Chương 167: Mặt Gương Đồng Cổ Kính Cỡ
Đăng: 26/07/2026 14:39
3,664 từ
1 lượt đọc
ắc sâu vào từng thớ gỗ, tản mát ra sát khí lạnh lẽo. Đồ án tà rết không hề đứng im mà đang chầm chậm ngọ nguậy dọc theo các mắt trúc. Mỗi lần nó nhúc nhích tiến lên một thốn, một chiếc lá Tử Trúc trên ngọn cây lại chuyển sang màu xám tro rồi rụng xuống vỡ vụn. Âm thanh ngọc thạch nứt nẻ chính là tiếng rên rỉ của linh mạch đang bị cưỡng ép rút cạn bản nguyên.
Lâm Mặc cắn rách đầu lưỡi, mượn cơn đau xé rát từ khoang miệng để cưỡng ép thần trí đang bị thi độc quấy nhiễu phải thanh tỉnh. Hắn tuyệt đối không thể để cội Tử Trúc chết khát ngay trong đêm nay, bởi đây là trận nhãn cốt lõi duy trì sinh cơ cho toàn bộ tử đệ Lâm gia. Bàn tay trái dính đầy bùn đất vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, ba lá bùa Thanh Mộc Hóa Sát bậc hai mang theo ánh sáng lục nhạt bay vút ra.
Dưới sự điều động của thần thức, ba lá bùa xếp thành hình chữ phẩm ghim thẳng lên lớp bùn đen đang sủi bọt dưới gốc cây. Linh lực hệ mộc tinh thuần tuôn trào từ đan điền Lâm Mặc, hóa thành những luồng sáng xanh biếc dung nhập vào bùa chú. Trận văn thanh tẩy vừa chớp lóe, luồng sương đen bám trên thân trúc dường như bị áp chế, phải lui lại nửa tấc.
Thế nhưng, sắc mặt Lâm Mặc lập tức trầm xuống khi nhận ra luồng linh lực phản hồi. Khí tức hệ mộc của hắn truyền vào không hề đánh tan tà khí, ngược lại còn bị đồ án rết sáu cánh thô bạo cắn nuốt như một loại chất dinh dưỡng tuyệt hảo. Con rết trên thân trúc bất ngờ há chiếc miệng lởm chởm răng cưa, một cỗ lực lượng phản phệ mang theo hơi thở mục nát men theo sợi dây liên kết thần thức đánh thẳng vào thức hải của hắn.
Lâm Mặc quyết đoán vung tay phải, dùng linh lực ngưng tụ thành đao chém đứt ngang sợi tơ thần thức vừa phóng ra. Sắc mặt vị trưởng lão tái nhợt như tờ giấy, khóe miệng rỉ ra một tia máu đen ngòm do phản chấn thần hồn. Ánh mắt hắn lóe lên sự tàn nhẫn, tay không rút về mà lật ngược lại, gọi ra một chiếc la bàn định vị trận pháp bằng đồng thiếc.
Mộc sinh hỏa, mộc không trị được tà thì phải dùng hỏa thiêu đốt. Ngón tay trỏ của Lâm Mặc điểm thẳng vào mi tâm, cưỡng ép rút ra một giọt tinh huyết đỏ thẫm mang theo ba năm thọ nguyên. Hắn búng mạnh giọt máu lên mặt chiếc la bàn. Mặt đồng lập tức xoay tít, ma sát với không khí tạo ra tiếng rít chói tai, cưỡng chế hút cạn toàn bộ hỏa linh khí trong phạm vi ba mươi trượng xung quanh Dược Viên số một.
Linh khí hội tụ, nén lại thành một sợi xích lửa mỏng như sợi tóc nhưng mang theo nhiệt độ khủng khiếp. Sợi xích lửa quất mạnh vào đồ án tà rết đang bò lên cao. Tiếng xèo xèo gay gắt vang lên kèm theo tiếng rít gào thê lương không giống giọng người phát ra từ thân trúc. Lớp vỏ trúc cứng như tinh thiết nứt toác ra, văng xuống một mảng gỗ đen kịt cỡ nửa bàn tay.
Cùng lúc đó, chiếc la bàn định vị trên tay Lâm Mặc phát ra tiếng vỡ vụn giòn giã. Kim chỉ nam gãy gập làm đôi, mặt đồng nứt nẻ chằng chịt, triệt để biến thành phế phẩm. Đổi lại cái giá pháp khí vỡ nát, đồ án rết sáu cánh bị xích lửa ép lùi, tạm thời thu mình lại thành một điểm đen chết chóc nằm im lìm sát gốc trúc, không thể tiếp tục leo lên ngọn.
Nhựa đen trên thân cây ngừng chảy, nhưng cội Tử Trúc ngàn năm tuổi đã mất đi ba phần linh tính, vô số cành lá rũ rượi trong gió đêm tĩnh lặng. Lâm Mặc loạng choạng bước tới, nhịn xuống cơn đau thắt nơi kinh mạch, cúi người nhặt mảng vỏ trúc vừa văng ra trên mặt đất. Bề mặt mảnh vỏ lạnh buốt như băng tuyết, nhưng thứ khiến đồng tử hắn co rụt lại nằm ở mặt trong của nó.
Bên trong thớ gỗ mục nát thế nhưng lại kết tinh thành một viên sỏi màu đỏ sẫm to bằng hạt đậu. Viên sỏi không tỏa ra tà khí, mà lại tản ra dao động không gian của một trận pháp truyền tống cỡ nhỏ cực kỳ vi diệu. Đây hoàn toàn không phải là thi độc ăn mòn linh mạch thông thường như hắn lầm tưởng ban đầu.
