Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 117: Pháp Khí Tà Môn Chuyên Dùng

Đăng: 21/07/2026 19:26 3,273 từ 3 lượt đọc
Mũi cốt xoa mang theo oán khí ngút trời không cắm vào vách đá, mà ghim ngập quá nửa vào thân cây Tử Trúc ngàn năm đang cắm rễ ngay trung tâm cấm địa. Một tiếng rít gào chói tai vang lên, không phải từ miệng tà tu, mà là tiếng linh mạch cấp hai dưới lòng đất rên rỉ khi bị tà khí xâm thực. Từng tia sáng màu xám tro từ lưỡi xoa lan tràn dọc theo lớp vỏ trúc tím sậm, ăn mòn lớp cấm chế tự nhiên bảo vệ Mộc Bản Nguyên. Khí tức tử vong lan tỏa khiến vạt linh dược thanh tâm thảo trồng cách đó mười trượng nháy mắt héo úa. Lá trúc trên cành rụng lả tả, vừa chạm mặt đất liền hóa thành bột mịn, báo hiệu sinh cơ của cả ngọn núi đang bị tước đoạt.

Trong tầng mây huyết sắc, lão quái vật Cửu Độc Quỷ Tông khựng lại một nhịp, ngay sau đó phát ra tràng cười khùng khục chói tai. Lão lập tức nhận ra dị biến, ánh mắt đục ngầu từ bỏ việc truy sát kẻ thù nhỏ bé trước mắt. Thay vì rút pháp bảo về, lão điên cuồng bấm pháp quyết, thay đổi hoàn toàn chiến thuật từ cường công sang luyện hóa. Lão ép thêm ba giọt tinh huyết đen ngòm búng thẳng vào hư không, mượn huyết khí thúc đẩy trận bàn đồ án con rết trên đỉnh đầu. Mây máu cuồn cuộn giáng xuống, rót thẳng tà lực vào chuôi cốt xoa để đẩy nhanh tốc độ ô nhiễm mắt trận cốt lõi của Lâm gia.

Tầm nhìn bên mắt phải của Lâm Mặc nhòe đi vì mồ hôi lạnh, trong khi nửa thân trái đã cứng đơ như củi khô. Hắn cắn nát đầu lưỡi, dùng cơn đau xua đi sự mờ mịt của thần thức đang bị uy áp Trúc Cơ hậu kỳ đè nén. Nếu để tà khí chạm đến cốt lõi Mộc Bản Nguyên, toàn bộ linh mạch Tử Trúc Lĩnh sẽ triệt để phế bỏ, trận pháp hộ tộc không đánh tự tan. Tình thế hiện tại không cho phép ngạnh kháng, chênh lệch cảnh giới quá lớn, hắn chỉ có thể mượn lực đánh lực, dùng chính thương thế của mình làm mồi nhử.

Tay phải hắn run rẩy móc từ túi trữ vật ra một tấm Hỏa Xà Phù bậc một, linh lực thô bạo tràn vào khiến mặt giấy bốc cháy phừng phừng. Lâm Mặc vung tay, ném thẳng ngọn lửa đỏ rực về phía mũi cốt xoa đang cắm trên thân trúc. Lão tà tu thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt, cho rằng đây chỉ là sự giãy giụa vô vọng. Chút hỏa dĩ mọn của tu sĩ Luyện Khí viên mãn căn bản không thể làm sứt mẻ một góc tà bảo bậc hai. Lão hoàn toàn phớt lờ đạo bùa, tiếp tục dồn thần thức khống chế tà khí khoan sâu vào rễ trúc.

Ngay khoảnh khắc ngọn lửa chạm vào luồng khí xám, dị biến nảy sinh đúng như toan tính của Lâm Mặc. Ẩn sâu trong lõi Hỏa Xà Phù không phải là hỏa linh lực, mà là một mảnh Tẫn Mộc Trận Văn được khắc trên gỗ hòe ngâm máu. Lửa chỉ là lớp ngụy trang để thiêu rụi tầng sương máu phòng ngự bên ngoài của tà bảo. Khi trận văn lộ ra, nó tựa như một vòng xoáy vô hình, điên cuồng hút lấy toàn bộ tà khí đang lan tràn trên vỏ trúc. Khí xám không bị tiêu diệt mà bị dẫn dụ, truyền thẳng vào cánh tay trái đã mộc hóa của Lâm Mặc thông qua sợi tơ thần thức hắn cố tình giăng sẵn từ trước.

