Chương 188: Vết Nứt Trên Linh Quang
Đăng: 28/07/2026 13:49
3,413 từ
2 lượt đọc
Tiếng cạch khô khốc vừa dứt, vách đá phía sau lưng Lâm Mặc đột ngột nứt toác. Vô số mảng rêu xanh bị tước ra, rơi lả tả xuống mặt nước ngầm lạnh buốt. Từ trong khe nứt đen ngòm, một mảng trận văn cổ xưa rỉ sét dần lộ ra, liên tục nhấp nháy thứ ánh sáng xám xịt đồng điệu với nhịp đập của đoạn xương ngón tay. Sự chú ý của hắn lập tức bị kéo giật lại về phía cội Tử Trúc. Giọt Mộc Bản Nguyên màu xanh ngọc bích vốn là nền tảng chấn hưng Lâm gia lúc này đang sôi lên sùng sục.
Dưới sự ăn mòn của tử khí, kết giới linh lực mỏng manh bao bọc quanh giọt bản nguyên bắt đầu xuất hiện những lỗ thủng li ti. Nếu để thứ này bị hắc hóa hoàn toàn, linh mạch ngàn năm của Tử Trúc Lĩnh sẽ triệt để biến thành một vùng đất chết. Lâm Mặc không chút do dự lật tay, ba lá Khô Mộc Phùng Xuân Phù kẹp giữa các ngón tay bay vút ra ngoài. Phù lục bốc cháy giữa không trung, hóa thành ba sợi xích linh lực màu xanh lục mang theo sinh cơ bừng bừng.
Mục tiêu của hắn rất rõ ràng, dùng thuộc tính tương sinh để xoa dịu rễ cái, đồng thời chuẩn xác quấn lấy đoạn xương ngón tay nhằm kéo bật nó ra khỏi thân cây. Thế nhưng, ngay khi linh lực hệ mộc vừa chạm vào bề mặt xám xịt, đoạn xương đột nhiên run lên bần bật như một sinh vật sống. Một cỗ lực lượng hấp phệ cực mạnh từ bên trong khúc xương bùng nổ, không những không bị đẩy lùi mà còn men theo ba sợi xích linh lực đánh thẳng về phía thần thức của hắn.
Tà vật này căn bản không định phá hủy Mộc Bản Nguyên ngay lập tức. Nó cố tình làm chậm quá trình ăn mòn, dùng chính giọt bản nguyên làm mồi nhử để cắn nuốt tu vi của bất kỳ kẻ nào dám can thiệp. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, quả quyết đình chỉ công pháp. Hắn không mất thời gian thu hồi linh lực mà trực tiếp bấm quyết, tàn nhẫn tự tay bóp nát ba sợi xích thần thức của chính mình.
Cơn đau nhói xé rách đại não khiến tai phải hắn ù đi, một dòng máu tươi trào ra từ lỗ tai, nhỏ ròng ròng xuống cổ áo đạo bào. Sự quyết đoán vứt bỏ một phần thần thức đã giúp hắn thoát khỏi cái bẫy trí mạng trong gang tấc. Cắt đứt liên kết, Lâm Mặc lập tức đổi thế công kích. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lấy ra một thanh đoản kiếm bằng đồng thau xỉn màu.
Đây là Trấn Trạch Đoản Kiếm, pháp khí phòng ngự thượng phẩm do đích thân gia chủ đời trước lưu lại, chuyên dùng để định trụ linh mạch. Hắn không tấn công thẳng vào đoạn xương nữa, mà cắm phập thanh kiếm xuống nền đá rêu phong ngay dưới chân mình. Bàn tay phải của Lâm Mặc vỗ mạnh lên ngực, ép ra một ngụm tinh huyết phun thẳng lên chuôi kiếm. Tinh huyết dung nhập, trên thân kiếm lập tức bộc phát ra những vệt sáng màu hoàng thổ chói lóa.
Hắn điên cuồng rót linh lực vào đoản kiếm, mượn thế của dải nước ngầm dưới lòng đất để kích hoạt một phần trận pháp tàn khuyết trong cấm địa. Nền đá dưới chân hắn rung lên bần bật, từng luồng thổ linh khí nặng nề bị ép trồi lên mặt đất. Một bức tường đất dày đặc phù văn nhanh chóng hình thành, thô bạo chèn thẳng vào giữa rễ cái Tử Trúc và vết nứt trên vách đá.
