Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 222: Linh Mạch Cấp Bậc Cao Như Vậy

Đăng: 03/08/2026 09:50 4,314 từ 3 lượt đọc
Bầu không khí trong điện chính ngột ngạt đến mức linh khí dường như ngưng trệ thành từng vũng bùn lầy vô hình. Tiếng chuông Tụ Linh vừa dứt, âm thanh ù ù vẫn còn văng vẳng dội vào những cây cột gỗ lim khắc đầy trận văn phòng ngự, tạo ra từng đợt gợn sóng nhạt màu đỏ rực. Lâm Mặc bước qua ngưỡng cửa, vạt áo bào dính đầy bùn đất đen ngòm và sương lạnh mang theo sát khí chưa tan. Hai tên chấp sự canh cửa vội vã vận chuyển linh lực, hợp sức đẩy khép chặt cánh cửa đồng điếu nặng nề lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài.


Mười hai chiếc ghế thái sư chạm trổ hình tỳ hưu xếp thành vòng cung đã kín chỗ. Ở vị trí hàng đầu bên trái, Tam trưởng lão Lâm Bá phụ trách kho tộc đang liên tục bấm đốt ngón tay, trán lấm tấm mồ hôi hột. Ánh mắt lão đảo liên hồi, bờ môi mấp máy nhẩm tính lượng linh thạch khổng lồ phải chi ra nếu gia tộc mất đi nguồn linh thủy từ giếng cổ. Lão vốn giấu một khoản hắc kim từ việc lén lút tuồn linh thảo phẩm chất thấp ra phường thị, nay giếng cổ cạn kiệt, mọi sổ sách thu chi chắc chắn sẽ bị gia chủ yêu cầu lục soát lại toàn bộ.


Mặc trưởng lão, sự tình linh điền rốt cuộc là thế nào. Lâm Bá không kìm được áp lực, vội vàng lên tiếng trước khi Lâm Mặc kịp ngồi xuống ghế chủ tọa lâm thời. Nếu linh tuyền giếng cổ thật sự bị phế, kho tộc hiện tại tuyệt đối không gánh nổi chi phí mua Thủy Linh Châu từ bên ngoài để tưới tiêu. Lão phu đề nghị lập tức giảm phân nửa khẩu phần đan dược của đám tiểu bối ngoại viện trong tháng này, đồng thời phong tỏa sổ công huân của nhánh sườn đông.


Lâm Mặc không đáp lời ngay. Hắn chậm rãi sải bước tới chiếc bàn dài bằng đá hắc diệu ở trung tâm, lôi từ trong tay áo ra chiếc hộp gỗ phong linh. Tiếng cộc khô khốc vang lên khi đáy hộp va chạm với mặt đá, âm thanh tuy trầm đục nhưng lại khiến vài vị trưởng lão giật mình thon thót. Luồng linh lực phong bế từ mặt hộp khẽ chớp lóe ánh sáng xanh nhạt, che giấu hoàn toàn dị năng và khí tức của chiếc khuy ngọc bích mang chữ Đình bên trong.


Khẩu phần của ngoại viện không những không giảm, mà từ hôm nay, toàn bộ chi phí mua linh thủy sẽ trích xuất trực tiếp từ quỹ dự phòng của các vị đang ngồi đây. Lâm Mặc đảo mắt nhìn quanh, giọng nói lạnh lẽo vang dội khắp đại điện. Lâm Bá trưởng lão, phiền ngài giao ra chìa khóa trận pháp, lập tức phong ấn kho số ba. Bất kỳ ai từng có quyền ra vào kho chứa phù lục và trận bàn trong mười ngày qua, tạm thời thu hồi lệnh bài, cấm túc tại chỗ.


Sắc mặt Lâm Bá thoắt cái trắng bệch, bàn tay đang vuốt râu khẽ run lên bần bật. Kho số ba chính là nơi cất giữ những vật liệu tà môn và trận kỳ hỏng mà lão chưa kịp tiêu hủy để phi tang chứng cứ thâm lạm. Lão định mở miệng phản bác, mượn cớ quy củ tổ tông để cự tuyệt, nhưng khi chạm phải ánh mắt sắc như dao cạo của Lâm Mặc đang ghim chặt vào chiếc hộp gỗ trên bàn, những lời ngụy biện đành nuốt ngược vào bụng. Lão lề mề tháo chiếc ngọc bài bên hông đặt lên bàn, trong lòng thầm nguyền rủa kẻ nào đã gây ra cớ sự này.


