Chương 148: Mầm Trúc Đen Bóng Chỉ Dài
Đăng: 24/07/2026 08:11
3,735 từ
1 lượt đọc
Gợn sóng âm vô hình mang theo sát ý lạnh buốt tản ra từ con mắt máu, quét ngang qua vách đá rêu phong. Nơi sóng âm đi qua, linh khí thiên nhiên vốn tĩnh lặng bỗng chốc sôi trào, hóa thành những luồng áp lực nặng nề ép thẳng xuống. Tấm Thần Hành Phù dán trên đùi Lâm Mặc chớp lóe ánh sáng xanh yếu ớt rồi bốc cháy thành một vốc tro tàn. Trận văn không gian bị nhiễu loạn khiến bước chân hắn hẫng lại, cả người mất đà đổ gục về phía trước.
Chưa kịp để hắn lấy lại thăng bằng, bậc đá khô ráo dưới chân đột ngột biến đổi. Cấu trúc nham thạch cứng cáp nháy mắt hóa thành một vũng bùn lầy đen ngòm, sền sệt, tỏa ra mùi hủ thi nồng nặc. Hai chân Lâm Mặc lún sâu xuống quá đầu gối, một lực hút cường đại từ đáy bùn điên cuồng kéo hắn chìm xuống.
Trên trần hang, con mắt khổng lồ chậm rãi xoay chuyển đồng tử. Ánh nhìn đỏ rực của nó xuyên thấu màn sương mù, khóa chặt vào chiếc hộp gỗ đào đang rạn nứt trong lòng hắn. Một luồng thần thức mang theo uy áp vượt xa Luyện Khí kỳ giáng xuống, trực tiếp phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh.
Khóa Mạch Đoạt Hồn Trận?
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ý niệm xẹt qua trong đầu nhanh như chớp. Hắn nhận ra trận pháp này không nhằm mục đích vùi lấp kẻ thù, mà đang cố tình giam cầm để đoạt lấy vật trong tay hắn. Nếu tiếp tục dùng mộc linh lực giãy giụa, rễ cây sinh ra sẽ bị bùn lầy mang thuộc tính thổ ăn mòn triệt để.
Hắn lập tức vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, ném vút ra ba tấm Hậu Thổ Phù. Linh quang màu hoàng thổ bùng nổ, ngưng tụ thành một bức tường đá dày cộp chắn ngang đỉnh đầu, che khuất tầm nhìn của con mắt máu. Đây hoàn toàn là một đòn nhử, mượn chính thuộc tính thổ để tạm thời hòa hoãn uy áp.
Lợi dụng khoảng mù chớp nhoáng đó, tay trái Lâm Mặc vung lên, tế ra một chiếc la bàn bằng ngọc thạch. Đây chính là Thanh Mộc Tinh Bàn, pháp khí dò mạch mà hắn đã cất công chuẩn bị từ trước.
Bức tường đá vừa thành hình chưa đầy nửa nhịp thở đã bị một đạo huyết quang từ con mắt bắn nát bấy. Trận văn viễn cổ dường như sở hữu linh trí tàn khuyết. Nhận ra kẻ địch dùng thổ linh khí để cản phá, nó lập tức thay đổi tần số dao động, chuyển từ vây hãm sang sát phạt.
Vũng bùn lầy dưới chân Lâm Mặc nháy mắt khô rang, đông cứng lại thành vô số lưỡi dao đá sắc lẹm. Những mũi nhọn nham thạch đâm xuyên qua lớp pháp y mỏng manh, găm chặt vào bắp chân hắn, phong bế toàn bộ huyệt đạo chi dưới.
Không màng đến cơn đau nhói từ cẳng chân, Lâm Mặc cắm phập Thanh Mộc Tinh Bàn xuống nền đá vừa đông cứng.
Mượn mạch dẫn khí, đảo nghịch trận nhãn!
Hắn không dùng linh lực của bản thân để đối kháng, mà trực tiếp mở rộng kinh mạch tay trái, điên cuồng hút lấy luồng địa khí thô bạo của ngọn núi. Việc mượn thân thể làm cầu nối cho linh khí tạp chất thiên nhiên mà không qua đan điền tinh lọc là hành động tự hủy. Khí tức âm hàn lướt qua khiến làn da trên bàn tay trái của hắn cấp tốc nhăn nheo. Ba ngón tay bám trên tinh bàn lập tức biến dạng, bong tróc từng mảng vảy sừng xám xịt như vỏ cây chết khô.
Cảm giác hoại tử lạnh lẽo lan tới tận cổ tay, tước đi vĩnh viễn sự linh hoạt của các khớp xương tay trái. Đổi lại cái giá tàn khốc đó, địa khí thô bạo đã tràn đầy Thanh Mộc Tinh Bàn. La bàn ngọc thạch phát ra tiếng rít chói tai, bắn ra một cột sáng màu xanh biếc mang theo uy lực của cả một đoạn linh mạch, đâm ngược lên trần hang.
Cột sáng chuẩn xác đánh trúng vào đồng tử của con mắt máu, ngay tại thời điểm nó vừa tụ lực định tung đòn tiếp theo. Sự xung đột giữa hai luồng sức mạnh khắc hệ tạo ra một tiếng vỡ vụn khô khốc. Con mắt khổng lồ nứt toác, hóa thành những vệt khói đỏ tanh tưởi tản mác vào hư vô.
Trận uy tan biến, áp lực đè nặng lên thần thức cũng theo đó tiêu tán. Từ vị trí trung tâm của phù văn vừa vỡ, một viên tinh thể hình thoi màu đỏ thẫm rơi thẳng xuống. Nó cắm ngập một nửa vào nền đá ngay trước mũi giày Lâm Mặc, tỏa ra từng gợn sóng linh lực nhàn nhạt mang theo hơi thở của tuế nguyệt.
