Chương 123: Những Sợi Tơ Tà Môn Trên Rễ Trúc
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,969 từ
3 lượt đọc
Lực lượng vạn quân đập nát lớp hỏa quang, tạo ra một tiếng nổ trầm đục chấn động toàn bộ không gian ngầm. Luồng sóng xung kích bạo liệt cuốn theo tàn lửa và bùn đất quét ngang qua, hất văng thân thể tàn tạ của Lâm Mặc lùi lại hơn mười trượng. Hắn cắn chặt răng, mười ngón tay ghim sâu xuống lớp đá nham nhở để hãm đà trượt, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào trung tâm vụ nổ. Nơi đó, ngọn lửa Viêm Bạo Phù đã bị lực lượng cự đại của đoạn rễ quái dị dập tắt quá nửa, chỉ còn lại những vệt khói xám xịt cuộn xoáy.
Từ trong màn khói, một tiếng răng rắc giòn giã vang lên, tiếp theo là vô số mảnh vụn gỗ đen bắn tung tóe. Lão tà tu không hề chết. Thứ bị đoạn rễ tím ngòm đập nát bấy chỉ là một hình nhân thế mạng tạc từ gỗ hòe dính đầy máu tươi. Bóng dáng khô héo của lão lảo đảo hiện ra cách đó năm trượng, nửa bên trái khuôn mặt đã bị hỏa khí thiêu rụi để lộ xương gò má xám xịt. Lão thở hắt ra một ngụm trọc khí, ánh mắt âm tàn liếc nhìn đoạn rễ đang chậm rãi thu lại, cỗ sát cơ nhắm vào Lâm Mặc càng lúc càng nồng đậm.
Lão quái vật này sống sót qua vô số trận chiến sinh tử, lập tức nhìn ra quy luật của sinh vật dưới vực sâu. Đoạn rễ kia không có linh trí, nó chỉ công kích những nơi bùng nổ linh lực cường liệt nhất. Nhận ra điều này, lão tà tu thu hồi ngay ý định dùng pháp thuật quy mô lớn để oanh sát Lâm Mặc. Bàn tay còn lại của lão bấm ra một pháp quyết kỳ dị, mười đầu ngón tay phóng ra những sợi tơ mỏng manh màu xám đen, âm thầm trườn dọc theo mặt đất như bầy rắn độc.
"Tiểu súc sinh, mạng của ngươi lớn thật, nhưng hôm nay phải làm thức ăn cho Tà Mộc dưới vực sâu đi!"
Lão tà tu gằn giọng, mười ngón tay đột ngột siết chặt. Âm Sát Phược Linh Ty nháy mắt búng lên khỏi mặt đất, quấn chặt lấy hai cổ chân và vòng eo của Lâm Mặc. Khác với những đòn tấn công bạo liệt trước đó, loại tơ tà môn này không mang theo sát thương vật lý mà trực tiếp phong tỏa luân chuyển mộc linh khí trong kinh mạch. Lâm Mặc cảm thấy hạ thân lạnh toát, cơ thể không tự chủ được bị một cự lực kéo lê xềnh xệch về phía miệng hố sụt lún, nơi đoạn rễ quái dị đang rục rịch vươn lên lần thứ hai.
Lâm Mặc không giãy giụa điên cuồng, ánh mắt hắn lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn chủ động buông lỏng phòng ngự, mượn lực kéo của đối phương để trượt đi nhanh hơn. Lão tà tu thấy vậy liền nhếch mép cười gở, cho rằng tên Luyện Khí kỳ đã cạn kiệt linh lực, đành nhắm mắt chờ chết. Thế nhưng, lão đã nhầm to. Ngay khi cơ thể bị kéo lướt qua một khối đá ngầm hình mai rùa, tay phải Lâm Mặc đột ngột đập mạnh xuống đất, lôi ra một mặt trận bàn bằng ngọc thạch đã rạn nứt.
Đây chính là trận nhãn phụ của Tụ Linh Trận mà hắn đã âm thầm bố trí từ trước khi giao chiến. Thay vì kích hoạt trận pháp để phòng ngự, Lâm Mặc truyền toàn bộ tia thần thức cuối cùng vào mặt ngọc, cưỡng ép đảo ngược trận văn. Trận bàn phát ra một tiếng vỡ vụn chói tai. Toàn bộ mộc linh khí tinh thuần còn sót lại trong bán kính mười trượng không dội vào Lâm Mặc, mà theo Âm Sát Phược Linh Ty truyền ngược thẳng vào cơ thể lão tà tu.
Sự biến hóa này diễn ra trong chớp mắt. Lão tà tu đang đắc ý bỗng cảm thấy một cỗ linh khí cuồng bạo tràn vào kinh mạch, biến cơ thể lão thành một ngọn đuốc linh lực sáng rực giữa màn đêm tăm tối. Đoạn rễ quái dị vừa định lao về phía Lâm Mặc lập tức khựng lại. Cảm nhận được nguồn linh lực khổng lồ đột ngột bùng nổ từ phía lão tà tu, nó chuyển hướng, xé gió lao thẳng tới với tốc độ còn kinh hoàng hơn trước.
"Không thể nào!"
Lão tà tu hoảng loạn hét lên, muốn cắt đứt tơ linh lực nhưng đã quá muộn. Đoạn rễ quấn chặt lấy nửa thân dưới của lão, những chiếc gai nhọn hoắt đâm xuyên qua lớp linh khí hộ thể, bắt đầu điên cuồng hút lấy sinh cơ. Lão cắn đứt đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đen ngòm bao bọc lấy nguyên thần, dứt khoát bỏ lại nửa thân dưới đang bị nghiền nát. Một đạo huyết quang yếu ớt xé rách không gian, mang theo nửa thân trên của lão chạy trối chết về phía bìa rừng Tử Trúc, để lại một tiếng rú thảm thiết vang vọng.
Ở đầu bên này, Lâm Mặc cũng phải trả một cái giá cực đắt cho đòn mượn đao giết người vừa rồi. Trận bàn vỡ nát khiến tia thần thức kết nối trực tiếp bị băm vằm thành trăm mảnh. Cơn đau không đến từ thể xác mà dội thẳng vào thức hải. Tầm nhìn của hắn tối sầm lại, cảnh giới thần thức vốn đang chớm chạm ngưỡng Trúc Cơ nháy mắt tụt dốc không phanh, ngã lùi về Luyện Khí tầng tám. Cảm giác trống rỗng và choáng váng ập đến khiến hắn gục hẳn xuống mặt bùn lạnh lẽo.