Kẻ thù đang dùng cội Tử Trúc làm vật dẫn huyết nhục, âm thầm nuôi dưỡng một tọa độ không gian ngay giữa lòng trận pháp bảo hộ của Lâm gia. Lâm Mặc nắm chặt viên sỏi đỏ sẫm đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Dấu vết này chứng tỏ cấm chế ngoại vi của gia tộc đã bị kẻ khác nắm rõ như lòng bàn tay.
hế kích phát hỏa trận ẩn chứa bên trong. Một luồng xích hỏa mang theo dương khí hừng hực hóa thành sợi roi lửa quất thẳng vào đồ án tà rết trên thân cây. Tiếng rít gay gắt tựa như kim loại cọ xát vào nhau vang lên xé toạc màn đêm. Đồ án tà rết không hề bị thiêu rụi dưới ngọn lửa dương cương, lớp vỏ đen kịt của nó đột nhiên nứt toác ra, để lộ một tầng giáp xác mới mang màu đỏ như máu. Nó đang mượn chính hỏa linh lực này để lột xác.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ánh mắt lóe lên vẻ quyết đoán. Sự tình vượt qua dự tính, tà thuật này không tuân theo quy luật ngũ hành tương khắc thông thường mà có khả năng dung nạp mọi loại linh lực để tiến hóa. Nếu tiếp tục tấn công trực diện, cội Tử Trúc sẽ trở thành lò luyện đan, còn ngọn lửa của hắn lại biến thành củi nung giúp tà vật thành hình.
Hắn lập tức thay đổi thủ ấn, không dồn ép hỏa lực đánh vào thân con rết mà điều khiển roi lửa tản ra thành chín vòng tròn nhỏ. Chín vòng xích hỏa chuẩn xác trói chặt lấy chín mắt trúc nằm ngay dưới vị trí con rết đang bám trụ. Hắn muốn dùng hỏa trận phong tỏa đường đi của mộc linh khí từ lòng đất bốc lên, triệt để cắt đứt nguồn dinh dưỡng đang nuôi nấng tà vật.
Tựa như có một luồng thần thức tà ác từ phương xa đang điều khiển, đồ án rết sáu cánh lập tức nhận ra sự thay đổi của thế trận. Nó ngừng hẳn việc ngọ nguậy leo lên ngọn cây, sáu chiếc cánh mỏng manh rung lên bần bật tạo ra những gợn sóng âm tà dị. Thay vì bám trên vỏ trúc chờ đợi thức ăn, cái đầu lởm chởm răng cưa của nó đột ngột gập lại, điên cuồng cắn xé lớp mộc chất kiên cố để chui thẳng vào phần lõi rỗng bên trong cội Tử Trúc.
Sắc mặt Lâm Mặc triệt để trầm xuống, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Lõi cây chính là nơi ngưng tụ Tử Trúc Linh Dịch, bản nguyên sinh cơ của toàn bộ Lâm gia suốt trăm năm qua. Nếu để tà khí xâm nhập vào mạch nước ngầm bên trong, không chỉ cội trúc ngàn năm chết héo mà toàn bộ mạch nước ngầm dưới lòng đất sẽ hóa thành ao tù chứa đầy kịch độc.
Không còn thời gian để do dự, bàn tay phải dính đầy bùn đất của hắn thò vào vạt áo, gỡ xuống một tấm lệnh bài bằng gỗ hòe mộc mạc. Đây là Trấn Mạch Lệnh, tín vật truyền thừa của Trưởng lão Dược Viên dùng để điều phối linh mạch cấp hai dưới chân núi. Lâm Mặc truyền toàn bộ thần thức còn sót lại vào lệnh bài, dứt khoát cắm phập nó xuống nền đất xốp cạnh gốc cây.
"Lấy danh nghĩa Lâm gia, nghịch chuyển địa mạch, phong!"
Trận văn màu hoàng thổ trên lệnh bài bùng sáng, kết nối trực tiếp với trung tâm địa mạch dưới sâu mười trượng. Một tiếng ầm vang dội phát ra từ lòng đất, luồng linh khí dồi dào vốn đang cuồn cuộn đổ vào cội Tử Trúc đột ngột chuyển hướng, rẽ sang hai bên tả hữu. Cội trúc ngàn năm mất đi nguồn cung cấp linh lực lập tức run rẩy kịch liệt, cành lá rũ xuống xơ xác.
Đồ án rết máu vừa cắn thủng lớp vỏ ngoài bỗng chốc khựng lại. Mất đi lực lượng chèo chống từ bên dưới, tốc độ đục khoét của nó giảm hẳn. Nó phát ra một tiếng rít phẫn nộ, cố gắng vung vẩy sáu cánh để hấp thụ linh khí tàn dư trong không khí, nhưng ngay lập tức bị chín vòng xích hỏa của Lâm Mặc bốc lên thiêu đốt, ép nó đông cứng thành một vết sẹo gồ ghề trên thân trúc.
Mối nguy tạm thời bị áp chế, nhưng cái giá phải trả cho việc cưỡng ép dời đổi linh mạch vô cùng thảm liệt. Trấn Mạch Lệnh bằng gỗ hòe vang lên tiếng nứt giòn giã, chẻ dọc thành hai mảnh phế liệu. Toàn bộ lớp đất linh điền thượng hạng trong bán kính năm trượng quanh gốc Tử Trúc nhanh chóng mất đi màu đen mỡ màng, biến thành một bãi cát vàng khô cằn tĩnh lặng. Nơi này đã vĩnh viễn mất đi khả năng bồi dưỡng linh dược.
Nghiêm trọng hơn, cánh tay phải của Lâm Mặc vẫn đang giữ chặt mảnh lệnh bài vỡ nát, từ đầu ngón tay kéo dài đến tận cùi chỏ xuất hiện những vệt xám ngoét của tử khí. Làn da hắn khô quắt lại, tróc ra từng mảng như vỏ cây khô, kinh mạch bên trong bị lực lượng phản phệ của đại địa vặn xoắn đến mức triệt để mất đi tri giác. Một cánh tay này coi như đã tàn phế một nửa.
