Chương 189: Linh Quang Của Vạn Vật
Đăng: 28/07/2026 13:49
3,717 từ
3 lượt đọc
...mảng trận văn bám đầy rêu xanh đột ngột bốc cháy thành ngọn lửa màu xám ngoét. Những nét vẽ bằng chu sa vốn dùng để tụ linh nay vặn vẹo như bầy rắn độc, cắn nuốt lẫn nhau rồi dệt thành một tấm lưới sát cơ phong tỏa toàn bộ không gian chật hẹp của hố sâu. Khí tức mục nát từ ngọn lửa bốc lên ép cho linh khí ngũ hành xung quanh phải tản mác.
Lâm Mặc cắn chặt răng, mồ hôi lạnh toát ra trên trán hòa cùng hàn khí buốt xương từ cánh tay phải. Hắn không lùi lại mà dùng chân trái đạp mạnh vào vách đá, mượn lực lướt ngang qua đống bột xương tà ác. Tay trái hắn vung lên, ba tấm Mộc Thứ Phù kẹp giữa những ngón tay hóa thành ba đạo lục quang bắn thẳng vào trung tâm tấm lưới lửa xám.
Trận văn tà môn này dường như có linh trí nương tựa, hoặc kẻ bày trận đã thiết lập sẵn cơ quan phản kích. Ngọn lửa xám không nuốt chửng phù lục mà đột ngột tách làm hai luồng rõ rệt. Một luồng hóa thành xà ảnh há cái miệng rộng hoác lao về phía yết hầu Lâm Mặc, luồng còn lại quất mạnh xuống mặt đất nhằm nghiền nát mảnh ngọc giản. Đối phương muốn hủy vật chứng trước khi đoạt mạng hắn.
Mắt thấy tà hỏa sắp chạm vào ngọc giản, Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng.
"Nghĩ hay lắm!"
Ba đạo Mộc Thứ Phù vốn đang lao đi bỗng chốc nổ tung trên không trung. Hắn ngay từ đầu đã không định dùng phù lục Luyện Khí kỳ để công phá sát trận Trúc Cơ. Sóng xung kích từ vụ nổ rải ra một màn sương mộc linh khí dày đặc, tạm thời che khuất cảm ứng thần thức của xà ảnh xám đối với ngọc giản.
Cùng lúc đó, ngón trỏ tay trái của hắn hung hăng miết qua mép cằm, ép ra một giọt tinh huyết đỏ tươi. Huyết châu dung nhập vào một sợi tơ nhện mỏng tang quấn quanh cổ tay, hóa thành một luồng sức kéo vô hình giật phắt mảnh ngọc giản bay ngược về phía hắn. Cái giá phải trả cho quyết định này là ba ngón tay trái của Lâm Mặc lập tức khô quắt lại như cành củi mục. Gân xanh nổi lên đau đớn tột cùng, huyết khí hao hụt khiến tốc độ kết ấn trong canh giờ tới của hắn chắc chắn giảm đi một nửa.
Xà ảnh màu xám mất đi mục tiêu trên mặt đất, phẫn nộ cuộn mình trên không trung rồi chuyển hướng cắn ngoạm vào vai trái hắn. Lâm Mặc không chút hoang mang, vỗ túi trữ vật ném thẳng mặt nạ Thanh Mộc Thuẫn ra đỡ đòn. Hắn không truyền linh lực để duy trì màng bảo vệ mà tàn nhẫn chặt đứt cầu nối thần thức, trực tiếp kích bạo trận nhãn Tụ Mộc bên trong pháp khí.
Tiếng nổ trầm đục vang lên giữa hố sâu. Mảnh gỗ linh tâm nát vụn văng tung tóe găm phập vào vách đá, tạo ra một luồng xung kích tàn bạo hất văng xà ảnh xám ra xa ba trượng. Lửa xám dính lên vách đá phát ra tiếng xèo xèo, ăn mòn một mảng rêu phong lớn.
Nắm chặt mảnh ngọc giản lạnh lẽo trong lòng bàn tay trái đang co giật, Lâm Mặc thở hắt ra một ngụm trọc khí. Thần thức hắn cẩn thận thâm nhập vào bề mặt ngọc giản, ngay lập tức bị một cỗ sát ý dội ngược lại khiến thức hải ong ong. Đồ án loan đao chém đứt gốc Tử Trúc này tuyệt đối không phải nét vẽ tùy tiện. Đường vân đao khí mang đậm hỏa thuộc tính cuồng bạo, ép cho tia huyết mạch chấn động của Lâm gia bên trong ngọc giản phải thoi thóp.
"Hỏa kình bá đạo cỡ này, lại nhắm thẳng vào mộc linh mạch của Tử Trúc Lĩnh..."
Lâm Mặc lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự sắc lạnh.
"Toàn bộ Nam Cương này, ngoại trừ Liệt Hỏa Quyết của Tôn gia tại Xích Viêm Cốc, còn kẻ nào tốn công sức làm ra loại ngọc giản nguyền rủa này."
Mất đi mục tiêu bảo vệ và bị chấn động từ vụ nổ pháp khí, mảng trận văn trên vách đá bắt đầu bong tróc rồi triệt để sụp đổ. Từng tảng đá xanh nứt nẻ rơi rụng, để lộ ra một thông đạo hẹp tối om chỉ vừa một người lách qua. Gió lạnh từ bên trong thổi ra dập tắt những đốm lửa xám còn sót lại.
Thế nhưng, điều khiến da đầu Lâm Mặc tê rần không phải là độ sâu của thông đạo, mà là một mùi hương tiêu thất ngàn năm đang thoang thoảng bay ra. Đó là mùi ngai ngái của Huyết Khế Mộc, loại cấm mộc dùng để nuôi dưỡng thi ma mà gia phả Lâm gia ghi rõ đã bị Sơ tổ thiêu rụi toàn bộ từ ba trăm năm trước. Tại sao nó lại xuất hiện ngay dưới lòng đất cấm địa?
