Chương 174: Cách Mắt Trận Dưới Lòng Đất
Đăng: 27/07/2026 08:55
3,749 từ
2 lượt đọc
Con dơi máu nhỏ bé lượn vòng quanh cội Tử Trúc, đôi cánh mỏng tang vỗ nhẹ nhưng lại kéo theo những luồng tà khí đỏ rực xé rách sương mù. Nó không hề để mắt tới hai gã tu sĩ Trúc Cơ bên dưới, mục tiêu duy nhất của thứ tà vật này chính là giọt Mộc Bản Nguyên đang ẩn giấu sâu trong lõi thân trúc. Lâm Mặc biến sắc, tay áo vung lên, ba tấm Thanh Mộc Tỏa Khí Phù lập tức hóa thành ba đạo thanh quang bắn vọt ra. Phù lục bốc cháy giữa không trung, đan kết thành một tấm lưới linh khí mang mộc thuộc tính tinh thuần, hung hăng úp chụp lấy con huyết dơi nhằm phong tỏa hoàn toàn không gian trốn chạy của nó.
Đòn đánh này nhìn như dốc toàn lực vây khốn, thực chất chỉ là hư chiêu ép góc. Tay phải Lâm Mặc đã âm thầm bóp nát một viên hạ phẩm linh thạch, rót linh lực vào trận bàn điều khiển tàn trận của Dược Viên để chuẩn bị sát chiêu thực sự từ dưới lòng đất. Thế nhưng con dơi máu dường như được một tia thần thức cực kỳ xảo quyệt điều khiển. Ngay khi chạm mặt lưới thanh quang, cơ thể nó đột ngột nổ tung thành một đám sương máu li ti. Tấm lưới phù lục mất đi mục tiêu, bắt hụt vào khoảng không rồi tan biến thành những điểm sáng xanh nhạt rụng lả tả xuống nền đất ẩm.
Đám sương máu không hề tiêu tán mà lập tức chia làm hai luồng rõ rệt. Một luồng mỏng manh vút thẳng lên đỉnh đầu, nương theo sức gió định trốn khỏi phạm vi cấm địa để truyền tin. Luồng còn lại đặc quánh hơn, mang theo mùi tanh hôi nồng nặc, hóa thành một mũi dùi đỏ sẫm cắm phập xuống lớp đất xốp mềm ngay sát rễ cọc của Tử Trúc ngàn năm. Kẻ đứng sau tà vật này muốn dùng thế gắp lửa bỏ tay người, ép Lâm Mặc phải chọn giữa việc bảo vệ linh mộc hoặc chặn đường báo tin, một nước cờ cực kỳ hiểm độc nhằm xé lẻ lực lượng phòng ngự.
"Tuyệt đối không để nó chạm vào rễ trúc!"
Đại trưởng lão gầm lên một tiếng, không chút do dự cắn nát đầu ngón tay, dùng chính tinh huyết của mình vẽ nhanh một đạo cấm chế lên mặt đất. Lão vỗ mạnh một chưởng xuống nền đá, cưỡng ép trích xuất một tia địa mạch hỏa diễm từ lò luyện khí dưới lòng đất, dẫn dắt nó xông lên bọc lấy phần rễ trúc. Ngọn lửa âm ỉ màu đỏ cam vừa xuất hiện đã tạo thành một bức tường nhiệt bốc hơi toàn bộ hơi ẩm xung quanh. Mũi dùi sương máu đâm sầm vào màng lửa, phát ra tiếng xèo xèo chói tai, bị sức nóng thiêu đốt đến mức bốc lên mùi khét lẹt, thể tích co rút lại chỉ còn bằng hạt đậu.
Cùng lúc đó, Lâm Mặc nhắm mắt lại, dồn toàn bộ thần thức vào trận bàn đang rung bần bật trên tay. Hắn không đuổi theo luồng sương máu đang bỏ trốn, mà trực tiếp đảo ngược trận nhãn Tụ Linh của cấm địa. Linh khí trong phạm vi mười trượng đột ngột bị hút cạn, tạo ra một hố đen chân không sinh mệnh ngay trên không trung. Luồng sương máu bay lên lọt thỏm vào vùng chân không, mất đi linh khí dẫn dắt liền khựng lại, giãy giụa kịch liệt. Lâm Mặc cắn chặt răng, chịu đựng cảm giác thần hồn bị xé rách khi dùng trận bàn cưỡng ép bóp nát luồng tà khí. Nhãn cầu mắt trái của hắn lập tức phủ một tầng màng đỏ ngầu, thị lực nhòe đi, một nửa tầm nhìn chìm trong bóng tối do thần thức dính phải ô nhiễm phản phệ từ Huyết Lâu Tông.
Tiếng nổ lép bép vang lên, luồng sương máu trên không hoàn toàn bị nghiền nát thành cặn bã. Dưới mặt đất, mũi dùi bị hỏa mạch thiêu đốt cũng kiệt sức, rơi rụng xuống lớp bùn đất. Nó không tan biến mà ngưng kết lại thành một viên hạt giống màu đỏ thẫm, to bằng đầu ngón tay út, bề mặt khắc chi chít những đường vân giống như mạch máu đang đập thình thịch. Viên hạt giống này tản ra một luồng hàn khí âm lệ, cắm chặt vào một mắt trận phụ của cấm địa, không ngừng hút lấy linh lực mỏng manh rò rỉ từ xung quanh để duy trì sinh cơ tà ác.
"Huyết Ấn Hạt."
Đại trưởng lão lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt trắng bệch nhìn vật chứng mới xuất hiện. Đạo cấm chế bằng tinh huyết vừa rồi đã tiêu hao mười năm thọ nguyên ít ỏi còn lại của lão, khiến nếp nhăn trên trán càng thêm sâu hoắm, hơi thở cũng trở nên đứt quãng. Lão chỉ tay vào viên hạt giống đang bám rễ vào mắt trận, giọng nói khàn đục mang theo sự cay đắng tột cùng.
