Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 216: Pháp Hộ Tộc Từ Bên Dưới

Đăng: 02/08/2026 08:44 3,614 từ 1 lượt đọc
...lập tức điều động nhân thủ, giăng lưới Tỏa Linh Trận vây kín toàn bộ khu vực phế tích này, không cho bất kỳ kẻ nào tiến vào dọn dẹp!


Tiếng chuông đồng rền rĩ vang lên từ đỉnh Tử Trúc, từng nhịp nặng nề xé toạc màn sương sớm. Sáu tiếng chuông báo động liên tiếp mang theo áp lực của sinh tử tồn vong, khiến toàn bộ tu sĩ Lâm gia đang bế quan hay canh gác đều phải giật mình bừng tỉnh. Lâm Mặc siết chặt chiếc hộp ngọc trong tay, bước chân hắn đạp lên những mảnh ngói vụn còn vương khói xám, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía bầu trời đang dần ửng sáng.


Chưa đi được mười trượng, nắp hộp ngọc bằng linh mộc tùng bỗng nhiên rung lên bần bật. Một luồng sương mù màu xám tro rỉ ra từ kẽ hở, mang theo tiếng rít gào quỷ dị như ngàn vạn oan hồn đang xé rách không gian. Tấm Tịnh Tà Phù dán bên trong nháy mắt bốc cháy thành một ngọn lửa xanh lè, phù văn vỡ nát ngay khi chưa kịp phát huy tác dụng thanh tẩy.


Hảo thủ đoạn, thế mà lại giấu cả Khốn Hồn Trận cỡ nhỏ vào trong một nửa chiếc lệnh bài.


Lâm Mặc hừ lạnh, lập tức dừng bước. Hắn vận chuyển linh lực Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, vỗ mạnh một chưởng mang theo ánh sáng xanh lục đè chặt nắp hộp. Hàn khí từ lệnh bài Đầu Lâu Vân Mây bạo phát, men theo lòng bàn tay truyền thẳng vào kinh mạch. Lớp sương giá kết tủa dọc theo ống tay áo đạo bào, ép hắn phải lùi lại nửa bước, pháp lực trong đan điền kịch liệt cuộn trào mới miễn cưỡng ngăn được tà khí xâm nhập tâm mạch.


Đúng lúc này, chấp sự quản lý mạch nước ngầm Lâm Nham hớt hải chạy tới từ phía sườn đồi. Lão thở hổn hển, vạt áo dính đầy bùn lầy hắc ám, khuôn mặt nhăn nhúm lại vì kinh hãi tột độ.


"Trưởng lão, không xong rồi! Mạch linh tuyền dẫn vào mười mẫu linh điền khu chữ Đinh đột nhiên vẩn đục. Bảy cây Huyết Sâm trăm năm đang độ kết quả đều xuất hiện đốm đen thối rữa trên lá."


Lâm Nham dập đầu xuống nền đất lạnh, cả người run lẩy bẩy. Trong lòng lão lúc này chỉ toàn là sợ hãi, e sợ tội trạng quản lý yếu kém sẽ khiến bản thân bị tước đoạt bổng lộc. Thậm chí, nếu tổn thất quá lớn, suất Trúc Cơ Đan của đứa cháu nội năm sau cũng sẽ bị Tộc nghị gạch tên không thương tiếc.


Lâm Mặc cau mày nhìn luồng sương xám đang cố thoát ra khỏi kẽ hở hộp ngọc. Khí tức thối rữa này hoàn toàn đồng nguyên với thứ đang làm ô nhiễm linh tuyền. Kẻ thù không chỉ rút lui, mà còn mượn tàn dư tà trận trên lệnh bài để âm thầm hạ độc vào căn cơ sản xuất của Lâm gia. Nếu không dập tắt ngay, toàn bộ sản lượng linh dược mùa này sẽ hóa thành chất kịch độc, trực tiếp cắt đứt nguồn thu linh thạch lớn nhất của gia tộc.


"Lâm Nham nghe lệnh, lập tức đóng cổng xả của linh tuyền khu chữ Đinh."