Mặt nạ Thanh Mộc Thuẫn vừa chạm vào mõm xà ảnh liền nứt toác. Lâm Mặc vốn không định dùng tấm thuẫn cấp thấp này để phòng ngự, hắn trực tiếp đảo ngược linh lực, kích nổ lõi mộc linh thạch phong ấn bên trong. Một luồng linh khí hệ Mộc cuồng bạo nổ tung giữa không trung. Mộc sinh hỏa, mượn chính đặc tính ngũ hành tương sinh, vụ nổ ép ngọn lửa xám phình to gấp đôi nhưng lại hoàn toàn phá vỡ cấu trúc trận văn giam cầm của nó. Lợi dụng khe hở sát cơ bị rối loạn trong chớp mắt, hắn dồn toàn bộ linh lực còn sót lại vào mũi chân trái. Mũi giày đạp vỡ vách đá sần sùi, hắn mượn lực lao vút lên không trung, thoát khỏi vòng vây của hố sâu tử địa.
Gió đêm lạnh buốt tạt qua mặt, Lâm Mặc lộn vòng trên nền đất ẩm ướt rêu phong bên ngoài từ đường, chật vật lăn thêm vài vòng để xả bớt lực va đập. Hắn tựa lưng vào một gốc Tử Trúc đã cháy xém, lồng ngực phập phồng thở hắt ra một hơi sặc mùi máu tanh. Cánh tay phải vẫn đông cứng như tảng băng chết, tản mác hàn khí buốt xương. Trong khi đó, ba ngón tay trái vừa bị rút cạn tinh huyết đang co quắp lại, từng cơn đau nhức nhối truyền vào tận tủy não. Thời gian không chờ đợi, kẻ đứng sau sát trận này chắc chắn đã cảm ứng được dị động. Hắn kẹp chặt mảnh ngọc giản sứt mẻ giữa hai ngón tay trái còn nguyên vẹn, dứt khoát phóng ra một luồng thần thức đâm thẳng vào bên trong.
Vừa chạm vào lõi ngọc, một trận cuồng phong mang theo oán khí ngập trời lập tức gào thét cắn nuốt tia thần thức của hắn. Kẻ khắc ngọc giản đã cẩn thận gài lại một đạo cấm chế Tỏa Hồn nhắm thẳng vào bất cứ kẻ nào dám tò mò. Thay vì hoảng loạn thu hồi thần thức để bảo toàn hồn phách, Lâm Mặc cắn chót lưỡi đến rỉ máu.
Muốn nuốt thần thức của ta, xem ngươi có bao nhiêu khẩu vị.
Hắn mạo hiểm đẩy thêm một luồng thần thức dồn ép vào trong. Hắn dùng chính sự hung hãn của mình làm mồi nhử, cố ý để cấm chế Tỏa Hồn quấn chặt lấy tia thần thức đang thăm dò, tạo ra một ảo giác rằng hắn đang dốc sức chống cự bằng hồn lực.
Ngay khi cấm chế siết lại đến mức cực hạn, Lâm Mặc đột ngột đổi hướng lưu chuyển pháp lực trong kinh mạch. Hắn mượn cầu nối thần thức đang bị khóa chặt, trực tiếp xả luồng hàn độc tử khí đang ứ đọng ở cánh tay phải tràn thẳng vào mảnh ngọc giản. Hai luồng tà lực vốn không cùng nguồn gốc bất ngờ va chạm nảy lửa bên trong không gian ngọc giản chật hẹp. Đạo cấm chế Tỏa Hồn lập tức nhận ra nguy cơ bị hàn độc ăn mòn trận nhãn bên trong ngọc. Kẻ thiết lập cấm chế tuy chỉ để lại một luồng tàn niệm, nhưng bản năng bảo vệ vật chứa khiến nó khựng lại một nhịp, vội vã buông tha thần thức của Lâm Mặc để quay sang vây ép luồng tử khí vừa xâm nhập.
Chính khoảng khắc cấm chế đổi mục tiêu phòng ngự, lớp sương mù che giấu nội dung ngọc giản bị xé rách một góc nhỏ. Hình ảnh đồ án Tử Trúc chín đốt bị loan đao chém đứt hiện lên rõ nét, kèm theo một chuỗi danh tự nhấp nháy ánh đỏ như máu. Ánh mắt Lâm Mặc sắc lại khi bắt được ba chữ Tôn Hạo Nhiên cùng một bản đồ chỉ dẫn chi tiết mạch nước ngầm nối thẳng từ đáy cấm địa Lâm gia vắt ngang qua dãy núi, hướng thẳng sang lãnh địa Tôn gia. Đây không phải là một vụ tà tu vãng lai tập kích bừa bãi. Đây là một đường dây bán đứng linh mạch gia tộc được thiết lập công phu từ hàng chục năm trước, đục khoét thẳng vào rễ cái của cội Tử Trúc.
Không để hắn kịp ghi nhớ thêm chi tiết về khế ước giao dịch, cấm chế Tỏa Hồn sau khi ép lui được hàn độc liền quyết đoán tự bạo để diệt khẩu. Một tiếng rắc chói tai vang lên, mảnh ngọc giản trên tay Lâm Mặc nứt toác thêm một mảng lớn, chỉ còn lưu lại đúng góc vỡ chứa một phần bản đồ mạch nước ngầm. Phản chấn từ vụ nổ cấm chế dội thẳng qua cầu nối thần thức vào thức hải khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi, hai tai ù đặc tiếng ong ong. Hắn ho ra một ngụm máu bầm, thức hải đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc. Chưa kịp định thần để phong bế kinh mạch, từ hướng sườn núi phía Tây đột ngột vang lên ba tiếng nổ liên tiếp, kéo theo đó là ánh hỏa quang rực sáng cả một góc trời. Trận pháp cảnh báo tại Dược Viên số ba đã bị cường hành đánh vỡ.
