Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 208: Huyết Sâm Sườn Nam Hôm Nay

Đăng: 30/07/2026 10:15 3,898 từ 4 lượt đọc
Ánh mắt Lâm Mặc chưa kịp thu hồi khỏi đỉnh núi mù sương, chiếc hộp gỗ trên tay bỗng truyền đến một trận chấn động kịch liệt. Lớp bùa chú Tịnh Tâm dán bên ngoài vỏ Ô Đào đột ngột bốc cháy xèo xèo, hóa thành tro bụi rụng lả tả xuống nền đá lạnh ngắt. Hắn khẽ nhíu mày, trực tiếp vận chuyển ba phần linh lực hệ Mộc bọc lấy lòng bàn tay, gắt gao siết chặt nắp hộp. Khí lạnh thấu xương từ Tà Mộc Châu bên trong điên cuồng tuôn ra, ngưng tụ thành từng vệt sương đen bám chặt lấy kẽ tay hắn, tựa như vô số chiếc kim tẩm độc muốn khoan thủng kinh mạch.

Khối ngưng tụ tà khí này căn bản không đợi được đến buổi Tộc nghị sáng mai để mang ra làm vật chứng. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng mạch đập của viên châu đang cộng hưởng với một luồng âm khí cực nhạt, âm thầm truyền tới từ mạch nước ngầm dưới chân Linh Thú Viên. Hắn đột ngột vung tay trái, ném ra ba lá Thanh Mộc Phù cắm phập xuống ba góc nứt trên mặt sân. Trận văn hệ Mộc vừa sáng lên đã lập tức bị sương đen cắn nuốt, phát ra tiếng vỡ vụn chói tai, linh khí hóa thành một làn khói hôi thối bay tản đi.

"Trưởng lão, trận nhãn canh gác số sáu đang sụt giảm linh khí nghiêm trọng!"

Tên chấp sự Lâm Cảnh vừa quỳ rạp dưới đất lúc nãy vội vã lết lùi lại mấy trượng, hoảng hốt kêu lên. Gã dường như quên mất cả sự oán hận vừa rồi, hai mắt trợn trừng nhìn vệt sương đen đang uốn lượn như một con rắn nhỏ, ngoan cố hướng về phía dòng suối dẫn thẳng lên đỉnh Tử Trúc.

"Câm miệng, lập tức thối lui ra ngoài ba mươi trượng, phong tỏa thần thức." Lâm Mặc lạnh lùng quát.

Thần thức cấp Trúc Cơ của hắn bùng nổ, ngưng tụ thành một thanh đao vô hình hung hăng chém đứt sợi sương đen đang dò đường. Sự phản phệ từ tà khí khiến ngực hắn hơi nhói lên, linh lực trong đan điền khẽ chấn động, một luồng khí lạnh chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải làm tê rần các đầu ngón tay. Kẻ địch không chỉ ném Tà Mộc Châu vào Linh Thú Viên để phá hoại bề ngoài, chúng đã âm thầm cấy một đạo Dẫn Linh Trận vào nguồn nước ngầm để mở đường cho tà khí bám vào Mộc Bản Nguyên.

Hắn cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết rớt thẳng lên mặt chiếc hộp gỗ Ô Đào. Huyết dịch chứa đựng linh lực Trúc Cơ vừa chạm vào mặt gỗ liền hóa thành một đạo huyết chú đỏ rực, mượn sức mạnh huyết thống của Lâm gia để tạm thời phong bế luồng khí lạnh đang bạo động. Sắc mặt Lâm Mặc tái đi một phần do hao tổn căn cơ, nhưng ánh mắt lại sắc bén như kiếm. Nếu để luồng sương đen này thuận lợi hòa vào mạch nước ngầm, toàn bộ ba mươi mẫu linh điền cấp hai dọc sườn núi sẽ thối rữa rễ chỉ trong một đêm.

"Lâm Cảnh, cầm lệnh bài của ta lập tức đến Khố Phòng ở sườn núi."

Lâm Mặc tháo khối ngọc bài Trưởng lão bằng ngọc bích bên hông, ném thẳng vào ngực tên chấp sự đang run lẩy bẩy.

"Truyền lệnh mở kho tầng hai, lấy ra ba khối Ngưng Dương Thạch và một bộ Khốn Thủy Trận Bàn. Báo với Thất thúc công đang trực đêm, toàn bộ hao tổn tài nguyên lần này cứ ghi nợ, trừ thẳng vào tám trăm điểm công huân tích lũy của ta, không cần chờ Tộc nghị ngày mai phê chuẩn."