Lâm Mặc lấy từ trong túi trữ vật ra một đoạn rễ Tử Trúc khô héo, bề mặt lóe lên từng dải vân gỗ màu tím nhạt. Hắn không chút do dự, dùng sức cắm thẳng đoạn rễ linh mộc qua nắp hộp ngọc. Linh lực mộc thuộc tính tinh thuần bùng phát, hóa thành những sợi tơ ghim chặt luồng sương xám lại. Bản thân đoạn rễ quý giá vốn dùng để luyện chế pháp khí cũng đang lấy tốc độ mắt thường thấy được mà đen đặc, mục nát thành tro bụi.


"Báo cho khố phòng, ta dùng thân phận Trưởng lão Dược Viên, cưỡng ép mở kho lấy ba mươi cân Thanh Linh Sa rải xuống mạch nước ngầm."


"Nhưng thưa Trưởng lão, số Thanh Linh Sa đó là vật tư dự trữ cốt lõi để tu bổ trận bàn hộ tộc vào tháng sau!"


Lâm Nham ngẩng phắt đầu lên, vội vã lên tiếng can ngăn. Việc động đến kho dự trữ chiến lược nếu không qua Tộc nghị phê chuẩn chắc chắn sẽ khiến các trưởng lão khác chất vấn gay gắt, người trực tiếp đi nhận đồ như lão cũng khó tránh khỏi bị vạ lây.


"Cứ làm theo lời ta. Ghi nợ tám ngàn điểm công huân vào danh tự của ta vì quyết định tiêu hao rễ Tử Trúc và xuất kho Thanh Linh Sa."


Lâm Mặc lạnh lùng cắt ngang, nhét chiếc hộp ngọc giờ đã bị rễ trúc phong ấn tạm thời vào lại túi trữ vật. Hắn lướt qua gã chấp sự đang ngây mẩn, gieo lại một đạo mệnh lệnh sắc lẹm.


"Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ khu chữ Đinh, chuyển trạng thái tuần tra sườn nam sang mức độ cao nhất. Ai trong đội canh gác dám lén lút thu thập những cây Huyết Sâm thối rữa kia mang đi bán, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia tộc."


Khí tức thối rữa từ bùn lầy trên vạt áo Lâm Nham xộc thẳng vào mũi Lâm Mặc, mang theo vị tanh tưởi của xác chết ngâm nước lâu ngày. Hắn rùng mình nhận ra, loại âm hàn tà hỏa này hoàn toàn đồng nguyên với luồng sương xám đang rít gào trong tay. Kẻ thù không chỉ nhằm vào phế tích sườn Tây, mà đã dùng thuật pháp quỷ dị ngầm hạ thủ đoạn, men theo địa mạch cắt đứt linh mạch ngầm của toàn bộ Tử Trúc sơn.


Ngay khoảnh khắc thần thức hắn dao động vì tin tức tồi tệ, nửa khối lệnh bài Đầu Lâu Vân Mây bên trong hộp gỗ tùng đột ngột dị biến. Trận văn Khốn Hồn cỡ nhỏ vốn đang bị mộc linh lực áp chế bỗng nhiên đảo ngược quỹ đạo. Thay vì tỏa ra hàn khí đông cứng vật lý, chúng hội tụ lại thành một mũi khoan màu đen kịt. Mũi khoan này không phá vỡ nắp hộp mà mang theo oán niệm hung sát, trực tiếp xuyên thấu không gian, xé gió đâm thẳng vào thức hải của hắn.


"Nghiệt súc, chết rồi còn dám càn rỡ!" Lâm Mặc cắn chặt răng, mi tâm lóe lên một đạo thanh quang. Hắn vỗ mạnh túi trữ vật bên hông, năm tấm Trấn Tà Phù bậc một thượng phẩm bay vút ra, dán chặt lên năm góc của chiếc hộp. Cùng lúc đó, mười ngón tay hắn liên tục biến ảo pháp quyết, điều động sinh khí từ linh mạch dưới lòng đất tụ tập lại, đan dệt thành một tấm lưới linh lực màu lục bích cản trước trán.


