Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 118: Khoảng Trống Rỗng Kinh Hoàng

Đăng: 21/07/2026 19:26 3,517 từ 3 lượt đọc
...khiến thế giới xung quanh Lâm Mặc rơi vào một mảnh tĩnh lặng chết chóc. Hắn không còn nghe thấy tiếng cuồng phong gào thét hay tiếng trận văn ma sát, chỉ còn lại nhịp đập thình thịch vỡ vụn trong lồng ngực. Lực lượng từ việc thiêu đốt thần hồn bản nguyên hóa thành một sợi tơ vàng rực rỡ, hung hăng cắm thẳng vào trận bàn Tử Trúc Dẫn Linh dưới chân. Đồ án bát quái vốn đang xoay xuôi chiều kim đồng hồ đột ngột khựng lại, rít lên những tia lửa linh khí chói lòa rồi điên cuồng đảo ngược. Toàn bộ trọng lực trong phạm vi mười trượng quanh cấm địa nháy mắt tăng vọt lên gấp năm lần.

Thanh cốt xoa tà môn đang giãy giụa giữa lồng giam Thổ thuộc tính lập tức bị ép cong gập xuống. Lớp sương mù xám xịt bao bọc trên thân xoa bỗng nhiên ngưng trệ, giống như một con cá trạch bị sa vào đầm lầy bùn sình đặc quánh. Địa mạch dưới lòng Tử Trúc Lĩnh mượn thế trận pháp nghịch chuyển, hóa thành vô số bàn tay cát vàng khổng lồ vươn lên, gắt gao túm chặt lấy luồng thần hồn mà lão tà tu đang cố sức rút về. Khí tức hoang cổ của đại địa điên cuồng mài mòn lớp tà khí, phát ra những tiếng xèo xèo như nước sôi dội vào hỏa than.

Trên tầng mây huyết sắc, khuôn mặt già nua giấu sau lớp sương mù vặn vẹo dữ dội. Lão quái vật vốn định mượn lực phản chấn để thu hồi pháp bảo, không ngờ tên tiểu bối Luyện Khí lại dám dùng lối đánh tự sát, lấy địa mạch làm thớt, lấy trận pháp làm dao. Nhìn thấy thần hồn của mình sắp bị nghiền nát, lão lập tức gầm lên một tiếng tức tưởi. Ánh mắt tà tu lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn, tay phải vung lên bấm ra một đạo pháp quyết kỳ dị. Lão không thèm giằng co nữa mà chủ động cắt đứt liên hệ với luồng thần niệm trên cốt xoa.

Muốn nuốt thần hồn của lão phu, để xem mạng ngươi có đủ cứng hay không!

Dù Lâm Mặc không nghe được âm thanh, nhưng thần thức của hắn lập tức bắt được luồng ác ý lạnh buốt truyền đến từ trên cao. Luồng thần hồn bị bỏ lại trên thanh cốt xoa không hề tan biến mà nhanh chóng bành trướng, hóa thành một quả cầu ma hỏa màu đen kịt. Lão tà tu đã dùng bí thuật biến phần thần hồn bị cắt đứt thành một quả bom nguyền rủa, nhắm thẳng vào trận tâm nơi Lâm Mặc đang đứng để kích nổ. Hắc hỏa chưa chạm tới đất, nhiệt độ âm hàn đã khiến sương giá kết tủa trên mặt trận bàn, làm mờ đi ba đạo phù văn phòng ngự cốt lõi.

Đối mặt với sát cục mới, Lâm Mặc không hề hoảng loạn lùi bước. Con mắt phải còn lại của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào quả cầu hắc hỏa đang lao xuống. Cánh tay trái đã hóa gỗ vô lực rủ xuống, hắn chỉ có thể dùng tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một tấm phù lục màu vàng sậm vẽ đầy chu sa. Đây là Tức Thổ Phù bậc hai hạ phẩm, con bài tẩy phòng ngự cuối cùng hắn mang theo từ khố phòng gia tộc. Không chút do dự, hắn dán thẳng tấm phù lên bề mặt trận bàn đang rạn nứt, dồn toàn bộ linh lực khô cạn trong đan điền kích hoạt.