Khi tầm nhìn dần khôi phục, Lâm Mặc chậm rãi chống tay nhổm dậy. Đoạn rễ quái dị đã rút sâu vào lòng đất sau khi no nê huyết nhục, để lại một cái hố sâu hoắm bốc lên chướng khí màu tím độc hại. Ngay tại mép hố, nơi lão tà tu vừa đứt đoạn thân thể, một chiếc nhẫn xương màu đen tuyền đang nằm lăn lóc giữa vũng máu nhầy nhụa. Hắn hít một hơi thật sâu, kéo lê đôi chân tê dại bước tới, vung tay thu lấy chiếc Hắc Cốt Giới Chỉ còn vương vãi tà khí.
oạn tơ tà môn để lướt đi trên mặt đất, trượt nhanh hơn về phía miệng vực sâu. Bàn tay phải của hắn nãy giờ vẫn bấu chặt dưới lớp đá vụn rốt cuộc cũng vung lên. Thứ được hắn lôi ra là một mặt trận bàn bằng đồng thau đã nứt nẻ quá nửa, bề mặt khắc chi chít những đường trận văn cổ xưa. Ở trung tâm trận bàn, một viên linh thạch hỏa thuộc tính đang nhấp nháy ánh sáng đỏ rực đầy bất ổn. Đây chính là trận nhãn dự phòng của Hỏa Tự Trận mà Lâm gia dùng để sấy khô linh dược, sớm được hắn âm thầm đào lên khỏi lòng đất từ trước khi vụ nổ bùa chú xảy ra.
Bị phong tỏa mộc linh khí, Lâm Mặc hoàn toàn không thể thi triển mộc hệ pháp thuật sở trường để tự vệ. Nhưng hắn căn bản không định dùng linh lực của bản thân để đối kháng trực diện với một kẻ địch cảnh giới cao hơn. Hắn dồn toàn bộ luồng thần thức mỏng manh còn sót lại thâm nhập thẳng vào lõi trận bàn. Viên hỏa linh thạch nháy mắt bị ép đến cực hạn, tỏa ra một luồng hỏa linh khí cuồng bạo. Tuy nhiên, luồng năng lượng này lại bị hắn dùng thần thức gắt gao bao bọc, đóng gói chặt chẽ bên trong lớp vỏ đồng thau, không để lọt ra ngoài dù chỉ một tia hỏa lạp tử nhỏ nhất.
Lâm Mặc nín thở, mượn đà trượt trên mặt đất do tơ tà môn kéo đi, cổ tay phải dùng hết sức lực bình sinh hất văng mặt trận bàn về phía trước. Đạo cụ bằng đồng thau nặng trịch vẽ ra một vệt tàn ảnh xé gió, lao thẳng đến vị trí lão tà tu đang đứng. Lão già khô héo nheo mắt nhìn vật thể lạ bay tới, ban đầu còn định vung tay áo tạo ra một luồng âm phong để hất văng nó đi. Nhưng ngay khoảnh khắc luồng thần thức dò đường của lão chạm vào bề mặt trận bàn, sắc mặt lão quái vật đột ngột đại biến.
Trận nhãn sắp bạo, thằng ranh con muốn mượn đao giết người!
Lão tà tu gằn giọng rít lên, lập tức hiểu ra ý đồ thâm độc của tên tiểu bối. Nếu để mặt trận bàn nổ tung ngay cạnh mình, luồng linh lực khổng lồ chắc chắn sẽ biến lão thành ngọn đuốc sáng nhất trong đêm, thu hút toàn bộ sự chú ý của đoạn rễ quái dị dưới vực sâu. Không chút do dự, lão vội vàng bấm quyết cắt đứt sự liên kết với Âm Sát Phược Linh Ty đang trói Lâm Mặc. Hai tay lão điên cuồng vỗ vào túi trữ vật, lôi ra một tấm bùa chú màu đen dán thẳng lên ngực áo, đồng thời mượn lực đẩy của phù lục để bứt tốc lùi về sau, né tránh quỹ đạo bay của trận bàn.
Nhưng Lâm Mặc làm sao có thể để con mồi dễ dàng thoát khỏi cạm bẫy đã dày công giăng sẵn. Khoảng cách mười trượng là quá đủ để một tu sĩ Luyện Khí thao túng trận bàn đã được kích hoạt sẵn của gia tộc mình. Khi mặt trận bàn bằng đồng thau vừa bay đến cách lão già ba trượng, Lâm Mặc trực tiếp chặt đứt sợi thần thức liên kết của chính mình. Sự bao bọc biến mất, viên hỏa linh thạch bên trong lõi trận bàn mất đi sự khống chế, cộng thêm lực ma sát với không khí, nháy mắt bộc phát ra toàn bộ hỏa linh khí bị dồn nén bấy lâu.
Một quả cầu lửa chói lòa bùng lên giữa không trung, nhiệt độ nóng bỏng thiêu rụi cả màn sương độc xung quanh, làm không gian vặn vẹo. Đúng như dự liệu, luồng linh lực ba động cực kỳ mãnh liệt từ vụ nổ trận bàn lập tức kích thích sinh vật dưới vực thẳm. Đoạn rễ cây tím ngòm to bằng cột đình đang chao đảo dưới miệng hố đột ngột dừng lại. Nó xé rách không gian, mang theo tiếng rít gào chói tai quật thẳng về phía quả cầu lửa, nơi lão tà tu đang cố gắng lùi lại để tẩu thoát.
Để đổi lấy cơ hội tuyệt sát này, cái giá Lâm Mặc phải trả hoàn toàn không hề nhỏ. Việc chủ động chặt đứt thần thức đang liên kết với trận bàn đang trong trạng thái bạo phát khiến nê hoàn cung của hắn chịu một cú sốc kinh hoàng. Không có máu tươi tuôn trào hay kinh mạch đứt gãy, nhưng mắt phải của Lâm Mặc đột ngột tối sầm lại, thị lực hoàn toàn biến mất. Cơn đau buốt óc nhói lên từ sâu trong hốc mắt, hệ thần kinh bị chấn động mạnh khiến nửa thân trên của hắn tê liệt, ngã vật xuống lớp bùn đất lạnh lẽo nằm sát ngay mép vực sâu.
