Chương 219: Linh Mạch Của Tử Trúc Lĩnh
Trận nhãn chưa hoàn toàn bị hủy, chúng còn để lại hậu thủ. Lâm Mặc nhíu mày, vung tay áo tung ra một luồng linh lực hất văng Lâm Hữu Trạch ra xa ba trượng. Hắn không chần chừ, cắn nát đầu ngón tay, quệt một vệt tinh huyết lên mặt lá bùa Phá Cấm Phù màu vàng sậm.
Luồng xám khí không lao thẳng vào hắn mà uốn lượn như độc xà, rẽ ngoặt đâm thẳng vào mạch nước ngầm đang sủi bọt phía dưới chân đồi. Kẻ địch cố tình để lại một luồng tàn kình, không nhằm sát thương mà muốn mượn đường dẫn nước để đầu độc toàn bộ linh mạch sườn Đông. Nếu để tà khí dung nhập vào nguồn nước, hơn trăm mẫu linh điền còn lại của Lâm gia sẽ triệt để cạn kiệt sinh cơ.
Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay búng ra, Phá Cấm Phù hóa thành một đạo kim quang xé gió lao đi chặn đứng luồng xám khí. Thế nhưng, sát khí đột ngột phân tách làm hai ngay trước khi va chạm. Một nửa giả vờ nghênh chiến với kim quang, nửa kia mượn thế luồn lách qua khe nứt của lớp đất cháy, nhắm thẳng vào cội rễ của gốc Tử Trúc phụ trận gần đó.
Đối thủ đã tính toán vô cùng tỉ mỉ, biết rõ thói quen dùng bùa chú đánh chặn trực diện của tu sĩ Lâm gia nên cố tình cài cắm huyễn trận vào đòn tàn dư này. Một khi gốc Tử Trúc phụ trận héo úa, phòng tuyến sườn Đông sẽ xuất hiện một lỗ hổng lớn không thể khôi phục trong thời gian ngắn.
Không thể để linh mạch bị ô nhiễm, Lâm Mặc quyết đoán lật tay, lấy mảnh ngọc tỳ hưu thu được ban nãy ném thẳng vào giữa khe nứt.
Bạo cho ta!
Hắn quát khẽ, dồn toàn bộ thần thức hung hăng nghiền nát lớp cấm chế trên vật phẩm. Vật chứng quan trọng nổ tung, hóa thành một cỗ hàn khí cực độ đóng băng toàn bộ ba trượng vuông đất chết, triệt để giam cầm luồng sát khí màu xám.
Đổi lại, sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt, kinh mạch cánh tay phải truyền đến cảm giác đau nhói do linh lực phản phệ. Cái giá đắt nhất không phải là vết thương, mà là manh mối hoàn chỉnh duy nhất chỉ điểm danh tính kẻ thù đã vỡ nát thành bột mịn, khiến việc điều tra sau này rơi vào ngõ cụt.
Lâm Hữu Trạch ngã nhào trên nền đất cứng, lồm cồm bò dậy, hai tay vẫn gắt gao ôm chặt lấy mấy viên Tụ Linh Châu tàn khuyết. Gã lấm lét nhìn bãi đất vừa bị đóng băng, trong lòng thầm tính toán chi li. Nếu lén giấu đi một viên châu phẩm chất tốt này, bán ra chợ đen phường thị cũng đủ bù đắp nửa năm bổng lộc bị phạt. Chức quản sự linh điền chắc chắn đã mất, gã phải tự chừa cho mình một con đường lui để không bị đày xuống hầm quặng hắc thiết.
Bỏ ngay ý định giấu giếm tư lợi đó đi, Hữu Trạch.
Giọng Lâm Mặc lạnh lẽo vang lên, ánh mắt sắc như đao xuyên thấu tâm can gã chấp sự già.
Toàn bộ Tụ Linh Châu thu được từ đống tro tàn này phải nộp phạt vào Tộc vụ điện để xung công. Ngươi lập tức cầm lệnh bài của ta, đến thẳng kho Tàng Kinh Các.
