Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 139: Cánh Cửa Đồng Rỉ Sét Loang

Đăng: 23/07/2026 15:18 3,955 từ 1 lượt đọc
Lâm Mặc chìm vào bóng tối vô tận của vực sâu địa mạch. Cuồng phong xung quanh không phải luồng khí thông thường. Đó là linh khí thổ thuộc tính bạo loạn, ngưng tụ thành hàng vạn hạt cát sắc bén cắt xé không gian.

Tiếng gió rít gào mang theo áp lực ngạt thở, ép chặt lấy màng nhĩ. Ý niệm của hắn xuất hiện một trận choáng váng ngắn ngủi. Nam tử cắn mạnh chót lưỡi để duy trì thanh tỉnh. Tay phải hắn nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật bên hông.

Một tấm bùa chú màu vàng sậm thêu viền bạc được rút ra. Ký tự trên lá bùa lóe sáng rực rỡ. Nháy mắt, nó hóa thành một tầng hào quang Thanh Phong Thuẫn hình bán cầu bao phủ lấy toàn thân.

Lớp khiên gió vừa hình thành đã vấp phải sự vặn xoắn tàn bạo của vòng xoáy địa mạch. Lực hút từ đáy hố đột ngột đổi hướng. Nó không còn kéo thẳng xuống mà xoáy tròn như mũi khoan khổng lồ nghiền nát lớp phòng ngự.

Lâm Mặc nhíu mày. Hắn lập tức nhận ra việc dùng mộc sinh phong để kháng cự lực lượng thổ hệ tại trung tâm linh mạch là một sai lầm. Cảm nhận được mộc khí, vòng xoáy dưới đáy bỗng nhiên biến đổi trận thế ứng phó.

Thay vì chỉ hút xé vô định, vách đá xung quanh đột ngột đùn ra hàng loạt thạch trùy nhọn hoắt. Chúng lao vun vút về phía hào quang bán cầu. Khối lượng đất đá khổng lồ ép tới, nhắm thẳng vào điểm yếu của tấm bùa phong hệ.

Hắn quả quyết tản đi pháp lực duy trì bùa chú. Thanh Phong Thuẫn vỡ vụn thành từng đốm sáng. Nam tử mặc cho dư chấn của vòng xoáy đánh thẳng vào ngực áo. Mượn lực đẩy ngược từ cú va chạm đó, thân hình hắn lăng không xoay vòng.

Lâm Mặc tạm thời thoát khỏi trung tâm lực hút để bám sát vào vách đá gồ ghề. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào đoạn rễ cây kết tinh trong lòng bàn tay trái. Chất lỏng màu bạc bên trong đang sôi sục dữ dội.

Nó tỏa ra hàn khí âm hàn đến mức kết thành một lớp sương mỏng trên da thịt. Không chút do dự, hắn vận chuyển một tia Mộc Bản Nguyên cẩn thận bọc lấy vật này. Luồng hàn khí dâng trào lập tức bị ép phóng thích thẳng vào vách đá trước mặt.

Tiếng răng rắc vang lên liên hồi. Một dải băng tinh trong suốt cấp tốc lan rộng dọc theo thành hố sâu. Lớp băng giá này trực tiếp đè bẹp những thạch trùy vừa mọc ra, tạo thành một con đường trượt trơn nhẵn dốc ngược xuống dưới.

Thân hình hắn mượn dải băng tinh để trượt dài. Gia tốc rơi tự do khủng khiếp được khéo léo hóa giải. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép mượn lực pháp bảo chưa luyện hóa lập tức hiển hiện rõ ràng.

Không có nội thương hay hộc máu, mà là một loại dị biến ngoại thân đáng sợ. Toàn bộ bàn tay trái của hắn bị sương giá ăn sâu. Lớp biểu bì và cơ nhục bắt đầu kết tinh lại thành những mảnh tinh thể xám xịt.

Ba chiếc móng tay vỡ vụn, rụng lả tả xuống nền băng phát ra tiếng lanh canh. Xúc giác ở toàn bộ cánh tay trái hoàn toàn biến mất, hệt như một khúc gỗ chết khô. Cú trượt kết thúc bằng một tiếng động trầm đục.

Gót chân Lâm Mặc chạm xuống nền đất ẩm ướt. Không gian xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ. Nơi này hoàn toàn cách biệt với sự sụp đổ kinh thiên động địa đang diễn ra trên mặt đất.

