Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 158: Cảnh Tượng Rùng Rợn Ẩn Giấu

Đăng: 25/07/2026 12:58 3,713 từ 1 lượt đọc
Huyết quang từ khối ngọc bài Tru Diệt bùng lên như một chiếc lồng giam thực thụ, tước đoạt toàn bộ mộc linh khí tự nhiên trong không khí. Lâm Mặc cảm nhận rõ rệt đường dẫn linh lực giữa đan điền và hoàn cảnh xung quanh bị một lực lượng vô hình cắt đứt phăng. Làn sương đỏ rực không lơ lửng vô định mà nhanh chóng ngưng tụ thành vô số sợi tơ máu li ti. Chúng sắc bén như lưỡi đao, đan chéo nhau thành một tấm võng lớn lao thẳng về phía hắn. Không gian thạch thất vốn chật hẹp, nay mất đi nguồn tiếp tế linh khí, lập tức biến thành một lò sát sinh không có góc chết.

Từ khe nứt dưới bệ đồng thau, chủ nhân của bàn tay quấn băng vải gầm lên một tiếng trầm đục mang theo sự phẫn nộ tột cùng. Kẻ này đang mượn lực từ ngọc bài, định cưỡng ép xé rách khe hở không gian để đưa chân thân thoát ra ngoài. Lâm Mặc cắn chặt răng, tay trái vung mạnh một xấp ba tấm Thủy Giáp Phù ra phía trước. Bề mặt phù lục vừa bốc cháy đã tạo ra ba lớp màng nước dày đặc, đan xen vào nhau cản lại đợt tơ máu đầu tiên. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên khi thủy khí và huyết quang va chạm, nhưng đây chỉ là đòn nhử, mục tiêu thực sự của hắn hoàn toàn nằm ở hướng khác.

Ngay khi lớp thủy giáp mỏng manh bị tơ máu xé nát bấy, chân phải Lâm Mặc đạp mạnh xuống nền gạch ướt lạnh. Hắn không dùng linh lực ngoại phóng, mà dồn luồng sinh cơ đặc thù từ cánh tay phải đã hóa mộc tủy truyền thẳng xuống hệ thống địa mạch bên dưới. Dưới lớp gạch nứt nẻ, phần rễ của sinh vật vảy rồng vừa bị sương mù bóc trần lập tức phản ứng mãnh liệt với mộc bản nguyên. Một đoạn rễ phụ thô ráp đâm toạc mặt đá, quất mạnh vào khối ngọc bài Tru Diệt đang lơ lửng, làm quỹ đạo sát trận lệch đi nửa thốn.

"Mộc tủy đồng hóa? Tiểu tử nhà ngươi dám mượn lực cấm địa phản phệ!"

Thanh âm khàn đục vang lên mang theo một tia kinh ngạc xen lẫn hàn ý. Lão quái vật dưới khe nứt lập tức nhận ra lớp phòng ngự bằng Thủy phù chỉ là mồi nhử để kéo dài thời gian cho Lâm Mặc kích động địa mạch. Bàn tay khô quắt bám trên mép đồng thau không tiếp tục cạy mở khe nứt, mà đột ngột biến trảo thành ấn. Kẻ địch dứt khoát từ bỏ việc công kích diện rộng bằng tơ máu, chuyển sang phóng xuất một tia thần thức hóa hình thành mũi dùi đen ngòm, đâm thẳng vào mi tâm đối thủ.

Tốc độ của mũi dùi thần thức quá nhanh, lại mang theo cỗ uy áp vượt xa cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ. Lâm Mặc không thể né tránh trong không gian bị phong tỏa, đành cắn răng kích hoạt khối ngọc bội Tỳ Hưu giấu dưới lớp áo. Đây là pháp khí trấn trạch phòng ngự thần hồn duy nhất mà gia chủ đời trước để lại. Ngọc bội lóe lên ánh sáng vàng nhạt, huyễn hóa ra hư ảnh một đầu thú ngửa cổ rống giận, va chạm trực diện với mũi dùi đen. Một tiếng vỡ nát vang lên, khối ngọc quý giá nổ tung thành một đám bột phấn mịn, triệt để tan biến khỏi thế gian.

