Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 206: Linh Điền Này

Đăng: 30/07/2026 10:15 3,817 từ 3 lượt đọc
...những kẻ đã ra vào hầm mỏ Tinh Thiết trong ba tháng qua đặt trên bàn nghị sự.

Bóng đen cẩn trọng cất kỹ khối ngọc giản vỡ vụn vào túi trữ vật, rạp người hành lễ rồi hóa thành một đạo tàn ảnh lao vút về phía đỉnh núi. Tiếng gió rít gào lướt qua những gốc xích huyết sâm cháy đen, cuốn theo lớp tro tàn mịt mù phủ lên vạt áo bào đã nhuốm màu ám đỏ của Lâm Mặc. Hắn đứng tĩnh lặng giữa mười mẫu linh điền nay chỉ còn là bình địa, ánh mắt sắc lạnh đảo qua từng tấc đất đang bốc lên những tia sương mù u ám.

Trận pháp bảo vệ Dược Sơn vốn dĩ liên kết chặt chẽ với địa mạch, thế nhưng kẻ thù lại có thể đâm thủng một lỗ hổng từ ngay bên dưới hầm mỏ nhánh phụ. Lâm Mặc bấm niệm pháp quyết, từ trong tay áo phóng ra một mặt gương bát giác viền đồng, lơ lửng trên không trung tỏa ra ánh sáng nhạt. Đây là Thám Mạch Kính, pháp khí trắc địa bậc trung của gia tộc, chuyên dùng để dò xét sự biến thiên của linh khí ngũ hành. Mặt gương vừa chiếu rọi xuống hố sâu trung tâm, một tiếng nứt vỡ chói tai bất ngờ vang lên.

Từ dưới đáy hố, tàn dư của trận bạo tạc tà hỏa vốn tưởng đã tắt lịm bỗng nhiên cuộn trào, hóa thành một đầu ma xà bằng ngọn lửa màu lục nhạt lao thẳng lên cắn nuốt vầng sáng dò xét. Đòn phản kích này cực kỳ xảo quyệt, cố tình đợi thần thức của tu sĩ bám vào pháp khí mới đột ngột bạo phát để cắn ngược tàn hồn. Lâm Mặc lập tức nhận ra đối phương đã cải biến cấm chế phong ấn, biến tàn trận thành một cái bẫy sát hồn. Hắn không lùi mà tiến, ngón tay điểm mạnh vào không trung, dứt khoát cắt đứt hoàn toàn liên hệ thần thức với mặt gương đồng.

Mất đi thần thức khống chế, Thám Mạch Kính rớt thẳng vào miệng ma xà, lập tức bị tà hỏa nung chảy thành một vũng kim loại lỏng rớt xuống bùn lầy. Đổi lại khoảnh khắc đình trệ đó, Lâm Mặc rút từ bên hông ra một lá Huyền Băng Phù bậc hai, dồn ba phần linh lực vỗ mạnh xuống mặt đất. Phù văn vỡ nát, hàn khí thấu xương nháy mắt đóng băng toàn bộ bán kính trượng vuông xung quanh hố sâu, ép ma xà tà hỏa vỡ vụn thành vô số tinh thể băng lục nhạt. Cái giá phải trả cho đòn cưỡng ép dập lửa này là ba trượng linh thổ cấp hai triệt để hóa thành tử địa, linh mạch đứt gãy, trăm năm không thể trồng trọt.

Từ phía xa, quản sự linh điền Lâm Tuyền lảo đảo chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng ba trượng tử thổ thì hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất. Lão đau xót nhìn tấc đất tấc vàng của gia tộc bị phế bỏ, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên một tia hoảng loạn giấu giếm. Tháng trước lão đã phát hiện linh khí tại khu vực này có dấu hiệu ngưng trệ, nhưng vì sợ bị khấu trừ bổng lộc nên tự ý dùng linh thạch đắp vào che đậy. Nay sự việc vỡ lở, tà hỏa mượn đúng chỗ linh mạch tắc nghẽn đó để bùng phát, tội của lão vạn lần khó rửa.