Bức tường này giống như một thanh đao cùn, chém đứt sợi dây liên kết vô hình đang cung cấp tử khí từ vách đá cho đoạn xương ngón tay. Đoạn xương mất đi nguồn trợ lực, ánh sáng xám xịt trên bề mặt tức thì ảm đạm đi vài phần, dịch nhầy màu đen cũng ngừng rỏ xuống. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc dùng thổ vùi mộc, cưỡng ép chia cắt địa mạch là vô cùng thê thảm.
Trấn Trạch Đoản Kiếm rên rỉ một tiếng bi ai, thân kiếm xuất hiện ba vết nứt dài chạy dọc từ chuôi xuống mũi, linh tính tổn hao hơn một nửa. Uy lực phản chấn truyền ngược lên cánh tay khiến xương cổ tay Lâm Mặc vang lên tiếng răng rắc, linh lực trong kinh mạch dập dềnh như biển động không thể khống chế. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, đưa mắt nhìn về phía rễ cái Tử Trúc. Khúc xương vẫn găm chặt ở đó, cắm rễ vào tầng gỗ sâu nhất không thể nào nhổ bỏ bằng bạo lực.
Đáng lo ngại hơn cả, giọt Mộc Bản Nguyên ban đầu đã không còn giữ được màu xanh ngọc bích thuần khiết. Một nửa giọt chất lỏng giờ đây mang màu đen kịt, dung hợp hoàn toàn với tử khí tạo thành một trạng thái bán mộc bán tử cực kỳ quỷ dị. Mùi hương thanh mát của linh dược thường ngày đã bị thay thế bởi mùi ngai ngái của đất rữa.
Đúng lúc này, bức vách đá vừa bị bức tường đất chặn lại bỗng phát ra tiếng vỡ vụn liên hoàn. Những mảng đá xanh bong tróc rơi lả tả xuống dòng nước ngầm, để lộ ra một hốc tối sâu hoắm được giấu kín hàng trăm năm nay. Bên trong hốc tối, một luồng sáng nhạt màu tro tàn lập lòe chớp tắt, chiếu rọi lên một cuộn ngọc giản đã nứt nẻ và một chiếc ấn triện hình đầu rùa rỉ sét.
chủ đời trước dốc cạn tâm huyết rèn đúc, chuyên dùng để trấn áp âm tà. Lâm Mặc cắn chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên thân kiếm. Đoản kiếm bằng đồng thau lập tức bừng lên sắc vàng sậm, những đường vân khắc hình rùa thần trên lưỡi kiếm như sống lại. Hắn không phóng pháp khí về phía đoạn xương ngón tay đang găm trên rễ Tử Trúc, mà xoay cổ tay, cắm phập mũi kiếm xuống nền đá xanh ngay dưới chân mình.
Mượn mạch dẫn khí, quy thổ định lăng!
Lâm Mặc quát khẽ, dồn nốt chút pháp lực thuần mộc cuối cùng đạp mạnh lên chuôi kiếm. Một vòng sóng âm trầm đục tỏa ra, men theo tầng nước ngầm lạnh buốt lan thẳng tới vách đá nứt nẻ phía sau. Hắn đã nhìn thấu, đoạn tà cốt kia tuy cắm vào cội trúc nhưng nguồn cung cấp tử khí thực chất lại đến từ mảng trận văn cổ xưa trên vách hầm. Chặt đứt nguồn tiếp tế, mồi nhử tự khắc vô dụng.
Sóng âm càn quét qua, mặt nước ngầm cuộn trào bọt trắng xóa. Ba khối đá lồi mang trận nhãn trên vách hầm vỡ nát. Đoạn xương xám xịt đang hút lấy Mộc Bản Nguyên lập tức khựng lại, lớp dịch nhầy rỉ ra cũng mỏng đi trông thấy. Nhận ra mưu đồ tiệt sát đường lui của đối thủ, tà vật bên trong cốt phiến phát ra một tiếng rít the thé như quỷ khóc. Nó lập tức từ bỏ việc cắn nuốt giọt linh dịch, dồn toàn bộ tử khí tản mác thu về.
Thay vì phòng ngự thụ động, đoạn xương đột ngột rút ra khỏi rễ cái Tử Trúc chừng nửa thốn. Một giọt chất lỏng đen kịt bắn thẳng vào vách đá phía sau. Trận văn cổ xưa vốn đang rỉ sét bỗng chốc rực sáng ánh đỏ máu. Những mảng rêu xanh bám trên tường đá nháy mắt khô héo, biến thành vô số mũi gai nhọn hoắt mang theo sát khí âm hàn, phô thiên cái địa bắn về phía Lâm Mặc. Tà vật muốn mượn sát trận cổ để trực tiếp mạt sát hắn.