Cùng khoảnh khắc viên tinh thể chạm đất, chiếc hộp gỗ đào trong ngực hắn dường như mất đi phong ấn cuối cùng. Một tiếng nứt giòn giã vang lên, nắp hộp hoàn toàn bung mở. Bên trong không phải là đan dược hay ngọc giản như gia tộc đồn đại, mà là một đoạn sừng nhọn hoắt màu đen tuyền, bề mặt khắc chi chít những danh tự xa lạ đang rỉ ra từng giọt chất lỏng màu bạc.
Lưỡi dao đá găm phập vào bắp chân mang theo hàn khí buốt xương triệt để phong bế khả năng di chuyển của Lâm Mặc. Hắn không buồn cúi xuống nhìn vết thương, bàn tay trái nắm chặt Thanh Mộc Tinh Bàn cắm phập xuống nền đá móng. Nếu lúc này rót mộc linh lực vào pháp khí, luồng sinh cơ bùng phát sẽ lập tức trở thành mồi ngon cho huyết nhãn trên đỉnh đầu cắn nuốt. Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, quyết định đánh cược bằng con bài tẩy nguy hiểm nhất.
Hắn buông lỏng tay trái, dùng chính cánh tay phải đã vôi hóa thô ráp nắm lấy viền la bàn. Đồ đằng hình đầu lâu chìm dưới lớp da xám xịt bỗng nhiên lóe lên hắc quang. Một cỗ tử khí âm hàn đặc quánh từ sâu trong khớp xương tràn ra, điên cuồng rót thẳng vào Thanh Mộc Tinh Bàn. Bề mặt ngọc thạch vốn xanh biếc nháy mắt bị nhuộm thành một màu đen kịt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương ăn mòn thẳng xuống nền đá cứng.
Ngươi muốn sinh cơ, ta liền cho ngươi tử khí.
Lâm Mặc lẩm bẩm trong miệng, mượn nhờ la bàn làm điểm trung chuyển để cưỡng ép cắm tử khí vào mắt trận. Dòng năng lượng âm hàn lan tỏa dọc theo các đường nứt trên mặt đất, trực tiếp làm tê liệt hệ thống hấp thu linh khí của Khóa Mạch Đoạt Hồn Trận. Những lưỡi dao đá đang siết chặt chân hắn lập tức xám xịt lại, giòn tan như ngói vỡ.
Huyết nhãn khổng lồ trên trần hang chớp động kịch liệt tựa như cảm nhận được nền tảng trận pháp đang bị ô nhiễm. Nó sở hữu linh trí tàn khuyết, lập tức nhận ra việc dùng vật lý công kích khống chế kẻ địch lúc này là vô dụng. Đồng tử màu máu đột ngột co rút lại bằng hạt đậu, đình chỉ toàn bộ sát trận dưới mặt đất. Thay vào đó, một cột sáng đỏ thẫm mang theo lực lượng không gian vặn vẹo bắn thẳng xuống, mục tiêu không phải Lâm Mặc mà là chiếc hộp gỗ đào trước ngực hắn.
Lâm Mặc đã sớm chờ đợi khoảnh khắc đối phương thay đổi chiến thuật. Hắn cố tình buông lỏng vạt áo, để mặc cho chiếc hộp gỗ đào hơi nảy lên dưới lực hút của cột sáng. Ngay khi toàn bộ sự chú ý và lực lượng của huyết nhãn dồn vào việc tước đoạt vật phẩm, một khoảng trống phòng ngự bằng miệng chén hiện ra ngay dưới đáy la bàn. Đây chính là trận nhãn cốt lõi mà nó vừa bộc lộ khi chuyển đổi từ công sang đoạt.
Bàn tay hóa thạch của Lâm Mặc vặn mạnh Thanh Mộc Tinh Bàn theo chiều ngược kim đồng hồ. Toàn bộ tử khí tích tụ trong pháp khí bạo phát, hóa thành một mũi khoan đen ngòm găm thẳng vào khoảng trống phòng ngự kia. Âm thanh gãy nát vang lên lanh lảnh. Thanh Mộc Tinh Bàn không chịu nổi sự cọ xát giữa hai luồng sức mạnh dị biệt, trực tiếp nổ tung thành một đám bột ngọc vụn văng tung tóe.
Cái giá phải trả cho việc phá vỡ quy luật linh lực bám theo ngay lập tức. Không có máu tuôn hay kinh mạch đứt đoạn, nhưng lớp vôi hóa trên cánh tay phải của Lâm Mặc lấy tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường lan tràn lên trên. Khớp khuỷu tay phát ra tiếng răng rắc khô khốc, toàn bộ bắp tay phải nháy mắt biến thành đá tảng xám xịt. Cảm giác chi phối cánh tay hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nặng nề như đeo chì tạ vạn cân kéo ghì bả vai hắn xuống.
Bù lại, khoảnh khắc mắt trận bị tử khí xuyên thủng, một tia thần thức của Lâm Mặc thành công len lỏi vào lõi trận pháp. Cảnh tượng phản hồi về thức hải khiến sắc mặt hắn sa sầm. Hắn nhận ra Khóa Mạch Đoạt Hồn Trận căn bản không rút lấy linh khí từ mạch ngầm của hang động. Vô số sợi tơ máu li ti từ trần hang đang kết nối trực tiếp vào những vết nứt trên chiếc hộp gỗ đào. Trận pháp này đang dùng chính năng lượng rỉ ra từ vật chứa để duy trì uy áp giam cầm hắn.
Hộp gỗ không chỉ là mục tiêu, nó chính là nguồn năng lượng của sát trận.
Ý niệm này vừa xẹt qua, chiếc hộp gỗ đào trong lòng hắn lại nứt thêm một đường dài. Một luồng sáng vàng rực rỡ từ khe nứt rọi ra, chiếu thẳng vào huyết nhãn trên cao. Con mắt đỏ rực dường như hấp thụ được đại bổ vật, kích thước nháy mắt phình to gấp đôi, lan tỏa ra những gợn sóng thần thức mang tính hủy diệt nhắm thẳng vào thức hải Lâm Mặc.
