Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 142: Khe Hở Nhỏ

Đăng: 24/07/2026 08:11 3,582 từ 1 lượt đọc
Âm ba từ chiếc chuông đồng rỉ sét xuyên thủng lớp chân khí hộ thể mỏng manh, giáng thẳng vào màng nhĩ Lâm Mặc. Đây tuyệt phi thanh âm vật lý phàm tục. Nó là một cỗ chấn động mang theo oán khí ngưng thực, ép vách hang đá vôi xung quanh rạn nứt thành vô số đồ án mạng nhện. Hắn cắn chặt khớp hàm, lập tức thu hồi toàn bộ thần thức đang phóng ngoại. Thức hải đóng chặt, tử thủ linh đài.

Dư âm tiếng chuông vừa lướt qua, ngũ hành linh khí trong không trung nháy mắt bạo động. Không gian tựa như vũng nước trong bị ném một tảng bùn lầy, triệt để cắt đứt khả năng thổ nạp bổ sung linh lực từ ngoại giới. Ngay khi nhịp chuông thứ hai điểm, ấn ký hình lá trúc huyết dụ trên mu bàn tay phải Lâm Mặc bỗng co giật kịch liệt.

Nhiệt lượng nung đỏ men theo hệ thống linh mạch cánh tay lan tràn. Từng tấc da thịt bị thiêu đốt, nổi lên những đường gân đen kịt đan xen tựa như trận văn ma đạo. Luồng sương máu ban nãy vốn không phải tàn niệm thông thường. Đó là một loại Huyết Cấm bí thuật, thiết lập liên kết trực tiếp với vật chủ dưới vực sâu. Tà khí mang đặc tính ăn mòn rục rịch xuyên thấu màng bảo vệ, ý đồ biến nhục thân tu sĩ thành một cái lò ấp tà vật di động.

Lâm Mặc không chút do dự, tay trái vỗ mạnh túi trữ vật. Ba tấm Trấn Huyết Phù bay ra, dán chặt lên ba đại huyệt từ cổ tay đến bả vai phải. Phù văn vàng sậm lóe lên, hóa thành những sợi xích linh lực đan chéo, cưỡng ép phong bế toàn bộ lưu chuyển chân khí tại khu vực này. Cùng lúc, hắn ngậm nát giọt Tử Trúc Linh Dịch giấu sẵn dưới lưỡi. Sinh cơ tinh thuần mang theo hàn ý lập tức chảy xuôi.

Mộc linh lực bùng nổ, hóa thành một bức tường xanh biếc vững chắc, tạm thời chặn đứng thế công của Huyết Cấm. Cánh tay phải tức thì mất đi tri giác, rũ xuống như cành khô. Thế trận giằng co chỉ duy trì được nửa nhịp thở. Tồn tại dưới vực sâu dường như sát giác được con mồi đang mượn mộc linh lực phản kháng. Âm điệu chuông đồng đột ngột biến đổi, từ trầm đục chuyển sang sắc nhọn chói tai.

Sóng âm không còn tấn công vô luân diện rộng. Tầng tầng sóng xám tro ngưng tụ lại, bện chặt thành ba sợi xích âm ba to bằng bắp tay. Mang theo uy áp kinh người, xích gào thét xé gió, nhắm chuẩn xác vào vị trí ấn ký huyết dụ mà lao tới. Kẻ địch đã đổi chiến thuật sang tập trung điểm sát, quyết phá vỡ phong ấn phù lục.

Muốn mượn âm ba câu hồn, vậy để pháp khí cản mệnh. Lâm Mặc quyết đoán từ bỏ phòng ngự lùi bước. Tay trái hắn vung lên, ném ra mặt khiên đồng thau hạ phẩm đã chằng chịt vết rạn. Linh lực điên cuồng rót vào, khiên phình to thành bức tường kim loại cản trở tầm nhìn. Hắn nín thở, hai chân đạp mạnh lên khối đá tảng lơ lửng.

