Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 145: Hiện Tượng Tự Nhiên Của Địa

Đăng: 24/07/2026 08:11 3,599 từ 1 lượt đọc
uốt thấu xương quét qua mặt đất. Luồng âm phong này không tuân theo quy luật tự nhiên mà mang theo lực cắn nuốt của không gian vỡ nát, xé rách lớp pháp y nhị giai trên người Lâm Mặc thành từng dải tơi tả. Khắp bề mặt da thịt hắn nổi lên một tầng sương giá xám xịt, linh lực trong kinh mạch lập tức vận chuyển chậm chạp. Hắn lùi gấp về phía sau ba trượng, mũi chân điểm mạnh xuống nền đá tảng để mượn lực, đồng thời tay trái vỗ nhanh vào túi trữ vật.

Một tấm Quy Giáp Thuẫn to cỡ miệng thúng bay ra, tỏa ra ánh sáng vàng sậm, chắn ngang giữa hắn và khe hở chân không. Chiếc lá Tử Trúc khô héo lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên xoay múa điên cuồng theo luồng âm phong. Những trận văn viễn cổ trên mặt lá chớp lóe ánh bạc, tựa như đang muốn mượn lực gió để trốn ngược vào trong khe nứt tăm tối.

"Lệnh bài gia tộc bị nuốt, nếu để vuột mất thứ này, chuyến đi đáy vực coi như đổ sông đổ biển!"

Lâm Mặc thầm mắng một tiếng trong lòng. Tay trái hắn nhanh chóng bấm pháp quyết, phóng ra một đạo mộc đằng màu xanh sẫm cuốn thẳng về phía chiếc lá. Thế nhưng, đây chỉ là đòn nhử. Ngay khi mộc đằng vừa chạm tới biên giới của luồng âm phong, hắn lập tức cắt đứt linh lực liên kết, mặc cho sợi dây leo lơ lửng giữa không trung.

Quả nhiên, luồng âm phong mang theo tử khí tựa như có linh trí. Nó lập tức há miệng cắn nát đạo mộc đằng thành vô số điểm linh quang mờ nhạt. Nhận ra kẻ địch chỉ tung hỏa mù để kéo giãn khoảng cách, vòng xoáy đen ngòm bên trong khe hở đột ngột đổi thế. Thay vì tiếp tục cuốn lấy chiếc lá, nó ngưng tụ thành một mũi nhọn vô hình, đâm xuyên qua lớp phòng ngự vật lý của Quy Giáp Thuẫn.

Mũi nhọn này không mang sát thương vật lý mà đánh thẳng vào nền đất dưới chân Lâm Mặc, trực tiếp phá hủy trận vị linh mạch mà hắn đang đứng. Mặt đất nứt toác, từng luồng hắc khí trào lên quấn lấy hai chân, định kéo tuột hắn vào một không gian khác.

Lâm Mặc cắn chặt răng, không hề hoảng loạn mà tận dụng ngay cánh tay phải đã hóa thạch của mình. Hắn cắm phập những ngón tay cứng như sắt nguội xuống nền đá sắc lẹm, rót phần linh lực mộc thuộc tính tinh thuần nhất vào một tấm Thanh Mộc Tỏa Cốt Phù vừa giấu sẵn dưới lòng bàn tay.

Trận văn trên tấm phù lục bùng sáng rực rỡ, kết hợp với dị biến của cánh tay phải tạo thành một mạng lưới rễ cây ảo ảnh đan chéo nhau. Lưới rễ này cắm sâu vào địa mạch, cưỡng ép ghim chặt lấy nền đất đang sụt lún, tạm thời khóa trụ luồng hắc khí bên dưới.

Mượn đúng một nhịp thở ngắn ngủi khi luồng âm phong bị mạng lưới rễ cây cản lại, thần thức của Lâm Mặc hóa thành một bàn tay vô hình, chộp lấy chiếc lá Tử Trúc bạc kéo mạnh về phía mình. Chiếc lá vừa thoát khỏi phạm vi khe hở, không gian vặn vẹo lập tức sinh ra phản phệ kịch liệt.

