Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 170: Lâm Lập Treo Lơ Lửng Giữa

Đăng: 26/07/2026 14:39 3,533 từ 4 lượt đọc
đục nện thẳng vào hư không, triệt để xé rách sự tĩnh lặng của màn đêm. Sóng âm không khuếch tán ra ngoài mà cuộn ngược vào lòng đất, tạo thành những vòng gợn sóng đè ép lên dải linh mạch cấp hai của Tử Trúc Lĩnh. Lớp bùn nhão dưới chân Lâm Mặc nháy mắt khô ran, bốc lên từng luồng sương trắng mang theo hơi nóng rát.

Đại trưởng lão hít ngược một ngụm khí lạnh, con mắt còn lại hằn lên những tia máu đỏ sẫm.

"Kinh Trập Chung vang ba tiếng, đây là tín hiệu hộ tộc đại trận tại Tổ Đường đang bị bạo phá từ bên trong!"

Lão nhân gầm lên một tiếng khàn đục, toan xoay người lao về phía đỉnh núi, nhưng một cỗ hấp lực quỷ dị đột ngột bộc phát từ dưới hố sâu. Ống đồng đen vốn nằm im lìm bỗng nhiên xoay tít, bề mặt bong tróc lớp rỉ sét để lộ ra ba đường trận văn màu máu. Nó mượn đúng nhịp chấn động của Kinh Trập Chung để cưỡng ép cắn nuốt linh khí từ mạch nước ngầm, tạo thành một lốc xoáy tà khí phong tỏa đường đi của hai người.

Kẻ đặt bẫy đã tính toán vô cùng chuẩn xác, dùng ống đồng này làm chốt chặn thứ hai nhằm câu giờ cho hành động phá hoại trên Tổ Đường.

Lâm Mặc lùi lại nửa bước, tay trái lật nhẹ, ba tấm Mộc Ẩn Băng Phong Phù kẹp giữa những ngón tay thon dài. Hắn không ném thẳng phù lục vào tà vật mà vung tay đánh chìm chúng xuống ba phương vị xung quanh rễ cọc. Băng linh khí bạo phát, nháy mắt đóng băng mạch nước ngầm, trực tiếp cắt đứt nguồn cung cấp linh lực của ống đồng.

Nhưng trận văn trên ống đồng chỉ khựng lại một nhịp thở liền lập tức biến ảo. Nhận thấy linh mạch bị phong tỏa, nó từ bỏ việc hút nước, ba đường huyết văn chớp lóe chuyển hướng đâm thẳng những sợi tơ máu vào lớp vỏ của cội Tử Trúc ngàn năm. Lá trúc trên đỉnh đầu xào xạc rung lên, nhựa cây màu đen lại bắt đầu rỉ ra với tốc độ nhanh gấp đôi.

Thấy đối phương đổi chiến thuật, sắc mặt Lâm Mặc trầm như nước. Hắn cắn chót lưỡi ép buộc tinh thần tập trung cao độ, phân tách ra một luồng thần thức mỏng như sợi chỉ. Luồng thần thức này bao bọc lấy một tia khí tức giả mạo của Mộc Bản Nguyên, hóa thành một đốm sáng xanh biếc lơ lửng ngay phía trên miệng ống đồng nhằm dụ địch xuất động.

Quả nhiên, tà vật bên trong không cưỡng lại được cám dỗ của bản nguyên chi khí. Một cái đầu rết bóng nhẫy to bằng ngón tay cái từ trong ống đồng vươn ra, há chiếc hàm răng cưa đớp gọn lấy đốm sáng xanh.

Ngay khoảnh khắc hàm răng cưa khép lại, Lâm Mặc quyết đoán bấm pháp quyết, tự bạo luồng thần thức vừa phóng ra.