Thân hình gập lại tựa báo săn, mượn góc khuất của pháp khí lao xuyệt qua một bên, áp sát vũng nước đục. Ba sợi xích âm ba hung hãn đâm toạc khiên đồng, làm nó nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc lẹm. Khe hở thời gian cực ngắn xuất hiện. Lâm Mặc vươn tay trái tóm gọn khối tinh thể lăng trụ xám tro đang nằm lăn lóc.

Một cỗ hàn độc buốt óc lập tức truyền dọc các đầu ngón tay. Không tiếc thiêu đốt tinh huyết, hắn ép mộc linh lực bọc kín vật kia, ném thẳng vào hộp ngọc dán đầy phong ấn. Đây chính là vật dẫn cốt lõi của trận nhãn. Nắm được nó mới có hy vọng giải mã lai lịch thứ tà môn đang bám rễ trên tay hắn.

Thế nhưng, cái giá cho quyết định đoạt bảo chớp nhoáng này vô cùng thảm liệt. Dư chấn âm ba kết hợp hàn độc tinh thể không đánh nát đan điền, mà tước đoạt một thứ khác. Thính giác tai trái của hắn hoàn toàn bị xóa sổ. Màng nhĩ không chảy máu, nhưng đã vĩnh viễn mất đi khả năng cảm nhận âm thanh, chỉ còn lại tiếng vo ve tử khí.

Tệ hơn nữa, xương cốt bàn tay trái chạm vào tinh thể bắt đầu xuất hiện dấu hiệu vôi hóa. Da thịt xám ngoét, cứng đờ như đá tảng, cản trở nghiêm trọng việc kết ấn. Lưng áo bào bị xích âm ba sượt qua, cày xới một mảng lớn. Lâm Mặc cắn răng lộn vòng trên nền đá vụn, trượt dài hơn mười trượng mới cắm gót chân hãm thế.

Lúc này, trung tâm vực sâu đã bị vòng xoáy xám tro vây kín. Ấn ký huyết sắc trên tay phải dù bị phong bế vẫn chậm rãi rỉ ra những giọt dịch thể đen ngòm. Chất lỏng rơi tí tách xuống nền đất, ăn mòn đá tảng thành những lỗ nhỏ bốc khói hôi thối nồng nặc, báo hiệu nguy hiểm vẫn chưa thực sự qua đi.

Ba sợi xích âm ba xé toạc không khí, mang theo sát ý lạnh lẽo giáng thẳng xuống tấm khiên đồng rạn nứt. Lâm Mặc thu hẹp đồng tử, tay trái bấm pháp quyết, điên cuồng rót linh lực mộc thuộc tính vào tâm khiên. Bề mặt pháp khí lóe lên từng đợt thanh quang yếu ớt, cố gắng chống đỡ luồng sức mạnh tà dị đang ăn mòn. Tiếng kim loại ma sát vang lên ken két, từng mảng rỉ sét trên khiên bong tróc, rơi lả tả xuống nền đá vôi. Hắn biết rõ trong không gian tuyệt linh này, việc dùng pháp lực ngạnh kháng với một tồn tại không rõ cảnh giới dưới vực sâu là hành động tự sát.

Mục tiêu thực sự của hắn không phải là tử thủ. Ngay khoảnh khắc thanh quang trên khiên đồng rực sáng nhất, mũi chân trái của Lâm Mặc âm thầm gạt đi lớp sỏi vụn trên mặt đất. Một tấm Thổ Hành Phù màu vàng nhạt được ghim chặt xuống nền hang, mượn chút hơi ẩm của địa mạch để kích hoạt. Hắn cố tình nén chặt hơi thở, tạo ra ảo giác bản thân đang dồn toàn bộ sinh cơ để bảo vệ cánh tay phải mang Huyết Cấm. Ánh mắt Lâm Mặc gắt gao nhìn chằm chằm vào ba sợi xích đang xoắn xuýt vào nhau, chờ đợi khoảnh khắc uy áp đạt đến đỉnh điểm.

