Chương 129: Trận Văn Phản Phệ
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,773 từ
3 lượt đọc
nuốt chửng lấy tầm nhìn, một vệt tàn ảnh xám xịt từ dưới lớp đá vụn đột ngột bật lên, bám chặt vào gót giày Lâm Mặc. Không gian truyền tống vặn vẹo dữ dội. Trọng lực xung quanh đảo lộn, lôi kéo thân thể hắn chìm sâu vào một đường hầm tối tăm ngập tràn luồng khí tức lạnh lẽo. Lỗ tai hắn ù đi vì tiếng gió rít gào, nhưng thần thức nhạy bén vẫn kịp thời bắt được một cỗ sát cơ nhàn nhạt đang trườn dọc theo bắp chân đi lên.
Dưới ánh sáng vàng kim chớp giật từ đoạn trận văn trên ngực áo, Lâm Mặc khó nhọc liếc mắt nhìn xuống. Một con Hủ Cốt Huyết Chu to bằng miệng bát, mang theo tám cái chân nhọn hoắt dính đầy dịch nhầy hủ bại, đang điên cuồng đâm từng nhát vào lớp linh khí hộ thể của hắn. Lớp phòng ngự mỏng manh do chân nguyên Trúc Cơ ngưng tụ lập tức xèo xèo bốc khói, tản ra thứ mùi hôi thối rợn người. Nếu để thứ kịch độc này xâm nhập vào huyết nhục trong lúc không gian đang lưu chuyển, thân thể hắn chắc chắn sẽ bị xé nát thành từng mảnh vụn.
Cánh tay trái đã mất đi tri giác lủng lẳng bên hông, Lâm Mặc cắn răng đưa ra một quyết định chớp nhoáng. Hắn không dùng tay phải gạt con nhện yêu đi, mà cố ý triệt tiêu linh lực hộ thể ở mạn sườn trái. Thân hình hắn hơi nghiêng đi theo dòng xoáy không gian, đem bờ vai và cánh tay phế tàn lộ ra làm mồi nhử. Mùi máu tươi từ vết thương cũ rỉ ra lập tức kích thích bản năng khát máu của Hủ Cốt Huyết Chu. Nó rít lên một tiếng chói tai, buông gót giày ra, nhún người lao thẳng về phía bả vai trái không chút phòng bị của hắn.
Đợi đúng khoảnh khắc con yêu thú rời khỏi điểm tựa, tay phải Lâm Mặc vung lên, ba tấm Hỏa Xà Phù kẹp sẵn giữa các ngón tay bùng nổ thành một vệt lửa đỏ rực. Thế nhưng, con Huyết Chu này sinh trưởng trong khe nứt không gian ngàn năm, linh giác đối với nguy hiểm cực kỳ nhạy bén. Vừa sờn thấy sóng nhiệt của bùa chú, tám cái chân của nó đột ngột phun ra những sợi tơ trong suốt ghim thẳng vào vách tường không gian đang lưu chuyển. Lực đàn hồi từ tơ nhện kéo giật thân thể nó lùi lại, xảo diệu né tránh mạn sườn trái đầy nguy hiểm, đồng thời há chiếc hàm gớm ghiếc phun ra một mũi tên độc nhắm thẳng vào mi tâm người thanh niên.
Nghiệt súc giảo hoạt.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, thần thức trong thức hải điên cuồng tràn ra. Hắn không cuống cuồng né tránh mũi tên độc, mà trực tiếp truyền toàn bộ linh lực còn sót lại vào đoạn trận văn vàng kim đang ghim trên ngực áo. Ký hiệu hình lá trúc bằng đồng đỏ chói lòa ánh sáng, sinh ra một luồng bài xích không gian cực mạnh. Thay vì dùng để bảo vệ bản thân, luồng sức mạnh này bị hắn bẻ lái đánh thẳng vào vách hầm truyền tống, làm biến dạng hoàn toàn quỹ đạo bám dính của những sợi tơ nhện. Mất đi điểm tựa không gian vững chắc, Hủ Cốt Huyết Chu lảo đảo rơi vào vòng xoáy loạn lưu.
Để cưỡng ép thay đổi công năng của trận văn ngoại lai, Lâm Mặc phải trả một cái giá cực kỳ thê thảm. Hắn cắn nát đầu ngón tay trỏ bên phải, ép ra một giọt Mộc Bản Nguyên tinh thuần nhất hòa vào ấn quyết. Ngay khi mũi tên độc sượt qua gò má xé rách một mảng da rỉ máu đen, ngón tay trỏ của hắn liền khô quắt lại. Làn da nhợt nhạt lập tức chuyển sang màu nâu sẫm, cứng ngắc và nứt nẻ như vỏ cây khô, triệt để đánh mất cảm giác. Đổi lại, một luồng kiếm khí ngưng tụ từ mộc linh lực tàn dư mượn đà bắn ra, ghim xuyên thủng phần bụng mềm yếu của con nhện yêu đang mất thăng bằng.
Tiếng vỡ vụn vang lên khô khốc giữa khe nứt, xác con yêu thú lập tức bị loạn lưu không gian nghiền nát, chỉ chừa lại một viên tinh hạch xám xịt bằng đốt ngón tay rơi lọt vào lòng bàn tay Lâm Mặc. Chưa kịp cất kỹ chiến lợi phẩm mang đậm thuộc tính không gian này, đoạn trận văn vàng kim trên ngực bỗng nhiên tắt ngấm. Lực lôi kéo an toàn đột ngột biến mất. Thân thể Lâm Mặc như hòn đá đứt dây, đập mạnh qua một bức màn nước lạnh buốt rồi rơi tự do xuống một bề mặt rêu phong trơn trượt. Mùi tử khí nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, hòa cùng tiếng xích sắt va đập loảng xoảng vọng lại từ sâu trong cõi u minh tăm tối.
hông lùi lại, mà chủ động đẩy lồng ngực về phía trước. Thần thức khô cạn trong thức hải bị hắn cưỡng ép bóc lột đến tia sáng cuối cùng, hóa thành một mũi nhọn vô hình hung hăng đâm sầm vào đoạn trận văn vàng kim đang ghim chặt trên áo.