Một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên sâu trong nê hoàn cung của Lâm Mặc. Thần thức của hắn bị tà khí bạo ngược xé toạc, cảm giác đau đớn như bị hàng vạn mũi kim rỉ sét xâu xé khiến hắn lảo đảo khuỵu một gối xuống nền đá lạnh lẽo. Cánh tay trái vốn sần sùi vỏ cây nay phải hấp thụ lượng lớn tử khí, lập tức khô quắt lại đến cực hạn. Từng mảng da thịt hóa thành tro xám lả tả rơi xuống đất, triệt để đánh mất sinh cơ tàn lưu. Nhưng sự hy sinh tàn khốc này đã thành công tạo ra một khoảng trống linh lực, trực tiếp cắt đứt sợi dây liên kết thần thức giữa lão tà tu và thanh cốt xoa trong nửa nhịp thở.

Pháp bảo mất đi nguồn cung cấp tà lực, bề mặt lập tức xỉn màu, tiếng rít gào im bặt. Lão quái vật trên không trung trúng phải phản phệ do thần thức bị ngắt kết nối đột ngột, thân ảnh lảo đảo lùi lại nửa bước, mây máu quanh người vỡ nát một mảng lớn. Ánh mắt lão nhìn xuống Lâm Mặc không còn sự bỡn cợt, mà thay bằng sát ý ngưng trọng cùng cực. Lão vừa định thi triển bí thuật đoạt lại quyền khống chế, thì từ vết nứt trên thân cây Tử Trúc ngàn năm, một giọt chất lỏng màu tím sậm mang theo sinh cơ bàng bạc chậm rãi rỉ ra, nhỏ thẳng lên lưỡi cốt xoa đang cạn kiệt tà khí.

Ngọn lửa từ Hỏa Xà Phù chạm vào thân cốt xoa, quả thực giống như bọ ngựa đấu xe, lập tức bị tà khí xám tro nuốt chửng. Thế nhưng, mục tiêu của Lâm Mặc chưa bao giờ là kiện tà bảo bậc hai kia. Nhiệt lượng mỏng manh của ngọn lửa chỉ vừa đủ để thiêu rụi lớp vỏ trúc khô héo xung quanh vết nứt. Lớp ngụy trang vừa biến mất, từng đường nét trận văn màu đỏ sậm được khắc sâu vào thân Tử Trúc bất ngờ hiện ra. Đây chính là Tẫn Mộc Trận Văn, một cấm thuật ép khô sinh cơ của linh mộc để tạo ra thế lửa thiêu ngọc đá cùng nát.

Trận văn hấp thụ ngọn lửa mồi, nháy mắt thắp sáng cả một góc cấm địa. Thay vì đẩy lùi tà khí, Tẫn Mộc Trận Văn lại chủ động quấn lấy luồng tử khí hoang cổ đang tràn ra từ cốt xoa. Mộc sinh Hỏa, tà khí thuộc tính âm hàn lúc này lại trở thành chất dẫn cháy hoàn hảo nhất. Một ngọn lửa không có nhiệt độ, mang sắc xám trắng quỷ dị bùng lên dọc theo cán xoa, men theo sợi dây liên kết thần thức vô hình lao thẳng về phía tầng mây huyết sắc.

Lão tà tu đang đắc ý dồn thần thức luyện hóa linh mạch bỗng gầm lên một tiếng đau đớn thê lương. Ngọn lửa xám trắng chạm vào quang ảnh con rết trên đỉnh đầu lão, trực tiếp thiêu đốt một sợi thần thức bản mệnh. Cơn đau xé rách linh hồn khiến lão lảo đảo lùi lại nửa bước trên mây máu, ấn quyết trong tay rạn nứt. Lão triệt để tỉnh ngộ, ánh mắt nhìn xuống nam tử Luyện Khí kỳ bên dưới không còn sự khinh miệt, mà tràn ngập vẻ kiêng kỵ.

"Tiểu súc sinh, ngươi dám dùng cấm thuật đồng quy vu tận!" Lão gầm thét, không do dự cắn nát đầu ngón tay, vạch một huyết ấn lên mi tâm để chặt đứt liên kết thần thức với cốt xoa.