Kết nối với Thanh Mộc Tinh Bàn, Lâm Mặc truyền một đạo mộc linh lực dồn nén vào tâm ngọc. Kim chỉ nam xoay tít rồi bắn ra một tia sáng xanh, cắm phập vào vách đá phía đông. Đó chính là mắt xích yếu nhất của Khóa Mạch Đoạt Hồn Trận. Mũi khoan tử khí từ la bàn găm chuẩn xác vào trận nhãn, lập tức kích hoạt sự phản phệ dây chuyền dưới lòng đất.
Những luồng hắc khí từ đáy bùn lầy bùng nổ, cắn xé lẫn nhau tạo thành một cơn lốc chân không ngay giữa không trung. Lực hút từ cột sáng đỏ rực của con mắt khổng lồ không hề suy giảm. Ngược lại, nó bạo phát gấp đôi cường độ. Chiếc hộp gỗ đào trước ngực Lâm Mặc rung lên bần bật, bị một cỗ cự lực vô hình gắt gao lôi kéo bay ngược lên trần hang.
Hai chân vừa thoát khỏi vũng lầy, hắn lập tức đạp mạnh gót giày xuống nền nham thạch để giữ thăng bằng. Mười ngón tay bấu chặt lấy lớp vỏ sần sùi đến mức các khớp xương trắng bệch. Lâm Mặc biết rõ nếu để vật chứng này rơi vào tay tàn trận, không gian phong tỏa sẽ hoàn thiện. Cửa hang duy nhất sau lưng sẽ bị đóng kín vĩnh viễn.
Đôi mắt hắn lóe lên tia quyết đoán. Tay trái đột ngột buông lỏng nắp hộp, luồn nhanh vào tay áo rút ra một đoạn rễ Tử Trúc khô quắt. Không chút do dự, hắn ép một giọt tâm huyết lên bề mặt vỏ cây, dùng tàn dư linh lực thúc giục sinh cơ nồng đậm bên trong bùng phát. Đoạn rễ lập tức tỏa ra thứ ánh sáng tím nhạt êm dịu.
Lâm Mặc vung tay ném mạnh cành trúc vút thẳng vào tâm điểm cơn lốc chân không, ngay vị trí giao thoa với ánh sáng đỏ. Đây là một đòn nhử mạng đổi mạng. Hắn cố ý dùng mộc linh khí tinh thuần nhất của gia tộc để đánh lừa khứu giác mục nát của trận văn viễn cổ. Vật thế thân vừa chạm vào cột sáng liền bốc cháy dữ dội, tạo ra màn sương che khuất tầm nhìn.
Huyết nhãn trên trần hang khựng lại một nhịp. Đồng tử vặn vẹo vô thức đảo chiều, vồ lấy cỗ sinh cơ giả tạo vừa xuất hiện. Thế nhưng, linh trí tàn khuyết của nó không hề ngu ngốc đến mức bị lừa gạt quá ba nhịp thở. Nhận ra mồi nhử rỗng tuếch không chứa đựng vật phẩm hạch tâm, con mắt co rút lại thành một khe hẹp sắc lẹm, tản ra oán khí ngút trời.
Nó lập tức từ bỏ việc dùng sức mạnh không gian lôi kéo vật lý. Trận pháp đột ngột chuyển chiến thuật, phóng xuất một tấm lưới thần thức bao trùm toàn bộ khu vực. Tấm lưới vô hình mang theo nhiệt độ âm hàn thấu xương giáng lâm. Đòn tấn công này không hề gây sát thương lên da thịt mà đâm thẳng vào thức hải của kẻ xâm nhập.
Không khí xung quanh đặc quánh lại như thủy ngân. Linh khí thiên nhiên bị ép văng ra ngoài, tạo thành một vùng cấm ma tuyệt đối trong phạm vi mười trượng. Thế trận giằng co bỗng chốc xoay chiều. Từ việc đọ sức bền bỉ, chiến cuộc biến thành sự chèn ép tàn khốc về mặt linh hồn. Lâm Mặc cảm nhận rõ màng nhĩ lùng bùng, hoàn toàn mất đi khả năng câu thông với bùa chú.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, đồ đằng đầu lâu trên mu bàn tay phải của hắn bỗng nhiên rung lên. Không thể dùng linh lực, Lâm Mặc trực tiếp ấn cánh tay đã vôi hóa xuống nền đá tảng. Hắn mạo hiểm dùng chính cấu trúc tà dị của nó để kết nối thẳng vào mạch ngầm dưới lòng hang, gọi lên một cỗ lực lượng nguyên thủy nhất.
Hắn mượn lực từ địa mạch, dẫn đạo luồng tử khí cuộn trào từ dưới tầng sâu trồi lên. Hắc khí dâng cao, hóa thành một rào chắn âm hàn bọc kín lấy đỉnh đầu. Sự xung đột cực đoan giữa lưới thần thức của huyết nhãn và sức mạnh lòng đất tạo ra một tiếng nổ trầm đục. Vùng cấm ma bị xé rách trong một cái chớp mắt ngắn ngủi.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép địa mạch lập tức hiển hiện tàn nhẫn. Lực lượng phản phệ đánh thẳng vào hệ thống giác quan và khung xương. Thính giác ở tai trái của Lâm Mặc bị tước đoạt hoàn toàn, chỉ còn lại tiếng vo ve chết chóc. Đồng thời, cấu trúc xương bả vai phải của hắn nứt toác, sinh ra từng mảng tinh thể xám xịt đâm xuyên qua da thịt tứa máu.
Hắn không hề rên rỉ, gắt gao nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu tủy. Sự tổn thất vĩnh viễn này là ván cược bắt buộc để lấy lại quyền khống chế thân thể. Lợi dụng khe hở không gian vừa bị xé rách, tay phải Lâm Mặc siết chặt chiếc hộp. Hắn đạp mạnh chân, mượn dư chấn từ vụ nổ để lộn vòng về phía ngách hang tối tăm.
Tuy nhiên, lực va đập quá mạnh đã vượt giới hạn chịu đựng của lớp vỏ lâu năm. Thân hộp phát ra tiếng nứt vỡ giòn giã. Nắp gỗ văng mạnh ra ngoài đập vào vách đá, để lộ một cuộn thẻ tre mục nát. Bề mặt thẻ tre được quấn chặt bởi vô số sợi tơ máu đang không ngừng co giật như những sinh vật sống.