Lâm Mặc lười để ý đến tâm tư của lão quản sự, bước tới giữa đống băng vụn vừa vỡ nát, dùng một thanh mộc kiếm gạt lớp đất đá. Bên dưới lớp băng tà hỏa, một nửa cọc gỗ trận kỳ khắc đầy phù văn hình thù quái dị đang cắm sâu vào rễ chính của một gốc Tử Trúc phụ cận. Cọc gỗ này không phải làm từ linh mộc thông thường, mà là Âm Trầm Mộc đã ngâm qua huyết thủy, chuyên dùng để ăn mòn linh căn thực vật và phá hoại cấm địa.

Lâm Tuyền, lập tức phong tỏa ba mẫu đất xung quanh hố băng này, dùng trận pháp Nhất Giai Tỏa Linh vây kín, không cho phép bất kỳ ai đặt chân vào.

Lâm Mặc dùng khăn lụa cẩn thận bọc lấy nửa cọc gỗ Âm Trầm Mộc, thanh âm lạnh lẽo vang lên uy áp không thể chối từ.

Tội tri tình bất báo của ngươi, tạm thời ghi nợ hai trăm điểm công huân, tước quyền quản lý Giáp tự linh điền. Nếu trong ba ngày không đào xuất được toàn bộ rễ trúc bị ô nhiễm báo cáo lên Tàng Tinh Các, ngươi tự mình đi Chấp Pháp Đường nhận phạt.

Lão quản sự run rẩy dập đầu lĩnh mạng, vội vàng lấy ra mười hai lá cờ trận bắt đầu cắm dọc theo bờ cõi phong tỏa. Lâm Mặc cầm chặt bọc lụa chứa nửa cọc gỗ trận kỳ, cảm nhận một cỗ khí tức quen thuộc đến rợn người đang lẩn khuất bên trong sát khí. Loại thủ pháp dung hợp huyết tế vào mộc hệ trận văn này hoàn toàn không phải của Vạn Lưu Thương Hội, mà toàn bộ Nam Cương chỉ có một thế lực duy nhất dám công khai tu luyện. Ánh mắt hắn hướng về phía Nam, nơi những rặng núi của Tôn gia đang chìm trong sương mù mờ ảo, ngón tay vô thức siết chặt lấy vật chứng mới vừa đổi chủ.

Lâm Tuyền quỳ rạp trên mặt đất đóng băng, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Hơi lạnh từ hố sâu bốc lên không gắt gao bằng hàn ý tỏa ra từ uy áp của vị Trưởng lão trẻ tuổi. Lâm Mặc chậm rãi bước tới, mũi giày giẫm lên những mảnh băng vụn vỡ nát tạo thành âm thanh lạo xạo. Hắn không thu hồi khí tức Trúc Cơ mà cố tình ép thẳng xuống, khóa chặt không gian trượng vuông xung quanh hai người, cắt đứt hoàn toàn mọi âm thanh truyền ra ngoài.

"Tháng trước, linh khí tại khu vực Dược Sơn biến động nhẹ, ngươi báo cáo là do địa mạch tự nhiên chuyển dịch." Giọng Lâm Mặc bình thản nhưng mang theo sức nặng ngàn cân. Hắn vung tay, ném một cuốn sổ bìa da thú xuống trước mặt lão giả. "Sổ ghi chép công huân cho thấy, đúng đêm đó ngươi đã tự ý mở kho Dược Viên, lấy đi ba lọ Tục Mạch Đan. Ngươi giấu giếm dị tượng để che đậy cho kẻ nào?"

Lâm Tuyền ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt hằn đầy tơ máu lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Lão há miệng định lên tiếng, nhưng từ sâu trong cổ họng lại phát ra một tiếng rít gào quái dị. Khí tức trên người lão đột ngột bạo loạn, một luồng hắc khí hình mạng nhện hằn lên lớp da quanh cổ, nhanh chóng lan tràn lên đỉnh đầu. Kẻ địch đã sớm gài lại Huyết Cấm Thuật trong cơ thể lão, chỉ chờ có ngoại lực ép cung hoặc ý đồ tiết lộ bí mật sẽ lập tức kích hoạt tự hủy.

Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay vạch nhanh vào hư không ngưng tụ ra một đạo mộc linh lực tinh thuần. Hắn vỗ mạnh một chưởng mang theo sinh cơ của Tử Trúc Linh Dịch thẳng vào ngực Lâm Tuyền, định dùng mộc khí xoa dịu sự bạo động ở tâm mạch. Nào ngờ luồng hắc khí kia cực kỳ xảo quyệt, vừa chạm phải sinh cơ liền biến đổi quỹ đạo. Thay vì phá hủy đan điền của vật chủ, nó rút cạn tinh huyết của lão giả để ngưng tụ thành một cây châm độc, đánh ngược một đòn tà khí thẳng vào thần thức người thi pháp.