Một tiếng rắc chói tai vang lên trong không gian chật hẹp. Quy Giáp Thuẫn ngăn cản dư chấn phía trước không chịu nổi áp lực từ không gian vỡ nát, nứt làm đôi rồi vỡ vụn thành cặn bã. Lớp linh quang bảo vệ hoàn toàn tắt ngấm. Chưa dừng lại ở đó, lực xé rách vô hình lướt sượt qua hông trái của hắn.

Túi trữ vật cấp thấp bên hông Lâm Mặc xuất hiện một vết rách mờ ảo, trận văn không gian trên đó lập tức sụp đổ. Gần ba trăm khối hạ phẩm linh thạch, hai bình Tụ Khí Đan cùng một xấp hỏa đạn phù bên trong trực tiếp bị cuốn vào hư không, bốc hơi không còn một mảnh. Đối với một trưởng lão gia tộc đang gánh nợ như hắn, đây là một khoản tài nguyên đứt ruột.

Đổi lại, chiếc lá Tử Trúc lạnh lẽo đã nằm gọn trong lòng bàn tay trái của hắn. Khe hở chân không mất đi vật dẫn, bắt đầu vặn vẹo kịch liệt rồi khép lại thành một điểm đen, cuối cùng tan biến vào hư vô. Bầu không khí tĩnh mịch đến rợn người một lần nữa bao trùm lấy đáy vực.

Lâm Mặc thở hắt ra một hơi trọc khí, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Hắn cúi đầu nhìn xuống vật thể vừa đánh đổi bằng cả gia tài mang theo. Chiếc lá Tử Trúc khô héo không có một tia sinh cơ, nhưng những đường vân màu bạc trên đó lại đang lưu chuyển như một dòng thủy ngân sống. Khi ngón tay hắn vừa chạm vào một nét trận văn, một cỗ tin tức khổng lồ tựa như thác lũ lập tức tràn thẳng vào thức hải.

Lâm Mặc không chút hoảng loạn, cánh tay phải đang trong trạng thái hóa thạch lập tức cắm phập xuống nền đá. Hắn bóp nát một tấm Thanh Mộc Tỏa Cốt Phù giấu sẵn trong tay áo. Mộc khí cuồn cuộn tràn ra, đan xen cùng cốt nhục biến dị tạo thành một tấm lưới rễ cây chằng chịt, ghim chặt vào các mạch đá ngầm. Trận vị dưới chân tạm thời được mộc mạn củng cố, thành công phong bế lực cắn nuốt của hắc khí trong đúng một nhịp thở. Tận dụng khoảnh khắc ngắn ngủi này, hắn thu liễm toàn bộ linh lực phòng ngự, dồn ép thần thức ngưng tụ thành một bàn tay vô hình lao vút về phía trước. Mục tiêu duy nhất là chộp lấy phiến lá Tử Trúc khô héo bên mép khe hở không gian.

Bàn tay vô hình vừa bao trọn lấy bề mặt phiến lá, một luồng tin tức khổng lồ mang theo khí tức viễn cổ bạo phát, tràn thẳng vào thức hải. Đó không phải công pháp tu luyện, mà là bản vẽ tàn khuyết của Tỏa Linh Trận cấp ba. Từng đường nét trận văn lướt qua giải mã nguyên nhân lệnh bài Trưởng lão bị hút đi trước đó. Vật chứng gia tộc ẩn chứa mộc linh khí đồng nguyên đã vô tình trở thành vật tế, khởi động lại một phần phong ấn bị lãng quên dưới đáy vực. Lâm Mặc cắn răng chịu đựng cơn đau trướng não, điên cuồng rót thêm tinh thần lực để kéo gắt báu vật về phía mình.