"Nó đã cắm rễ vào trận pháp hộ viện. Nếu chúng ta nhổ nó lên, trận pháp sẽ lập tức sụp đổ tạo thành lỗ hổng chí mạng. Nhưng nếu để yên, thứ này sẽ trở thành một ngọn hải đăng chỉ đường cho tu sĩ Huyết Lâu Tông vạch trần huyễn trận, tìm đến tận cửa tử địa này."
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên khi mũi dùi sương máu va chạm với địa hỏa, bốc lên mùi khét lẹt tởm lợm. Lâm Mặc không thèm liếc nhìn kết quả bên dưới, toàn bộ thần thức của hắn đã khóa chặt lấy luồng tà khí đang vút lên không trung. Ngón tay thon dài gõ mạnh lên mặt Khám Linh Bàn, mười hai đạo trận kỳ chôn quanh Dược Viên đồng loạt rung lên bần bật. Hắn gầm khẽ một tiếng, cưỡng ép xoay ngược chiều luân chuyển của Tụ Linh Trận. Bầu không khí lập tức trở nên vặn vẹo, linh khí mộc thuộc tính vốn đang tản mạn bỗng chốc bị hút ngược trở lại lòng đất. Một cơn lốc chân không khổng lồ hình thành ngay phía trên đỉnh đầu, điên cuồng cắn nuốt mọi thứ trong phạm vi mười trượng.
Luồng sương máu vừa chạm đến ranh giới cấm địa liền bị lực hút vô hình này kéo giật lại. Nó giãy giụa vặn vẹo, kéo giãn ra thành những sợi tơ đỏ lòm như muốn bám víu vào tầng mây đêm. Thế nhưng, dưới sức ép của một trận pháp cấp hai đã bị đảo nghịch luân hồi, mọi sự chống cự dường như đều vô ích. Cơn lốc chân không xoáy xiết, từng tấc từng tấc nghiền ép không gian xung quanh, cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ giữa tà vật và ngoại giới.
Đúng lúc này, một âm thanh khèn khẹt vang lên từ trong hư không, tựa như tiếng nghiến răng của ác quỷ. Kẻ thao túng ở đầu bên kia cuối cùng cũng nhận ra ý đồ dùng trận pháp vây giết của Lâm Mặc. Thay vì tiếp tục giằng co để thoát thân, luồng sương máu đột ngột từ bỏ sự chống cự. Nó mượn chính lực hút của Tụ Linh Trận để tăng tốc độ rơi, toàn bộ tà khí co rút lại chỉ trong một cái chớp mắt. Từ một đám sương mù tản mạn, nó ngưng kết thành một cây châm máu dài chừng nửa tấc, rít gào lao thẳng về phía mắt trận đang nằm gọn trong tay Lâm Mặc.
Tốc độ của huyết châm quá nhanh, hoàn toàn nương theo quỹ đạo của luồng linh khí đang đổ ngược về trung tâm. Lâm Mặc biến sắc, tay trái vội vã rút ra một tấm Thổ Nguyên Thuẫn Phù dán thẳng lên mặt la bàn. Ánh sáng màu vàng đất vừa lóe lên tạo thành một lớp màn chắn quang mang rực rỡ. Huyết châm đâm sầm vào lớp khiên, không phát ra tiếng nổ lớn mà liên tục xèo xèo ăn mòn linh lực. Chỉ trong hai nhịp thở, lớp khiên thổ thuộc tính đã xuất hiện một lỗ thủng đen ngòm, tà khí âm hàn theo khe hở tuôn trào ra ngoài như thác lũ.
Lâm Mặc cắn chặt răng, không màng đến việc né tránh mà cưỡng ép truyền toàn bộ tu vi Trúc Cơ sơ kỳ vào trận bàn để duy trì vòng xoáy. Một tiếng rạn vỡ giòn giã vang lên, ba cây trận kỳ bằng gỗ linh đào cắm ở hướng đông nam nổ tung thành bột mịn, hoàn toàn mất đi linh tính. Cùng lúc đó, luồng hàn khí từ huyết châm xuyên thấu qua mặt la bàn, truyền thẳng vào lòng bàn tay phải của hắn. Lớp da thịt lập tức bị đóng băng tái nhợt, năm chiếc móng tay nhanh chóng chuyển sang màu đen kịt. Một cỗ hàn độc tà ác ăn sâu vào tận xương tủy, khiến cánh tay phải của hắn lập tức mất đi cảm giác, linh lực trong mười hai đường kinh lạc ở cánh tay đình trệ hoàn toàn.
Hắn khẽ gầm lên, mượn thế xoay cổ tay ném văng Khám Linh Bàn sang một bên trước khi huyết châm kịp phá hủy hoàn toàn lõi trận. Mất đi mục tiêu, huyết châm găm phập xuống phiến đá xanh, lập tức bị lực lượng chân không còn sót lại bóp nát. Tà khí đỏ sẫm bốc lên nghi ngút rồi tan biến vào hư vô, nhưng tại nơi nó vừa cắm xuống lại lưu lại một vật thể kỳ lạ. Đó là một viên tinh thể màu trắng đục to bằng hạt gạo, găm sâu vào mặt đá cứng rắn, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt giữa màn đêm u tối.
Đại trưởng lão vừa ổn định xong ngọn lửa bảo vệ rễ trúc, lảo đảo bước tới, con mắt độc nhất dán chặt vào viên tinh thể. Lão lấy ra một thanh ngọc trâm khẽ khều nhẹ vật thể lên, cẩn thận quan sát dưới ánh sáng của bùa hỏa hỏa. Sắc mặt lão lập tức trở nên vô cùng khó coi, nếp nhăn trên trán xô lại vào nhau. Bên trong viên tinh thể trắng đục ấy, có một sợi tơ máu đang ngọ nguậy không ngừng, nhịp đập của nó hoàn toàn đồng điệu với tiếng chuông truyền ra từ Tỏa Linh Hạp.