Hắn thở dốc, khó nhọc rút cánh tay cứng đờ về, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào vết sẹo hình rết trên thân cây. Lớp tà khí bề mặt đã bị phong ấn, nhưng từ vết nứt giữa lớp vỏ trúc vừa bị cắn thủng, một mảnh ngọc giản màu máu to cỡ móng tay chậm rãi trồi lên. Mảnh ngọc không tỏa ra sát khí, mà lại nhấp nháy từng nhịp ánh sáng u ám, mang theo dao động thần thức đặc trưng của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ đang yêu cầu truyền âm đối thoại.
Chiếc la bàn nương theo huyết khí điên cuồng xoay chuyển, cưỡng ép cắm phập tấm Trấn Mạch Lệnh bằng đồng đen xuống sát gốc Tử Trúc. Mặt đất lập tức rung lên bần bật. Một tiếng gầm rú trầm đục phát ra từ sâu trong lòng đất, tựa như có một con cự long vừa bị người ta bẻ gập xương sống. Lượng linh khí dồi dào vốn đang cuồn cuộn dâng lên từ địa mạch bỗng nhiên khựng lại, sau đó đảo chiều rút ngược xuống tận sâu dưới tầng nham thạch.
Áp lực từ sự đảo nghịch địa mạch tạo ra một cỗ lực hút vô hình cực kỳ khủng khiếp. Lớp bùn nhão dưới chân Lâm Mặc nháy mắt bị hút cạn hơi nước, kết tủa thành những tảng đá cứng ngắc, xám xịt như vôi chết. Không gian xung quanh gốc Tử Trúc méo mó kịch liệt, khiến thần thức của hắn truyền ra ngoài liền bị bẻ cong, mang lại cảm giác choáng váng buồn nôn. Thế trận đã thay đổi, nguồn cung cấp linh lực cho tà vật đã bị hắn nhẫn tâm cắt đứt từ gốc rễ.
Đồ án rết sáu cánh đang bám trên thân trúc lập tức khựng lại. Kẻ giấu mặt đang thao túng tà vật qua thần thức từ xa hiển nhiên không ngờ vị trưởng lão Luyện Khí nho nhỏ này lại dám dùng thủ đoạn tự hủy căn cơ để tuyệt tình như vậy. Ngay khi nhận ra nguồn thức ăn biến mất, con rết không tiếp tục bò lên trên nữa. Sáu cặp cánh tà ác của nó rung lên bần bật, thân hình hắc ín đột ngột co rút lại thành một mũi khoan nhọn hoắt.
Thay vì từ từ hấp thụ mộc khí như lúc nãy, nó chuyển sang tư thế ngọc thạch câu phần. Mũi khoan tà khí mang theo sức mạnh ăn mòn tuyệt đối, cắm phập vào ngay vị trí đốt trúc thứ ba từ dưới đếm lên. Đó chính là hạch tâm cất giấu giọt Tử Trúc Linh Dịch ngàn năm, bảo vật trấn tộc của Lâm gia. Tên tà tu nọ đã quyết định bỏ qua việc nuôi dưỡng tà vật, vứt bỏ lớp ngụy trang để trực tiếp phá hủy bản nguyên linh dịch.
"Muốn cá chết lưới rách sao?"
Lâm Mặc gầm lên một tiếng khàn đặc. Hắn lập tức nhìn thấu ý đồ tàn độc của đối phương. Nếu để mũi khoan kia chạm vào cốt lõi, toàn bộ linh dịch tích lũy trăm năm của gia tộc sẽ hóa thành kịch độc. Không thể dùng linh lực đối kháng trực diện, hắn lập tức thay đổi chiến thuật, buông bỏ việc phòng ngự lớp vỏ bên ngoài của thân cây.
Bàn tay phải nắm chặt lấy phần rìa của la bàn trận pháp, Lâm Mặc dùng sức vặn ngược chiều kim đồng hồ ba nấc. Trấn Mạch Lệnh dưới đất kêu lên những tiếng rắc rắc chói tai, bề mặt đồng đen nứt ra ba khe hở lớn. Hắn đang mượn lực lượng tàn dư của địa mạch, kích hoạt cấm chế Tỏa Linh Trận ẩn sâu bên trong Dược Viên số một. Một lồng giam bằng ánh sáng xám bạc lập tức thành hình, bao bọc chặt lấy đốt trúc thứ ba, hoàn toàn cách ly nó khỏi không gian thực tại.
Mũi khoan tà khí đâm sầm vào lớp Tỏa Linh cấm chế, phát ra tiếng rít gào như quỷ khóc. Lớp ánh sáng xám bạc lõm sâu xuống nhưng không vỡ, thành công ngăn chặn tà khí xâm nhập vào linh dịch. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép chia cắt không gian này cực kỳ thảm liệt. Trấn Mạch Lệnh dưới đất nổ tung thành bột mịn, kéo theo toàn bộ linh thổ bán kính mười trượng xung quanh gốc Tử Trúc lập tức hóa thành cát chảy khô cằn.
Không chỉ có vậy, luồng sát khí từ cú va chạm thông qua trận bàn truyền thẳng vào mắt trái của Lâm Mặc, nơi hắn dùng làm điểm neo thần thức để nhắm chuẩn trận nhãn. Con ngươi mắt trái của hắn nháy mắt phủ một lớp sương giá xám ngoét, thị lực bên trái hoàn toàn bị đóng băng, chỉ còn lại một màu đen kịt lạnh lẽo. Dược Viên số một vĩnh viễn mất đi ba mươi năm bồi dưỡng thổ nhưỡng, nhưng Tử Trúc Linh Dịch tạm thời được giữ lại.