Một tiếng nổ nghẹn ngào vang lên dưới đáy hố. Đầu rết nổ tung thành một bãi chất lỏng màu xám, ba đường huyết văn trên ống đồng cũng theo đó đứt gãy, triệt để biến thành một khối phế đồng sắt vụn. Lốc xoáy tà khí tiêu tán, trả lại không gian quang đãng cho khu vực Dược Viên.

Cái giá phải trả cho việc tự bạo thần thức lập tức kéo đến. Đầu Lâm Mặc đau nhói như bị kim châm, tầm nhìn tâm linh bên mắt trái hoàn toàn tối sầm lại, ít nhất ba canh giờ tới không thể dùng thần thức dò xét phương hướng này. Cùng lúc đó, miếng ngọc bội Định Thần đeo bên hông hắn rắc một tiếng, nứt ra một đường dài từ đỉnh xuống đáy, linh quang triệt để ảm đạm.

Lâm Mặc hít sâu một hơi, cố đè nén cơn buồn nôn do thần hồn chấn động, bước tới dùng chuôi kiếm gạt mảnh vỡ của ống đồng sang một bên.

Giữa đống bùi nhùi xám xịt, một nửa thân dưới của con rết tà túy vẫn đang co giật. Trên lớp vỏ cứng của nó không phải hoa văn tự nhiên, mà được khắc chìm một chữ Tân cực kỳ tinh xảo bằng thủ pháp vi điêu của thợ rèn pháp khí.

Đó là ấn ký độc quyền của Luyện Khí Các thuộc Lâm gia.

Đại trưởng lão nhìn thấy chữ Tân, thân hình già nua bỗng chốc cứng đờ, bàn tay nắm chặt thanh quải trượng nổi đầy gân xanh. Lão không nói thêm lời nào, móc từ trong ngực ra một viên đan dược nhét thẳng vào miệng, sau đó xé bỏ vạt áo dính đầy bùn đất.

"Ngươi ở lại gia cố phong ấn rễ chính, tuyệt đối không để tà khí rò rỉ thêm."

Lão nhân gằn từng chữ, âm thanh lạnh lẽo như từ hầm băng dội lên.

"Kẻ thù đã ở ngay trong nhà, để lão phu đích thân lên Tổ Đường dọn dẹp môn hộ."

Chưa dứt lời, bóng dáng Đại trưởng lão đã hóa thành một đạo độn quang màu xám tro, mượn nhờ địa thế quen thuộc của cấm địa mà xé gió lao vút về phía đỉnh núi. Lâm Mặc đứng lại bên hố sâu, bàn tay phải vô thức siết chặt chuôi kiếm, con mắt phải còn lại gắt gao nhìn chằm chằm vào di tích của trận pháp vừa vỡ nát, trong đầu nhanh chóng suy tính đến những biến số tồi tệ nhất có thể xảy ra tại Luyện Khí Các.

ừ từ nhô lên khỏi miệng ống đồng, há chiếc hàm sắc nhọn cắn phập vào đốm sáng xanh biếc. Ngay khoảnh khắc nọc độc tà ác của nó chạm vào luồng thần thức, Lâm Mặc lập tức biến ảo thủ quyết. Đốm sáng giả mạo Mộc Bản Nguyên không bị ăn mòn mà đột ngột nổ tung, hóa thành một tấm lưới đan bằng hàng chục sợi tơ thần thức mỏng manh. Tấm lưới xanh biếc nháy mắt siết chặt lấy lớp vỏ trơn tuột của con rết, ghim chặt nó ngay trên miệng ống đồng.

Con rết tà ám nhận ra bản thân trúng kế dụ địch, thân hình nó cuộn gập lại một góc quỷ dị, các đốt giáp xác cọ xát vào nhau phát ra tiếng rít chói tai. Thay vì phun độc dịch vùng vẫy thoát ra, nó trực tiếp đảo ngược luồng uế khí, cắn nát viên tà đan vừa ngưng tụ trong bụng. Nó định dùng toàn bộ sức mạnh tự bạo để ăn mòn triệt để rễ cọc Tử Trúc, kéo theo linh mạch bồi táng. Một vòng sương mù xám xịt tỏa ra, nhiệt độ dưới đáy hố giảm mạnh khiến lớp băng phong của phù lục bắt đầu rạn nứt từng mảng lớn.