"Huyết Sát Cốt Tinh." Đại trưởng lão lên tiếng, giọng nói khô khốc mang theo sự lạnh lẽo thấu xương. "Chúng không chỉ muốn đánh dấu tọa độ, mà còn muốn dùng thứ này để thiết lập một điểm dẫn lưu tà khí. Kẻ thao túng đã cố tình thí mạng con dơi máu để ghim thứ này vào trận nhãn của chúng ta."
Lâm Mặc siết chặt bàn tay phải đang cứng đờ vì hàn độc, ánh mắt lóe lên tia sát cơ lạnh lẽo. Hắn rũ mắt nhìn viên cốt tinh nhỏ bé nhưng mang theo mối đe dọa trí mạng. Kẻ địch đã không còn kiên nhẫn dùng tà vật để thăm dò từ xa, chúng đang chuẩn bị cho một cuộc đột nhập trực diện, dùng chính vật này làm ngọn hải đăng soi đường giữa lớp sương mù cấm địa.
Mũi nhọn hàn khí mang theo huyết quang chói mắt khoan thủng lớp phòng ngự cuối cùng của thuẫn Thổ Nguyên. Những mảnh vỡ linh lực màu đất chưa kịp tan đi đã bị sương máu ăn mòn, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn giữa không trung. Lâm Mặc đứng chôn chân tại mắt trận, hai chân như mọc rễ vào lòng đất. Luồng khí lạnh buốt xé toạc vạt áo ngoài, cắm phập vào bả vai trái khiến một mảng da thịt tái nhợt đi, đóng băng một tầng sương trắng toát. Hắn tuyệt đối không thể lùi bước né tránh. Ngay phía sau lưng hắn mười trượng chính là rễ chính của cội Tử Trúc đang trong thời kỳ lột xác mỏng manh nhất.
Nếu tiếp tục dùng nhục thân ngạnh kháng, tà khí sẽ men theo xương cốt mà phệ hồn. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, quyết đoán vứt bỏ kiện pháp bào Thanh Tàm Ti trân quý. Hắn dồn một luồng mộc linh lực bạo liệt từ đan điền tràn vào lớp vải tơ tằm, biến nó thành một khối mộc thuẫn tạm thời. Áo choàng phồng to, tỏa ra ánh sáng xanh lục chói lòa, chủ động đẩy lên nghênh đón chùm huyết châm đang lao tới với tốc độ kinh người.
Cùng lúc đó, tay trái hắn nhanh chóng bấm ra ba đạo pháp quyết phức tạp. Mượn sự che khuất của ánh sáng xanh từ pháp bào bùng lên, thần thức Lâm Mặc lặng lẽ chui xuống lớp đất ẩm ướt. Hắn khơi mào một đoạn trận văn Tụ Linh ẩn giấu dưới lớp bùn lầy, chuẩn bị một cạm bẫy không gian để dẫn dắt sát chiêu của kẻ địch chệch hướng. Khối pháp bào trên không trung nổ tung thành vô số sợi tơ vụn, cuốn phăng đi phần lớn hàn khí độc hại.
Thế nhưng, kẻ điều khiển tà vật nấp trong bóng tối lại vô cùng giảo hoạt và nhạy bén. Thông qua luồng sương máu kết nối thần niệm, gã lập tức nhận ra khí tức Lâm Mặc mờ nhạt đi không phải do thoái lui mà là đang bố trí cạm bẫy. Luồng huyết quang đang hung hăng tấn công liền đột ngột khựng lại giữa không trung. Thay vì mù quáng đuổi theo thân ảnh Lâm Mặc đang lách mình về bên phải, đám sương đỏ lập tức thay đổi ứng biến.
Chúng cấp tốc xoắn lại, ngưng tụ thành một mũi khoan ma sát chói tai, vạch ra những tia lửa đỏ sậm trong không khí. Mục tiêu mới của chúng không phải mạng sống của gã Trúc Cơ sơ kỳ, mà đâm thẳng vào khoảng không gian trống rỗng nơi mắt trận vừa bị bỏ ngỏ. Kẻ địch muốn triệt để phá hủy quyền kiểm soát trung tâm trận pháp của gia tộc. Dưới lòng đất, ba đoạn rễ phụ của Tử Trúc ngàn năm bắt đầu run rẩy kịch liệt khi tà khí tản mạn rỉ vào mạch nước ngầm.
Đại trưởng lão đứng cách đó không xa gầm lên tức giận nhưng không thể rút tay khỏi việc duy trì màng lửa Xích Dương hộ rễ. Đúng khoảnh khắc mũi khoan máu tà ác chuẩn bị cắm phập vào trận bàn cốt lõi, một biến số mới xuất hiện. Từ trong tay áo Lâm Mặc, một giọt chất lỏng màu tím nhạt, tản ra hương thơm ngào ngạt tựa như hoa lan lặng lẽ rơi xuống mặt đất cằn cỗi.
Đó là một giọt Tử Trúc Linh Dịch đã bị pha loãng đến mức thấp nhất. Thứ cội nguồn sinh cơ này vốn được Lâm Mặc cẩn thận giữ lại trong một chiếc bình ngọc để phòng hờ lúc căn cơ dao động. Giọt linh dịch vừa chạm đất liền theo mộc pháp quyết của hắn dung nhập thẳng vào hệ thống linh mạch nông. Toàn bộ sinh cơ của ba mẫu linh điền xung quanh nháy mắt bạo phát đến mức cực đoan, vượt xa giới hạn chịu đựng của thực vật.
Hàng ngàn gốc linh thảo chưa đến tuổi thu hoạch đồng loạt héo rũ, lá úa vàng rồi rụng lả tả. Toàn bộ mộc linh khí tích tụ trong chúng bị rút cạn không còn một giọt, thăng hoa thành một lớp màng chắn màu xanh ngọc bích dày đặc bao phủ lấy trận nhãn. Mũi khoan sương máu mang theo tà lực hung hăng đập mạnh vào màng chắn. Hai luồng sức mạnh sinh mệnh thuần túy và tử khí tanh hôi cắn xé lẫn nhau kịch liệt.