Cuộc giằng co ngắn ngủi vừa dứt, một tiếng cười khùng khục văng vẳng truyền ra từ chính lớp cát chảy dưới chân hắn. Lớp cát vừa khô héo bỗng nhiên sụp xuống thành một vòng xoáy trũng sâu, để lộ ra một rễ phụ của Tử Trúc đang bị một sợi xích bằng xương người quấn chặt. Kẻ thao túng tà rết đã dùng đòn tấn công đốt trúc vừa rồi chỉ để làm mồi nhử, mục tiêu thực sự của hắn lại nằm ở rễ phụ dẫn thẳng đến bế quan thất của Đại trưởng lão Lâm Uyên.
héo quắt như cành củi gõ mạnh vào ngực áo. Một mặt gương đồng cổ kính cỡ lòng bàn tay bay vọt ra, lơ lửng ngay trước mặt. Hắn bấm niệm pháp quyết, rót tàn dư linh lực hệ mộc vào trong. Gương đồng xoay tít, phóng ra một đạo lồng sáng xám bạc, hình thành Tỏa Linh Trận bao phủ lấy đốt trúc thứ ba. Cùng lúc đó, mũi khoan tà khí mang theo sương đen đặc quánh từ con rết hung hăng đâm sầm vào màng bảo vệ.
Tiếng rít gào chói tai vang lên khi hai luồng sức mạnh va chạm, tạo ra những gợn sóng linh lực vặn vẹo xé rách không trung. Lớp phòng ngự bên ngoài của lồng giam lập tức lõm sâu xuống. Những ký tự trận văn Thái Cực khắc chìm trên mặt gương sáng lên chớp giật rồi mờ dần đi. Mùi hôi thối của bùn lầy thối rữa tỏa ra nồng nặc, hóa thành những giọt sương mang kịch độc. Chúng điên cuồng ăn mòn từng tấc linh khí đang cố gắng duy trì sự toàn vẹn cho lớp vỏ trúc.
Áp lực đè nặng lên vai khiến hai đầu gối Lâm Mặc khẽ run lên, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc. Nhưng ánh mắt vị trưởng lão vẫn lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm. Đồ án rết sáu cánh dường như nhận ra việc công kích trực diện không mang lại hiệu quả tức thời. Nó lập tức thay đổi phương thức ứng biến. Thay vì duy trì hình thái mũi khoan cứng nhắc, luồng hắc khí đột ngột phân thực, hóa thành hàng ngàn sợi tơ mỏng như sợi tóc.
Những sợi tơ độc này uốn éo như giòi bọ, men theo các đường vân nứt nẻ trên lồng sáng xám bạc mà luồn lách. Chúng tìm kiếm điểm yếu của Tỏa Linh Trận để thâm nhập vào bên trong lõi cây. Trận bàn trong tay nam tử bắt đầu rung lên bần bật, bề mặt gương đồng xuất hiện những vết rạn chân chim li ti. Nếu để đám phù du tà ác này chạm tới mộc tủy, toàn bộ nỗ lực cứu vãn linh mạch của gia tộc đêm nay sẽ đổ sông đổ bể.
Lâm Mặc không hề vung tay gia cố mặt trước của trận pháp như lẽ thường. Hắn cắn răng, dứt khoát thu hồi ba phần thần thức đang chống đỡ ở vị trí trung tâm. Một quyết định cực kỳ điên rồ được đưa ra: hắn cố ý để lộ một khe hở bằng nửa đốt ngón tay ngay trên bề mặt quang tráo. Đám tơ độc dường như đánh hơi được kẽ hở, lập tức từ bỏ việc bào mòn xung quanh, hợp lại thành một dòng thác vẩn đục tràn thẳng vào bên trong.
Ngay khoảnh khắc luồng dị khí vừa lọt thỏm vào trong lồng giam, khóe môi Lâm Mặc nhếch lên một nụ cười thê lương. "Đóng!" Hắn gầm lên một tiếng khô khốc. Hai tay kết thành một cái ấn quyết cổ quái hình hoa sen khép kín. Mặt gương đang lơ lửng bỗng nhiên nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc lẹm. Thay vì bắn ra ngoài, những mảnh vỡ ngọc thạch này lại cuộn ngược vào trong, mang theo phù văn phong ấn găm chặt lấy luồng sương đen.
Tỏa Linh Trận vốn dĩ là cấm chế phòng ngự, nay dưới sự thao túng tuyệt mệnh của chủ nhân đã biến thành Tù Sát Trận. Dòng thác đen ngòm bị giam cầm trong một không gian chật hẹp, điên cuồng giãy giụa va đập. Con rết trên thân Tử Trúc phát ra một tiếng rít gào thảm thiết, cái miệng lởm chởm răng cưa vặn vẹo đau đớn khi một phần bản nguyên của nó bị cắt đứt và nhốt lại. Sự liên kết tà ác với cội nguồn sinh cơ tạm thời bị chững lại.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép đảo ngược trận văn là vô cùng tàn khốc. Không phải là tổn thương kinh mạch hay đan điền thông thường, mà là sự cắn trả trực tiếp vào ngũ quan. Con mắt trái của Lâm Mặc đột ngột phồng rợn lên, những tia máu đỏ sậm lan tràn khắp tròng trắng. Một tiếng "bụp" khẽ vang lên, đồng tử bên trái của hắn triệt để vỡ nát, hóa thành một hốc mắt sâu hoắm chảy ròng ròng dịch nhầy xám xịt.
Hắn đã dùng chính thị lực và một phần hồn phách của mắt trái làm vật dẫn để kích nổ pháp khí. Cơn đau khoét thịt nạo xương truyền đến khiến nửa khuôn mặt vị trưởng lão co giật dữ dội, nhưng hắn không hề thốt ra nửa lời rên la. Bàn tay phải run rẩy đưa lên, quệt đi dòng dịch nhầy đang chảy dọc xuống gò má nhăn nheo. Con mắt phải còn lại của hắn vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào vị trí mắt trúc.