Ở phía bên kia, tấm bùa chú hộ thân của lão tà tu vừa tạo ra một màn chắn hắc ám đã bị đoạn rễ khổng lồ đập nát như giấy vụn. Khúc rễ tím ngòm mang theo cự lực vạn quân quật trúng bả vai phải của lão. Tiếng xương vỡ vụn vang lên rợn người, toàn bộ cánh tay và một phần bả vai của lão già bị nghiền nát thành một đống bầy nhầy. Lão thét lên một tiếng thê lương, thân hình tàn tạ bị lực phản chấn hất văng ngược về phía gốc Tử Trúc ngàn năm đang trơ trọi giữa cấm địa.
Lâm Mặc không giãy giụa điên cuồng, ánh mắt hắn lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn chủ động buông lỏng phòng ngự, mượn lực kéo của đạo Âm Sát Phược Linh Ty để trượt nhanh về phía miệng hố sụt lún. Quỹ đạo trượt thoạt nhìn như bị động, gót chân cày xới mặt đất tạo thành hai rãnh bùn sâu hoắm, nhưng thực chất hắn đang khéo léo gạt đi lớp đất đá ngổn ngang. Điểm đến thực sự của hắn chính là vị trí chôn giấu một mảnh trận bàn hỏa thuộc tính đã rạn nứt từ đợt phòng thủ trước, hiện chỉ cách đó vỏn vẹn ba trượng. Hắn muốn mượn thân thể mình làm mồi nhử, thu hẹp khoảng cách đến mức tối đa để kích nổ vật này, lôi kéo lão tà tu vào tầm ảnh hưởng của ngọn lửa.
Thế nhưng, một lão quái vật từng sống sót qua hàng trăm trận huyết chiến ở Nam Cương làm sao dễ dàng mắc lừa một chiêu dụ địch đơn giản. Lão tà tu nheo con mắt còn lại nhìn thân ảnh thiếu niên đang trượt tới quá đỗi mượt mà, không hề có chút hoảng loạn nào của kẻ sắp rơi vào miệng cọp. Trong lòng lão đột nhiên dâng lên một cỗ cảnh giác cao độ. Lão hừ lạnh một tiếng, mười ngón tay đang không ngừng bấm quyết lập tức khựng lại, không tiếp tục thu tơ mà mạnh mẽ đổi chiều vặn xoắn.
"Muốn mượn lực kéo lê lão phu vào bẫy? Tiểu bối, ngươi còn non nớt lắm!"
Giọng nói già nua khàn đục vang lên mang theo sự trào phúng lạnh lẽo. Cùng với cái siết tay của lão, toàn bộ Âm Sát Phược Linh Ty đang quấn quanh người Lâm Mặc lập tức hóa cứng như thiết thép, ghim chặt thân thể hắn xuống mặt đất cách miệng vực đúng hai trượng. Từ mười đầu ngón tay lão tà tu, một luồng hắc hỏa âm hàn men theo sợi tơ xám xịt truyền thẳng vào cơ thể thiếu niên. Luồng tà hỏa này không mang tính sát thương phá hủy kinh mạch, mà trực tiếp đóng băng tri giác ở tứ chi. Hai bàn tay đang giấu trong tay áo của Lâm Mặc lập tức cứng đờ, các khớp xương đông cứng lại, hoàn toàn mất đi khả năng bóp nát ngọc giản hay ném ra phù lục phòng thân.
Cảm nhận tứ chi hoàn toàn tê liệt, Lâm Mặc vẫn cắn chặt khớp hàm, không để lộ ra nửa điểm hoảng sợ. Hắn dứt khoát nhắm nghiền hai mắt, từ bỏ việc điều động chân nguyên trong đan điền. Thay vào đó, hắn dồn toàn bộ thần thức ít ỏi còn sót lại phóng thẳng xuống lòng đất, tìm kiếm những sợi rễ non của gốc Tử Trúc ngàn năm vừa bị chấn động làm đứt lìa. Hắn không thể dùng tay kích hoạt trận bàn, nhưng lại mượn mộc linh khí tinh thuần từ tàn dư Tử Trúc Linh Dịch đang rỉ ra trong đất làm vật dẫn. Một cỗ chấn động thần thức cực nhỏ truyền qua địa mạch, men theo hệ thống rễ cây âm thầm bám vào lớp tơ tà môn đang kết nối giữa hai người.
Việc cưỡng ép thần thức xuyên qua Âm Sát Phược Linh Ty mang đến một cái giá cực kỳ thảm liệt, hoàn toàn không phải là nỗi đau thể xác thông thường. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng từng tia thần hồn của mình đang bị hắc hỏa ăn mòn, tạo ra tiếng xèo xèo quỷ dị vang vọng ngay trong thức hải. Đồng tử mắt phải của hắn đột ngột giãn to, vằn vện những tia máu đen kịt rồi mất đi tiêu cự. Toàn bộ thế giới trong tầm nhìn bên phải của hắn nháy mắt phai nhạt, vĩnh viễn mất đi khả năng phân biệt màu sắc, chỉ còn lại hai mảng xám đen u ám. Cùng lúc đó, mười chiếc móng tay của hắn hoại tử nhanh chóng, bong tróc khỏi lớp da thịt tái nhợt rồi rụng lả tả xuống bùn đất.
Bù lại cho cái giá vĩnh viễn suy giảm thị lực và xúc giác đó, một luồng mộc linh khí sắc bén đã thuận lợi kích hoạt mảnh trận bàn bị chôn vùi. Tuy nhiên, vụ nổ không hề xảy ra ở vị trí của Lâm Mặc. Nhờ sự dẫn dắt của rễ Tử Trúc, hắn đã âm thầm dời điểm bạo phát của trận nhãn dọc theo địa mạch.
Một tiếng ầm trầm đục rạn nứt đất đá vang lên ngay dưới chân lão tà tu. Ngọn lửa màu cam bạo liệt pha lẫn sắc tím của mộc linh khí bùng lên dữ dội, hóa thành một cột hỏa trụ cắn nuốt lớp phòng ngự hộ thể mỏng manh mà lão già vừa vội vã dựng lên. Bị ngọn lửa bất ngờ thiêu đốt từ dưới lên, lão tà tu hét lên một tiếng thê lương, buộc phải vận chuyển toàn bộ tu vi Trúc Cơ kỳ để ngưng tụ ra một tấm khiên chân nguyên khổng lồ cản lại hỏa hoạn.