Trước mắt hắn không phải là một hang động tự nhiên. Đây là một đường hầm nhân tạo được đục khoét vô cùng vuông vức. Bầu không khí ngột ngạt mang theo mùi rêu phong mục nát tồn tại hàng ngàn năm.

Dưới nhịp thở dốc nhọc nhằn, ánh sáng nhạt từ đoạn rễ cây chiếu rọi xung quanh. Trên mặt gạch thanh thạch hiện lên những hoa văn trận pháp cổ xưa khắc chìm. Những đường nét này không mang thuộc tính ngũ hành thông thường.

Chúng đan xen vào nhau tạo thành hình thù những chiếc đầu lâu méo mó. Khí tức tử vong nồng đậm toát ra, hệt như cấm địa của quỷ tu. Hắn cẩn thận tựa lưng vào góc tường, tay phải chậm rãi rút ra một thanh đoản kiếm cấp thấp.

Ánh mắt nam tử liếc nhìn chất lỏng thủy ngân trong đoạn rễ. Nó không còn lưu chuyển hỗn loạn nữa. Dòng bạch ngân đang chậm rãi tụ lại ở một đầu, chỉ thẳng về phía cuối đường hầm mờ mịt.

Cùng lúc đó, một giọt nước lạnh lẽo từ trần đá rơi tõm xuống vũng nước đọng dưới chân. Âm thanh trong trẻo vang lên nhưng lại mang theo dao động tinh thần lực cực kỳ vi diệu. Từng gợn sóng nước lan tỏa, tạo ra những vòng tròn đồng tâm.

Sự dị thường này chứng tỏ trận pháp bảo vệ nơi đây vẫn còn nguyên vẹn. Kẻ thiết lập ra nó chắc chắn đã tính toán đến việc linh mạch bên trên sẽ bạo động. Lâm Mặc thử phóng ra một tia thần thức mỏng như sợi chỉ để dò xét không gian phía trước.

Ngay lập tức, một cỗ hấp lực vô hình từ những đóa hoa văn quỷ dị trên tường trỗi dậy. Chúng giống như những cái miệng đói khát, háu cáu cắn nuốt sạch sẽ tia dò xét yếu ớt kia. Không có phản phệ vào đan điền, nhưng một cơn đau nhói như kim châm truyền thẳng vào nhãn cầu trái.

Tầm nhìn của hắn chớp lóa một màu đỏ như máu trong chốc lát. Lâm Mặc vội vàng nhắm nghiền mắt, thu liễm toàn bộ khí tức. Hắn hiểu rõ, nơi này tuyệt đối không phải là tàn tích bị bỏ hoang, mà là một cạm bẫy được giăng sẵn chờ đợi kẻ rơi xuống từ vụ nổ trận nhãn.

Thân hình hắn mượn dải băng tinh trượt thẳng xuống đáy vực sâu với tốc độ kinh người. Gió lạnh gào thét bên tai, nhưng thứ khiến Lâm Mặc lạnh buốt tận tâm can lại là bàn tay trái. Lớp sương giá từ đoạn rễ cây kết tinh không chỉ bám ngoài da thịt mà đang rẽ ngoặt chui dọc theo lỗ chân lông. Hắn cảm nhận rõ những mạch máu ở cẳng tay đang dần đông cứng thành một dải màu xanh tím nhợt nhạt.

Nếu cứ để mặc hàn khí xâm thực, cánh tay này sớm muộn cũng thành băng điêu phế thải. Lâm Mặc cắn răng, quyết định không dùng hỏa hệ linh lực để đối kháng thô bạo. Hắn chủ động vận chuyển Tử Trúc Khô Vinh Quyết, biến đổi linh lực trong kinh mạch tay trái sang trạng thái tĩnh lặng như cây khô mùa đông. Một luồng thần thức mỏng manh được hắn cẩn thận phóng ra, thăm dò thẳng vào bên trong đoạn rễ kết tinh.

Ngay khi thần thức chạm vào dòng chất lỏng màu bạc, một cỗ tin tức cuồng bạo xông thẳng vào óc hắn. Đây căn bản không phải mộc linh dịch thông thường. Thứ lưu chuyển bên trong là Địa Mạch Âm Lệ, một loại kỳ trân ngưng tụ từ cực âm của lòng đất ngàn năm. Nó đang nương theo hơi thở sinh cơ của hắn để tìm vật chủ ký sinh.