Trong lồng giam vỡ nát, đám tà khí đã bị những mảnh vỡ phù văn ghim chặt thành một khối tinh thể màu xám đục, không thể nhúc nhích. Đồ án tà vật trên vỏ cây cũng mờ đi ba phần, tạm thời rơi vào trạng thái ngủ đông. Lá cây ngừng rụng, âm thanh nứt nẻ dưới nền đất cũng dần lắng xuống. Lâm Mặc loạng choạng lùi lại nửa bước, tấm lưng gầy gò tựa hẳn vào vách đá lạnh lẽo phía sau, tiếng thở dốc nặng nhọc vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch.
Lâm Mặc cắn rách đầu lưỡi, mượn cơn đau xé rát từ khoang miệng để cưỡng ép thần trí đang bị thi độc quấy nhiễu phải thanh tỉnh. Hắn tuyệt đối không thể để cội Tử Trúc chết khát ngay trong đêm nay, bởi đây là trận nhãn cốt lõi duy trì sinh cơ cho toàn bộ tử đệ Lâm gia. Bàn tay trái dính đầy bùn đất vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, ba lá bùa Thanh Mộc Hóa Sát bậc hai mang theo ánh sáng lục nhạt bay vút ra.
Dưới sự điều động của thần thức, ba lá bùa xếp thành hình chữ phẩm ghim thẳng lên lớp bùn đen đang sủi bọt dưới gốc cây. Linh lực hệ mộc tinh thuần tuôn trào từ đan điền Lâm Mặc, hóa thành những luồng sáng xanh biếc dung nhập vào bùa chú. Trận văn thanh tẩy vừa chớp lóe, luồng sương đen bám trên thân trúc dường như bị áp chế, phải lui lại nửa tấc.
Thế nhưng, sắc mặt Lâm Mặc lập tức trầm xuống khi nhận ra luồng linh lực phản hồi. Khí tức hệ mộc của hắn truyền vào không hề đánh tan tà khí, ngược lại còn bị đồ án rết sáu cánh thô bạo cắn nuốt như một loại chất dinh dưỡng tuyệt hảo. Con rết trên thân trúc bất ngờ há chiếc miệng lởm chởm răng cưa, một cỗ lực lượng phản phệ mang theo hơi thở mục nát men theo sợi dây liên kết thần thức đánh thẳng vào thức hải của hắn.
Lâm Mặc quyết đoán vung tay phải, dùng linh lực ngưng tụ thành đao chém đứt ngang sợi tơ thần thức vừa phóng ra. Sắc mặt vị trưởng lão tái nhợt như tờ giấy, khóe miệng rỉ ra một tia máu đen ngòm do phản chấn thần hồn. Ánh mắt hắn lóe lên sự tàn nhẫn, tay không rút về mà lật ngược lại, gọi ra một chiếc la bàn định vị trận pháp bằng đồng thiếc.
Mộc sinh hỏa, mộc không trị được tà thì phải dùng hỏa thiêu đốt. Ngón tay trỏ của Lâm Mặc điểm thẳng vào mi tâm, cưỡng ép rút ra một giọt tinh huyết đỏ thẫm mang theo ba năm thọ nguyên. Hắn búng mạnh giọt máu lên mặt chiếc la bàn. Mặt đồng lập tức xoay tít, ma sát với không khí tạo ra tiếng rít chói tai, cưỡng chế hút cạn toàn bộ hỏa linh khí trong phạm vi ba mươi trượng xung quanh Dược Viên số một.
Linh khí hội tụ, nén lại thành một sợi xích lửa mỏng như sợi tóc nhưng mang theo nhiệt độ khủng khiếp. Sợi xích lửa quất mạnh vào đồ án tà rết đang bò lên cao. Tiếng xèo xèo gay gắt vang lên kèm theo tiếng rít gào thê lương không giống giọng người phát ra từ thân trúc. Lớp vỏ trúc cứng như tinh thiết nứt toác ra, văng xuống một mảng gỗ đen kịt cỡ nửa bàn tay.
Cùng lúc đó, chiếc la bàn định vị trên tay Lâm Mặc phát ra tiếng vỡ vụn giòn giã. Kim chỉ nam gãy gập làm đôi, mặt đồng nứt nẻ chằng chịt, triệt để biến thành phế phẩm. Đổi lại cái giá pháp khí vỡ nát, đồ án rết sáu cánh bị xích lửa ép lùi, tạm thời thu mình lại thành một điểm đen chết chóc nằm im lìm sát gốc trúc, không thể tiếp tục leo lên ngọn.
Nhựa đen trên thân cây ngừng chảy, nhưng cội Tử Trúc ngàn năm tuổi đã mất đi ba phần linh tính, vô số cành lá rũ rượi trong gió đêm tĩnh lặng. Lâm Mặc loạng choạng bước tới, nhịn xuống cơn đau thắt nơi kinh mạch, cúi người nhặt mảng vỏ trúc vừa văng ra trên mặt đất. Bề mặt mảnh vỏ lạnh buốt như băng tuyết, nhưng thứ khiến đồng tử hắn co rụt lại nằm ở mặt trong của nó.
Bên trong thớ gỗ mục nát thế nhưng lại kết tinh thành một viên sỏi màu đỏ sẫm to bằng hạt đậu. Viên sỏi không tỏa ra tà khí, mà lại tản ra dao động không gian của một trận pháp truyền tống cỡ nhỏ cực kỳ vi diệu. Đây hoàn toàn không phải là thi độc ăn mòn linh mạch thông thường như hắn lầm tưởng ban đầu.