Sự va chạm này tạo ra một vòng xoáy linh lực vặn vẹo cả không gian xung quanh, khiến cảnh vật nhìn qua như bị bóp méo. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, chỉ có tiếng gặm nhấm rợn người như hàng vạn con kiến đang cắn xé vỏ cây vang vọng khắp cấm địa Tử Trúc Lĩnh. Trận giằng co kéo dài mười nhịp thở, cuối cùng màng ngọc bích cũng triệt tiêu hoàn toàn mũi khoan tà ác, hóa giải nguy cơ vỡ trận.
Thế nhưng cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Để đổi lấy sự toàn vẹn của trận nhãn, toàn bộ ba mẫu linh điền thượng phẩm phía đông nam Dược Viên đã hóa thành lớp tro bụi xám xịt, bay lả tả trong gió. Linh mạch tại khu vực này đứt gãy thành từng khúc, vỡ nát hoàn toàn, tạo ra một vùng tử địa khô cằn không thể
Mũi khoan máu đỏ sẫm rít lên những âm thanh ma quái, chỉ còn cách mắt trận dưới lòng đất chừng ba tấc. Tà khí nồng nặc lan theo hơi ẩm, nhuộm đen một vũng nước ngầm khiến mấy cái rễ phụ của Tử Trúc ngàn năm run rẩy co rút lại. Đại trưởng lão bị vách tường lửa ghim chặt hai tay, trán nổi đầy gân xanh nhưng không thể rút về phòng ngự. Lâm Mặc đang lách người sang cánh phải, ánh mắt lạnh lẽo không chút hoảng loạn. Hắn chờ chính khoảnh khắc mũi khoan từ bỏ việc công kích gốc trúc để chuyển hướng cắm vào mắt trận.
Bàn tay giấu trong tay áo của Lâm Mặc đột ngột xoay ngược mặt chiếc đồng hồ cát bằng đồng thau, vốn là chốt khóa phụ của đại trận Tụ Linh. Mười lăm khối linh thạch hạ phẩm chôn quanh Dược Viên đồng loạt vỡ vụn thành bột mịn, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp linh lực cho khu vực này. Thay vì khởi động sát trận để phòng thủ, hắn lại chủ động rút cạn màn chắn bảo vệ của mắt trận, tạo ra một hố sụt không gian nhỏ ngay bên dưới mũi khoan. Đòn đánh của tà vật mất đi lực cản, hư đà lao thẳng xuống đáy hố với tốc độ gấp đôi. Đây chính là mưu đồ của Lâm Mặc, dùng thế vườn không nhà trống để dụ tà lực lọt sâu vào tầng đá phiến cách ly.
Luồng thần thức tà ác bám trên mũi khoan lập tức nhận ra sự bất thường khi không cắn nuốt được mộc linh khí. Kẻ điều khiển từ xa cực kỳ quyết đoán, lập tức bóp méo hình thái của sương máu để đổi chiến thuật ngay giữa không trung. Mũi khoan không tiếp tục đâm xuống đáy hố mà đột ngột phình to ra, mọc lên vô số xúc tu mang theo độc chất ăn mòn. Chúng quăng quật loạn xạ, ý đồ bám chặt vào vách đất xung quanh để tự bạo tàn phá kết cấu địa mạch, ép Lâm Mặc phải dùng linh lực của bản thân ra dập lửa.
Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, ném thẳng tấm trận bàn ngọc thạch trong tay xuống cái hố sụt. Trận bàn ma sát với không khí bốc cháy ngùn ngụt, mang theo một đạo phù văn Trấn Thổ nện thẳng vào khối sương máu đang phình to. Hai luồng lực lượng va chạm trong không gian hẹp tạo ra một tiếng nổ câm nghẹt, khiến toàn bộ mặt đất rung lên bần bật. Đất đá xung quanh Dược Viên sụt lún nghiêm trọng, toàn bộ ba mẫu linh thổ hạng hai dùng để trồng Huyết Sâm bị tà khí bốc lên thiêu rụi thành một màu tro đen chết chóc. Trận bàn ngọc thạch vỡ nát thành từng mảnh vụn, kéo theo một luồng thần thức phụ trợ của Lâm Mặc bị cắt đứt cưỡng ép.
Cơn đau nhói xộc thẳng lên thức hải khiến tầm nhìn của Lâm Mặc tối sầm lại trong một nhịp thở. Hắn vĩnh viễn mất đi quyền khống chế mảng trận pháp phía đông, một cái giá đắt đỏ nhưng bắt buộc phải trả để ngăn chặn sự lây lan của tà khí. Hắn lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo nhưng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào hố sâu vừa hình thành. Dưới đáy hố, tà vụ đã bị phong ấn cùng với mảnh vỡ pháp khí, nhưng thứ lộ ra dưới lớp đất đá lại khiến cục diện rẽ sang một hướng hoàn toàn tồi tệ.
Một khối xương đầu lâu tạc từ hắc ngọc to bằng nắm tay đang cắm chặt vào ngay trên mạch nước ngầm chính của Tử Trúc Lĩnh. Bề mặt hắc ngọc khắc chằng chịt những cái tên của tu sĩ Lâm gia bằng một loại chu sa phát sáng rợn người. Trong đó, tên của Đại trưởng lão đang rỉ ra thứ chất lỏng màu đỏ tươi, bốc mùi tử khí nồng nặc.
"Trấn Hồn Mộ Bi... Bọn chúng đã chôn thứ này từ lúc nào?"
Đại trưởng lão thốt lên, giọng nói khàn đặc như bị cát sỏi cứa qua cổ họng. Lão vừa thu hồi ngọn lửa địa mạch, lảo đảo bước tới mép hố, đôi mắt già nua hằn lên những tia máu đỏ rực. Lão hiểu rõ sự hiện diện của vật này có nghĩa là toàn bộ khí vận của gia tộc đã bị kẻ thù nắm thóp.