Đối phương đã tính sẵn nước cờ tu sĩ Trúc Cơ sẽ ra tay bảo vệ nhân chứng để đoạt khẩu cung. Sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống, lập tức thay đổi chiến thuật. Hắn không thu chưởng về mà quyết đoán tháo xuống khối Thanh Mộc Lệnh bài bên hông, dồn toàn bộ linh lực bóp nát. Mảnh vỡ pháp khí hóa thành một tầng mộc thuẫn vây khốn luồng hắc khí, đồng thời hắn cắn răng phóng ra một tia thần thức hóa thành lưỡi đao, hung hăng chém đứt sự liên kết giữa cổ thuật và thần hồn của quản sự Dược Sơn.

Cú va chạm thần thức không phát ra tiếng động nhưng tạo ra một cơn sóng gợn vặn vẹo không gian. Lâm Mặc lùi lại nửa bước, sắc mặt trắng bệch khi một luồng hàn độc xâm nhập làm tê liệt toàn bộ cánh tay phải. Cái giá phải trả cho nhịp cứu người này là khối pháp khí định danh của Trưởng lão vỡ vụn hoàn toàn, đồng thời linh mạch ở tay phải hắn bị tà khí bám chặt, ít nhất ba tháng tới không thể vận hỏa luyện khí.

Hắc khí tiêu tán, Lâm Tuyền ho ra một búng máu đen đặc, kèm theo đó là một vật thể bằng đồng rơi loảng xoảng xuống nền băng. Đó là một nửa chiếc chìa khóa trận đồ, trên mặt khắc rõ phù hiệu của kho trung chuyển quặng Tinh Thiết. Lão giả thoi thóp nằm bẹp dưới đất, tu vi Luyện Khí tầng chín đã triệt để phế bỏ, từ nay chỉ còn là phàm nhân tàn phế không thể hấp thụ linh khí.

"Trưởng lão... là Lục gia gia... hắn dùng mạng của cháu nội ta để uy hiếp... bắt ta mở đường vòng qua trận pháp..." Lâm Tuyền thều thào từng chữ đứt quãng, ánh mắt mang theo vẻ ân hận và cầu xin một sự giải thoát.

Lâm Mặc dùng linh lực hút lấy nửa chiếc chìa khóa dính máu, bàn tay trái siết chặt vật chứng rỉ sét. "Tước bỏ thân phận quản sự của Lâm Tuyền, ném vào Hàn Băng Động phong ấn giữ mạng, toàn bộ bổng lộc mười năm tới sung vào kho Dược Sơn."

Hắn quay sang bóng tối phía sau, nơi vài tên hộ vệ Chấp Pháp vừa chạy tới, lạnh lùng hạ lệnh. "Truyền lệnh cho đội Tuần Tra, mang theo cờ hiệu của ta lập tức phong tỏa toàn bộ kho trung chuyển quặng Tinh Thiết. Khởi động Sát Trận cấp hai, bất kỳ ai mang họ Lâm hay kẻ ngoại lai dám bước ra khỏi kho nửa bước, ngay tại chỗ đánh giết không cần hỏi tội."

Cái giá phải trả cho sự bất cẩn này, quả thực không hề rẻ. Lâm Mặc lạnh lùng thầm nghĩ, đoạn gập ngón tay trái, điểm liên tiếp ba đạo linh lực mộc thuộc tính vào các đại huyệt trên vai phải. Luồng hàn độc từ Huyết Cấm Thuật mang theo sát khí âm lãnh nháy mắt bị ép dồn vào lòng bàn tay, khiến toàn bộ cánh tay hắn cứng đờ, da thịt nổi lên những đường gân đen kịt tản mác mùi tử khí. Hắn không vội lãng phí thần thức để khu trừ độc tố ngay, mà sải bước tiến đến bên cạnh thân ảnh đang thoi thóp trên mặt đất băng giá.