Kẻ thù đang dùng cội Tử Trúc làm vật dẫn huyết nhục, âm thầm nuôi dưỡng một tọa độ không gian ngay giữa lòng trận pháp bảo hộ của Lâm gia. Lâm Mặc nắm chặt viên sỏi đỏ sẫm đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Dấu vết này chứng tỏ cấm chế ngoại vi của gia tộc đã bị kẻ khác nắm rõ như lòng bàn tay.
hế kích phát hỏa trận ẩn chứa bên trong. Một luồng xích hỏa mang theo dương khí hừng hực hóa thành sợi roi lửa quất thẳng vào đồ án tà rết trên thân cây. Tiếng rít gay gắt tựa như kim loại cọ xát vào nhau vang lên xé toạc màn đêm. Đồ án tà rết không hề bị thiêu rụi dưới ngọn lửa dương cương, lớp vỏ đen kịt của nó đột nhiên nứt toác ra, để lộ một tầng giáp xác mới mang màu đỏ như máu. Nó đang mượn chính hỏa linh lực này để lột xác.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ánh mắt lóe lên vẻ quyết đoán. Sự tình vượt qua dự tính, tà thuật này không tuân theo quy luật ngũ hành tương khắc thông thường mà có khả năng dung nạp mọi loại linh lực để tiến hóa. Nếu tiếp tục tấn công trực diện, cội Tử Trúc sẽ trở thành lò luyện đan, còn ngọn lửa của hắn lại biến thành củi nung giúp tà vật thành hình.
Hắn lập tức thay đổi thủ ấn, không dồn ép hỏa lực đánh vào thân con rết mà điều khiển roi lửa tản ra thành chín vòng tròn nhỏ. Chín vòng xích hỏa chuẩn xác trói chặt lấy chín mắt trúc nằm ngay dưới vị trí con rết đang bám trụ. Hắn muốn dùng hỏa trận phong tỏa đường đi của mộc linh khí từ lòng đất bốc lên, triệt để cắt đứt nguồn dinh dưỡng đang nuôi nấng tà vật.
Tựa như có một luồng thần thức tà ác từ phương xa đang điều khiển, đồ án rết sáu cánh lập tức nhận ra sự thay đổi của thế trận. Nó ngừng hẳn việc ngọ nguậy leo lên ngọn cây, sáu chiếc cánh mỏng manh rung lên bần bật tạo ra những gợn sóng âm tà dị. Thay vì bám trên vỏ trúc chờ đợi thức ăn, cái đầu lởm chởm răng cưa của nó đột ngột gập lại, điên cuồng cắn xé lớp mộc chất kiên cố để chui thẳng vào phần lõi rỗng bên trong cội Tử Trúc.
Sắc mặt Lâm Mặc triệt để trầm xuống, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Lõi cây chính là nơi ngưng tụ Tử Trúc Linh Dịch, bản nguyên sinh cơ của toàn bộ Lâm gia suốt trăm năm qua. Nếu để tà khí xâm nhập vào mạch nước ngầm bên trong, không chỉ cội trúc ngàn năm chết héo mà toàn bộ mạch nước ngầm dưới lòng đất sẽ hóa thành ao tù chứa đầy kịch độc.
Không còn thời gian để do dự, bàn tay phải dính đầy bùn đất của hắn thò vào vạt áo, gỡ xuống một tấm lệnh bài bằng gỗ hòe mộc mạc. Đây là Trấn Mạch Lệnh, tín vật truyền thừa của Trưởng lão Dược Viên dùng để điều phối linh mạch cấp hai dưới chân núi. Lâm Mặc truyền toàn bộ thần thức còn sót lại vào lệnh bài, dứt khoát cắm phập nó xuống nền đất xốp cạnh gốc cây.
"Lấy danh nghĩa Lâm gia, nghịch chuyển địa mạch, phong!"
Trận văn màu hoàng thổ trên lệnh bài bùng sáng, kết nối trực tiếp với trung tâm địa mạch dưới sâu mười trượng. Một tiếng ầm vang dội phát ra từ lòng đất, luồng linh khí dồi dào vốn đang cuồn cuộn đổ vào cội Tử Trúc đột ngột chuyển hướng, rẽ sang hai bên tả hữu. Cội trúc ngàn năm mất đi nguồn cung cấp linh lực lập tức run rẩy kịch liệt, cành lá rũ xuống xơ xác.
Đồ án rết máu vừa cắn thủng lớp vỏ ngoài bỗng chốc khựng lại. Mất đi lực lượng chèo chống từ bên dưới, tốc độ đục khoét của nó giảm hẳn. Nó phát ra một tiếng rít phẫn nộ, cố gắng vung vẩy sáu cánh để hấp thụ linh khí tàn dư trong không khí, nhưng ngay lập tức bị chín vòng xích hỏa của Lâm Mặc bốc lên thiêu đốt, ép nó đông cứng thành một vết sẹo gồ ghề trên thân trúc.
Mối nguy tạm thời bị áp chế, nhưng cái giá phải trả cho việc cưỡng ép dời đổi linh mạch vô cùng thảm liệt. Trấn Mạch Lệnh bằng gỗ hòe vang lên tiếng nứt giòn giã, chẻ dọc thành hai mảnh phế liệu. Toàn bộ lớp đất linh điền thượng hạng trong bán kính năm trượng quanh gốc Tử Trúc nhanh chóng mất đi màu đen mỡ màng, biến thành một bãi cát vàng khô cằn tĩnh lặng. Nơi này đã vĩnh viễn mất đi khả năng bồi dưỡng linh dược.
Nghiêm trọng hơn, cánh tay phải của Lâm Mặc vẫn đang giữ chặt mảnh lệnh bài vỡ nát, từ đầu ngón tay kéo dài đến tận cùi chỏ xuất hiện những vệt xám ngoét của tử khí. Làn da hắn khô quắt lại, tróc ra từng mảng như vỏ cây khô, kinh mạch bên trong bị lực lượng phản phệ của đại địa vặn xoắn đến mức triệt để mất đi tri giác. Một cánh tay này coi như đã tàn phế một nửa.
Hắn thở dốc, khó nhọc rút cánh tay cứng đờ về, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào vết sẹo hình rết trên thân cây. Lớp tà khí bề mặt đã bị phong ấn, nhưng từ vết nứt giữa lớp vỏ trúc vừa bị cắn thủng, một mảnh ngọc giản màu máu to cỡ móng tay chậm rãi trồi lên. Mảnh ngọc không tỏa ra sát khí, mà lại nhấp nháy từng nhịp ánh sáng u ám, mang theo dao động thần thức đặc trưng của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ đang yêu cầu truyền âm đối thoại.