Một bức tường đất nện dày cộm mang theo ánh sáng vàng rực rỡ đột ngột trồi lên, chắn ngang giữa Lâm Mặc và quả cầu ma hỏa. Hắc hỏa va chạm với Tức Thổ Phù tạo ra một vụ nổ vô thanh nhưng chấn động cả linh mạch dưới lòng đất. Bức tường đất vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, ma hỏa cũng theo đó tiêu tán hơn phân nửa, nhưng tàn dư của nó vẫn xuyên thấu qua hàng phòng ngự, hóa thành một luồng khói đen đánh thẳng vào ngực Lâm Mặc. Hắn lùi lại ba bước, mỗi bước đạp vỡ một phiến đá thanh thạch.

Không có máu tươi phun ra, nhưng trước ngực Lâm Mặc hiện lên một dấu ấn hình mặt quỷ màu đen lớn bằng bàn tay. Dấu ấn tỏa ra hàn khí thấu xương, lập tức phong bế hoàn toàn ba đường kinh mạch chính ở ngực và bụng. Trận bàn dưới chân hắn rốt cuộc không chịu nổi áp lực chồng chất, phát ra một tiếng vỡ giòn giã rồi nứt làm bốn mảnh, triệt để mất đi ánh sáng. Thanh cốt xoa mất đi thần hồn khống chế liền rơi loảng xoảng xuống nền đất cát, trở thành một khối phế thiết vô chủ.

Trên không trung, tầng mây huyết sắc cũng bắt đầu tan rã, lộ ra thân ảnh lão tà tu đang ôm đầu lảo đảo. Khí tức từ Trúc Cơ trung kỳ của lão suy giảm mạnh xuống sát biên giới sơ kỳ do chịu phản phệ từ việc tự trảm thần hồn. Cục diện giằng co sinh tử trong chớp mắt đã phân định, để lại một khoảng sân ngổn ngang những mảnh vỡ pháp khí và mùi khét lẹt của linh mạch bị thiêu rụi.

n. Ba đạo phù văn cốt lõi của trận pháp dưới chân Lâm Mặc nháy mắt bị lớp băng đen xám phong bế, ánh sáng linh lực chợt tắt lịm. Ngay trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, bàn tay phải của hắn từ trong túi trữ vật đã rút ra một vật thể khô khốc. Đó không phải là pháp khí phòng ngự, mà là một mảnh Khô Trúc Nhất Diệp Phù lưu truyền từ đời gia chủ trước. Tấm phù lục mang màu vàng úa, bên trên khắc họa chằng chịt những đường vân đỏ sậm như máu khô, tỏa ra một cỗ mộc linh khí mục nát nhưng cực kỳ kiên cố.

Lâm Mặc cắn chặt răng, hoàn toàn phớt lờ quả bom nguyền rủa đang giáng xuống đỉnh đầu. Hắn không truyền linh lực vào lá phù để tấn công, mà xoay cổ tay, hung hăng vỗ mạnh Khô Trúc Nhất Diệp Phù thẳng xuống vị trí ba đạo phù văn vừa bị đóng băng.

Mộc tàng ư thổ, đoạn mạch tàng tung!

Khẩu quyết ở trong lòng vừa dứt, lá phù úa vàng lập tức bốc cháy tạo thành một ngọn lửa màu xanh lục. Ngọn lửa này không tỏa nhiệt lượng mà hóa thành vô số rễ cây hư ảo, hung hăng đâm xuyên qua mặt trận bàn, trực tiếp cắt đứt sự liên kết giữa Tử Trúc Dẫn Linh trận và địa mạch bên dưới. Trận pháp khổng lồ đang nghịch chuyển bỗng nhiên đình trệ, toàn bộ uy áp và trọng lực biến mất không còn một mảnh. Quả cầu hắc hỏa mang theo thần niệm tự bạo của tà tu lập tức mất đi mục tiêu khóa chặt, chới với rơi tự do xuống lớp cát vàng vô hại bên cạnh trận tâm.