Chưa kịp nghĩ cách phong ấn, vách đá phía dưới đột ngột mở rộng. Dải băng tinh vỡ vụn khi đâm sầm vào một mảng không gian trống rỗng. Lâm Mặc lộn vòng trên không trung, khó nhọc đáp xuống một nền đất ẩm ướt đầy rêu phong. Nơi này là một hang động ngầm khổng lồ, được chiếu sáng lờ mờ bởi những viên huỳnh thạch khảm trên đỉnh vòm.

Hơi thở của người sống và dao động của Địa Mạch Âm Lệ vừa xuất hiện, mặt đất dưới chân hắn lập tức rung chuyển. Bốn cột đá từ bốn góc hang động ầm ầm nứt toác. Một thân ảnh khổng lồ cấu tạo hoàn toàn từ nham thạch đỏ rực lù lù đứng dậy. Đó là một con Thạch Vệ Khôi Lỗi canh giữ trận nhãn, trên ngực nó khắc chìm một đạo trận văn hình ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội.

Thạch Vệ gầm lên một tiếng không âm thanh, vung nắm đấm to bằng cối xay gió nện thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Mặc. Hắn không lùi mà tiến, tay phải vung lên ném ra ba tấm Thổ Thuẫn Phù cản lại trước mặt làm mồi nhử. Cùng lúc đó, bước chân hắn trượt dài sang góc khuất bên sườn phải của khôi lỗi, nhắm thẳng vào khớp gối bằng đá đang lộ ra khe hở.

Ba tấm bùa hóa thành khiên đất chưa đầy một hơi thở đã bị nghiền nát bấy. Tuy nhiên, Thạch Vệ không hề bị đánh lừa bởi tàn ảnh của hắn. Trận văn ngọn lửa trên ngực nó lóe sáng, lập tức nhận ra nguồn gốc hàn khí từ tay trái Lâm Mặc. Khôi lỗi đột ngột ngừng đà đấm, thân trên vặn ngược lại một góc quỷ dị. Nó há cái miệng đá khổng lồ, phun ra một cột dung nham đặc sệt bao trùm toàn bộ không gian né tránh của đối thủ.

Lối thoát bị phong kín, nhiệt độ tăng vọt khiến tóc tai Lâm Mặc khét lẹt. Không thể lùi bước, hắn đưa ra một quyết định tàn nhẫn. Nam tử không dùng khiên phòng ngự mà trực tiếp giơ cánh tay trái đang bọc trong băng giá đón đỡ. Đồng thời, tay phải hắn kẹp chặt một tấm Hỏa Lưu Phù cấp hai, rót toàn bộ pháp lực kích hoạt rồi dán thẳng lên mu bàn tay trái của chính mình.

Dùng nhiệt phá hàn, mượn trận đả trận.

Cực hàn từ Địa Mạch Âm Lệ và cực nhiệt từ bùa chú hỏa hệ va chạm ngay trên da thịt hắn, tạo ra một vụ nổ nhiệt lực kinh hoàng. Sóng xung kích hất văng cột dung nham, đồng thời đánh thẳng vào ngực Thạch Vệ khiến trận văn cốt lõi của nó nứt toác vì thay đổi nhiệt độ đột ngột. Khôi lỗi lảo đảo lùi lại, những khối đá tảng trên người nứt nẻ rồi vỡ vụn thành vô số mảnh rời rạc.

Đổi lại thế trận này, cái giá Lâm Mặc phải chịu vô cùng thảm liệt. Lớp băng trên tay trái hắn nát vụn, ép vô số mảnh hàn tinh găm sâu thẳng vào tận xương tủy. Cảm giác đau đớn buốt óc khiến thần thức hắn tối sầm, toàn bộ ngón tay trái cứng đờ như khúc gỗ chết, không thể cử động dù chỉ một ly. Hắn quỳ rạp xuống nền đất xám xịt, cố nén nhịp thở dốc. Xuyên qua màn bụi đá mù mịt vừa lắng xuống, đằng sau đống tàn tích của Thạch Vệ lộ ra một bệ thờ bằng đồng xanh đã rỉ sét phân nửa.

Thân hình hắn mượn dải băng do hàn khí ngưng kết trượt thẳng xuống đáy hang ngầm với tốc độ kinh người, bỏ lại sau lưng tiếng gió rít gào. Gót chân vừa chạm nền đá nham thạch nóng rực, một cỗ sát cơ cuồn cuộn đã khóa chặt lấy hắn. Nơi góc phải không gian tăm tối, một tôn Thạch Vệ khổng lồ sừng sững đứng đó. Cốt giá của nó được ghép từ vô số khối hắc diện tinh góc cạnh.

