Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 204: Linh Dược Hóa Tro

Đăng: 30/07/2026 10:15 4,005 từ 3 lượt đọc
Ánh mắt Lâm Mặc vừa dứt khỏi đồ án nhện ngậm ngọc, bề mặt mảnh trận kỳ cháy đen trong hộp ngọc bỗng rung lên bần bật. Hắc khí từ nửa thân nhện trào ra, điên cuồng ăn mòn tam trọng cấm chế vừa được Bách Trọng thiết lập. Lớp ngọc trong suốt xuất hiện vô số vết rạn chân chim, phát ra những tiếng răng rắc chói tai. Không phải kẻ thù đang thăm dò, mà là trận nhãn từ xa đã bắt đầu cưỡng chế triệu hồi vật dẫn.

"Lùi lại!"

Lâm Mặc vung tay áo, một luồng Mộc linh lực tinh thuần hóa thành dải lụa xanh quấn chặt lấy hộp ngọc, hất văng nó lên không trung. Bách Trọng phản ứng cực nhanh, mũi chân điểm nhẹ xuống sàn đá, thân hình lướt lùi về sau ba trượng, đồng thời tế ra một tấm Hậu Thổ Thuẫn che chắn trước ngực. Ngay khoảnh khắc chiếc hộp bay lên đỉnh đầu, đồ án nhện ngậm ngọc nổ tung thành một đám sương máu tà dị.

Đám sương máu không khuếch tán mà ngưng tụ thành một sợi tơ đỏ rực, mang theo hàn khí âm u lao vút qua khe hở trên mái vòm sảnh đường. Mục tiêu của nó không phải là hai người trong sảnh, mà nhắm thẳng về hướng Tàng Dược Các ở sườn núi phía đông. Sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống, sát cơ trong mắt lóe lên. Hắn lập tức hiểu rõ thủ đoạn của Vạn Lưu Thương Hội. Bọn chúng từ lâu đã yểm Huyết La Võng vào trong những chiếc túi trữ vật chuyên dùng để giao dịch linh dược, biến toàn bộ kho tàng của Lâm gia thành một trạm thu phát tín hiệu khổng lồ.

Từ ngoài cửa, một lão giả mặc trường bào xám tro hớt hải lao vào, mồ hôi nhễ nhại túa ra trên trán. Đây chính là Lâm Cảnh Hán, trưởng lão phụ trách ngoại thương và quản lý Tàng Dược Các. Lão vội vã chắp tay, giọng nói mang theo vài phần run rẩy vì sợ hãi bị truy cứu trách nhiệm.

"Gia chủ, ba ngàn cân Tử Diệp Thảo chuẩn bị giao cho thương hội bỗng nhiên bốc cháy. Hỏa ngọn không nóng mà lạnh buốt, trận pháp dập lửa bằng Thủy linh lực của kho tàng vừa chạm vào đã bị đóng băng ngược lại!"

Lâm Mặc cắn răng, thần thức cấp tốc đảo qua ngọc giản khống chế đại trận hộ sơn. Hắn không tiếp tục dùng Thủy thuật để dập lửa, bởi tà hỏa sinh ra từ Huyết La Võng chuyên hấp thụ linh khí ngũ hành thông thường để sinh sôi. Kẻ thù đang cố tình nhử Lâm gia kích hoạt trận pháp phòng ngự, từ đó mượn lực lượng của đại trận để cắn nuốt ngược lại linh mạch Tử Trúc Lĩnh.

"Bách Trọng, dẫn đội Chấp Pháp bao vây Tàng Dược Các. Tuyệt đối không được dùng linh lực tiếp xúc với ngọn lửa."

"Cảnh Hán thúc, mang lệnh bài của ta, lập tức mở kho số bốn, lấy ra mười tấm Đoạn Mạch Phù."

Lâm Cảnh Hán ngớ người, bàn tay run run đón lấy lệnh bài bằng đồng điếu.

