa, nay bị huyết dịch dơ bẩn mang theo oán khí và chút bản nguyên xung đột tẩm vào, lập tức phát ra tiếng xèo xèo chói tai.
Bề mặt kim loại của lệnh bài kịch liệt run rẩy rồi nứt toác ra một rãnh dài đỏ sậm
Giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong đan điền Lâm Mặc đột ngột rung lên bần bật, trào ra một luồng sinh cơ nóng rực xông thẳng lên kinh mạch toàn thân. Hắn cắn chặt răng, vận chuyển công pháp gia truyền, cưỡng ép đè nén luồng dị động này xuống tận sâu đáy khí hải. Ảo ảnh nữ tu kia tuyệt đối không phải là một tàn hồn vô thức trôi dạt. Uy áp từ những sợi tơ mộc linh lơ lửng kia mang theo sát ý thực chất, chỉ cần hắn để lộ ra một chút dao động linh lực không khớp với quy luật của trận pháp, kết cục chắc chắn là vạn tiễn xuyên tâm.
Nữ tu nâng cánh tay hư ảo lên, đầu ngón tay trắng bệch lướt nhẹ qua khoảng không tĩnh lặng. Một âm tiết cổ xưa, tối nghĩa mang theo pháp tắc của tu sĩ bậc cao vang vọng thẳng vào thức hải Lâm Mặc.
Kẻ vãn bối mang huyết mạch nào, cớ sao lại dung túng cho khí tức của Tử Trúc Tổ Mạch xuất hiện ở nơi dơ bẩn này?
Thanh âm vừa dứt, hàng ngàn sợi tơ xanh đồng loạt siết chặt lại, ép sát vào hộ thể linh quang mỏng manh của hắn. Lớp phòng ngự lập tức phát ra những tiếng vỡ vụn răng rắc. Lâm Mặc thở hắt ra một hơi nhọc nhằn, tay trái nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật bên hông. Hắn lấy ra một tấm Mộc Ẩn Phù cấp hai đã sứt mẻ góc cạnh, dồn một tia pháp lực cuối cùng vào rồi không chút do dự bóp nát. Linh lực mộc thuộc tính cuồn cuộn tỏa ra, tạm thời dung nhập vào mạng lưới tơ xanh, tạo ra một khoảnh khắc đình trệ ngắn ngủi để hắn lùi lại nửa bước.
Vãn bối Lâm Mặc, người của Lâm gia tại Tử Trúc Lĩnh, vô tình lạc bước vào cấm địa, tuyệt không có ý mạo phạm tiền bối.
Hắn vừa lên tiếng, tay phải đã âm thầm kết ấn, mượn nhờ mộc khí từ phù lục để che giấu sự tồn tại của giọt bản nguyên. Đáng tiếc, ảo ảnh nữ tu không hề bị chút xảo diệu này làm cho dao động. Đôi mắt lạnh lẽo lóe lên một tia sáng tàn nhẫn, ngón tay hư ảo khẽ điểm xuống mặt nắp quan tài ngọc thạch. Những linh văn hình lá trúc trên bề mặt ngọc thạch lập tức sáng rực lên, tự động thay đổi trận đồ, trích xuất ra một cỗ hấp lực kinh người nhằm thẳng vào đan điền Lâm Mặc.
Khí cơ cường đại khóa chặt khiến luồng linh quang phòng ngự cuối cùng trên người hắn vỡ nát thành từng mảnh đom đóm. Lực hút tàn nhẫn xé rách lớp áo ngoài, trực tiếp tác động lên da thịt, ý đồ cưỡng ép rút lấy giọt Mộc Bản Nguyên ra khỏi cơ thể. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc không chọn lùi lại phòng thủ. Hắn đạp mạnh gót chân lên nền đá, mượn lực phản chấn lao vọt về phía cỗ quan tài. Tay phải hắn vung lên, thu thập một mảnh vỡ lớn nhất của chiếc lệnh bài tử kim ban nãy, bôi lên đó một giọt tinh huyết rồi ném thẳng vào trung tâm trận văn đang xoay tròn.