Kẻ thù phá hủy giếng cổ không nhằm mục đích triệt hạ linh điền, mà để ép chúng ta phải loạn trận tuyến, tự cắt đứt tài nguyên bồi dưỡng thế hệ trẻ. Lâm Mặc gõ từng nhịp ngón tay rỉ máu lên nắp hộp gỗ, mỗi nhịp gõ lại khiến trận văn trên bàn đá lóe sáng. Nhưng chúng đã sơ suất để lại một vật chứng không nên rơi. Kẻ nội gián hiện đang ngồi ngay trong đại điện này, hoặc có liên hệ mật thiết với những người ở đây. Ta cần Tộc nghị lập tức phê chuẩn việc mở ra Cấm Trận Vấn Tâm.


Mở Cấm Trận Vấn Tâm cần tiêu hao ba mươi viên linh thạch trung phẩm, tương đương sản lượng nửa năm của Tử Trúc Lĩnh. Một vị chấp sự hạch tâm hoảng hốt đứng bật dậy, suýt làm đổ cả chén linh trà. Chưa kể trận pháp này sẽ rút đi một phần ba linh khí của linh mạch chính, ảnh hưởng đến tiến độ bế quan của gia chủ.


Cứ ghi toàn bộ tổn hao linh thạch vào sổ nợ công huân của ta, phần linh khí thiếu hụt ta sẽ dùng hai mươi bình Tử Trúc Linh Dịch để đắp vào. Lâm Mặc dứt khoát cắt ngang, tay phải vẫn đặt hờ lên chiếc hộp gỗ phong linh. Hắn biết rõ, một khi Cấm Trận Vấn Tâm khởi động, chiếc khuy ngọc bích bên trong sẽ tự động cộng hưởng với tàn dư tà khí trên người kẻ phản bội, tước đi mọi cơ hội chối cãi của kẻ đó trước toàn tộc.


"...phụ trách kho số ba, ngài thấy quyết định này có hợp lý không?" Lời nói của Lâm Mặc nhẹ bẫng. Nhưng uy áp Trúc Cơ sơ kỳ lại hóa thành một luồng thanh phong vô hình, mang theo sát ý đè nặng lên chiếc ghế thái sư hàng đầu.


Lâm Bá giật nảy mình. Lão vội vàng thu lại luồng linh lực đang rục rịch dưới khí hải. Sắc mặt lão từ tái nhợt chuyển sang đỏ lựng. Nơi chứa linh thảo bậc thấp đã bị lão âm thầm rút ruột suốt ba năm qua. Nếu phải trích quỹ dự phòng đền bù linh thủy, lão đào đâu ra tài nguyên để lấp liếm khoảng trống khổng lồ này?


"Mặc trưởng lão, quy củ Lâm gia là công tư phân minh!" Lâm Bá cắn răng đứng phắt dậy.


Lão lôi từ tay áo ra một cuốn sổ hắc kim dày cộp, ném mạnh xuống bàn đá hắc diệu. "Lão phu quản lý kho tàng luôn minh bạch. Đây là sổ xuất nhập tháng này, ngài muốn tra thì cứ tra."


Lão cược rằng vị trưởng lão trẻ tuổi vừa trải qua ác chiến, thần thức đã cạn kiệt. Hắn tuyệt đối không đủ sức soi xét hàng vạn con số li ti được mã hóa bằng mộc linh khí.


"Ta không rảnh rỗi kiểm tra những con số giả tạo." Lâm Mặc mỉm cười lạnh lẽo.


Ngón trỏ phải của hắn gõ nhẹ lên nắp hộp gỗ phong linh. Một tiếng "tách" giòn giã vang lên. Trận văn phong bế nứt ra, để lộ chiếc khuy ngọc bích tỏa ra hàn khí nhàn nhạt.