"Gia chủ, Đoạn Mạch Phù một khi kích hoạt sẽ cắt đứt hoàn toàn linh mạch cung cấp cho sườn núi phía đông. Toàn bộ linh dược chưa sơ chế bên trong Tàng Dược Các sẽ khô héo chỉ trong nửa canh giờ. Tổn thất ít nhất sáu ngàn khối linh thạch hạ phẩm!"

"Không cắt đứt mạch ngầm, bọn chúng sẽ mượn đường truyền tống tà hỏa thiêu rụi toàn bộ căn cơ gia tộc. Đi mau!"

Âm thanh xen lẫn uy áp Trúc Cơ kỳ của Lâm Mặc khiến lão giả xám mặt, vội vã quay người lao đi. Cùng lúc đó, Lâm Mặc bấm niệm pháp quyết, mười ngón tay đan chéo thành một ấn chú phức tạp. Dưới sàn đá sảnh đường, những đường vân mộc thuộc tính bắt đầu sáng rực lên, kết nối thẳng với trận bàn trung tâm. Hắn đang chủ động đảo ngược trận pháp, rút cạn linh khí tại khu vực sườn núi phía đông, tạo ra một vùng linh khí chân không.

Sợi tơ máu vừa bay đến nửa đường, mất đi môi trường linh khí dẫn dắt, liền khựng lại giữa không trung, giãy giụa như một con rắn mất đầu. Kế hoạch dùng Thủy trận dập lửa để hút linh lực của kẻ thù đã bị Lâm Mặc nhìn thấu và hóa giải bằng cách tự chặt đứt nguồn cung.

Để duy trì vùng chân không phản bạo này, sắc mặt Lâm Mặc tái đi. Hắn không bị phản chấn kinh mạch, nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ. Ba gốc Tử Trúc trăm năm tuổi ở cấm địa đang bị rút kiệt bản nguyên để bù đắp cho sự thiếu hụt quy tắc của đại trận hộ sơn, lá trúc úa vàng rụng lả tả.

"Ghi vào sổ công huân." Hắn lạnh lùng ra lệnh cho Bách Trọng đang chuẩn bị rời đi. "Tàng Dược Các đình chỉ hoạt động ba tháng. Phế bỏ toàn bộ túi trữ vật có ấn ký ngoại lai. Khoản hụt sáu ngàn linh thạch, tạm thời phong tỏa ngân sách mở rộng linh điền của năm sau để bù đắp."

Sợi tơ máu giữa không trung giãy giụa thêm vài nhịp rồi vỡ nát thành những đốm sáng li ti. Tuy nhiên, trước khi tan biến hoàn toàn, một đốm sáng đỏ thẫm đã kịp lợi dụng khoảnh khắc trận pháp biến đổi, lặng lẽ rơi xuống. Nó không bám vào vật vô tri, mà dung nhập thẳng vào ngọc bội bên hông Lâm Cảnh Hán đang khuất dần sau hành lang. Kẻ thù nhận ra đường truyền tống linh mạch bị chặn, liền lập tức đổi chiến thuật, gieo rắc Huyết Chú lên người quản sự cấp cao nhất để tìm kiếm một vật dẫn sống thay thế.

Dùng Đoạn Mạch Phù ngay, không được phép do dự!

Lâm Mặc quát lớn, thanh âm mang theo mộc linh lực sắc bén như kiếm mộc đâm thẳng vào thức hải đang chấn động của Lâm Cảnh Hán. Hắn không đợi lão giả phản ứng, mũi chân đạp mạnh xuống nền đá xanh, cả người hóa thành một đạo thanh ảnh lao vút ra khỏi sảnh đường. Lão trưởng lão giật mình bừng tỉnh, vội vã siết chặt tấm bùa chú màu xám tro tỏa ra tử khí nhàn nhạt trong tay, cắn răng dốc toàn lực ngự khí đuổi theo gia chủ.