Thế nhưng, luồng gió mang tử khí kia xảo quyệt ngoài dự liệu. Nhận ra việc phá vỡ nền đất không ngăn được đối thủ đoạt bảo, vòng xoáy đen ngòm lập tức biến chiêu. Nó từ bỏ hoàn toàn việc công kích lớp đá dưới chân, đột ngột cuộn trào rồi ép nhỏ thể tích lại. Chớp mắt, luồng gió vô hình ngưng tụ thành một sợi xích đen đặc sệt, tàn nhẫn quấn chặt lấy bàn tay thần thức đang lùi về. Không có tiếng va chạm vật lý nào, chỉ có âm thanh xèo xèo quỷ dị vang lên văng vẳng ngay trong trung khu não bộ.

Sợi xích hắc ám men theo đường liên kết thần hồn, rót thẳng tử khí mục nát vào sâu trong nhận thức của nam tử. Lớp phòng ngự kiên cố từ Quy Giáp Thuẫn hoàn toàn trở thành rào chắn bù nhìn trước đòn tấn công nhắm thẳng vào linh hồn. Ý đồ của khe nứt vô cùng rõ ràng: mượn đường cắn nuốt để đồng hóa kẻ đang thao túng, biến hắn thành chất dinh dưỡng vá víu lại không gian vỡ nát. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương chạy dọc tủy sống, Lâm Mặc biết rõ nếu để thứ tà môn này chạm tới trung tâm thức hải, bản thân sẽ triệt để biến thành một cái xác khô vô hồn.

"Trảm!" Lâm Mặc quyết đoán gầm lên một tiếng trầm đục. Hắn từ bỏ việc thu hồi tinh thần lực, trực tiếp vận chuyển mộc linh lực hóa thành một thanh đao lưỡi cưa vô hình, nhẫn tâm bổ xuống, chặt đứt sợi dây liên kết của chính mình. Đổi lấy việc đoạt được phiến lá, cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Thức hải như bị móc đi một mảng lớn. Tả nhãn của hắn truyền đến tiếng vỡ vụn khẽ khàng, đồng tử nứt ra những đường tơ máu hình mạng nhện, rỉ ra từng giọt lệ đen ngòm. Thính giác hai tai cũng nổ tung, chỉ còn lại tiếng ù ù huyễn thính tựa như hàng vạn con ong vỡ tổ, khiến khả năng giữ thăng bằng nháy mắt biến mất.

Phạm vi cảm nhận xung quanh lập tức co rút kịch liệt từ mười trượng xuống chưa đầy ba thước, biến hắn thành kẻ bán manh trong bóng tối. Cùng lúc đó, phiến lá mang trận văn cổ xưa mất đi lực khống chế liền rơi phịch xuống. Ánh bạc trên mặt lá chớp tắt liên tục ba nhịp, sau đó tự động hóa thành một tia sáng chui tọt vào lòng bàn tay trái của hắn. Một vết bớt mờ nhạt hình rễ cây chậm rãi hiện lên trên da thịt. Ngay khi vật chứng đổi chủ, khe hở chân không mất đi điểm neo giữ liền bắt đầu sụp đổ. Những tiếng lách cách vang lên liên hồi tựa như vô số tấm gương thủy tinh bị đập nát.

Lưới rễ cây dưới đất cũng chạm đến giới hạn chịu đựng. Từng đoạn mộc mạn khô héo, mất đi linh tính rồi hóa thành tro bụi dưới sức ép của dị biến không gian. Biết rõ mép hố này sắp sụp, Lâm Mặc vội vàng rút cánh tay phải lên, lảo đảo lùi về phía vách hang phía sau tìm điểm tựa. Hắn nhắm nghiền con mắt trái đang rỉ máu, cố gắng điều hòa nhịp thở. Tuy nhiên, sợi xích đen sau khi nuốt trọn phần thần thức bị cắt đứt không hề tan biến theo khe nứt, mà lại sinh ra một loại biến hóa cực kỳ tà môn.