Ngay khoảnh khắc vật này xuất hiện, bốn chiếc la bàn hộ trận ở góc điện đột ngột xoay tít. Kim chỉ nam run rẩy kịch liệt, đồng loạt chĩa thẳng về vị trí ghế trống của Nhị trưởng lão Lâm Đình.


Cả đại điện lập tức ồ lên. Mười mấy đạo thần thức đồng loạt đổ dồn về khối ngọc mang tà khí đặc trưng của ma tu Nam Cương.


"Ngài mang vật của tà tu vào Tộc nghị, rốt cuộc có ý đồ gì?" Tứ trưởng lão Lâm Chính vuốt chòm râu bạc, nhíu mày gặng hỏi. Bàn tay giấu trong tay áo đã lặng lẽ bóp nát một đạo truyền âm phù.


Không khí nháy mắt căng như dây đàn. Vài tên chấp sự lén lút tế xuất pháp khí phòng ngự. Lâm Mặc chậm rãi nhặt chứng vật lên. Hắn để mặc hàn khí bám vào lớp da tay đang rỉ máu, phát ra tiếng "xèo xèo" rợn người.


"Kẻ phá hoại ba mươi mẫu hắc thổ đêm qua đã bỏ lại thứ này." Giọng Lâm Mặc trầm ổn vang vọng. "Ta cần một cái giá để khởi động Hồi Tố Trận Bàn ngay tại đây."


Hắn nhìn lướt qua các gương mặt già nua. "Truy xuất tàn ảnh khí tức, ta sẽ biết ai trong các vị đã dùng tài nguyên gia tộc tiếp tay cho ngoại nhân."


Lời vừa dứt, gót giày Lâm Mặc giậm mạnh. Một luồng linh lực tràn vào viên gạch trung tâm, vô số đường chỉ vàng lan tỏa, đánh thức trận pháp tổ truyền đang ngủ say.


"Điên rồ! Hồi Tố Trận Bàn kích hoạt sẽ rút cạn ba ngàn khối linh thạch từ mạch ngầm Tử Trúc Lĩnh!" Lâm Bá toát mồ hôi ướt sũng lưng áo.


Biết mình lỡ lời lộ tật, lão vung tay phải bóp thành trảo. Mộc hệ pháp thuật *Đằng Mộc Tỏa* thi triển, năm đạo dây leo linh khí xanh biếc bắn vọt ra, định cuốn lấy cuốn sổ hắc kim thu hồi lại.


"Muộn rồi." Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay điểm ra một đạo kiếm khí hình lá trúc chém nát rễ cây.


Thấy pháp thuật bị phá, Lâm Bá lập tức biến chiêu. Lão uốn éo cổ tay, phóng ra một cây Hỏa Diệm Châm giấu sẵn trong ống tay áo, mục đích muốn thiêu rụi luôn cuốn sổ chứng cứ.


Lâm Mặc không hề nao núng, bạo phát luồng thần thức cường hãn hóa thành bức tường chắn ngang. Cây châm bốc cháy khựng lại giữa không trung, sau đó bị hắn dùng linh lực phản chấn, bắn ngược về phía chủ nhân.


Lâm Bá không kịp né tránh, vội vàng giơ tay đỡ. Chiếc nhẫn *Tâm Mộc* trên ngón cái của lão vỡ nát thành ba mảnh để cản đòn. Dù giữ được mạng, thần hồn lão lại chịu phản phệ, đau nhói như bị xé rách. Thị giác lão tối sầm trong ba hơi thở, thính giác ù đặc không nghe thấy gì ngoài tiếng tim đập thình thịch.


Sự hoảng loạn và hành động hủy thi diệt tích này đã gián tiếp phơi bày lỗ hổng quản lý khổng lồ của Tam trưởng lão.


"Để bù đắp khoản linh thạch hao hụt, ta lấy danh nghĩa Trưởng lão chấp pháp ban bố lệnh mới." Lâm Mặc gõ nhịp lên mặt bàn đá.


"Phong tỏa toàn quyền trích xuất kho số ba từ khắc này. Trừ điểm cống hiến của Tam trưởng lão xuống mức âm hai ngàn. Bãi bỏ bổng lộc hàng tháng cho đến khi tra rõ."