Chiếc la bàn nương theo huyết khí điên cuồng xoay chuyển, cưỡng ép cắm phập tấm Trấn Mạch Lệnh bằng đồng đen xuống sát gốc Tử Trúc. Mặt đất lập tức rung lên bần bật. Một tiếng gầm rú trầm đục phát ra từ sâu trong lòng đất, tựa như có một con cự long vừa bị người ta bẻ gập xương sống. Lượng linh khí dồi dào vốn đang cuồn cuộn dâng lên từ địa mạch bỗng nhiên khựng lại, sau đó đảo chiều rút ngược xuống tận sâu dưới tầng nham thạch.
Áp lực từ sự đảo nghịch địa mạch tạo ra một cỗ lực hút vô hình cực kỳ khủng khiếp. Lớp bùn nhão dưới chân Lâm Mặc nháy mắt bị hút cạn hơi nước, kết tủa thành những tảng đá cứng ngắc, xám xịt như vôi chết. Không gian xung quanh gốc Tử Trúc méo mó kịch liệt, khiến thần thức của hắn truyền ra ngoài liền bị bẻ cong, mang lại cảm giác choáng váng buồn nôn. Thế trận đã thay đổi, nguồn cung cấp linh lực cho tà vật đã bị hắn nhẫn tâm cắt đứt từ gốc rễ.
Đồ án rết sáu cánh đang bám trên thân trúc lập tức khựng lại. Kẻ giấu mặt đang thao túng tà vật qua thần thức từ xa hiển nhiên không ngờ vị trưởng lão Luyện Khí nho nhỏ này lại dám dùng thủ đoạn tự hủy căn cơ để tuyệt tình như vậy. Ngay khi nhận ra nguồn thức ăn biến mất, con rết không tiếp tục bò lên trên nữa. Sáu cặp cánh tà ác của nó rung lên bần bật, thân hình hắc ín đột ngột co rút lại thành một mũi khoan nhọn hoắt.
Thay vì từ từ hấp thụ mộc khí như lúc nãy, nó chuyển sang tư thế ngọc thạch câu phần. Mũi khoan tà khí mang theo sức mạnh ăn mòn tuyệt đối, cắm phập vào ngay vị trí đốt trúc thứ ba từ dưới đếm lên. Đó chính là hạch tâm cất giấu giọt Tử Trúc Linh Dịch ngàn năm, bảo vật trấn tộc của Lâm gia. Tên tà tu nọ đã quyết định bỏ qua việc nuôi dưỡng tà vật, vứt bỏ lớp ngụy trang để trực tiếp phá hủy bản nguyên linh dịch.
"Muốn cá chết lưới rách sao?"
Lâm Mặc gầm lên một tiếng khàn đặc. Hắn lập tức nhìn thấu ý đồ tàn độc của đối phương. Nếu để mũi khoan kia chạm vào cốt lõi, toàn bộ linh dịch tích lũy trăm năm của gia tộc sẽ hóa thành kịch độc. Không thể dùng linh lực đối kháng trực diện, hắn lập tức thay đổi chiến thuật, buông bỏ việc phòng ngự lớp vỏ bên ngoài của thân cây.
Bàn tay phải nắm chặt lấy phần rìa của la bàn trận pháp, Lâm Mặc dùng sức vặn ngược chiều kim đồng hồ ba nấc. Trấn Mạch Lệnh dưới đất kêu lên những tiếng rắc rắc chói tai, bề mặt đồng đen nứt ra ba khe hở lớn. Hắn đang mượn lực lượng tàn dư của địa mạch, kích hoạt cấm chế Tỏa Linh Trận ẩn sâu bên trong Dược Viên số một. Một lồng giam bằng ánh sáng xám bạc lập tức thành hình, bao bọc chặt lấy đốt trúc thứ ba, hoàn toàn cách ly nó khỏi không gian thực tại.
Mũi khoan tà khí đâm sầm vào lớp Tỏa Linh cấm chế, phát ra tiếng rít gào như quỷ khóc. Lớp ánh sáng xám bạc lõm sâu xuống nhưng không vỡ, thành công ngăn chặn tà khí xâm nhập vào linh dịch. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép chia cắt không gian này cực kỳ thảm liệt. Trấn Mạch Lệnh dưới đất nổ tung thành bột mịn, kéo theo toàn bộ linh thổ bán kính mười trượng xung quanh gốc Tử Trúc lập tức hóa thành cát chảy khô cằn.
Không chỉ có vậy, luồng sát khí từ cú va chạm thông qua trận bàn truyền thẳng vào mắt trái của Lâm Mặc, nơi hắn dùng làm điểm neo thần thức để nhắm chuẩn trận nhãn. Con ngươi mắt trái của hắn nháy mắt phủ một lớp sương giá xám ngoét, thị lực bên trái hoàn toàn bị đóng băng, chỉ còn lại một màu đen kịt lạnh lẽo. Dược Viên số một vĩnh viễn mất đi ba mươi năm bồi dưỡng thổ nhưỡng, nhưng Tử Trúc Linh Dịch tạm thời được giữ lại.
Cuộc giằng co ngắn ngủi vừa dứt, một tiếng cười khùng khục văng vẳng truyền ra từ chính lớp cát chảy dưới chân hắn. Lớp cát vừa khô héo bỗng nhiên sụp xuống thành một vòng xoáy trũng sâu, để lộ ra một rễ phụ của Tử Trúc đang bị một sợi xích bằng xương người quấn chặt. Kẻ thao túng tà rết đã dùng đòn tấn công đốt trúc vừa rồi chỉ để làm mồi nhử, mục tiêu thực sự của hắn lại nằm ở rễ phụ dẫn thẳng đến bế quan thất của Đại trưởng lão Lâm Uyên.
héo quắt như cành củi gõ mạnh vào ngực áo. Một mặt gương đồng cổ kính cỡ lòng bàn tay bay vọt ra, lơ lửng ngay trước mặt. Hắn bấm niệm pháp quyết, rót tàn dư linh lực hệ mộc vào trong. Gương đồng xoay tít, phóng ra một đạo lồng sáng xám bạc, hình thành Tỏa Linh Trận bao phủ lấy đốt trúc thứ ba. Cùng lúc đó, mũi khoan tà khí mang theo sương đen đặc quánh từ con rết hung hăng đâm sầm vào màng bảo vệ.