Thanh Mộc Thuẫn mất đi linh lực duy trì, vừa va chạm với xà ảnh liền nổ tung thành vô số mảnh gỗ vụn. Lâm Mặc từ đầu đã tính toán kỹ lưỡng, dùng chính pháp khí mộc thuộc tính duy nhất bạo liệt để tạo ra một lồng giam vật lý ngắn ngủi. Những mảnh gỗ sắc lẹm mang theo mộc khí thô bạo cắm phập vào vách đá xung quanh, đan chéo vào nhau ghim chặt luồng lửa xám lại trong một góc hẹp. Tận dụng khoảnh khắc sát cơ bị đình trệ, hắn nhắm nghiền hai mắt. Một luồng thần thức mỏng như sợi chỉ điên cuồng đâm thẳng vào bề mặt ngọc giản đang nằm gọn trong lòng bàn tay trái.
Không gian bên trong ngọc giản là một mảng hỗn mang u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Đồ án gốc Tử Trúc bị chém đứt hiện lên rõ nét giữa khoảng không hư vô, tỏa ra từng đợt chấn động quen thuộc của trận pháp gia tộc. Lâm Mặc không dám chần chừ, nhanh chóng lướt qua những tầng cấm chế vòng ngoài đã sứt mẻ do hai luồng lực lượng va chạm ban nãy. Mục tiêu của hắn nhắm thẳng vào điểm sáng le lói tận cùng lõi ngọc. Khi thần thức vừa chạm đến, một bản đồ trận văn thu nhỏ lập tức bung mở, đánh dấu ba điểm nứt gãy trí mạng trên hộ tộc đại trận của Lâm gia.
Ngay tại vị trí huyệt nhãn thứ ba nằm ở phía Tây Bắc Tử Trúc Lĩnh, một ấn ký hình loan đao rỉ máu chớp tắt liên hồi. Bên ngoài hố sâu, kẻ điều khiển sát trận lập tức nhận ra ý đồ cướp đoạt thông tin tàng trữ trong ngọc giản. Ngọn lửa xám đang bị lồng giam mộc linh khí ghim chặt bỗng nhiên từ bỏ việc giãy giụa vật lý. Toàn bộ mảng trận văn tà ác trên vách đá đồng loạt bốc cháy thành tro bụi, hiến tế toàn bộ linh khí tàn dư để chuyển hóa cục diện.
Một tiếng rít gào chói tai vang lên giữa không trung, mang theo âm vực già nua khàn đục truyền thẳng vào tâm trí Lâm Mặc.
"Tiểu bối Lâm gia, dám dòm ngó bí mật của lão phu, nạp mạng đi!"
Kẻ giấu mặt quyết định rút cạn trận pháp, biến ngọn lửa thành một mũi dùi thần thức tà ác. Mũi dùi vô hình xuyên thấu qua lớp mộc linh khí cản đường, đâm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc rồi hung hăng lao thẳng vào không gian bên trong ngọc giản. Đối thủ đã nhận ra mưu kế, dứt khoát thay đổi chiến thuật, không thèm hủy hoại thân xác hắn nữa mà muốn dùng thần thức áp đảo để nghiền nát cả ngọc giản lẫn linh hồn kẻ xâm nhập.
Áp lực trong thức hải lập tức tăng vọt, mũi dùi xám ngoét hóa thành một cái bóng loan đao khổng lồ chém thẳng xuống luồng thần thức của Lâm Mặc. Bị nhốt trong không gian chật hẹp của ngọc giản, tránh né lúc này đồng nghĩa với việc bị trục xuất ra ngoài, vĩnh viễn mất đi manh mối về huyệt nhãn thứ ba. Lâm Mặc dứt khoát thu hẹp phạm vi thần thức, không lùi mà tiến. Hắn chủ động vứt bỏ lớp phòng ngự vòng ngoài, mặc cho bóng loan đao chém đứt một phần ba phân hồn của chính mình.
Mượn lực đẩy từ cú chém tàn độc ấy, tàn hồn còn lại của Lâm Mặc lao như tên bắn vào ấn ký loan đao rỉ máu. Hắn không dùng sức mạnh bản thân để công phá, mà khéo léo dẫn động một tia khí tức của rễ cái Tử Trúc đang chạm vào lưng mình ở thế giới thực. Mộc linh ngàn năm thuần khiết vừa được thần thức câu thông quét qua lõi ngọc, lớp ngụy trang tà khí trên ấn ký lập tức bong tróc.
Dưới lớp vỏ bọc âm hàn u ám, một chữ "Tôn" được khắc bằng hỏa linh văn đỏ rực lộ ra rõ mồn một. Tôn gia Nam Cương, kẻ thù truyền kiếp của Lâm gia, quả nhiên là kẻ đứng sau gài bẫy phá hoại trận nhãn.
Lâm Mặc nhếch mép cười lạnh, giọng nói khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
"Thì ra là mượn đao giết người. Tôn gia các ngươi giấu kỹ thật."
Đạt được mục đích, Lâm Mặc lập tức cắt đứt liên kết, tháo chạy khỏi ngọc giản ngay trước khi mũi dùi tà ác giáng xuống nhát chém thứ hai. Mảnh ngọc giản trong tay trái hắn mất đi thần thức chống đỡ liền vỡ vụn thành bột mịn, rớt lả tả xuống nền đá rêu phong.
Cái giá phải trả cho quyết định dùng tàn hồn đổi lấy tình báo lập tức ập đến. Cảnh vật trước mắt Lâm Mặc nhòe đi, ấn đường nứt ra một vết sẹo xám xịt hình loan đao tản mát tử khí. Vết thương này không chảy máu, nhưng thức hải truyền đến từng cơn đau nhói như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc. Tổn thương căn cơ linh hồn triệt để phong bế khả năng phóng xuất thần thức của hắn ra khỏi cơ thể trong ít nhất nửa năm tới, biến hắn thành một kẻ hoàn toàn mù lòa trong các trận chiến cần cảm ứng tầm xa.
Chưa kịp điều tức áp chế cơn đau trong thức hải, biến số mới lại xuất hiện. Vách đá phía sau lưng hắn đột ngột truyền đến một tiếng răng rắc giòn giã. Rễ cái Tử Trúc to bằng vòng tay người ôm, nơi vừa bị hắn mượn lực mộc linh phá giải cấm chế, bỗng nhiên héo rũ đi một mảng lớn. Từ trong khe nứt của đoạn rễ khô cong, một mùi hương ngòn ngọt tanh tưởi chậm rãi tràn ra, hoàn toàn lấn át tử khí ban nãy.