Đây là một nước cờ đánh cược bằng mạng sống. Mảnh tử kim rỉ sét thấm đẫm tinh huyết vừa chạm vào nắp quan tài liền bốc cháy dữ dội, hóa thành một ngọn lửa màu xám tro tà dị. Thuộc tính tử khí ăn mòn ẩn chứa trong lớp rỉ sét lập tức xung đột gay gắt với linh khí hệ mộc thuần túy của trận pháp phòng ngự. Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất, đánh gãy hoàn toàn cỗ hấp lực đang nhắm vào đan điền Lâm Mặc. Vòng vây tơ xanh trên không trung cũng vì thế mà hỗn loạn, đứt gãy thành từng khúc nhỏ rơi lả tả.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc phá vỡ trận nhãn bằng bạo lực không hề nhỏ. Dư chấn từ vụ va chạm hất văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách đá phía sau. Thần thức bị trận văn phản phệ kịch liệt, tầm nhìn bên mắt phải của hắn triệt để tối sầm lại, chỉ còn đọng lại một màu đen đặc quánh không thể tụ tiêu. Hắn gượng gạo chống nửa thân trên dậy, vội vàng nuốt xuống một viên Hồi Nguyên Đan để ổn định lại nhịp tim đang đập loạn.
Ngay tại vị trí mảnh lệnh bài vừa thiêu rụi, nắp quan tài ngọc thạch đã xuất hiện một vết nứt dài bằng đốt ngón tay. Vết nứt này phá vỡ sự hoàn mỹ của phong ấn, làm lộ ra một góc của vật phẩm bồi táng bên trong. Từ trong khe hở đó, một mùi hương trầm hắc ám rỉ ra, mang theo oán khí vạn năm xông thẳng lên trần thạch thất. Ảo ảnh nữ tu vừa ngửi thấy mùi hương này bỗng nhiên ôm đầu, khuôn mặt sương mù vặn vẹo dữ dội, phát ra một tiếng gào thét thê lương rồi tan biến thành vô số điểm sáng mờ ảo.
nhẫn. Lực hút từ cỗ quan tài ngọc thạch đột ngột gia tăng gấp bội, hóa thành một mũi khoan vô hình đâm xuyên qua lớp phòng ngự mỏng manh, cắm thẳng vào đan điền Lâm Mặc. Thay vì điên cuồng giãy giụa như con mồi sa lưới, nam tử cắn chặt khớp hàm, chủ động tháo bỏ tầng linh lực bảo vệ cuối cùng quanh giọt Mộc Bản Nguyên. Hắn không chọn cách giấu giếm nữa mà quyết định đánh cược một phen. Bằng một nhịp thở gấp gáp, Lâm Mặc tương kế tựu kế, dẫn động luồng tử khí ngai ngái từ vách đá vỡ nát của lăng mộ dung nhập vào sinh cơ đang trào dâng trong kinh mạch.
Tiền bối đã nhận ra nguồn cội, cớ sao lại muốn tuyệt diệt huyết mạch truyền thừa?
Lâm Mặc gầm lên, hai tay nhanh chóng kết ra pháp ấn Thôi Mộc Quyết đặc trưng của gia tộc. Thay vì dùng nó để thúc đẩy linh dược sinh trưởng, hắn đảo ngược lộ tuyến vận công. Luồng linh lực xanh biếc bị cưỡng ép pha lẫn với tử khí tà ác, tuôn trào ra ngoài dọc theo lực hút của trận pháp. Ảo ảnh nữ tu không chút phòng bị, trực tiếp cắn nuốt luồng năng lượng ngụy tạo này. Hàng ngàn sợi tơ mộc linh đang siết chặt bỗng nhiên xỉn màu, bề mặt nổi lên những đốm đen hôi thối, rũ xuống như những cành khô héo úa vì bị tạp khí ăn mòn.