Lâm Tuyền cuộn tròn người, hơi thở mong manh như tơ tằm đứt đoạn, nhưng đôi mắt lại hằn lên sự hoảng loạn tột độ. Gã vốn chỉ là một tên quản sự ngoại vi tham sống sợ chết, lén lút nhận năm trăm khối linh thạch của Lục thúc công để làm ngơ cho đám thợ mỏ đi tắt qua Dược Sơn. Luật tộc Lâm gia cực kỳ nghiêm ngặt, nếu gã chết mang theo bí mật, thê tử và nhi tử có linh căn ở ngoại sơn chắc chắn sẽ bị sung quân đi khai hoang. Thấy vị Trưởng lão Trúc Cơ sát khí đằng đằng bước tới, Lâm Tuyền cắn nát cả môi, cố sức moi từ trong vạt áo rách bươm ra một khối ngọc bài màu xám tro.

Trưởng... Trưởng lão, là lệnh bài tuần tra của đội canh ba.

Lâm Tuyền thều thào, máu bầm trào ra khỏi khóe miệng, bàn tay run rẩy dâng lên vật chứng.

Bọn chúng không đi qua hầm mỏ, mà dùng vật này để đảo nghịch trận môn khu Bính.

Lâm Mặc nhíu mày, dùng tay trái cách không hút lấy khối ngọc bài. Vừa tiếp xúc thần thức, sắc mặt hắn liền trầm xuống. Đây căn bản không phải lệnh bài thông hành bình thường, mà bên trong đã bị khắc lén một đạo Tụ Hồn Trận thu nhỏ, chuyên dùng để định vị và kích nổ từ xa của Vạn Lưu Thương Hội.

Ngay khoảnh khắc ngọc bài rời khỏi người Lâm Tuyền, luồng hắc khí bị giam giữ trong lớp băng cách đó không xa bỗng nhiên nứt toác. Kẻ chủ mưu giấu mặt ở đầu bên kia trận pháp đã nhận ra biến cố, lập tức thay đổi mục tiêu từ ám toán Lâm Mặc sang diệt khẩu nhân chứng. Quanh thân Lâm Tuyền đột ngột bốc lên hỏa quang đỏ rực, ngọn lửa tà dị từ chính đan điền gã thiêu đốt ngược ra ngoài, định biến gã thành một đống tro tàn.

Muốn giết người diệt khẩu ngay dưới mí mắt ta?

Lâm Mặc hừ lạnh, tay trái vung lên, ném thẳng Thanh Mộc Lệnh vốn đã rạn nứt nện xuống ngực Lâm Tuyền. Hắn cố tình thu hồi phòng ngự, để lộ sơ hở lớn ở ngực trái, giả vờ dùng bản thân làm lá chắn thịt bảo vệ tên quản sự nhằm dụ luồng tà hỏa chuyển hướng tấn công mình.

Quả nhiên, kẻ điều khiển phía sau lập tức mắc bẫy. Hỏa quang đỏ rực đang vây khốn Lâm Tuyền đột ngột bẻ lái, hóa thành một mũi hỏa tiễn xuyên thấu không gian, mang theo uy áp Trúc Cơ trung kỳ đâm thẳng vào tim Lâm Mặc. Thế nhưng, ngay khi tà hỏa vừa chạm vào vạt áo bào, Lâm Mặc đã dậm mạnh chân kích hoạt trận đồ phòng ngự ẩn giấu dưới lớp bùn lầy Dược Sơn. Ba gốc Tử Trúc trăm năm tuổi ở cấm địa phía sau núi sinh ra cộng hưởng, cưỡng ép rút đi một phần ba linh khí của nhánh linh mạch phụ, tạo thành một bức tường mộc linh kiên cố vây khốn mũi tiễn.

Phát hiện đòn tấn công trực diện là một cú lừa và bản thân đang bị địa mạch áp chế, đối thủ cực kỳ quyết đoán, lập tức bóp nát thần niệm liên kết. Mũi hỏa tiễn không ngoan cố đâm tới nữa mà vỡ vụn, hóa thành hàng chục tia lửa nhỏ rẽ ngang, cắn phập vào khối ngọc bài màu xám tro đang lơ lửng nhằm hủy bỏ vật chứng quan trọng nhất.

Nằm mơ!

Lâm Mặc quát khẽ, Thanh Mộc Lệnh đang áp trên ngực Lâm Tuyền bỗng nhiên nổ tung. Uy lực từ pháp khí tự bạo không tỏa ra ngoài mà cuốn ngược vào trong, hóa thành một lồng giam bằng gỗ linh sam, cưỡng ép phong ấn toàn bộ tàn lửa cùng khối ngọc bài vào một chỗ.