Từ sâu bên trong cuộn thẻ tre, một thanh âm thì thầm ma quái đột ngột vang lên. Âm điệu rền rĩ mang theo oán niệm ngàn năm, trực tiếp xướng lên tên thật của vị gia chủ đời đầu Lâm gia vừa mới tọa hóa. Lời nguyền rủa vô hình như một bàn tay lạnh lẽo bóp nghẹt lấy không gian tĩnh lặng.
Những lưỡi dao đá sắc lẹm vừa thành hình lập tức siết chặt lấy hai chân Lâm Mặc, cắm phập qua lớp đạo bào, khóa chết mọi đường lui. Cùng lúc đó, luồng thần thức âm hàn từ con mắt máu giáng thẳng xuống đỉnh đầu, mang theo sát ý muốn đóng băng toàn bộ thức hải. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn không hề vận chuyển linh lực để phòng ngự như lẽ thường.
Thay vì lùi lại, Lâm Mặc cắn răng đưa thẳng cánh tay phải đã hóa thạch lên che chắn trước mặt. Đồ đằng đầu lâu mờ nhạt dưới lớp da xám xịt bỗng nhiên vặn vẹo, há chiếc mồm vô hình tạo ra một vòng xoáy âm khí đen ngòm. Toàn bộ uy áp thần thức của trận pháp va chạm với vòng xoáy, không sinh ra tiếng nổ bạo liệt mà bị hút trọn vào bên trong cánh tay tĩnh mịch.
Lão cẩu, muốn nuốt hồn phách của ta sao?
Lâm Mặc gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng tột độ. Hắn biết rõ tàn trận viễn cổ này vô cùng khao khát sinh cơ và hồn lực tinh thuần. Việc phơi bày đồ đằng tà ác trên tay chính là một đòn nhử, mượn lực lượng của kẻ thù để đỡ đòn cho chính mình.
Cái giá phải trả đến ngay tức khắc. Đồ đằng đầu lâu sau khi cắn nuốt lượng lớn thần thức liền bành trướng dữ dội, kéo theo lớp vôi hóa lan tràn với tốc độ kinh hoàng. Tiếng xương cốt vặn vẹo vang lên răng rắc, toàn bộ bả vai phải của Lâm Mặc nháy mắt biến thành một tảng đá xám ngoét. Khớp vai hoàn toàn đông cứng, triệt để phế bỏ khả năng cử động của nửa thân trên bên phải, kéo theo một nửa lồng ngực tê rần không còn cảm giác.
Trận văn viễn cổ dường như sở hữu bản năng sinh tồn, lập tức nhận ra sự tồn tại của dị vật đang cướp đoạt lực lượng. Con mắt máu trên trần hang đình chỉ phát ra sóng âm, con ngươi đỏ rực kịch liệt co rút rồi đảo ngược một vòng. Nó dứt khoát thay đổi chiến thuật, từ bỏ việc giảo sát linh hồn để chuyển sang phong tỏa không gian và nghiền nát vật lý.
Một đạo huyết quang đậm đặc như thực thể từ con mắt bắn thẳng xuống, mục tiêu không phải Lâm Mặc mà là chiếc hộp gỗ đào hắn đang ôm chặt bên ngực trái. Không gian xung quanh vặn vẹo cực độ, trọng lực tăng vọt gấp mười lần khiến lớp đá móng dưới chân nứt toác từng mảng lớn. Bề mặt hộp gỗ đào vang lên những tiếng rạn nứt chói tai, lớp bùa chú dán bên ngoài bắt đầu bốc cháy phừng phừng.
Đợi chính là thời khắc này.
Lâm Mặc buông lỏng tay trái, để mặc cho hộp gỗ bị lực hút của huyết quang nâng lên lơ lửng giữa không trung. Ngay khi luồng sáng đỏ tập trung toàn bộ uy năng vào vật thể, tay trái hắn vung mạnh Thanh Mộc Tinh Bàn lên cao. Lần này, hắn không dùng mộc linh lực yếu ớt để kích hoạt pháp khí, mà trực tiếp bóp nát một giọt Tử Trúc Linh Dịch nguyên chất bôi thẳng lên mặt ngọc trận bàn.
Mộc bản nguyên tinh thuần vạn năm vừa tiếp xúc với trận văn dò mạch liền gây ra hiện tượng bạo tẩu linh khí cực đoan. Thanh Mộc Tinh Bàn phát ra một tiếng vỡ nát thanh thúy, hóa thành một chùm tia sáng màu lục bích cắm phập vào ngay trung tâm con mắt máu. Mộc khí sinh sôi điên cuồng chạm trán với tử khí âm hàn tạo ra một vụ nổ không gian định hướng lấp lóe dị quang.
Sóng xung kích hất văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách hang, nhưng uy năng của đạo huyết quang cũng bị đánh xé rách triệt để. Ngay giữa trung tâm vụ nổ, chiếc hộp gỗ đào mất đi lực nâng liền rơi tự do, va đập vào một lưỡi dao đá rồi vỡ tan tành. Mảnh gỗ đào trăm năm bay lả tả, để lộ ra một mầm trúc đen bóng chỉ dài bằng ngón tay, tỏa ra hàn khí thấu xương.
Mầm trúc vừa xuất hiện, toàn bộ linh khí trong bán kính trăm trượng bỗng chốc đông đặc như băng. Nó không rơi xuống đất mà tự động xé rách không khí, bay vút về phía Lâm Mặc, găm thẳng vào hốc mắt trống rỗng của đồ đằng đầu lâu trên cánh tay hóa thạch. Một cỗ lực lượng viễn cổ xa lạ ồ ạt tràn vào cơ thể, khiến nhịp tim của hắn nháy mắt đình trệ.