Trên tầng mây huyết sắc, lão quái vật khẽ ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc. Lão nhận ra tên tiểu bối Luyện Khí vậy mà dám dùng lối đánh tự sát giả tạo để lừa gạt thần thức khóa định của mình.

Khá khen cho tâm trí tàn nhẫn, nhưng muốn mượn đất xả sát khí của lão phu, ngươi còn non lắm!

Giọng nói khàn đục xuyên thấu màn đêm, kèm theo một đạo pháp quyết mới vừa được lão tà tu bấm ra. Quả cầu hắc hỏa vốn sắp chạm đất bỗng nhiên ngừng bành trướng, lớp vỏ ngoài nứt toác. Thay vì phát nổ diện rộng, nó phân tách thành hàng trăm sợi tơ đen ngòm, mang theo âm hỏa ăn mòn thần thức, ngoặt quỹ đạo lao thẳng về phía mi tâm của Lâm Mặc. Lão tà tu đã đổi chiến thuật, chuyển từ tàn phá địa hình sang bí thuật Thần Thức Tỏa, quyết tâm biến thân xác đối thủ thành khôi lỗi ngay tại trận.

Đối mặt với biến số chết người, ánh mắt Lâm Mặc vẫn lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông. Hắn chờ đúng khoảnh khắc hàng trăm sợi tơ nguyền rủa kéo dãn khoảng cách, tay phải lập tức xoay mạnh trận bàn đã được giải phóng khỏi sức ép của địa mạch. Ba đạo phù văn cốt lõi vừa được ngọn lửa xanh thanh tẩy liền dịch chuyển, khớp hoàn hảo với phương vị của gốc Tử Trúc ngàn năm ẩn sâu dưới lòng cấm địa. Trận pháp một lần nữa kết nối, nhưng lần này không phải mượn lực cát vàng, mà trực tiếp rút lấy một tia Tử Trúc Linh Dịch cực kỳ quý giá.

Một luồng sáng màu tím nhạt mang theo sinh cơ bừng bừng từ dưới lòng đất bắn vọt lên, hóa thành một tấm mộc khiên hư ảo chắn ngang tầm mắt Lâm Mặc. Hàng trăm sợi tơ đen ngòm hung hăng đâm sầm vào lớp khiên tím. Sinh cơ thuần khiết của mộc bản nguyên và tử khí nguyền rủa điên cuồng triệt tiêu lẫn nhau, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, bốc lên từng đợt khói xám khét lẹt. Không gian xung quanh vặn vẹo dữ dội bởi sự va chạm của hai luồng lực lượng mang thuộc tính hoàn toàn trái ngược.

Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép điều động linh dịch qua thân thể phàm nhân là vô cùng tàn khốc. Bàn tay phải của Lâm Mặc đang áp trên mặt trận bàn không hề có vết thương hở, nhưng ba ngón tay từ ngón trỏ đến ngón áp út nhanh chóng khô xẹp lại. Làn da bong tróc, thịt rữa ra thành từng hạt tro xám lả tả rơi xuống, chỉ còn trơ lại những đốt xương trắng hếu, triệt để mất đi cảm giác xúc giác. Khô Trúc Nhất Diệp Phù trên tay hắn cũng hoàn toàn vỡ vụn, hóa thành bụi phấn tan biến vào hư không.