Răng rắc. Tấm khiên đồng hạ phẩm rốt cuộc không chịu nổi lực chấn động, triệt để vỡ vụn thành hàng chục mảnh kim loại sắc bén. Ba sợi xích âm ba như rồng độc thoát vây, hung hăng xuyên thủng tàn ảnh của Lâm Mặc vừa để lại. Cùng lúc đó, Thổ Hành Phù bốc cháy, linh quang chớp lóe kéo bản thể của hắn lùi gấp về phía sau ba trượng, dán chặt lưng vào một cây thạch nhũ khổng lồ. Đòn nhử đã thành công, thế nhưng Lâm Mặc lại không hề cảm thấy nhẹ nhõm.

Sự chênh lệch về cảnh giới thần thức đã vượt qua dự tính của hắn. Khi pháp khí vỡ nát, luồng thần niệm mà hắn gửi gắm trên khiên đồng chưa kịp rút về đã bị âm ba cắn nuốt sạch sẽ. Một cơn đau xé rách dội thẳng vào linh đài khiến tầm nhìn của Lâm Mặc tối sầm. Trái giá cho việc đánh lừa tà vật là một luồng thần thức bị tước đoạt vĩnh viễn. Cảnh vật trong con mắt trái của hắn lập tức biến thành một màu xám xịt, hoàn toàn mất đi khả năng nhận biết màu sắc, từng luồng sương mù mờ ảo che khuất một nửa thế giới quan.

Tồn tại dưới đáy vực dường như lập tức nhận ra mình vừa đánh vào một cái vỏ rỗng. Tiếng chuông đồng đang dồn dập bỗng im bặt một cách quỷ dị. Kẻ địch không tiếp tục ngưng tụ xích âm ba để truy kích trực diện như trước. Thay vào đó, toàn bộ sương mù xám tro dưới hố sâu cuồn cuộn trào dâng, bám chặt vào các vách đá rồi đan kết thành một chiếc võng khổng lồ. Tà vật đã thay đổi chiến thuật, chuyển từ công kích điểm sang phong tỏa không gian, ý đồ dùng tà khí ăn mòn từ từ để ép con mồi phải tự lộ diện.

Chiếc võng sương mù mang theo nhiệt độ âm hàn hạ xuống, làm đông cứng những giọt nước đọng trên trần hang. Lâm Mặc tựa lưng vào thạch nhũ, nhịp thở ép xuống mức thấp nhất, không dám để lộ chút dao động linh lực nào. Ba sợi xích âm ba trượt mục tiêu ban nãy đã cắm phập vào vách hang phía đối diện. Lực va đập kinh hoàng gọt bay toàn bộ lớp đá vôi sần sùi, làm lộ ra phần lõi đá nhẵn bóng bên trong. Từ trong khe nứt của bức tường đá, một thứ ánh sáng bạc sắc lạnh đột ngột hắt ra.

Đó không phải là quặng mỏ tự nhiên, mà là một đoạn trận văn cổ xưa được khắc sâu vào tận mạch đá. Đường nét của trận văn uốn lượn phức tạp, tản mát ra khí tức mộc thuộc tính vô cùng thuần túy, hoàn toàn đối lập với tử khí dưới vực sâu. Khi ánh sáng bạc vừa lóe lên, giọt Tử Trúc Linh Dịch mà Lâm Mặc vừa nuốt vào bụng bỗng sinh ra phản ứng cộng hưởng mãnh liệt. Hơi nóng từ ấn ký huyết dụ trên tay phải hắn cũng theo đó mà khựng lại, dường như bị cỗ khí tức từ trận văn áp chế một phần.

Ánh mắt xám xịt của Lâm Mặc ghim chặt vào đồ án trên vách đá. Hắn rốt cuộc hiểu ra nguyên nhân tà vật kia lại khao khát ấn ký trên tay mình đến vậy. Hang động này vốn dĩ không phải là nơi bế quan tọa hóa thông thường, mà là một mắt xích trong đại trận phong ấn mượn lực từ linh mạch Tử Trúc Lĩnh. Kẻ dưới vực không thể tự mình phá trận, nên mới cần mượn nhục thân và linh căn của một tu sĩ họ Lâm để làm chìa khóa hóa giải cấm chế từ bên ngoài.