Cái giá phải trả cho việc đỡ đòn tấn công vượt cấp không hề rẻ. Tuy hư ảnh Tỳ Hưu cản được phần lớn lực sát thương chí mạng, dư chấn thần thức vẫn xuyên thấu qua lớp phòng ngự cuối cùng. Mắt trái của Lâm Mặc tối sầm lại, võng mạc xuất hiện vô số điểm đen li ti, thị lực tạm thời mất trắng. Một dòng máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, chảy dọc xuống gò má nhợt nhạt, mang theo cảm giác đau nhói như bị kim châm đâm thẳng vào thức hải. Trận chiến thế này, mỗi một nhịp thở đều phải đánh đổi bằng tài nguyên hoặc một phần thân thể.

Dù tầm nhìn bị hạn chế, Lâm Mặc không có nửa điểm lùi bước. Khối ngọc bài Tru Diệt sau khi bị rễ cây quất trúng đã rơi xuống mặt đất, tình cờ lăn sát vào nửa chiếc chìa khóa ngọc bích từ thuở sơ khai. Hai vật thể mang thuộc tính hoàn toàn trái ngược vừa chạm nhau, trận văn phong ấn xỉn màu trên chìa khóa bỗng nhiên bừng sáng. Nó cộng hưởng mãnh liệt với linh khí cổ xưa, tạo ra một luồng lực lượng hút đẩy kỳ dị, trực tiếp giam cầm ngọc bài sát trận vào một góc thạch thất.

Áp lực phong tỏa linh khí tạm thời bị xé rách một lỗ hổng nhỏ, đủ để một tia mộc linh khí hiếm hoi tràn vào đan điền. Lâm Mặc lập tức thu liễm tâm thần, dùng con mắt phải còn lại đánh giá cục diện. Hắn biết rõ lão quái vật dưới khe nứt đang bị kẹt lại bởi quy tắc phong ấn của thạch thất, sức mạnh vươn ra chỉ là phần ngọn. Thay vì lùi về phía cửa đá đã đóng kín để tìm đường thoát, hắn quyết định bước tới một bước, mũi giày đạp lên nửa chiếc chìa khóa ngọc bích. Hắn muốn mượn vật chứng cổ xưa này để thiết lập một trận nhãn mới, đảo ngược hoàn toàn quyền khống chế không gian.

Âm thanh nứt vỡ khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng, tựa như băng mỏng bị búa tạ nện xuống. Mũi dùi thần thức đen ngòm hung hăng đâm sầm vào vầng sáng nhu hòa chói lọi phát ra từ miếng ngọc bội Tỳ Hưu trước ngực Lâm Mặc. Pháp khí phòng ngự thần hồn bậc hai này chỉ kịp gồng lên trong nửa cái chớp mắt trước khi bề mặt ngọc bích xuất hiện hàng loạt vết rạn chân chim. Ngay sau đó, ngọc bội nổ tung thành một đám bột phấn lấp lánh, triệt để đánh mất linh tính.

Dù đã được cản lại chín phần uy lực, dư chấn của đòn tấn công vẫn xuyên thấu vào thức hải Lâm Mặc. Hắn không hộc máu, nhưng hai hốc mắt tức thì trào ra hai dòng huyết lệ đỏ thẫm, thị giác nhòe đi trong một mảng sương mù đục ngầu. Nghiêm trọng hơn, luồng linh lực đang luân chuyển quanh chu thiên của hắn bị ép cho đình trệ, khiến ba ngón tay trên bàn tay trái co rút lại, tê rần như bị đóng băng.

Đối mặt với uy áp vượt trội, Lâm Mặc cắn chặt chóp lưỡi để duy trì sự tỉnh táo, lập tức đưa ra một quyết định liều lĩnh. Hắn không lùi lại phòng thủ mà hất mạnh vạt áo, dùng chút linh lực mỏng manh cuốn lấy đám bột ngọc Tỳ Hưu vừa vỡ vụn. Đám bột mang theo tàn dư thần thức của hắn hóa thành một luồng ám khí sắc bén, bắn ngược trở lại phía khối ngọc bài Tru Diệt đang lơ lửng. Đây là đòn nhử thứ hai, cốt để ép đối phương phải phân tâm bảo vệ trận nhãn.