Mặt nạ Thanh Mộc Thuẫn vừa chạm vào xà ảnh màu xám liền vỡ nát thành vô số mảnh vụn, mộc linh khí nổ tung tạo thành một tấm khiên chắn tạm thời. Lâm Mặc mượn đúng một nhịp thở ngắn ngủi này, nhắm nghiền hai mắt, dồn toàn bộ tâm trí chìm vào không gian bên trong mảnh ngọc giản. Nơi đó, bóng mờ của một thanh loan đao khổng lồ đang mang theo sát ý ngập trời, hung hăng bổ thẳng xuống linh hồn hắn. Uy áp của đòn chém này vượt xa Luyện Khí kỳ, thề phải chém đứt cả thần thức lẫn bí mật giấu kín bên trong không gian chật hẹp.
Thay vì bung tỏa thần thức để ngạnh kháng, Lâm Mặc lại quyết định thu hẹp toàn bộ phòng ngự thành một điểm nhỏ xíu tựa như hạt vừng. Hắn mặc kệ cho phần rìa của lưỡi đao xé rách lớp sương mù bảo vệ bên ngoài, tạo thành một khe hở chết chóc tràn ngập tử khí. Lực lượng tà ác bắt đầu ăn mòn vách ngăn thức hải, mang theo âm thanh rên rỉ quỷ dị nhắm thẳng vào cội nguồn linh hồn. Thế nhưng, đây chính là một cái bẫy trí mạng mà hắn đã giăng sẵn.
Ngay khi mũi đao sắc lẹm vừa chạm vào lõi thần thức, Lâm Mặc lập tức kích hoạt bí thuật "Tàm Thực" lưu truyền trong tàng thư các gia tộc. Hạt vừng thần thức đột ngột vỡ ra, không hề phòng ngự mà hóa thành hàng chục sợi tơ mỏng manh, điên cuồng bám chặt lấy thân loan đao. Tàn hồn ẩn giấu bên trong đòn tấn công lập tức nhận ra điểm bất thường, sát ý bỗng nhiên khựng lại giữa không trung.
Kẻ địch giấu mặt hừ lạnh một tiếng đầy giận dữ khi biết Lâm Mặc không định liều mạng bảo toàn tính mạng, mà đang mượn cơ hội này tước đoạt ấn ký trận văn khắc trên lưỡi đao. Không chút do dự, bóng mờ loan đao lập tức thay đổi chiến thuật, từ bỏ việc chém giết. Toàn bộ thân đao kịch liệt rung lên, tử khí từ bên trong cuồn cuộn trào ra nhằm tự bạo, quyết tâm kéo theo cả mảnh ngọc giản hóa thành tro bụi để diệt khẩu.
"Muốn hủy thi diệt tích? Nằm mơ!"
Lâm Mặc gầm lên trong thức hải. Ở thế giới bên ngoài, gót chân trái của hắn hung hăng đạp mạnh xuống nền đá xanh, nơi có đoạn rễ cái của cội Tử Trúc đang cắm sâu vào lòng đất. Hắn dùng chính thân thể mình làm cầu nối, thô bạo dẫn dắt một luồng linh mạch chi khí từ sâu dưới Nam Cương tràn thẳng vào trong ngọc giản.
Lực lượng mộc thuộc tính nguyên thủy vô cùng nặng nề, mang theo sự tĩnh mịch ngàn năm của cấm địa, lập tức ép chặt không gian ảo ảnh đang sắp sửa đổ sụp. Luồng địa mạch vừa vặn phong ấn được tàn hồn đối phương trong nửa cái chớp mắt. Lâm Mặc chớp lấy thời cơ ngàn năm có một, điều khiển những sợi tơ thần thức giật đứt một mảng phù văn màu đỏ máu từ thân loan đao, kéo tuột nó ra khỏi trung tâm vụ nổ.
Nhưng cái giá phải trả cho việc dùng nhục thể Luyện Khí kỳ dẫn động linh mạch cấp cao là vô cùng tàn khốc. Không có máu tuôn xối xả hay kinh mạch đứt gãy, sự phản phệ đánh thẳng vào nhận thức cốt lõi của tu sĩ. Thần thức bị xé rách một mảng lớn khiến đồng tử mắt phải của hắn lập tức phủ lên một lớp màng đục ngầu. Từ khoảnh khắc này, con mắt phải của hắn hoàn toàn mất đi khả năng nhìn thấy linh quang của vạn vật, thế giới trong mắt chỉ còn lại hai màu trắng đen chết chóc.
Bên trong thức hải, bóng loan đao cuối cùng cũng nổ tung, triệt để đánh văng tàn dư thần thức của Lâm Mặc trở lại hiện thực. Mảnh ngọc giản trên tay hắn vỡ vụn thành bột mịn, rớt lả tả xuống nền đất phủ đầy rêu phong. Thế nhưng, mảng phù văn màu máu mà hắn vừa cướp được lại không hề tiêu tán theo vụ nổ. Nó hóa thành một đạo lưu quang tà dị, mạnh mẽ in sâu vào lòng bàn tay trái của hắn.
Làn da trên tay hắn xèo xèo bốc khói, nháy mắt đã hình thành một vết sẹo hình loan đao đang rỉ ra thứ khói xám mục nát. Thông qua vết sẹo này, một đoạn tọa độ không gian cực kỳ rõ ràng truyền thẳng vào đầu hắn. Chưa kịp phong bế cánh tay để ngăn chặn tử khí lây lan vào tâm mạch, một tiếng gãy nứt kinh thiên động địa vang lên từ phía Tây Bắc của Tử Trúc Lĩnh.
Âm thanh ấy lớn đến mức làm rung chuyển toàn bộ cấm địa, kéo theo hàng loạt mảng đá nhũ trên trần hố sâu ầm ầm sụp xuống. Tiếng chuông đồng cảnh báo trên đỉnh cao nhất của từ đường điên cuồng gióng lên từng hồi dồn dập, âm thanh chát chúa xé toạc màn đêm. Huyệt nhãn Tây Bắc của đại trận hộ tộc, nơi vừa bị ấn ký loan đao trên tay hắn chỉ điểm, đã chính thức sụp đổ, mở toang một lỗ hổng khổng lồ cho chướng khí Nam Cương tràn vào tộc địa.