"Ngươi dám lạm quyền? Ta sẽ bẩm báo Lão tổ!" Lâm Bá đập bàn bằng tay trái, nhưng đôi chân run rẩy lùi thêm nửa bước.


Lâm Mặc tảng lờ lời đe dọa. Hắn búng tay, ném chiếc khuy ngọc bích vào trung tâm Hồi Tố Trận Bàn vừa nhô cao.


Một cột sáng xám xịt bùng nổ, điên cuồng bòn rút linh khí từ mạch ngầm dưới chân. Không gian vặn vẹo, vô số tàn ảnh mờ ảo ngưng tụ lại giữa không trung.


Trong luồng sáng huyễn hoặc, một bóng người mặc áo bào xám hiện ra. Kẻ đó đang lén lút trao đổi hộp gấm với một tên ma tu giấu mặt. Mà chiếc hộp kia, rõ ràng khắc chìm trận văn ấn ký độc quyền của kho tàng Lâm gia.


Lâm Bá trưởng lão chưa kịp phản bác, Lâm Mặc đã vung tay áo, linh lực cuồn cuộn rót thẳng vào Hồi Tố Trận Bàn đặt giữa bàn đá. Mặt la bàn bằng đồng xanh rỉ sét bỗng chốc bùng lên kim quang chói lóa, quét qua chiếc khuy ngọc bích mang chữ Đình. Ánh sáng vàng ngưng tụ thành một vệt dài, mang theo khí tức âm hàn của ma tu, cắm phập vào chiếc ghế thái sư trống không của Nhị trưởng lão Lâm Đình. Cả đại điện ồ lên kinh hãi, tiếng xì xầm bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ. Nhưng đúng lúc tàn ảnh quá khứ từ hôm trước vừa lờ mờ ngưng tụ phía trên mặt la bàn, một biến số dị thường ập tới.


Từ góc khuất bên phải, Tứ trưởng lão Lâm Chính đột ngột đứng phắt dậy, vung ra một đạo bùa truyền âm đang bốc cháy phừng phực. Đạo phù lục không bay ra ngoài báo tin như lẽ thường mà nổ tung, hóa thành một con hỏa xà cắn thẳng về phía tàn ảnh trên la bàn. Ngăn hắn lại, hắn muốn hủy vật chứng. Một tên chấp sự hét lớn, vội vã rút pháp khí hộ thân nhưng không dám tiến lên. Thế nhưng, con hỏa xà hung hãn kia chỉ là mồi nhử hòng thu hút sự chú ý. Ngay khi mọi ánh mắt đổ dồn vào mặt bàn đá, gót chân Lâm Chính đã đạp mạnh xuống một viên gạch nứt ở sát chân tường. Hắn âm thầm rót toàn bộ linh lực hệ thổ xuống dưới, hòng cắt đứt mạch ngầm đang cung cấp ba ngàn linh thạch duy trì trận pháp cho đại điện.


Lâm Mặc hừ lạnh, thần thức Luyện Khí đại viên mãn miết chặt lấy không gian, lập tức nhìn thấu quỹ đạo linh lực đang khoét sâu dưới lòng đất. Hắn không thèm tung chiêu cứu tàn ảnh trên la bàn, mà lật tay ném ra nửa mặt trận bàn cổ thu được từ sườn núi. Hai luồng trận văn va chạm dưới nền đá văng vẳng tiếng gầm gừ trầm đục, khiến toàn bộ sàn nhà rung bần bật. Lâm Chính biến sắc khi nhận ra mạch ngầm đã bị khóa chết bởi dị trận của đối phương. Không chút do dự, hắn lập tức bóp nát chiếc nhẫn ngọc dưỡng hồn trên ngón tay cái. Hắn tế xuất toàn bộ thần thức tích lũy mười năm trong nhẫn, hóa thành hàng ngàn kim châm vô hình đâm thẳng vào mắt trận hộ tộc ở trên trần nhà, ép Lâm Mặc phải thu hồi linh lực để phòng ngự.