Ba sợi xích âm ba xé rách không khí, mang theo khí tức tử vong chằng chịt bủa vây thạch nhũ nơi Lâm Mặc ẩn nấp. Hắn không lùi lại, bởi phía sau đã là bức tường sương xám đặc quánh đang co rút chặt chẽ. Trong chớp mắt sinh tử, Lâm Mặc nảy ra một quyết định tàn nhẫn. Hắn chủ động xoay người, vung cánh tay phải đang rũ liệt vì phong ấn ra khỏi vỏ bọc của đá tảng. Ấn ký huyết dụ rực sáng như một ngọn hải đăng trong đêm, trực tiếp dẫn dụ ba sợi xích hắc ám lao thẳng vào tâm điểm.

Thế nhưng, ngay khi mũi xích đầu tiên chỉ còn cách da thịt ba tấc, tay trái Lâm Mặc đột ngột bấm pháp quyết. Từ dưới lớp bùn lầy dưới chân, một mặt trận bàn hình lục giác bằng đá thanh ngọc vỡ nát bỗng dưng bạo phát linh quang. Đây là Thổ Hãm Trận mà hắn đã âm thầm chôn xuống từ lúc ngã xuống hố sâu. Dưới sự kích phát của mộc linh lực, trận văn hút cạn tinh hoa của nền đá vôi xung quanh, tạo ra một lực từ trường cực mạnh kéo lệch quỹ đạo của ba sợi xích.

Ầm một tiếng đinh tai, ba luồng âm ba cắm phập vào vách hang, đánh sập toàn bộ dải thạch nhũ ngàn năm thành bột mịn. Tồn tại dưới vực sâu lập tức nhận ra mình vừa cắn phải mồi nhử. Tiếng chuông đồng im bặt, không còn tiếp tục phung phí âm lực để truy kích mục tiêu giả. Thay vào đó, võng sương xám đang bủa vây xung quanh đột ngột ngưng tụ lại, hóa thành hàng vạn giọt mưa mang theo tà khí ăn mòn trút xuống rào rào. Kẻ địch đã từ bỏ việc bắt sống qua Huyết Cấm, chuyển sang triệt để dung hóa toàn bộ không gian hầm ngầm này thành một cái lồng tà dịch.

Sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống, tay trái vội vã ném ra một thanh Dẫn Lôi Dù đã sứt mẻ. Tán dù vừa bung mở, lôi quang yếu ớt trên mặt vải lập tức bị cơn mưa xám tro dập tắt. Từng giọt tà dịch rơi xuống tạo ra những tiếng xèo xèo, xuyên thủng pháp khí phòng ngự cấp hai trung phẩm này chỉ trong hai nhịp thở. Khung dù bằng thép tinh luyện rỉ sét nhanh chóng, gãy gập thành từng khúc vô dụng rơi lả tả xuống bùn lầy.

Cái giá phải trả cho việc dùng trận pháp đổi lấy một cơ hội thở dốc chính là việc hắn vĩnh viễn mất đi món pháp khí che chắn cuối cùng. Đồng thời, linh mạch thổ thuộc tính dưới chân cũng bị tà dịch ăn mòn kịch liệt. Lớp đất đá vốn cứng cáp giờ đây nhão nhoét thành một vùng đầm lầy hôi thối, hoàn toàn cắt đứt khả năng thi triển phù lục độn thổ để tẩu thoát. Lối đi duy nhất dưới chân đã bị khóa chặt.

Cắt đứt địa mạch, ép ta phải dùng mộc linh lực chống đỡ sao.