Khối hắc khí phình to ra, vặn vẹo điên cuồng giữa không trung. Nó trực tiếp mượn nhờ tàn niệm và thuộc tính linh lực vừa cắn nuốt được để ngưng tụ thành một thực thể bóng đen kịt. Hình thể quái nhân chậm rãi vươn cao, mọc ra hai cánh tay dài ngoẵng chạm đất với những ngón tay nhọn hoắt nhỏ dại tử khí. Thực thể này không phát ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng đôi mắt rỗng tuếch của nó lại khóa chặt lấy thân ảnh đang lùi bước, vững chãi đứng chắn ngang lối thoát duy nhất dẫn lên tầng trên của hang động.

nh tay hóa thạch, tạo thành một mỏ neo kiên cố ghim chặt cơ thể hắn vào địa mạch Tử Trúc Lĩnh. Lực kéo từ dưới khe nứt bất ngờ bị khựng lại. Dường như ý chí vô hình bên trong vực sâu đã nhận ra con mồi đang dùng mộc khí bản nguyên để chống cự. Luồng hắc khí quấn quanh hai chân Lâm Mặc lập tức từ bỏ việc lôi kéo vật lý. Chúng tản ra thành hàng trăm sợi tơ đen ngòm, men theo vạt áo rách nát mà đâm thẳng vào mi tâm của hắn.

Một cơn đau nhói buốt dội thẳng vào thức hải, tựa như có hàng ngàn mũi kim tẩm độc đang điên cuồng khuấy động. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, sắc mặt tái nhợt nhưng tuyệt đối không dám buông lỏng thần thức. Sợi xích tử khí sau khi nuốt chửng tấm lệnh bài dường như vẫn chưa thỏa mãn, nay lại mất đi mồi nhử liền bạo động dữ dội. Chúng muốn tước đoạt luôn cả tàn hồn đang lẩn khuất trong cánh tay phải của hắn.

Đã nuốt đồ của Lâm gia, còn muốn tước đoạt mạng người sao.

Lâm Mặc thầm nghĩ trong đầu, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. Không thể tiếp tục giằng co tiêu hao, hắn nhắm nghiền mắt trái, dồn toàn bộ tàn dư thần thức còn lại phác họa ra những nét vẽ phức tạp. Đó chính là tàn phổ Tỏa Linh Trận cấp ba mà hắn vừa thoáng nhìn thấy trên chiếc lá bạc. Bàn tay trái nhấc bổng tấm Quy Giáp Thuẫn vốn đã rạn nứt, hắn lật ngược mặt trong lại. Ngón tay trỏ ngưng tụ linh lực hệ mộc điên cuồng khắc lên mặt thuẫn từng đường trận văn xiêu vẹo. Lấy linh lực làm mực, lấy tàn thức làm bút, mỗi một nét vẽ đều rút đi một lượng lớn sinh cơ.

Nhận thấy dao động linh khí từ tấm khiên đang hình thành một vòng xoáy nghịch hướng, luồng hắc khí dưới đáy vực lập tức biến ảo chiến thuật. Chúng gộp lại thành một vành khuyên màu xám tro, bỏ qua mi tâm mà siết chặt lấy cổ tay trái của hắn hòng cắt đứt quá trình khắc trận. Lực siết mạnh đến mức xương cổ tay kêu răng rắc. Đây chính là thời cơ Lâm Mặc chờ đợi. Hắn chủ động triệt tiêu lớp phòng ngự cuối cùng của Quy Giáp Thuẫn, mặc cho vành khuyên tử khí cắn nát vỏ bọc bên ngoài của pháp khí.

Ngay khi tử khí xâm nhập vào lõi trận của tấm khiên, Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục. Hắn ném mạnh Quy Giáp Thuẫn thẳng vào giữa khe nứt chân không, đồng thời kích nổ tàn trận Tỏa Linh vừa khắc dở. Hắn không dùng trận này để phong ấn, mà dùng nó để đoạt lấy quyền kiểm soát linh khí cục bộ. Một tiếng nổ nghẹn ngào vang lên dưới lòng đất. Không có lửa cháy hay sóng xung kích, mà là một khoảng không gian bị bóp méo kịch liệt. Lực hút từ địa mạch bị trận pháp cưỡng ép đảo ngược trong nửa nhịp thở, tạo ra một luồng phản lực vô hình đánh văng luồng âm phong trở lại đáy vực.

Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vẽ trận văn cấp ba vượt cảnh giới không hề nhỏ. Tầm nhìn bên mắt trái của Lâm Mặc nháy mắt tối sầm, một mảng xám xịt bao phủ lấy nhãn cầu khiến hắn tạm thời mất đi một nửa thị lực. Thần thức khô cạn làm vầng trán hắn rịn đầy mồ hôi lạnh. Tấm Quy Giáp Thuẫn nhị giai phẩm chất trung thừa triệt để hóa thành một vốc cát vụn, rơi lả tả xuống nền đá. Bù lại, sự đảo lộn của luồng khí áp đã hất văng chiếc lá Tử Trúc màu bạc ra khỏi vùng nguy hiểm.

Lâm Mặc vươn bàn tay hóa thạch ra chộp lấy chiếc lá. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương truyền đến, nhưng trên mặt lá lại lưu chuyển một luồng sinh cơ mộc thuộc tính vô cùng thuần khiết, mang theo đồ hình hoàn chỉnh của Tỏa Linh Trận. Thế nhưng, chưa kịp để hắn cất giấu vật chứng, dị biến mới lại trồi lên từ hố sâu. Chỗ không gian vừa bị vụn nổ của tấm khiên cày xới bỗng nhiên nứt toác rộng gấp đôi. Từ trong màn sương đen đặc quánh, ba đoạn rễ trúc khổng lồ mang theo màu đỏ như máu chậm rãi bò lên miệng vực, tỏa ra uy áp vượt xa Luyện Khí kỳ.

nh tay phải hóa thạch, lập tức kích nổ toàn bộ linh lực mộc hệ còn sót lại trong đan điền. Trận văn trên lá bùa cộng hưởng cùng tử khí của cánh tay, tạo ra một luồng xung kích vặn vẹo mang hai màu xanh xám đan xen. Vụ nổ va chạm dữ dội với vòng xoáy không gian, tạo ra một tiếng gầm gừ trầm đục như sấm rền dưới lòng đất. Lực phản chấn khổng lồ từ địa mạch bùng phát, trực tiếp xé nát hoàn toàn tấm Quy Giáp Thuẫn thành những mảnh vụn ảm đạm rơi lả tả. Thân hình Lâm Mặc tựa như chiếc lá rụng trong cơn bão lớn, bị hất văng ngược lên khỏi miệng khe nứt với tốc độ kinh hồn.

Trong khoảnh khắc thân thể lơ lửng giữa không trung vô định, xương cổ tay trái của hắn truyền đến một tràng tiếng rắc rắc chói tai. Toàn bộ khớp xương nát bấy dưới áp lực không gian vặn vẹo, kéo theo từng đợt co giật kịch liệt truyền dọc lên tận bả vai. Cơn đau xé rách thần kinh cộng hưởng với lượng thần thức đã cạn kiệt đến mức báo động khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi thành những mảng màu hỗn độn. Sinh cơ trong cơ thể trôi tuột nhanh chóng, tựa như một ngọn đèn dầu lay lắt trước gió bấc.

Thế nhưng, luồng hắc khí dưới đáy vực sâu căn bản không hề có ý định buông tha cho con mồi. Nó không còn là một hiện tượng tự nhiên của địa mạch, mà uốn éo vươn dài tựa như một con mãng xà sống động. Hắc khí mang theo một cỗ ý chí độc lập lạnh lẽo, nồng nặc mùi mục nát của tuế nguyệt, xé gió lao vút lên không trung. Mục tiêu của cỗ sát cơ này hoàn toàn không phải là nhục thân suy kiệt của Lâm Mặc. Nó đang điên cuồng săn lùng tàn hồn thượng cổ vẫn luôn ẩn nấp sâu trong cánh tay phải hóa thạch của hắn.

