Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 143: Những Đường Gân Máu

Đăng: 24/07/2026 08:11 3,532 từ 1 lượt đọc
Âm tiết vỡ vụn vừa lọt vào màng nhĩ, một cỗ hấp lực vô hình mang theo tử khí âm hàn lập tức quấn chặt lấy cánh tay phải đang vôi hóa của Lâm Mặc. Không gian xung quanh hắn dường như bị bóp méo, luồng khí lạnh buốt xộc thẳng vào lỗ chân lông, đóng băng từng luồng chân nguyên đang lưu chuyển. Lớp vảy đá trên da hắn kêu răng rắc, ấn ký hình lá trúc màu huyết dụ đột ngột bốc cháy rực rỡ, tản ra nhiệt lượng điên cuồng muốn thiêu rụi cả xương tủy để chống trả. Hắn cảm nhận rõ ràng mộc linh lực trong cơ thể đang bị cưỡng ép kéo tuột ra ngoài, hóa thành từng sợi sương mỏng dồn thẳng về phía hộp sọ khảm trên rễ trúc ngàn năm.

Không thể lùi lại, càng không thể dùng mộc pháp đối kháng. Lâm Mặc cắn chặt răng đến rướm máu, tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Ba tấm phù lục màu vàng sậm mang theo linh quang hệ hỏa nháy mắt bay vút ra, xếp thành một hình tam giác lơ lửng ngay trước ngực. Hắn biết rõ việc ngưng tụ mộc thuẫn phòng ngự lúc này chỉ làm mồi nạp thêm cho gốc Tử Trúc quỷ dị bên dưới, nên dứt khoát chuyển sang dùng hỏa phù để khắc chế âm mộc.

Bạo cho ta!

Ba tấm Liệt Hỏa Phù đồng loạt nổ tung, nhưng mũi nhọn công kích không hề hướng về phía hộp sọ mà cắm phập xuống vũng bùn lầy ngay dưới chân hắn. Lửa đỏ ngột ngạt mang theo dương khí mãnh liệt va chạm với bùn nước lạnh lẽo chứa đầy tử khí, nháy mắt tạo ra một vụ nổ hơi nước mịt mù mang theo hỏa độc. Tầm nhìn và thần thức khóa chặt của ngọn lửa lục bích trong hốc mắt đầu lâu lập tức bị lớp sương mù dày đặc cắt đứt một nhịp, áp lực trên cánh tay phải của hắn chợt lơi lỏng.

Nhận ra con mồi cố tình đánh lạc hướng để mượn hơi nước che giấu khí tức, ngọn lửa lục bích trong hốc mắt hộp sọ bỗng nhiên co rụt lại, bừng lên sát cơ sắc lạnh. Chiếc chuông đồng rỉ sét bị khớp hàm cắn chặt khẽ rung lên bần bật, phát ra một tiếng boong đục ngầu, âm ba xuyên thấu cả tầng hơi nước. Toàn bộ vũng bùn lầy đang sôi sục đột ngột đông cứng thành một khối hắc băng rắn chắc. Hàng chục sợi rễ trúc nhỏ đen kịt từ dưới lớp băng đâm xuyên lên, đan chéo vào nhau tạo thành một cái lồng giam gai góc, vặn xoắn lao thẳng về phía yết hầu Lâm Mặc với tốc độ xé gió.

Lão tặc, chờ chính là lúc này.

Lâm Mặc hừ lạnh, tay trái lật úp, một thanh đoản kiếm tạc từ lõi hoàng trúc xuất hiện. Hắn không ngu ngốc dùng kiếm chém vào lớp rễ cây cứng như thiết thạch kia, mà cắm phập lưỡi kiếm sâu ba tấc vào ngay mắt trận Dẫn Linh tàn khuyết bên cạnh gót chân. Dư chấn linh khí bạo loạn từ địa mạch chưa kịp tản đi lập tức bị mũi kiếm dẫn dắt, cắn nuốt lấy chút linh lực cuối cùng trong đan điền hắn, hóa thành một luồng điện quang màu vàng đất xé rách lớp hắc băng. Lực phản chấn từ địa mạch đụng độ trực diện với sát chiêu của hộp sọ, tạo ra một tiếng nổ trầm đục xé toạc không gian hang động, chấn nát toàn bộ lồng giam bằng rễ cây.