Tàn mộc pha lẫn thi khí, sâu kiến nhà ngươi dám dùng thứ dơ bẩn này vấy bẩn bổn tọa!
Thanh âm uy nghiêm vang lên mang theo sự phẫn nộ tột cùng, chấn động làm vách đá xung quanh rụng lả tả. Nữ tu lập tức nhận ra mưu đồ của đối thủ liền biến chiêu. Nàng phẩy tay áo hư ảo, dứt khoát chặt đứt toàn bộ sợi tơ mộc linh đang kết nối với đan điền Lâm Mặc để ngăn chặn tử khí lây lan vào bản thể. Nàng không dùng linh lực áp chế vật lý nữa mà chuyển sang công kích thẳng vào cội nguồn ý thức. Đôi mắt lạnh lẽo ngưng tụ ra một cây châm vô hình bằng thần thức cường đại, xé toạc không gian, nhắm thẳng vào mi tâm của kẻ mạo phạm mà đâm tới.
Cảm nhận được nguy cơ sinh tử giáng xuống thức hải, Lâm Mặc không chút do dự móc từ trong ngực áo ra một tấm Tán Linh Trận Bàn đã nứt nẻ. Đây vốn là vật phẩm gia tộc dùng để xua tan chướng khí ở đầm lầy, nay trở thành phao cứu sinh duy nhất. Hắn điên cuồng rót toàn bộ pháp lực hệ mộc còn sót lại vào tâm trận, nhưng thay vì khởi động trận nhãn theo lẽ thường, hắn lại dùng ngón tay cái bóp nát viên linh thạch khảm ở vị trí sinh môn. Trận pháp lập tức nghịch chuyển, hút lấy toàn bộ âm khí của thạch thất tạo ra một vòng xoáy linh lực vặn vẹo ngay trước mặt.
Thần thức châm của nữ tu va mạnh vào vòng xoáy nghịch trận, phát ra một tiếng rít gào chói óc tựa như kim loại cọ xát vào ngọc thạch. Trận bàn trong tay Lâm Mặc không chịu nổi áp lực liền nổ tung thành từng mảnh vụn cắm phập vào da thịt hắn. Cỗ lực lượng phản chấn vô hình không tạo ra thương tổn vật lý mà tàn nhẫn xé rách một mảng thần thức. Cơn đau nhức kịch liệt xông thẳng lên não bộ khiến tầm nhìn của nam tử tối sầm lại. Cảm nhận về không gian xung quanh trong bán kính năm trượng lập tức biến mất hoàn toàn, tựa như một kẻ mù lòa bị tước đoạt đi đôi mắt thứ hai.
Cùng lúc đó, chiếc túi trữ vật bên hông hắn rách toạc do dư chấn không gian. Hàng chục gốc linh dược cấp một vất vả thu thập được rơi lả tả xuống nền đá, lập tức bị hỏa độc dưới hố sụt thiêu rụi thành tro bụi. Dù mất đi tài nguyên và một phần tri giác, cú đánh cược của Lâm Mặc đã thành công phá vỡ nhịp điệu tấn công dồn dập của đối phương. Xuyên qua màn sương mù mỏng đi sau cú va chạm thần thức, hắn tinh ý phát hiện ra thân ảnh nữ tu đang mờ dần. Từ dưới gấu đạo bào xanh thẳm của nàng, một sợi xích đen ngòm lộ ra, cắm chặt từ gót chân nối thẳng vào nắp quan tài ngọc thạch.
Nàng vốn dĩ không phải là người bảo hộ cấm địa.