Hàng ngàn kim châm thần thức va chạm với màn hào quang đỏ rực của đại điện, tạo ra những tiếng xèo xèo như đuốc dội nước lạnh. Lâm Mặc không lùi nửa bước, bàn tay trái kết ấn, trực tiếp kích hoạt quyền hạn gia chủ lâm thời ghi trên lệnh bài. Cửu Tinh Tụ Linh Trận của điện chính lập tức đảo ngược chiều quay, hút cạn linh khí từ ba cây cột gỗ lim để dồn toàn lực bủa vây lấy Lâm Chính. Lực ép khủng khiếp từ trận pháp gia tộc khiến lớp pháp bào trên người Tứ trưởng lão rách toạc. Kim quang từ la bàn không bị phá hủy mà một lần nữa bùng lên, soi rõ khuôn mặt vặn vẹo của Lâm Chính và bóng lưng đang nhận lấy một túi trữ vật từ ma tu của Lâm Đình trong tàn ảnh.


Tiếng răng rắc vang lên rợn người giữa không gian tĩnh lặng. Ba cây cột gỗ lim ngàn năm khắc trận văn phòng ngự xuất hiện hàng loạt vết nứt chân chim, mùn cưa lả tả rơi xuống. Cái giá phải trả cho việc đảo nghịch trận pháp là tước đoạt vĩnh viễn khả năng tự phục hồi của mộc linh trận tại đại điện. Lượng linh khí hao hụt quá mức khiến sáu vị trưởng lão ngồi gần đó bị rút cạn pháp lực hộ thể, sắc mặt tái nhợt, lảo đảo ngã gục xuống ghế thái sư. Tàn ảnh trên la bàn chớp lóe lần cuối rồi vỡ vụn thành từng đốm sáng, để lại một mảnh ngọc giản màu đen xỉn từ trong ảo ảnh ngưng tụ thành thực thể, rơi lạch cạch xuống mặt bàn đá.


Lâm Bá chứng kiến cảnh tượng này, đôi tay giấu trong tay áo run lên bần bật, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Lão nhận ra mảnh ngọc giản đen xỉn kia chính là bản sao sổ cái ghi chép lộ tuyến vận chuyển linh thảo của sườn đông, thứ mà lão đã lén giao cho nhánh của Lâm Đình tháng trước để đổi lấy một viên đan dược kéo dài tuổi thọ. Nếu mảnh ngọc giản này bị công khai, tội danh tư thông tẩu tán tài sản gia tộc chắc chắn sẽ đổ lên đầu lão. Lâm Bá nghiến răng, định mở miệng xin nhận lỗi trước để giảm nhẹ hình phạt, nhưng luồng sát khí tỏa ra từ người thanh niên đứng ở vị trí chủ tọa đã ép lão phải nuốt ngược lời vào trong.


Lâm Mặc bước chậm rãi tới, dùng một tấm bùa cách linh cẩn thận kẹp lấy mảnh ngọc giản đen xỉn, tuyệt đối không chạm tay trần vào vật phẩm dính ma khí. Hắn quét ánh mắt lạnh lẽo qua Lâm Chính đang kiệt quệ tựa vào tường, rồi gõ từng nhịp lên mặt bàn đá.


Ghi vào sổ công huân, Tứ trưởng lão Lâm Chính tự ý phá hoại trận nhãn đại điện, cấu kết ngoại nhân. Tước bỏ lệnh bài tuần tra, phế bỏ tu vi, giam vào Hắc Phong Động chờ ngày mở Tế Tổ định tội. Toàn bộ tài nguyên linh điền dưới trướng Lâm Chính từ nay sung công quỹ, dùng để bù đắp chi phí tu sửa ba cây cột lim phòng ngự.


Còn mảnh ngọc giản này, lập tức mở kho Tàng Kinh Các, đối chiếu từng nét chữ khắc bên trong với sổ sách thu chi của kho tộc do Tam trưởng lão quản lý.


Lâm Mặc ném mảnh ngọc giản cho tên chấp sự đang quỳ rạp dưới đất, vứt luôn cả một đạo lệnh tiễn bằng đồng xuống sàn. Giọng nói của hắn không mang theo chút nhiệt độ nào, vang vọng giữa đại điện hoang tàn.


Chúng ta không chỉ mất linh tuyền, mà toàn bộ bản đồ phòng ngự sườn đông đã bị đem bán. Truyền lệnh xuống dưới, trước bình minh ngày mai, đổi toàn bộ mật khẩu trận văn sang hệ hỏa. Bất kỳ kẻ nào dám dùng lệnh bài cũ mở cổng, lập tức kích hoạt sát trận, giết không tha.