Từ các khe hở khớp nối của khôi lỗi, một thứ dịch nhầy sền sệt mang khí tức Địa Mạch Âm Lệ rỉ ra liên tục. Hàm răng bằng đá tảng nứt toác. Bên trong cuống họng sâu hoắm, một quả cầu dung nham đỏ quạch đang điên cuồng hội tụ. Khối hỏa diễm tỏa ra nhiệt độ khủng khiếp, vặn vẹo cả không gian xung quanh, nhắm thẳng vào sườn phải nơi nam tử vừa đáp xuống.

Lâm Mặc khẽ biến sắc. Thần thức nhạy bén giúp hắn nhận ra luồng sát chiêu kia không ngắm vào sinh cơ bản thể. Nó hoàn toàn định vị dựa theo hàn khí âm tà đang phát tán từ đoạn rễ cây trong lòng bàn tay trái. Lúc này, toàn bộ cánh tay trái của hắn đang phải duy trì trạng thái khô vinh luân chuyển của Mộc Bản Nguyên.

Hắn buộc phải dùng sinh cơ ép chặt hàn độc, khiến cánh tay cứng đờ như một khúc gỗ mục, da thịt nhợt nhạt không còn huyết sắc, tạm thời vô pháp thi triển bất kỳ pháp quyết nào. Tình thế cấp bách, nam tử cắn răng xé toạc vạt áo đạo bào. Hắn bọc lấy một mảnh băng tinh nhỏ xíu vừa cạo ra từ rễ cây, rót chút linh lực rồi ném mạnh về phía góc khuất bên trái hang động.

Đồng thời, tay phải hắn bấm niệm thần chú, đầu ngón tay lóe lên thanh quang xán lạn. Một sợi Thanh Đằng to bằng cổ tay bắn vọt ra, quấn chặt lấy khối thạch nhũ nhô ra trên đỉnh đầu. Mượn sức co rút của dây leo, cơ thể hắn được kéo bổng lên cao, bay vút khỏi vị trí nguy hiểm ngay sát mảy may.

Một cột lửa dung nham gầm thét lao ra khỏi miệng Thạch Vệ, thiêu rụi vạt áo chứa mảnh băng tinh thành tro bụi trong chớp mắt. Lớp nham thạch nóng chảy lan tràn, làm bốc hơi toàn bộ hơi ẩm dưới đáy vực. Nhận ra hỏa diễm đánh trượt mục tiêu, hốc mắt trống rỗng của cỗ máy giết người lập tức lóe lên một vòng trận văn màu hoàng thổ.

Được luyện chế để bảo vệ cấm địa, khôi lỗi đá tuyệt đối không phải loại cấp thấp vô tri. Nó lập tức thay đổi phương thức công kích khi cảm nhận được dao động linh khí mộc hệ mảnh mai từ sợi dây leo. Bàn chân khổng lồ nạm đầy phù văn nhấc bổng lên, mang theo vạn quân chi lực nện ầm ầm xuống một điểm lõm trên mặt đất.

Một vòng sóng âm mang theo trọng trường thổ thuộc tính cuồn cuộn khuếch tán. Uy áp nặng nề như thực chất trực tiếp bóp méo không gian, dùng lực xé rách thô bạo cắt đứt sự liên kết linh lực của sợi Thanh Đằng. Lâm Mặc mất điểm tựa, rơi tự do xuống giữa không trung. Cảm giác toàn thân như bị một ngọn núi đè nặng, áp lực đè ép ngũ tạng lục phủ.

Giữa khoảnh khắc sinh tử, hắn ép buộc bản thân tĩnh tâm. Thần thức ngưng tụ thành một dải quang mang vô hình, vượt qua chướng ngại của nhiệt độ, cấp tốc quét qua điểm lõm nơi Thạch Vệ vừa giậm chân. Chỗ đó thình lình lộ ra một mắt xích dẫn khí hình bát quái của địa mạch. Nó chính là trận nhãn cung cấp nguồn năng lượng đất đá vô tận cho pho tượng khổng lồ.