Sự bùng nổ linh khí ở cường độ cao này rực rỡ chẳng khác nào một ngọn đuốc sáng rực giữa đêm đen. Từ sâu dưới hố sụt lún, tiếng kim loại cọ xát chói tai lại một lần nữa vang lên. Đoạn rễ tà mộc khổng lồ màu tím ngòm dường như đã khóa chặt được mục tiêu mới, nó vươn ra khỏi vực sâu mang theo uy áp kinh người, nhắm thẳng vào tấm khiên linh lực đang rực sáng của lão tà tu mà quật tới.
Lâm Mặc trượt dài trên nền đất xám xịt, thân thể bị kéo xệch về phía mép hố sâu tử địa. Hắn buông lỏng toàn bộ đan điền, mặc cho Âm Sát Phược Linh Ty cắn nuốt chút mộc linh khí ít ỏi còn sót lại trên bề mặt da thịt. Khoảng cách mười trượng, năm trượng, rồi ba trượng. Ánh mắt hắn ghim chặt vào vũng bùn lầy rỉ ra thứ chất lỏng màu tím nhạt, nơi những sợi rễ phụ của Tử Trúc ngàn năm vừa bị đứt lìa. Hắn đang chờ đợi một thời cơ duy nhất, khi cự ly đủ gần để thần thức không bị tiêu hao bởi chướng khí vây quanh.
Ngay khi gót chân chạm tới rìa vũng linh dịch, một nụ cười lạnh lẽo xẹt qua khóe môi thiếu niên họ Lâm. Thay vì tụ lực giãy giụa như lẽ thường, hắn nhắm nghiền hai mắt, đem toàn bộ thần thức ngưng tụ thành một mũi dùi vô hình, đâm thẳng xuống vũng Tử Trúc Linh Dịch. Thứ chất lỏng chí dương chí mộc này lập tức trở thành vật dẫn hoàn hảo. Thần thức của hắn mượn đường linh dịch, men theo chính những sợi tơ xám đen đang quấn chặt quanh người, bạo phát truyền ngược về phía kẻ thi triển. Đây không phải là thuật pháp tấn công, mà là một thủ đoạn di hoa tiếp mộc mạo hiểm tột cùng.
Lão tà tu đang đắc ý thu lưới, chợt thấy lòng bàn tay truyền đến một trận bỏng rát thấu xương. Lão hoảng hốt cúi xuống, phát hiện những sợi tơ tà môn của mình đang chuyển sang màu xanh lục dạt dào sinh cơ. Sinh cơ này đối với tà tu tu luyện âm hỏa chẳng khác nào kịch độc. Lão quái vật nháy mắt hiểu ra mưu kế của tên tiểu bối. Hắn không định thoát khốn, mà muốn dồn toàn bộ mộc linh khí tinh thuần nhất sang phía bên này, biến lão thành một ngọn đuốc linh lực khổng lồ rực sáng giữa đêm đen để dẫn dụ sinh vật dưới vực sâu.
Ranh con muốn chết chung sao.
Lão tà tu rít gào trong lòng, quyết đoán vung tay trái lên, móng tay sắc nhọn găm thẳng vào mạch môn tay phải hòng cưỡng ép chặt đứt liên kết của Phược Linh Ty. Lão thà chịu phản phệ kinh mạch chứ quyết không làm bia ngắm.
Thế nhưng Lâm Mặc đã tính toán từ trước một bước. Hắn không tiếc cái giá phải trả, trực tiếp thiêu đốt một mảng thọ nguyên ở luân xa thứ ba. Lọn tóc bên thái dương phải của hắn bạc trắng trong chớp mắt, đổi lấy một luồng thần hồn dẻo dai cắn chặt lấy đầu dây bên kia, khóa cứng pháp quyết của lão quái vật trong đúng một nhịp thở. Bó tơ xám đen không thể đứt gãy, trở thành cầu nối truyền dẫn linh khí không ngừng nghỉ.
Sự giằng co giữa hai cỗ lực lượng âm dương lập tức tạo ra một vụ nổ linh khí vô thanh nhưng chói lòa ngay tại vị trí lão tà tu đứng. Y như rằng, vực sâu dưới lòng đất sôi trào. Đoạn rễ tím ngòm to bằng cột đình không vung lên từ không trung nữa mà trực tiếp đâm xuyên qua lớp đá cứng, trồi lên ngay dưới chân lão quái vật. Tốc độ của nó vượt xa sự phản ứng của một tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong đã tàn tạ, mang theo uy áp vỡ nát cả không gian.
Một âm thanh xé rách da thịt vang lên rợn người. Đoạn rễ xuyên thủng bả vai phải của lão tà tu, ghim chặt lão lên không trung như một con rối rách nát. Lão rú lên một tiếng thê lương, tay trái vung lên một thanh cốt đao khắc đầy oán văn, hung hăng chém đứt lìa cánh tay phải của chính mình để thoát khỏi nhát cắm tử thần. Nửa thân trên của lão đầm đìa máu đen, lảo đảo lùi lại phía sau, triệt để mất đi khả năng kết ấn pháp thuật.
Cùng lúc đó, chiếc túi trữ vật dắt bên hông lão bị dư chấn xé rách, vô số đồ vật rơi lả tả xuống hố sâu. Lâm Mặc vươn bàn tay đã khôi phục tri giác chộp lấy một vật thể vừa văng ngang qua mặt mình. Đó là một tấm lệnh bài bằng đồng rỉ sét, mặt trên khắc chìm hai chữ Huyết Sát tản ra hàn khí thấu xương. Vật chứng này chắc chắn là manh mối giải thích vì sao lão tà tu lại biết rõ đường vào cấm địa Tử Trúc Lĩnh đến vậy.
Chưa kịp cất lệnh bài vào ngực áo, nền đất dưới lưng Lâm Mặc bỗng nhiên nứt toác thành mạng nhện. Trọng lượng của đoạn rễ khổng lồ vừa quật xuống đã phá vỡ hoàn toàn kết cấu của trận bàn phong ấn cũ nát. Toàn bộ mảng địa mạch bán kính ba trượng sụp đổ hoàn toàn. Hố sụt lún mở rộng gấp ba lần, kéo theo cả Lâm Mặc cùng vô số tảng đá lớn rớt thẳng xuống tầng không gian hắc ám ngập tràn chướng khí.