Lâm Mặc chưa kịp lên tiếng cảnh báo, luồng sương máu mỏng manh vốn tưởng đã bay đi truyền tin trên đỉnh đầu đột ngột chuyển hướng. Nó không trốn thoát mà mượn thế gió đêm lao vút xuống, hóa thành một giọt máu đen đặc rơi thẳng vào cái bóng của Đại trưởng lão in trên mặt đất. Cái bóng lập tức vặn vẹo điên cuồng, tự động kéo dãn ra rồi bứt đứt khỏi gót chân thân chủ. Hình nhân đen ngòm ấy lướt đi trên mặt đất với tốc độ kinh hoàng, vung ra một lưỡi đao trảm thẳng về phía gốc Tử Trúc ngàn năm mang theo sát ý ngút trời.
Đòn đánh này nhìn như dốc toàn lực vây khốn, thực chất chỉ là hư chiêu ép góc. Tay phải Lâm Mặc đã âm thầm bóp nát một viên hạ phẩm linh thạch, rót linh lực vào trận bàn điều khiển tàn trận của Dược Viên để chuẩn bị sát chiêu thực sự từ dưới lòng đất. Thế nhưng con dơi máu dường như được một tia thần thức cực kỳ xảo quyệt điều khiển. Ngay khi chạm mặt lưới thanh quang, cơ thể nó đột ngột nổ tung thành một đám sương máu li ti. Tấm lưới phù lục mất đi mục tiêu, bắt hụt vào khoảng không rồi tan biến thành những điểm sáng xanh nhạt rụng lả tả xuống nền đất ẩm.
Đám sương máu không hề tiêu tán mà lập tức chia làm hai luồng rõ rệt. Một luồng mỏng manh vút thẳng lên đỉnh đầu, nương theo sức gió định trốn khỏi phạm vi cấm địa để truyền tin. Luồng còn lại đặc quánh hơn, mang theo mùi tanh hôi nồng nặc, hóa thành một mũi dùi đỏ sẫm cắm phập xuống lớp đất xốp mềm ngay sát rễ cọc của Tử Trúc ngàn năm. Kẻ đứng sau tà vật này muốn dùng thế gắp lửa bỏ tay người, ép Lâm Mặc phải chọn giữa việc bảo vệ linh mộc hoặc chặn đường báo tin, một nước cờ cực kỳ hiểm độc nhằm xé lẻ lực lượng phòng ngự.
"Tuyệt đối không để nó chạm vào rễ trúc!"
Đại trưởng lão gầm lên một tiếng, không chút do dự cắn nát đầu ngón tay, dùng chính tinh huyết của mình vẽ nhanh một đạo cấm chế lên mặt đất. Lão vỗ mạnh một chưởng xuống nền đá, cưỡng ép trích xuất một tia địa mạch hỏa diễm từ lò luyện khí dưới lòng đất, dẫn dắt nó xông lên bọc lấy phần rễ trúc. Ngọn lửa âm ỉ màu đỏ cam vừa xuất hiện đã tạo thành một bức tường nhiệt bốc hơi toàn bộ hơi ẩm xung quanh. Mũi dùi sương máu đâm sầm vào màng lửa, phát ra tiếng xèo xèo chói tai, bị sức nóng thiêu đốt đến mức bốc lên mùi khét lẹt, thể tích co rút lại chỉ còn bằng hạt đậu.
Cùng lúc đó, Lâm Mặc nhắm mắt lại, dồn toàn bộ thần thức vào trận bàn đang rung bần bật trên tay. Hắn không đuổi theo luồng sương máu đang bỏ trốn, mà trực tiếp đảo ngược trận nhãn Tụ Linh của cấm địa. Linh khí trong phạm vi mười trượng đột ngột bị hút cạn, tạo ra một hố đen chân không sinh mệnh ngay trên không trung. Luồng sương máu bay lên lọt thỏm vào vùng chân không, mất đi linh khí dẫn dắt liền khựng lại, giãy giụa kịch liệt. Lâm Mặc cắn chặt răng, chịu đựng cảm giác thần hồn bị xé rách khi dùng trận bàn cưỡng ép bóp nát luồng tà khí. Nhãn cầu mắt trái của hắn lập tức phủ một tầng màng đỏ ngầu, thị lực nhòe đi, một nửa tầm nhìn chìm trong bóng tối do thần thức dính phải ô nhiễm phản phệ từ Huyết Lâu Tông.
Tiếng nổ lép bép vang lên, luồng sương máu trên không hoàn toàn bị nghiền nát thành cặn bã. Dưới mặt đất, mũi dùi bị hỏa mạch thiêu đốt cũng kiệt sức, rơi rụng xuống lớp bùn đất. Nó không tan biến mà ngưng kết lại thành một viên hạt giống màu đỏ thẫm, to bằng đầu ngón tay út, bề mặt khắc chi chít những đường vân giống như mạch máu đang đập thình thịch. Viên hạt giống này tản ra một luồng hàn khí âm lệ, cắm chặt vào một mắt trận phụ của cấm địa, không ngừng hút lấy linh lực mỏng manh rò rỉ từ xung quanh để duy trì sinh cơ tà ác.
"Huyết Ấn Hạt."
Đại trưởng lão lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt trắng bệch nhìn vật chứng mới xuất hiện. Đạo cấm chế bằng tinh huyết vừa rồi đã tiêu hao mười năm thọ nguyên ít ỏi còn lại của lão, khiến nếp nhăn trên trán càng thêm sâu hoắm, hơi thở cũng trở nên đứt quãng. Lão chỉ tay vào viên hạt giống đang bám rễ vào mắt trận, giọng nói khàn đục mang theo sự cay đắng tột cùng.
"Nó đã cắm rễ vào trận pháp hộ viện. Nếu chúng ta nhổ nó lên, trận pháp sẽ lập tức sụp đổ tạo thành lỗ hổng chí mạng. Nhưng nếu để yên, thứ này sẽ trở thành một ngọn hải đăng chỉ đường cho tu sĩ Huyết Lâu Tông vạch trần huyễn trận, tìm đến tận cửa tử địa này."