Lâm Mặc tháo ngọc bài Trưởng lão bằng bích ngọc bên hông, ném thẳng tới trước mặt gã.
Yêu cầu trưởng lão quản kho xuất ra năm cân Thanh Kim Cát. Rải toàn bộ xung quanh khu vực đóng băng này để cách tuyệt linh khí tà dị. Từ giờ khắc này, ba mươi mẫu đất cháy bị liệt vào danh sách phong cấm tuyệt đối, bất kỳ ai bước vào đều bị thi hành gia pháp tước đoạt tu vi.
Lâm Hữu Trạch run rẩy nhặt lấy ngọc bài, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, vội vã gập người tuân lệnh. Việc xuất kho Thanh Kim Cát tốn kém cực lớn, mỗi cân trị giá hàng trăm linh thạch, e rằng nợ công huân của vị Trưởng lão trẻ tuổi này sẽ càng thêm chồng chất. Dù vậy, gã cắn chặt răng, không dám hó hé nửa lời khuyên can, vội vàng cuốc bộ chạy trối chết về phía đỉnh núi.
Lâm Mặc đứng lặng giữa cơn gió buốt của tàn đêm, chậm rãi tiến bước về phía hố băng. Hắn cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ nhỏ bằng móng tay còn sót lại của ngọc tỳ hưu. Khí tức đóng băng đã vơi đi, nhưng trên bề mặt mảnh ngọc vụn lại hiển lộ một nửa chữ triện mờ ảo được khắc chìm bên trong, thứ mà khi ngọc còn nguyên vẹn đã bị trận pháp che khuất.
Ánh mắt hắn trầm xuống, ngón tay cái miết nhẹ lên nét khắc sắc sảo. Chữ triện tàn khuyết này, cấu trúc nét bút hoàn toàn trùng khớp với ấn ký trên phù hiệu thông hành của đội tuần tra sườn Tây Lâm gia. Kẻ thù không chỉ đến từ bên ngoài, mà cọc tiêu dẫn đường cho chúng đã được cắm sâu vào ngay trong hàng ngũ phòng vệ cốt lõi của gia tộc.
...Nếu linh mạch thật sự bị ô nhiễm, cái mạng già này của tiểu nhân chết vạn lần cũng không đền đủ tội! Lâm Hữu Trạch lồm cồm bò dậy, hai tay gắt gao ôm lấy mấy viên Tụ Linh Châu xỉn màu, giọng nói run rẩy phá vỡ sự tĩnh lặng của sườn núi. Lão rụt rè nhìn hố sâu bị đóng băng tản ra hàn khí lạnh buốt, hàm răng va vào nhau lập cập.
Lâm Mặc không đáp lời, sắc mặt trầm như nước bước tới mép hố băng. Manh mối ngọc tỳ hưu đã nát bấy, nhưng sự rung động trong túi trữ vật nhắc nhở hắn mọi chuyện chưa kết thúc. Hắn lấy nửa mặt trận bàn cổ ra, truyền một luồng thần thức dọc theo những đường vân nứt nẻ trên bề mặt đồng thau. Trận bàn vừa chạm vào không khí lạnh lẽo, một vệt sáng màu xám tro từ dưới lớp băng tàn dư lập tức bị hút ngược lên, bám chặt vào trung tâm trận đồ.
Trận văn trên mặt đồng xèo xèo bốc khói, tản ra mùi hương thối rữa của mộc linh khí bị hoại tử. Bọn chúng không hề muốn hủy diệt sườn Đông. Lâm Mặc nhíu chặt mày, ngón tay miết nhẹ lên vết cháy xém vừa hình thành trên trận bàn. Đây là Mộc Phệ Cầm Nã Trận, mục đích thực sự là mượn đường rễ cây phụ trận để bòn rút bản nguyên của gốc Tử Trúc ngàn năm trong cấm địa.