Thế nhưng, tàn hồn ẩn trong lệnh bài dường như sở hữu linh trí xảo quyệt. Nhận thấy pháp lực Luyện Khí tầng chín quá mức hùng hậu, mũi khoan đen kịt lập tức phân tách ở giữa không trung. Hàng trăm sợi tơ oán khí mỏng như tơ nhện lách qua khe hở của tấm lưới phòng ngự. Chúng đổi hướng đột ngột, không tấn công thần hồn mà cắn nuốt trực tiếp vào thọ mộc tinh hoa trên vật chứa, khiến lớp gỗ quý bắt đầu mục nát với tốc độ mắt thường có thể thấy được.


Nếu để tà vật thoát khốn ngay giữa trung tâm gia tộc, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, dứt khoát giật phăng ngọc bội Thanh Mộc Hộ Thân đang đeo trước ngực. Đây là pháp khí phòng ngự bản mệnh do đích thân tộc trưởng ban thưởng, bên trong khắc sẵn ba đạo trận pháp Tụ Linh và Hóa Sát.


Không chút do dự, hắn rót toàn bộ thần hồn và mộc linh khí tinh thuần nhất trong cơ thể vào pháp khí. Mặt ngọc bừng lên ánh sáng xanh thẳm chói lòa, hóa thành một đóa thanh liên hư ảo rực rỡ, cánh hoa úp mở gắt gao giam cầm chiếc hộp đang mục rỗng.


Hai cỗ lực lượng cực đoan va chạm không hề phát ra tiếng nổ lớn, nhưng không gian xung quanh vặn vẹo kịch liệt, tạo ra những gợn sóng đẩy lùi lớp sương mờ. Tiếng nứt vỡ lanh lảnh vang lên liên hồi, ngọc bội giai đoạn thượng phẩm không chịu nổi tà khí ăn mòn, bề mặt nứt ra ba đạo tơ máu đỏ sậm, linh tính cường đại nháy mắt mất đi quá nửa.


Đổi lại, luồng sương quỷ dị bị đóa thanh liên nghiền ép, miễn cưỡng thu nhỏ lại, lùi sâu vào trong tàn khuyết lệnh bài. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép phong ấn là vô cùng tàn khốc. Lực phản phệ vô hình men theo linh lực truyền ngược về. Lâm Mặc không hề thổ huyết, cũng không tổn thương đan điền, nhưng ba ngón tay phải đang ấn lên nắp hộp đột ngột héo rũ.


Huyết nhục trên ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út nháy mắt khô quắt lại. Da dẻ bong tróc, bám sát vào phần xương cốt xám xịt như những cành củi tàn tạ giữa mùa đông. Luồng sinh cơ tại bàn tay phải bị tước đoạt vĩnh viễn, khiến hắn hoàn toàn mất đi tri giác ở ba ngón tay này, sau này việc bắt quyết thi pháp chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.


Cơn đau thấu tận linh hồn truyền đến nhưng sắc mặt Lâm Mặc chỉ hơi tái đi, đôi lông mày nhíu chặt không hề kêu la một tiếng. Hắn dùng bàn tay trái còn nguyên vẹn, bọc lấy chiếc hộp giờ đã bị ánh sáng xanh từ ngọc bội phong ấn tạm thời.


Tiện tay ném đồ vật đang tỏa ra hàn khí cùng ngọc bội rạn nứt về phía trước, ánh mắt Lâm Mặc lạnh như băng sương nhìn thẳng vào lão quản sự đang quỳ rạp dưới đất bùn lầy. Lâm Nham hoảng hốt vội vàng vận chuyển linh lực bọc kín hai bàn tay, run rẩy đỡ lấy vật phẩm nguy hiểm vừa suýt đoạt mạng trưởng lão.


"Cầm lấy vật này, tuyệt đối không được cất vào túi trữ vật, cũng không được dùng da thịt tiếp xúc trực tiếp dù chỉ một cái chạm nhẹ." Giọng nói của Lâm Mặc khàn đặc, từng chữ thốt ra đều mang theo sát ý lạnh lẽo vô tình.