Chỉ trong vài nhịp thở, hai người đã đặt chân đến trước bục thềm của Tàng Dược Các. Bầu không khí nơi này lạnh lẽo đến thấu xương, sương giá kết tủa thành từng mảng trắng toát trên những cây cột gỗ lim. Xuyên qua cánh cửa đã bị phá nát, Lâm Mặc nhìn thấy ba ngàn cân Tử Diệp Thảo đang bị bao phủ bởi một ngọn lửa màu lam nhạt. Ngọn lửa này không hề thiêu rụi thực thể, mà đang điên cuồng rút lấy mộc linh khí tinh thuần bên trong đống linh dược để chuyển hóa thành từng luồng sương máu xộc thẳng xuống nền đất.

Kẻ thù muốn dùng mộc sinh hỏa, mượn sức mạnh của trận pháp phòng ngự để hút cạn linh mạch. Lâm Mặc hừ lạnh, lật tay lấy ra một mặt trận bàn bằng đồng thau, bên trên khắc chằng chịt phù văn cách tuyệt không gian. Hắn không dùng linh lực kích hoạt đại trận hộ sơn, mà trực tiếp ném trận bàn vào giữa đống thảo dược, đồng thời vung tay bắn ra năm viên linh thạch trung phẩm vào năm góc. Trận bàn xoay tít, tạo ra một lồng giam chân không, cưỡng chế cắt đứt liên kết giữa ngọn lửa tà dị và không khí bên ngoài.

Ngọn lửa lam nhạt mất đi nguồn cung cấp linh khí đột nhiên chững lại một nhịp. Nhưng ngay lập tức, kẻ điều khiển Huyết La Võng từ xa đã nhận ra biến hóa của cục diện. Đám sương máu không tiếp tục lan rộng để tìm kiếm mộc linh khí mà đột ngột co rút lại, hóa thành hàng trăm sợi tơ máu sắc bén như kim châm. Thay vì cắn nuốt, những sợi tơ này trực tiếp đâm xuyên qua lồng giam chân không, găm thẳng vào trận văn phòng ngự của nền đá, bắt đầu cưỡng chế đục khoét vào đường ống dẫn linh mạch bên dưới tàng các.

Chúng đổi trận nhãn thành công kích vật lý, định dùng sát khí cưỡng ép ô nhiễm cội nguồn địa mạch!

Lâm Mặc biến sắc, lập tức xoay người gầm lên với lão giả đang đứng phía sau.

Cảnh Hán thúc, dán bùa lên cột trụ Khảm vị, lập tức chặt đứt đường dẫn!

Lâm Cảnh Hán không dám chậm trễ thêm nửa cái chớp mắt, thân hình mập mạp lao vụt tới cây cột đá phía đông bắc, hung hăng vỗ mạnh tấm Đoạn Mạch Phù lên bề mặt. Phù văn xám tro bùng lên một tia sáng u ám, mang theo pháp tắc hủy diệt ngay lập tức dung nhập vào trong kết cấu của cấm chế hộ các.

Một tiếng ầm đục ngầu vang lên từ sâu dưới lòng đất, kéo theo trận rung chuyển dữ dội khiến toàn bộ kiến trúc Tàng Dược Các nghiêng ngả. Đường linh mạch phụ cung cấp linh khí cho sườn núi phía đông bị cấm lực của lá bùa chém đứt phăng một cách tàn nhẫn. Dòng chảy linh khí bị nghẽn lại, trào ngược lên tạo thành một cơn lốc linh khí cuồng bạo xé rách mái ngói lưu ly.

Nguồn cung đột ngột đứt gãy khiến hàng trăm sợi tơ máu mất đi điểm tựa, rối loạn va đập vào nhau rồi nổ tung thành những vệt bẩn hôi thối. Đổi lại, mặt trận bàn đồng thau gánh chịu phản phệ từ sự đứt gãy địa mạch đã nứt toác thành ba mảnh, triệt để biến thành phế liệu. Ở bên ngoài, ba mươi mẫu linh điền cấp hai tại sườn đông trong khoảnh khắc này hoàn toàn mất đi sự tẩm bổ, mặt đất bắt đầu hiện lên những vết khô nứt kéo dài.