Đối mặt với mưa gai đá quỷ dị, Lâm Mặc không lùi nửa bước. Hắn vươn tay trái, bóp nát hai viên Hỏa Lôi Tử giấu sẵn trong tay áo. Lực nổ cuồng bạo không ném về phía trước mà nổ tung ngay trên đỉnh đầu, đánh sập một mảng nhũ đá khổng lồ rơi xuống chắn ngang tầm mắt. Cùng lúc đó, tay phải hắn điên cuồng xoay tròn Trấn Trạch Đoản Kiếm dưới nền đá, kích phát toàn bộ linh lực dự trữ của pháp khí thượng phẩm tạo thành một bức tường đất dày cộp.
Tiếng va chạm chát chúa vang lên liên hồi khi gai đá đâm xuyên mảng nhũ thạch. Sát khí âm hàn lách qua kẽ nứt, đánh thẳng vào quang trào bảo vệ của đoản kiếm. Một tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên trong không gian chật hẹp. Khối linh thạch thổ thuộc tính khảm trên chuôi Trấn Trạch Đoản Kiếm triệt để hóa thành bột mịn. Bản thể pháp khí xuất hiện ba vết nứt dài, quang mang ảm đạm, hoàn toàn phế bỏ khả năng phòng ngự trong vòng mười năm tới.
Không chỉ mất đi pháp khí hộ thân đắc lực nhất, cái giá Lâm Mặc phải trả cho việc cưỡng ép cắt đứt địa mạch còn thảm liệt hơn. Khí lạnh từ sát trận cổ thông qua chuôi kiếm truyền ngược lên cánh tay phải. Toàn bộ từ đầu ngón tay đến bả vai hắn đóng một lớp sương giá xám xịt, triệt để mất đi tri giác. Thậm chí, một tia tử khí đã lặng lẽ dung nhập vào tủy xương, hóa thành một nốt ruồi đen ngòm ngay cổ tay, liên tục tản ra hàn ý thấu xương cắn nuốt sinh cơ.
Lâm Mặc lảo đảo lùi lại, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Cánh tay phải rủ thõng bên hông, vô lực đung đưa. Thế nhưng, ánh mắt hắn lại ghim chặt vào mảng trận văn vừa bị gai đá bóc trần hoàn toàn trên vách hầm. Dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy, những nét khắc cổ xưa không phải là tà trận phong ấn như hắn tưởng, mà là một bản đồ địa mạch chi chít điểm nối. Vị trí trung tâm của bản đồ, nơi tương ứng với cội Tử Trúc, lại khắc một chữ "Tế" đỏ thẫm rỉ máu.
Mưa gai đá âm hàn trút xuống như thác lũ, găm phập phập vào vách đất chắn trước mặt Lâm Mặc. Lớp phòng ngự cuối cùng đang mỏng dần đi, bùn đất rụng lả tả dưới sức ép vặn vẹo của tà khí. Hắn hít một hơi thật sâu, áp lưng vào phiến nhũ đá lạnh lẽo, ngón tay cái miết mạnh lên mặt chiếc nhẫn trữ vật.
Pháp lực trong kinh mạch đã cạn kiệt đến mức chạm đáy, ép hắn phải dùng đến hạ sách.
Chỉ có thể cược một ván này.
Ngón trỏ tay phải vung lên, móng tay sắc nhọn xẹt qua đầu ngón tay cái, nặn ra một giọt tinh huyết đỏ tươi. Lâm Mặc dứt khoát quệt vệt máu lên một tấm phù lục nhăn nheo màu vàng sậm mang tên Liệt Thổ Phù. Tinh huyết bốc cháy xèo xèo, cưỡng ép kích hoạt phù văn mà không cần linh lực dẫn dắt.
Hắn lách người khỏi chỗ nấp, vung tay ném mạnh lá phù về thẳng hướng đoạn xương xám xịt đang găm trên rễ cái Tử Trúc. Ánh sáng vàng đất rực lên giữa tầng nước ngầm tối tăm, mang theo dao động bạo liệt của thổ linh khí nhằm thẳng vào đầu lâu ác quỷ đang rỉ dịch.
Tà vật quả nhiên không phải thứ vô tri. Cảm nhận được sự đe dọa uy hiếp trực tiếp đến bản thể, đoạn xương lập tức ngừng hút Mộc Bản Nguyên. Mảng trận văn cổ trên vách đá réo rắt chớp lóe, cưỡng ép thay đổi quỹ đạo của hàng loạt gai đá âm hàn. Thay vì bắn về phía Lâm Mặc, chúng đan chéo vào nhau tạo thành một tấm khiên gai góc dày cộp, chặn đứng đường bay của Liệt Thổ Phù.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, ánh sáng vàng và vụn đá văng tung tóe khắp cấm địa. Thế nhưng, khóe môi Lâm Mặc lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Liệt Thổ Phù chỉ là mồi nhử để rút bớt hỏa lực phòng ngự của bức vách.