Tiếng rít gào chói tai vang lên khi hai luồng sức mạnh va chạm, tạo ra những gợn sóng linh lực vặn vẹo xé rách không trung. Lớp phòng ngự bên ngoài của lồng giam lập tức lõm sâu xuống. Những ký tự trận văn Thái Cực khắc chìm trên mặt gương sáng lên chớp giật rồi mờ dần đi. Mùi hôi thối của bùn lầy thối rữa tỏa ra nồng nặc, hóa thành những giọt sương mang kịch độc. Chúng điên cuồng ăn mòn từng tấc linh khí đang cố gắng duy trì sự toàn vẹn cho lớp vỏ trúc.
Áp lực đè nặng lên vai khiến hai đầu gối Lâm Mặc khẽ run lên, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc. Nhưng ánh mắt vị trưởng lão vẫn lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm. Đồ án rết sáu cánh dường như nhận ra việc công kích trực diện không mang lại hiệu quả tức thời. Nó lập tức thay đổi phương thức ứng biến. Thay vì duy trì hình thái mũi khoan cứng nhắc, luồng hắc khí đột ngột phân thực, hóa thành hàng ngàn sợi tơ mỏng như sợi tóc.
Những sợi tơ độc này uốn éo như giòi bọ, men theo các đường vân nứt nẻ trên lồng sáng xám bạc mà luồn lách. Chúng tìm kiếm điểm yếu của Tỏa Linh Trận để thâm nhập vào bên trong lõi cây. Trận bàn trong tay nam tử bắt đầu rung lên bần bật, bề mặt gương đồng xuất hiện những vết rạn chân chim li ti. Nếu để đám phù du tà ác này chạm tới mộc tủy, toàn bộ nỗ lực cứu vãn linh mạch của gia tộc đêm nay sẽ đổ sông đổ bể.
Lâm Mặc không hề vung tay gia cố mặt trước của trận pháp như lẽ thường. Hắn cắn răng, dứt khoát thu hồi ba phần thần thức đang chống đỡ ở vị trí trung tâm. Một quyết định cực kỳ điên rồ được đưa ra: hắn cố ý để lộ một khe hở bằng nửa đốt ngón tay ngay trên bề mặt quang tráo. Đám tơ độc dường như đánh hơi được kẽ hở, lập tức từ bỏ việc bào mòn xung quanh, hợp lại thành một dòng thác vẩn đục tràn thẳng vào bên trong.
Ngay khoảnh khắc luồng dị khí vừa lọt thỏm vào trong lồng giam, khóe môi Lâm Mặc nhếch lên một nụ cười thê lương. "Đóng!" Hắn gầm lên một tiếng khô khốc. Hai tay kết thành một cái ấn quyết cổ quái hình hoa sen khép kín. Mặt gương đang lơ lửng bỗng nhiên nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc lẹm. Thay vì bắn ra ngoài, những mảnh vỡ ngọc thạch này lại cuộn ngược vào trong, mang theo phù văn phong ấn găm chặt lấy luồng sương đen.
Tỏa Linh Trận vốn dĩ là cấm chế phòng ngự, nay dưới sự thao túng tuyệt mệnh của chủ nhân đã biến thành Tù Sát Trận. Dòng thác đen ngòm bị giam cầm trong một không gian chật hẹp, điên cuồng giãy giụa va đập. Con rết trên thân Tử Trúc phát ra một tiếng rít gào thảm thiết, cái miệng lởm chởm răng cưa vặn vẹo đau đớn khi một phần bản nguyên của nó bị cắt đứt và nhốt lại. Sự liên kết tà ác với cội nguồn sinh cơ tạm thời bị chững lại.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép đảo ngược trận văn là vô cùng tàn khốc. Không phải là tổn thương kinh mạch hay đan điền thông thường, mà là sự cắn trả trực tiếp vào ngũ quan. Con mắt trái của Lâm Mặc đột ngột phồng rợn lên, những tia máu đỏ sậm lan tràn khắp tròng trắng. Một tiếng "bụp" khẽ vang lên, đồng tử bên trái của hắn triệt để vỡ nát, hóa thành một hốc mắt sâu hoắm chảy ròng ròng dịch nhầy xám xịt.
Hắn đã dùng chính thị lực và một phần hồn phách của mắt trái làm vật dẫn để kích nổ pháp khí. Cơn đau khoét thịt nạo xương truyền đến khiến nửa khuôn mặt vị trưởng lão co giật dữ dội, nhưng hắn không hề thốt ra nửa lời rên la. Bàn tay phải run rẩy đưa lên, quệt đi dòng dịch nhầy đang chảy dọc xuống gò má nhăn nheo. Con mắt phải còn lại của hắn vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào vị trí mắt trúc.
Trong lồng giam vỡ nát, đám tà khí đã bị những mảnh vỡ phù văn ghim chặt thành một khối tinh thể màu xám đục, không thể nhúc nhích. Đồ án tà vật trên vỏ cây cũng mờ đi ba phần, tạm thời rơi vào trạng thái ngủ đông. Lá cây ngừng rụng, âm thanh nứt nẻ dưới nền đất cũng dần lắng xuống. Lâm Mặc loạng choạng lùi lại nửa bước, tấm lưng gầy gò tựa hẳn vào vách đá lạnh lẽo phía sau, tiếng thở dốc nặng nhọc vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.