Gia chủ, ba ngàn cân dược liệu này vốn là khoản thanh toán đợt đầu cho phường thị Nam Lĩnh. Nay hàng hóa hóa thành tro bụi, khế ước giao thương tháng sau sợ rằng sẽ bị phạt vi phạm nặng nề.

Lâm Cảnh Hán run giọng báo cáo, bàn tay nhăn nheo vô thức nắm chặt lấy góc áo đạo bào. Lão biết rõ quy củ của Lâm gia, một khi ảnh hưởng đến uy tín ngoại thương và làm thất thoát tài nguyên lớn thế này, chức vị trưởng lão của lão khó mà giữ nổi.

Rút quỹ dự phòng từ Khoáng Dược Đường để bồi thường khế ước.

Lâm Mặc vẫy tay thu hồi ba mảnh trận bàn vỡ vụn, sắc mặt hơi tái đi vì thần thức hao tổn, giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Từ giờ khắc này, liệt Tàng Dược Các vào danh sách phong cấm giáp đẳng. Đình chỉ chức vụ quản sự của ông. Bắt đầu từ ngày mai, ông dẫn theo mười tiểu bối chữ Tự xuống sườn đông, tự tay dùng linh lực bản thân tẩm bổ cho ba mươi mẫu linh điền vừa bị đứt mạch. Khoản nợ công huân này, nhánh phụ các người phải dùng sản lượng mười năm tới để bù đắp.

Lâm Cảnh Hán cắn răng gật đầu, biết rõ đây đã là hình phạt nương tay nhất cho sự sơ suất kiểm hàng. Lão bước qua đống tro tàn, cúi người nhặt lấy một mảnh vải vụn sót lại từ chiếc túi trữ vật đầu tiên phát hỏa. Trên mặt vải cháy dở, một nửa đồ án nhện ngậm ngọc vẫn còn vương lại chút hàn khí âm lãnh, hoàn toàn trùng khớp với vật chứng ở sảnh đường. Lâm Mặc nhận lấy mảnh vải, vuốt ve bề mặt thô ráp của nó, sát ý trong lòng triệt để bùng nổ, đã đến lúc phải dọn dẹp sạch sẽ mạng lưới của Vạn Lưu Thương Hội.

Ánh sáng vàng chóe từ Đoạn Mạch Phù bùng lên, hung hăng găm thẳng vào cột trụ Khảm vị. Một tiếng rắc trầm đục vang lên dưới nền đá thanh thạch. Pháp tắc hủy diệt của lá bùa tàn nhẫn cắt đứt hoàn toàn sự liên kết giữa phiến không gian này với địa mạch Tử Trúc Lĩnh. Đất đá bên dưới Tàng Dược Các trong nháy mắt mất đi linh tính, hóa thành phàm thổ khô cằn. Đám tơ máu của Huyết La Võng đang điên cuồng khoan xuống bỗng khựng lại, mũi nhọn chạm phải tầng đất chết liền bốc khói xèo xèo, không thể hút thêm nửa phần linh khí nào để sinh sôi.

Kẻ điều khiển ở đầu kia trận pháp cực kỳ giảo hoạt. Thần thức của đối phương vừa nhận ra linh mạch bị ngắt, lập tức từ bỏ ý định cưỡng ép xuyên phá. Đám tơ máu đang cuộn xoắn dưới sàn nhà đột ngột đổi hướng. Chúng không khoan tiếp mà tự bạo lớp huyết khí bên ngoài, tạo thành một chấn động vật lý hất văng những phiến đá tảng. Mượn lực đẩy từ vụ nổ, sợi tơ cốt lõi mang theo tà hỏa lạnh buốt bắn vọt lên không trung, chuyển hướng chớp nhoáng lao về phía Cấn vị ở góc đông bắc Tàng Dược Các.