Bàn tay phải của nam tử lật úp. Một cây Tử Trúc Mộc Đinh dài chừng ba tấc, trên thân khắc đầy phù văn phá trận phức tạp, trượt từ tay áo rơi gọn vào lòng bàn tay. Không thể dùng linh lực trực diện chống lại trọng trường đang giam cầm không gian, Lâm Mặc quyết định tương kế tựu kế.

Hắn mượn chính đà rơi tự do và lực hút tàn bạo của địa mạch để biến thân hình thành một mũi tên lao vút tới, xé gió tạo thành tiếng rít chói tai. Toàn bộ tàn dư pháp lực hệ mộc được dồn nén vào cây mộc đinh. Phập một tiếng, mũi nhọn tàn nhẫn cắm ngập vào khe hở khớp gối phải của khôi lỗi, chuẩn xác đánh trúng điểm giao thoa của trận văn kết nối địa mạch.

Tiếng gỗ trúc ma sát với đá hắc diện tinh vang lên chói tai. Trận văn hoàng thổ trên thân Thạch Vệ chớp lóe điên cuồng, nỗ lực phản kháng nhưng vô ích rồi tối sầm lại. Mộc khí mãnh liệt xâm nhập làm gián đoạn hoàn toàn luồng lưu chuyển của thổ mạch. Nửa thân dưới của khôi lỗi lập tức đông cứng thành một khối đá vô hồn, mất đi khả năng di chuyển.

Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép phá hủy trận nhãn địa mạch ập đến tức thì. Uy áp phản chấn từ linh mạch bên dưới thông qua mộc đinh dội thẳng vào thức hải của hắn. Con mắt trái của Lâm Mặc nhói lên dữ dội. Tầm nhìn bên trái nháy mắt bị bao phủ bởi một màu xám xịt của thạch hóa.

Đồng tử trái của hắn chuyển sang màu xám tro đờ đẫn, vĩnh viễn mất đi khả năng nhận diện màu sắc lẫn khoảng cách không gian. Một nửa thế giới trong mắt hắn giờ chỉ còn là những khối hình vô hồn. Hắn lảo đảo lùi lại ba bước, tay ôm lấy bên mặt cứng đờ, hô hấp trở nên vô cùng rối loạn. Tầm nhìn thiếu hụt khiến bước chân nam tử chệch choạng, suýt trượt ngã trên nền đá gồ ghề.

Ngay lúc này, từ trong vũng dung nham vừa bị Thạch Vệ phun ra, một dị biến rợn người bắt đầu xuất hiện. Thứ dịch nhầy Địa Mạch Âm Lệ vốn dĩ phải bị nhiệt độ cao thiêu rụi lại đang ngọ nguậy. Nó không ngừng nuốt chửng hỏa khí xung quanh, chậm rãi tụ hình thành một nhân ảnh mơ hồ tỏa ra sát cơ còn tà môn hơn cả khôi lỗi đá.

Vòng sóng âm trọng trường mang theo sức mạnh vặn xoắn không gian ập đến ngay trước mặt Lâm Mặc. Cánh tay trái đã hoàn toàn tê liệt vì áp chế hàn độc từ đoạn rễ cây kết tinh, hắn chỉ có thể dùng chân phải đạp mạnh vào vách băng trơn nhẵn. Lực phản chấn đẩy thân hình hắn vọt ngang qua một mỏm đá nhô ra. Ngay vị trí hắn vừa rời đi, sóng âm lướt qua nghiền nát toàn bộ dải băng tinh thành vô số hạt bụi lấp lánh. Lớp đá tảng bên dưới cũng bị bóp méo, lõm sâu thành một hố tròn hoàn mỹ, mép hố nhẵn thín như bị một lưỡi đao vô hình gọt dũa.

Trận linh khóa chặt mộc khí, nếu tiếp tục trốn tránh chỉ có con đường chết.

Lâm Mặc thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán lạnh lẽo. Hắn không dùng pháp thuật hộ thể mà ném ra một hạt giống Khô Đằng, đồng thời kẹp thêm một tấm Ẩn Linh Phù cấp thấp. Hắn búng ngón tay phải, truyền một tia Mộc Bản Nguyên mỏng manh bám chặt vào hạt giống, bắn nó bay thẳng về phía góc tối của hang ngầm. Quả nhiên, cỗ người đá khổng lồ lập tức xoay chuyển khớp cổ vang lên những tiếng rắc rắc khô khốc. Trận văn màu vàng đất trên ngực Thạch Vệ lóe sáng chói lóa, dời toàn bộ trọng lực áp chế sang hướng hạt giống vừa bay tới.