Cùng lúc đó, lớp đá móng dưới chân hắn rốt cuộc không chịu nổi dư chấn của vụ nổ pháp khí, sụp đổ hoàn toàn tạo thành một hố sâu hun hút. Lâm Mặc rơi tự do vào bóng tối vô tận, nhưng ánh mắt hắn lại trừng lớn nhìn lên trên. Xuyên qua lớp bụi đá mịt mù, hắn thấy rõ con mắt máu trên trần hang đã nứt nẻ, nhưng từ trong những khe nứt ấy, một bàn tay xương xẩu khổng lồ đang chậm rãi vươn ra, hướng thẳng về phía vực sâu.
Chưa kịp để hắn lấy lại thăng bằng, bậc đá khô ráo dưới chân đột ngột biến đổi. Cấu trúc nham thạch cứng cáp nháy mắt hóa thành một vũng bùn lầy đen ngòm, sền sệt, tỏa ra mùi hủ thi nồng nặc. Hai chân Lâm Mặc lún sâu xuống quá đầu gối, một lực hút cường đại từ đáy bùn điên cuồng kéo hắn chìm xuống.
Trên trần hang, con mắt khổng lồ chậm rãi xoay chuyển đồng tử. Ánh nhìn đỏ rực của nó xuyên thấu màn sương mù, khóa chặt vào chiếc hộp gỗ đào đang rạn nứt trong lòng hắn. Một luồng thần thức mang theo uy áp vượt xa Luyện Khí kỳ giáng xuống, trực tiếp phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh.
Khóa Mạch Đoạt Hồn Trận?
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ý niệm xẹt qua trong đầu nhanh như chớp. Hắn nhận ra trận pháp này không nhằm mục đích vùi lấp kẻ thù, mà đang cố tình giam cầm để đoạt lấy vật trong tay hắn. Nếu tiếp tục dùng mộc linh lực giãy giụa, rễ cây sinh ra sẽ bị bùn lầy mang thuộc tính thổ ăn mòn triệt để.
Hắn lập tức vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, ném vút ra ba tấm Hậu Thổ Phù. Linh quang màu hoàng thổ bùng nổ, ngưng tụ thành một bức tường đá dày cộp chắn ngang đỉnh đầu, che khuất tầm nhìn của con mắt máu. Đây hoàn toàn là một đòn nhử, mượn chính thuộc tính thổ để tạm thời hòa hoãn uy áp.
Lợi dụng khoảng mù chớp nhoáng đó, tay trái Lâm Mặc vung lên, tế ra một chiếc la bàn bằng ngọc thạch. Đây chính là Thanh Mộc Tinh Bàn, pháp khí dò mạch mà hắn đã cất công chuẩn bị từ trước.
Bức tường đá vừa thành hình chưa đầy nửa nhịp thở đã bị một đạo huyết quang từ con mắt bắn nát bấy. Trận văn viễn cổ dường như sở hữu linh trí tàn khuyết. Nhận ra kẻ địch dùng thổ linh khí để cản phá, nó lập tức thay đổi tần số dao động, chuyển từ vây hãm sang sát phạt.
Vũng bùn lầy dưới chân Lâm Mặc nháy mắt khô rang, đông cứng lại thành vô số lưỡi dao đá sắc lẹm. Những mũi nhọn nham thạch đâm xuyên qua lớp pháp y mỏng manh, găm chặt vào bắp chân hắn, phong bế toàn bộ huyệt đạo chi dưới.
Không màng đến cơn đau nhói từ cẳng chân, Lâm Mặc cắm phập Thanh Mộc Tinh Bàn xuống nền đá vừa đông cứng.
Mượn mạch dẫn khí, đảo nghịch trận nhãn!
Hắn không dùng linh lực của bản thân để đối kháng, mà trực tiếp mở rộng kinh mạch tay trái, điên cuồng hút lấy luồng địa khí thô bạo của ngọn núi. Việc mượn thân thể làm cầu nối cho linh khí tạp chất thiên nhiên mà không qua đan điền tinh lọc là hành động tự hủy. Khí tức âm hàn lướt qua khiến làn da trên bàn tay trái của hắn cấp tốc nhăn nheo. Ba ngón tay bám trên tinh bàn lập tức biến dạng, bong tróc từng mảng vảy sừng xám xịt như vỏ cây chết khô.
Cảm giác hoại tử lạnh lẽo lan tới tận cổ tay, tước đi vĩnh viễn sự linh hoạt của các khớp xương tay trái. Đổi lại cái giá tàn khốc đó, địa khí thô bạo đã tràn đầy Thanh Mộc Tinh Bàn. La bàn ngọc thạch phát ra tiếng rít chói tai, bắn ra một cột sáng màu xanh biếc mang theo uy lực của cả một đoạn linh mạch, đâm ngược lên trần hang.
Cột sáng chuẩn xác đánh trúng vào đồng tử của con mắt máu, ngay tại thời điểm nó vừa tụ lực định tung đòn tiếp theo. Sự xung đột giữa hai luồng sức mạnh khắc hệ tạo ra một tiếng vỡ vụn khô khốc. Con mắt khổng lồ nứt toác, hóa thành những vệt khói đỏ tanh tưởi tản mác vào hư vô.
Trận uy tan biến, áp lực đè nặng lên thần thức cũng theo đó tiêu tán. Từ vị trí trung tâm của phù văn vừa vỡ, một viên tinh thể hình thoi màu đỏ thẫm rơi thẳng xuống. Nó cắm ngập một nửa vào nền đá ngay trước mũi giày Lâm Mặc, tỏa ra từng gợn sóng linh lực nhàn nhạt mang theo hơi thở của tuế nguyệt.
Cùng khoảnh khắc viên tinh thể chạm đất, chiếc hộp gỗ đào trong ngực hắn dường như mất đi phong ấn cuối cùng. Một tiếng nứt giòn giã vang lên, nắp hộp hoàn toàn bung mở. Bên trong không phải là đan dược hay ngọc giản như gia tộc đồn đại, mà là một đoạn sừng nhọn hoắt màu đen tuyền, bề mặt khắc chi chít những danh tự xa lạ đang rỉ ra từng giọt chất lỏng màu bạc.