Lão quái vật dưới khe nứt bật ra một tiếng cười lạnh lẽo, tràn đầy khinh miệt. Kẻ địch lập tức nhìn thấu mưu đồ vây ngụy cứu triệu này, hoàn toàn bỏ mặc khối ngọc bài đang tỏa huyết quang. Bàn tay quấn băng vải đột ngột buông lỏng mép đồng thau, mười ngón tay gầy guộc kết thành một đạo pháp ấn kỳ dị mang theo tử khí nồng đậm. Thay vì dồn ép Lâm Mặc, mục tiêu của lão lại nhắm thẳng vào đoạn rễ phụ vảy rồng đang trồi lên từ địa mạch.

Một luồng hắc khí hình đầu lâu từ kẽ tay lão quái vật lao vút ra, cắn phập vào thân rễ phụ mang theo sức mạnh ăn mòn khủng khiếp. Ngay khi hắc khí chạm vào mộc bản nguyên, một lớp trận văn ẩn giấu dưới lớp vảy rồng bỗng nhiên rực sáng, phát ra tiếng xèo xèo như mỡ sôi. Xuyên qua tầm nhìn mờ ảo, đồng tử Lâm Mặc kịch liệt co rút khi nhận ra đồ án hình hoa sen đen sáu cánh lóe lên giữa trận văn.

Hắc Liên Khống Mộc Quyết của Tà Tông Nam Cương.

Lâm Mặc khàn giọng thốt lên, thanh âm mang theo sự chấn động khó giấu. Hắn rốt cuộc cũng hiểu rõ thân phận của kẻ đang bị phong ấn dưới nền thạch thất. Lão quái vật này không phải tu sĩ bình thường, mà là dư nghiệt của Tà Tông từng bị các đại tông môn vây trào hàng trăm năm trước, kẻ chuyên dùng tà thuật để rút cạn linh mạch bồi dưỡng ma thể.

Tiểu bối kiến thức không tồi, nhưng đã muộn rồi.

Giọng nói khàn đục từ dưới khe nứt mang theo sự tàn nhẫn xen lẫn đắc ý. Luồng hắc khí đã mượn đường qua đoạn rễ phụ, dọc theo hệ thống địa mạch điên cuồng lan tràn về phía cội Tử Trúc ở trung tâm cấm địa. Nếu để tà khí ô nhiễm đến gốc rễ bản nguyên, toàn bộ linh mạch của Lâm gia sẽ triệt để biến thành đất chết.

Không còn đường lui, Lâm Mặc dứt khoát giơ cánh tay phải đã hóa mộc tủy lên cao. Hắn điên cuồng thúc giục mộc linh khí trong đan điền, cưỡng ép đảo ngược chiều lưu chuyển của công pháp, biến cánh tay thành một điểm thu hút tà khí. Từng luồng sương đen lập tức chuyển hướng, từ bỏ việc xâm nhập sâu vào địa mạch mà tràn thẳng vào cánh tay phải của hắn. Lớp da thịt vốn đang tỏa ánh sáng lục nhạt nhanh chóng xám xịt lại, từng mảng vảy mộc tủy bong tróc, rơi lả tả xuống nền gạch tạo thành những vết cháy đen kịt.

…ực kỳ kinh người, xé rách cả luồng không khí ẩm mốc trong thạch thất, để lại một vệt đen gợn sóng giữa hư không.

Lâm Mặc không lùi bước, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn của một tu sĩ quen sống trên lằn ranh sinh tử. Hắn cắn nát viên Tủy Băng Đan đã giấu sẵn dưới lưỡi từ lâu. Hàn khí cực độ lập tức bạo phát, chạy dọc theo chu thiên, cưỡng ép thức hải đang rung chuyển của hắn đóng băng tạm thời. Đồng thời, tay trái hắn vung lên, ném mạnh một khối mai rùa xỉn màu cản ngay trước mặt. Đây vốn là Huyền Quy Thuẫn tàn khuyết, kiện pháp khí phòng ngự duy nhất gia tộc cấp cho hắn, bề mặt đã sớm chi chít vết rạn.