Không gian nơi góc tối lập tức sụp đổ, ép Khô Đằng vừa nảy mầm nát vụn thành bã, tạo ra một tiếng nổ đanh thép vang vọng khắp lòng đất. Thế nhưng, trận linh của Thạch Vệ được khắc họa từ thời thượng cổ không hề rập khuôn như các loại khôi lỗi bậc thấp hiện nay. Ngay khi Khô Đằng vỡ nát, nó lập tức nhận ra lượng mộc khí bùng phát quá ít ỏi, hoàn toàn không tương xứng với cường độ thần thức của mục tiêu ban đầu. Hai hốc mắt trống rỗng của cỗ máy đá đột ngột rực lên hồng quang quỷ dị.

Trận văn trên người nó đảo ngược chiều quay, biến lực hút vạn vật thành lực đẩy cực mạnh quét ngang toàn bộ vách hang. Một vòng trọng lực hình nón khuếch tán diện rộng, san phẳng mọi chướng ngại vật, không cho Lâm Mặc bất kỳ góc chết nào để lẩn trốn. Đối mặt với thế công toàn diện, sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống tới cực điểm. Hắn vỗ tay phải vào túi trữ vật, lấy ra ba cây trận kỳ màu đen tuyền cắm thẳng vào vách đá trước mặt. Đây là Phá Thổ Kỳ, vốn là khí cụ chuyên dụng để làm nhiễu loạn các cấm chế thổ hệ quy mô nhỏ mà gia tộc giao cho hắn.

Hắn không dùng linh lực kích hoạt theo cách thông thường, mà điên cuồng rót thẳng thần thức vào bên trong để ép trận kỳ quá tải. Ba cây cờ không chịu nổi sức ép liền nổ nát, tạo ra một vùng chân không linh khí ngắn ngủi ngay trước mặt, khó khăn xé rách vòng trọng lực hình nón đang ập tới thành hai nửa. Tận dụng khe hở sinh tử chỉ tồn tại trong nửa nhịp thở đó, Lâm Mặc vung mạnh cánh tay trái đang cứng đờ như một khúc gỗ. Hắn mượn lực ly tâm ném thẳng đoạn rễ cây chứa chất lỏng màu bạc vào giữa ngực Thạch Vệ.

Vật thể mang theo hàn khí cực độ vừa chạm vào lõi trận văn thổ hệ đang bạo phát nhiệt lượng, lập tức tạo ra hiện tượng xung đột ngũ hành gay gắt. Băng hỏa lưỡng cực va chạm, kéo theo linh khí xung quanh sôi trào dữ dội. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, lõi trận văn trên ngực Thạch Vệ xuất hiện hàng chục vết nứt mạng nhện, ánh sáng vàng đất rực rỡ vụt tắt ngúm. Cái giá phải trả cho pha phá cục này khiến Lâm Mặc suýt chút nữa ngất lịm ngay tại chỗ.

Dư chấn từ vụ nổ trận nhãn dội ngược lại, đánh thẳng vào thức hải của hắn chứ không gây thêm tổn hại cho thể xác. Toàn bộ thần thức phóng ra ngoài trong bán kính mười trượng nháy mắt bị tước đoạt hoàn toàn, giống như một kẻ sáng mắt đột ngột bị ném vào khoảng không vô tận. Cảm giác phương hướng bị xóa sổ, thân hình hắn mất đà rơi tự do xuống nền hang đầy đá vụn. Tiếng vỡ vụn của Thạch Vệ vang lên chát chúa, những tảng đá khổng lồ rơi rụng tả tơi đập xuống xung quanh chỗ hắn nằm.

Khi Lâm Mặc khó nhọc chống tay phải gượng dậy, cỗ người đá uy dũng lúc trước đã hóa thành một đống phế tích vô tri. Tuy nhiên, luồng hàn khí từ đoạn rễ cây không hề tan biến mà chảy xuôi theo các khe nứt trên mặt đất. Dung dịch màu bạc rỉ ra, len lỏi qua từng kẽ đá rồi hội tụ về một góc khuất dưới đáy hang. Tại đó, lớp đất đá vừa bị trọng lực cày xới đang từ từ bong tróc, lộ ra một cánh cửa đồng rỉ sét loang lổ. Từ khe hở của cánh cửa, một bàn tay khô héo
0