Cảm nhận được hàn ý đã khóa chặt lấy bả vai mình, Lâm Mặc hung hăng cắn nát chót lưỡi, mượn vị tanh tưởi của máu tươi để ép bản thân giữ lại một tia tỉnh táo.

Muốn nuốt ta, còn chưa đủ tư cách!

Hắn rít lên qua kẽ răng rướm máu, vung cánh tay trái đã tàn phế một vòng khó nhọc, hất tung ba viên Tinh Thiết Châu vốn dùng để luyện khí xuống phía dưới. Đồng thời, chút pháp lực cuối cùng bóp nát một tấm Hỏa Cầu Phù giấu trong tay áo. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên, nung chảy ba viên thiết châu thành một bức tường kim loại lỏng nóng chảy, đổ ập xuống đầu luồng hắc khí nhằm cản bước tiến của nó.

Luồng hắc khí quả nhiên sở hữu linh trí giảo hoạt, lập tức nhận ra lớp phòng ngự kia chỉ là đòn cản bước vật lý vụng về. Thay vì đâm sầm vào bức tường lửa, nó đột ngột phân tách thành hàng chục sợi tơ mỏng dính màu đen kịt. Những sợi tơ này lách qua khe hở của màng lửa, xuyên thấu không gian và cắm phập thẳng vào cái bóng của Lâm Mặc đang in mờ nhạt trên vách đá.

Một cỗ hàn khí quỷ dị thông qua cái bóng truyền ngược vào bản thể, ép buộc hắn phải trả một cái giá cực kỳ thảm liệt. Cái bóng bị đinh trụ khiến thị giác bên mắt trái của hắn vĩnh viễn chìm vào bóng tối, toàn bộ cảm giác thăng bằng trong không gian hoàn toàn bị tước đoạt. Linh lực trong kinh mạch như bị đóng băng, không thể lưu chuyển thêm dù chỉ một tấc.

Nhận ra bản thân đang bị kéo tuột trở lại hố sâu, Lâm Mặc không thể chần chừ thêm nửa nhịp. Hắn điên cuồng cắn nát đầu ngón tay phải, nhỏ một giọt tinh huyết mang theo tử khí lên chiếc lá Tử Trúc khô héo đang bay lơ lửng bên cạnh. Trận văn viễn cổ trên mặt lá hấp thụ tinh huyết lập tức sáng rực ánh bạc, mạnh mẽ kết nối với phần linh mạch mộc thuộc tính đang tản mác trong không khí.

Một lực đẩy tương phản cực mạnh sinh ra, trực tiếp cắt đứt liên kết giữa cái bóng và luồng hắc khí. Lợi dụng lực đẩy sinh tồn này, thân hình hắn đổi hướng đột ngột, văng ngang sang một bên. Cú va chạm tàn khốc khiến lưng hắn đập sầm vào một gờ đá nhô ra ở lưng chừng vách hang, làm đá vụn nứt nẻ rơi lả tả.

Chút sinh cơ và thần thức cuối cùng của Lâm Mặc rốt cuộc cũng chạm đáy, ý thức bắt đầu chìm vào một khoảng không vô tận. Nhưng ngay khoảnh khắc đôi mắt hắn sắp sửa nhắm nghiền, đồ đằng hình đầu lâu trên mu bàn tay phải đột nhiên rực sáng ánh đỏ như máu tươi.

Một cỗ lực lượng âm hàn xa lạ không thuộc về hắn bắt đầu trỗi dậy, chiếm quyền kiểm soát cánh tay hóa thạch. Khớp ngón tay phải tự động bẻ gập lại thành một tư thế ấn quyết cổ quái, chĩa thẳng về phía luồng hắc khí đang phẫn nộ gào thét dưới đáy vực. Lời nguyền vạn năm một lần nữa cất lên, kéo theo một mảnh không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ.
0