Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 144: Khối Tinh Thạch Màu Tím Sậm

Đăng: 24/07/2026 08:11 3,547 từ 1 lượt đọc
Dao động không gian vặn vẹo vừa bùng nổ, một cỗ lực lượng xé rách vô hình lập tức bao trùm toàn bộ đáy hố sâu. Lâm Mặc chỉ kịp cảm thấy thức hải nhói lên một trận kịch liệt, cảnh vật trước mắt nhòe đi thành vô số mảnh vỡ lấp lánh. Lực hút từ tâm chấn nơi hạt giống hình con mắt màu đỏ rực rơi xuống mạnh đến mức bẻ cong cả luồng linh khí hộ thể quanh người hắn. Bùn lầy, đá vụn và cả những đoạn rễ Tử Trúc héo úa dưới lòng đất đều bị cuốn phăng, hút ngược vào trong vòng xoáy xám xịt vừa mới thành hình. Không gian xung quanh phát ra những tiếng nứt vỡ chát chúa tựa như băng mỏng bị dẫm đạp.

Không thể lùi bước do lực hút quá lớn, Lâm Mặc cắn chặt răng, tay trái vung mạnh một dải phù văn màu vàng sậm lên không trung. Ba tấm Kim Nham Phù bậc hai lập tức hóa thành ba bức tường đá kiên cố, mang theo thổ linh khí dày đặc chắn ngang giữa hắn và vòng xoáy không gian. Hắn muốn mượn sự nặng nề của nguyên tố đất để triệt tiêu lực kéo vặn vẹo này. Thế nhưng, tiếng va chạm kinh người chưa kịp vang lên thì những bức tường đá đã bị uốn cong rồi nghiền nát thành bột mịn chỉ trong nửa nhịp thở. Hắn lập tức biến sắc, nhận ra lực lượng này hoàn toàn không thuộc về ngũ hành thông thường mà là sức mạnh thiết cát hư không cực kỳ bá đạo.

Nếu tiếp tục dùng linh lực ngạnh kháng, kinh mạch toàn thân chắc chắn sẽ bị cắn trả đến nứt nẻ. Lâm Mặc quyết đoán thu hồi pháp quyết phòng ngự, mũi chân điểm mạnh xuống nền đất để truyền một đạo thần thức buốt giá dọc theo tầng địa mạch. Hắn mượn sự liên kết từ ấn ký trưởng lão Dược Viên, cưỡng ép kích hoạt phần trận văn cấm địa đang tàn khuyết bên dưới cội Tử Trúc. Một luồng mộc linh khí màu xanh biếc từ sâu trong lòng đất trồi lên, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới rễ cây hư ảo ghim chặt lấy rìa của vòng xoáy hư không.

Ngay khi mộc linh khí thuần túy chạm vào rìa không gian vặn vẹo, hạt giống màu đỏ rực nằm giữa tâm bão bỗng nhiên chớp nháy liên hồi. Nó tựa như một sinh vật sống có linh trí, nhanh chóng nhận ra sự trói buộc của trận pháp liền từ bỏ việc thôn phệ vật chất. Một tia sáng đỏ thẫm mỏng như sợi chỉ từ con mắt quỷ dị bắn thẳng ra, dứt khoát bỏ qua tấm lưới rễ cây mà xuyên thấu qua khoảng không. Mục tiêu của nó không phải là nhục thân hay đan điền, mà là đồ đằng hình đầu lâu đang chìm sâu dưới mu bàn tay phải đã hóa thạch của Lâm Mặc.

Tia sáng đỏ găm phập vào ấn ký, lập tức mang theo một luồng tà niệm bạo tàn xông thẳng lên nê hoàn cung. Không gian thức hải của Lâm Mặc rung chuyển dữ dội, tựa như có ngàn vạn mũi kim đâm chọc vào linh hồn. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, quyết đoán thiêu đốt ba giọt hồn huyết nơi mi tâm để dựng lên một bức tường thần thức bảo vệ cốt lõi linh trí. Hai luồng sức mạnh vô hình va chạm nảy lửa khiến không khí xung quanh hắn xuất hiện những gợn sóng méo mó. Cái giá phải trả lập tức hiện rõ, một lọn tóc bên thái dương của hắn nháy mắt bạc trắng, thọ nguyên bị bóc lột mất ròng rã mười năm.