Lâm Cảnh luống cuống chụp lấy ngọc bài, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo tu hành. Gã thừa hiểu việc lách luật mở kho lấy pháp khí cấp hai trong đêm mà không có thủ lệnh chữ đỏ của Tộc trưởng là trọng tội vi phạm tộc quy. Nhưng sát cơ ngưng thực trong mắt vị Trưởng lão trẻ tuổi khiến gã không dám chần chừ hay hoài nghi nửa lời. Gã vội vã dập đầu mạnh xuống đất một cái rồi xoay người thi triển Ngự Phong Quyết, cắm đầu chạy thục mạng về phía viện cấm địa.

Chỉ còn lại một mình giữa khoảng sân vắng lặng nặc mùi tanh tưởi, Lâm Mặc chậm rãi đi tới bên miệng giếng cạn nằm góc khuất của Linh Thú Viên. Hắn dỡ bỏ lớp ngụy trang bằng đá tảng, để lộ ra một khối trận bàn bằng đồng thau đã rỉ sét, vốn dùng để điều áp mạch nước. Ngay chính giữa tâm trận, chín ô trận vị đã nứt toác, một vết hở dài bằng ngón tay đang không ngừng rỉ ra thứ nước màu đen nhờn nhợt. Tà Mộc Châu trong hộp gỗ dính máu lại một lần nữa rung lên bần bật, dường như khao khát được dung hợp với thứ chất lỏng uế tạp kia. Hắn siết chặt nắm tay, nhận ra kẻ giật dây phía sau đã bắt đầu thu lưới, ép buộc Lâm gia phải hy sinh lượng lớn tài nguyên hỏa thuộc tính để lấp vào cái hố đen linh mạch này trước khi trời sáng.

gia phong tỏa tạm thời luồng âm khí. Giọng Lâm Mặc vang lên lạnh lẽo, trực tiếp cắt ngang sự hoảng loạn của tên chấp sự, át đi cả tiếng xèo xèo của tà khí đang giãy giụa dưới lớp bùa chú.

"Cầm lấy lệnh bài của ta, lập tức gõ vang ba tiếng chuông Tụ Âm tại tháp Chấp Pháp." Hắn vung tay ném một tấm ngọc bài màu lục nhạt xuống nền đá lạnh ngắt. "Truyền lệnh đóng toàn bộ sáu cổng xả nước nối từ Linh Thú Viên xuống ba mươi mẫu linh điền phía nam."

"Nhưng thưa Trưởng lão, nếu đóng cổng xả đột ngột, toàn bộ bầy Hỏa Nha giống mới ở khu chăn nuôi ngập nước sẽ chết chìm mất!" Lâm Cảnh luống cuống nhặt lấy ngọc bài, sắc mặt tái nhợt ngẩng đầu can ngăn. Bầy linh thú này là tâm huyết lai tạo suốt năm năm của nhánh phụ, trị giá không dưới hai ngàn khối hạ phẩm linh thạch.

"Chết thì ghi vào sổ hao hụt tộc khố, trừ thẳng vào bổng lộc công huân mười năm của ta! Không được chậm trễ nửa nhịp!" Lâm Mặc gầm lên, không đợi tên chấp sự kịp nhiều lời đã tung người nhảy thẳng xuống cái giếng cạn phía góc sân.

Lớp rêu xanh bám trên thành giếng nháy mắt bị tà khí ăn mòn thành màu tro tàn lả tả rơi xuống. Gió lạnh rít gào bên tai, Lâm Mặc vận chuyển thần thức hóa thành một tấm khiên vô hình bao bọc toàn thân. Dưới đáy giếng là một mạch nước ngầm rộng chừng hai trượng, dòng suối vốn trong vắt nay đã vẩn đục vô số sợi tơ đen ngòm tanh tưởi. Tại ngã ba dòng chảy, một đạo Dẫn Linh Trận gồm chín lá cờ xám xịt đang ghim chặt vào vách đá, cắm sâu vào tận gốc rễ của địa mạch.