Lưỡi dao đá găm phập vào bắp chân mang theo hàn khí buốt xương triệt để phong bế khả năng di chuyển của Lâm Mặc. Hắn không buồn cúi xuống nhìn vết thương, bàn tay trái nắm chặt Thanh Mộc Tinh Bàn cắm phập xuống nền đá móng. Nếu lúc này rót mộc linh lực vào pháp khí, luồng sinh cơ bùng phát sẽ lập tức trở thành mồi ngon cho huyết nhãn trên đỉnh đầu cắn nuốt. Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, quyết định đánh cược bằng con bài tẩy nguy hiểm nhất.
Hắn buông lỏng tay trái, dùng chính cánh tay phải đã vôi hóa thô ráp nắm lấy viền la bàn. Đồ đằng hình đầu lâu chìm dưới lớp da xám xịt bỗng nhiên lóe lên hắc quang. Một cỗ tử khí âm hàn đặc quánh từ sâu trong khớp xương tràn ra, điên cuồng rót thẳng vào Thanh Mộc Tinh Bàn. Bề mặt ngọc thạch vốn xanh biếc nháy mắt bị nhuộm thành một màu đen kịt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương ăn mòn thẳng xuống nền đá cứng.
Ngươi muốn sinh cơ, ta liền cho ngươi tử khí.
Lâm Mặc lẩm bẩm trong miệng, mượn nhờ la bàn làm điểm trung chuyển để cưỡng ép cắm tử khí vào mắt trận. Dòng năng lượng âm hàn lan tỏa dọc theo các đường nứt trên mặt đất, trực tiếp làm tê liệt hệ thống hấp thu linh khí của Khóa Mạch Đoạt Hồn Trận. Những lưỡi dao đá đang siết chặt chân hắn lập tức xám xịt lại, giòn tan như ngói vỡ.
Huyết nhãn khổng lồ trên trần hang chớp động kịch liệt tựa như cảm nhận được nền tảng trận pháp đang bị ô nhiễm. Nó sở hữu linh trí tàn khuyết, lập tức nhận ra việc dùng vật lý công kích khống chế kẻ địch lúc này là vô dụng. Đồng tử màu máu đột ngột co rút lại bằng hạt đậu, đình chỉ toàn bộ sát trận dưới mặt đất. Thay vào đó, một cột sáng đỏ thẫm mang theo lực lượng không gian vặn vẹo bắn thẳng xuống, mục tiêu không phải Lâm Mặc mà là chiếc hộp gỗ đào trước ngực hắn.
Lâm Mặc đã sớm chờ đợi khoảnh khắc đối phương thay đổi chiến thuật. Hắn cố tình buông lỏng vạt áo, để mặc cho chiếc hộp gỗ đào hơi nảy lên dưới lực hút của cột sáng. Ngay khi toàn bộ sự chú ý và lực lượng của huyết nhãn dồn vào việc tước đoạt vật phẩm, một khoảng trống phòng ngự bằng miệng chén hiện ra ngay dưới đáy la bàn. Đây chính là trận nhãn cốt lõi mà nó vừa bộc lộ khi chuyển đổi từ công sang đoạt.
Bàn tay hóa thạch của Lâm Mặc vặn mạnh Thanh Mộc Tinh Bàn theo chiều ngược kim đồng hồ. Toàn bộ tử khí tích tụ trong pháp khí bạo phát, hóa thành một mũi khoan đen ngòm găm thẳng vào khoảng trống phòng ngự kia. Âm thanh gãy nát vang lên lanh lảnh. Thanh Mộc Tinh Bàn không chịu nổi sự cọ xát giữa hai luồng sức mạnh dị biệt, trực tiếp nổ tung thành một đám bột ngọc vụn văng tung tóe.
Cái giá phải trả cho việc phá vỡ quy luật linh lực bám theo ngay lập tức. Không có máu tuôn hay kinh mạch đứt đoạn, nhưng lớp vôi hóa trên cánh tay phải của Lâm Mặc lấy tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường lan tràn lên trên. Khớp khuỷu tay phát ra tiếng răng rắc khô khốc, toàn bộ bắp tay phải nháy mắt biến thành đá tảng xám xịt. Cảm giác chi phối cánh tay hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nặng nề như đeo chì tạ vạn cân kéo ghì bả vai hắn xuống.
Bù lại, khoảnh khắc mắt trận bị tử khí xuyên thủng, một tia thần thức của Lâm Mặc thành công len lỏi vào lõi trận pháp. Cảnh tượng phản hồi về thức hải khiến sắc mặt hắn sa sầm. Hắn nhận ra Khóa Mạch Đoạt Hồn Trận căn bản không rút lấy linh khí từ mạch ngầm của hang động. Vô số sợi tơ máu li ti từ trần hang đang kết nối trực tiếp vào những vết nứt trên chiếc hộp gỗ đào. Trận pháp này đang dùng chính năng lượng rỉ ra từ vật chứa để duy trì uy áp giam cầm hắn.
Hộp gỗ không chỉ là mục tiêu, nó chính là nguồn năng lượng của sát trận.
Ý niệm này vừa xẹt qua, chiếc hộp gỗ đào trong lòng hắn lại nứt thêm một đường dài. Một luồng sáng vàng rực rỡ từ khe nứt rọi ra, chiếu thẳng vào huyết nhãn trên cao. Con mắt đỏ rực dường như hấp thụ được đại bổ vật, kích thước nháy mắt phình to gấp đôi, lan tỏa ra những gợn sóng thần thức mang tính hủy diệt nhắm thẳng vào thức hải Lâm Mặc.
Kết nối với Thanh Mộc Tinh Bàn, Lâm Mặc truyền một đạo mộc linh lực dồn nén vào tâm ngọc. Kim chỉ nam xoay tít rồi bắn ra một tia sáng xanh, cắm phập vào vách đá phía đông. Đó chính là mắt xích yếu nhất của Khóa Mạch Đoạt Hồn Trận. Mũi khoan tử khí từ la bàn găm chuẩn xác vào trận nhãn, lập tức kích hoạt sự phản phệ dây chuyền dưới lòng đất.