Một tiếng ong ong trầm đục, mang theo uy áp thượng cổ vang lên giữa đường hầm hư không. Trận văn lá trúc bùng lên ánh sáng chói lòa, điên cuồng cắn nuốt tia thần thức của Lâm Mặc để chuyển hóa thành một cỗ lực lượng bài xích không gian cực độ. Vòng bảo vệ vô hình vừa thành hình, lập tức khuếch tán ra xung quanh như một gợn sóng nước.
Mũi tên độc xám xịt vừa lao tới sát mi tâm liền đâm sầm vào gợn sóng không gian này. Nọc độc kịch liệt xèo xèo bốc hơi, bị lực lượng vặn vẹo ép cho vỡ vụn thành từng luồng sương mù vô hại, trôi dạt thẳng vào những khe nứt hư vô.
Hủ Cốt Huyết Chu cực kỳ nhạy bén nhận ra nguy cơ không gian sụp đổ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó lóe lên sự giảo hoạt, lập tức từ bỏ việc tấn công trực diện. Bụng nhện phình to, liên tục phun ra mấy chục sợi tơ đục ngầu, cắm phập vào vách tường không gian đang rạn nứt để neo giữ thân thể.
Súc sinh này muốn mượn lực dính của tơ nhện để bám trụ lại thông đạo, chờ cho trận sóng xung kích qua đi sẽ tiếp tục vây giết con mồi đã hoàn toàn kiệt sức.
Lâm Mặc dĩ nhiên nhìn thấu ý đồ hèn mọn này. Khóe môi hắn xẹt qua một tia tàn nhẫn. Thay vì dùng chút lực bài xích cuối cùng để đẩy văng con nhện, hắn xoay cổ tay phải, ném thẳng tấm Hỏa Xà Phù còn sót lại về phía vách tường hư không.
Mục tiêu của bùa chú không phải là bản thể yêu thú, mà là điểm neo của những sợi tơ vừa cắm xuống.
"Bạo!"
Hỏa Xà Phù nổ tung. Uy lực của tấm bùa bậc thấp không tạo ra sát thương lớn, nhưng nhiệt lượng bùng phát vừa vặn làm nhiễu loạn luồng linh khí mỏng manh tại điểm neo. Vách tường không gian vốn đang chông chênh mất đi sự cân bằng, lập tức nứt toác thành một khe hở đen ngòm rỉ ra bão táp hư không.
Lực cắt xé từ khe nứt vô tình trở thành lưỡi dao sắc bén nhất. Mấy chục sợi tơ nhện bị kéo căng đến cực hạn liền đứt phựt. Hủ Cốt Huyết Chu mất đi điểm tựa, chỉ kịp phát ra một tiếng rít tuyệt vọng trước khi bị dòng xoáy không gian bạo loạn cuốn phăng đi, tàn nhẫn xé rách một bên chân trước.
Nhưng cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thao túng trận văn thượng cổ bằng thần thức cũng lập tức giáng xuống. Thức hải Lâm Mặc truyền đến một cơn đau đớn kịch liệt như bị vạn kim châm chọc, linh đài chấn động dữ dội. Tầm nhìn của hắn chớp mắt chìm vào bóng tối đen đặc, hai tai hoàn toàn mất đi thính giác, chỉ còn lại tiếng vo ve rỗng tuếch của máu dồn lên não.
Tạm thời mù lòa và điếc đặc, hắn hoàn toàn mất đi khả năng định vị trong không gian đang vỡ vụn. Lực bài xích từ trận văn lá trúc rốt cuộc cũng cạn kiệt, hóa thành một cú hích cuối cùng, thô bạo tống cổ Lâm Mặc văng ra khỏi đường hầm truyền tống đang trong đà sụp đổ.
Cảm giác rơi tự do giữa hư không kéo dài không quá ba nhịp thở. Lưng hắn đập mạnh xuống một bề mặt mềm nhũn, ẩm ướt và bốc mùi ngai ngái của thảm thực vật mục nát. Cú va đập khiến lục phủ ngũ tạng chấn động, nhưng nhờ lớp bùn lầy bên dưới giảm xóc, hắn may mắn thoát khỏi cảnh dập nát xương cốt.
Lâm Mặc nằm bất động, cắn răng chịu đựng cơn đau xé rách từ bả vai trái, cố gắng vỗ về thức hải đang cuộn sóng. Dù đôi mắt không nhìn thấy gì, linh giác nhạy bén của một tu sĩ vẫn giúp hắn nhận ra sự thay đổi dị thường của hoàn cảnh xung quanh.
Linh khí ở nơi này cực kỳ mỏng manh, lại xen lẫn một tia chướng khí mang thuộc tính Thủy lạnh lẽo, hoàn toàn khác biệt với hỏa khí nóng rực trong thạch thất lúc trước.
Bàn tay phải của hắn vô thức quờ quạng trên mặt bùn lầy, chợt chạm phải một vật thể cứng cáp, mang theo nhiệt độ lạnh lẽo của kim loại. Dùng đầu ngón tay cẩn thận vuốt ve, Lâm Mặc nhận ra đó là một chiếc chân nhện rụng rời, bề mặt vẫn còn rỉ ra dịch nhầy ăn mòn.
Đáng chú ý là, đầu nhọn của chiếc chân nhện này đang ghim chặt vào một mảnh tinh thạch màu xám đục, tỏa ra dao động không gian nhàn nhạt. Vật chứng này rành rành chứng tỏ con Hủ Cốt Huyết Chu kia không chỉ bị thương, mà còn bị kéo theo văng xuống cùng một khu vực. Kẻ săn mồi giảo hoạt ấy chắc chắn đang lẩn khuất trong bóng tối, chờ đợi thời cơ tung đòn chí mạng.
...tám cái chân nhọn hoắt của nó đột ngột co rút lại. Cảm nhận được uy hiếp từ bùa chú, con yêu thú lập tức biến chiêu. Thay vì lao tới cắn xé, phần bụng phình to của nó co giật mãnh liệt, phun ra một tia tơ máu nồng nặc kịch độc nhắm thẳng vào mặt Lâm Mặc.