Trong tiếng gió rít gào bên tai khi rơi tự do, Lâm Mặc mở bừng mắt. Hắn mơ hồ nhìn thấy dưới đáy vực sâu không chỉ có một đoạn rễ. Trong màn sương tím sậm, nương theo ánh sáng mờ ảo của linh mạch vỡ nát, hàng trăm con mắt màu hổ phách to bằng chiếc đèn lồng đang đồng loạt mở ra, lạnh lẽo khóa chặt lấy con mồi vừa rơi xuống.
Từ trong màn khói, một tiếng răng rắc giòn giã vang lên, tiếp theo là vô số mảnh vụn gỗ đen bắn tung tóe. Lão tà tu không hề chết. Thứ bị đoạn rễ tím ngòm đập nát bấy chỉ là một hình nhân thế mạng tạc từ gỗ hòe dính đầy máu tươi. Bóng dáng khô héo của lão lảo đảo hiện ra cách đó năm trượng, nửa bên trái khuôn mặt đã bị hỏa khí thiêu rụi để lộ xương gò má xám xịt. Lão thở hắt ra một ngụm trọc khí, ánh mắt âm tàn liếc nhìn đoạn rễ đang chậm rãi thu lại, cỗ sát cơ nhắm vào Lâm Mặc càng lúc càng nồng đậm.
Lão quái vật này sống sót qua vô số trận chiến sinh tử, lập tức nhìn ra quy luật của sinh vật dưới vực sâu. Đoạn rễ kia không có linh trí, nó chỉ công kích những nơi bùng nổ linh lực cường liệt nhất. Nhận ra điều này, lão tà tu thu hồi ngay ý định dùng pháp thuật quy mô lớn để oanh sát Lâm Mặc. Bàn tay còn lại của lão bấm ra một pháp quyết kỳ dị, mười đầu ngón tay phóng ra những sợi tơ mỏng manh màu xám đen, âm thầm trườn dọc theo mặt đất như bầy rắn độc.
"Tiểu súc sinh, mạng của ngươi lớn thật, nhưng hôm nay phải làm thức ăn cho Tà Mộc dưới vực sâu đi!"
Lão tà tu gằn giọng, mười ngón tay đột ngột siết chặt. Âm Sát Phược Linh Ty nháy mắt búng lên khỏi mặt đất, quấn chặt lấy hai cổ chân và vòng eo của Lâm Mặc. Khác với những đòn tấn công bạo liệt trước đó, loại tơ tà môn này không mang theo sát thương vật lý mà trực tiếp phong tỏa luân chuyển mộc linh khí trong kinh mạch. Lâm Mặc cảm thấy hạ thân lạnh toát, cơ thể không tự chủ được bị một cự lực kéo lê xềnh xệch về phía miệng hố sụt lún, nơi đoạn rễ quái dị đang rục rịch vươn lên lần thứ hai.
Lâm Mặc không giãy giụa điên cuồng, ánh mắt hắn lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn chủ động buông lỏng phòng ngự, mượn lực kéo của đối phương để trượt đi nhanh hơn. Lão tà tu thấy vậy liền nhếch mép cười gở, cho rằng tên Luyện Khí kỳ đã cạn kiệt linh lực, đành nhắm mắt chờ chết. Thế nhưng, lão đã nhầm to. Ngay khi cơ thể bị kéo lướt qua một khối đá ngầm hình mai rùa, tay phải Lâm Mặc đột ngột đập mạnh xuống đất, lôi ra một mặt trận bàn bằng ngọc thạch đã rạn nứt.
Đây chính là trận nhãn phụ của Tụ Linh Trận mà hắn đã âm thầm bố trí từ trước khi giao chiến. Thay vì kích hoạt trận pháp để phòng ngự, Lâm Mặc truyền toàn bộ tia thần thức cuối cùng vào mặt ngọc, cưỡng ép đảo ngược trận văn. Trận bàn phát ra một tiếng vỡ vụn chói tai. Toàn bộ mộc linh khí tinh thuần còn sót lại trong bán kính mười trượng không dội vào Lâm Mặc, mà theo Âm Sát Phược Linh Ty truyền ngược thẳng vào cơ thể lão tà tu.
Sự biến hóa này diễn ra trong chớp mắt. Lão tà tu đang đắc ý bỗng cảm thấy một cỗ linh khí cuồng bạo tràn vào kinh mạch, biến cơ thể lão thành một ngọn đuốc linh lực sáng rực giữa màn đêm tăm tối. Đoạn rễ quái dị vừa định lao về phía Lâm Mặc lập tức khựng lại. Cảm nhận được nguồn linh lực khổng lồ đột ngột bùng nổ từ phía lão tà tu, nó chuyển hướng, xé gió lao thẳng tới với tốc độ còn kinh hoàng hơn trước.
"Không thể nào!"
Lão tà tu hoảng loạn hét lên, muốn cắt đứt tơ linh lực nhưng đã quá muộn. Đoạn rễ quấn chặt lấy nửa thân dưới của lão, những chiếc gai nhọn hoắt đâm xuyên qua lớp linh khí hộ thể, bắt đầu điên cuồng hút lấy sinh cơ. Lão cắn đứt đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đen ngòm bao bọc lấy nguyên thần, dứt khoát bỏ lại nửa thân dưới đang bị nghiền nát. Một đạo huyết quang yếu ớt xé rách không gian, mang theo nửa thân trên của lão chạy trối chết về phía bìa rừng Tử Trúc, để lại một tiếng rú thảm thiết vang vọng.
Ở đầu bên này, Lâm Mặc cũng phải trả một cái giá cực đắt cho đòn mượn đao giết người vừa rồi. Trận bàn vỡ nát khiến tia thần thức kết nối trực tiếp bị băm vằm thành trăm mảnh. Cơn đau không đến từ thể xác mà dội thẳng vào thức hải. Tầm nhìn của hắn tối sầm lại, cảnh giới thần thức vốn đang chớm chạm ngưỡng Trúc Cơ nháy mắt tụt dốc không phanh, ngã lùi về Luyện Khí tầng tám. Cảm giác trống rỗng và choáng váng ập đến khiến hắn gục hẳn xuống mặt bùn lạnh lẽo.