Từng đợt âm khí từ trận kỳ liên tục hòa vào dòng nước, mượn sức đẩy tự nhiên hướng thẳng về phía cấm địa Tử Trúc. Lâm Mặc nheo mắt, vỗ túi trữ vật lấy ra một thanh Thanh Đồng Phá Trận Chùy. Hắn không vội vàng lao vào phá hủy trận nhãn trung tâm đang được một lớp màn nước đen kịt bảo vệ nghiêm ngặt. Thay vào đó, hắn vung tay phóng chùy đánh thốc vào lá cờ góc tây nam hòng thăm dò và cắt đứt một đường cung cấp tà khí phụ trợ.

Thanh đồng chùy mang theo mộc linh lực sắc bén vừa chạm vào mặt cờ, dị biến lập tức nảy sinh. Kẻ bố trận hiển nhiên đã đoán trước thói quen phá trận từ vòng ngoài của tu sĩ trận đạo. Trận kỳ góc tây nam không hề có lực phòng ngự, trực tiếp nổ tung thành một màng sương xám đặc quánh bám dính lấy pháp khí. Màng sương này mượn chính mộc linh lực của Lâm Mặc làm chất xúc tác, chuyển hóa thành hủ thủy men theo sợi thần thức nối liền pháp khí mà tập kích ngược lại thức hải của hắn.

Lâm Mặc cảm thấy hốc mắt phải truyền đến cơn đau buốt như bị hàng vạn mũi kim châm đâm tơi bời, tầm nhìn nháy mắt bị một tầng sương mờ đục ngầu che phủ. Hắn quả quyết cắn răng, trực tiếp cắt đứt và tự bạo một tia thần thức bám trên Thanh Đồng Phá Trận Chùy. Pháp khí giai cấp hai nứt toác, chìm nghỉm xuống dòng nước đen ngòm, đổi lại một nhịp thở an toàn để hắn kịp thời biến chiêu.

Đối thủ muốn dùng thủy lộ để dẫn độc, hắn liền trực tiếp đoạn tuyệt đường nước. Lâm Mặc lật tay trái ném ra ba tấm Thổ Tường Phù cấp hai, tay phải đồng thời tế ra Trấn Thủy Bàn. Đây là pháp khí hạch tâm dùng để điều phối mạch nước ngầm thuộc sở hữu chung của gia tộc, bình thường chỉ có Tộc trưởng mới được phép động dụng. Hắn điên cuồng rót linh lực vào mặt bàn đồng, ép chín ô trận vị trên đó bùng lên ánh sáng vàng đất chói lọi.

"Trấn!" Hắn quát lớn, hung hăng ấn mặt đồng cắm phập xuống lớp bùn nhão dưới đáy suối.

Ba bức tường đất mọc lên sừng sững, kết hợp cùng uy năng của chín ô trận vị tạo thành một con đê vững chắc, triệt để chặn đứng dòng nước mang tà khí. Đổi lại, mặt đồng của Trấn Thủy Bàn rạn ra ba vết nứt dài, linh tính tổn hao quá nửa. Thính giác tai trái của Lâm Mặc hoàn toàn mất đi âm thanh, chỉ còn lại tiếng ù ù trống rỗng do dư chấn phá trận ép vào màng nhĩ. Mạch nước bị nghẽn đột ngột ép ngược dòng chảy lên trên mặt đất, làm vỡ tung mười hai đoạn ống dẫn linh khí tại Dược Sơn, báo hiệu một đợt phong kho đền bù khổng lồ và sự chất vấn gay gắt từ hội đồng trưởng lão đang chờ đợi hắn vào sáng mai.

Cơn đau buốt óc bùng lên từ hốc mắt phải, tựa như hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm vách ngăn thức hải. Lâm Mặc không chút do dự, lập tức vận dụng thần thức ngưng tụ thành một lưỡi đao vô hình sắc lẹm, hung hăng tự chặt đứt luôn luồng thần niệm đang bị hủ thủy xâm thực. Sắc mặt hắn thoắt cái trắng bệch, tầm nhìn bên phải tối sầm lại trong nửa nhịp thở, thái dương giật nảy liên hồi. Đổi lại cái giá tổn hao vĩnh viễn một tia hồn lực, luồng tà khí tanh tưởi cuối cùng cũng bị cắt đứt liên kết, không thể tiếp tục men theo thần thức mà tấn công vào đại não.