Luồng linh lực cuồng bạo từ chiếc hộp gỗ phong linh vừa mở nắp lập tức bùng nổ. Kim quang từ la bàn Thái Ất trong tay Lâm Mặc phóng ra mãnh liệt, hóa thành một tấm võng đan dệt bằng thần thức chụp thẳng xuống. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai khi ngọn lửa tà dị mang theo sát khí của Tứ trưởng lão Lâm Chính lao tới, va chạm kịch liệt với vầng sáng thuần khiết.


Thấy đòn phủ đầu bị chặn, Lâm Chính cắn răng biến chiêu. Lão vỗ mạnh vào túi trữ vật, ném ra ba tấm Viêm Bạo Phù. Phù lục bốc cháy giữa không trung, dung hợp cùng hỏa xà tạo thành một con hỏa giao ba đầu rực lửa. Trận văn trên cột gỗ lim xung quanh đại điện chớp lóe liên tục, chật vật chống đỡ nhiệt độ đang tăng vọt. Hỏa giao há miệng, phun ra một cột lửa mang kịch độc xông thẳng về phía chủ tọa.


Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay cái miết mạnh lên rãnh nứt trên mặt đồng của la bàn. Hắn trực tiếp thiêu đốt mười giọt tinh huyết, ép trận nhãn hoạt động đến cực hạn. Khí tức cuồn cuộn dâng lên, một đạo phù văn cổ xưa từ la bàn bay ra, bổ đôi cột lửa. Lực phản chấn dội ngược lại khiến pháp bào trên người Tứ trưởng lão rách bươm. Lão phun ra một ngụm máu đen, kinh mạch ở ngực đứt đoạn từng khúc.


Tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của kẻ phản trắc nháy mắt bất ổn, khí tức rớt thảm hại xuống ngang Luyện Khí viên mãn. Ngay khi hỏa giao bị dập tắt, hình ảnh lưu ảnh từ trong hộp gỗ rốt cuộc cũng ngưng tụ rõ ràng giữa không trung. Sương mù huyễn ảnh tan đi, lộ ra khuôn mặt già nua đang lén lút trao đổi một chiếc khay ngọc chứa tà phù với bóng đen bận áo choàng xám tại bìa rừng sườn tây.


Vật chứng rành rành ngay trước mắt mười mấy vị thành viên cốt cán, triệt để đập tan mọi cơ hội giảo biện. Nhị trưởng lão Lâm Uyên ngồi cách đó không xa lẳng lặng thở phào, bàn tay gầy guộc buông lỏng chuỗi tràng hạt bằng gỗ linh tùng. Lão vốn bị hàn khí ma tu chĩa mũi dùi vào người ban nãy, nay thấy kẻ chịu trận là người khác, trong lòng lập tức tính toán thâu tóm mười mẫu dược điền của Tứ phòng.


"Chứng cứ đã rành rành, ngươi còn gì để nói?" Lâm Mặc thu hồi tàn phiến pháp khí dò xét đang bốc khói xám xịt. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng ngàn năm ghim chặt lấy kẻ đang quỳ rạp dưới đất gạch hắc diệu. Tứ trưởng lão cắn nát môi dưới, biết rõ đại thế đã mất nhưng đôi mắt vẫn hằn lên tia oán độc. Lão khàn giọng gầm gừ, điên cuồng vận chuyển chút linh lực tàn dư kích bạo đan điền.


Lão muốn phá hủy toàn bộ đại điện, kéo theo chư vị đồng tộc chôn cùng. Nhưng người ngồi ghế chủ tọa đã sớm phòng bị. Một đạo kiếm khí ngưng tụ từ mộc linh lực phóng ra sắc lẹm, chuẩn xác đánh nát ba huyệt vị chủ chốt trên hai cánh tay của đối phương. Kẻ phản đồ kêu thảm một tiếng, hai tay buông thõng, triệt để mất đi khả năng kết ấn thi pháp.