Những luồng hắc khí từ đáy bùn lầy bùng nổ, cắn xé lẫn nhau tạo thành một cơn lốc chân không ngay giữa không trung. Lực hút từ cột sáng đỏ rực của con mắt khổng lồ không hề suy giảm. Ngược lại, nó bạo phát gấp đôi cường độ. Chiếc hộp gỗ đào trước ngực Lâm Mặc rung lên bần bật, bị một cỗ cự lực vô hình gắt gao lôi kéo bay ngược lên trần hang.
Hai chân vừa thoát khỏi vũng lầy, hắn lập tức đạp mạnh gót giày xuống nền nham thạch để giữ thăng bằng. Mười ngón tay bấu chặt lấy lớp vỏ sần sùi đến mức các khớp xương trắng bệch. Lâm Mặc biết rõ nếu để vật chứng này rơi vào tay tàn trận, không gian phong tỏa sẽ hoàn thiện. Cửa hang duy nhất sau lưng sẽ bị đóng kín vĩnh viễn.
Đôi mắt hắn lóe lên tia quyết đoán. Tay trái đột ngột buông lỏng nắp hộp, luồn nhanh vào tay áo rút ra một đoạn rễ Tử Trúc khô quắt. Không chút do dự, hắn ép một giọt tâm huyết lên bề mặt vỏ cây, dùng tàn dư linh lực thúc giục sinh cơ nồng đậm bên trong bùng phát. Đoạn rễ lập tức tỏa ra thứ ánh sáng tím nhạt êm dịu.
Lâm Mặc vung tay ném mạnh cành trúc vút thẳng vào tâm điểm cơn lốc chân không, ngay vị trí giao thoa với ánh sáng đỏ. Đây là một đòn nhử mạng đổi mạng. Hắn cố ý dùng mộc linh khí tinh thuần nhất của gia tộc để đánh lừa khứu giác mục nát của trận văn viễn cổ. Vật thế thân vừa chạm vào cột sáng liền bốc cháy dữ dội, tạo ra màn sương che khuất tầm nhìn.
Huyết nhãn trên trần hang khựng lại một nhịp. Đồng tử vặn vẹo vô thức đảo chiều, vồ lấy cỗ sinh cơ giả tạo vừa xuất hiện. Thế nhưng, linh trí tàn khuyết của nó không hề ngu ngốc đến mức bị lừa gạt quá ba nhịp thở. Nhận ra mồi nhử rỗng tuếch không chứa đựng vật phẩm hạch tâm, con mắt co rút lại thành một khe hẹp sắc lẹm, tản ra oán khí ngút trời.
Nó lập tức từ bỏ việc dùng sức mạnh không gian lôi kéo vật lý. Trận pháp đột ngột chuyển chiến thuật, phóng xuất một tấm lưới thần thức bao trùm toàn bộ khu vực. Tấm lưới vô hình mang theo nhiệt độ âm hàn thấu xương giáng lâm. Đòn tấn công này không hề gây sát thương lên da thịt mà đâm thẳng vào thức hải của kẻ xâm nhập.
Không khí xung quanh đặc quánh lại như thủy ngân. Linh khí thiên nhiên bị ép văng ra ngoài, tạo thành một vùng cấm ma tuyệt đối trong phạm vi mười trượng. Thế trận giằng co bỗng chốc xoay chiều. Từ việc đọ sức bền bỉ, chiến cuộc biến thành sự chèn ép tàn khốc về mặt linh hồn. Lâm Mặc cảm nhận rõ màng nhĩ lùng bùng, hoàn toàn mất đi khả năng câu thông với bùa chú.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, đồ đằng đầu lâu trên mu bàn tay phải của hắn bỗng nhiên rung lên. Không thể dùng linh lực, Lâm Mặc trực tiếp ấn cánh tay đã vôi hóa xuống nền đá tảng. Hắn mạo hiểm dùng chính cấu trúc tà dị của nó để kết nối thẳng vào mạch ngầm dưới lòng hang, gọi lên một cỗ lực lượng nguyên thủy nhất.
Hắn mượn lực từ địa mạch, dẫn đạo luồng tử khí cuộn trào từ dưới tầng sâu trồi lên. Hắc khí dâng cao, hóa thành một rào chắn âm hàn bọc kín lấy đỉnh đầu. Sự xung đột cực đoan giữa lưới thần thức của huyết nhãn và sức mạnh lòng đất tạo ra một tiếng nổ trầm đục. Vùng cấm ma bị xé rách trong một cái chớp mắt ngắn ngủi.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép địa mạch lập tức hiển hiện tàn nhẫn. Lực lượng phản phệ đánh thẳng vào hệ thống giác quan và khung xương. Thính giác ở tai trái của Lâm Mặc bị tước đoạt hoàn toàn, chỉ còn lại tiếng vo ve chết chóc. Đồng thời, cấu trúc xương bả vai phải của hắn nứt toác, sinh ra từng mảng tinh thể xám xịt đâm xuyên qua da thịt tứa máu.
Hắn không hề rên rỉ, gắt gao nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu tủy. Sự tổn thất vĩnh viễn này là ván cược bắt buộc để lấy lại quyền khống chế thân thể. Lợi dụng khe hở không gian vừa bị xé rách, tay phải Lâm Mặc siết chặt chiếc hộp. Hắn đạp mạnh chân, mượn dư chấn từ vụ nổ để lộn vòng về phía ngách hang tối tăm.
Tuy nhiên, lực va đập quá mạnh đã vượt giới hạn chịu đựng của lớp vỏ lâu năm. Thân hộp phát ra tiếng nứt vỡ giòn giã. Nắp gỗ văng mạnh ra ngoài đập vào vách đá, để lộ một cuộn thẻ tre mục nát. Bề mặt thẻ tre được quấn chặt bởi vô số sợi tơ máu đang không ngừng co giật như những sinh vật sống.
Từ sâu bên trong cuộn thẻ tre, một thanh âm thì thầm ma quái đột ngột vang lên. Âm điệu rền rĩ mang theo oán niệm ngàn năm, trực tiếp xướng lên tên thật của vị gia chủ đời đầu Lâm gia vừa mới tọa hóa. Lời nguyền rủa vô hình như một bàn tay lạnh lẽo bóp nghẹt lấy không gian tĩnh lặng.