Khi tầm nhìn dần khôi phục, Lâm Mặc chậm rãi chống tay nhổm dậy. Đoạn rễ quái dị đã rút sâu vào lòng đất sau khi no nê huyết nhục, để lại một cái hố sâu hoắm bốc lên chướng khí màu tím độc hại. Ngay tại mép hố, nơi lão tà tu vừa đứt đoạn thân thể, một chiếc nhẫn xương màu đen tuyền đang nằm lăn lóc giữa vũng máu nhầy nhụa. Hắn hít một hơi thật sâu, kéo lê đôi chân tê dại bước tới, vung tay thu lấy chiếc Hắc Cốt Giới Chỉ còn vương vãi tà khí.
oạn tơ tà môn để lướt đi trên mặt đất, trượt nhanh hơn về phía miệng vực sâu. Bàn tay phải của hắn nãy giờ vẫn bấu chặt dưới lớp đá vụn rốt cuộc cũng vung lên. Thứ được hắn lôi ra là một mặt trận bàn bằng đồng thau đã nứt nẻ quá nửa, bề mặt khắc chi chít những đường trận văn cổ xưa. Ở trung tâm trận bàn, một viên linh thạch hỏa thuộc tính đang nhấp nháy ánh sáng đỏ rực đầy bất ổn. Đây chính là trận nhãn dự phòng của Hỏa Tự Trận mà Lâm gia dùng để sấy khô linh dược, sớm được hắn âm thầm đào lên khỏi lòng đất từ trước khi vụ nổ bùa chú xảy ra.
Bị phong tỏa mộc linh khí, Lâm Mặc hoàn toàn không thể thi triển mộc hệ pháp thuật sở trường để tự vệ. Nhưng hắn căn bản không định dùng linh lực của bản thân để đối kháng trực diện với một kẻ địch cảnh giới cao hơn. Hắn dồn toàn bộ luồng thần thức mỏng manh còn sót lại thâm nhập thẳng vào lõi trận bàn. Viên hỏa linh thạch nháy mắt bị ép đến cực hạn, tỏa ra một luồng hỏa linh khí cuồng bạo. Tuy nhiên, luồng năng lượng này lại bị hắn dùng thần thức gắt gao bao bọc, đóng gói chặt chẽ bên trong lớp vỏ đồng thau, không để lọt ra ngoài dù chỉ một tia hỏa lạp tử nhỏ nhất.
Lâm Mặc nín thở, mượn đà trượt trên mặt đất do tơ tà môn kéo đi, cổ tay phải dùng hết sức lực bình sinh hất văng mặt trận bàn về phía trước. Đạo cụ bằng đồng thau nặng trịch vẽ ra một vệt tàn ảnh xé gió, lao thẳng đến vị trí lão tà tu đang đứng. Lão già khô héo nheo mắt nhìn vật thể lạ bay tới, ban đầu còn định vung tay áo tạo ra một luồng âm phong để hất văng nó đi. Nhưng ngay khoảnh khắc luồng thần thức dò đường của lão chạm vào bề mặt trận bàn, sắc mặt lão quái vật đột ngột đại biến.
Trận nhãn sắp bạo, thằng ranh con muốn mượn đao giết người!
Lão tà tu gằn giọng rít lên, lập tức hiểu ra ý đồ thâm độc của tên tiểu bối. Nếu để mặt trận bàn nổ tung ngay cạnh mình, luồng linh lực khổng lồ chắc chắn sẽ biến lão thành ngọn đuốc sáng nhất trong đêm, thu hút toàn bộ sự chú ý của đoạn rễ quái dị dưới vực sâu. Không chút do dự, lão vội vàng bấm quyết cắt đứt sự liên kết với Âm Sát Phược Linh Ty đang trói Lâm Mặc. Hai tay lão điên cuồng vỗ vào túi trữ vật, lôi ra một tấm bùa chú màu đen dán thẳng lên ngực áo, đồng thời mượn lực đẩy của phù lục để bứt tốc lùi về sau, né tránh quỹ đạo bay của trận bàn.
Nhưng Lâm Mặc làm sao có thể để con mồi dễ dàng thoát khỏi cạm bẫy đã dày công giăng sẵn. Khoảng cách mười trượng là quá đủ để một tu sĩ Luyện Khí thao túng trận bàn đã được kích hoạt sẵn của gia tộc mình. Khi mặt trận bàn bằng đồng thau vừa bay đến cách lão già ba trượng, Lâm Mặc trực tiếp chặt đứt sợi thần thức liên kết của chính mình. Sự bao bọc biến mất, viên hỏa linh thạch bên trong lõi trận bàn mất đi sự khống chế, cộng thêm lực ma sát với không khí, nháy mắt bộc phát ra toàn bộ hỏa linh khí bị dồn nén bấy lâu.
Một quả cầu lửa chói lòa bùng lên giữa không trung, nhiệt độ nóng bỏng thiêu rụi cả màn sương độc xung quanh, làm không gian vặn vẹo. Đúng như dự liệu, luồng linh lực ba động cực kỳ mãnh liệt từ vụ nổ trận bàn lập tức kích thích sinh vật dưới vực thẳm. Đoạn rễ cây tím ngòm to bằng cột đình đang chao đảo dưới miệng hố đột ngột dừng lại. Nó xé rách không gian, mang theo tiếng rít gào chói tai quật thẳng về phía quả cầu lửa, nơi lão tà tu đang cố gắng lùi lại để tẩu thoát.
Để đổi lấy cơ hội tuyệt sát này, cái giá Lâm Mặc phải trả hoàn toàn không hề nhỏ. Việc chủ động chặt đứt thần thức đang liên kết với trận bàn đang trong trạng thái bạo phát khiến nê hoàn cung của hắn chịu một cú sốc kinh hoàng. Không có máu tươi tuôn trào hay kinh mạch đứt gãy, nhưng mắt phải của Lâm Mặc đột ngột tối sầm lại, thị lực hoàn toàn biến mất. Cơn đau buốt óc nhói lên từ sâu trong hốc mắt, hệ thần kinh bị chấn động mạnh khiến nửa thân trên của hắn tê liệt, ngã vật xuống lớp bùn đất lạnh lẽo nằm sát ngay mép vực sâu.
Ở phía bên kia, tấm bùa chú hộ thân của lão tà tu vừa tạo ra một màn chắn hắc ám đã bị đoạn rễ khổng lồ đập nát như giấy vụn. Khúc rễ tím ngòm mang theo cự lực vạn quân quật trúng bả vai phải của lão. Tiếng xương vỡ vụn vang lên rợn người, toàn bộ cánh tay và một phần bả vai của lão già bị nghiền nát thành một đống bầy nhầy. Lão thét lên một tiếng thê lương, thân hình tàn tạ bị lực phản chấn hất văng ngược về phía gốc Tử Trúc ngàn năm đang trơ trọi giữa cấm địa.