Lâm Mặc khẽ lẩm bẩm, âm lượng chỉ đủ để bản thân nghe thấy. Kẻ thù không có hình thể rõ ràng, nhưng sự xảo quyệt trong cách điều binh khiển tướng đã vượt xa yêu thú bậc hai thông thường. Nó không mù quáng tấn công bằng sức mạnh, mà từng bước ép hắn vào góc chết của thuộc tính sinh khắc. Hắn cắn răng, rút từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gỗ đào được dán kín bằng bùa chú vàng rực. Đây là ngọc hạp chứa Hỏa Diệm Phù Trận, con bài tẩy mà gia tộc giao cho hắn trước khi xuống cấm địa.

Nắp hộp vừa mở, một luồng hỏa linh khí khô nóng lập tức xua tan đi phần nào hàn ý tà ác trong không khí. Những tấm bùa đỏ rực nằm xếp lớp bên trong tỏa ra ánh sáng ấm áp, như muốn xé toạc màn mưa xám đang trút xuống. Tuy nhiên, chưa kịp để hắn truyền chân khí vào phù trận, biến cố lại một lần nữa ập đến. Ấn ký trên tay phải không còn tỏa nhiệt, mà bắt đầu mọc ra những rễ cây màu máu li ti, đâm xuyên qua lớp Trấn Huyết Phù, trực tiếp cắm vào không gian hư vô.

Những rễ máu này đóng vai trò như một cầu nối, điên cuồng hút lấy linh khí từ cơn mưa tà dịch xung quanh để tự nuôi dưỡng chính nó. Hóa ra đòn tấn công bằng xích âm ba lúc trước chỉ là tảng băng chìm, mục đích thật sự của kẻ địch là mượn trận mưa tà dịch để kích hoạt giai đoạn hai của Huyết Cấm. Khuôn mặt Lâm Mặc tái nhợt khi nhận ra hỏa linh lực từ chiếc hộp gỗ đào đang bị chính cánh tay phải của mình cắn nuốt.

Từng luồng khói trắng bốc lên, một nửa số lượng hỏa phù bên trong hộp đã mất đi linh tính, hóa thành tro bụi tàn tạ bay lả tả trong gió. Cục diện hoàn toàn đảo lộn, hắn không những không thể phản công bằng hỏa thuộc tính mà còn phải đối mặt với nguy cơ bị chính thứ tà vật ký sinh trên tay rút cạn mọi phương tiện phòng thân. Vùng đầm lầy dưới chân bắt đầu sủi bọt, báo hiệu một sinh vật khổng lồ đang từ từ trồi lên khỏi lòng đất.

Ba sợi xích âm ba mang theo sát cơ lạnh lẽo xé toạc màn mưa tà dịch, nhắm thẳng vào ấn ký huyết dụ trên tay phải Lâm Mặc. Bị kẹt giữa hầm ngầm đang hóa thành đầm lầy ăn mòn, lại mất đi đường lùi do địa mạch đứt đoạn, hắn dường như đã rơi vào tử cục. Thay vì lui bước, Lâm Mặc cắn răng, chủ động giơ cánh tay phải đang tê liệt lên đón đỡ.

Linh lực hệ mộc từ giọt Tử Trúc Linh Dịch tuôn trào, ngưng tụ thành một lớp mộc giáp xanh biếc bao phủ toàn bộ cánh tay. Tồn tại dưới vực sâu cảm nhận được hơi thở mộc bản nguyên thuần túy, tiếng chuông đồng càng thêm dồn dập. Ba sợi xích xám tro tăng tốc độ gấp đôi, hung hăng cắm phập vào lớp mộc giáp.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc va chạm, một trận văn nhỏ xíu xẹt qua lòng bàn tay trái của Lâm Mặc. Lớp mộc giáp rực rỡ kia hoàn toàn rỗng tuếch, bên trong không hề có chút sinh cơ bảo vệ huyết nhục nào. Nó chỉ là một lớp vỏ ngụy trang được kích phát từ Khô Mộc Trận Bàn đã vỡ nát mà hắn lén bóp vụn để làm mồi nhử.