Đồng tử Lâm Mặc co rụt lại. Cấn vị không có trận nhãn, nhưng lại là nơi chất đống ba ngàn cân Tử Diệp Thảo thô chưa qua sơ chế. Nếu để tà hỏa chạm vào mộc linh khí khổng lồ từ đống linh dược này, chúng sẽ coi đây là vật dẫn để bùng phát gấp mười lần, mượn cành lá lan tràn ra toàn bộ hệ thống rễ cây trên núi. Cú nhử ở Khảm vị chỉ là vỏ bọc, mục tiêu thật sự của kẻ địch là muốn thiêu rụi toàn bộ kho tàng ngoại thương để ép Lâm gia phải mở đại trận.

"Mở Bát Quái Luyện Lư! Dùng trận pháp nghịch chuyển, hút toàn bộ đất đá và linh dược góc Cấn vào trong không gian lò!" Lâm Mặc quát lớn, tay vung lên ném ra một tấm lệnh bài gia chủ bằng ngọc thạch, cắm phập vào cột gỗ lim bên cạnh.

Lâm Cảnh Hán biến sắc mặt, đôi bàn tay già nua run lên. Bát Quái Luyện Lư là trung phẩm pháp khí trấn các, vốn dùng để sấy khô và tinh luyện dược liệu. Nếu dùng trận văn nghịch chuyển để hút cả tà huyết lẫn phế liệu vào trong, linh trận của lò nung chắc chắn sẽ bị ô nhiễm đến mức phế bỏ. Hơn nữa, ba ngàn cân linh dược kia là tâm huyết cả năm trời của hàng trăm tộc nhân ngoại môn. Nhưng nhìn thấy lệnh bài gia chủ găm trên cột, lão không dám chậm trễ nửa nhịp.

"Tuân lệnh!" Lâm Cảnh Hán cắn răng vỗ mạnh tay lên ngực, ép ra một ngụm tinh khí phun thẳng vào mặt đồng của lò nung. Hai tay lão điên cuồng biến ảo pháp quyết.

Nắp lò bằng đồng xanh nặng trịch ầm ầm bật mở. Chín ô trận vị bên trong đáy lò xoay ngược chiều, bạo phát ra một lực hút chân không khổng lồ. Ngay khoảnh khắc sợi tơ máu chuẩn bị găm vào đống Tử Diệp Thảo, toàn bộ mảng nền đá, giá gỗ và ba ngàn cân linh dược đều bị cuồng phong cuốn phăng, hút tuột vào trong bụng lò. Sợi tơ máu mất đi điểm tựa, cũng bị luồng xoáy linh lực lôi tuột vào vùng không gian phong kín.

"Đóng nắp! Kích nổ hỏa trận bên trong!" Lâm Mặc không cho kẻ địch cơ hội phản ứng, âm thanh lạnh lẽo vang lên mang theo sát ý quyết tuyệt.

Lâm Cảnh Hán đập mạnh hai tay lên nắp lò, khóa cứng bát quái chốt. Bên trong thân đồng lập tức truyền ra những tiếng nổ trầm đục liên tiếp. Hỏa trận nguyên bản của lò nung va chạm kịch liệt với tà khí âm hàn của Huyết La Võng. Bề mặt Bát Quái Luyện Lư rung lên bần bật, linh quang mờ dần rồi tắt ngấm. Ba vết nứt dài chạy dọc từ miệng lò xuống đáy, rỉ ra những luồng khói đen xì mang theo mùi khét lẹt của linh dược cháy rụi. Pháp khí trấn các triệt để vỡ nát, nhưng tà hỏa cũng bị giam cầm và thiêu rụi hoàn toàn trong không gian hẹp.