Mũi dùi thần thức đen ngòm đâm sầm vào khối mai rùa, phát ra một tiếng va chạm trầm đục như tiếng chuông báo tử. Huyền Quy Thuẫn chỉ gồng gánh được nửa nhịp thở liền vỡ vụn thành vô số mảnh linh tài lả tả rơi xuống. Thế nhưng, mục đích thực sự của Lâm Mặc hoàn toàn không phải là dùng phế phẩm để cản đòn sát thủ. Ngay khoảnh khắc pháp khí nổ tung, một đạo phù văn màu tím nhạt được giấu kín bên trong lớp vỏ rùa bất ngờ bừng sáng. Nó vặn vẹo trong không trung, hóa thành một tấm lưới linh lực mang theo khí tức lôi điện bủa vây lấy tia thần thức của kẻ địch.

"Tử Điện Khốn Thần Phù? Tiểu bối nhà ngươi dám dùng pháp bảo tự bạo để giăng bẫy bổn tọa!" Lão quái vật dưới khe nứt gầm lên giận dữ, thanh âm mang theo sự kinh ngạc không che giấu.

Lão tu sĩ tà tông lập tức nhận ra thế trận đã bị xoay chuyển. Tấm lưới lôi điện kia đang mượn lực hút từ địa mạch Tử Trúc để trói buộc, định kéo ngược thần thức của lão vào sát trận trên vách đá. Không chút do dự, đối thủ dứt khoát tự bạo đoạn thần thức vừa phóng ra. Một tiếng nổ vô thanh chấn động trong cõi u minh, triệt để cắt đứt liên hệ, giúp lão hóa giải nguy cơ bị lôi điện dội ngược vào bản thể.

Biến cố này khiến kẻ địch triệt để thay đổi chiến thuật. Nhận thấy việc đả thương Lâm Mặc trong thời gian ngắn là không thể, lão không thèm để mắt đến hắn nữa mà dồn toàn lực nhắm vào mục tiêu cốt lõi. Từ trong khe nứt dưới bệ đồng thau, vô số luồng hắc khí cuồn cuộn dâng lên, ngưng tụ lại thành hình dạng ba đóa sen đen quỷ dị. Hắc Liên Khống Mộc Quyết chính thức bạo phát, tản mát ra tử khí hủ bại đặc trưng, nhắm thẳng vào đoạn rễ phụ vảy rồng đang giãy giụa trên mặt gạch.

Những bông sen đen kịt xoáy tròn trên không trung, sau đó cắn phập vào lớp vỏ vảy rồng của mộc bản nguyên. Từng luồng khói độc xèo xèo bốc lên, ăn mòn sinh cơ thuần khiết với tốc độ cực nhanh. Những đường gân xanh biếc trên rễ cây bắt đầu chuyển sang màu xám xịt. Nếu để tà thuật này hoàn toàn cắm rễ và luyện hóa mạch ngầm, toàn bộ linh mạch Tử Trúc Lĩnh sẽ bị ô nhiễm tà khí, gia tộc họ Lâm coi như tuyệt diệt.

Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, đưa ra quyết định tàn khốc nhất. Hắn không dùng linh lực tấn công những đóa sen đen, bởi hắn biết tu vi Luyện Khí viên mãn của mình xông vào chỉ như muối bỏ bể. Thay vào đó, hắn cắm thẳng năm ngón tay trái vào vết thương xé rách trên cánh tay phải đã hóa mộc tủy. Hắn vận chuyển công pháp nghịch lưu, cưỡng ép rút ra một giọt tâm huyết dung hợp cùng bản nguyên thọ mệnh.

Ngay khi giọt máu đỏ tươi mang theo ánh sáng bích lục rơi xuống nền gạch, mái tóc đen nhánh bên thái dương của Lâm Mặc lập tức bạc trắng đi một mảng lớn. Thính giác hai tai hắn nổ tung, máu tươi rỉ ra từ màng nhĩ, triệt để tước đoạt khả năng nghe âm thanh xung quanh. Đổi lại cái giá cắt đứt thọ nguyên và hủy hoại nhĩ căn, giọt tâm huyết kia lập tức thẩm thấu vào hệ thống trận văn dưới lòng đất.