Lâm Mặc không lùi lại mượn thế phòng thủ, tay phải vung mạnh thanh đoản mộc kiếm xâu chuỗi ba đồng tiền Ngũ Đế cắm phập xuống lớp bùn nhão. Hắn dồn nén linh lực mộc thuộc tính, mượn trận vị của ba đồng tiền để cưỡng ép rút cạn linh khí từ lớp đất đá xung quanh, tạo thành một lồng giam linh lực hình trụ đè sập xuống miệng ống đồng. Khối tà khí từ con rết vừa phình to liền bị bức tường linh lực ép dồn ngược trở lại, nổ tung thành một vũng dịch nhầy sền sệt ngay bên trong không gian phong tỏa.

Cỗ lực lượng phản chấn mang theo tà tính dội thẳng dọc theo mộc kiếm truyền vào cánh tay phải của Lâm Mặc, xông thẳng lên hải thức. Thị lực mắt trái của hắn nháy mắt tối sầm, mất đi khả năng nhìn thấy linh quang, kèm theo đó là từng đợt đau nhói như hàng ngàn mũi kim châm đâm xuyên qua vỏ não. Hắn lảo đảo nửa bước, cắn chặt khớp hàm nuốt ngược tiếng rên đau đớn xuống cổ họng, quyết không buông lỏng thế trận phong ấn.

Đại trưởng lão tiến lên một bước, vung tay áo tung ra một luồng hỏa diễm tinh thuần thiêu rụi hoàn toàn lớp dịch nhầy tàn dư. Giữa đống tro tàn hôi thối đang bốc khói, một vật thể nhỏ bằng móng tay rơi lạch cạch xuống nền đá tảng. Đó không phải là xác trùng hay tà vật thông thường, mà là một mảnh ngọc bài hộ thân bằng ngọc bích đã bị tà khí ăn mòn mất một nửa. Trên bề mặt mảnh ngọc vẫn còn lưu lại một nét chữ Lâm khắc chìm, bên dưới là ký hiệu phân nhánh của phòng tuyến Dược Viên số ba.

Lâm Mặc nén cơn choáng váng, cúi người nhặt mảnh ngọc lên. Đầu ngón tay hắn vừa chạm vào liền cảm nhận rõ âm hàn chi khí đang quấn quýt cùng khí tức huyết thống đặc trưng của Lâm gia.

Kẻ phản bội không chỉ dẫn đường cho tà tu xâm nhập, mà còn dùng chính thân phận ngọc bài của gia tộc làm vật dẫn để che mắt hộ tộc đại trận, thuận lợi chôn giấu ống đồng tà ác này.

Đại trưởng lão trừng mắt nhìn chằm chằm ký hiệu trên mảnh ngọc, gân xanh trên trán giật liên hồi, sát khí trong mắt cơ hồ muốn ngưng tụ thành thực chất.

Là người của tam chi, thảo nào trận pháp cảnh báo ở ngoại vi Dược Viên không hề phát động một tia chấn động nào.

Tình thế tại Tổ Đường lúc này không cho phép hai người chần chừ thêm nửa nhịp thở. Lâm Mặc quay sang nhìn cội Tử Trúc đang rỉ nhựa đen, quyết đoán cắn nát đầu ngón tay cái, dùng tinh huyết vẽ một đường Huyết Phù Khóa Linh dán thẳng lên thân cây. Hắn chủ động cắt đứt ba phần tư lượng linh khí cung cấp từ mạch nước ngầm, ép cây trúc tiến vào trạng thái giả tử để ngăn chặn tà độc tiếp tục khuếch tán vào lõi.