Mộc Phệ... bòn rút bản nguyên? Lâm Hữu Trạch trừng lớn mắt, mồ hôi hột tuôn ròng ròng trên trán. Nhưng thưa trưởng lão, loại tà trận này cần phải ủ trong linh thổ ít nhất ba tháng mới bén rễ được. Khu vực hắc thổ này ngày nào tiểu nhân cũng tự tay bón tưới, tuyệt đối không thấy kẻ lạ mặt nào lai vãng.
Không cần kẻ lạ mặt đích thân tới. Lâm Mặc vung tay áo, một luồng kình phong xới tung lớp đất cháy đen bên cạnh hố băng, để lộ ra những hạt tinh thể màu đỏ sậm lẫn lộn trong đất. Mở to mắt ra mà nhìn, Xích Huyết Sa từ khi nào lại được trộn vào Hóa Cốt Linh Phân của gia tộc? Kẻ địch đã mượn tay chính người Lâm gia để gieo hạt giống tà trận mỗi ngày.
Lão quản sự bủn rủn tay chân, ngã phịch xuống đất. Lão vội vàng luồn tay vào vạt áo, lôi ra một cuốn sổ mục lục bọc da thú đã sờn mép. Đây là sổ xuất nhập linh phân ba tháng qua. Toàn bộ nguồn hàng đều do đội thu mua của Lâm Cảnh đưa từ Nam Vực phường thị về. Chẳng lẽ... chẳng lẽ nhánh phụ đã bị người ta thâm nhập?
Lâm Mặc đoạt lấy cuốn sổ da thú, lật nhanh vài trang rồi cất thẳng vào ngực áo. Hắn biết rõ nếu bây giờ không quyết đoán, rễ tà trận sẽ mượn tàn khí tiếp tục lan rộng theo mạch nước ngầm. Thần thức hắn đảo qua hơn trăm mẫu linh điền còn lại đang xanh tốt phía xa, trong lòng khẽ thở dài một tiếng. Muốn giữ lại gốc rễ Tử Trúc, bắt buộc phải chặt đứt nguồn nuôi dưỡng tà trận.
Truyền lệnh của ta, lấy thân phận Trưởng lão Dược Viên ban bố. Giọng Lâm Mặc vang lên lạnh lẽo, không dung thứ bất kỳ sự phản bác nào. Lập tức phong tỏa Dược Khố sườn Đông. Cắt đứt toàn bộ trận văn dẫn nước từ Thanh Long Mạch đổ vào khu vực này. Trực tiếp bỏ hoang một trăm mẫu linh điền còn lại, cấm tuyệt đối việc tưới tiêu trong vòng nửa năm.
Trưởng lão! Làm vậy linh dược đang kỳ trổ bông sẽ chết héo toàn bộ, sản lượng năm nay của chúng ta sẽ thâm hụt sáu thành! Lâm Hữu Trạch hoảng hốt dập đầu, âm thanh vang lộp cộp trên nền đất cứng. Tộc vụ điện sẽ giáng tội vứt bỏ tài sản gia tộc, ngài sẽ bị tước bỏ bổng lộc mười năm mất!
Nếu không làm thế, thứ chết héo sẽ là cội nguồn của Lâm gia. Lâm Mặc xoay người, ném nửa mặt trận bàn cổ giờ đã nứt thêm một đường dài do cưỡng ép dung nạp tà khí cho lão quản sự. Cầm vật này cùng cuốn sổ da thú đến thẳng Giới Luật Đường. Ghi rõ vào hồ sơ, ta tự ý phong kho đoạn mạch, chịu phạt ba ngàn điểm công huân. Còn ngươi, mang theo lệnh bài của ta, đích thân đi bắt Lâm Cảnh về đây thẩm vấn.
"Truyền lệnh của ta!" Lâm Mặc thu hồi cánh tay phải đang run rẩy, ép luồng hàn khí tàn dư xuống đáy đan điền, giọng nói lạnh lẽo vang lên. "Lập tức băm nát một trăm mẫu linh điền phía nam, đào sâu ba thước, dùng Liệt Hỏa Trận thiêu rụi toàn bộ mạch đất. Lấy danh nghĩa Trưởng lão Dược Viên, phong tỏa đường lui của đội vận chuyển Lâm Cảnh, tước bỏ lệnh bài, áp giải gã về Hình Phạt Đường chờ thẩm vấn!"