Lâm Mặc cắn chặt răng, mồ hôi lạnh toát ra trên trán hòa cùng hàn khí buốt xương từ cánh tay phải. Hắn không lùi lại mà dùng chân trái đạp mạnh vào vách đá, mượn lực lướt ngang qua đống bột xương tà ác. Tay trái hắn vung lên, ba tấm Mộc Thứ Phù kẹp giữa những ngón tay hóa thành ba đạo lục quang bắn thẳng vào trung tâm tấm lưới lửa xám.
Trận văn tà môn này dường như có linh trí nương tựa, hoặc kẻ bày trận đã thiết lập sẵn cơ quan phản kích. Ngọn lửa xám không nuốt chửng phù lục mà đột ngột tách làm hai luồng rõ rệt. Một luồng hóa thành xà ảnh há cái miệng rộng hoác lao về phía yết hầu Lâm Mặc, luồng còn lại quất mạnh xuống mặt đất nhằm nghiền nát mảnh ngọc giản. Đối phương muốn hủy vật chứng trước khi đoạt mạng hắn.
Mắt thấy tà hỏa sắp chạm vào ngọc giản, Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng.
"Nghĩ hay lắm!"
Ba đạo Mộc Thứ Phù vốn đang lao đi bỗng chốc nổ tung trên không trung. Hắn ngay từ đầu đã không định dùng phù lục Luyện Khí kỳ để công phá sát trận Trúc Cơ. Sóng xung kích từ vụ nổ rải ra một màn sương mộc linh khí dày đặc, tạm thời che khuất cảm ứng thần thức của xà ảnh xám đối với ngọc giản.
Cùng lúc đó, ngón trỏ tay trái của hắn hung hăng miết qua mép cằm, ép ra một giọt tinh huyết đỏ tươi. Huyết châu dung nhập vào một sợi tơ nhện mỏng tang quấn quanh cổ tay, hóa thành một luồng sức kéo vô hình giật phắt mảnh ngọc giản bay ngược về phía hắn. Cái giá phải trả cho quyết định này là ba ngón tay trái của Lâm Mặc lập tức khô quắt lại như cành củi mục. Gân xanh nổi lên đau đớn tột cùng, huyết khí hao hụt khiến tốc độ kết ấn trong canh giờ tới của hắn chắc chắn giảm đi một nửa.
Xà ảnh màu xám mất đi mục tiêu trên mặt đất, phẫn nộ cuộn mình trên không trung rồi chuyển hướng cắn ngoạm vào vai trái hắn. Lâm Mặc không chút hoang mang, vỗ túi trữ vật ném thẳng mặt nạ Thanh Mộc Thuẫn ra đỡ đòn. Hắn không truyền linh lực để duy trì màng bảo vệ mà tàn nhẫn chặt đứt cầu nối thần thức, trực tiếp kích bạo trận nhãn Tụ Mộc bên trong pháp khí.
Tiếng nổ trầm đục vang lên giữa hố sâu. Mảnh gỗ linh tâm nát vụn văng tung tóe găm phập vào vách đá, tạo ra một luồng xung kích tàn bạo hất văng xà ảnh xám ra xa ba trượng. Lửa xám dính lên vách đá phát ra tiếng xèo xèo, ăn mòn một mảng rêu phong lớn.
Nắm chặt mảnh ngọc giản lạnh lẽo trong lòng bàn tay trái đang co giật, Lâm Mặc thở hắt ra một ngụm trọc khí. Thần thức hắn cẩn thận thâm nhập vào bề mặt ngọc giản, ngay lập tức bị một cỗ sát ý dội ngược lại khiến thức hải ong ong. Đồ án loan đao chém đứt gốc Tử Trúc này tuyệt đối không phải nét vẽ tùy tiện. Đường vân đao khí mang đậm hỏa thuộc tính cuồng bạo, ép cho tia huyết mạch chấn động của Lâm gia bên trong ngọc giản phải thoi thóp.
"Hỏa kình bá đạo cỡ này, lại nhắm thẳng vào mộc linh mạch của Tử Trúc Lĩnh..."
Lâm Mặc lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự sắc lạnh.
"Toàn bộ Nam Cương này, ngoại trừ Liệt Hỏa Quyết của Tôn gia tại Xích Viêm Cốc, còn kẻ nào tốn công sức làm ra loại ngọc giản nguyền rủa này."
Mất đi mục tiêu bảo vệ và bị chấn động từ vụ nổ pháp khí, mảng trận văn trên vách đá bắt đầu bong tróc rồi triệt để sụp đổ. Từng tảng đá xanh nứt nẻ rơi rụng, để lộ ra một thông đạo hẹp tối om chỉ vừa một người lách qua. Gió lạnh từ bên trong thổi ra dập tắt những đốm lửa xám còn sót lại.
Thế nhưng, điều khiến da đầu Lâm Mặc tê rần không phải là độ sâu của thông đạo, mà là một mùi hương tiêu thất ngàn năm đang thoang thoảng bay ra. Đó là mùi ngai ngái của Huyết Khế Mộc, loại cấm mộc dùng để nuôi dưỡng thi ma mà gia phả Lâm gia ghi rõ đã bị Sơ tổ thiêu rụi toàn bộ từ ba trăm năm trước. Tại sao nó lại xuất hiện ngay dưới lòng đất cấm địa?