Lâm Mặc không giãy giụa điên cuồng, ánh mắt hắn lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn chủ động buông lỏng phòng ngự, mượn lực kéo của đạo Âm Sát Phược Linh Ty để trượt nhanh về phía miệng hố sụt lún. Quỹ đạo trượt thoạt nhìn như bị động, gót chân cày xới mặt đất tạo thành hai rãnh bùn sâu hoắm, nhưng thực chất hắn đang khéo léo gạt đi lớp đất đá ngổn ngang. Điểm đến thực sự của hắn chính là vị trí chôn giấu một mảnh trận bàn hỏa thuộc tính đã rạn nứt từ đợt phòng thủ trước, hiện chỉ cách đó vỏn vẹn ba trượng. Hắn muốn mượn thân thể mình làm mồi nhử, thu hẹp khoảng cách đến mức tối đa để kích nổ vật này, lôi kéo lão tà tu vào tầm ảnh hưởng của ngọn lửa.
Thế nhưng, một lão quái vật từng sống sót qua hàng trăm trận huyết chiến ở Nam Cương làm sao dễ dàng mắc lừa một chiêu dụ địch đơn giản. Lão tà tu nheo con mắt còn lại nhìn thân ảnh thiếu niên đang trượt tới quá đỗi mượt mà, không hề có chút hoảng loạn nào của kẻ sắp rơi vào miệng cọp. Trong lòng lão đột nhiên dâng lên một cỗ cảnh giác cao độ. Lão hừ lạnh một tiếng, mười ngón tay đang không ngừng bấm quyết lập tức khựng lại, không tiếp tục thu tơ mà mạnh mẽ đổi chiều vặn xoắn.
"Muốn mượn lực kéo lê lão phu vào bẫy? Tiểu bối, ngươi còn non nớt lắm!"
Giọng nói già nua khàn đục vang lên mang theo sự trào phúng lạnh lẽo. Cùng với cái siết tay của lão, toàn bộ Âm Sát Phược Linh Ty đang quấn quanh người Lâm Mặc lập tức hóa cứng như thiết thép, ghim chặt thân thể hắn xuống mặt đất cách miệng vực đúng hai trượng. Từ mười đầu ngón tay lão tà tu, một luồng hắc hỏa âm hàn men theo sợi tơ xám xịt truyền thẳng vào cơ thể thiếu niên. Luồng tà hỏa này không mang tính sát thương phá hủy kinh mạch, mà trực tiếp đóng băng tri giác ở tứ chi. Hai bàn tay đang giấu trong tay áo của Lâm Mặc lập tức cứng đờ, các khớp xương đông cứng lại, hoàn toàn mất đi khả năng bóp nát ngọc giản hay ném ra phù lục phòng thân.
Cảm nhận tứ chi hoàn toàn tê liệt, Lâm Mặc vẫn cắn chặt khớp hàm, không để lộ ra nửa điểm hoảng sợ. Hắn dứt khoát nhắm nghiền hai mắt, từ bỏ việc điều động chân nguyên trong đan điền. Thay vào đó, hắn dồn toàn bộ thần thức ít ỏi còn sót lại phóng thẳng xuống lòng đất, tìm kiếm những sợi rễ non của gốc Tử Trúc ngàn năm vừa bị chấn động làm đứt lìa. Hắn không thể dùng tay kích hoạt trận bàn, nhưng lại mượn mộc linh khí tinh thuần từ tàn dư Tử Trúc Linh Dịch đang rỉ ra trong đất làm vật dẫn. Một cỗ chấn động thần thức cực nhỏ truyền qua địa mạch, men theo hệ thống rễ cây âm thầm bám vào lớp tơ tà môn đang kết nối giữa hai người.
Việc cưỡng ép thần thức xuyên qua Âm Sát Phược Linh Ty mang đến một cái giá cực kỳ thảm liệt, hoàn toàn không phải là nỗi đau thể xác thông thường. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng từng tia thần hồn của mình đang bị hắc hỏa ăn mòn, tạo ra tiếng xèo xèo quỷ dị vang vọng ngay trong thức hải. Đồng tử mắt phải của hắn đột ngột giãn to, vằn vện những tia máu đen kịt rồi mất đi tiêu cự. Toàn bộ thế giới trong tầm nhìn bên phải của hắn nháy mắt phai nhạt, vĩnh viễn mất đi khả năng phân biệt màu sắc, chỉ còn lại hai mảng xám đen u ám. Cùng lúc đó, mười chiếc móng tay của hắn hoại tử nhanh chóng, bong tróc khỏi lớp da thịt tái nhợt rồi rụng lả tả xuống bùn đất.
Bù lại cho cái giá vĩnh viễn suy giảm thị lực và xúc giác đó, một luồng mộc linh khí sắc bén đã thuận lợi kích hoạt mảnh trận bàn bị chôn vùi. Tuy nhiên, vụ nổ không hề xảy ra ở vị trí của Lâm Mặc. Nhờ sự dẫn dắt của rễ Tử Trúc, hắn đã âm thầm dời điểm bạo phát của trận nhãn dọc theo địa mạch.
Một tiếng ầm trầm đục rạn nứt đất đá vang lên ngay dưới chân lão tà tu. Ngọn lửa màu cam bạo liệt pha lẫn sắc tím của mộc linh khí bùng lên dữ dội, hóa thành một cột hỏa trụ cắn nuốt lớp phòng ngự hộ thể mỏng manh mà lão già vừa vội vã dựng lên. Bị ngọn lửa bất ngờ thiêu đốt từ dưới lên, lão tà tu hét lên một tiếng thê lương, buộc phải vận chuyển toàn bộ tu vi Trúc Cơ kỳ để ngưng tụ ra một tấm khiên chân nguyên khổng lồ cản lại hỏa hoạn.
Sự bùng nổ linh khí ở cường độ cao này rực rỡ chẳng khác nào một ngọn đuốc sáng rực giữa đêm đen. Từ sâu dưới hố sụt lún, tiếng kim loại cọ xát chói tai lại một lần nữa vang lên. Đoạn rễ tà mộc khổng lồ màu tím ngòm dường như đã khóa chặt được mục tiêu mới, nó vươn ra khỏi vực sâu mang theo uy áp kinh người, nhắm thẳng vào tấm khiên linh lực đang rực sáng của lão tà tu mà quật tới.