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên khi mũi dùi sương máu va chạm với địa hỏa, bốc lên mùi khét lẹt tởm lợm. Lâm Mặc không thèm liếc nhìn kết quả bên dưới, toàn bộ thần thức của hắn đã khóa chặt lấy luồng tà khí đang vút lên không trung. Ngón tay thon dài gõ mạnh lên mặt Khám Linh Bàn, mười hai đạo trận kỳ chôn quanh Dược Viên đồng loạt rung lên bần bật. Hắn gầm khẽ một tiếng, cưỡng ép xoay ngược chiều luân chuyển của Tụ Linh Trận. Bầu không khí lập tức trở nên vặn vẹo, linh khí mộc thuộc tính vốn đang tản mạn bỗng chốc bị hút ngược trở lại lòng đất. Một cơn lốc chân không khổng lồ hình thành ngay phía trên đỉnh đầu, điên cuồng cắn nuốt mọi thứ trong phạm vi mười trượng.
Luồng sương máu vừa chạm đến ranh giới cấm địa liền bị lực hút vô hình này kéo giật lại. Nó giãy giụa vặn vẹo, kéo giãn ra thành những sợi tơ đỏ lòm như muốn bám víu vào tầng mây đêm. Thế nhưng, dưới sức ép của một trận pháp cấp hai đã bị đảo nghịch luân hồi, mọi sự chống cự dường như đều vô ích. Cơn lốc chân không xoáy xiết, từng tấc từng tấc nghiền ép không gian xung quanh, cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ giữa tà vật và ngoại giới.
Đúng lúc này, một âm thanh khèn khẹt vang lên từ trong hư không, tựa như tiếng nghiến răng của ác quỷ. Kẻ thao túng ở đầu bên kia cuối cùng cũng nhận ra ý đồ dùng trận pháp vây giết của Lâm Mặc. Thay vì tiếp tục giằng co để thoát thân, luồng sương máu đột ngột từ bỏ sự chống cự. Nó mượn chính lực hút của Tụ Linh Trận để tăng tốc độ rơi, toàn bộ tà khí co rút lại chỉ trong một cái chớp mắt. Từ một đám sương mù tản mạn, nó ngưng kết thành một cây châm máu dài chừng nửa tấc, rít gào lao thẳng về phía mắt trận đang nằm gọn trong tay Lâm Mặc.
Tốc độ của huyết châm quá nhanh, hoàn toàn nương theo quỹ đạo của luồng linh khí đang đổ ngược về trung tâm. Lâm Mặc biến sắc, tay trái vội vã rút ra một tấm Thổ Nguyên Thuẫn Phù dán thẳng lên mặt la bàn. Ánh sáng màu vàng đất vừa lóe lên tạo thành một lớp màn chắn quang mang rực rỡ. Huyết châm đâm sầm vào lớp khiên, không phát ra tiếng nổ lớn mà liên tục xèo xèo ăn mòn linh lực. Chỉ trong hai nhịp thở, lớp khiên thổ thuộc tính đã xuất hiện một lỗ thủng đen ngòm, tà khí âm hàn theo khe hở tuôn trào ra ngoài như thác lũ.
Lâm Mặc cắn chặt răng, không màng đến việc né tránh mà cưỡng ép truyền toàn bộ tu vi Trúc Cơ sơ kỳ vào trận bàn để duy trì vòng xoáy. Một tiếng rạn vỡ giòn giã vang lên, ba cây trận kỳ bằng gỗ linh đào cắm ở hướng đông nam nổ tung thành bột mịn, hoàn toàn mất đi linh tính. Cùng lúc đó, luồng hàn khí từ huyết châm xuyên thấu qua mặt la bàn, truyền thẳng vào lòng bàn tay phải của hắn. Lớp da thịt lập tức bị đóng băng tái nhợt, năm chiếc móng tay nhanh chóng chuyển sang màu đen kịt. Một cỗ hàn độc tà ác ăn sâu vào tận xương tủy, khiến cánh tay phải của hắn lập tức mất đi cảm giác, linh lực trong mười hai đường kinh lạc ở cánh tay đình trệ hoàn toàn.
Hắn khẽ gầm lên, mượn thế xoay cổ tay ném văng Khám Linh Bàn sang một bên trước khi huyết châm kịp phá hủy hoàn toàn lõi trận. Mất đi mục tiêu, huyết châm găm phập xuống phiến đá xanh, lập tức bị lực lượng chân không còn sót lại bóp nát. Tà khí đỏ sẫm bốc lên nghi ngút rồi tan biến vào hư vô, nhưng tại nơi nó vừa cắm xuống lại lưu lại một vật thể kỳ lạ. Đó là một viên tinh thể màu trắng đục to bằng hạt gạo, găm sâu vào mặt đá cứng rắn, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt giữa màn đêm u tối.
Đại trưởng lão vừa ổn định xong ngọn lửa bảo vệ rễ trúc, lảo đảo bước tới, con mắt độc nhất dán chặt vào viên tinh thể. Lão lấy ra một thanh ngọc trâm khẽ khều nhẹ vật thể lên, cẩn thận quan sát dưới ánh sáng của bùa hỏa hỏa. Sắc mặt lão lập tức trở nên vô cùng khó coi, nếp nhăn trên trán xô lại vào nhau. Bên trong viên tinh thể trắng đục ấy, có một sợi tơ máu đang ngọ nguậy không ngừng, nhịp đập của nó hoàn toàn đồng điệu với tiếng chuông truyền ra từ Tỏa Linh Hạp.
"Huyết Sát Cốt Tinh." Đại trưởng lão lên tiếng, giọng nói khô khốc mang theo sự lạnh lẽo thấu xương. "Chúng không chỉ muốn đánh dấu tọa độ, mà còn muốn dùng thứ này để thiết lập một điểm dẫn lưu tà khí. Kẻ thao túng đã cố tình thí mạng con dơi máu để ghim thứ này vào trận nhãn của chúng ta."