Hắn không thể né tránh trong không gian truyền tống chật hẹp. Lâm Mặc cắn răng, dồn ép toàn bộ thần thức còn sót lại hung hăng đâm sầm vào đoạn trận văn lá trúc đang chớp lóe trên ngực áo.
"Bạo!" Hắn gầm lên trong cổ họng. Sự va chạm thô bạo giữa thần thức và trận văn ép bộc phát ra một cỗ lực lượng không gian vặn vẹo cực mạnh. Một lốc xoáy nhỏ hình thành ngay trước mặt hắn. Tia tơ máu vừa chạm vào vòng xoáy liền bị xé nát thành sương mù tản mát.
Lực hút cuồng bạo từ hư không nhân cơ hội đó quét tới. Nó vô tình cuốn phăng luôn cả Hủ Cốt Huyết Chu vào dòng bão táp tăm tối mịt mùng. Đổi lại, thức hải Lâm Mặc truyền đến một đợt đau nhức xé rách. Khóe miệng hắn trào ra một ngụm máu tươi đen ngòm. Linh đài chấn động kịch liệt khiến ngũ quan hoàn toàn khép kín, kéo thân thể tàn tạ của hắn chìm sâu vào bóng tối vô tận.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cảm giác cọ xát thô ráp trên da thịt mới miễn cưỡng gọi về một tia ý thức mỏng manh. Lâm Mặc phát hiện mình đang nằm úp trên một bề mặt đá phiến lạnh lẽo. Không gian xung quanh tối tăm, mang đậm hơi thở mộc linh khí mục nát ngàn năm.
Hắn thử vận chuyển công pháp điều tức. Linh lực trong đan điền đã cạn kiệt đến mức không thể ngưng tụ nổi một tia lửa nhỏ. Cánh tay trái vẫn buông thõng vô giác bên hông. Nơi ngực áo từng gắn trận văn lá trúc giờ đây chỉ còn lại một vệt cháy sém, không ngừng tỏa ra nhiệt độ râm ran.
Chưa kịp lấy đan dược, một cỗ hấp lực quỷ dị từ lòng đất đột ngột bùng phát. Những sợi rêu phong xanh thẫm dưới lưng hắn phảng phất như sống lại. Chúng vươn ra vô số xúc tu nhỏ bé tản mát mộc linh lực âm hàn, đâm xuyên qua lớp pháp y rách nát. Đám thực vật này bám chặt lấy từng lỗ chân lông, tham lam bòn rút chút chân nguyên Trúc Cơ cuối cùng đang trốn sâu trong kinh mạch hắn.
"Tụ Linh Hấp Nguyên Trận!" Ánh mắt Lâm Mặc rùng mình. Địa mạch nơi này rõ ràng được cải tạo nương theo thế núi. Trận pháp mượn đám rêu đê tiện làm mắt trận, chuyên vắt kiệt linh lực kẻ ngoại lai để nuôi dưỡng thứ gì đó ẩn sâu dưới nham thạch. Nếu để chúng hút cạn, đạo cơ Trúc Cơ của hắn sẽ triệt để sụp đổ.
Tay phải Lâm Mặc gian nan lần mò vào túi trữ vật bên hông. Hắn lôi ra một tấm Mộc Thuẫn Phù cấp hai đã sờn góc. Thay vì kích hoạt bùa chú để phòng ngự, hắn dùng chút thể lực phàm nhân ném mạnh nó về phía vách đá cách đó ba trượng. Một tiếng "phốc" trầm đục vang lên, mộc linh khí tinh thuần từ bùa chú tản ra tứ phía.
Lực hút dưới lưng hắn tức thời giảm đi một nửa. Vô số sợi rêu phong chuyển hướng, vươn xúc tu về phía nguồn linh khí mới mẻ kia. Nhưng trận pháp do tiền bối cao nhân thiết lập sao có thể bị chiêu trò mọn đánh lừa quá lâu. Chỉ mất đúng ba nhịp thở, đám rêu đã cắn nuốt sạch sẽ linh khí từ tấm phù lục.
Lập tức nhận ra sự giả dối của mồi nhử, trận pháp liền biến ảo ứng phó. Tốc độ sinh trưởng của đám rêu phong quanh người Lâm Mặc đột ngột tăng vọt gấp đôi. Chúng đan chéo vào nhau thành một mạng lưới gông cùm màu lục nhạt, hung hăng siết chặt lấy cổ chân và vòng eo hắn.
Lần này, trận pháp không chỉ bòn rút chân nguyên mà còn truyền ngược lại một loại Mộc Sát Khí ớn lạnh. Thứ sát khí này tàn nhẫn xâm thực trực tiếp vào hệ thống kinh mạch. Tứ chi Lâm Mặc dần trở nên cứng đờ như gỗ mục. Dòng linh lực khô khốc trong đan điền truyền đến từng đợt đau quặn thắt.
Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn. Hắn không vùng vẫy vô ích, mà trực tiếp lấy ra chiếc bình ngọc chứa ba giọt Tử Trúc Linh Dịch trân quý nhất của gia tộc. Không chút do dự, hắn bóp nát bình ngọc ngay trên lồng ngực mình.
Linh dịch vạn năm vừa tiếp xúc với không khí liền bộc phát ra sinh cơ khổng lồ. Nó đồng thời đánh thức vệt cháy sém hình lá trúc trên da thịt hắn. Lượng sinh cơ quá mức cường thịnh vượt khỏi giới hạn chịu đựng của một tu sĩ trọng thương, tạo thành một vụ nổ linh khí cục bộ ngay sát người thanh niên.
Sóng xung kích mang theo ánh sáng màu tím lục quét ngang qua mặt đất. Sức mạnh cuồng bạo cưỡng ép nghiền nát toàn bộ mạng lưới rêu phong đang bám lấy cơ thể hắn thành muôn vàn mảnh vụn. Trận pháp hút linh lực tạm thời bị ngưng trệ bởi dư chấn của vụ nổ, trả lại sự yên tĩnh chết chóc cho không gian.
Cái giá phải trả cho sự giải thoát này vô cùng thảm liệt. Lâm Mặc phun ra một ngụm máu tươi xen lẫn vụn nội tạng. Làn da trước ngực hắn bị linh khí bạo loạn đốt cháy thành từng mảng đen kịt, kinh mạch vùng ngực đứt đoạn tấc tấc. Hắn lảo đảo chống tay phải ngồi dậy, thở dốc từng nhịp nặng nhọc.