"Lập tức mang đến Tàng Bảo Các giao cho trưởng lão giữ kho. Bảo ngài ấy khởi động trận pháp Lưu Ly Tịnh Hỏa ở tầng ba, dùng hỏa linh lực tinh thuần nhất trong hỏa mạch ngày đêm nung luyện. Cho dù có phải thiêu rụi cả ngọc bội bản mệnh của ta, cũng tuyệt đối không để tà khí rò rỉ ra ngoài thêm nửa phần."


Nói xong, hắn ngước mắt liếc nhìn về phía khu chữ Đinh đang chìm trong màn sương mờ mịt. "Về phần mạch linh tuyền bị vẩn đục, ngươi phái thân tín lập tức truyền lệnh phong tỏa toàn bộ mười mẫu linh điền. Dùng tro của Liệt Dương Mộc rắc dày ba thước xung quanh, thiết lập vòng cách ly hoàn toàn những cây Huyết Sâm đã xuất hiện đốm đen thối rữa."


Lâm Mặc phất mạnh ống tay áo, giấu nhẹm bàn tay tàn phế vào trong lớp vải thô. "Kẻ nào dám tự ý tiến vào thu hoạch, hay mang nước từ mạch ngầm đó đi tưới tiêu nơi khác, lập tức phế bỏ tu vi, băm thây ném cho linh thú, vĩnh viễn trục xuất khỏi gia phả!"


ên với thứ tà khí đang giãy giụa trong tay hắn. Lâm Mặc chưa kịp lên tiếng, chiếc hộp ngọc bằng linh mộc tùng bỗng nhiên phát ra một tiếng răng rắc khô khốc. Lớp gỗ ngàn năm vốn kiên cố nay nhanh chóng mục nát, hóa thành một nhúm mạt cưa đen ngòm rụng lả tả qua kẽ tay. Kẻ địch ẩn nấp trong bóng tối đã mượn tà lực từ mạch nước ngầm khu chữ Đinh để kích nổ cấm chế bên trong nửa mảnh lệnh bài. Áp lực vô hình ép xuống khiến luồng không khí xung quanh đỉnh núi trở nên đặc quánh, mang theo mùi tanh tưởi của bùn lầy thối rữa.


Luồng sương xám không thoát ra ngoài không trung mà hóa thành một mũi khoan nhọn hoắt, đâm thẳng xuống mặt đất hòng dung nhập vào địa mạch Tử Trúc sơn. Nếu để thứ ác niệm này chui lọt vào trung khu, toàn bộ trận pháp hộ tộc sẽ bị ăn mòn triệt để từ bên trong. Lâm Mặc cắn răng, tay trái bấm pháp quyết, đan điền dốc cạn linh lực ngưng tụ ra một đóa Thanh Liên hư ảnh lớn chừng miệng bát. Đóa hoa sen tỏa ra ánh sáng xanh biếc, xoay tròn giáng thẳng xuống, gắt gao đè ép luồng sương xám đang rít gào, chặn đứng con đường đào tẩu xuống lòng đất của nó.


Thanh Liên mang theo mộc khí tinh thuần của gia tộc, không ngừng mài mòn từng tia tà niệm. Thế nhưng, ý chí lưu lại bên trong lệnh bài lại vô cùng xảo quyệt. Nhận thấy không thể đối kháng trực diện với mộc khí thanh tẩy, luồng sương xám đột ngột đổi thế. Nó từ bỏ việc xuyên phá mặt đất, mượn lực đẩy từ sự va chạm với Thanh Liên để bay ngược lên, biến thành vô số sợi tơ đen bám chặt lấy miếng ngọc bội bản mệnh đang đeo bên hông Lâm Mặc. Đối thủ đã nhìn ra điểm yếu cốt lõi, muốn dùng tà khí bóp nát thần hồn của hắn để mở đường máu.