Lâm Mặc siết chặt bàn tay phải đang cứng đờ vì hàn độc, ánh mắt lóe lên tia sát cơ lạnh lẽo. Hắn rũ mắt nhìn viên cốt tinh nhỏ bé nhưng mang theo mối đe dọa trí mạng. Kẻ địch đã không còn kiên nhẫn dùng tà vật để thăm dò từ xa, chúng đang chuẩn bị cho một cuộc đột nhập trực diện, dùng chính vật này làm ngọn hải đăng soi đường giữa lớp sương mù cấm địa.
Mũi nhọn hàn khí mang theo huyết quang chói mắt khoan thủng lớp phòng ngự cuối cùng của thuẫn Thổ Nguyên. Những mảnh vỡ linh lực màu đất chưa kịp tan đi đã bị sương máu ăn mòn, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn giữa không trung. Lâm Mặc đứng chôn chân tại mắt trận, hai chân như mọc rễ vào lòng đất. Luồng khí lạnh buốt xé toạc vạt áo ngoài, cắm phập vào bả vai trái khiến một mảng da thịt tái nhợt đi, đóng băng một tầng sương trắng toát. Hắn tuyệt đối không thể lùi bước né tránh. Ngay phía sau lưng hắn mười trượng chính là rễ chính của cội Tử Trúc đang trong thời kỳ lột xác mỏng manh nhất.
Nếu tiếp tục dùng nhục thân ngạnh kháng, tà khí sẽ men theo xương cốt mà phệ hồn. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, quyết đoán vứt bỏ kiện pháp bào Thanh Tàm Ti trân quý. Hắn dồn một luồng mộc linh lực bạo liệt từ đan điền tràn vào lớp vải tơ tằm, biến nó thành một khối mộc thuẫn tạm thời. Áo choàng phồng to, tỏa ra ánh sáng xanh lục chói lòa, chủ động đẩy lên nghênh đón chùm huyết châm đang lao tới với tốc độ kinh người.
Cùng lúc đó, tay trái hắn nhanh chóng bấm ra ba đạo pháp quyết phức tạp. Mượn sự che khuất của ánh sáng xanh từ pháp bào bùng lên, thần thức Lâm Mặc lặng lẽ chui xuống lớp đất ẩm ướt. Hắn khơi mào một đoạn trận văn Tụ Linh ẩn giấu dưới lớp bùn lầy, chuẩn bị một cạm bẫy không gian để dẫn dắt sát chiêu của kẻ địch chệch hướng. Khối pháp bào trên không trung nổ tung thành vô số sợi tơ vụn, cuốn phăng đi phần lớn hàn khí độc hại.
Thế nhưng, kẻ điều khiển tà vật nấp trong bóng tối lại vô cùng giảo hoạt và nhạy bén. Thông qua luồng sương máu kết nối thần niệm, gã lập tức nhận ra khí tức Lâm Mặc mờ nhạt đi không phải do thoái lui mà là đang bố trí cạm bẫy. Luồng huyết quang đang hung hăng tấn công liền đột ngột khựng lại giữa không trung. Thay vì mù quáng đuổi theo thân ảnh Lâm Mặc đang lách mình về bên phải, đám sương đỏ lập tức thay đổi ứng biến.
Chúng cấp tốc xoắn lại, ngưng tụ thành một mũi khoan ma sát chói tai, vạch ra những tia lửa đỏ sậm trong không khí. Mục tiêu mới của chúng không phải mạng sống của gã Trúc Cơ sơ kỳ, mà đâm thẳng vào khoảng không gian trống rỗng nơi mắt trận vừa bị bỏ ngỏ. Kẻ địch muốn triệt để phá hủy quyền kiểm soát trung tâm trận pháp của gia tộc. Dưới lòng đất, ba đoạn rễ phụ của Tử Trúc ngàn năm bắt đầu run rẩy kịch liệt khi tà khí tản mạn rỉ vào mạch nước ngầm.
Đại trưởng lão đứng cách đó không xa gầm lên tức giận nhưng không thể rút tay khỏi việc duy trì màng lửa Xích Dương hộ rễ. Đúng khoảnh khắc mũi khoan máu tà ác chuẩn bị cắm phập vào trận bàn cốt lõi, một biến số mới xuất hiện. Từ trong tay áo Lâm Mặc, một giọt chất lỏng màu tím nhạt, tản ra hương thơm ngào ngạt tựa như hoa lan lặng lẽ rơi xuống mặt đất cằn cỗi.
Đó là một giọt Tử Trúc Linh Dịch đã bị pha loãng đến mức thấp nhất. Thứ cội nguồn sinh cơ này vốn được Lâm Mặc cẩn thận giữ lại trong một chiếc bình ngọc để phòng hờ lúc căn cơ dao động. Giọt linh dịch vừa chạm đất liền theo mộc pháp quyết của hắn dung nhập thẳng vào hệ thống linh mạch nông. Toàn bộ sinh cơ của ba mẫu linh điền xung quanh nháy mắt bạo phát đến mức cực đoan, vượt xa giới hạn chịu đựng của thực vật.
Hàng ngàn gốc linh thảo chưa đến tuổi thu hoạch đồng loạt héo rũ, lá úa vàng rồi rụng lả tả. Toàn bộ mộc linh khí tích tụ trong chúng bị rút cạn không còn một giọt, thăng hoa thành một lớp màng chắn màu xanh ngọc bích dày đặc bao phủ lấy trận nhãn. Mũi khoan sương máu mang theo tà lực hung hăng đập mạnh vào màng chắn. Hai luồng sức mạnh sinh mệnh thuần túy và tử khí tanh hôi cắn xé lẫn nhau kịch liệt.
Sự va chạm này tạo ra một vòng xoáy linh lực vặn vẹo cả không gian xung quanh, khiến cảnh vật nhìn qua như bị bóp méo. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, chỉ có tiếng gặm nhấm rợn người như hàng vạn con kiến đang cắn xé vỏ cây vang vọng khắp cấm địa Tử Trúc Lĩnh. Trận giằng co kéo dài mười nhịp thở, cuối cùng màng ngọc bích cũng triệt tiêu hoàn toàn mũi khoan tà ác, hóa giải nguy cơ vỡ trận.