Mặt nạ Thanh Mộc Thuẫn vừa chạm vào mõm xà ảnh liền nứt toác. Lâm Mặc vốn không định dùng tấm thuẫn cấp thấp này để phòng ngự, hắn trực tiếp đảo ngược linh lực, kích nổ lõi mộc linh thạch phong ấn bên trong. Một luồng linh khí hệ Mộc cuồng bạo nổ tung giữa không trung. Mộc sinh hỏa, mượn chính đặc tính ngũ hành tương sinh, vụ nổ ép ngọn lửa xám phình to gấp đôi nhưng lại hoàn toàn phá vỡ cấu trúc trận văn giam cầm của nó. Lợi dụng khe hở sát cơ bị rối loạn trong chớp mắt, hắn dồn toàn bộ linh lực còn sót lại vào mũi chân trái. Mũi giày đạp vỡ vách đá sần sùi, hắn mượn lực lao vút lên không trung, thoát khỏi vòng vây của hố sâu tử địa.
Gió đêm lạnh buốt tạt qua mặt, Lâm Mặc lộn vòng trên nền đất ẩm ướt rêu phong bên ngoài từ đường, chật vật lăn thêm vài vòng để xả bớt lực va đập. Hắn tựa lưng vào một gốc Tử Trúc đã cháy xém, lồng ngực phập phồng thở hắt ra một hơi sặc mùi máu tanh. Cánh tay phải vẫn đông cứng như tảng băng chết, tản mác hàn khí buốt xương. Trong khi đó, ba ngón tay trái vừa bị rút cạn tinh huyết đang co quắp lại, từng cơn đau nhức nhối truyền vào tận tủy não. Thời gian không chờ đợi, kẻ đứng sau sát trận này chắc chắn đã cảm ứng được dị động. Hắn kẹp chặt mảnh ngọc giản sứt mẻ giữa hai ngón tay trái còn nguyên vẹn, dứt khoát phóng ra một luồng thần thức đâm thẳng vào bên trong.
Vừa chạm vào lõi ngọc, một trận cuồng phong mang theo oán khí ngập trời lập tức gào thét cắn nuốt tia thần thức của hắn. Kẻ khắc ngọc giản đã cẩn thận gài lại một đạo cấm chế Tỏa Hồn nhắm thẳng vào bất cứ kẻ nào dám tò mò. Thay vì hoảng loạn thu hồi thần thức để bảo toàn hồn phách, Lâm Mặc cắn chót lưỡi đến rỉ máu.
Muốn nuốt thần thức của ta, xem ngươi có bao nhiêu khẩu vị.
Hắn mạo hiểm đẩy thêm một luồng thần thức dồn ép vào trong. Hắn dùng chính sự hung hãn của mình làm mồi nhử, cố ý để cấm chế Tỏa Hồn quấn chặt lấy tia thần thức đang thăm dò, tạo ra một ảo giác rằng hắn đang dốc sức chống cự bằng hồn lực.
Ngay khi cấm chế siết lại đến mức cực hạn, Lâm Mặc đột ngột đổi hướng lưu chuyển pháp lực trong kinh mạch. Hắn mượn cầu nối thần thức đang bị khóa chặt, trực tiếp xả luồng hàn độc tử khí đang ứ đọng ở cánh tay phải tràn thẳng vào mảnh ngọc giản. Hai luồng tà lực vốn không cùng nguồn gốc bất ngờ va chạm nảy lửa bên trong không gian ngọc giản chật hẹp. Đạo cấm chế Tỏa Hồn lập tức nhận ra nguy cơ bị hàn độc ăn mòn trận nhãn bên trong ngọc. Kẻ thiết lập cấm chế tuy chỉ để lại một luồng tàn niệm, nhưng bản năng bảo vệ vật chứa khiến nó khựng lại một nhịp, vội vã buông tha thần thức của Lâm Mặc để quay sang vây ép luồng tử khí vừa xâm nhập.
Chính khoảng khắc cấm chế đổi mục tiêu phòng ngự, lớp sương mù che giấu nội dung ngọc giản bị xé rách một góc nhỏ. Hình ảnh đồ án Tử Trúc chín đốt bị loan đao chém đứt hiện lên rõ nét, kèm theo một chuỗi danh tự nhấp nháy ánh đỏ như máu. Ánh mắt Lâm Mặc sắc lại khi bắt được ba chữ Tôn Hạo Nhiên cùng một bản đồ chỉ dẫn chi tiết mạch nước ngầm nối thẳng từ đáy cấm địa Lâm gia vắt ngang qua dãy núi, hướng thẳng sang lãnh địa Tôn gia. Đây không phải là một vụ tà tu vãng lai tập kích bừa bãi. Đây là một đường dây bán đứng linh mạch gia tộc được thiết lập công phu từ hàng chục năm trước, đục khoét thẳng vào rễ cái của cội Tử Trúc.
Không để hắn kịp ghi nhớ thêm chi tiết về khế ước giao dịch, cấm chế Tỏa Hồn sau khi ép lui được hàn độc liền quyết đoán tự bạo để diệt khẩu. Một tiếng rắc chói tai vang lên, mảnh ngọc giản trên tay Lâm Mặc nứt toác thêm một mảng lớn, chỉ còn lưu lại đúng góc vỡ chứa một phần bản đồ mạch nước ngầm. Phản chấn từ vụ nổ cấm chế dội thẳng qua cầu nối thần thức vào thức hải khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi, hai tai ù đặc tiếng ong ong. Hắn ho ra một ngụm máu bầm, thức hải đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc. Chưa kịp định thần để phong bế kinh mạch, từ hướng sườn núi phía Tây đột ngột vang lên ba tiếng nổ liên tiếp, kéo theo đó là ánh hỏa quang rực sáng cả một góc trời. Trận pháp cảnh báo tại Dược Viên số ba đã bị cường hành đánh vỡ.
Thanh Mộc Thuẫn mất đi linh lực duy trì, vừa va chạm với xà ảnh liền nổ tung thành vô số mảnh gỗ vụn. Lâm Mặc từ đầu đã tính toán kỹ lưỡng, dùng chính pháp khí mộc thuộc tính duy nhất bạo liệt để tạo ra một lồng giam vật lý ngắn ngủi. Những mảnh gỗ sắc lẹm mang theo mộc khí thô bạo cắm phập vào vách đá xung quanh, đan chéo vào nhau ghim chặt luồng lửa xám lại trong một góc hẹp. Tận dụng khoảnh khắc sát cơ bị đình trệ, hắn nhắm nghiền hai mắt. Một luồng thần thức mỏng như sợi chỉ điên cuồng đâm thẳng vào bề mặt ngọc giản đang nằm gọn trong lòng bàn tay trái.