Lâm Mặc trượt dài trên nền đất xám xịt, thân thể bị kéo xệch về phía mép hố sâu tử địa. Hắn buông lỏng toàn bộ đan điền, mặc cho Âm Sát Phược Linh Ty cắn nuốt chút mộc linh khí ít ỏi còn sót lại trên bề mặt da thịt. Khoảng cách mười trượng, năm trượng, rồi ba trượng. Ánh mắt hắn ghim chặt vào vũng bùn lầy rỉ ra thứ chất lỏng màu tím nhạt, nơi những sợi rễ phụ của Tử Trúc ngàn năm vừa bị đứt lìa. Hắn đang chờ đợi một thời cơ duy nhất, khi cự ly đủ gần để thần thức không bị tiêu hao bởi chướng khí vây quanh.
Ngay khi gót chân chạm tới rìa vũng linh dịch, một nụ cười lạnh lẽo xẹt qua khóe môi thiếu niên họ Lâm. Thay vì tụ lực giãy giụa như lẽ thường, hắn nhắm nghiền hai mắt, đem toàn bộ thần thức ngưng tụ thành một mũi dùi vô hình, đâm thẳng xuống vũng Tử Trúc Linh Dịch. Thứ chất lỏng chí dương chí mộc này lập tức trở thành vật dẫn hoàn hảo. Thần thức của hắn mượn đường linh dịch, men theo chính những sợi tơ xám đen đang quấn chặt quanh người, bạo phát truyền ngược về phía kẻ thi triển. Đây không phải là thuật pháp tấn công, mà là một thủ đoạn di hoa tiếp mộc mạo hiểm tột cùng.
Lão tà tu đang đắc ý thu lưới, chợt thấy lòng bàn tay truyền đến một trận bỏng rát thấu xương. Lão hoảng hốt cúi xuống, phát hiện những sợi tơ tà môn của mình đang chuyển sang màu xanh lục dạt dào sinh cơ. Sinh cơ này đối với tà tu tu luyện âm hỏa chẳng khác nào kịch độc. Lão quái vật nháy mắt hiểu ra mưu kế của tên tiểu bối. Hắn không định thoát khốn, mà muốn dồn toàn bộ mộc linh khí tinh thuần nhất sang phía bên này, biến lão thành một ngọn đuốc linh lực khổng lồ rực sáng giữa đêm đen để dẫn dụ sinh vật dưới vực sâu.
Ranh con muốn chết chung sao.
Lão tà tu rít gào trong lòng, quyết đoán vung tay trái lên, móng tay sắc nhọn găm thẳng vào mạch môn tay phải hòng cưỡng ép chặt đứt liên kết của Phược Linh Ty. Lão thà chịu phản phệ kinh mạch chứ quyết không làm bia ngắm.
Thế nhưng Lâm Mặc đã tính toán từ trước một bước. Hắn không tiếc cái giá phải trả, trực tiếp thiêu đốt một mảng thọ nguyên ở luân xa thứ ba. Lọn tóc bên thái dương phải của hắn bạc trắng trong chớp mắt, đổi lấy một luồng thần hồn dẻo dai cắn chặt lấy đầu dây bên kia, khóa cứng pháp quyết của lão quái vật trong đúng một nhịp thở. Bó tơ xám đen không thể đứt gãy, trở thành cầu nối truyền dẫn linh khí không ngừng nghỉ.
Sự giằng co giữa hai cỗ lực lượng âm dương lập tức tạo ra một vụ nổ linh khí vô thanh nhưng chói lòa ngay tại vị trí lão tà tu đứng. Y như rằng, vực sâu dưới lòng đất sôi trào. Đoạn rễ tím ngòm to bằng cột đình không vung lên từ không trung nữa mà trực tiếp đâm xuyên qua lớp đá cứng, trồi lên ngay dưới chân lão quái vật. Tốc độ của nó vượt xa sự phản ứng của một tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong đã tàn tạ, mang theo uy áp vỡ nát cả không gian.
Một âm thanh xé rách da thịt vang lên rợn người. Đoạn rễ xuyên thủng bả vai phải của lão tà tu, ghim chặt lão lên không trung như một con rối rách nát. Lão rú lên một tiếng thê lương, tay trái vung lên một thanh cốt đao khắc đầy oán văn, hung hăng chém đứt lìa cánh tay phải của chính mình để thoát khỏi nhát cắm tử thần. Nửa thân trên của lão đầm đìa máu đen, lảo đảo lùi lại phía sau, triệt để mất đi khả năng kết ấn pháp thuật.
Cùng lúc đó, chiếc túi trữ vật dắt bên hông lão bị dư chấn xé rách, vô số đồ vật rơi lả tả xuống hố sâu. Lâm Mặc vươn bàn tay đã khôi phục tri giác chộp lấy một vật thể vừa văng ngang qua mặt mình. Đó là một tấm lệnh bài bằng đồng rỉ sét, mặt trên khắc chìm hai chữ Huyết Sát tản ra hàn khí thấu xương. Vật chứng này chắc chắn là manh mối giải thích vì sao lão tà tu lại biết rõ đường vào cấm địa Tử Trúc Lĩnh đến vậy.
Chưa kịp cất lệnh bài vào ngực áo, nền đất dưới lưng Lâm Mặc bỗng nhiên nứt toác thành mạng nhện. Trọng lượng của đoạn rễ khổng lồ vừa quật xuống đã phá vỡ hoàn toàn kết cấu của trận bàn phong ấn cũ nát. Toàn bộ mảng địa mạch bán kính ba trượng sụp đổ hoàn toàn. Hố sụt lún mở rộng gấp ba lần, kéo theo cả Lâm Mặc cùng vô số tảng đá lớn rớt thẳng xuống tầng không gian hắc ám ngập tràn chướng khí.
Trong tiếng gió rít gào bên tai khi rơi tự do, Lâm Mặc mở bừng mắt. Hắn mơ hồ nhìn thấy dưới đáy vực sâu không chỉ có một đoạn rễ. Trong màn sương tím sậm, nương theo ánh sáng mờ ảo của linh mạch vỡ nát, hàng trăm con mắt màu hổ phách to bằng chiếc đèn lồng đang đồng loạt mở ra, lạnh lẽo khóa chặt lấy con mồi vừa rơi xuống.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.