Ý nghĩ xẹt qua đầu Lâm Mặc nhanh như điện xẹt. Sợi xích đen kia tỏa ra dao động phong ấn cực kỳ cổ xưa, bề mặt khắc đầy phù văn cấm kỵ. Nó không ngừng rút lấy mộc khí tinh thuần từ ảo ảnh để nuôi dưỡng cỗ quan tài bên dưới. Hóa ra, thứ khao khát cắn nuốt giọt Mộc Bản Nguyên không phải là tàn hồn vị tiền bối này, mà chính là trận pháp tà ác đang giam cầm nàng. Nữ tu dường như cũng nhận ra bí mật lớn nhất của mình đã bị bại lộ. Đôi tay hư ảo của nàng khẽ run lên, sát ý ngút ngàn trong mắt bất chợt nhường chỗ cho một tia phức tạp xen lẫn bi ai khó dò.
...ngắn ngủi. Ảo ảnh nữ tu dường như nhận ra lớp ngụy trang mộc khí này chỉ là một trò vặt vãnh. Nàng khẽ hừ lạnh một tiếng, mảng không gian trước mặt đột ngột vặn vẹo điên cuồng. Từ trong tầng sương mù, một cây châm vô hình mỏng như cánh ve thoát thai từ thần niệm tinh thuần bất thần bắn ra. Đòn đánh không mang theo ánh sáng chói lọi, nhưng sát ý thực chất đã xé rách lớp phòng ngự yếu ớt vừa thành hình.
Mũi nhọn nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc lao tới. Tốc độ của đòn công kích tinh thần này vượt xa mọi phản ứng vật lý thông thường, mang theo uy áp kinh khủng của một cường giả từng chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan. Không khí trong thạch thất bị ép chặt, phát ra những tiếng nổ đục ngầu liên tiếp. Vách đá lục giác xung quanh vốn đã chịu nhiều tổn hại nay rạn nứt ra từng mảng lớn, rụng lả tả xuống nền đất tạo thành lớp bụi mờ mịt.
Sinh tử cận kề, Lâm Mặc hung hăng cắn rách đầu lưỡi. Hắn mượn chút tỉnh táo từ vị máu tanh nồng và cơn đau xé rách thần hồn để dồn chút linh lực cuối cùng vào tay áo. Một chiếc Tán Linh Trận Bàn chế tác từ gỗ đào ngàn năm trượt rơi xuống lòng bàn tay. Chín mươi chín đạo trận văn khắc nổi trên bề mặt mảnh gỗ lập tức bừng sáng, tỏa ra vầng sáng xám xịt mang theo thuộc tính bài xích vạn vật.
Trận bàn cấp tốc xoay tròn, tạo ra một vòng xoáy nghịch trận khổng lồ chắn ngang quỹ đạo bay của mũi châm vô hình. Đây vốn là pháp khí phòng ngự át chủ bài do đại trưởng lão dốc lòng luyện chế, chuyên dùng để đánh tan kết cấu của các luồng năng lượng ngưng tụ. Hai luồng sức mạnh va chạm không tạo ra tiếng động vật lý nào, nhưng một cỗ sóng âm vô hình lập tức càn quét toàn bộ thạch thất.
Tưởng chừng đòn đánh đã bị ngăn chặn, ảo ảnh nữ tu bỗng biến đổi thủ ấn. Nàng lật úp bàn tay hư ảo, đầu ngón tay khẽ gảy vào khoảng không. Mũi châm thần niệm đang kẹt trong vòng xoáy nghịch trận đột ngột phân liệt. Nó hóa thành hàng chục sợi tơ mỏng li ti, linh hoạt luồn lách qua khe hở của các luồng linh khí xám xịt. Sự biến hóa xảo quyệt này hoàn toàn vượt qua khả năng tính toán của món pháp khí phòng ngự.
Vòng xoáy nghịch trận lập tức sụp đổ. Trận bàn gỗ đào bốc cháy dữ dội rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc nhọn ghim thẳng vào vách đá. Dư chấn tinh thần xuyên thấu qua màng bảo vệ mỏng manh, không đánh trúng mi tâm mà hung hăng cắm phập vào thái dương trái của Lâm Mặc. Hắn lảo đảo lui về sau ba bước, tai trái nháy mắt điếc đặc, rỉ ra từng giọt máu đen ngòm mang theo hơi lạnh buốt óc.
Cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Thức hải của hắn kịch liệt rung chuyển, một phần ba thần hồn bị chém đứt lìa. Tả nhãn của Lâm Mặc nhói lên đau đớn, đồng tử co rút lại rồi chuyển sang màu xám tro. Con mắt này đã vĩnh viễn mất đi khả năng nhìn thấu linh quang, tầm nhìn hiện tại chỉ còn là những mảng màu tối tăm chồng chéo. Tế bào thần kinh bên nửa mặt trái hoàn toàn tổn thương, kéo theo cánh tay trái buông thõng vô lực.
Dù đầu đau như bị búa tạ nện xuống, ý chí cầu sinh vẫn ép tay phải Lâm Mặc vung lên. Năm ngón tay run rẩy kẹp chặt ba lá Dẫn Khí Phù cấp hai cuối cùng dứt khoát ném ra. Thiếu niên không hề ngu ngốc dùng bùa chú để tấn công thẳng vào một tàn hồn mang cảnh giới vượt xa mình. Chỉ dựa vào chút pháp lực cạn kiệt hiện tại, mọi đòn công kích trực diện đều sẽ tan biến như bọt nước trước uy áp bậc cao.
Thay vào đó, ba đạo bùa chú màu vàng sậm bay lượn trên không trung theo một quỹ đạo Tam Tài kỳ lạ. Chúng xé gió lao đi rồi cắm phập vào vũng máu đen chứa đầy tử khí nồng nặc do tàn hồn lão giả để lại lúc trước. Mực chu sa trên mặt giấy bốc cháy rực rỡ, kết nối các đường nét phù văn với nhau hóa thành một trận nhãn tạm thời. Trận nhãn này hoàn toàn bỏ qua linh khí thiên địa, mà điên cuồng hút lấy luồng uế khí xám xịt đang bốc lên.
Âm khí, tử khí và oán niệm của ma tu vốn là thứ khắc tinh chí mạng đối với những thể linh hồn thuần khiết hệ mộc. Dưới sự thôi động điên cuồng của Lâm Mặc, toàn bộ lượng năng lượng tà ác khổng lồ này bị ép chặt lại. Nó cấp tốc ngưng tụ thành một mũi khoan màu đen kịt, bề mặt hiện lên vô số khuôn mặt oán linh vặn vẹo. Mũi khoan uế khí xé rách không gian, gầm thét
nhẫn. Nàng khẽ vung tay áo, hàng trăm sợi tơ thần niệm mỏng như sương mờ trực tiếp xuyên thấu qua lớp mộc khí vừa ngưng tụ. Tán Linh Trận Bàn giấu trong tay áo Lâm Mặc chưa kịp kích hoạt toàn bộ uy năng đã bị tơ thần niệm cắt nát bấy, hóa thành một đống cặn ngọc rơi lả tả xuống nền đá. Lực phản chấn từ trận bàn cộng hưởng với sát ý vô hình đâm thẳng vào mi tâm. Lâm Mặc lùi liền ba bước, tai trái rỉ ra một dòng máu đen ngòm rồi điếc đặc, thức hải rung chuyển dữ dội.
Một phần ba khối thần thức của hắn giống như bị hàng ngàn lưỡi cưa rỉ sét đồng loạt nghiền nát, đau đớn đến mức tầm nhìn xuất hiện vô số ảo ảnh chồng chéo. Hắn lập tức nhận ra kỹ năng vi thao thần niệm phân liệt thành tơ của ảo ảnh này hoàn toàn khắc chế mọi pháp khí phòng ngự vật lý. Nếu tiếp tục dùng linh lực ngạnh kháng, không quá ba nhịp thở, toàn bộ thức hải sẽ bị mảng tơ thần niệm kia giảo sát thành một vũng bùn loãng. Đối mặt với thương tổn tinh thần chí mạng, nam tử gắt gao cắn nát lớp thịt bên trong má, mượn cơn đau xé rát để xua đi sự hỗn loạn đang cắn nuốt não bộ.
Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia quyết tuyệt, hắn không tiếp tục lùi lại phòng thủ mà đột ngột dậm mạnh chân phải xuống rãnh nứt trên phiến đá đen dưới nền thạch thất. Hắn thu hồi toàn bộ linh quang hộ thể, phơi bày nhục thân trước luồng sát cơ, đồng thời rót toàn bộ pháp lực hệ mộc còn sót lại vào đoạn rễ Tử Trúc hóa thạch đang vươn ra từ trung tâm. Đây chính là một đòn nhử mạng đổi mạng cực kỳ hung hiểm. Rễ Tử Trúc hấp thụ lượng linh lực thuần túy, lập tức phát ra một vòng sóng âm trầm đục, cưỡng ép tạo ra một vòng xoáy hấp lực rút lấy sinh cơ từ chính cỗ quan tài ngọc thạch.
Ảo ảnh nữ tu khẽ biến sắc, đôi mắt lạnh lẽo xẹt qua một tia hoảng loạn. Nàng lập tức nhìn thấu ý đồ mượn lực đả lực, dùng cấm kỵ của trận pháp để uy hiếp ngược lại chủ nhân của kẻ vãn bối này. Không thể để cội rễ dơ bẩn kia chạm vào ngọc quan, ảo ảnh vung tay kết ấn, thu hồi hơn một nửa tơ thần niệm đang chực chờ băm vằm thức hải Lâm Mặc. Đám tơ mỏng nhanh chóng chuyển hướng, đan thành một tấm lưới dày đặc bao bọc lấy cỗ quan tài để cắt đứt liên kết với rễ Tử Trúc.
Thế nhưng, nửa số tơ thần niệm còn lại vẫn mang theo pháp tắc vô tình, tàn nhẫn ghim thẳng vào hai bờ vai của Lâm Mặc. Cái giá phải trả cho đòn nhử mồi đến ngay tức khắc. Hai luồng tử khí thấu xương theo tơ thần niệm bạo phát, đóng băng hoàn toàn hệ thống kinh mạch dọc hai cánh tay hắn. Lớp da thịt từ vai trở xuống tái nhợt đi, kết tủa một lớp sương giá màu xám xịt khiến hai tay hắn rủ xuống vô lực, triệt để phế bỏ khả năng kết ấn thi triển pháp thuật.
Chỉ là, chính sự phân tâm chớp nhoáng và quyết định bảo vệ quan tài của ảo ảnh đã tạo ra kẽ hở duy nhất mà Lâm Mặc cần. Hắn ngửa cổ há miệng, dùng chút sức lực tàn dư của cơ hàm phun ra một cây châm gỗ mục nát từ lâu đã ngậm chặt dưới vòm họng. Đây vốn không phải pháp khí luyện chế, mà là một cành trúc khô mang theo chút khí tức của Mộc Bản Nguyên thuần túy, được hắn âm thầm tẩm đẫm loại máu đen kịch độc vừa chảy ra từ tai trái của mình.
Cây châm xé gió bay vút đi trong không gian chật hẹp, mục tiêu hoàn toàn không phải là ảo ảnh nữ tu đang phòng thủ. Quỹ đạo của nó xảo quyệt uốn cong, chuẩn xác cắm ngập vào chiếc lệnh bài tử kim đang lơ lửng phía trên nắp quan tài ngọc. Lệnh bài tử kim vốn đang rỉ sét phân nửa, nay bị huyết dịch dơ bẩn mang theo oán khí và chút bản nguyên xung đột tẩm vào, lập tức phát ra tiếng xèo xèo chói tai.
Bề mặt kim loại của lệnh bài kịch liệt run rẩy rồi nứt toác ra một rãnh dài đỏ sậm
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.