Cái giá phải trả cho đòn cưỡng chế này khiến khóe mắt Lâm Mặc giật liên hồi. Thanh Mộc Lệnh đại diện cho quyền mở kho cấp hai triệt để vỡ vụn thành bột mịn, đồng nghĩa với việc hắn tạm thời mất đi quyền điều động tài nguyên trung tâm. Tồi tệ hơn, nhánh linh mạch phụ nuôi dưỡng mười mẫu linh điền khu Bính đã hoàn toàn khô kiệt do bị rút linh khí đột ngột, kế hoạch ươm trồng Xích Huyết Sâm trong mười năm tới coi như đổ sông đổ bể.

Cầm lấy khối gỗ phong ấn ngọc bài đang nóng rẫy trong tay, Lâm Mặc quay sang nhìn Lâm Tuyền vừa ngất lịm vì kinh mạch đứt đoạn. Hắn rút ra một tấm Truyền Âm Phù mới, giọng nói lạnh lẽo mang theo uy áp Trưởng lão truyền thẳng vào Tàng Bảo Các ở sườn núi.

Truyền lệnh của ta, đình chỉ toàn bộ quyền lợi nhận bổng lộc của đội tuần tra canh ba.

Lâm Mặc siết chặt khối gỗ, cảm nhận một tia thần thức xa lạ của kẻ thù vẫn đang giãy giụa mờ nhạt bên trong lớp phong ấn.

Đưa Lâm Tuyền vào Thủy Lao trị thương, canh gác ngày đêm, ghi nợ ba ngàn công huân vào sổ của nhánh phụ Lục thúc công. Mở kho lấy ba khối Tụ Linh Trận Bàn đến ngay đây để trấn áp linh mạch khu Bính. Từ giờ khắc này, bất cứ kẻ nào dám mượn cớ tuần tra để tiếp cận trận môn Dược Sơn, trực tiếp phế bỏ tu vi, giết không tha.

Mũi hỏa tiễn tản mát lục quang rít gào xé gió, nhắm thẳng vào lồng ngực trái đang hoàn toàn bỏ ngỏ của Lâm Mặc. Trong bóng tối, một tiếng hừ lạnh mang theo sự đắc ý truyền tới qua khe nứt địa mạch. Kẻ giấu mặt điều khiển tà hỏa cho rằng vị Trưởng lão trẻ tuổi đã cùng đường, khi cánh tay phải của hắn vẫn đang rủ xuống cứng đờ vì hàn độc phản phệ. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt làm bốc hơi lớp sương mù, ép lớp bùn lầy dưới chân nứt nẻ thành từng mảng khô khốc.

Đúng khoảnh khắc mũi tên lửa chỉ còn cách tâm mạch nửa tấc, Lâm Mặc đột ngột xoay gót chân mượn lực. Hắn không hề lùi lại phòng thủ, mà dùng tay trái vung mạnh tấm ngọc bài chứa Tụ Hồn Trận chắn ngang đường đạn. Đây chính là đòn nhử mạng đổi mạng mà hắn đã tính toán từ trước. Hỏa tiễn mang theo khí tức tàn phá đâm sầm vào mặt ngọc nhẵn bóng, tạo ra một đợt sóng xung kích quét bay lớp tro tàn trên mặt đất.

Thay vì phát nổ, khối pháp khí giam giữ hồn phách bỗng sáng rực lên chín đạo trận văn ngũ sắc. Nó giống như một cái lồng giam vô hình há miệng nuốt chửng ngọn lửa tà dị. Kẻ ám toán giật mình nhận ra sát chiêu của bản thân chỉ là mồi nhử để đối phương bắt lấy một tia thần niệm bám trên hỏa tiễn. Gã lập tức thay đổi chiến thuật, không ham giết địch mà quyết đoán bấm niệm pháp quyết, muốn dẫn bạo phần linh lực cốt lõi hòng hủy thi diệt tích.