Những lưỡi dao đá sắc lẹm vừa thành hình lập tức siết chặt lấy hai chân Lâm Mặc, cắm phập qua lớp đạo bào, khóa chết mọi đường lui. Cùng lúc đó, luồng thần thức âm hàn từ con mắt máu giáng thẳng xuống đỉnh đầu, mang theo sát ý muốn đóng băng toàn bộ thức hải. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn không hề vận chuyển linh lực để phòng ngự như lẽ thường.
Thay vì lùi lại, Lâm Mặc cắn răng đưa thẳng cánh tay phải đã hóa thạch lên che chắn trước mặt. Đồ đằng đầu lâu mờ nhạt dưới lớp da xám xịt bỗng nhiên vặn vẹo, há chiếc mồm vô hình tạo ra một vòng xoáy âm khí đen ngòm. Toàn bộ uy áp thần thức của trận pháp va chạm với vòng xoáy, không sinh ra tiếng nổ bạo liệt mà bị hút trọn vào bên trong cánh tay tĩnh mịch.
Lão cẩu, muốn nuốt hồn phách của ta sao?
Lâm Mặc gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng tột độ. Hắn biết rõ tàn trận viễn cổ này vô cùng khao khát sinh cơ và hồn lực tinh thuần. Việc phơi bày đồ đằng tà ác trên tay chính là một đòn nhử, mượn lực lượng của kẻ thù để đỡ đòn cho chính mình.
Cái giá phải trả đến ngay tức khắc. Đồ đằng đầu lâu sau khi cắn nuốt lượng lớn thần thức liền bành trướng dữ dội, kéo theo lớp vôi hóa lan tràn với tốc độ kinh hoàng. Tiếng xương cốt vặn vẹo vang lên răng rắc, toàn bộ bả vai phải của Lâm Mặc nháy mắt biến thành một tảng đá xám ngoét. Khớp vai hoàn toàn đông cứng, triệt để phế bỏ khả năng cử động của nửa thân trên bên phải, kéo theo một nửa lồng ngực tê rần không còn cảm giác.
Trận văn viễn cổ dường như sở hữu bản năng sinh tồn, lập tức nhận ra sự tồn tại của dị vật đang cướp đoạt lực lượng. Con mắt máu trên trần hang đình chỉ phát ra sóng âm, con ngươi đỏ rực kịch liệt co rút rồi đảo ngược một vòng. Nó dứt khoát thay đổi chiến thuật, từ bỏ việc giảo sát linh hồn để chuyển sang phong tỏa không gian và nghiền nát vật lý.
Một đạo huyết quang đậm đặc như thực thể từ con mắt bắn thẳng xuống, mục tiêu không phải Lâm Mặc mà là chiếc hộp gỗ đào hắn đang ôm chặt bên ngực trái. Không gian xung quanh vặn vẹo cực độ, trọng lực tăng vọt gấp mười lần khiến lớp đá móng dưới chân nứt toác từng mảng lớn. Bề mặt hộp gỗ đào vang lên những tiếng rạn nứt chói tai, lớp bùa chú dán bên ngoài bắt đầu bốc cháy phừng phừng.
Đợi chính là thời khắc này.
Lâm Mặc buông lỏng tay trái, để mặc cho hộp gỗ bị lực hút của huyết quang nâng lên lơ lửng giữa không trung. Ngay khi luồng sáng đỏ tập trung toàn bộ uy năng vào vật thể, tay trái hắn vung mạnh Thanh Mộc Tinh Bàn lên cao. Lần này, hắn không dùng mộc linh lực yếu ớt để kích hoạt pháp khí, mà trực tiếp bóp nát một giọt Tử Trúc Linh Dịch nguyên chất bôi thẳng lên mặt ngọc trận bàn.
Mộc bản nguyên tinh thuần vạn năm vừa tiếp xúc với trận văn dò mạch liền gây ra hiện tượng bạo tẩu linh khí cực đoan. Thanh Mộc Tinh Bàn phát ra một tiếng vỡ nát thanh thúy, hóa thành một chùm tia sáng màu lục bích cắm phập vào ngay trung tâm con mắt máu. Mộc khí sinh sôi điên cuồng chạm trán với tử khí âm hàn tạo ra một vụ nổ không gian định hướng lấp lóe dị quang.
Sóng xung kích hất văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách hang, nhưng uy năng của đạo huyết quang cũng bị đánh xé rách triệt để. Ngay giữa trung tâm vụ nổ, chiếc hộp gỗ đào mất đi lực nâng liền rơi tự do, va đập vào một lưỡi dao đá rồi vỡ tan tành. Mảnh gỗ đào trăm năm bay lả tả, để lộ ra một mầm trúc đen bóng chỉ dài bằng ngón tay, tỏa ra hàn khí thấu xương.
Mầm trúc vừa xuất hiện, toàn bộ linh khí trong bán kính trăm trượng bỗng chốc đông đặc như băng. Nó không rơi xuống đất mà tự động xé rách không khí, bay vút về phía Lâm Mặc, găm thẳng vào hốc mắt trống rỗng của đồ đằng đầu lâu trên cánh tay hóa thạch. Một cỗ lực lượng viễn cổ xa lạ ồ ạt tràn vào cơ thể, khiến nhịp tim của hắn nháy mắt đình trệ.
Cùng lúc đó, lớp đá móng dưới chân hắn rốt cuộc không chịu nổi dư chấn của vụ nổ pháp khí, sụp đổ hoàn toàn tạo thành một hố sâu hun hút. Lâm Mặc rơi tự do vào bóng tối vô tận, nhưng ánh mắt hắn lại trừng lớn nhìn lên trên. Xuyên qua lớp bụi đá mịt mù, hắn thấy rõ con mắt máu trên trần hang đã nứt nẻ, nhưng từ trong những khe nứt ấy, một bàn tay xương xẩu khổng lồ đang chậm rãi vươn ra, hướng thẳng về phía vực sâu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.