Tay trái hắn vốn giấu dưới mặt nước ngầm từ nãy đến giờ mới là đòn sát thủ thực sự. Một khối trận bàn làm từ hàn ngọc sứt mẻ đã được hắn lén lút cắm sâu vào mạch nước ngầm chảy ngang qua chân vách đá.
Bạo Thủy Băng Sát Trận, một tàn trận cấp Luyện Khí đỉnh phong mà Lâm gia thu thập được từ nhiều đời trước. Lợi dụng địa thế nước ngầm dồi dào, trận bàn điên cuồng hút lấy hơi lạnh xung quanh. Chỉ trong một cái chớp mắt, toàn bộ dòng nước dưới chân bức vách đông cứng thành một khối băng khổng lồ.
Băng tảng giãn nở đột ngột với sức mạnh vô song, hung hăng nong to những khe nứt vốn có trên mặt vách đá. Tiếng đá tảng vỡ vụn nổ vang như sấm rền. Toàn bộ mảng trận văn cổ rỉ sét bị khối băng đẩy tung ra khỏi vách tường, đứt gãy thành từng mảnh vụn vô dụng.
Nguồn cung tử khí từ vách đá bị cắt đứt hoàn toàn, ánh sáng xám xịt trên đoạn xương ngón tay lập tức ảm đạm đi vài phần. Đổi lại thành quả đó, Lâm Mặc phải cắn răng chịu đựng cái giá không hề nhỏ. Khối trận bàn bằng hàn ngọc nổ tung thành bột mịn, triệt để biến mất khỏi kho tàng gia tộc.
Đáng sợ hơn, hàn khí phản phệ men theo dòng nước tràn ngược lên đôi chân đang đứng ngập ngang bắp chuối của hắn. Lớp băng mỏng kết tủa trên ống quần, ăn sâu vào da thịt khiến chân phải của hắn đông cứng, mất hoàn toàn cảm giác từ đầu gối trở xuống. Mạch máu dưới da chuyển sang màu tím ngắt, tước đoạt đi khả năng di chuyển linh hoạt của hắn trong ít nhất nửa canh giờ tới.
Hắn lảo đảo lùi lại, phải chống một tay xuống nền đá mới không ngã quỵ. Tưởng chừng thế cục đã nghiêng về phía Lâm gia, thì đoạn xương xám xịt đột nhiên phát ra một tiếng rít chói tai. Nó không bám lấy Mộc Bản Nguyên nữa mà chủ động rút ra khỏi rễ cái Tử Trúc, bay lơ lửng giữa không trung.
Từ trong những lỗ hổng trên mặt xương, hàng vạn sợi tơ máu li ti túa ra, cắm phập vào tảng băng vỡ nát dưới đất. Tà khí cuồn cuộn vặn vẹo, bắt đầu dung hợp vụn đá và hàn băng để nặn thành một hình hài quái vật khổng lồ án ngữ ngay trước cội linh căn.
Hơi lạnh từ vô số tảng băng vụn dưới chân bốc lên, hòa cùng luồng hàn độc phản phệ từ tàn trận nháy mắt xông thẳng vào cơ thể Lâm Mặc. Cánh tay phải vừa thi triển pháp quyết của hắn lập tức đóng một lớp sương giá xám xịt. Da thịt dưới lớp băng mất đi huyết sắc, cứng đờ như gỗ mục. Cái giá của việc đốt tinh huyết cưỡng ép mượn lực trận văn cổ triệt để bộc phát. Ba luồng hàn khí tựa như rắn độc khoan thẳng vào xương tủy, phong bế hoàn toàn ba đường kinh mạch chính ở nửa thân trên, khiến linh lực trong đan điền trì trệ đến mức gần như đông đặc.
Nguồn tiếp viện tử khí từ vách đá đã đứt gãy, đoạn xương ngón tay cắm trên rễ cái Tử Trúc bắt đầu run rẩy kịch liệt. Lớp sương mù xám bao bọc quanh nó mỏng đi trông thấy, để lộ ra những vết nứt li ti do lực lượng tương sinh tương khắc ép nát. Đột nhiên, tà vật này đình chỉ việc ăn mòn giọt Mộc Bản Nguyên. Nó dường như nhận ra việc phá hủy linh mạch ngay lúc này là không thể, liền đổi hướng mưu đồ. