Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 156: Tiếng Gió Rít Gào Vô Thanh

Đăng: 25/07/2026 12:58 3,573 từ 1 lượt đọc
Sương xám lượn lờ dâng lên từ khe nứt sâu hoắm, mang theo cái lạnh thấu xương tủy tản ra khắp thạch thất. Khí tức hồng hoang bóp nghẹt không gian, khiến linh lực trong cơ thể Lâm Mặc lập tức đình trệ, dính đặc như bùn lầy. Bất kỳ luồng thanh mộc linh khí nào hắn cố gắng vận chuyển đều bị đông cứng ngay tại đan điền. Hắn cắn chặt răng, lùi bước chân trái về sau nửa thước, cố gắng duy trì khoảng cách an toàn với miệng hố. Ngay cả âm thanh hít thở lúc này cũng tạo ra những luồng khói trắng buốt giá, rơi rụng xuống đất thành từng hạt sương muối.

Trên bệ đá vỡ vụn, mầm non màu tím đen mang hình vảy rồng đột ngột vươn mình. Dù chỉ cao chừng nửa tấc, nó lại tỏa ra uy áp cổ xưa vượt xa tu sĩ Trúc Cơ bình thường. Nó dường như đánh hơi được chút sinh cơ hệ Mộc ít ỏi còn sót lại trên người thiếu niên. Không hề báo trước, một sợi rễ phụ mỏng như sợi tóc xé gió lao tới, mang theo sát ý cắn nuốt cực kỳ nguyên thủy. Sợi rễ luồn lách qua làn sương xám, quỹ đạo quỷ dị, không mang theo dao động linh lực nào nhưng lại tỏa ra mùi mục nát nồng nặc, nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc.

Lâm Mặc híp mắt, tay trái cấp tốc kẹp lấy một tấm Hậu Thổ Phù xỉn màu. Hắn không dán bùa lên người để phòng ngự, mà vung tay ném thẳng xuống phiến đá ngay dưới chân mầm non. Linh quang màu đất lóe lên, mượn nhờ địa khí tàn dư của thạch thất tạo ra một khối nấm mồ đất nhỏ. Khối đất này tỏa ra nồng đậm thổ khí, hoàn hảo giả lập khí tức huyết nhục đang bốc hơi. Sợi rễ tà dị bị đánh lừa trong chớp mắt, cắm phập vào ụ đất, chuẩn bị hút cạn tinh hoa.

Thế nhưng, chỉ một nhịp thở sau, mầm non màu tím đen rung lên bần bật. Bản năng hồng hoang của nó lập tức nhận ra ụ đất hoàn toàn khô cằn, không có nửa điểm linh tủy hệ Mộc. Đối thủ tà dị này không hề cứng nhắc, nó lập tức thay đổi chiến thuật, rút gọn sợi rễ lại và từ bỏ công kích vật lý. Từ trên những phiến vảy rồng bé xíu, một vòng sóng âm vô hình khuếch tán ra xung quanh. Nó mượn lực điều khiển luồng sương xám dưới khe nứt cuộn trào lên, hóa thành một cái lồng giam, trực tiếp đánh thẳng vào thức hải của Lâm Mặc.

Lực lượng thần thức mang theo hàn khí thượng cổ ập đến, ép bức ý niệm của hắn đến mức đóng băng cục bộ. Cảm giác lạnh lẽo tột cùng khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi, tư duy chậm chạp hẳn lại. Lâm Mặc biết mình không thể lùi thêm bước nào nữa, liền quyết đoán vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Hắn lôi ra Trận Bàn Thanh Diệp, một món pháp khí phòng ngự tâm huyết cuối cùng do Dược Viên trưởng lão đời trước lưu lại. Không chút do dự, hắn dùng ngón tay cái bóp nát hạch tâm trận bàn.

Hàng trăm mảnh ngọc vụn nổ tung, hóa thành một trận đồ hình lá trúc lơ lửng giữa không trung. Thay vì dùng nó để chắn đòn, hắn mượn lực đẩy tương phản khi mộc trận văn vỡ nát, cưỡng ép tạo ra một khoảng chân không chừng ba thước. Khoảng trống này sinh ra sự chênh lệch áp suất linh khí, mạnh mẽ cắt đứt sự liên kết thần thức giữa mầm non và sương xám.

Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép phá hủy pháp khí bậc cao vô cùng khắc nghiệt. Hàn khí bị đẩy lùi nhưng dư chấn của nó dội ngược lại, bám chặt lấy nửa bên trái khuôn mặt hắn. Tầm nhìn của con mắt trái lập tức tối sầm, vĩnh viễn mất đi khả năng cảm nhận màu sắc, chỉ còn lại hai mảng đen trắng mờ ảo. Thọ nguyên và sinh cơ bên nửa mặt trái bị rút đi một đoạn đáng kể, khiến một lọn tóc đen nhánh sát thái dương trong nháy mắt bạc trắng như cước.

Hắn không rên la, chỉ dùng con mắt phải còn lại gắt gao nhìn chằm chằm vào mầm non đang bị trận văn tàn dư kìm hãm. Áp lực sinh tồn ép Lâm Mặc phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn. Nếu để sương xám tiếp tục tràn lên, toàn bộ không gian này sẽ hóa thành tuyệt địa.

"Dùng thân làm trận nhãn."

Lâm Mặc thầm nghĩ, vứt bỏ hoàn toàn ý định chạy trốn. Hắn chủ động dậm chân bước lên một bước, vung cánh tay phải đã hóa thành mộc tủy khô quắt đập thẳng vào trung tâm bệ đá. Dùng chính cánh tay tàn phế này làm vật chứa, hắn điên cuồng vận chuyển Tử Trúc Phong Khí Quyết, một môn bí pháp phong ấn nội bộ của Lâm gia chuyên dùng để cất giữ linh dược hoang dã.

Đầu ngón tay mộc tủy vừa chạm vào vảy rồng tím đen, một lực hút kinh người liền khóa chặt cả hai lại. Toàn bộ sương xám còn sót lại trong không khí tìm được lỗ hổng, điên cuồng tràn vào cánh tay phải của hắn. Lớp mộc tủy vốn dĩ sần sùi nay nổi lên những đường vân màu tro lạnh lẽo, trọng lượng tăng vọt, nặng trĩu tựa như vạn cân huyền thiết ghim chặt hắn xuống sàn. Ngay khi sương xám trên bề mặt bị hút cạn, từ đáy khe nứt sâu thẳm dưới chân hắn, một tiếng xiềng xích đứt gãy thứ hai vang lên, chậm rãi và đầy uy hiếp.

Ngón tay cái của Lâm Mặc dứt khoát ấn mạnh xuống, bức ra một giọt tinh huyết đỏ sẫm nhỏ thẳng vào tâm của Trận Bàn Thanh Diệp. Huyết dịch vừa chạm vào bề mặt pháp khí, mười hai đạo trận văn hình lá cây lập tức sáng rực lên, đan xen tạo thành một lớp màn bích quang mỏng manh nhưng dẻo dai. Hắn không dùng trận bàn để bao bọc toàn thân, mà cố tình đẩy quầng sáng lệch sang bên phải, áp sát vào cây trụ đồng đã sụp đổ.

Lớp bích quang tỏa ra sinh cơ hệ Mộc nồng đậm, tựa như một miếng mồi ngon béo bở giữa vùng không gian chết chóc. Đám sương xám ngưng tụ từ cái lạnh thượng cổ lập tức bị thu hút, cuồn cuộn chuyển hướng lao tới cắn nuốt lớp phòng ngự giả tạo này. Thế nhưng, mầm non màu tím đen trên bệ đá lại thể hiện trí tuệ đáng sợ. Nó chỉ khựng lại nửa nhịp, dường như nhận ra luồng sinh cơ kia quá mức rập khuôn, hoàn toàn thiếu đi linh hồn của kẻ sống.

Bỏ qua lớp màn bích quang, mầm non thu hồi toàn bộ sương mù đang tản mạn, dồn nén chúng thành một mũi dùi xám xịt nhắm thẳng vào bản thể chiếc trận bàn trên tay Lâm Mặc. Mũi dùi sương xám xuyên thấu không gian, trực tiếp đánh vào điểm yếu nhất của mộc trận, chính là mấu nối giữa các khe cắm linh thạch. Âm thanh xèo xèo vang lên chói tai, lớp vỏ gỗ thiết mộc ngàn năm của pháp khí bắt đầu thối rữa với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Hơi lạnh truyền từ vách trận bàn chạy dọc theo các ngón tay của Lâm Mặc, khiến lớp da thịt bên ngoài lập tức trắng bệch, đóng một lớp băng mỏng. Cảm giác tê buốt nhanh chóng tước đoạt tri giác của bàn tay trái, khiến các khớp ngón tay cứng đơ như khúc gỗ chết. Thần thức của hắn vốn đang kết nối với pháp khí bị luồng hàn khí này men theo cắn xé, tạo ra một cơn đau buốt óc tựa như hàng vạn mũi kim đâm vào huyệt thái dương.

Tầm nhìn của Lâm Mặc tối sầm lại trong một chớp mắt, khóe mắt giật liên hồi vì thần thức tiêu hao quá độ. Hắn cắn răng chịu đựng cái giá phải trả cho việc dò xét, đồng thời nhận ra một quy luật chí mạng. Sương xám không hề hủy diệt mọi thứ bừa bãi, nó chỉ điên cuồng thanh tẩy và cắn nuốt linh lực mộc hệ thuần khiết để nuôi dưỡng thực thể tà dị kia.

Đã thích cắn nuốt thuần mộc, vậy cho ngươi nếm thử chướng khí Nam Cương.

Hắn thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn. Lâm Mặc không cố gắng rót thêm linh lực để duy trì trận bàn, mà đột ngột thu hồi thần thức, cắt đứt hoàn toàn khế ước chủ tớ với pháp khí gia truyền. Cùng lúc đó, tay phải hắn vung lên, ném ra một viên Độc Chướng Đan cấp thấp vốn dùng để xua đuổi yêu thú hạ giai. Viên đan dược đập thẳng vào bề mặt trận bàn đang thối rữa, nổ tung thành một đám khói xanh lè pha lẫn mùi hôi tanh của đầm lầy.

Sự kết hợp giữa mộc khí thuần khiết đang tan rã và kịch độc chướng khí tạo ra một phản ứng dây chuyền cực đoan. Đám sương xám vừa chạm vào luồng khí hỗn tạp này liền phát ra tiếng rít gào chói tai, tựa như dã thú cắn phải quả độc. Cấu trúc của mũi dùi sương xám sụp đổ nhanh chóng, không thể tiếp tục dung hợp, buộc mầm non tím đen phải vội vã cắt đứt sự liên kết để tự bảo vệ mình. Nó lùi mầm lá về phía sau, co cụm lại sát miệng khe nứt.

Ngay khoảnh khắc luồng sương xám lùi lại, lớp vảy rồng trên thân mầm non hơi hé mở vì dao động linh lực, để lộ ra một ký hiệu rực đỏ hình ngọn lửa tàn lụi ẩn sâu bên trong lõi. Lâm Mặc nheo mắt nhìn kỹ, đồng tử khẽ co rút khi nhận ra lai lịch của thứ này. Đó căn bản không phải là linh căn tự nhiên biến dị sau hỏa hoạn, mà là một loại Tý Hỏa Ký Sinh Thuật, phong ấn cấy ghép tà thuật của ma tu thời cổ đại nhằm mượn xác hoàn hồn.

Trên tay hắn, Trận Bàn Thanh Diệp mất đi linh tính bảo vệ liền rạn nứt thành ba mảnh lớn. Những mảng gỗ vụn rơi lả tả xuống nền gạch ướt lạnh, triệt để trở thành phế phẩm vô dụng. Lâm Mặc đánh đổi một kiện pháp khí phòng ngự trân quý cùng một phần thần thức để ép kẻ địch lộ ra bản thể, nhưng cục diện hiện tại lại càng thêm hung hiểm khi bí mật lớn nhất của cấm địa đã bị bóc trần.

nhòe đi, thức hải đau buốt như bị vạn kim châm chích. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tay phải Lâm Mặc vung lên, dồn toàn bộ nhục lực phàm tục ném mạnh một viên đan dược đen ngòm về phía bệ đá. Đây chính là Độc Chướng Đan, thứ được ngưng luyện từ chướng khí đầm lầy kịch độc nhất Nam Cương.

Nghiệt súc, nuốt cho kỹ vào.

Lâm Mặc khẽ quát, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo vương vệt mồ hôi. Viên đan đập thẳng vào lớp sương xám đang bảo vệ mầm non tím đen, vỡ vụn thành một đám sương mù sền sệt, hôi thối.

Bản năng tham lam của mầm non thượng cổ lập tức há miệng cắn nuốt luồng khí mới tới, tưởng lầm đó là mộc khí tinh thuần bị nén lại. Thế nhưng, ngay khi tạp khí kịch độc Nam Cương tràn vào mạng lưới rễ, những chiếc vảy rồng bé xíu trên thân nó bỗng chốc xám xịt lại. Nó phát ra một tiếng rít chói tai không thuộc về nhân loại, vội vã ngừng trệ quá trình hấp thu. Nhận ra bản thân bị tính kế, sinh vật tà dị này lập tức thay đổi chiến thuật.

Nó không dùng thần thức chèn ép nữa, mà trực tiếp đảo ngược luồng linh lực bên trong. Toàn bộ sương xám lạnh lẽo hòa quyện cùng độc chướng vừa nuốt phải bị nó tống khứ ra ngoài, hóa thành một trận mưa châm độc xám đen bắn ngược về phía Lâm Mặc. Tốc độ của mưa châm xé rách không khí, mang theo tính ăn mòn cực mạnh, hễ chạm vào vách đá liền làm đá tảng sùi bọt tan chảy.

Lối thoát duy nhất của thạch thất lập tức bị màn mưa độc này phong tỏa hoàn toàn. Đối mặt với tử cục, Lâm Mặc cắn răng lôi từ trong ngực ra khối trận bàn gia truyền đang thối rữa. Hắn không truyền linh lực mộc hệ để kích hoạt như bình thường, mà điên cuồng rót thần thức vào tâm trận, dứt khoát kích bạo hạch tâm bằng ngọc tủy bên trong.

Trận bàn phát ra tiếng vỡ nát thanh thúy, ngay lập tức giải phóng toàn bộ linh lực phòng ngự còn sót lại thành một bức tường ánh sáng màu hoàng thổ. Bức tường này mượn nhờ địa khí khô cằn của thạch thất, dựng lên vững chãi ngay trước mặt hắn. Mưa châm độc xám đen va chạm dữ dội với bức tường hoàng thổ, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai.

Trận bàn gia truyền vốn đã tổn hại nay triệt để biến thành một đống bột mịn, bay lả tả trong không trung, cắt đứt vĩnh viễn hy vọng dùng trận pháp này để phòng thân. Lực phản chấn xen lẫn vài giọt chất lỏng kịch độc xuyên qua khe hở, bắn thẳng lên mu bàn tay phải của Lâm Mặc. Da thịt hắn lập tức hoại tử, đen kịt lại, bốc mùi khét lẹt.

Hắn hừ lạnh một tiếng, mồ hôi vã ra như tắm nhưng tuyệt đối không lùi bước. Cảm giác đau đớn không đến từ kinh mạch, mà là các đầu dây thần kinh xúc giác trên tay phải đang bị độc tính ăn mòn vĩnh viễn. Đối với một tu sĩ chuyên chăm sóc linh thực và luyện đan, mất đi độ nhạy bén của đôi tay chẳng khác nào tự phế đi nửa ranh giới nghề nghiệp.

Dù vậy, cái giá tàn khốc này đã thành công đổi lấy một nhịp thở quý giá, giúp hắn lùi hẳn vào góc khuất an toàn nhất của thạch thất. Cục diện lúc này đã hoàn toàn trượt khỏi dự tính ban đầu, kế hoạch mượn cơ hội tẩu thoát triệt để phá sản.

Mầm non tím đen sau khi bài xích độc chướng liền cắm phập toàn bộ rễ phụ xuống khe nứt dưới mặt đất. Nó bắt đầu dung hợp với linh mạch khô héo bên dưới, điên cuồng rút lấy chút địa khí cuối cùng để cưỡng ép sinh trưởng. Từ trong khe nứt, từng rễ cây xám xịt to bằng bắp đùi người đâm chồi nảy lộc, đan chéo vào nhau tạo thành một cái lồng giam khổng lồ bao trùm lấy bệ đá.

Tầm nhìn nhòa đi. Sương xám như hàng vạn cây kim băng găm thẳng vào thức hải, khiến thế giới xung quanh Lâm Mặc chìm vào tĩnh lặng. Hắn gồng cứng cơ hàm, nín bặt nhịp thở để bảo toàn chút thanh minh. Thay vì hoảng loạn vận chuyển linh lực chống cự luồng tà niệm, hắn lại chủ động buông lỏng toàn bộ phòng ngự. Thức hải của thiếu niên mở toang, tạo ra một lỗ hổng giả mạo giữa bóng tối. Đây là thế cờ hiểm nghèo nhất, dùng chính thần hồn làm mồi nhử dụ dỗ lực lượng đối phương xâm nhập.

Mầm non màu tím đen chớp lấy thời cơ. Nó dồn toàn bộ sương mù ngưng tụ thành một mũi khoan thần thức, tàn nhẫn đâm thẳng vào tâm trí đối thủ. Đúng khoảnh khắc mũi khoan vô hình chạm tới rìa ý niệm, tay trái Lâm Mặc đột ngột vung lên. Hắn hung hăng cắm sâu ba ngón tay vào chính vết thương đang hoại tử trên cánh tay phải. Cơn đau buốt tận óc bùng lên, nhưng lại kích thích một luồng tử khí đen ngòm từ huyết nhục mục nát.

Hắn mượn đoạn mộc tủy khô héo làm trận nhãn tạm thời. Thông qua huyệt Khúc Trì, Lâm Mặc điên cuồng dẫn đạo toàn bộ độc tố thượng cổ lội ngược dòng kinh mạch, xông thẳng lên thức hải. Mũi khoan quỷ dị vừa hút lấy luồng khí tức đầu tiên liền khựng lại giữa không trung. Lực lượng sinh cơ hệ Mộc mà nó khao khát lại chứa đầy tử khí tột cùng của mộc tủy hoại tử.

Sinh vật mang bản năng thượng cổ này lập tức nhận ra cái bẫy đồng quy vu tận. Không chút do dự, mầm non thay đổi phương thức tác chiến. Nó quyết đoán tự bạo phần thần thức vừa phóng ra, cắt đứt hoàn toàn liên kết. Lớp vảy rồng trên thân nó khép chặt lại, tạo thành một tầng mộc thuẫn phòng ngự kiên cố để ngăn chặn tử khí lan tràn. Các sợi rễ phụ vội vã co rút, lùi sâu vào khe nứt.

Phản phệ từ vụ tự bạo dội ngược lại, tạo ra cơn lốc vô hình đánh văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách thạch thất. Cái giá phải trả hiển hiện ngay lập tức, tàn khốc và không thể vãn hồi. Toàn bộ cánh tay phải của hắn từ bả vai trở xuống triệt để hóa thành một khúc gỗ khô cứng xám xịt. Lớp da thịt nứt nẻ sần sùi, vĩnh viễn mất đi cảm giác nhục thể cùng khả năng vận hành linh lực.

Đồng thời, một mảnh thần hồn bị vụn vỡ khiến tai trái của hắn ù đặc. Huyết dịch rỉ ra từ vành tai, tước đoạt hoàn toàn khả năng cảm nhận dao động âm thanh vi tế. Từ nay về sau, một nửa thính giác của hắn chỉ còn lại tiếng gió rít gào vô thanh văng vẳng trong não bộ. Đổi lại sinh mạng bằng thân thể tàn phế, hắn cắn răng nuốt vệt máu tanh tưởi trào lên cổ họng.

Bỏ qua thương tổn, Lâm Mặc nương theo lực trượt trên vách đá, vung tay trái ném ra một viên sáp ong nhỏ cỡ hạt đậu. Viên sáp xé gió bay vút qua khoảng không lạnh lẽo, nhắm thẳng vào khe sâu dưới chân trụ đồng. Thực vật tím đen nhạy bén ngửi thấy mùi vị của một giọt Tử Trúc Linh Dịch tinh thuần phong ấn bên trong. Sự cám dỗ của linh dịch đỉnh cấp khiến nó đánh mất cẩn trọng. Nó vô thức vươn rễ đuổi theo vật thể lạ, lọt thẳng vào vùng không gian đậm đặc khí tức hồng hoang.

Ngay khoảnh khắc sợi rễ chạm vào viên sáp, Lâm Mặc bóp nát tấm Hỏa Viêm Phù cuối cùng giấu trong tay áo. Một tia lửa nhỏ mượn tàn dư linh lực bắn tới, kích nổ lớp vỏ phong ấn. Giọt linh dịch bùng nổ, tạo ra một vòng xoáy sinh cơ thanh mộc cực hạn ngay giữa trung tâm khe nứt. Sự xuất hiện đột ngột của sinh khí cường đại trực tiếp chọc giận luồng sương xám dưới đáy sâu.

Lớp sương vốn tĩnh lặng bỗng cuộn trào như dã thú bị đoạt mồi. Chúng điên cuồng ùa tới cắn nuốt cả giọt linh dịch lẫn mầm non tà dị. Thạch thất rung chuyển dữ dội dưới sự va chạm của hai luồng lực lượng cổ xưa. Áp lực khủng khiếp ép sinh vật hình vảy rồng phải co cụm toàn bộ mạng lưới rễ lại để chống đỡ sự ăn mòn. Âm thanh xèo xèo vang lên khi lớp vỏ cứng cáp của nó bị sương mù bóc trần.

Giữa cảnh tượng hỗn loạn mù mịt, một vật thể từ trong bệ đá bị lực ép văng mạnh ra ngoài. Nó lăn lóc trên nền gạch ướt rồi dừng lại ngay sát mũi giày Lâm Mặc. Đó là một nửa chiếc chìa khóa bằng ngọc bích. Bề mặt nó khắc đặc trận văn phong ấn đã xỉn màu, tỏa ra vầng sáng yếu ớt mang theo hơi thở của tu chân giới thuở sơ khai.

Chưa kịp cúi xuống nhặt lấy vật chứng, từ sâu dưới đáy khe nứt tăm tối, một biến số mới lại trỗi dậy. Xuyên qua màn sương đang cuộn trào, một tiếng gõ cộc cộc nhịp nhàng vang lên. Thanh âm chạm vào mặt gỗ trầm đục, từng nhịp từng nhịp như đang đếm ngược thời gian chết. Đạo âm thanh này mang theo quy luật quỷ dị, trực tiếp chấn động linh mạch, hoàn toàn áp đảo uy áp của mầm non thượng cổ.
0