Bề mặt ngọc bội lập tức lóe lên linh quang yếu ớt rồi bắt đầu nứt vỡ kịch liệt. Lâm Mặc cảm nhận được thần thức truyền đến một trận đau nhói như kim châm, kinh mạch quanh đan điền co rút từng cơn, nhưng ánh mắt hắn lại lóe lên một tia quyết tuyệt. Hắn không hề thu hồi Thanh Liên để bảo vệ pháp khí hộ thân, mà ngược lại, chủ động buông lỏng phòng ngự quanh thắt lưng. Hắn mượn thế tà khí đang tập trung cắn nuốt ngọc bội, tay phải vung lên ném ra ba lá Khốn Linh Phù cắm thẳng vào ba tử huyệt trên nền gạch, tạo thành thế trận chân vạc vây nhốt.


Một tiếng nứt chát chúa vang lên, miếng ngọc bội bản mệnh vỡ vụn hoàn toàn, hóa thành hàng chục mảnh ngọc vụn bắn tung tóe. Ngay khoảnh khắc tà khí đắc ý phồng to vì cắn nuốt được linh tính của pháp khí, Lâm Mặc quát khẽ một tiếng. Hắn mượn chính tàn lực từ vụ nổ của ngọc bội để làm trận nhãn, kích hoạt ba lá phù lục. Một lồng giam linh lực lập tức hình thành, ép ngược toàn bộ sương xám và nửa mảnh lệnh bài bằng đồng thau vào một khối Tinh Thạch Lưu Ly rỗng ruột mà hắn vừa rút ra từ túi trữ vật.


Tà vật bị nhốt chặt, chỉ còn để lại một vệt đen ngòm giãy giụa vô vọng bên trong lớp đá trong suốt. Lâm Mặc thở hắt ra một hơi trọc khí, sắc mặt tái nhợt vì mất đi pháp khí liên kết tâm hồn, nhưng tay vẫn nắm chặt vật chứng vừa được phong ấn. Hắn quay sang nhìn lão chấp sự Lâm Nham đang quỳ rạp trên đất bùn, gằ


ên với tàn niệm đang giãy giụa trong tay hắn.


Lâm Mặc lập tức biến ảo thủ ấn, mượn nhờ mộc khí từ xung quanh ngưng tụ thành một đạo pháp quyết đánh thẳng vào nắp hộp ngọc. Linh quang vừa chạm mặt gỗ linh tùng liền hóa thành một cái lồng giam linh lực hình bát giác, gắt gao siết chặt lấy luồng sương xám tà ác. Hắn cố tình để hở một góc trận văn Khảm Thủy, dẫn dụ tàn niệm bên trong lao ra hòng mượn cơ hội này dùng thần thức bao phủ, truy vết ngược lại phương hướng của kẻ chủ mưu. Quả nhiên, luồng tà khí kia lập tức đánh hơi thấy khe hở, ngưng tụ thành một mũi dùi đen ngòm đâm toạc không gian phóng ra ngoài.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi dùi chạm vào lưới thần thức của Lâm Mặc, nó đột ngột tự bạo. Kẻ nấp trong bóng tối đã nhận ra mưu đồ tra xét, quyết đoán chặt đứt một tia phân hồn để diệt khẩu, đổi từ thế giằng co thoát vây sang phản phệ trực diện.


Sức ép từ vụ nổ vô thanh dội ngược vào thức hải, hung hăng cắn xé màng chắn tinh thần. Miếng ngọc bội Thanh Tâm đeo bên hông Lâm Mặc, vốn là pháp khí phòng ngự thần hồn bậc hai do đích thân lão Tộc trưởng ban tặng, phát ra một tiếng rắc chói tai rồi vỡ vụn thành từng mảnh rớt lả tả xuống mặt đất. Thần hồn Lâm Mặc xé rách một trận đau đớn kịch liệt, tầm nhìn tối sầm, pháp lực trong đan điền nháy mắt bốc hơi ba phần. Hắn không hề lùi bước, lập tức mượn mộc khí tinh thuần từ gốc Tử Trúc ngàn năm dưới lòng đất truyền lên qua hai bàn chân để ổn định tâm mạch, cưỡng ép phong kín lồng giam trước khi tà khí tan biến hoàn toàn.