Lâm Mặc bước tới, dùng mũi giày gõ nhẹ vào thân lò đang nứt nẻ. Từ trong khe hở lớn nhất, một vật thể bằng kim loại đen tuyền rơi loảng xoảng xuống nền đá, phát ra tiếng kim khí va chạm khô khốc. Đó là một chiếc móng vuốt nhện đúc bằng Huyền Thiết, bề mặt vẫn còn vương tà khí, nhưng mặt dưới lại khắc chìm một hàng chữ số hiệu giao dịch. Dấu ấn này chính là mã số lô hàng mà Vạn Lưu Thương Hội đã bàn giao cho Lâm gia từ ba tháng trước.

Lâm Cảnh Hán nhìn pháp khí vỡ nát cùng đống tro tàn của ba ngàn cân linh dược, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Lão quỳ sụp xuống cạnh chiếc lò nứt, giọng nói khô khốc. Gia chủ, kho tàng đã giữ được, nhưng toàn bộ đơn hàng tháng này đã hóa thành tro bụi. Nếu mười ngày nữa không giao đủ số linh dược này cho các phường thị, Lâm gia sẽ phải bồi thường gấp ba lần theo huyết khế, khoản nợ linh thạch này e rằng sẽ rút cạn quỹ dự phòng của gia tộc.

Sợi tơ máu đỏ rực xé gió lao đến Tàng Dược Các, mang theo hàn khí âm u định đâm thẳng vào Cấn vị dưới nền đất. Nhưng ngay khoảnh khắc nó chạm đến bậc thềm, Bát Quái Luyện Lư đặt giữa viện đột ngột đảo ngược trận văn. Chín ô trận vị bằng đồng thau đồng loạt phát sáng, tạo ra một luồng hấp lực cuồng bạo xoáy lên như vòi rồng. Luồng sức mạnh này không vươn ra ngoài mà cuộn ngược vào trong, trực tiếp hút thốc luồng tà hỏa vào sâu trong bụng lò. Sợi tơ máu kịch liệt giãy giụa, phát ra những tiếng rít chói tai ma quái, cố gắng bám víu lấy những phiến đá xanh trên mặt đất.

Kẻ thao túng ở đầu bên kia mạn phép nhận ra sự biến hóa đột ngột của thế cục. Hấp lực này hoàn toàn không phải là linh mạch mộc thuộc tính để cắn nuốt, mà là một lồng giam hỏa hệ đang chực chờ đóng sập. Sợi tơ máu lập tức đình chỉ đà lao tới, chủ động phân rã, vỡ vụn thành hàng trăm cây huyết châm nhỏ li ti. Đám châm máu tản ra tứ phía như bầy ong vỡ tổ, uốn lượn hòng vòng qua miệng lò để cắm thẳng vào mười hai gốc cột gỗ lim chống đỡ bảo các. Bọn chúng muốn mượn mộc khí từ kiến trúc trận pháp để tiếp tục thiêu rụi linh mạch ngầm bên dưới.

Lâm Mặc hừ lạnh, thần thức Trúc Cơ trung kỳ dốc toàn lực ép xuống, khóa chặt không gian xung quanh Tàng Dược Các.

"Cảnh Hán thúc, tế tinh huyết, phong tử huyệt của lò nung!"

Hắn quát lớn, đồng thời bấm pháp quyết ném ra một tấm Trấn Mạch Phù dán thẳng lên nắp Bát Quái Luyện Lư. Phù lục tỏa ra ánh sáng vàng rực, ép luồng hấp lực tăng lên gấp bội. Lâm Cảnh Hán vội vã tiến lên, sắc mặt tái nhợt nhưng không dám chần chừ. Lão cắn nát chót lưỡi, phun ra ba giọt tinh huyết mang theo bản nguyên linh lực điểm thẳng vào trung tâm trận đồ trên nắp lò. Tinh huyết vừa chạm vào trận văn, nắp đồng nặng hàng ngàn cân ầm ầm sập xuống. Cỗ hấp lực đạt đến cực hạn trong tích tắc, vừa vặn cuốn trọn toàn bộ đám huyết châm vào trong không gian đóng kín trước khi chúng kịp chạm vào các cột gỗ.