Mộc tủy kết hợp cùng tâm huyết tạo ra một ngọn lửa màu lục thẫm, men theo mạng lưới rễ cây bùng cháy dữ dội. Hỏa diễm không thiêu rụi rễ trúc mà bám chặt lấy lớp vỏ, tạo thành một tầng cương khí cách ly tuyệt đối. Ba đóa hắc liên đang điên cuồng cắn xé rễ phụ lập tức bị thiêu đốt, phát ra tiếng rít gào thê lương rồi vỡ nát thành từng mảnh hắc khí tản mát.

Cục diện giằng co tạm thời bị phá vỡ, nhưng dư ba của sự va chạm tà - chính đã để lại một hậu quả vật chất không thể xóa nhòa. Một cánh hoa sen đen nhánh rơi rụng xuống, không tan biến mà dung nhập, hóa thành một ấn ký hình đầu lâu in sâu vào thân rễ vảy rồng. Cùng lúc đó, dưới đáy khe nứt sâu thẳm, lớp phong ấn bằng đồng thau cuối cùng phát ra tiếng rạn nứt giòn giã, để lộ ra một góc quan tài bằng gỗ ngọc âm trầm mục nát.

Tốc độ của mũi dùi thần thức nhanh như thiểm điện, xuyên thủng lớp không khí vặn vẹo, găm thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Cơn đau nhói dội lên khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi, nhưng sâu trong đôi mắt xám tro lại lóe lên sự tỉnh táo lạnh lẽo. Hắn đã bị lừa. Lão quái tà tông tung đòn hiểm không phải để lấy mạng một tu sĩ Luyện Khí nhỏ nhoi, mà chỉ nhằm ép hắn lùi bước phòng thủ. Ngay khoảnh khắc Lâm Mặc phân tâm, ba đóa hắc liên ngưng tụ từ sương mù xám tro đã lặng lẽ nở rộ ngay trên đoạn rễ phụ vảy rồng.

Cánh hoa đen ngòm mang theo tử khí nồng đậm cắm ngập vào lớp vỏ thô ráp của sinh vật cổ xưa. Chúng giống như những con đỉa đói khát, điên cuồng hút lấy sinh cơ mộc thuộc tính tinh thuần nhất. Từng đường gân lá màu tím nhạt trên thân rễ bỗng chốc co giật, lụi tàn rồi nhanh chóng chuyển sang sắc xám tro mục nát. Lão quái vật dưới khe nứt vô cùng giảo hoạt, đã dồn toàn bộ lực lượng còn sót lại để đoạt lấy mộc bản nguyên, xem nó như chiếc phao cứu sinh duy nhất để thoát khỏi phong ấn.

Tác dụng của Tủy Băng Đan trong kinh mạch Lâm Mặc bắt đầu tiêu tán với tốc độ chóng mặt. Hàn khí mong manh không còn đủ sức áp chế luồng nhiệt độc đang thiêu đốt từ cánh tay phải. Nếu để ba đóa hắc liên hủ hóa hoàn toàn đoạn rễ này, toàn bộ hệ thống địa mạch của Tử Trúc Lĩnh sẽ bị ô nhiễm. Cấm địa Lâm gia không những bị hủy diệt, mà oán khí tích tụ sẽ biến nơi đây thành một khu vực tử địa tuyệt luân không thể vãn hồi.

Không thể chần chừ thêm nửa nhịp thở, Lâm Mặc rút cạn một thành chân nguyên cuối cùng cùng mười năm thọ mệnh, cưỡng ép rót thẳng vào lá bùa màu vàng óng đang kẹp chặt giữa hai ngón tay trái. Đây là Canh Kim Trảm Mộc Phù, một tấm phù lục cấp hai thượng phẩm mang thuộc tính kim cực đoan. Hắn không ném bùa về phía kẻ địch dưới vực sâu, mà dứt khoát vỗ thẳng nó vào phần rễ trúc đang bị hắc liên bám lấy.

Phá cho ta!