Khi lớp sương mù linh khí do vụ nổ tạo ra dần tản đi, một luồng sáng nhàn nhạt dưới đất lập tức thu hút ánh nhìn của hắn. Từ trong lớp rêu phong bị xới tung, một khối trận bàn ngọc thạch nứt nẻ lộ ra. Bên trên mặt ngọc khắc chìm ba chữ cổ triện màu đỏ sậm, vẫn còn tỏa ra sát ý uy nghiêm báo hiệu một mối nguy mới: Tử Trúc Ngục.
ích phát toàn bộ thần lực còn sót lại trong thức hải, ngưng tụ thành một sợi châm vô hình đâm thẳng vào mắt trận truyền tống đang vặn vẹo. Thay vì dùng thần thức công kích trực diện con nhện, Lâm Mặc lại chọn cách phá vỡ sự cân bằng của thông đạo. Không gian xung quanh lập tức sinh ra một luồng lực xé rách cực mạnh, tạo thành một lốc xoáy bạc chắn ngang giữa mi tâm hắn và mũi tên độc.
Hủ Cốt Huyết Chu phát giác được nguy cơ, tám cái chân điên cuồng vung vẩy hòng cắt đứt tơ nhện để lùi lại. Đáng tiếc, luồng lực hút từ lốc xoáy không gian đã gắt gao khóa chặt lấy thân thể nó. Mũi tên độc vừa chạm vào lốc xoáy liền bị bẻ cong, bắn ngược trở lại cắm phập vào lớp vỏ cứng trên lưng con yêu thú. Tiếng rít gào thê thảm vang lên, thân thể Hủ Cốt Huyết Chu xì xèo tan chảy thành một vũng máu đen ngòm rồi bị không gian cắn nuốt.
Đổi lại một đòn phá cục này, khối ngọc bội Dưỡng Hồn đeo bên hông Lâm Mặc phát ra một tiếng nứt vỡ thanh thúy rồi hóa thành bột mịn. Thức hải của hắn chấn động dữ dội, hai bên tai rỉ ra những vệt máu tươi đỏ sẫm, cảm giác thăng bằng hoàn toàn biến mất.
Ngay sau đó, luồng sáng vàng kim từ đoạn trận văn trên ngực áo triệt để cạn kiệt. Cả người Lâm Mặc bị tống xuất ra khỏi thông đạo, ầm ầm nện xuống một phiến đá tối tăm lạnh lẽo. Cú va chạm mạnh khiến bả vai phải trật khớp, đan điền trống rỗng truyền đến từng trận co rút đau đớn. Hắn nằm gục trên nền đá, hơi thở hỗn loạn, cố gắng dùng chút tỉnh táo cuối cùng để đánh giá cục diện.
Xung quanh là một không gian chật hẹp nặc mùi ẩm mốc, dưới lưng hắn là những mảng rêu xanh rì bám chặt lấy bề mặt đá nhám. Đột nhiên, hàng loạt cảm giác ngứa ngáy mang theo sát cơ truyền đến từ dưới mạn sườn. Đám rêu xanh tưởng chừng vô hại nay lại sống dậy, hóa thành hàng chục cái xúc tu nhỏ bằng sợi chỉ đâm xuyên qua lớp pháp bào rách nát. Mũi nhọn của chúng cắm phập vào da thịt, tham lam bòn rút chút chân nguyên Trúc Cơ ít ỏi đang bảo vệ kinh mạch.
Tụ Linh Hấp Nguyên Trận!
Lâm Mặc cắn răng rít lên qua kẽ răng rỉ máu. Hắn nhận ra những hoa văn mờ ảo ẩn dưới lớp rêu chính là đường nét của một loại cấm trận thượng cổ. Trận pháp này chuyên mượn rêu xanh làm vật dẫn để hút linh khí, dồn toàn bộ tinh hoa sinh mệnh xuống lòng đất nhằm nuôi dưỡng một dị vật tà ác. Nếu để đám xúc tu này cắm rễ sâu vào huyệt vị, đạo cơ của hắn chắc chắn sẽ sụp đổ, tu vi triệt để phế bỏ.
Trong tình cảnh linh lực cạn kiệt, ngay cả một tia hỏa ngọn cũng không thể ngưng tụ để đốt cháy đám rêu, Lâm Mặc đành phải dùng đến hạ sách cuối cùng. Bàn tay phải run rẩy thò vào trong tay áo, gắt gao nắm lấy một tấm Mộc Thuẫn Phù cấp hai. Không thể dùng linh lực để kích hoạt, hắn dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp vật lý, gồng cứng các khớp ngón tay bẻ gập lá bùa.
Cạnh sắc của giấy bùa tẩm chu sa cứa rách lòng bàn tay hắn. Dòng máu tươi mang theo hơi thở sinh mệnh của tu sĩ Trúc Cơ ứa ra, hòa trộn cùng trận văn tạo thành một loại môi giới cưỡng ép. Tấm bùa nổ tung, bùng lên một vòng mộc khí xanh thẳm, sắc bén như đao phong chém đứt toàn bộ đám xúc tu rêu xanh đang bám quanh người.
Thế nhưng, thuộc tính mộc nguyên thuần túy từ Mộc Thuẫn Phù chẳng những không dập tắt được cấm trận, mà lại vô tình trở thành chất xúc tác cực mạnh. Phiến đá đen dưới lưng hắn hấp thụ lượng mộc khí khổng lồ, lập tức nứt toác ra một rãnh sâu hoắm. Âm thanh xiềng xích ma sát vào nhau vang lên từ dưới lòng đất, kéo theo một luồng tử khí nồng nặc bốc lên.