Đổi lại sự hy sinh một phần thân thể và bảo vật gia truyền, luồng thần niệm nguyền rủa của lão tà tu rốt cuộc cũng bị mộc khí cắn nuốt sạch sẽ. Thế nhưng, ngay khi lớp khói xám vừa tan đi, một biến cố mới lại xuất hiện. Việc sử dụng Tử Trúc Linh Dịch để chống đỡ đã vô tình làm rò rỉ một tia khí tức bản nguyên của cội trúc ra ngoài màn chắn cấm địa. Trên bầu trời, tầng mây huyết sắc vốn đang dập dờn bỗng nhiên khựng lại, con mắt khổng lồ đục ngầu cuộn trào một cỗ tham lam điên cuồng, gắt gao nhìn chòng chọc vào vị trí sâu nhất dưới lòng đất Lâm gia.

Quả cầu ma hỏa đen kịt trên không trung không hề phát nổ thành sóng xung kích như Lâm Mặc dự liệu. Ngay khi sương giá vừa kết tủa trên mặt trận bàn, khối tà hỏa đột ngột co rút lại rồi vỡ vụn, hóa thành hàng trăm sợi tơ đen ngòm mỏng như sợi tóc. Đây hoàn toàn không phải đòn vật lý, mà là bí thuật Thần Thức Tỏa. Đám tơ nhện mang theo nguyền rủa ăn mòn thần trí uốn lượn quỷ dị, xé rách lớp phòng hộ linh khí mỏng manh, nhắm thẳng vào mi tâm của Lâm Mặc mà lao tới.

Thần thức đã hao tổn gần cạn, Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, dồn tia thanh minh cuối cùng gõ mạnh ngón tay cái lên mặt trận bàn Tử Trúc Dẫn Linh. Phương vị đồ án vừa khớp với tọa độ sâu dưới lòng đất. Một tiếng ong rền rĩ vang lên từ sâu trong cấm địa, kéo theo mùi hương ngai ngái của bùn đất và lá mục. Gốc Tử Trúc ngàn năm rốt cuộc cũng bị lực lượng của trận tâm đánh thức.

Từ dưới lớp cát vàng, vô số sợi rễ tơ màu tím nhạt đâm chồi trồi lên, đan chéo vào nhau tạo thành một bức tường mộc linh sừng sững ngay trước mặt hắn. Những sợi tơ hắc hỏa mang nguyền rủa vừa chạm vào lớp rễ tía liền phát ra tiếng xèo xèo gay gắt. Tử Trúc vốn mang đặc tính thanh lọc tà túy, từng luồng Mộc Bản Nguyên tinh thuần tuôn ra, không ngừng mài mòn sát khí của lão tà tu. Lưới tơ đen bị cản lại cách mi tâm Lâm Mặc chỉ nửa thốn, giằng co kịch liệt tạo ra những tia lửa xanh lét văng khắp nơi.

Trên tầng mây huyết sắc, lão quái vật khẽ ồ lên một tiếng kinh ngạc. Sát cơ trong mắt lão lập tức bị thay thế bởi sự tham lam tột độ khi nhận ra dị tượng này không phải do trận pháp tạo thành. Khí tức thanh khiết đang chống trả kia tuyệt đối là của một linh căn mộc thuộc tính cực kỳ quý hiếm.

"Thì ra Lâm gia các ngươi giấu giếm kỳ trân ngàn năm, thảo nào lại liều mạng bảo vệ đến vậy!"

Giọng nói khàn đục mang theo sự cuồng nhiệt truyền thẳng vào óc Lâm Mặc. Lão tà tu lập tức thay đổi chiến thuật, không thèm dùng Thần Thức Tỏa để biến tên tiểu bối thành khôi lỗi nữa. Lão vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc bình ngọc chạm trổ hình đầu khô lâu. Cầm bình ngọc dốc ngược xuống, một dòng nước đen đặc quánh mùi hủ thi trút ra, hóa thành một cơn mưa hắc thủy dội thẳng xuống bức tường rễ Tử Trúc.