Lão từ bỏ việc nuốt chửng linh mạch, tay áo phất mạnh, triệu hồi một tấm cốt thuẫn bằng xương đầu lâu chắn ngang trước ngực. Đồng thời, ba đạo huyết ảnh từ lồng giam xung quanh lập tức chuyển hướng, từ phong tỏa không gian chuyển sang đâm thẳng vào ba tử huyệt trên người Lâm Mặc nhằm vây ngụy cứu Triệu.

Đối mặt với ba đạo sát cơ ập đến, Lâm Mặc không thể lùi, cũng không còn khả năng né tránh. Hắn khẽ mím môi, đem toàn bộ linh lực còn sót lại rót thẳng vào khối trận bàn khuyết góc đang nắm chặt trong tay phải. Bề mặt trận bàn phát ra tiếng vỡ vụn khô khốc, một góc chạm trổ vân rùa triệt để hóa thành bột mịn, vĩnh viễn mất đi khả năng phòng ngự Thổ hệ. Đổi lại, một bức tường cát vàng mỏng dính trồi lên từ mặt đất, hiểm hiểm chặn đứng ba đạo huyết ảnh trong gang tấc.

Cái giá cho việc cưỡng ép vắt kiệt trận bàn vượt quá giới hạn tu vi lập tức giáng xuống. Mười đầu ngón tay phải của Lâm Mặc đen sì, móng tay giòn rụm rồi rụng lả tả như tro tàn. Vùng da từ mu bàn tay kéo dài lên cổ tay khô nứt, từng mảng da bong tróc để lộ những vệt đỏ sậm như đất hạn lâu ngày. Hắn không hộc máu, nhưng thần hồn mỏi mệt đến mức cảnh vật trước mắt bắt đầu xuất hiện ảo ảnh chồng chéo.

Dù phải trả giá đắt, sự đánh đổi của Lâm Mặc đã mang lại cơ hội xoay chuyển cục diện. Sợi thần thức bị thiêu rụi khiến khả năng khống chế trận pháp của lão tà tu xuất hiện một lỗ hổng trong vòng ba nhịp thở. Lớp mây máu che phủ bầu trời Tử Trúc Lĩnh mỏng đi rõ rệt, để lộ ra vị trí mười hai lá cờ trận đang cắm lơ lửng giữa không trung. Đây chính là mắt xích yếu nhất của trận đồ huyết rết mà từ đầu đến giờ lão quái vật luôn cẩn thận che giấu.

Lâm Mặc ngước con mắt còn lại nhìn chằm chằm vào khoảng không vừa lộ ra. Hắn biết rõ, dựa vào tình trạng tàn tạ hiện tại, bản thân không thể chống đỡ thêm một đòn chính diện nào nữa. Bàn tay phải rỉ máu của hắn run rẩy thò vào ngực áo, chạm vào một chiếc kén tằm lạnh ngắt. Bên trong kén chứa đựng một con Linh Vĩ Hạt bậc một đỉnh phong, con bài tẩy cuối cùng mà hắn đã ấp ủ bằng dược dịch suốt năm năm qua.

"Đi." Giọng nói khàn đặc của hắn vang lên giữa tiếng gió rít.

Chiếc kén tằm vỡ nát, một đạo ô quang nhỏ bé bằng nửa đốt ngón tay lặng lẽ bắn vọt lên không trung, nương theo góc khuất của bức tường cát vàng lao thẳng về phía lá cờ trận hướng Tây Nam. Lão tà tu vừa ổn định lại thần thức, ánh mắt sắc lạnh đảo qua, lập tức bắt được tia dao động linh khí cực kỳ nhỏ bé này.

áp chế linh mạch. Thế nhưng, mục tiêu thực sự của Hỏa Xà Phù hoàn toàn không phải là thanh cốt xoa hay cội trúc ngàn năm. Ngay khi luồng lửa đỏ rực vừa xé rách không khí áp sát thân cây, Lâm Mặc đột ngột thay đổi pháp quyết. Mười ngón tay phải đang đen sì của hắn run lên bần bật, khớp xương kêu răng rắc. Móng tay cái và ngón trỏ nứt toác, rụng lả tả xuống nền cát lạnh lẽo. Hắn cắn chặt khớp hàm, cưỡng ép luồng hỏa linh lực mỏng manh rẽ ngoặt quỹ đạo đâm thẳng xuống mặt đất, đánh chuẩn xác vào mảnh vỡ của trận bàn hệ Thổ vừa bị hỏng vĩnh viễn lúc trước.