Từ trong khe nứt, một bàn tay khô khốc quấn đầy vải liệm đỏ thẫm chậm rãi vươn ra. Tốc độ của nó thoạt nhìn rùa bò nhưng lại mang theo pháp tắc khóa chặt không gian, gắt gao tóm lấy cổ chân phải của Lâm Mặc. Lớp vải liệm vừa chạm vào da thịt, một ấn ký hình hoa sen đen ngòm lập tức in hằn lên bắp chân hắn. Cùng lúc đó, trong đầu Lâm Mặc vang lên một giọng nói khàn đục mang theo ngập tràn oán độc, đòi hỏi một cái giá tàn khốc cho việc đánh thức kẻ yên giấc ngàn năm.
Dưới ánh sáng vàng kim chớp giật từ đoạn trận văn trên ngực áo, Lâm Mặc khó nhọc liếc mắt nhìn xuống. Một con Hủ Cốt Huyết Chu to bằng miệng bát, mang theo tám cái chân nhọn hoắt dính đầy dịch nhầy hủ bại, đang điên cuồng đâm từng nhát vào lớp linh khí hộ thể của hắn. Lớp phòng ngự mỏng manh do chân nguyên Trúc Cơ ngưng tụ lập tức xèo xèo bốc khói, tản ra thứ mùi hôi thối rợn người. Nếu để thứ kịch độc này xâm nhập vào huyết nhục trong lúc không gian đang lưu chuyển, thân thể hắn chắc chắn sẽ bị xé nát thành từng mảnh vụn.
Cánh tay trái đã mất đi tri giác lủng lẳng bên hông, Lâm Mặc cắn răng đưa ra một quyết định chớp nhoáng. Hắn không dùng tay phải gạt con nhện yêu đi, mà cố ý triệt tiêu linh lực hộ thể ở mạn sườn trái. Thân hình hắn hơi nghiêng đi theo dòng xoáy không gian, đem bờ vai và cánh tay phế tàn lộ ra làm mồi nhử. Mùi máu tươi từ vết thương cũ rỉ ra lập tức kích thích bản năng khát máu của Hủ Cốt Huyết Chu. Nó rít lên một tiếng chói tai, buông gót giày ra, nhún người lao thẳng về phía bả vai trái không chút phòng bị của hắn.
Đợi đúng khoảnh khắc con yêu thú rời khỏi điểm tựa, tay phải Lâm Mặc vung lên, ba tấm Hỏa Xà Phù kẹp sẵn giữa các ngón tay bùng nổ thành một vệt lửa đỏ rực. Thế nhưng, con Huyết Chu này sinh trưởng trong khe nứt không gian ngàn năm, linh giác đối với nguy hiểm cực kỳ nhạy bén. Vừa sờn thấy sóng nhiệt của bùa chú, tám cái chân của nó đột ngột phun ra những sợi tơ trong suốt ghim thẳng vào vách tường không gian đang lưu chuyển. Lực đàn hồi từ tơ nhện kéo giật thân thể nó lùi lại, xảo diệu né tránh mạn sườn trái đầy nguy hiểm, đồng thời há chiếc hàm gớm ghiếc phun ra một mũi tên độc nhắm thẳng vào mi tâm người thanh niên.
Nghiệt súc giảo hoạt.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, thần thức trong thức hải điên cuồng tràn ra. Hắn không cuống cuồng né tránh mũi tên độc, mà trực tiếp truyền toàn bộ linh lực còn sót lại vào đoạn trận văn vàng kim đang ghim trên ngực áo. Ký hiệu hình lá trúc bằng đồng đỏ chói lòa ánh sáng, sinh ra một luồng bài xích không gian cực mạnh. Thay vì dùng để bảo vệ bản thân, luồng sức mạnh này bị hắn bẻ lái đánh thẳng vào vách hầm truyền tống, làm biến dạng hoàn toàn quỹ đạo bám dính của những sợi tơ nhện. Mất đi điểm tựa không gian vững chắc, Hủ Cốt Huyết Chu lảo đảo rơi vào vòng xoáy loạn lưu.
Để cưỡng ép thay đổi công năng của trận văn ngoại lai, Lâm Mặc phải trả một cái giá cực kỳ thê thảm. Hắn cắn nát đầu ngón tay trỏ bên phải, ép ra một giọt Mộc Bản Nguyên tinh thuần nhất hòa vào ấn quyết. Ngay khi mũi tên độc sượt qua gò má xé rách một mảng da rỉ máu đen, ngón tay trỏ của hắn liền khô quắt lại. Làn da nhợt nhạt lập tức chuyển sang màu nâu sẫm, cứng ngắc và nứt nẻ như vỏ cây khô, triệt để đánh mất cảm giác. Đổi lại, một luồng kiếm khí ngưng tụ từ mộc linh lực tàn dư mượn đà bắn ra, ghim xuyên thủng phần bụng mềm yếu của con nhện yêu đang mất thăng bằng.
Tiếng vỡ vụn vang lên khô khốc giữa khe nứt, xác con yêu thú lập tức bị loạn lưu không gian nghiền nát, chỉ chừa lại một viên tinh hạch xám xịt bằng đốt ngón tay rơi lọt vào lòng bàn tay Lâm Mặc. Chưa kịp cất kỹ chiến lợi phẩm mang đậm thuộc tính không gian này, đoạn trận văn vàng kim trên ngực bỗng nhiên tắt ngấm. Lực lôi kéo an toàn đột ngột biến mất. Thân thể Lâm Mặc như hòn đá đứt dây, đập mạnh qua một bức màn nước lạnh buốt rồi rơi tự do xuống một bề mặt rêu phong trơn trượt. Mùi tử khí nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, hòa cùng tiếng xích sắt va đập loảng xoảng vọng lại từ sâu trong cõi u minh tăm tối.
hông lùi lại, mà chủ động đẩy lồng ngực về phía trước. Thần thức khô cạn trong thức hải bị hắn cưỡng ép bóc lột đến tia sáng cuối cùng, hóa thành một mũi nhọn vô hình hung hăng đâm sầm vào đoạn trận văn vàng kim đang ghim chặt trên áo.
Một tiếng ong ong trầm đục, mang theo uy áp thượng cổ vang lên giữa đường hầm hư không. Trận văn lá trúc bùng lên ánh sáng chói lòa, điên cuồng cắn nuốt tia thần thức của Lâm Mặc để chuyển hóa thành một cỗ lực lượng bài xích không gian cực độ. Vòng bảo vệ vô hình vừa thành hình, lập tức khuếch tán ra xung quanh như một gợn sóng nước.