Dưới đáy giếng ngầm, hắc thủy cuộn trào tạo thành một vòng xoáy âm hàn, không ngừng hút lấy linh khí mộc thuộc tính từ mạch nước xung quanh. Lâm Mặc giơ cao tay trái, lòng bàn tay lấp lóe thanh quang của ba tấm Mộc Thứ Phù, làm ra tư thế muốn dốc toàn lực đánh tan vòng xoáy bằng mộc linh lực tương sinh tương khắc. Đạo Dẫn Linh Trận ẩn sâu dưới lớp bùn lầy dường như có một tia linh trí lưu lại, ngay lập tức phản ứng trước áp lực. Vòng xoáy đột ngột đảo chiều chuyển động, ngưng tụ ra một lớp vảy đen kịt cấu tạo từ tà khí, há miệng rộng sẵn sàng cắn nuốt toàn bộ đòn tấn công hệ Mộc để tự cường hóa trận nhãn.

Trúng kế rồi. Lâm Mặc nhếch mép, tay trái đột ngột thu hồi phù lục, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một thanh đoản kiếm rỉ sét mang nồng đậm khí tức thổ thuộc tính bay vút ra, cắm phập vào vách đá cách vòng xoáy đúng ba thước. Đây vốn là Trấn Thổ Kiếm, một kiện tàn phá pháp khí cấp một thượng phẩm mà xưởng Luyện Khí của gia tộc định đem nung chảy thu hồi tài liệu vào tháng sau. Thổ khắc Thủy, thanh kiếm vừa cắm xuống liền kích hoạt trận văn trọng lực được khắc vội trên thân, trực tiếp đè nặng lên lưu mạch, phá vỡ sự cân bằng dòng chảy của mạch nước ngầm.

Trận nhãn trung tâm bị gián đoạn lưu lượng nước đột ngột, lớp vảy đen phòng ngự lập tức nứt toác vì mất đi nguồn cung cấp âm khí. Kẻ giấu mặt bố trận hiển nhiên không lường trước được thủ đoạn ném bỏ pháp khí để đổi lấy một sát na sơ hở này, trận văn phòng ngự bắt đầu vận hành hỗn loạn, vội vã rút ngược tà khí từ hướng cấm địa về để vá víu. Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc há miệng phun ra một đạo đan hỏa mỏng bọc lấy thanh đoản kiếm đang rung lên bần bật. Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất, Trấn Thổ Kiếm triệt để vỡ vụn thành trăm mảnh xỉ sắt, mượn uy lực tự bạo xé toạc toàn bộ mười hai đạo trận văn cốt lõi của Dẫn Linh Trận.

Hậu quả của vụ nổ khiến mạch nước ngầm rung chuyển dữ dội, vách đá sụp đổ lấp kín một đoạn dòng chảy, khiến một phần ba lượng linh thủy dự trữ cho đợt tưới tiêu Dược Sơn tháng này bị hao hụt hoàn toàn. Bù lại, từ trong đống bùn lầy đen ngòm đang sủi bọt dưới đáy giếng, một nửa khối trận bàn làm bằng xương thú bị lực chấn động đẩy nổi lên mặt nước. Bề mặt khúc xương khắc chi chít những ký tự hình nọc độc, tỏa ra mùi lưu huỳnh gay mũi. Lâm Mặc vớt lấy khối trận bàn, dùng một tấm Phong Linh Phù dán chặt lại để ngăn tà khí rò rỉ, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo thấu xương.

Hắn thả người nhảy vọt lên miệng giếng, mang theo sát khí chưa tan gọi giật giọng tên chấp sự đang nấp sau tảng đá lớn. Lâm Cảnh nghe gọi tên liền lảo đảo chạy tới, trán lấm tấm mồ hôi lạnh nhưng ánh mắt lại lóe lên tia tính toán, dường như đang tìm cách mượn cơ hội này lập công để bù đắp tội lỗi lơ là canh gác.

"Có thuộc hạ, trưởng lão có gì sai bảo?" Lâm Cảnh khúm núm cúi đầu, đôi mắt lấm lét nhìn chằm chằm vào nửa khối trận bàn xương thú đang được bọc kín trên tay vị trưởng lão trẻ tuổi.

"Cầm lấy lệnh bài của ta, lập tức đến Chấp Sự Đường truyền lệnh phong tỏa toàn bộ hệ thống giếng nước trong phạm vi Linh Thú Viên." Lâm Mặc lạnh lùng ném ra tấm thẻ bài thân phận màu thanh đồng có khắc chữ Lâm.