Không gian bên trong ngọc giản là một mảng hỗn mang u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Đồ án gốc Tử Trúc bị chém đứt hiện lên rõ nét giữa khoảng không hư vô, tỏa ra từng đợt chấn động quen thuộc của trận pháp gia tộc. Lâm Mặc không dám chần chừ, nhanh chóng lướt qua những tầng cấm chế vòng ngoài đã sứt mẻ do hai luồng lực lượng va chạm ban nãy. Mục tiêu của hắn nhắm thẳng vào điểm sáng le lói tận cùng lõi ngọc. Khi thần thức vừa chạm đến, một bản đồ trận văn thu nhỏ lập tức bung mở, đánh dấu ba điểm nứt gãy trí mạng trên hộ tộc đại trận của Lâm gia.
Ngay tại vị trí huyệt nhãn thứ ba nằm ở phía Tây Bắc Tử Trúc Lĩnh, một ấn ký hình loan đao rỉ máu chớp tắt liên hồi. Bên ngoài hố sâu, kẻ điều khiển sát trận lập tức nhận ra ý đồ cướp đoạt thông tin tàng trữ trong ngọc giản. Ngọn lửa xám đang bị lồng giam mộc linh khí ghim chặt bỗng nhiên từ bỏ việc giãy giụa vật lý. Toàn bộ mảng trận văn tà ác trên vách đá đồng loạt bốc cháy thành tro bụi, hiến tế toàn bộ linh khí tàn dư để chuyển hóa cục diện.
Một tiếng rít gào chói tai vang lên giữa không trung, mang theo âm vực già nua khàn đục truyền thẳng vào tâm trí Lâm Mặc.
"Tiểu bối Lâm gia, dám dòm ngó bí mật của lão phu, nạp mạng đi!"
Kẻ giấu mặt quyết định rút cạn trận pháp, biến ngọn lửa thành một mũi dùi thần thức tà ác. Mũi dùi vô hình xuyên thấu qua lớp mộc linh khí cản đường, đâm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc rồi hung hăng lao thẳng vào không gian bên trong ngọc giản. Đối thủ đã nhận ra mưu kế, dứt khoát thay đổi chiến thuật, không thèm hủy hoại thân xác hắn nữa mà muốn dùng thần thức áp đảo để nghiền nát cả ngọc giản lẫn linh hồn kẻ xâm nhập.
Áp lực trong thức hải lập tức tăng vọt, mũi dùi xám ngoét hóa thành một cái bóng loan đao khổng lồ chém thẳng xuống luồng thần thức của Lâm Mặc. Bị nhốt trong không gian chật hẹp của ngọc giản, tránh né lúc này đồng nghĩa với việc bị trục xuất ra ngoài, vĩnh viễn mất đi manh mối về huyệt nhãn thứ ba. Lâm Mặc dứt khoát thu hẹp phạm vi thần thức, không lùi mà tiến. Hắn chủ động vứt bỏ lớp phòng ngự vòng ngoài, mặc cho bóng loan đao chém đứt một phần ba phân hồn của chính mình.
Mượn lực đẩy từ cú chém tàn độc ấy, tàn hồn còn lại của Lâm Mặc lao như tên bắn vào ấn ký loan đao rỉ máu. Hắn không dùng sức mạnh bản thân để công phá, mà khéo léo dẫn động một tia khí tức của rễ cái Tử Trúc đang chạm vào lưng mình ở thế giới thực. Mộc linh ngàn năm thuần khiết vừa được thần thức câu thông quét qua lõi ngọc, lớp ngụy trang tà khí trên ấn ký lập tức bong tróc.
Dưới lớp vỏ bọc âm hàn u ám, một chữ "Tôn" được khắc bằng hỏa linh văn đỏ rực lộ ra rõ mồn một. Tôn gia Nam Cương, kẻ thù truyền kiếp của Lâm gia, quả nhiên là kẻ đứng sau gài bẫy phá hoại trận nhãn.
Lâm Mặc nhếch mép cười lạnh, giọng nói khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
"Thì ra là mượn đao giết người. Tôn gia các ngươi giấu kỹ thật."
Đạt được mục đích, Lâm Mặc lập tức cắt đứt liên kết, tháo chạy khỏi ngọc giản ngay trước khi mũi dùi tà ác giáng xuống nhát chém thứ hai. Mảnh ngọc giản trong tay trái hắn mất đi thần thức chống đỡ liền vỡ vụn thành bột mịn, rớt lả tả xuống nền đá rêu phong.
Cái giá phải trả cho quyết định dùng tàn hồn đổi lấy tình báo lập tức ập đến. Cảnh vật trước mắt Lâm Mặc nhòe đi, ấn đường nứt ra một vết sẹo xám xịt hình loan đao tản mát tử khí. Vết thương này không chảy máu, nhưng thức hải truyền đến từng cơn đau nhói như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc. Tổn thương căn cơ linh hồn triệt để phong bế khả năng phóng xuất thần thức của hắn ra khỏi cơ thể trong ít nhất nửa năm tới, biến hắn thành một kẻ hoàn toàn mù lòa trong các trận chiến cần cảm ứng tầm xa.
Chưa kịp điều tức áp chế cơn đau trong thức hải, biến số mới lại xuất hiện. Vách đá phía sau lưng hắn đột ngột truyền đến một tiếng răng rắc giòn giã. Rễ cái Tử Trúc to bằng vòng tay người ôm, nơi vừa bị hắn mượn lực mộc linh phá giải cấm chế, bỗng nhiên héo rũ đi một mảng lớn. Từ trong khe nứt của đoạn rễ khô cong, một mùi hương ngòn ngọt tanh tưởi chậm rãi tràn ra, hoàn toàn lấn át tử khí ban nãy.