Đây là Thực Mộc Tà Sa, thứ kịch độc chuyên dùng để ô nhiễm và bóc lột bản nguyên của linh mộc. Cơn mưa hắc thủy vừa chạm vào bức tường rễ, màu tím nhạt lập tức bị nhuộm đen một mảng lớn. Gốc Tử Trúc ngàn năm truyền đến một luồng ý niệm đau đớn, buộc phải thu hồi lớp rễ phòng ngự để tránh bị độc tố lan vào mạch chính.

Bức tường mộc linh sụp đổ quá nhanh khiến Lâm Mặc không kịp trở tay. Một sợi tơ hắc hỏa thoi thóp lọt qua khe hở, hung hăng ghim thẳng vào giữa trán hắn. Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng, Lâm Mặc không nôn ra máu, cũng không đứt gãy kinh mạch. Thay vào đó, toàn bộ nhận thức về màu sắc trong mắt phải của hắn nháy mắt bị tước đoạt, thế giới chỉ còn lại hai màu trắng đen xám xịt.

Đáng sợ hơn, một đoạn ký ức về cách vận hành trận pháp phòng ngự vòng ngoài bỗng nhiên bị nguyền rủa xóa sạch khỏi não hải, để lại một khoảng trống rỗng kinh hoàng. Ở dưới chân hắn, mặt trận bàn Tử Trúc Dẫn Linh nứt toác thành ba mảnh, triệt để mất đi khả năng điều khiển địa mạch.

Lão tà tu mượn cơ hội trận pháp đình trệ, ép luồng Thực Mộc Tà Sa len lỏi xuống lòng đất, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt tia Mộc Bản Nguyên. Nếu không cắt đứt luồng tà thủy này trong mười nhịp thở, gốc Tử Trúc ngàn năm, căn cơ quật khởi của toàn bộ Lâm gia, sẽ triệt để hóa thành một khúc gỗ chết.

Hắc hỏa chưa chạm tới đất, nhiệt độ âm hàn đã khiến sương giá kết tủa trên mặt trận bàn. Lâm Mặc cắn chặt răng, cánh tay phải còn lành lặn vung lên, ném ra một tấm thuẫn bằng mai rùa ám vàng. Đây là Huyền Quy Thuẫn, pháp khí phòng ngự bậc trung duy nhất của hồi môn từ mẫu thân hắn. Hắc hỏa va chạm với mặt thuẫn, không phát ra tiếng nổ mà lập tức hòa tan lớp mai rùa thành một vũng bùn đen ngòm. Lực nguyền rủa xuyên thấu qua pháp khí, tước đoạt thẳng vào sinh cơ của người cầm. Mái tóc đen nhánh của Lâm Mặc trong chớp mắt bạc trắng một nửa, thọ nguyên bị bốc hơi ít nhất mười năm.

Lợi dụng khoảnh khắc Huyền Quy Thuẫn câu giờ, dư chấn từ vụ nổ đã hất văng Lâm Mặc ra khỏi trận nhãn. Trận bàn Tử Trúc Dẫn Linh mất đi linh lực khống chế liền nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn sắc lẹm. Bức tường rễ cây xám tro vốn đang bảo vệ trung tâm cấm địa cũng vì thế mà đứt đoạn với nguồn cung cấp địa mạch. Lớp vỏ phòng ngự cuối cùng nhanh chóng khô héo rồi vỡ vụn thành bột mịn. Sương mù tan đi, để lộ ra gốc Tử Trúc ngàn năm đang tỏa ra ánh sáng bích lục tinh thuần. Một giọt Mộc Bản Nguyên to bằng hạt nhãn lơ lửng giữa tán lá, tản mát ra sinh cơ nồng đậm đến mức làm không gian xung quanh gợn sóng.