Đừng hòng mượn xác hoàn hồn!

Lâm Mặc lạnh lùng mắng một tiếng, mượn thế phản chấn từ sự va chạm thần thức để ép thân hình bay ngược về phía sau, khó nhọc thoát khỏi phạm vi lực hút cốt lõi của vòng xoáy. Cùng lúc đó, tay trái hắn bấm quyết, ném ra một mặt trận bàn bằng ngọc thạch đã xuất hiện vết rạn. Trận bàn vừa rời tay liền bị hắn chủ động kích bạo, hóa thành vô số ký tự phong ấn màu bạc bám chặt lấy vòng xoáy không gian, tạm thời phong bế tốc độ mở rộng của nó.

Hạt giống hình con mắt rốt cuộc cũng đình chỉ công kích, bị màn ký tự phong ấn ép lùi lại, lơ lửng ngay giữa khe nứt không gian đang nhấp nháy ánh sáng xám xịt. Tuy nhiên, đồ đằng đầu lâu trên tay phải Lâm Mặc giờ đây lại xuất hiện thêm một đường vân máu đỏ rực chạy dọc từ cổ tay lên tận bắp tay. Cánh tay hóa thạch vốn dĩ lạnh lẽo cứng ngắc nay lại tỏa ra một cỗ nhiệt lượng âm ỉ, dường như đã thiết lập xong một loại huyết khế cưỡng chế với thế giới phía sau khe nứt.

Hơi thở của Lâm Mặc dần ổn định lại, nhưng sắc mặt đã nhợt nhạt như tờ giấy bồi. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào khe nứt không gian vừa được tạm thời ổn định thành một cánh cổng hình bầu dục. Xuyên qua lớp màn xám xịt mỏng manh, hắn lờ mờ nhìn thấy hình ảnh một tòa tế đàn bằng đá đen khổng lồ chìm trong biển lửa xanh lục. Mùi hương của Tử Trúc vạn năm từ phía bên kia khe nứt tràn ra, nồng đậm đến mức khiến linh lực trong đan điền hắn tự động vận chuyển, đồng thời làm lộ ra một sự thật kinh hoàng về nguồn gốc của cội trúc bảo hộ gia tộc bấy lâu nay.

Tia sáng đỏ thẫm mỏng như sợi chỉ không nhắm vào mi tâm, mà cắm phập vào đồ đằng đầu lâu mờ nhạt trên cánh tay phải đã hóa thạch của Lâm Mặc. Một luồng tà niệm bạo tàn, lạnh lẽo như dòi trong xương lập tức men theo hệ thống kinh lạc hư ảo, xông thẳng vào nê hoàn cung. Thức hải của hắn chấn động ầm ầm, sương mù thần thức cuồn cuộn cuộn trào tựa như một vùng biển khơi đang hứng chịu cuồng phong thịnh nộ.

Lâm Mặc cắn chặt chót lưỡi để duy trì thanh tỉnh, quyết đoán từ bỏ việc dùng linh lực ngạnh kháng bên ngoài nhục thân. Hắn nhắm nghiền hai mắt, dồn toàn bộ thần thức ngưng tụ thành một tấm khiên vô hình chắn ngay trước cửa ngõ nê hoàn cung. Lớp khiên này bề ngoài tỏ ra vô cùng kiên cố, nhưng thực chất chỉ là một đạo hư chiêu được tạo nên từ ba phần linh lực, bảy phần mộc khí mô phỏng.