Mặt nạ Thanh Mộc Thuẫn vừa chạm vào xà ảnh màu xám liền vỡ nát thành vô số mảnh vụn, mộc linh khí nổ tung tạo thành một tấm khiên chắn tạm thời. Lâm Mặc mượn đúng một nhịp thở ngắn ngủi này, nhắm nghiền hai mắt, dồn toàn bộ tâm trí chìm vào không gian bên trong mảnh ngọc giản. Nơi đó, bóng mờ của một thanh loan đao khổng lồ đang mang theo sát ý ngập trời, hung hăng bổ thẳng xuống linh hồn hắn. Uy áp của đòn chém này vượt xa Luyện Khí kỳ, thề phải chém đứt cả thần thức lẫn bí mật giấu kín bên trong không gian chật hẹp.
Thay vì bung tỏa thần thức để ngạnh kháng, Lâm Mặc lại quyết định thu hẹp toàn bộ phòng ngự thành một điểm nhỏ xíu tựa như hạt vừng. Hắn mặc kệ cho phần rìa của lưỡi đao xé rách lớp sương mù bảo vệ bên ngoài, tạo thành một khe hở chết chóc tràn ngập tử khí. Lực lượng tà ác bắt đầu ăn mòn vách ngăn thức hải, mang theo âm thanh rên rỉ quỷ dị nhắm thẳng vào cội nguồn linh hồn. Thế nhưng, đây chính là một cái bẫy trí mạng mà hắn đã giăng sẵn.
Ngay khi mũi đao sắc lẹm vừa chạm vào lõi thần thức, Lâm Mặc lập tức kích hoạt bí thuật "Tàm Thực" lưu truyền trong tàng thư các gia tộc. Hạt vừng thần thức đột ngột vỡ ra, không hề phòng ngự mà hóa thành hàng chục sợi tơ mỏng manh, điên cuồng bám chặt lấy thân loan đao. Tàn hồn ẩn giấu bên trong đòn tấn công lập tức nhận ra điểm bất thường, sát ý bỗng nhiên khựng lại giữa không trung.
Kẻ địch giấu mặt hừ lạnh một tiếng đầy giận dữ khi biết Lâm Mặc không định liều mạng bảo toàn tính mạng, mà đang mượn cơ hội này tước đoạt ấn ký trận văn khắc trên lưỡi đao. Không chút do dự, bóng mờ loan đao lập tức thay đổi chiến thuật, từ bỏ việc chém giết. Toàn bộ thân đao kịch liệt rung lên, tử khí từ bên trong cuồn cuộn trào ra nhằm tự bạo, quyết tâm kéo theo cả mảnh ngọc giản hóa thành tro bụi để diệt khẩu.
"Muốn hủy thi diệt tích? Nằm mơ!"
Lâm Mặc gầm lên trong thức hải. Ở thế giới bên ngoài, gót chân trái của hắn hung hăng đạp mạnh xuống nền đá xanh, nơi có đoạn rễ cái của cội Tử Trúc đang cắm sâu vào lòng đất. Hắn dùng chính thân thể mình làm cầu nối, thô bạo dẫn dắt một luồng linh mạch chi khí từ sâu dưới Nam Cương tràn thẳng vào trong ngọc giản.
Lực lượng mộc thuộc tính nguyên thủy vô cùng nặng nề, mang theo sự tĩnh mịch ngàn năm của cấm địa, lập tức ép chặt không gian ảo ảnh đang sắp sửa đổ sụp. Luồng địa mạch vừa vặn phong ấn được tàn hồn đối phương trong nửa cái chớp mắt. Lâm Mặc chớp lấy thời cơ ngàn năm có một, điều khiển những sợi tơ thần thức giật đứt một mảng phù văn màu đỏ máu từ thân loan đao, kéo tuột nó ra khỏi trung tâm vụ nổ.
Nhưng cái giá phải trả cho việc dùng nhục thể Luyện Khí kỳ dẫn động linh mạch cấp cao là vô cùng tàn khốc. Không có máu tuôn xối xả hay kinh mạch đứt gãy, sự phản phệ đánh thẳng vào nhận thức cốt lõi của tu sĩ. Thần thức bị xé rách một mảng lớn khiến đồng tử mắt phải của hắn lập tức phủ lên một lớp màng đục ngầu. Từ khoảnh khắc này, con mắt phải của hắn hoàn toàn mất đi khả năng nhìn thấy linh quang của vạn vật, thế giới trong mắt chỉ còn lại hai màu trắng đen chết chóc.
Bên trong thức hải, bóng loan đao cuối cùng cũng nổ tung, triệt để đánh văng tàn dư thần thức của Lâm Mặc trở lại hiện thực. Mảnh ngọc giản trên tay hắn vỡ vụn thành bột mịn, rớt lả tả xuống nền đất phủ đầy rêu phong. Thế nhưng, mảng phù văn màu máu mà hắn vừa cướp được lại không hề tiêu tán theo vụ nổ. Nó hóa thành một đạo lưu quang tà dị, mạnh mẽ in sâu vào lòng bàn tay trái của hắn.
Làn da trên tay hắn xèo xèo bốc khói, nháy mắt đã hình thành một vết sẹo hình loan đao đang rỉ ra thứ khói xám mục nát. Thông qua vết sẹo này, một đoạn tọa độ không gian cực kỳ rõ ràng truyền thẳng vào đầu hắn. Chưa kịp phong bế cánh tay để ngăn chặn tử khí lây lan vào tâm mạch, một tiếng gãy nứt kinh thiên động địa vang lên từ phía Tây Bắc của Tử Trúc Lĩnh.
Âm thanh ấy lớn đến mức làm rung chuyển toàn bộ cấm địa, kéo theo hàng loạt mảng đá nhũ trên trần hố sâu ầm ầm sụp xuống. Tiếng chuông đồng cảnh báo trên đỉnh cao nhất của từ đường điên cuồng gióng lên từng hồi dồn dập, âm thanh chát chúa xé toạc màn đêm. Huyệt nhãn Tây Bắc của đại trận hộ tộc, nơi vừa bị ấn ký loan đao trên tay hắn chỉ điểm, đã chính thức sụp đổ, mở toang một lỗ hổng khổng lồ cho chướng khí Nam Cương tràn vào tộc địa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.