Đổi lại việc mượn lực địa mạch bẻ gãy thế công, cái giá phải trả ập đến ngay tức khắc. Chuôi đoản kiếm hoàng trúc gào lên một tiếng bi minh, thân kiếm là pháp khí cực phẩm Luyện Khí kỳ nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn, hóa thành mùn cưa bay lả tả. Cùng lúc đó, luồng hàn khí từ chiếc chuông đồng mượn thế phản phệ, luồn qua lớp đá vôi trên tay phải Lâm Mặc đánh thẳng vào huyệt Khúc Trì. Cánh tay hắn giật nảy lên bần bật, lớp vôi hóa xám ngắt vốn chỉ dừng ở mu bàn tay nay lan nhanh lên tận khuỷu tay, hoàn toàn triệt tiêu cảm giác của toàn bộ cẳng tay phải, khiến nó buông thõng xuống như một tảng đá vô tri.

Bùn đất nổ tung, văng tung tóe khắp các vách đá xung quanh. Giữa đống tàn tích vừa bị cày xới, một mảnh rễ Tử Trúc bằng cỡ bàn tay bị dư chấn của địa mạch cắt đứt, văng lên không trung rồi rơi chuẩn xác xuống ngay mũi giày Lâm Mặc. Mảnh gỗ vỡ nát tản ra mùi mục rữa nồng nặc, để lộ ra phần lõi bên trong hoàn toàn không phải là vân gỗ. Đó là một đoạn xương ống chân người trắng ởn, bên trên khắc kín những trận văn tụ hồn đỏ sẫm, từng giọt máu tươi vẫn đang rỉ ra từ các nét khắc, tí tách nhỏ xuống nền đá lạnh lẽo.

Mũi đoản kiếm bọc kín kim linh lực sắc bén hung hăng cắm phập vào mắt trận Dẫn Linh đang ẩn giấu dưới lớp bùn lầy. Một tiếng ầm vang dội cất lên từ sâu trong lòng đất. Luồng linh khí địa mạch cuồng bạo lập tức phun trào như núi lửa thức giấc. Uy năng từ vụ nổ ở cự ly gần trực tiếp xé toạc cái lồng giam bằng rễ trúc đen kịt thành vô số mảnh vụn bốc khói. Lực lượng phản chấn mang theo uy áp nặng nề hất văng Lâm Mặc vút lên không trung, đập mạnh lưng vào vách hang đá lởm chởm.

Chiếc áo choàng tơ tằm hỏa hoạn trên người hắn nháy mắt rách bươm, hóa thành tro bụi rụng lả tả. Làn sóng xung kích không nhắm vào nội tạng mà trực tiếp ép nát màng nhĩ tai phải của hắn. Một nửa thế giới xung quanh bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng u u buốt óc. Mũi đoản kiếm cấp một thượng phẩm triệt để vỡ nát, chuôi kiếm rỉ sét cắm chặt vào vách đá. Hắn cắn răng chịu đựng cơn choáng váng, nương theo dốc sỏi trượt nhanh xuống một mỏm lồi an toàn.

Bị vụ nổ địa mạch cắt đứt sự khống chế vật lý, ngọn lửa lục bích trong hốc mắt đầu lâu chợt lóe lên vẻ phẫn nộ. Nó lập tức thay đổi đấu pháp, không dùng rễ cây sát phạt mà truyền một luồng hắc khí đặc quánh thẳng vào chiếc chuông đồng. Quả chuông không tạo âm thanh, lại tỏa ra những gợn sóng thần thức màu xám tro, vô thanh vô tức lan tràn. Nơi nào gợn sóng đi qua, vách đá liền phong hóa mục nát, ép chặt phạm vi di chuyển của Lâm Mặc vào một góc chết.

Lâm Mặc nheo mắt nhìn mảng xám tro đang vây siết lại. Tay trái hắn nhanh chóng rút từ đai lưng ra một mặt trận bàn hình bát giác đã sứt mẻ. Thay vì kích hoạt lớp phòng ngự, hắn thô bạo nhét ba viên linh thạch hạ phẩm vào các khe nứt trên trận bàn, rồi ném thẳng về phía trước. Trận bàn lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng hoàng thổ chói lóa, tạo thành một ảo ảnh linh lực khổng lồ thu hút toàn bộ gợn sóng bủa vây.

Cùng lúc tung ra trận bàn, hắn cố tình hạ thấp vai phải. Lớp vỏ bọc của hỏa phù tản đi, để lộ hoàn toàn cánh tay đang vôi hóa ra ngoài không khí. Ấn ký hình lá trúc màu huyết dụ trên mu bàn tay đập thình thịch như một trái tim thứ hai. Hắn đang dùng chính huyết nhục chứa mộc linh lực thuần túy của mình làm mồi nhử, liều mạng ép kẻ địch phải bộc lộ ra sơ hở mấu chốt.

Lão giả ẩn trong hộp sọ rất nhanh nhìn thấu thủ đoạn dương đông kích tây này. Ngọn lửa lục bích khinh miệt nhảy múa, quả chuông đồng đột ngột xoay ngang. Uy áp cường hãn dồn thẳng tới, đập nát mặt trận bàn bát giác chỉ trong một nhịp thở thành cơn mưa mảnh vụn lấp lánh. Ngay sau đó, khớp hàm của hộp sọ nhả quả chuông ra, cái miệng trống hoác phun ra một sợi xích đen ngòm ngưng tụ từ thuần túy tử khí.

Sợi xích xé rách không gian, mang theo hàn khí thấu xương nhắm thẳng vào ấn ký huyết dụ mà găm tới. Khoảnh khắc sát khí ma sát với da thịt, ba đầu ngón tay phải của Lâm Mặc nháy mắt teo tóp lại, móng tay rụng lả tả. Một cơn đau nhức nhối xộc thẳng lên đại não, tựa như linh hồn bị hàng vạn cây kim xuyên thấu. Khung cảnh trước mắt hắn đột ngột mất đi màu sắc, vạn vật xung quanh chỉ còn lại hai mảng đen trắng mờ ảo.

Nương theo luồng thần thức tàn khuyết dội ngược từ sợi xích, Lâm Mặc nhìn thấy rõ ràng một sự thật kinh hoàng. Trên phần xương trán của hộp sọ kia không phải là vết nứt tự nhiên, mà là ba đường vân vàng nhạt đặc trưng của tu sĩ Kim Đan kỳ đã bị cưỡng ép luyện hóa. Kẻ này tuyệt đối không phải tổ tiên Lâm gia. Đây chỉ là một pho tượng trận nhãn sống, bị thế lực ngoại lai đóng đinh vào rễ Tử Trúc ngàn năm để tàn nhẫn rút cạn mộc bản nguyên của toàn bộ linh mạch Nam Cương.

"Mượn xác đoạt mạch!" Lâm Mặc gầm lên khàn đặc. Mượn tia thanh tỉnh ngắn ngủi, tay trái hắn vung mạnh một nắm bột phấn màu bạc. Tinh Trần Sa vốn dùng khắc họa trận văn cách linh vừa tiếp xúc với tử khí liền bốc cháy xèo xèo. Một bức tường lửa bạc rực rỡ dựng lên, tạm thời làm chậm tốc độ cắn nuốt của sợi xích. Hắn không lùi mà tiến, dứt khoát đạp lên một tảng đá, lao vọt về phía đường nứt địa mạch vừa mở ra sau vụ nổ ban nãy.

…đoản kiếm trong tay chỉ còn một nửa lưỡi, tỏa ra vầng sáng vàng vọt ảm đạm. Hắn không dùng nó để chém vào mớ rễ cây đang bủa vây, bởi tu vi Luyện Khí xuy vi căn bản không thể lay chuyển thứ mộc linh lực biến dị này.

Mục tiêu của thanh Trấn Trạch Kiếm phế phẩm mang thuộc tính thổ kim là mặt băng đen kịt dưới chân. Mũi kiếm găm chuẩn xác vào điểm hội tụ âm khí. Ngũ hành sinh khắc, kim phạt mộc, thổ lấp thủy nháy mắt bộc phát.

Một tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên. Lồng giam rễ trúc đang xé gió lao tới đột ngột mất đi nguồn linh lực từ trận nhãn. Quỹ đạo tấn công của chúng lập tức chệch đi ba tấc. Đám gai nhọn sượt qua gò má Lâm Mặc, để lại một vệt máu đen ngòm rỉ ra hàn khí thấu xương.

Nhận ra tên tu sĩ Luyện Khí nhỏ bé dám mượn địa thế ngũ hành phá giải sát chiêu, ngọn lửa lục bích trong hốc mắt đầu lâu bùng lên phẫn nộ. Lão tặc lập tức thay đổi ứng biến, dứt khoát từ bỏ việc dùng rễ cây khống chế vật lý.

Khớp hàm trơ trọi đột ngột nhếch lên, điên cuồng cắn nát chiếc chuông đồng rỉ sét đang ngậm. Mảnh vỡ pháp khí hóa thành bột mịn, dung hợp cùng lục hỏa tạo ra một luồng sóng âm xám xịt vô thanh.

Luồng sóng âm này trực tiếp xuyên thấu màn hơi nước, bỏ qua mọi phù lục phòng ngự. Nó hóa thành một cái miệng khổng lồ vô hình, hung hăng vồ thẳng vào thức hải của Lâm Mặc mang theo dã tâm đoạt xá.

Áp lực kinh hoàng ép màng nhĩ trái của hắn rỉ máu tươi. Sâu trong đáy mắt Lâm Mặc lóe lên sự tàn nhẫn. Thay vì lùi bước dùng thần thức phòng thủ, hắn lại chủ động vươn cánh tay phải đang vôi hóa ra đón đỡ.

Bàn tay trái sần sùi bóp nát đoạn rễ cây kết tinh cất giấu từ trước. Dung dịch thủy ngân lạnh buốt chảy dọc kẽ tay. Bằng tốc độ cực hạn, hắn dùng thứ chất lỏng này vẽ ra ba nét Tỏa Hồn Trận ngay trên lớp vảy đá của tay phải.

Hắn quyết định lấy thân thể tàn tạ làm lồng giam, mở toang cửa ngõ thức hải mời gọi tàn hồn đối phương. Trận văn màu bạc vừa hình thành liền bốc khói xèo xèo, đòi hỏi một lượng sinh cơ khổng lồ để duy trì sự trói buộc.

Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, tàn nhẫn bứt lấy một giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong đan điền. Hắn điên cuồng thiêu đốt linh lực, cưỡng ép đẩy giọt bản nguyên này chạy dọc theo hệ thống kinh mạch cánh tay phải.

Cái giá phải trả ập đến tàn khốc. Đan điền của hắn nứt ra một khe hở nhỏ, ba đường kinh mạch chính ở ngực đứt phựt dưới áp lực bạo động. Lâm Mặc phun ra một ngụm máu tươi lấm tấm vụn nội tạng, lảo đảo quỵ một chân xuống vũng bùn.

Sinh cơ bị bòn rút kịch liệt khiến phần da thịt cánh tay trái teo tóp lại như vỏ cây khô. Thọ nguyên bốc hơi ròng rã năm năm chỉ trong chớp mắt. Tóc mai thái dương trắng xóa, thị lực mắt trái vĩnh viễn mờ đi một nửa.

Luồng sóng âm xám xịt vừa lao tới liền đâm sầm vào Tỏa Hồn Trận đang rực sáng. Hắc khí và ánh sáng bạc cấu xé nhau điên cuồng, tạo ra một vòng xoáy vặn xoắn ngay trên lớp vảy đá.

Đầu lâu khảm trên rễ trúc phát ra tiếng rít chói tai. Lão tặc hoảng loạn phát hiện thần hồn không thể xâm nhập thức hải, lại bị trận văn dính chặt. Sức hút bá đạo ép lão phải bộc lộ toàn bộ nguyên thần ra ngoài không khí.

Tuy nhiên, lượng Mộc Bản Nguyên tinh thuần đã vô tình đánh thức thứ đang ngủ say bên dưới tầng hóa thạch. Toàn bộ vũng bùn lầy đóng băng bỗng nhiên nứt toác, tạo thành một khe vực sâu hoắm tỏa ra tử khí nồng nặc.

Một luồng uy áp hủ bại vượt xa Trúc Cơ kỳ cuồn cuộn trào lên. Âm phong đen đặc như mực hất văng cả cơ thể Lâm Mặc lẫn cái hộp sọ đang dính chặt vào nhau, đập mạnh vào vách hang đá ẩm ướt.

Hang động chấn động dữ dội, từng tảng đá lớn rầm rập rơi xuống. Từ trong khe nứt đen ngòm, một sợi xích sắt to bằng bắp đùi người lớn chậm rãi trườn lên như cự mảng. Bề mặt xích khắc kín phù văn phong ấn màu đỏ thẫm đang rỉ máu tanh hôi.

Đầu xích sắt sắc nhọn vung lên, cắm phập vào tàn tích của trận bàn Dẫn Linh ở góc hang. Lực lượng cắn nuốt bá đạo bùng nổ, trực tiếp rút cạn linh khí của đầu nguồn linh mạch Tử Trúc Lĩnh, biến nơi này thành một vùng tuyệt linh tử địa.

Luồng sóng âm vô hình mang theo tàn hồn lạnh lẽo hung hăng đâm sầm vào cánh tay phải đang giương rộng của Lâm Mặc. Thay vì xâm nhập thẳng vào thức hải đang mở toang như dự tính, cỗ tử khí liền bị một mạng lưới trận văn màu vàng sậm bừng sáng từ dưới lớp vảy đá chặn đứng. Tỏa Hồn Trận mà hắn âm thầm dùng đầu ngón tay dính tinh huyết khắc họa từ nửa nén nhang trước rốt cuộc cũng khởi động. Từng tia sáng đan chéo nhau như một chiếc rọ khổng lồ, gắt gao quấn lấy khối âm khí đang giãy giụa điên cuồng. Sự va chạm giữa linh thể và trận pháp tạo ra một tiếng rít chói tai, chấn động không gian hẹp khiến vách bùn xung quanh nứt toác thành từng rãnh sâu hoắm.

Ngươi dám tính kế lão phu!

Một giọng nói khàn đục vang lên thẳng trong đầu hắn, không còn vẻ cao ngạo thao túng mà xen lẫn sự kinh hãi tột độ. Kẻ thù rốt cuộc nhận ra cánh tay vôi hóa này vốn không phải là cửa ngõ yếu ớt nhất để tiến hành đoạt xá. Nó thực chất là một lồng giam tử địa đã được giăng sẵn, dùng chính sự suy yếu giả tạo để dụ xà xuất động.

Không chút do dự, tàn hồn lập tức từ bỏ việc tiến công chiếm đoạt thân xác. Cỗ sương mù màu lục bích ngưng tụ toàn bộ âm khí thành một mũi khoan thần thức đen kịt, nhằm xé rách mảng trận văn phía trên cổ tay để tẩu thoát về phía hộp sọ. Mũi khoan linh hồn xoáy mạnh với tốc độ kinh hoàng, ép vỡ hai đạo bùa chú phòng ngự cuối cùng dán ẩn dưới vạt áo Lâm Mặc. Lớp đá vôi trên cánh tay hắn bắt đầu rạn nứt thành từng mảng lớn, để lộ ra những đường gân máu đang phồng rộp lên vì quá tải.