Hắn cố tình chừa lại một khe hở mỏng bằng sợi tóc ở góc trái của tấm khiên thần thức. Đây là một nước cờ hiểm nghèo, nhằm dụ dỗ luồng tà niệm kia chui lọt vào vùng không gian do mình kiểm soát hoàn toàn, từ đó dùng mộc bản nguyên chậm rãi vây nhốt.

Thế nhưng, hạt giống hình con mắt lơ lửng ngoài không trung bỗng nhiên rung lên bần bật. Ý thức hoang cổ bên trong tia sáng đỏ cực kỳ xảo quyệt, vừa chạm vào khe hở liền nhận ra cạm bẫy mộc khí đang chực chờ cắn nuốt ở phía sau. Nó gầm lên một tiếng bén nhọn vô thanh, lập tức xoay chuyển chiến thuật.

Thay vì ngoan cố công kích vào sâu trong thức hải, luồng tà niệm dứt khoát rút ngược về. Nó hóa thành vô số sợi tơ máu bám rễ ngay tại cánh tay phải hóa thạch, điên cuồng dung hợp với đồ đằng đầu lâu mờ nhạt. Cảm giác tê dại nháy mắt chuyển thành một cỗ sức nặng ngàn cân đè ép lấy bả vai.

Cánh tay phải của Lâm Mặc giật nảy lên, hoàn toàn thoát khỏi sự điều khiển của chủ nhân. Nó từ từ vươn ra, năm ngón tay cứng ngắc như sắt nguội uốn cong lại, định bóp nát chính yết hầu của hắn. Đồ đằng đầu lâu sau khi hấp thụ tơ máu liền há rộng cái miệng đen ngòm, bắt đầu điên cuồng bòn rút mộc linh khí từ tử trúc trận văn dưới lòng đất. Trận nhãn phát ra tiếng rên rỉ khô khốc, mảng trận văn tàn khuyết bắt đầu bong tróc từng mảng.

Không thể để tà niệm đoạt lấy quyền khống chế trận pháp cấm địa, Lâm Mặc dùng tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một cây trâm gỗ màu xám xịt bay ra, bề mặt khắc chi chít những phù văn an hồn vô cùng phức tạp. Đây là Tỏa Hồn Mộc Trâm, pháp khí bảo mệnh phẩm giai bậc hai hạ phẩm mà hắn đã phải tiêu tốn phân nửa tích lũy của Dược Viên để đổi lấy.

Mượn chút linh khí mỏng manh còn sót lại từ rễ Tử Trúc dưới chân, hắn dùng tay trái vung trâm, xé rách màng không gian vặn vẹo xung quanh.

"Trấn!"

Lâm Mặc quát khẽ một tiếng, tay trái cầm Tỏa Hồn Mộc Trâm hung hăng cắm phập thẳng vào chính huyệt Khúc Trì trên cánh tay phải hóa thạch của mình. Không có máu tươi tuôn ra, chỉ có một tiếng kim loại va chạm chát chúa vang dội khắp đáy hố.

Phù văn trên mộc trâm bùng lên ánh sáng xanh thẳm, phối hợp cùng mộc bản nguyên trong đan điền tạo thành một đạo phong ấn hình vòng tròn, gắt gao ghim chặt đồ đằng đầu lâu lại. Tà niệm bị khóa chặt không thể tiếp tục lan tràn, nhưng sự phản kháng điên cuồng của nó lại mang đến một cái giá tàn khốc.

Lực lượng xung kích dội ngược lên nê hoàn cung khiến ba giọt tinh hồn căn cơ của Lâm Mặc bốc cháy xèo xèo rồi bốc hơi hoàn toàn. Tầm nhìn của hắn tối sầm lại trong tích tắc. Bán kính thần thức vốn đang vươn xa mười trượng nay bị chém đứt phăng, vĩnh viễn thu hẹp mất ba trượng, tạo thành một điểm mù không thể vãn hồi. Cùng lúc đó, cánh tay phải triệt để mất đi nhiệt độ, biến thành một khối đá ký sinh liên tục bòn rút linh lực tự nhiên quanh người hắn chỉ để duy trì trạng thái không tan rã.