Mũi tên độc xám xịt vừa lao tới sát mi tâm liền đâm sầm vào gợn sóng không gian này. Nọc độc kịch liệt xèo xèo bốc hơi, bị lực lượng vặn vẹo ép cho vỡ vụn thành từng luồng sương mù vô hại, trôi dạt thẳng vào những khe nứt hư vô.
Hủ Cốt Huyết Chu cực kỳ nhạy bén nhận ra nguy cơ không gian sụp đổ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó lóe lên sự giảo hoạt, lập tức từ bỏ việc tấn công trực diện. Bụng nhện phình to, liên tục phun ra mấy chục sợi tơ đục ngầu, cắm phập vào vách tường không gian đang rạn nứt để neo giữ thân thể.
Súc sinh này muốn mượn lực dính của tơ nhện để bám trụ lại thông đạo, chờ cho trận sóng xung kích qua đi sẽ tiếp tục vây giết con mồi đã hoàn toàn kiệt sức.
Lâm Mặc dĩ nhiên nhìn thấu ý đồ hèn mọn này. Khóe môi hắn xẹt qua một tia tàn nhẫn. Thay vì dùng chút lực bài xích cuối cùng để đẩy văng con nhện, hắn xoay cổ tay phải, ném thẳng tấm Hỏa Xà Phù còn sót lại về phía vách tường hư không.
Mục tiêu của bùa chú không phải là bản thể yêu thú, mà là điểm neo của những sợi tơ vừa cắm xuống.
"Bạo!"
Hỏa Xà Phù nổ tung. Uy lực của tấm bùa bậc thấp không tạo ra sát thương lớn, nhưng nhiệt lượng bùng phát vừa vặn làm nhiễu loạn luồng linh khí mỏng manh tại điểm neo. Vách tường không gian vốn đang chông chênh mất đi sự cân bằng, lập tức nứt toác thành một khe hở đen ngòm rỉ ra bão táp hư không.
Lực cắt xé từ khe nứt vô tình trở thành lưỡi dao sắc bén nhất. Mấy chục sợi tơ nhện bị kéo căng đến cực hạn liền đứt phựt. Hủ Cốt Huyết Chu mất đi điểm tựa, chỉ kịp phát ra một tiếng rít tuyệt vọng trước khi bị dòng xoáy không gian bạo loạn cuốn phăng đi, tàn nhẫn xé rách một bên chân trước.
Nhưng cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thao túng trận văn thượng cổ bằng thần thức cũng lập tức giáng xuống. Thức hải Lâm Mặc truyền đến một cơn đau đớn kịch liệt như bị vạn kim châm chọc, linh đài chấn động dữ dội. Tầm nhìn của hắn chớp mắt chìm vào bóng tối đen đặc, hai tai hoàn toàn mất đi thính giác, chỉ còn lại tiếng vo ve rỗng tuếch của máu dồn lên não.
Tạm thời mù lòa và điếc đặc, hắn hoàn toàn mất đi khả năng định vị trong không gian đang vỡ vụn. Lực bài xích từ trận văn lá trúc rốt cuộc cũng cạn kiệt, hóa thành một cú hích cuối cùng, thô bạo tống cổ Lâm Mặc văng ra khỏi đường hầm truyền tống đang trong đà sụp đổ.
Cảm giác rơi tự do giữa hư không kéo dài không quá ba nhịp thở. Lưng hắn đập mạnh xuống một bề mặt mềm nhũn, ẩm ướt và bốc mùi ngai ngái của thảm thực vật mục nát. Cú va đập khiến lục phủ ngũ tạng chấn động, nhưng nhờ lớp bùn lầy bên dưới giảm xóc, hắn may mắn thoát khỏi cảnh dập nát xương cốt.
Lâm Mặc nằm bất động, cắn răng chịu đựng cơn đau xé rách từ bả vai trái, cố gắng vỗ về thức hải đang cuộn sóng. Dù đôi mắt không nhìn thấy gì, linh giác nhạy bén của một tu sĩ vẫn giúp hắn nhận ra sự thay đổi dị thường của hoàn cảnh xung quanh.
Linh khí ở nơi này cực kỳ mỏng manh, lại xen lẫn một tia chướng khí mang thuộc tính Thủy lạnh lẽo, hoàn toàn khác biệt với hỏa khí nóng rực trong thạch thất lúc trước.
Bàn tay phải của hắn vô thức quờ quạng trên mặt bùn lầy, chợt chạm phải một vật thể cứng cáp, mang theo nhiệt độ lạnh lẽo của kim loại. Dùng đầu ngón tay cẩn thận vuốt ve, Lâm Mặc nhận ra đó là một chiếc chân nhện rụng rời, bề mặt vẫn còn rỉ ra dịch nhầy ăn mòn.
Đáng chú ý là, đầu nhọn của chiếc chân nhện này đang ghim chặt vào một mảnh tinh thạch màu xám đục, tỏa ra dao động không gian nhàn nhạt. Vật chứng này rành rành chứng tỏ con Hủ Cốt Huyết Chu kia không chỉ bị thương, mà còn bị kéo theo văng xuống cùng một khu vực. Kẻ săn mồi giảo hoạt ấy chắc chắn đang lẩn khuất trong bóng tối, chờ đợi thời cơ tung đòn chí mạng.
...tám cái chân nhọn hoắt của nó đột ngột co rút lại. Cảm nhận được uy hiếp từ bùa chú, con yêu thú lập tức biến chiêu. Thay vì lao tới cắn xé, phần bụng phình to của nó co giật mãnh liệt, phun ra một tia tơ máu nồng nặc kịch độc nhắm thẳng vào mặt Lâm Mặc.
Hắn không thể né tránh trong không gian truyền tống chật hẹp. Lâm Mặc cắn răng, dồn ép toàn bộ thần thức còn sót lại hung hăng đâm sầm vào đoạn trận văn lá trúc đang chớp lóe trên ngực áo.