"Từ giờ phút này, đình chỉ việc cấp phát linh thủy cho ba đội chăn nuôi ngoại vi." Lâm Mặc gằn từng chữ, không để cho đối phương có cơ hội thắc mắc. "Ghi rõ vào sổ công huân, ai dám tự ý múc nước ngầm hoặc lén lút phá vỡ phong cấm, trực tiếp phạt trượng năm mươi, trừ ba năm bổng lộc, trục xuất khỏi danh sách bồi dưỡng của gia tộc."

Lâm Cảnh vội vàng đón lấy lệnh bài, bàn tay run lên nhè nhẹ, trong lòng thầm kêu khổ vì biết rõ lệnh cấm này sẽ trực tiếp đắc tội với không ít quản sự các nhánh phụ đang trông cậy vào linh thủy để nuôi dưỡng hỏa linh thú. Nhưng đối diện với uy áp từ người đứng đầu Dược Viên, gã chỉ đành cắn răng lĩnh mạng, quay đầu chạy thục mạng về hướng sảnh đường. Lâm Mặc không buồn quan tâm đến tiểu tâm tư của tên chấp sự, hắn xoay người nhìn về phía ngọn tháp nghị sự cao nhất của gia tộc. Kẻ địch cố tình dùng trận bàn xương thú của Nam Cương Vu tộc để ngụy trang xuất xứ, nhưng loại thủ pháp khắc trận văn chồng chéo lên nhau này lại là độc môn bí truyền của một thế lực mà Lâm gia vừa mới ký kết huyết khế giao thương vào tháng trước.

...khiến một phần ba vách đá ngầm nổ tung, hàng vạn khối cự thạch mang theo dòng nước đen ngòm cuồn cuộn đổ ập xuống.

Lâm Mặc đang lơ lửng giữa dòng nước xoáy, sắc mặt chợt biến đổi khi nhận ra dư ảnh của trận nhãn không hề tiêu tán. Đạo tà khí vừa bị bóp nát bỗng dung hợp với lớp bùn lầy dưới đáy, hóa thành vô số xúc tu nhơn nhớt điên cuồng quấn chặt lấy hai chân hắn. Trận pháp này dường như được cấy ghép một tia linh trí tàn khuyết, biết rõ vách đá sụp đổ là cơ hội tuyệt vời nhất để kéo kẻ phá bĩnh cùng chôn vùi dưới đáy sâu.

Không chút do dự, hắn từ bỏ ý định dùng linh lực hệ Mộc để ngưng tụ mộc thuẫn phòng ngự. Trong môi trường thủy mạch tà ám này, linh lực của hắn càng phát tán sẽ càng trở thành mồi ngon cho trận pháp cắn nuốt.

Tay trái Lâm Mặc vỗ mạnh vào túi trữ vật, rút ra một tấm Liệt Địa Phù phẩm giai nhị giai hạ phẩm. Hắn không dán bùa lên người để độn thổ tẩu thoát như lẽ thường, mà trực tiếp phóng tấm bùa cắm phập vào khe nứt của một nhánh địa mạch nhỏ đang phát sáng mờ nhạt ngay bên cạnh.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, địa mạch nhỏ bé lập tức đứt gãy, giải phóng ra một luồng linh khí cuồng bạo hất văng đám xúc tu bùn lầy. Lâm Mặc mượn chính lực đẩy phản chấn từ vụ nổ địa mạch, cơ thể như một mũi tên xé toạc màng nước đục ngầu, lao vút lên phía trên. Cái giá phải trả cho quyết định tàn nhẫn này là nhánh nước ngầm nuôi dưỡng ba mẫu xích huyết sâm ở sườn nam núi Tử Trúc chính thức phế bỏ, ít nhất năm năm tới không thể canh tác.

Hắn nặng nề đáp xuống bờ đá lởm chởm của Linh Thú Viên, quần áo ướt sũng, khóe miệng rỉ ra một tia máu đỏ thẫm do thần thức chấn động. Thế nhưng, bàn tay phải của hắn vẫn nắm chặt không buông.

Lâm Mặc chậm rãi xòe lòng bàn tay ra. Nằm lọt thỏm giữa những ngón tay rách tướp là phần lõi trận nhãn mà hắn liều mạng đoạt được: một nửa Mảnh Mai Rùa cháy xém. Mặt ngoài của vật này khắc chi chít tà văn dính đầy cặn đen, nhưng mặt trong lại hiện rõ một chữ "Tự" được chạm trổ bằng thủ pháp quen thuộc của Lâm gia.