Lâm Mặc lạnh lùng rót nốt chút linh lực mộc thuộc tính cuối cùng vào vật phẩm trong tay để đối kháng. Hai luồng sức mạnh giằng co rồi va chạm ngay trên không trung. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, dư chấn hất văng hắn lùi lại ba bước dài. Cái giá phải trả hiện ra rõ ràng trên nền đất: toàn bộ vạt áo bào Trưởng lão thêu chỉ vàng bị thiêu rụi, và nghiêm trọng hơn, trận nhãn gốc bằng đá thanh ngọc cắm tại khu Bính dưới chân hắn nứt toác thành hai mảnh.

Linh khí mộc thuộc tính từ trận nhãn vỡ rò rỉ ồ ạt, hóa thành một cột sáng mờ đục tan vào không trung. Sự thất thoát này khiến mạch nước ngầm nuôi dưỡng rễ cây khô cạn, năng suất của ba mẫu linh điền lân cận chắc chắn sẽ giảm đi một nửa trong vòng mười năm tới. Dù vậy, đổi lại tổn thất vĩnh viễn của địa mạch, tấm ngọc bài lúc này đã chuyển sang màu đỏ rực như than hồng.

Bên trong mặt ngọc trong suốt, một sợi tơ đen ngòm đang vặn vẹo giãy giụa, mang theo khí tức âm lệ đặc trưng của công pháp Vạn Lưu Thương Hội. Mối liên kết thần thức đã bị tóm gọn, kẻ địch có muốn cắt đứt cũng đã muộn. Lâm Mặc siết chặt vật chứng nóng bỏng, ánh mắt chớp lóe tia sát cơ lạnh lẽo.

Lâm Tuyền lảo đảo chạy tới, hai mắt đỏ sọc khi nhìn thấy mảng linh điền tàn tạ và trụ đá thanh ngọc vỡ nát. Lão quản sự quỳ phịch xuống nền đất cháy đen, hai bàn tay cào xuống lớp đất tàn dư, giọng nói run rẩy xót xa. Cả đời lão gắn bó với việc chăm bón dược liệu, nhìn cơ ngơi bị hủy hoại chẳng khác nào cắt đi từng khúc ruột.

"Thập tam thúc, mảng trận vị khu Bính nát rồi. Linh khí thất thoát thế này, hạt giống Tử Đằng sâm vừa gieo xuống coi như phế bỏ toàn bộ."

"Không cần thương xót." Lâm Mặc thu lấy khối ngọc đang tỏa nhiệt độ bỏng rát vào trong tay áo. "Kẻ thù thà tự bạo tổn thương thần hồn để phá nát trận vị, chứng tỏ chúng đang sợ hãi sự truy xét ngược lại của gia tộc. Khoản tổn thất linh điền này, cứ ghi thẳng vào sổ nợ công huân của nhánh phụ Lục thúc công."

Hắn lấy ra một tấm lệnh bài bằng gỗ tử đàn ném thẳng về phía Lâm Tuyền. Lão quản sự vội vàng đưa hai tay đón lấy, cảm nhận được sức nặng của quyền lực Trưởng lão ép xuống.

"Cầm lệnh bài của ta đến thẳng Tàng Bảo Các. Thông báo cho Nhị trưởng lão lập tức phong tỏa toàn bộ kho linh thạch, không cho phép bất kỳ ai xuất kho. Rút riêng ra ba vạn khối hạ phẩm để chuẩn bị khởi động Đại Trận Tỏa Hồn."

Lâm Tuyền giật mình ngẩng lên, bàn tay nắm chặt tấm phù lệnh rơm rớm mồ hôi lạnh. Lão biết rõ động đến ba vạn linh thạch là tiêu hao gần nửa ngân khố dự trữ hiện tại, một quyết định đủ sức làm rung chuyển cả hội đồng gia tộc trong buổi tộc nghị ngày mai. Nhưng nhìn thái độ kiên quyết của người đối diện, lão chỉ đành cúi đầu lĩnh mạng.

"Truyền lệnh cho đội tuần tra, từ giờ khắc này hủy bỏ nhiệm vụ gác đêm tại Dược Sơn." Lâm Mặc nheo mắt nhìn về phía sợi tơ đen đang phát sáng mờ ảo xuyên qua lớp vải áo. "Tập hợp toàn bộ tinh anh Chấp Pháp Đường, mang theo vật dẫn này bao vây phong tỏa khu vực Khách Khanh Viện. Sợi thần niệm tàn dư đang chỉ thẳng vào động phủ của vị Luyện đan sư mà Tộc trưởng vừa đích thân chiêu mộ tháng trước."
0