Trên không trung, lão tà tu sững sờ mất nửa nhịp thở, sau đó đôi mắt đục ngầu lập tức vằn lên tia tham lam điên cuồng. Lão nhận ra giá trị của giọt bản nguyên kia vượt xa cái mạng nhỏ của tên tu sĩ Luyện Khí. Bàn tay khô khốc của lão vươn ra, thay đổi pháp quyết từ công kích sát phạt sang phong tỏa giam cầm. Một chiếc hồ lô màu đen nhánh được tế xuất, miệng hồ lô phun ra một dải cát xám xịt mang mùi hôi thối kinh tởm. Đây chính là Thực Mộc Tà Sa, loại kịch độc chuyên dùng để ô nhiễm linh căn mộc thuộc tính. Dải cát độc hóa thành một tấm lưới khổng lồ, chuẩn xác chụp thẳng xuống cội Tử Trúc nhằm cắt đứt liên kết giữa cây linh mộc và địa mạch.

Thần thức khô cạn khiến tầm nhìn của Lâm Mặc nhòe đi, nhưng hắn biết rõ nếu để tà sa chạm vào bản nguyên, toàn bộ hy vọng của Lâm gia sẽ chấm dứt. Hắn không dùng chút linh lực cuối cùng để ngưng tụ khiên chắn, bởi Luyện Khí kỳ tuyệt đối không thể cản được kịch độc của Trúc Cơ. Thay vào đó, tay phải hắn móc từ thắt lưng ra một tấm Hỏa Bạo Phù cấp một hạ phẩm. Đây là một đòn nhử đầy tuyệt vọng. Lão quái vật nhếch mép cười gằn, cho rằng tên tiểu bối đã cùng đường mạt lộ mới dùng loại bùa chú rác rưởi này để cản đường tà sa.

"Ngu xuẩn!"

Lão tà tu khinh khỉnh mắng mỏ, chuẩn bị chứng kiến Hỏa Bạo Phù bị tà sa nuốt chửng. Thế nhưng, mục tiêu của tấm bùa căn bản không phải là dải cát độc bay trên trời. Lâm Mặc dùng sức ném mạnh tấm phù lục về phía vũng bùn đen ngòm do Huyền Quy Thuẫn tan chảy tạo thành ngay dưới gốc Tử Trúc. Hỏa linh khí bậc thấp vừa chạm vào ngọn lửa nguyền rủa chưa tắt hẳn, lập tức tạo ra một phản ứng dây chuyền cực kỳ hung bạo. Ngũ hành tương khắc, hỏa khí kích động mộc linh lực khổng lồ đang bị dồn nén dưới lòng đất.

Lão tà tu biến sắc, lập tức nhận ra mưu đồ mượn lực đả lực của đối phương. Lão vội vàng bấm quyết thu hồi Thực Mộc Tà Sa nhưng đã quá muộn. Linh mạch cấp hai dưới cấm địa bị kích thích đến mức bạo tẩu, trực tiếp phun trào một cột sáng xanh biếc chọc thủng màn đêm. Dải cát độc vừa chạm vào cột sáng liền bốc cháy xèo xèo, hóa thành những luồng khói độc văng vãi khắp nơi. Hậu quả của việc cưỡng ép địa mạch là mặt đất xung quanh cấm địa sụt lún nghiêm trọng, hình thành một hố sâu hắc ám cắt đứt hoàn toàn lối vào Dược Viên.

Từ trong tâm của luồng linh khí cuồng bạo, gốc Tử Trúc ngàn năm bắt đầu vặn vẹo, lớp vỏ bong tróc để lộ ra những đường vân đỏ như máu. Một mầm măng nhọn hoắt mang theo sát khí sắc bén bất ngờ đâm thủng lớp đất đá. Mầm trúc đỏ rực này dường như hấp thụ tàn dư của trận pháp và huyết khí, vút lên không trung với tốc độ xé gió. Nó găm thẳng vào chiếc hồ lô đen nhánh trên tay lão tà tu, để lại một tiếng nứt vỡ giòn giã. Vết nứt trên pháp bảo lan rộng, rỉ ra một thứ chất lỏng màu đen tanh tưởi, đánh dấu sự biến dị hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của cội linh mộc trấn tộc.
0