Ngũ hành tương sinh, hỏa sinh thổ. Chút lửa tàn của lá bùa bậc một thoạt nhìn yếu ớt, nhưng dưới sự tính toán chuẩn xác đến từng ly, nó đóng vai trò như một mồi lửa ném vào vũng dầu hỏa. Ngọn lửa bùng lên, triệt để kích bạo tàn dư linh khí ẩn giấu trong những đường trận văn nứt nẻ dưới lòng đất. Một tiếng ầm vang lên trầm đục. Lớp cát vàng xung quanh cội Tử Trúc đột nhiên cuộn trào dữ dội, hóa thành một vòng xoáy từ trường nặng nề đè ép xuống. Trọng lực tại khu vực trung tâm cấm địa lập tức tăng vọt gấp mười lần, tạo ra một đầm lầy vô hình giam cầm vạn vật.

Thanh cốt xoa đang rung bần bật toan đâm sâu vào lõi trúc bỗng nhiên khựng lại, bị từ trường hệ Thổ gông cùm chặt cứng. Không chỉ vậy, lực hút cực mạnh từ mặt đất còn như một thanh đao cùn, hung hăng cắt đứt luôn sợi tơ thần thức mà lão tà tu đang dùng để duy trì liên kết luyện hóa Mộc Bản Nguyên.

Cái giá phải trả cho việc kích động tàn trận vượt quá giới hạn chịu đựng là vô cùng thảm khốc. Cánh tay phải của Lâm Mặc vốn đã nhiễm tà khí nay triệt để héo rút. Lớp da thịt từ lòng bàn tay đến tận cổ tay khô nứt, bong tróc từng mảng xám xịt rơi rụng như tro tàn. Ba ngón tay giữa hoàn toàn mất đi tri giác, buông thõng vô lực. Hắn không thể vận dụng thêm bất kỳ tia linh lực nào qua cánh tay này nữa. Đổi lại sự tàn phế của đôi tay, hắn đã thành công câu được một nhịp thở quý giá cho linh mạch Tử Trúc Lĩnh, tạm thời đóng băng quá trình ô nhiễm cốt lõi.

Trên tầng mây huyết sắc, sắc mặt lão quái vật Cửu Độc Quỷ Tông sa sầm xuống. Sợi thần thức bị bẻ gãy đột ngột khiến thức hải của lão nhói lên một trận ê ẩm, khí huyết trong lồng ngực hơi chấn động. Lão cúi gằm mặt nhìn vòng xoáy cát vàng, rốt cuộc cũng nhận ra bản thân đường đường là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, vậy mà lại trúng kế điệu hổ ly sơn của một tên tiểu bối Luyện Khí.

Tiểu bối giảo hoạt, dám mượn lực tàn trận cắn ngược lão phu!

Giọng nói khàn đục rít lên đầy oán độc, mang theo sát cơ ngưng tụ thành thực chất. Lão không tiếp tục dồn tinh huyết vào trận đồ con rết để giằng co hao tổn với từ trường hệ Thổ đang bạo động nữa. Tay áo bào đen ngòm phất mạnh, lão quyết đoán từ bỏ việc đoạt mạch, chuyển mục tiêu sang việc mạt sát kẻ cản đường. Một chiếc chuông đồng nhỏ bằng nắm tay, rỉ sét xanh rì được tế ra khỏi ống tay áo. Bề mặt chuông khắc chi chít những phù văn hình đầu lâu đang khóc lóc.

Đây chính là Táng Hồn Chung, pháp khí tà môn chuyên dùng để công kích thần hồn, hoàn toàn không bị rào cản vật lý hay trọng lực của trận pháp ảnh hưởng. Lão tà tu vận chuyển linh lực, vỗ mạnh một chưởng vào thành chuông.

Một gợn sóng âm thanh màu xám đục lập tức bùng nổ, mang theo tiếng khóc than oan khuất của hàng ngàn sinh linh, xuyên thấu qua lớp cát vàng cuộn trào. Âm ba đi đến đâu, linh khí trong không trung liền ngưng trệ đến đó. Vài chiếc lá trúc khô rụng quanh quẩn trong gió vừa chạm phải gợn sóng này liền lặng lẽ tan thành bột phấn, không lưu lại chút dấu vết. Sóng âm vô hình nhưng sắc bén như đao, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc.