Lâm Mặc khẽ gầm lên trong cuống họng. Kim khắc Mộc, thuộc tính kim duệ vừa chạm vào sinh cơ liền bùng nổ dữ dội. Ánh sáng vàng chói lóa ngưng tụ thành một lưỡi búa hư ảo, mang theo sát phạt chi khí chém phăng đi nửa đoạn rễ đã chuyển màu xám tro. Ba đóa hắc liên mất đi nguồn cung cấp bản nguyên lập tức phát ra tiếng rít the thé như ác quỷ, vỡ vụn thành vô số điểm đen li ti rồi tan biến vào không khí.

Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc tự tay chặt đứt liên kết bản nguyên lập tức giáng xuống. Linh lực phản chấn dọc theo hệ thống địa mạch dội ngược vào cơ thể Lâm Mặc. Cánh tay phải của hắn vốn đang dung hợp mộc tủy bỗng nhiên cứng đờ. Lớp da thịt từ cổ tay kéo dài đến tận khuỷu tay khô quắt lại chỉ trong chớp mắt, biến thành một khúc gỗ chết xám xịt. Cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là sự hoại tử hoàn toàn, triệt để mất đi tri giác lẫn khả năng ngưng tụ linh lực.

Từ dưới đáy khe nứt, lão quái vật gầm lên một tiếng phẫn hận tột độ khi thấy mồi ngon bị hớt tay trên. Kẻ địch lập tức nhận ra thủ đoạn tráng sĩ chặt tay của tiểu bối Lâm gia, dứt khoát từ bỏ việc đồng hóa mộc khí. Bàn tay quấn băng vải đen vung mạnh lên không trung. Năm ngón tay gầy gò đột ngột vỡ nát, hóa thành năm sợi xích sắt rỉ sét mang theo ngọn lửa U Minh xanh lè lao vút ra khỏi khe hở. Lão tà tu quyết định dùng bạo lực, cưỡng ép kéo toàn bộ phần rễ vảy rồng còn lại cùng mặt nền thạch thất chìm xuống vực sâu.

Tiếng đá tảng nứt toác vang lên đinh tai nhức óc, lấn át cả tiếng rít của trận phong bạo linh khí. Trận văn bảo vệ nền gạch mất đi mộc linh khí chống đỡ liền đứt gãy từng mảng lớn. Những vệt sáng lục nhạt lập lòe rồi tắt lịm, nhường chỗ cho sức kéo kinh hoàng từ năm sợi xích sắt. Mặt sàn thạch thất vốn kiên cố nay vỡ vụn như một miếng đậu hũ bị lực mạnh ép xuống.

Lâm Mặc lảo đảo lùi sát vào vách tường, mượn nhờ vách đá lạnh lẽo để giữ thăng bằng. Bàn tay trái của hắn gắt gao ôm lấy nửa đoạn rễ vảy rồng vừa cướp lại được. Bề mặt nó vẫn còn vương lại một chút chất lỏng màu tím nhạt, tỏa ra sinh cơ thuần khiết đối lập hoàn toàn với tử khí xung quanh. Đây chính là mộc bản nguyên trân quý nhất, vật chứng cho sự tồn vong của gia tộc mà hắn phải liều mạng đánh đổi bằng một cánh tay.

Thế nhưng, nguy cơ tàn khốc thực sự lúc này mới hiện rõ. Sàn đá giữa thạch thất hoàn toàn sụp đổ, bụi mù tản đi, để lộ ra cảnh tượng rùng rợn ẩn giấu bên dưới lớp địa mạch hàng trăm năm nay. Không phải là một hang động tăm tối, mà là một quả kén khổng lồ đan xen giữa vô số thi hài và rễ cây khô héo. Ngay khi ánh sáng từ khối ngọc bài Tru Diệt chiếu xuống, quả kén đột ngột ngừng nhịp đập. Một âm thanh xé rách màng nhĩ vang lên, lớp vỏ kén nứt ra một khe hở đẫm máu. Từ bên trong, một con mắt dựng đứng màu vàng kim mang theo uy áp Hóa Hình thình lình mở ra, khóa chặt lấy thân ảnh Lâm Mặc.
0