Thế nhưng cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Để đổi lấy sự toàn vẹn của trận nhãn, toàn bộ ba mẫu linh điền thượng phẩm phía đông nam Dược Viên đã hóa thành lớp tro bụi xám xịt, bay lả tả trong gió. Linh mạch tại khu vực này đứt gãy thành từng khúc, vỡ nát hoàn toàn, tạo ra một vùng tử địa khô cằn không thể
Mũi khoan máu đỏ sẫm rít lên những âm thanh ma quái, chỉ còn cách mắt trận dưới lòng đất chừng ba tấc. Tà khí nồng nặc lan theo hơi ẩm, nhuộm đen một vũng nước ngầm khiến mấy cái rễ phụ của Tử Trúc ngàn năm run rẩy co rút lại. Đại trưởng lão bị vách tường lửa ghim chặt hai tay, trán nổi đầy gân xanh nhưng không thể rút về phòng ngự. Lâm Mặc đang lách người sang cánh phải, ánh mắt lạnh lẽo không chút hoảng loạn. Hắn chờ chính khoảnh khắc mũi khoan từ bỏ việc công kích gốc trúc để chuyển hướng cắm vào mắt trận.
Bàn tay giấu trong tay áo của Lâm Mặc đột ngột xoay ngược mặt chiếc đồng hồ cát bằng đồng thau, vốn là chốt khóa phụ của đại trận Tụ Linh. Mười lăm khối linh thạch hạ phẩm chôn quanh Dược Viên đồng loạt vỡ vụn thành bột mịn, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp linh lực cho khu vực này. Thay vì khởi động sát trận để phòng thủ, hắn lại chủ động rút cạn màn chắn bảo vệ của mắt trận, tạo ra một hố sụt không gian nhỏ ngay bên dưới mũi khoan. Đòn đánh của tà vật mất đi lực cản, hư đà lao thẳng xuống đáy hố với tốc độ gấp đôi. Đây chính là mưu đồ của Lâm Mặc, dùng thế vườn không nhà trống để dụ tà lực lọt sâu vào tầng đá phiến cách ly.
Luồng thần thức tà ác bám trên mũi khoan lập tức nhận ra sự bất thường khi không cắn nuốt được mộc linh khí. Kẻ điều khiển từ xa cực kỳ quyết đoán, lập tức bóp méo hình thái của sương máu để đổi chiến thuật ngay giữa không trung. Mũi khoan không tiếp tục đâm xuống đáy hố mà đột ngột phình to ra, mọc lên vô số xúc tu mang theo độc chất ăn mòn. Chúng quăng quật loạn xạ, ý đồ bám chặt vào vách đất xung quanh để tự bạo tàn phá kết cấu địa mạch, ép Lâm Mặc phải dùng linh lực của bản thân ra dập lửa.
Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, ném thẳng tấm trận bàn ngọc thạch trong tay xuống cái hố sụt. Trận bàn ma sát với không khí bốc cháy ngùn ngụt, mang theo một đạo phù văn Trấn Thổ nện thẳng vào khối sương máu đang phình to. Hai luồng lực lượng va chạm trong không gian hẹp tạo ra một tiếng nổ câm nghẹt, khiến toàn bộ mặt đất rung lên bần bật. Đất đá xung quanh Dược Viên sụt lún nghiêm trọng, toàn bộ ba mẫu linh thổ hạng hai dùng để trồng Huyết Sâm bị tà khí bốc lên thiêu rụi thành một màu tro đen chết chóc. Trận bàn ngọc thạch vỡ nát thành từng mảnh vụn, kéo theo một luồng thần thức phụ trợ của Lâm Mặc bị cắt đứt cưỡng ép.
Cơn đau nhói xộc thẳng lên thức hải khiến tầm nhìn của Lâm Mặc tối sầm lại trong một nhịp thở. Hắn vĩnh viễn mất đi quyền khống chế mảng trận pháp phía đông, một cái giá đắt đỏ nhưng bắt buộc phải trả để ngăn chặn sự lây lan của tà khí. Hắn lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo nhưng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào hố sâu vừa hình thành. Dưới đáy hố, tà vụ đã bị phong ấn cùng với mảnh vỡ pháp khí, nhưng thứ lộ ra dưới lớp đất đá lại khiến cục diện rẽ sang một hướng hoàn toàn tồi tệ.
Một khối xương đầu lâu tạc từ hắc ngọc to bằng nắm tay đang cắm chặt vào ngay trên mạch nước ngầm chính của Tử Trúc Lĩnh. Bề mặt hắc ngọc khắc chằng chịt những cái tên của tu sĩ Lâm gia bằng một loại chu sa phát sáng rợn người. Trong đó, tên của Đại trưởng lão đang rỉ ra thứ chất lỏng màu đỏ tươi, bốc mùi tử khí nồng nặc.
"Trấn Hồn Mộ Bi... Bọn chúng đã chôn thứ này từ lúc nào?"
Đại trưởng lão thốt lên, giọng nói khàn đặc như bị cát sỏi cứa qua cổ họng. Lão vừa thu hồi ngọn lửa địa mạch, lảo đảo bước tới mép hố, đôi mắt già nua hằn lên những tia máu đỏ rực. Lão hiểu rõ sự hiện diện của vật này có nghĩa là toàn bộ khí vận của gia tộc đã bị kẻ thù nắm thóp.
Lâm Mặc chưa kịp lên tiếng cảnh báo, luồng sương máu mỏng manh vốn tưởng đã bay đi truyền tin trên đỉnh đầu đột ngột chuyển hướng. Nó không trốn thoát mà mượn thế gió đêm lao vút xuống, hóa thành một giọt máu đen đặc rơi thẳng vào cái bóng của Đại trưởng lão in trên mặt đất. Cái bóng lập tức vặn vẹo điên cuồng, tự động kéo dãn ra rồi bứt đứt khỏi gót chân thân chủ. Hình nhân đen ngòm ấy lướt đi trên mặt đất với tốc độ kinh hoàng, vung ra một lưỡi đao trảm thẳng về phía gốc Tử Trúc ngàn năm mang theo sát ý ngút trời.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.