"Bạo!" Hắn gầm lên trong cổ họng. Sự va chạm thô bạo giữa thần thức và trận văn ép bộc phát ra một cỗ lực lượng không gian vặn vẹo cực mạnh. Một lốc xoáy nhỏ hình thành ngay trước mặt hắn. Tia tơ máu vừa chạm vào vòng xoáy liền bị xé nát thành sương mù tản mát.
Lực hút cuồng bạo từ hư không nhân cơ hội đó quét tới. Nó vô tình cuốn phăng luôn cả Hủ Cốt Huyết Chu vào dòng bão táp tăm tối mịt mùng. Đổi lại, thức hải Lâm Mặc truyền đến một đợt đau nhức xé rách. Khóe miệng hắn trào ra một ngụm máu tươi đen ngòm. Linh đài chấn động kịch liệt khiến ngũ quan hoàn toàn khép kín, kéo thân thể tàn tạ của hắn chìm sâu vào bóng tối vô tận.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cảm giác cọ xát thô ráp trên da thịt mới miễn cưỡng gọi về một tia ý thức mỏng manh. Lâm Mặc phát hiện mình đang nằm úp trên một bề mặt đá phiến lạnh lẽo. Không gian xung quanh tối tăm, mang đậm hơi thở mộc linh khí mục nát ngàn năm.
Hắn thử vận chuyển công pháp điều tức. Linh lực trong đan điền đã cạn kiệt đến mức không thể ngưng tụ nổi một tia lửa nhỏ. Cánh tay trái vẫn buông thõng vô giác bên hông. Nơi ngực áo từng gắn trận văn lá trúc giờ đây chỉ còn lại một vệt cháy sém, không ngừng tỏa ra nhiệt độ râm ran.
Chưa kịp lấy đan dược, một cỗ hấp lực quỷ dị từ lòng đất đột ngột bùng phát. Những sợi rêu phong xanh thẫm dưới lưng hắn phảng phất như sống lại. Chúng vươn ra vô số xúc tu nhỏ bé tản mát mộc linh lực âm hàn, đâm xuyên qua lớp pháp y rách nát. Đám thực vật này bám chặt lấy từng lỗ chân lông, tham lam bòn rút chút chân nguyên Trúc Cơ cuối cùng đang trốn sâu trong kinh mạch hắn.
"Tụ Linh Hấp Nguyên Trận!" Ánh mắt Lâm Mặc rùng mình. Địa mạch nơi này rõ ràng được cải tạo nương theo thế núi. Trận pháp mượn đám rêu đê tiện làm mắt trận, chuyên vắt kiệt linh lực kẻ ngoại lai để nuôi dưỡng thứ gì đó ẩn sâu dưới nham thạch. Nếu để chúng hút cạn, đạo cơ Trúc Cơ của hắn sẽ triệt để sụp đổ.
Tay phải Lâm Mặc gian nan lần mò vào túi trữ vật bên hông. Hắn lôi ra một tấm Mộc Thuẫn Phù cấp hai đã sờn góc. Thay vì kích hoạt bùa chú để phòng ngự, hắn dùng chút thể lực phàm nhân ném mạnh nó về phía vách đá cách đó ba trượng. Một tiếng "phốc" trầm đục vang lên, mộc linh khí tinh thuần từ bùa chú tản ra tứ phía.
Lực hút dưới lưng hắn tức thời giảm đi một nửa. Vô số sợi rêu phong chuyển hướng, vươn xúc tu về phía nguồn linh khí mới mẻ kia. Nhưng trận pháp do tiền bối cao nhân thiết lập sao có thể bị chiêu trò mọn đánh lừa quá lâu. Chỉ mất đúng ba nhịp thở, đám rêu đã cắn nuốt sạch sẽ linh khí từ tấm phù lục.
Lập tức nhận ra sự giả dối của mồi nhử, trận pháp liền biến ảo ứng phó. Tốc độ sinh trưởng của đám rêu phong quanh người Lâm Mặc đột ngột tăng vọt gấp đôi. Chúng đan chéo vào nhau thành một mạng lưới gông cùm màu lục nhạt, hung hăng siết chặt lấy cổ chân và vòng eo hắn.
Lần này, trận pháp không chỉ bòn rút chân nguyên mà còn truyền ngược lại một loại Mộc Sát Khí ớn lạnh. Thứ sát khí này tàn nhẫn xâm thực trực tiếp vào hệ thống kinh mạch. Tứ chi Lâm Mặc dần trở nên cứng đờ như gỗ mục. Dòng linh lực khô khốc trong đan điền truyền đến từng đợt đau quặn thắt.
Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn. Hắn không vùng vẫy vô ích, mà trực tiếp lấy ra chiếc bình ngọc chứa ba giọt Tử Trúc Linh Dịch trân quý nhất của gia tộc. Không chút do dự, hắn bóp nát bình ngọc ngay trên lồng ngực mình.
Linh dịch vạn năm vừa tiếp xúc với không khí liền bộc phát ra sinh cơ khổng lồ. Nó đồng thời đánh thức vệt cháy sém hình lá trúc trên da thịt hắn. Lượng sinh cơ quá mức cường thịnh vượt khỏi giới hạn chịu đựng của một tu sĩ trọng thương, tạo thành một vụ nổ linh khí cục bộ ngay sát người thanh niên.
Sóng xung kích mang theo ánh sáng màu tím lục quét ngang qua mặt đất. Sức mạnh cuồng bạo cưỡng ép nghiền nát toàn bộ mạng lưới rêu phong đang bám lấy cơ thể hắn thành muôn vàn mảnh vụn. Trận pháp hút linh lực tạm thời bị ngưng trệ bởi dư chấn của vụ nổ, trả lại sự yên tĩnh chết chóc cho không gian.
Cái giá phải trả cho sự giải thoát này vô cùng thảm liệt. Lâm Mặc phun ra một ngụm máu tươi xen lẫn vụn nội tạng. Làn da trước ngực hắn bị linh khí bạo loạn đốt cháy thành từng mảng đen kịt, kinh mạch vùng ngực đứt đoạn tấc tấc. Hắn lảo đảo chống tay phải ngồi dậy, thở dốc từng nhịp nặng nhọc.