Lâm Hữu Trạch vừa lồm cồm bò dậy, nghe lệnh này thì sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Phá hủy bấy nhiêu diện tích canh tác đồng nghĩa với việc Dược Viên năm nay hoàn toàn trắng tay, nợ công huân sẽ đè bẹp cả nhánh phụ. Gã cắn răng, lén lút siết chặt một viên Mộc Linh Châu trong tay áo, định bụng giấu nhẹm chút linh phân tàn dư để tránh tội tòng phạm.
"Trưởng lão, trăm mẫu điền đó là tâm huyết ba đời, nếu hủy đi, Tộc vụ điện tuyệt đối sẽ giáng tội!" Gã run rẩy lên tiếng, cố gắng vớt vát chút hy vọng mong manh.
Lời gã chưa dứt, lớp băng giá từ mảnh ngọc tỳ hưu bỗng nứt toác. Kẻ vứt bỏ trận bàn ở đằng xa hiển nhiên nhận ra băng phong chỉ là tạm thời, liền mượn lực từ xa kích hoạt tàn trận. Dưới đáy khe nứt, vô số hạt Xích Huyết Sa vốn đang bị đông cứng đột ngột bốc cháy thành ngọn lửa màu đỏ sậm. Ngọn lửa này không có nhiệt độ, lại mang theo cỗ lực lượng cắn nuốt sinh cơ cực kỳ tà môn.
Đây chính là đòn nhử thứ hai của kẻ địch. Đối phương từ bỏ việc công kích thẳng vào cội Tử Trúc, chuyển sang men theo hơi thở mộc linh từ viên châu trong tay áo Lâm Hữu Trạch mà bùng lên. Một tu sĩ tu luyện Mộc hệ công pháp lập tức trở thành vật dẫn hoàn hảo để kích nổ Mộc Phệ trận từ bên trong.
Lâm Hữu Trạch rú lên thảm thiết, vạt áo cháy đen, linh lực trong cơ thể mất khống chế mà trút ào ạt vào ngọn lửa đỏ. Lớp sương mù xám xịt xung quanh mượn thế tụ lại, hóa thành một cái đầu lâu mờ ảo há miệng cắn thẳng về phía chín ô trận vị phòng ngự cốt lõi. Kẻ địch muốn dùng mạng của gã chấp sự để phá vỡ thế bế tắc, ép Lâm Mặc phải lựa chọn cứu người hay giữ trận.
Lâm Mặc hừ lạnh, nhãn quang lóe lên tia quyết đoán. Hắn không xuất thủ cứu Lâm Hữu Trạch mà ném ra mặt đồng nứt của nửa trận bàn cổ.
"Lấy trận phá trận, nghịch chuyển Ngũ Hành!" Hắn rót sáu phần thần thức vào vật chứng, cưỡng ép thay đổi quỹ đạo của mười hai đạo trận văn.
Thay vì gia cố phòng ngự, hắn chủ động mở ra một khe hở trên cấm chế bảo vệ sườn núi, dẫn luồng chướng khí độc hại từ Nam Cương bên ngoài tràn thẳng vào trong. Chướng khí kịch độc va chạm với ngọn lửa Xích Huyết Sa, tạo ra một tiếng xèo xèo chói tai. Hai luồng sức mạnh tà dị tự cắn nuốt lẫn nhau, cuối cùng hóa thành một vũng bùn đen ngòm rơi rớt xuống nền đất.
Đầu lâu xám xịt mất đi nguồn cung cấp, nháy mắt tan biến thành những vệt sương mỏng. Thế cục nguy hiểm tạm thời được hóa giải nhờ việc mượn độc trị độc, nhưng cái giá phải trả được ghi thẳng vào hệ thống vận hành của gia tộc.