"Truyền lệnh phạt của Tộc nghị!" Thanh âm uy nghiêm áp đảo hoàn toàn những tiếng xì xầm bên dưới. "Lập tức phế bỏ chức vị của Lâm Chính, đánh gãy hai chân, giam vào Hắc Thủy Lao dưới đáy Tử Trúc Phong, ngày đêm chịu hàn khí phệ cốt. Toàn bộ tài nguyên, pháp khí tùy thân, cùng năm ngàn điểm công huân tích lũy sẽ bị sung công."


Số tài sản này chuyển thẳng vào kho tộc để bù đắp chi phí cấp bách cứu vãn dược viên sườn đông. Tam trưởng lão Lâm Bá nghe đến đây thì hai mắt sáng rực, vội vàng lấy sổ sách ra ghi chép. Lão tạm thời quên đi nỗi lo bị tra xét khoản hắc kim của chính mình, trong đầu chỉ rập khuôn tính toán xem làm sao moi thêm chút tư lợi từ đống tài sản vừa bị tịch thu.


Tuy nhiên, sự việc chưa dừng lại ở một tên nội gián cấp thấp. Lâm Mặc bước tới, dùng linh lực nâng một chiếc khuy ngọc bích khắc chữ "Đình" từ trong hộp lên. Hắn phất tay áo, ném thẳng vật kia về phía bàn tay đang run rẩy của Nhị trưởng lão. Khuy ngọc chạm vào mặt bàn đá vang lên một tiếng lanh lảnh, tỏa ra tia sương lạnh nhàn nhạt mang theo dấu ấn thần thức đặc trưng của Tôn gia.


Mọi người ở đây đều rành mạch, Tứ phòng không đủ tài lực để mua được loại bùa chú tàn phá linh mạch cấp bậc cao như vậy. Kẻ quỳ dưới đất chỉ là con cờ bị giật dây. Khí tức ma tu ban nãy bám trên người Lâm Uyên không phải ngẫu nhiên, mà là do Tôn gia cố tình gài bẫy để ly gián nội bộ. Âm mưu thâm độc này suýt chút nữa đã khiến gia tộc rơi vào cảnh huynh đệ tương tàn.


"Bắt đầu từ giờ Hợi đêm nay, đổi toàn bộ mật lệnh tuần tra sườn nam sang trận vị Càn Kim. Không một ai được phép tự ý rời vị trí khi chưa có lệnh bài gia chủ." Lâm Mặc chống hai tay lên bàn đá, gõ nhẹ từng nhịp mang tính áp bách. "Nhị trưởng lão, ta giao vật chứng mang dấu ấn ngoại tộc này cho ngài quản lý."


"Trong vòng ba ngày, ngài phải đích thân tra ra kẻ liên lạc trung gian đang ẩn nấp trong hàng ngũ ám vệ. Nếu hết hạn mà không có kết quả, toàn bộ Nhị phòng sẽ phải gánh vác một nửa món nợ mua linh thủy của tháng tới, đồng thời giao ra quyền kiểm soát trận pháp hộ tộc sườn tây." Lâm Uyên cầm lấy chiếc khuy ngọc lạnh buốt, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo.


Lão biết rõ đây là một củ khoai lang bỏng tay, nhưng không thể từ chối trước áp lực của toàn thể những người có mặt. Cùng lúc đó, dưới nền đất lạnh lẽo, kẻ bị phế tu vi thoi thóp ngẩng đầu lên, khóe miệng nhếch một nụ cười quỷ dị. Lão thều thào những lời đứt quãng, tiết lộ rằng Thủy Linh Châu mà gia tộc dự định mua từ phường thị Trung Châu vốn đã bị động tay động chân.


Lời nói vừa dứt, một đạo huyết quang từ mi tâm lão bùng nổ. Kẻ phản đồ trực tiếp thiêu rụi thần hồn để bảo toàn bí mật cuối cùng, thân xác đổ gục xuống vô tri vô giác. Lâm Mặc nhíu mày nhìn cái xác không hồn trên mặt gạch, nhận ra gia tộc vừa bước hụt vào một cái bẫy liên hoàn tàn độc hơn rất nhiều. Mà vật chứng đổi chủ trên tay Lâm Uyên chính là manh mối duy nhất còn sót lại.

0