Lâm Mặc đứng chôn chân tại chỗ. Nửa thân trái mộc hóa cứng đơ, tay phải hoại tử tàn phế, hắn đã mất đi khả năng kết ấn phòng ngự, cũng chẳng thể vươn tay rút thêm bất kỳ lá bùa nào từ túi trữ vật. Thần thức bị uy áp áp đảo, không gian lẩn tránh bị phong tỏa. Âm ba đoạt hồn khóa chặt lấy thức hải, mang theo áp lực tử vong chân chính ập đến ngay trước mắt. Bầu không khí xung quanh hắn dường như đông đặc lại, tử khí lạnh buốt phả thẳng vào lớp da mặt khô ráp.

ép vào thanh cốt xoa để đẩy nhanh tốc độ ăn mòn mộc mạch. Thế nhưng, ngọn lửa đỏ rực vừa chạm vào luồng tà khí xám tro lại không hề bị dập tắt hay cắn nuốt như lão dự liệu. Ngược lại, nó đột ngột nổ tung thành vô số đốm hỏa tinh li ti lơ lửng giữa không trung. Những tia lửa này tựa như có sinh mệnh, nương theo quỹ đạo luân chuyển của trận phong bao quanh cấm địa, trượt thẳng xuống phần rễ cây Tử Trúc đang cắm sâu dưới lòng đất.

Nơi đó, mười hai viên hạ phẩm linh thạch mang thuộc tính Thổ được Lâm Mặc âm thầm chôn giấu từ ba canh giờ trước nháy mắt bị hỏa linh lực mỏng manh này làm kíp nổ. Một vòng sáng hình lục giác dày đặc bừng lên, mang theo khí tức hậu trọng của đại địa, trực tiếp bao trùm lấy toàn bộ gốc cây ngàn năm. Đây căn bản không phải là bùa công kích ngây ngô, mà là mồi lửa tinh tế nhất để cưỡng ép kích hoạt Tụ Thổ Hộ Mạch Trận ở trạng thái quá tải!

Trận trung hữu trận? Ranh con giảo hoạt, dám lấy mạng mình ra tính kế lão phu!

Lão quái vật Cửu Độc Quỷ Tông gầm lên một tiếng đầy kinh nộ, rốt cuộc cũng nhận ra bản thân đã giẫm phải bẫy rập. Thổ sinh Kim, nhưng Thổ trận dày đặc cũng là khắc tinh tự nhiên phong bế tà khí thủy mộc vô cùng hiệu quả. Lớp sáng lục giác vừa hình thành liền hóa thành một lồng giam bùn đất ngưng thực, gông cùm chặt chẽ thanh cốt xoa vào giữa thân trúc, ngăn chặn hoàn toàn quá trình ô nhiễm Mộc Bản Nguyên.

Sự liên kết thần thức giữa lão tà tu và kiện pháp bảo bậc hai đột ngột bị kéo căng đến cực hạn, tựa như sợi dây đàn sắp đứt phựt. Không chút do dự, lão quyết đoán từ bỏ sự khinh mạn, cắn nát chóp lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết đen ngòm để thi triển Huyết Độn Thuật. Lão muốn mượn huyết khí để bôi trơn trận văn, ý đồ cưỡng ép xé rách lồng giam Thổ thuộc tính, thu hồi lại luồng thần hồn đang bám trên lưỡi xoa tà môn trước khi nó bị địa mạch cắn nuốt.

Lâm Mặc đứng sừng sững giữa cuồng phong, làm sao có thể để kẻ địch dễ dàng rút lui sau khi đã trả giá bằng cả một cánh tay tàn phế. Mắt trái còn lại của hắn vằn lên những tia máu đỏ sậm, thần thức vốn dĩ mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí lúc này điên cuồng bốc cháy. Hắn không tiếc thiêu đốt một tia thần hồn bản nguyên, thứ căn cơ quan trọng nhất đối với việc đột phá Trúc Cơ sau này, để cưỡng ép dẫn động trận tâm dưới chân mình xoay ngược chiều.

Một tiếng bùm trầm đục vang lên sâu thẳm trong não hải. Hai tai Lâm Mặc lập tức trào ra dòng máu tươi nóng hổi, màng nhĩ nát bấy khiến thính giác triệt để mất đi. Thế giới xung quanh hắn nháy mắt chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối và đáng sợ. Nhưng cái giá thê thảm tước đoạt lục thức này đã đổi lại một luồng lực hút kinh hoàng từ
0