Khi lớp sương mù linh khí do vụ nổ tạo ra dần tản đi, một luồng sáng nhàn nhạt dưới đất lập tức thu hút ánh nhìn của hắn. Từ trong lớp rêu phong bị xới tung, một khối trận bàn ngọc thạch nứt nẻ lộ ra. Bên trên mặt ngọc khắc chìm ba chữ cổ triện màu đỏ sậm, vẫn còn tỏa ra sát ý uy nghiêm báo hiệu một mối nguy mới: Tử Trúc Ngục.
ích phát toàn bộ thần lực còn sót lại trong thức hải, ngưng tụ thành một sợi châm vô hình đâm thẳng vào mắt trận truyền tống đang vặn vẹo. Thay vì dùng thần thức công kích trực diện con nhện, Lâm Mặc lại chọn cách phá vỡ sự cân bằng của thông đạo. Không gian xung quanh lập tức sinh ra một luồng lực xé rách cực mạnh, tạo thành một lốc xoáy bạc chắn ngang giữa mi tâm hắn và mũi tên độc.
Hủ Cốt Huyết Chu phát giác được nguy cơ, tám cái chân điên cuồng vung vẩy hòng cắt đứt tơ nhện để lùi lại. Đáng tiếc, luồng lực hút từ lốc xoáy không gian đã gắt gao khóa chặt lấy thân thể nó. Mũi tên độc vừa chạm vào lốc xoáy liền bị bẻ cong, bắn ngược trở lại cắm phập vào lớp vỏ cứng trên lưng con yêu thú. Tiếng rít gào thê thảm vang lên, thân thể Hủ Cốt Huyết Chu xì xèo tan chảy thành một vũng máu đen ngòm rồi bị không gian cắn nuốt.
Đổi lại một đòn phá cục này, khối ngọc bội Dưỡng Hồn đeo bên hông Lâm Mặc phát ra một tiếng nứt vỡ thanh thúy rồi hóa thành bột mịn. Thức hải của hắn chấn động dữ dội, hai bên tai rỉ ra những vệt máu tươi đỏ sẫm, cảm giác thăng bằng hoàn toàn biến mất.
Ngay sau đó, luồng sáng vàng kim từ đoạn trận văn trên ngực áo triệt để cạn kiệt. Cả người Lâm Mặc bị tống xuất ra khỏi thông đạo, ầm ầm nện xuống một phiến đá tối tăm lạnh lẽo. Cú va chạm mạnh khiến bả vai phải trật khớp, đan điền trống rỗng truyền đến từng trận co rút đau đớn. Hắn nằm gục trên nền đá, hơi thở hỗn loạn, cố gắng dùng chút tỉnh táo cuối cùng để đánh giá cục diện.
Xung quanh là một không gian chật hẹp nặc mùi ẩm mốc, dưới lưng hắn là những mảng rêu xanh rì bám chặt lấy bề mặt đá nhám. Đột nhiên, hàng loạt cảm giác ngứa ngáy mang theo sát cơ truyền đến từ dưới mạn sườn. Đám rêu xanh tưởng chừng vô hại nay lại sống dậy, hóa thành hàng chục cái xúc tu nhỏ bằng sợi chỉ đâm xuyên qua lớp pháp bào rách nát. Mũi nhọn của chúng cắm phập vào da thịt, tham lam bòn rút chút chân nguyên Trúc Cơ ít ỏi đang bảo vệ kinh mạch.
Tụ Linh Hấp Nguyên Trận!
Lâm Mặc cắn răng rít lên qua kẽ răng rỉ máu. Hắn nhận ra những hoa văn mờ ảo ẩn dưới lớp rêu chính là đường nét của một loại cấm trận thượng cổ. Trận pháp này chuyên mượn rêu xanh làm vật dẫn để hút linh khí, dồn toàn bộ tinh hoa sinh mệnh xuống lòng đất nhằm nuôi dưỡng một dị vật tà ác. Nếu để đám xúc tu này cắm rễ sâu vào huyệt vị, đạo cơ của hắn chắc chắn sẽ sụp đổ, tu vi triệt để phế bỏ.
Trong tình cảnh linh lực cạn kiệt, ngay cả một tia hỏa ngọn cũng không thể ngưng tụ để đốt cháy đám rêu, Lâm Mặc đành phải dùng đến hạ sách cuối cùng. Bàn tay phải run rẩy thò vào trong tay áo, gắt gao nắm lấy một tấm Mộc Thuẫn Phù cấp hai. Không thể dùng linh lực để kích hoạt, hắn dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp vật lý, gồng cứng các khớp ngón tay bẻ gập lá bùa.
Cạnh sắc của giấy bùa tẩm chu sa cứa rách lòng bàn tay hắn. Dòng máu tươi mang theo hơi thở sinh mệnh của tu sĩ Trúc Cơ ứa ra, hòa trộn cùng trận văn tạo thành một loại môi giới cưỡng ép. Tấm bùa nổ tung, bùng lên một vòng mộc khí xanh thẳm, sắc bén như đao phong chém đứt toàn bộ đám xúc tu rêu xanh đang bám quanh người.
Thế nhưng, thuộc tính mộc nguyên thuần túy từ Mộc Thuẫn Phù chẳng những không dập tắt được cấm trận, mà lại vô tình trở thành chất xúc tác cực mạnh. Phiến đá đen dưới lưng hắn hấp thụ lượng mộc khí khổng lồ, lập tức nứt toác ra một rãnh sâu hoắm. Âm thanh xiềng xích ma sát vào nhau vang lên từ dưới lòng đất, kéo theo một luồng tử khí nồng nặc bốc lên.
Từ trong khe nứt, một bàn tay khô khốc quấn đầy vải liệm đỏ thẫm chậm rãi vươn ra. Tốc độ của nó thoạt nhìn rùa bò nhưng lại mang theo pháp tắc khóa chặt không gian, gắt gao tóm lấy cổ chân phải của Lâm Mặc. Lớp vải liệm vừa chạm vào da thịt, một ấn ký hình hoa sen đen ngòm lập tức in hằn lên bắp chân hắn. Cùng lúc đó, trong đầu Lâm Mặc vang lên một giọng nói khàn đục mang theo ngập tràn oán độc, đòi hỏi một cái giá tàn khốc cho việc đánh thức kẻ yên giấc ngàn năm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.