Trốn được sao?

Lâm Mặc gầm lên trong cổ họng, quyết đoán từ bỏ việc duy trì màng bảo vệ thức hải. Hắn điên cuồng rút cạn tia Mộc Bản Nguyên hiếm hoi đang ẩn sâu trong đan điền, không giữ lại chút đường lui nào, rót thẳng vào ấn ký hình lá trúc màu huyết dụ. Thông qua ấn ký, một luồng sinh cơ tinh thuần lập tức câu thông với đoạn rễ Tử Trúc ngàn năm đang nằm sâu dưới lòng đất.

Linh mạch cấp hai của Tử Trúc Lĩnh dường như cảm ứng được khí tức đồng nguyên, lập tức dội ngược lên một cỗ mộc linh lực khổng lồ. Mặt đất dưới chân Lâm Mặc rung chuyển dữ dội, những sợi rễ trúc non từ vách hang đâm xuyên ra ngoài, đan thành một vòng tròn phong tỏa toàn bộ không gian rút lui của tàn hồn. Mượn lực lượng từ địa mạch, Tỏa Hồn Trận trên cánh tay phải được bơm căng linh khí bỗng chốc thu hẹp lại. Lưới trận văn siết chặt, đè nén mũi khoan âm khí vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, ép toàn bộ tàn hồn dập tắt ngọn lửa lục bích, chìm sâu vào trong tầng xương tủy của hắn.

Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép mượn lực địa mạch vây nhốt một tàn hồn bậc cao là vô cùng thảm liệt. Không phải là kinh mạch đứt đoạn hay hộc máu như những lần linh lực cắn trả thông thường, mà là căn cơ thần thức của Lâm Mặc bị hao hụt một góc vĩnh viễn. Tầm nhìn bên mắt phải của hắn nháy mắt tối sầm, đồng tử co rút rồi đục ngầu lại, triệt để mất đi khả năng cảm quang.

Đồng thời, lớp vảy đá trên cánh tay phải không vỡ ra mà dưới tác động của tử khí và mộc linh lực, chúng hoàn toàn dung hợp vào xương nhục. Từ khuỷu tay trở xuống ngón tay, toàn bộ hóa thành một khối thạch mộc đen kịt, cứng ngắc và lạnh lẽo. Hắn vĩnh viễn mất đi xúc giác ở cánh tay này, biến nó thành một kiện pháp khí phong ấn sống mang theo tử khí âm hàn.

Tàn hồn rốt cuộc bị phong ấn chết lặng bên trong cánh tay hóa thạch, chỉ còn lưu lại một đồ đằng hình đầu lâu mờ nhạt chìm sâu dưới mu bàn tay. Ngay khoảnh khắc trận chiến phân định, một biến cố khác lại ập đến. Nửa hộp sọ khảm trên đoạn rễ Tử Trúc dưới hố sâu bỗng nhiên vỡ nát thành từng luồng bụi phấn trắng toát, tan vào trong gió.

Chiếc chuông đồng rỉ sét mất đi điểm tựa từ khớp hàm liền rơi loong boong xuống nền đá tảng, nứt làm đôi. Từ bên trong ruột chuông, một hạt giống mang hình dáng một con mắt màu đỏ rực lăn ra, chớp lóe những tia sáng quỷ dị. Hạt giống vừa chạm đất, một dao động không gian vặn vẹo lập tức bùng nổ. Chưa kịp để Lâm Mặc thích nghi với con mắt phải mù lòa, kết giới dưới đáy vực đột ngột sụp đổ thành một vòng xoáy hắc ám khổng lồ, điên cuồng nuốt chửng lấy thân ảnh tàn tạ của hắn vào sâu trong cấm địa chưa từng được khai phá.
0