Đây là một cái giá chiến thuật cực kỳ đắt đỏ. Sản lượng Tử Trúc Linh Dịch của mười năm tới coi như mất trắng, tốc độ sinh trưởng của toàn bộ linh dược xung quanh cũng sẽ đình trệ, nhưng lại là cách duy nhất giữ lại gốc rễ sinh mệnh cho toàn tộc ngay lúc này.

Xử lý xong tàn cuộc, hai người không nói thêm lời nào, lập tức thôi động pháp quyết, hóa thành hai đạo độn quang mờ nhạt lao vút khỏi đáy hố. Bọn họ bỏ qua mọi đường mòn thông thường, mượn lực đẩy từ những thân trúc xung quanh nhắm thẳng hướng đỉnh núi mà đi.

Vừa thoát khỏi tầng mây mù bao phủ khu vực Dược Viên, cảnh tượng trước mắt khiến bước chân Lâm Mặc khẽ khựng lại trên một cành trúc lớn. Bầu trời đêm phía trên Tổ Đường không còn giữ được màn sương trắng che đậy tĩnh lặng, mà bị xé rách bởi những luồng sáng đỏ rực đan chéo nhau như mạng nhện. Trận văn bảo vệ cốt lõi của Lâm gia đang bị bóc tách từng mảng, lộ ra cấu trúc linh thạch đã cạn kiệt năng lượng bên trong, đồng thời một cỗ khí tức huyết sát xa lạ đang không ngừng bành trướng từ chính giữa sân viện.

ừ từ nhô lên khỏi miệng ống đồng, há chiếc hàm gớm ghiếc đớp lấy đốm sáng xanh. Ngay khoảnh khắc hàm răng mang kịch độc chạm vào mồi nhử, Lâm Mặc lạnh lùng bấm niệm pháp quyết. Đốm sáng xanh bỗng nhiên co rút lại rồi nổ tung thành hàng trăm tia kiếm khí li ti ngưng tụ từ thần thức. Đòn nhử mồi này lập tức phát huy tác dụng, không đánh vào thể xác mà găm thẳng vào thần hồn yếu ớt của tà trùng. Thần thức bị cắt đứt đột ngột khiến hốc mắt trái của Lâm Mặc giật nảy. Một cơn tê buốt xông thẳng lên não, làm hắn tạm thời mất đi hoàn toàn khả năng cảm nhận linh lực ở dải không gian bên trái cơ thể, nhưng bước chân tuyệt nhiên không lùi lại nửa thốn.

Con tà rết rít lên một tiếng chói tai, thân thể nổ tung thành một vũng mủ xám xịt. Lớp tà khí bao phủ bên ngoài ống đồng tiêu tán, để lộ ra vật thể bị giấu kín dưới đáy trận nhãn. Đó là một mảnh ngọc bài hộ thân đã bị tà khí ăn mòn mất một nửa, tỏa ra hàn ý lạnh lẽo. Đại trưởng lão vung tay áo, dùng ngự vật thuật cẩn trọng hút lấy mảnh ngọc bài lơ lửng giữa không trung. Bề mặt ngọc thạch tàn tạ vẫn còn lờ mờ nhận ra một chữ Lâm được khắc nổi theo nét chữ triện cổ của gia tộc.

"Đây là định danh ngọc bài của đệ tử canh gác phòng tuyến Dược Viên số ba." Đại trưởng lão nghiến răng, con mắt độc nhất hằn lên những tia máu đỏ sẫm. "Khí tức tàn lưu trên này... là mộc linh lực hỗn tạp của Lâm Lập, kẻ phụ trách rải linh sa tháng trước!"

Lời vừa dứt, phần tà khí còn sót lại trên ngọc bài đột ngột sôi trào. Kẻ giấu mặt ở Tổ Đường dường như đã thông qua bí thuật cảm ứng được chốt chặn tà rết bị phá. Đối phương không hề hoảng loạn mà lập tức thay đổi chiến thuật, không thèm che giấu tung tích nữa mà trực tiếp dùng mảnh ngọc bài này làm điểm neo cấm chế. Một đạo huyết quang từ đỉnh núi bắn vọt lên không trung, câu thông thẳng với mảnh ngọc thạch trên tay Đại trưởng lão. Ngọc bài rung lên bần bật, biến thành một vòng xoáy hút lấy sinh cơ xung quanh, ý đồ mượn tay hai người để truyền tà độc ngược trở lại rễ chính của cội Tử Trúc.