Bên trong bụng lò nung, ba ngàn cân Tử Diệp Thảo nháy mắt bị tà hỏa thiêu rụi thành tro bụi. Lượng linh khí mộc thuộc tính khổng lồ tích tụ từ tâm huyết một năm trời của gia tộc bạo phát trong không gian hẹp. Khí mộc sinh hỏa, kết hợp cùng hàn khí âm u của Huyết La Võng tạo thành một luồng sức mạnh bài xích cực đoan. Bề mặt Bát Quái Luyện Lư nổi lên hàng loạt vết nứt chằng chịt, tản ra nhiệt độ nóng rực xen lẫn luồng khí lạnh buốt xương. Từng mảng phù văn mạ vàng bong tróc, rơi rụng lả tả xuống mặt sân lát đá. Chiếc lò nung trấn các trị giá tám ngàn khối linh thạch hạ phẩm triệt để phế bỏ, phát ra một tiếng rên rỉ trầm đục rồi tắt ngấm toàn bộ linh quang.

Khói bụi tản đi, mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi. Lâm Mặc bước tới bên cạnh đống phế sắt, vung tay đánh ra một đạo phong nhận bổ đôi thân lò rạn nứt. Nằm giữa đống tro tàn đen kịt của ba ngàn cân linh dược, một viên châu màu xám tro to bằng quả táo đang lặng lẽ tỏa ra ánh sáng nhạt. Bên trong lõi viên châu, đồ án nhện ngậm ngọc đã bị cô đặc lại dưới áp lực của vụ nổ, tản ra từng gợn sóng thần thức vô hình truyền về một hướng cố định.

Lâm Mặc dùng kìm ngọc cẩn thận gắp viên Dẫn Lộ Châu xám tro lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang Lâm Cảnh Hán đang suy yếu tựa vào cột nhà.

"Ba ngàn cân linh dược hóa tro, Bát Quái Luyện Lư hủy hoại hoàn toàn. Tổn thất này tương đương với thu nhập ba năm của Dược Viên. Từ hôm nay, bãi miễn chức vụ Trưởng lão ngoại thương của Cảnh Hán thúc, thu hồi lệnh bài quản sự."

Hắn dừng một nhịp, thanh âm càng thêm lạnh nhạt vang vọng trong sảnh viện vắng lặng.

"Phạt cấm túc tại Dược Sơn ba năm để trông coi linh điền, bổng lộc Trưởng lão khấu trừ mười năm để bù đắp vào kho tộc. Toàn bộ tuyến giao thương với Vạn Lưu Thương Hội lập tức đóng băng, phong tỏa kho hàng chờ tra xét."

Lão giả cắn răng quỳ rạp xuống nền đá lạnh lẽo lĩnh mạng, sắc mặt trắng bệch nhưng không dám oán thán nửa lời. Lâm Mặc quay mặt nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng, gắt gao nắm lấy chiếc kìm ngọc giữ chặt vật chứng. Vạn Lưu Thương Hội dùng Huyết La Võng để phá hủy linh mạch, nhưng lại không ngờ trận bạo tạc trong không gian kín đã vô tình luyện hóa tà hỏa và tàn tro linh dược thành một vật dẫn ngược lại. Hắn ném cho Bách Trọng một viên ngọc giản truyền âm, ra lệnh điều động toàn bộ hồ sơ xuất nhập kho trong năm năm gần nhất. Kẻ địch đã gài bẫy vào túi trữ vật giao dịch, vậy thì trong nội bộ Dược Đường chắc chắn có kẻ tuồn hàng cấm qua mắt trận kiểm duyệt của gia tộc.
0