Nửa mặt trận bàn cổ hoàn toàn vỡ vụn thành bột mịn, triệt để mất đi tác dụng truy vết. Hơn thế nữa, việc chủ động dẫn chướng khí vào trận đã làm ô nhiễm ba ô trận vị ở hướng Nam. Sự thay đổi này trực tiếp làm giảm hai thành độ tinh khiết của linh khí toàn bộ sườn núi trong ít nhất năm năm tới, buộc Tộc vụ điện phải trích quỹ mua sắm linh thạch để bù đắp.
Lâm Hữu Trạch ngã vật ra đất, tu vi Luyện Khí tầng năm rớt thẳng xuống tầng ba, viên Mộc Linh Châu trong tay áo cũng vỡ nát thành từng mảnh. Gã thoi thóp thở, ánh mắt nhìn Lâm Mặc tràn ngập vẻ kinh hãi tột độ trước thủ đoạn tàn nhẫn và quyết đoán của vị trưởng lão trẻ tuổi.
"Ghi nợ thêm ba ngàn điểm công huân vào danh tự của ta vì tội mở cấm chế, làm ô nhiễm ba ô trận vị." Lâm Mặc lạnh lùng cất bước qua vũng bùn đen, nhặt lấy mảnh ngọc bội định vị xám xịt rơi ra từ tàn tro của Mộc Linh Châu. "Trói Lâm Hữu Trạch lại, tịch thu toàn bộ sổ sách xuất nhập kho trong nửa năm qua. Sáng mai tại Tộc nghị, ta muốn xem nhánh phụ giải thích thế nào về vật dẫn đường này."
Hàn khí từ vụ nổ mãnh liệt xua tan phần lớn chướng khí Nam Cương đang quần thảo trên không trung. Ba mươi mẫu hắc thổ từng là niềm tự hào của sườn Đông nay hóa thành một vùng bình địa phủ đầy băng giá pha lẫn sắc xám xịt của tà hỏa. Gốc Tử Trúc phụ trận tuy giữ được cội rễ, nhưng toàn bộ cành lá đã kết tủa một lớp sương mờ đục, triệt để mất đi khả năng ngưng tụ linh khí trong ít nhất mười năm tới. Lâm Mặc thu hồi thần thức, khẽ lảo đảo khi luồng phản chấn từ việc cưỡng ép vỡ nát pháp khí cấp hai chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải.
Từ phía chân đồi, chấp sự tuần tra Lâm Cảnh hớt hải ngự kiếm lao tới, y phục tơi tả ám đầy mùi khét. Gã nhìn lướt qua bãi đất hoang tàn cùng thân ảnh Lâm Hữu Trạch đang nằm co giật trên nền tuyết lạnh, khóe mắt không khỏi giật liên hồi. Trách nhiệm canh gác vòng ngoài thuộc về đội của gã, nay linh điền bị hủy, trận nhãn suýt vỡ, tội lỗi này nếu giáng xuống đủ để gã làm tạp dịch ở hầm quặng nửa đời người. Lâm Cảnh vội vàng quỳ rạp xuống nền đất cứng ngắc, hai tay dâng lên một đoạn cờ phướn cháy dở bốc mùi máu tanh.
"Bẩm trưởng lão, tiểu nhân dẫn đội tuần tra bọc lót phía sau nhưng kẻ địch tung hỏa mù quá hiểm độc. Bọn chúng bỏ lại trận kỳ này để cắt đứt thần thức truy tung, xin trưởng lão minh xét cho nỗi khổ tâm của huynh đệ sườn Đông."
Lâm Mặc lạnh lùng gạt phăng đoạn cờ phướn vô dụng, ánh mắt sắc như đao găm thẳng vào kẻ đang run rẩy dưới đất. Hắn lật tay, ném nửa mặt trận bàn bằng đồng thau đã xuất hiện chằng chịt vết nứt xuống trước mặt Lâm Cảnh. Tiếng kim loại va chạm với mặt băng vang lên khô khốc, đánh nát chút hy vọng trốn tránh trách nhiệm cuối cùng của gã chấp sự.