"Vứt nó xuống!" Lâm Mặc quát lớn, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông.

Một tấm Trấn Mộc Phù cấp hai bay vút ra, dán chặt lên bề mặt ngọc bài đang tỏa ra ánh sáng gai mắt. Bùa chú vừa chạm vào, linh lực hệ mộc tương sinh tương khắc với tà khí tạo ra một vụ chấn động dữ dội. Đại trưởng lão bị lực lượng cuồng bạo ép phải buông tay, lui về sau nửa bước. Mảnh ngọc bài rơi phịch xuống lớp bùn nhão, huyết quang chớp lóe hóa thành vô số sợi tơ máu định chui rúc vào lòng đất để tìm đến mạch nước ngầm.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc cắn răng vận chuyển toàn bộ mộc linh lực trong đan điền, dậm mạnh chân xuống nền đất. Hắn từ bỏ việc dùng pháp khí phòng ngự, trực tiếp cưỡng ép rút cạn linh khí của khu vực linh thổ xung quanh. Tầng đất đen vỡ vụn, hóa thành một lồng giam bằng đá tảng bọc kín mảnh ngọc bài cùng toàn bộ những sợi tơ máu.

"Phá cho ta!"

Tiếng nổ trầm đục vang lên dưới đáy hố, ngọc bài vỡ nát cùng với lồng giam đất đá, triệt tiêu hoàn toàn đạo huyết quang quỷ dị. Thế nhưng cái giá phải trả cho việc cắt đứt liên kết này vô cùng đắt đỏ. Ba trượng đất trồng linh dược thượng phẩm dưới chân họ nháy mắt hóa thành tro bụi xám xịt, tản ra mùi mục nát. Nơi này đã vĩnh viễn mất đi linh tính, thoái hóa thành tử địa không thể canh tác trong ít nhất sáu mươi năm tới.

Lâm Mặc thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm vạt áo thanh sam, dải không gian bên trái cơ thể vẫn hoàn toàn trống rỗng không hể cảm ứng được linh khí bạo động. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi, nơi ba tiếng chuông Kinh Trập vừa dứt nhưng sát khí lại càng lúc càng dày đặc.

"Dược Viên số ba nằm sát vách Tổ Đường." Giọng hắn khàn đi nhưng lạnh lẽo như băng ngàn năm. "Lâm Lập tu vi thấp kém, chỉ là quân cờ vứt bỏ. Kẻ đứng sau đang dùng mạng hắn để huyết tế, chuẩn bị xé rách hộ tộc đại trận từ bên trong."

...vỡ một viên tàn đan giấu sẵn dưới vòm họng. Dược lực cuồng bạo xông thẳng lên nê hoàn cung, cưỡng ép mở rộng thần thức. Nửa thân trái tê rần như bị vùi trong hầm băng do phản phệ từ Mộc Ẩn Băng Phong Phù lúc trước, hàn khí đã kết tủa thành những bông tuyết nhỏ li ti bám đầy bờ vai áo. Tấm ngọc bài mang tên Lâm Lập treo lơ lửng giữa không trung giờ đây không ngừng phun ra những vòi huyết sắc đặc quánh. Đám tà vật này tựa như bầy đỉa đói khát, uốn éo luồn lách qua khe hở của lớp băng hàn, điên cuồng bám lấy rễ chính cội Tử Trúc nhằm ăn mòn mộc linh bản nguyên.