Lâm Nham quỳ sụp bên cạnh, chứng kiến ngọc bội bản mệnh của trưởng lão vỡ nát thì mặt mày xám ngoét, ngay cả dập đầu cũng quên mất. Lão biết rõ món pháp khí kia đáng giá tới sáu ngàn điểm công huân, nay rạn nứt vì chuyện của khu chữ Đinh, cái mạng già này của lão cùng cả nhánh gia đình làm sao đền nổi. Tiểu tâm tư muốn giấu giếm khuyết điểm ban nãy hoàn toàn bị sự hoảng loạn nuốt chửng, lão chỉ hận không thể tự vả miệng mình vì đã báo cáo chậm trễ.


Đứng lên. Lâm Mặc hít sâu một hơi, nén cơn choáng váng, ném chiếc hộp ngọc giờ đã bị khóa chặt bởi trận văn bát giác cho gã chấp sự. Cầm lấy Tù Hồn Tráp này, mang thẳng đến Tộc vụ điện. Đứa nào dám cản đường, cho phép ngươi dùng gia pháp xử trí.


Hắn gạt đi vệt mồ hôi lạnh trên trán, giọng nói trầm đục mang theo sát khí quyết đoán vang lên giữa luồng gió buốt.


Truyền lệnh của ta. Toàn bộ mười mẫu linh điền khu chữ Đinh lập tức bị phong tỏa, liệt vào mức độ nguy hiểm bậc hai. Nhổ bỏ toàn bộ bảy cây Huyết Sâm trăm năm đang thối rữa, thiêu hủy tại chỗ bằng Hỏa Xà Phù để chặn đứng tà khí lây lan vào linh mạch.


Lâm Nham nghe xong mệnh lệnh này thì cả người nhũn ra, hai tay run rẩy ôm chặt lấy tráp gỗ. Bảy cây Huyết Sâm là tài nguyên cốt lõi để đổi lấy Trúc Cơ Đan của gia tộc trong mười năm tới, cứ thế mà đốt đi thì tổn thất lên tới hàng vạn linh thạch.


Trưởng lão, cứ thế đốt bỏ sao? Nếu Tộc nghị ngày mai truy cứu trách nhiệm đến cùng, nhánh của chúng ta sẽ mất sạch quyền phân bổ tài nguyên. Lão dập đầu cầu xin, trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng giữ lại phần rễ sâm chưa bị ăn mòn để gỡ gạc chút công lao.


Cứ ghi nợ khoản thất thoát ba vạn linh thạch này vào danh tự của ta. Lâm Mặc lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt dán chặt vào dòng nước đen ngòm đang rỉ ra từ kẽ nứt trên nền đất. Kẻ địch không chỉ nhắm vào linh điền, mà mượn tà lực từ mạch nước ngầm hòng ăn mòn toàn bộ trận pháp hộ tộc từ bên dưới. Nếu tiếc rẻ mấy cây sâm mục, ngày mai cả Tử Trúc Lĩnh này sẽ hóa thành bãi tha ma.


Hắn bước tới nhặt lấy một mảnh ngọc bội vỡ nát, xiết chặt trong lòng bàn tay đến rướm máu để giữ sự tỉnh táo.


Thông báo cho trưởng lão quản kho, lập tức xuất ra ba mảnh Lục Mộc Trận Bàn dự bị để trấn áp mạch nước. Từ giờ khắc này, đổi luật tuần tra sườn Đông sang canh gác theo đội hình Tử Môn. Bất kỳ kẻ nào rời vị trí mà không có lệnh bài thứ xuất, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tộc.


Lâm Nham lảo đảo đứng dậy, cắn răng ôm chặt vật chứng định đoạt sinh tử chạy thục mạng về phía điện chính. Lâm Mặc đứng chắp tay giữa màn sương lạnh, ngước nhìn bóng tối đang dần bị ánh bình minh xua tan. Sáng nay tại Tộc nghị, hắn nhất định phải dùng nửa mảnh lệnh bài và Tù Hồn Tráp này làm thế cờ, ép đám người bảo thủ kia phải tự tay lôi kẻ nội ứng đang âm thầm thao túng dòng linh tuyền ra ánh sáng.

0