"Truyền lệnh xuống Tộc vụ điện, lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực ba mươi mẫu đất chết này, liệt vào danh sách cấm địa độc tính cấp hai. Xuất từ kho Tàng Bảo Các mười lăm cân Tịnh Thủy Sa rải quanh cội Tử Trúc phụ trận để hút bớt hàn độc."
Giọng nói của Lâm Mặc không mảy may gợn sóng, nhưng từng lời thốt ra đều định đoạt số phận của cả một vùng tài nguyên. Hắn lướt mắt qua Lâm Hữu Trạch đang thoi thóp, tiếp tục ban lệnh.
"Thu hồi thân phận quản sự linh điền của Lâm Hữu Trạch, giáng xuống làm dược nông ngoại vi, trừ sạch điểm bổng lộc trong vòng năm năm. Trách nhiệm làm mất phòng tuyến, ta tự nguyện ghi nợ sáu ngàn điểm công huân vào danh tự của mình. Còn ngươi, Lâm Cảnh, mang vật chứng này giao tận tay trưởng lão quản kho."
Lâm Cảnh vội vã dập đầu tạ ơn, cẩn thận dùng một tấm lụa tơ tằm bọc lấy nửa mặt kim loại nứt nẻ ôm vào ngực. Gã biết rõ bản thân chỉ là kẻ chạy việc, được tha tội chết đã là vạn hạnh, tuyệt đối không dám có thêm nửa điểm tâm tư giấu giếm. Khi bóng lưng của gã chấp sự khuất sau rặng cây thưa thớt, Lâm Mặc mới chậm rãi bước tới vị trí khe nứt vừa bị đóng băng. Hắn vận dụng linh lực còn sót lại, ngưng tụ thành một bàn tay vô hình cắm sâu vào lớp đất buốt giá, lôi lên một viên tinh thể màu đỏ sậm to bằng quả táo.
Đây chính là phần lõi tà khí đã bị hàn lực ép lại thành hình. Viên tinh thể tản mát ra những tia sáng nhàn nhạt, bên trong mơ hồ hiện lên những đường vân mạch máu đan chéo nhau như một mạng nhện. Lâm Mặc nheo mắt, áp sát mặt dây chuyền ngọc bài hộ thân của gia tộc vào gần viên tà cốt. Một tiếng xèo xèo nhỏ xíu vang lên, hai luồng khí tức vậy mà không hề bài xích, ngược lại còn có dấu hiệu dung hợp một cách hoàn mỹ. Sắc mặt Lâm Mặc lập tức chìm vào đáy vực, một luồng sát cơ lạnh lẽo bùng lên trong đáy mắt.
Kẻ địch không chỉ nắm rõ thói quen chiến đấu của hắn, mà tà trận này còn được luyện hóa dựa trên chính tần số linh mạch của Tử Trúc Lĩnh. Để làm được điều đó, bắt buộc phải có kẻ tuồn bản sao trận đồ phòng ngự từ Tàng Kinh Các ra ngoài. Vụ nổ hủy diệt linh điền hôm nay thực chất chỉ là một đòn giương đông kích tây, che giấu cho việc rút lui của tên nội gián thực sự đang lẩn trốn trong hàng ngũ hạch tâm.
"Đánh chuông Tụ Linh, mở Tộc nghị khẩn cấp tại điện chính vào giờ Tỵ."
Lâm Mặc cất viên tà cốt vào một chiếc hộp gỗ phong linh, xoay người bỏ lại sườn núi hoang tàn chìm trong ánh bình minh ảm đạm. Hắn lẩm bẩm, thanh âm hòa vào gió lạnh mang theo quyết tâm thanh tẩy toàn bộ ung nhọt của gia tộc.
"Thông báo cho Tộc vụ điện, niêm phong toàn bộ ngọc giản ghi chép việc ra vào Tàng Kinh Các trong ba tháng gần nhất. Bất kỳ kẻ nào dám tự ý di dời sổ sách, giết không tha."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.