Kẻ địch giấu mặt dưới đáy vực lập tức nhận ra bản thân trúng kế dụ địch, tiếng chuông đồng đột ngột im bặt. Ba sợi xích xám tro đang đâm vào mộc giáp lập tức chuyển hướng, không tiếp tục đục thủng tay phải của hắn mà rã ra thành một tấm lưới âm ba quất mạnh xuống nền đất. Tảng đá vôi cuối cùng dưới chân Lâm Mặc vỡ vụn thành bột mịn, ép cơ thể hắn rơi thẳng xuống vũng tà dịch đen ngòm đang sủi bọt.

Giữa không trung không chỗ mượn lực, Lâm Mặc vung tay trái ném ra một lá cờ trận màu vàng đất xỉn màu. Khôn Thổ Kỳ cắm phập vào vách đá, ghim chuẩn xác vào vị trí mắt xích địa mạch vừa bị cắt đứt. Hắn không dùng trận kỳ để phòng ngự, mà điên cuồng rót toàn bộ hỏa linh lực còn sót lại trong đan điền vào đó, kích bạo tàn dư linh khí của đoạn mạch đứt gãy.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong lòng đất, vách hang nứt toác. Áp lực từ đoạn địa mạch bị nghẽn bùng phát thành một cột vòi rồng bùn đất cuốn theo vô số đá tảng, hất văng tấm lưới âm ba và đẩy ngược cơ thể Lâm Mặc lên cao. Lợi dụng lực đẩy này, hắn lộn vòng trên không, mũi chân điểm nhẹ lên một tảng đá đang rơi để vọt tới bám vào gờ đá nhô ra sát trần hang.

Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép bạo phá địa mạch ở cự ly gần vô cùng thảm liệt. Dư chấn của vụ nổ mang theo thổ sát khí đánh thẳng vào cánh tay phải đang bị phong ấn của hắn. Dưới sự xung đột kịch liệt giữa thổ sát khí và Huyết Cấm, lớp da thịt từ cổ tay đến khuỷu tay Lâm Mặc cấp tốc vôi hóa. Từng mảng da chuyển sang màu xám tro, cứng đơ và sần sùi như vỏ cây khô, triệt để cắt đứt mọi liên kết thần thức với các huyệt đạo trọng yếu.

Lâm Mặc thở hổn hển, cố gắng phớt lờ cánh tay phải đã hoàn toàn biến thành một khúc gỗ chết. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn xuống đáy vực sâu, nơi vụ nổ vừa xua tan lớp sương mù tà dịch trong một nhịp thở ngắn ngủi. Cảnh tượng bên dưới khiến đồng tử hắn co rút kịch liệt, hàn khí chạy dọc sống lưng.

Nằm sâu dưới lớp bùn lầy không phải là yêu thú hay tà linh trận pháp như hắn dự đoán. Đó là một đoạn rễ Tử Trúc khổng lồ đã hoàn toàn hóa thạch, toàn thân đen kịt như mực. Điểm quỷ dị nhất là ngay chính giữa đoạn rễ cây, một nửa hộp sọ người đang khảm sâu vào lớp gỗ cứng. Khớp hàm trơ trọi của hộp sọ cắn chặt lấy chiếc chuông đồng rỉ sét.

Ngay khi tầm mắt Lâm Mặc chạm đến, hốc mắt trống rỗng của hộp sọ bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa màu lục bích. Nó chậm rãi ngẩng đầu lên, xuyên qua màn sương mù mỏng manh, khóa chặt ánh nhìn vào cánh tay phải đã vôi hóa của hắn.

Trở về đi.

Một âm tiết khàn đục, mang theo tang thương tuế nguyệt văng vẳng vang lên thẳng trong thức hải Lâm Mặc. Cùng lúc đó, ấn ký huyết dụ trên cánh tay vôi hóa của hắn bỗng nứt ra một khe hở nhỏ, rỉ ra một giọt máu đen kịt tỏa mùi đàn hương mục nát.
0