Hạt giống hình con mắt bên ngoài mất đi sự liên kết cốt lõi, ánh đỏ trên thân liền mờ đi quá nửa. Nó rơi lạch cạch xuống một tảng đá nứt nẻ, đình chỉ việc thôn phệ không gian. Nhưng trước khi Lâm Mặc kịp điều tức, từ vết nứt ngang của hạt giống, một giọt chất lỏng màu đen đặc kịt chậm rãi rỉ ra. Giọt chất lỏng này lơ lửng giữa không trung, tản ra một cỗ dao động khí tức quen thuộc đến mức khiến đồng tử Lâm Mặc co rút kịch liệt. Đó rõ ràng là linh lực ba động từ công pháp hạch tâm của Tôn gia.

thức hải. Tia sáng đỏ sậm lướt qua khoảng không, tinh chuẩn cắm phập vào đồ đằng hình đầu lâu đang mờ nhạt trên mu bàn tay phải đã vôi hóa của Lâm Mặc. Một luồng tử khí âm hàn nháy mắt bùng nổ, dọc theo huyết nhục lan tràn.

Tàn hồn vốn đã bị phong ấn chết lặng bên trong cánh tay bỗng nhiên sống lại, hấp thu cuồng bạo sức mạnh từ tia sáng quỷ dị. Cánh tay phải của hắn đột ngột mất khống chế, gập ngược lại với một góc độ vặn vẹo. Nắm đấm cứng như đá tảng vung lên, năm ngón tay hóa thạch gắt gao bóp chặt lấy yết hầu của chính chủ nhân.

Khí quản bị siết nghẹt khiến hô hấp của Lâm Mặc đình trệ, tầm nhìn bắt đầu xuất hiện những vệt đen lốm đốm. Hắn lập tức vận chuyển thần thức hóa thành từng sợi gai nhọn, định hung hăng đâm vào cánh tay cắn nuốt tà niệm. Thế nhưng, thứ tà niệm này lại mang theo linh trí cực kỳ xảo quyệt.

Nó hoàn toàn không ngưng tụ thành hình thể để nghênh chiến, mà trực tiếp phân tán thành vô số luồng hắc khí lẩn khuất dưới lớp da. Không chỉ né tránh bẫy thần thức, đồ đằng đầu lâu còn há miệng rộng, điên cuồng bòn rút mộc linh khí từ mạng lưới rễ cây hư ảo của trận pháp cấm địa để gia cố lực đạo bóp cổ.

Mộc linh khí bị rút cạn khiến mảng trận văn dưới chân Lâm Mặc bắt đầu bong tróc, ánh sáng xanh biếc chớp tắt liên hồi rồi chực chờ sụp đổ. Nhận ra tà niệm đang mượn lực đánh lực, hắn hiểu nếu tiếp tục giằng co thì người cạn kiệt trước chắc chắn là mình.

Mượn đao giết người, để xem ngươi cứng đầu hay hư không bá đạo hơn!

Lâm Mặc thầm nghĩ, quyết đoán thay đổi chiến thuật. Hắn đình chỉ việc tranh đoạt quyền kiểm soát mộc linh khí, chủ động triệt tiêu toàn bộ linh lực hộ thể quanh người. Vòng xoáy không gian xám xịt mất đi lực cản liền bành trướng, những lưỡi dao gió mang theo lực thiết cát hư không hung hăng cạo xát lên da thịt hắn.

Cảm nhận được sự uy hiếp trí mạng từ bên ngoài, tà niệm buộc phải từ bỏ việc công kích. Nó vội vàng phân tách một phần tử khí âm hàn để bảo vệ vật chứa là thể xác của hắn, khiến lực siết ở yết hầu chợt lỏng lẻo đi một phân.

Chỉ chờ đúng một nhịp thở ngắn ngủi ấy, bàn tay trái của Lâm Mặc như chớp vung lên. Một đoạn Tỏa Hồn Mộc Trâm thô ráp, tỏa ra mùi hương gỗ mục nát xuất hiện giữa hai ngón tay hắn. Đây là pháp khí trấn hồn do đích thân gia chủ đời trước lưu lại, chuyên dùng để khắc chế tà túy.

Lâm Mặc không chút do dự, vận dụng mười phần linh lực còn sót lại, cắm ngập mũi trâm gỗ thẳng vào tâm đồ đằng đầu lâu trên mu bàn tay phải. Tiếng gào thét thê lương vang vọng thẳng vào màng nhĩ, hắc khí đang bạo động lập tức bị những đường vân gỗ trên mộc trâm ghim chặt, không thể nhúc nhích.

Để đổi lấy một đòn phong ấn này, cái giá phải trả hoàn toàn không hề nhỏ. Tỏa Hồn Mộc Trâm cưỡng ép dung hợp với tàn hồn khiến toàn bộ dây thần kinh cảm giác trên cánh tay phải của Lâm Mặc bị triệt tiêu hoàn toàn, hóa thành một khúc gỗ chết vô tri vô giác.

Tồi tệ hơn, lực lượng đâm xuống quá mạnh khiến mũi trâm xuyên thấu qua lòng bàn tay, găm sâu vào khối đá tảng chứa trận nhãn bên dưới. Lực lượng phong ấn bá đạo trực tiếp cắt đứt sự liên kết của đoạn linh mạch cấp sơ giai tại cấm địa. Tấm lưới rễ cây hư ảo che chắn vòng xoáy không gian nháy mắt vỡ vụn thành từng điểm sáng li ti.

Trận văn bảo vệ bong tróc toàn diện, hạt giống hình con mắt đỏ rực giữa tâm bão mất đi sự kiềm chế liền phát ra ánh sáng chói lòa. Nó bắt đầu dung hợp với chiếc chuông đồng nứt nẻ, tạo ra một lực hút hố đen cường đại gấp mười lần lúc trước.

Đất đá dưới chân Lâm Mặc nứt toác, toàn bộ không gian đáy hố sâu bắt đầu sụp đổ hướng về phía tâm chấn vặn vẹo. Giữa ranh giới sinh tử, ánh mắt Lâm Mặc vô tình đảo qua mặt cắt của khối đá tảng vừa vỡ nát, phát hiện một khối tinh thạch màu tím sậm đang nhịp đập chậm rãi tựa như trái tim cốt tủy của Tử Trúc Lĩnh.

Mục tiêu của tia sáng đỏ thẫm kia chính là đồ đằng hình đầu lâu đang rục rịch sống lại trên mu bàn tay phải của hắn. Ngay khoảnh khắc sợi chỉ máu chuẩn bị cắm phập vào da thịt, bàn tay trái của Lâm Mặc đã vung lên tàn nhẫn. Tỏa Hồn Mộc Trâm mang theo một luồng thanh khí sắc bén đâm xuyên qua lớp vảy sừng, ghim chặt ngay chính giữa ấn ký hắc ám. Một tiếng rít gào vô thanh nổ tung trong thức hải khiến tầm nhìn của hắn tối sầm. Tà niệm bị khóa chặt không cam lòng chịu trói, nó lập tức men theo sự kết nối của trận pháp cấm địa, điên cuồng hút lấy mộc linh khí xung quanh để làm mòn thân trâm.

Nhận ra đầu gỗ trâm bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti do bị mộc linh khí đồng hóa, Lâm Mặc không dồn thêm thần thức để gia cố phong ấn mà làm một hành động trái ngược hoàn toàn. Ngón tay hắn miết mạnh lên lệnh bài Trưởng lão bên hông, dứt khoát cắt đứt toàn bộ liên kết quyền hạn với hạch tâm cấm địa. Tấm lưới rễ cây hư ảo đang giằng co với vòng xoáy không gian lập tức mất đi nguồn cung cấp linh lực, nhanh chóng héo rũ rồi tan biến. Tà niệm trên tay phải vừa há miệng định cắn nuốt linh khí liền bị hụt hẫng. Luồng sức mạnh chống trả đột ngột sụp đổ khiến nó rơi vào trạng thái đình trệ trong nửa nhịp thở.

Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc rót toàn bộ linh lực hệ mộc tinh thuần từ Đan điền vào thẳng Tỏa Hồn Mộc Trâm. Một đạo trận văn phong tỏa lóe sáng, triệt để đóng đinh tà hồn xuống sâu dưới lớp xương xúm xít. Hạt giống con mắt giữa tâm bão hư không dường như cảm nhận được đồng loại bị trấn áp, ánh sáng đỏ rực của nó chớp nháy đầy phẫn nộ. Nhận ra việc đoạt xá đã thất bại, nó lập tức thay đổi sách lược. Hạt giống phóng ra hàng chục sợi tơ máu quấn chặt lấy cổ tay phải đã hóa thạch của Lâm Mặc. Lực kéo từ vòng xoáy không gian mượn những sợi tơ này tăng lên gấp mười lần, thô bạo lôi tuột thân hình hắn trượt dài trên nền đá lởm chởm.

Không còn màng hộ thể, những luồng gió lốc mang theo lực lượng thiết cát của hư không thi nhau cứa vào da thịt hắn. Lâm Mặc vỗ mạnh vào túi trữ vật, ném ra một mặt khiên đồng thau cấp một thượng phẩm chắn ngang trước mặt. Thế nhưng, pháp khí phòng ngự chưa kịp kích hoạt toàn bộ trận văn đã bị bão không gian chém thành bốn mảnh vụn vỡ, rơi lả tả xuống bùn lầy. Sự hy sinh của tấm khiên chỉ đổi lại được một hơi thở bình yên. Cái giá phải trả cho việc dùng nhục thân chống đỡ dư chấn hư không là toàn bộ ống tay áo pháp bào bị tước nát. Làn da cánh tay trái phơi trần trước gió lốc bắt đầu xuất hiện những mảng kết tinh màu xám tro. Cảm giác tê dại lan tràn khiến năm ngón tay hắn cứng đờ, hoàn toàn mất đi khả năng kết ấn.

Lực kéo vặn vẹo ngày một hung hãn, lôi xệch nửa thân người Lâm Mặc chìm vào ranh giới của vòng xoáy xám xịt. Đúng lúc này, hạt giống con mắt màu đỏ bỗng nhiên nứt toác, để lộ ra một khe hở không gian đen ngòm to lớn bằng cả thân người. Từ sâu trong khe hở chân không ấy, một vật thể chậm rãi trôi dạt ra ngoài, phát ra ánh sáng bạc tĩnh mịch. Đó là một chiếc lá Tử Trúc khô héo nhưng lại được khắc kín những trận văn viễn cổ mà Lâm Mặc chưa từng nhìn thấy trong điển tịch gia tộc. Lệnh bài Trưởng lão bên hông hắn dường như sinh ra hô ứng, đột nhiên rung lên bần bật. Sợi dây tơ vàng tự động bứt đứt, tấm lệnh bài bằng ngọc bích lóa lên một tia sáng rồi bay vút vào trong khe hở, biến mất không dấu vết.

Việc đánh mất vật chứng quan trọng nhất của thân phận Trưởng lão khiến đáy lòng Lâm Mặc trầm xuống. Hắn cắn răng định dùng thần thức níu kéo nhưng đã muộn. Chưa kịp thích ứng với dị biến, một luồng âm phong lạnh buốt từ trong khe nứt không gian tràn ra ngoài. Một bàn tay khô khốc, chỉ còn da bọc xương với những móng tay nhọn hoắt màu lục bích đột ngột vươn ra, tóm chặt lấy cổ chân hắn lôi mạnh xuống vực thẳm.
0