Hắn không vội vàng tung đòn sát thủ vào bầy ác niệm kia. Ngón tay Lâm Mặc bấm niệm pháp quyết, tế ra một thanh đoản kiếm bằng gỗ đào sậm màu, bề mặt khắc chằng chịt lôi văn. Đoản kiếm hóa thành một đạo thanh quang bay vút đi, mang theo tiếng sấm rền rĩ chém thẳng vào vùng trung tâm. Đây thực chất chỉ là một đòn hư chiêu, lượng linh lực dồn vào thân kiếm cực kỳ mỏng manh, chủ yếu mượn lôi âm thuần dương để quấy nhiễu sự thao túng từ xa của kẻ địch. Từng tia điện xẹt qua làm không khí khét lẹt mùi tà lỵ.

Kẻ giấu mặt tại Tổ Đường thông qua liên kết trận pháp lập tức nhận ra ý đồ này. Bề mặt vật dẫn lóe lên ánh sáng đỏ rực mang theo sát ý ngút ngàn. Đối phương khống chế phân nửa số vòi bạch tuộc đột ngột đan chéo vào nhau, hóa thành một tấm khiên gai góc chặn đứng mộc kiếm. Cùng lúc đó, phân nửa còn lại mượn lực đẩy từ vụ va chạm, vặn xoắn thành một mũi khoan tà khí tàn nhẫn đâm thủng lớp băng bảo vệ mạch nước ngầm. Kẻ địch đã quyết đoán từ bỏ việc lây nhiễm vỏ cây, chuyển sang công kích trực diện vào địa mạch để ép thanh niên áo xanh phải quay về phòng thủ.

Mục tiêu thực sự của Lâm Mặc từ đầu vẫn luôn là nhãn trận bên trong ngọc bài. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, hai tay kết ấn với tốc độ xé gió. Ba lá bùa viêm hỏa búng ra từ đầu ngón tay, hóa thành ba đạo lưu quang dán chặt vào ba góc không gian xung quanh thẻ bài. Hỏa linh khí nồng đậm bộc phát, tạo thành một lồng giam thu nhỏ khóa chặt đường lui. Để duy trì thế trận này, hắn phải trả giá đắt. Thần thức bị kéo căng quá mức khiến màng nhĩ đau nhói, thính giác tạm thời mất đi hoàn toàn, chỉ còn tiếng ù ù u ám vang vọng trong não bộ, đồng thời móng tay cái bên phải nứt toác, rỉ ra từng giọt chất lỏng đỏ tươi.

Đại trưởng lão đứng bên cạnh nhanh chóng nắm bắt thời cơ, lập tức cắm mạnh cây quai trượng đầu rồng xuống phần đất bùn ngay mép hố sâu. Lão nhân không dùng tu vi đi đối ngạnh với mũi khoan đang xoay tít, mà rót thẳng sức mạnh của cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ vào mắt trận phụ Dược Viên giấu dưới lòng bàn chân. Đầu trượng cắm xuống, mặt đất lập tức chấn động dữ dội, kéo theo những tiếng nứt gãy từ sâu thẳm. Lão đang dùng quyền hạn của người thủ hộ để cưỡng ép bẻ cong quỹ đạo của một đoạn mạch nước ngầm, dời nó chệch đi ba thước về hướng đông.

Sự thay đổi địa hình đột ngột tạo ra một vùng chân không linh khí ngay bên dưới mũi nhọn tà vật. Mất đi môi trường dẫn truyền và nguồn nuôi dưỡng, cỗ lực lượng tà ác khựng lại giữa không trung, bề mặt bong tróc ra từng mảng khói xám bốc mùi tanh hôi. Cây quai trượng của Đại trưởng lão cũng vì chịu áp lực nghịch chuyển địa mạch mà xuất hiện ba vết rạn dài, mộc linh bản nguyên bên trong suy giảm thấy rõ. Tuy nhiên, đòn phối hợp hiểm hóc này đã triệt để cắt đứt mọi đường lui của kẻ giấu mặt, dồn vật chứng tà dị vào tử cục bên trong lồng giam hỏa lôi đang rực cháy.
0