Quan trọng hơn, từ Mảnh Mai Rùa tỏa ra một mùi hương ngai ngái đặc trưng của Lưu Huỳnh Thảo. Đây là loại linh dược rẻ tiền nhưng có độc tính nhẹ, chỉ được phép sử dụng duy nhất tại hầm sấy của Đan Các để khử ẩm cho lò luyện đan. Kẻ giấu mặt không cần đột nhập từ bên ngoài, chúng đã dùng chính hệ thống xả thải của Đan Các để thả vật dẫn tà khí trôi theo mạch nước ngầm, âm thầm bám rễ vào Linh Thú Viên.

"Trưởng... Trưởng lão ngài không sao chứ?"

Lâm Cảnh nãy giờ rụt cổ trốn sau một tảng đá lớn, thấy Lâm Mặc ngoi lên sát khí đằng đằng thì run rẩy bò tới. Ánh mắt gã lấm lét nhìn chằm chằm vào nửa Mảnh Mai Rùa, trong lòng thầm tính toán xem bản thân có nên giả vờ mù lòa để khỏi bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt của thượng tầng hay không.

Lâm Mặc không để cho gã có cơ hội thoái thác. Hắn vung tay, ném thẳng vật chứng còn vương mùi tà khí vào ngực Lâm Cảnh.

"Cầm lấy vật này, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến Tộc vụ điện gõ vang Tỉnh Chung."

Lâm Mặc lạnh nhạt ra lệnh, ánh mắt sắc như dao găm ghim chặt lấy tên chấp sự.

"Truyền lệnh Trưởng lão của ta, lập tức phong tỏa toàn bộ Đan Các. Không có lệnh bài của Tộc trưởng, bất kỳ kẻ nào bước ra khỏi cửa Đan Các nửa bước, tại chỗ đánh gãy hai chân, giam vào Hắc Thủy Lao."

Lâm Cảnh kinh hãi há hốc mồm, hai tay run lẩy bẩy ôm lấy Mảnh Mai Rùa. Đan Các là nguồn thu linh thạch lớn nhất của gia tộc hiện tại, cũng là địa bàn do đích thân Đại trưởng lão quản lý. Phong tỏa nơi đó đồng nghĩa với việc đứt gãy cung ứng đan dược cho đội săn thú ngoài tiền tuyến, một tội danh mà mười cái mạng của chấp sự nhỏ nhoi như gã cũng không đền nổi.

"Khoản tổn thất của ba mẫu xích huyết sâm sườn nam hôm nay, cứ ghi toàn bộ nợ vào sổ công huân của ta."

Lâm Mặc nhìn thấu sự do dự của kẻ đối diện, bèn bồi thêm một câu chốt hạ.

"Từ giờ khắc này, ta lấy tư cách Trưởng lão Dược Viên, chính thức hạ lệnh cắt đứt hoàn toàn mạch nước ngầm nối từ Linh Thú Viên lên đỉnh Tử Trúc. Kẻ nào dám chậm trễ, xử trí theo tội phản tộc."

Lâm Cảnh cắn nát môi, biết rõ bản thân đã bị trói chặt vào cỗ xe ngựa của vị Trưởng lão trẻ tuổi này. Gã nhét vội Mảnh Mai Rùa vào ngực áo, lảo đảo vận khởi tàn lực chạy thục mạng về phía Tộc vụ điện.

Lâm Mặc đứng lại một mình giữa màn đêm lạnh lẽo, nhìn xuống hố nước đang sủi bọt đen ngòm. Bí mật về tà trận cấy vào nguồn nước đã bị phơi bày, Mảnh Mai Rùa đã nằm trong tay người của Tộc vụ điện làm bằng chứng thép. Thế nhưng, khi mạch nước ngầm bị cắt đứt, Mộc Bản Nguyên trên đỉnh núi cũng đồng thời mất đi tầng thủy mạch che chắn cuối cùng. Sáng ngày mai tại Tộc nghị, hắn không chỉ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của phe cánh Đại trưởng lão, mà còn phải tìm ra ba vạn linh thạch để thiết lập một trận pháp phòng ngự hoàn toàn mới, nếu không toàn tộc sẽ trở thành bia ngắm cho tà tu dòm ngó.
0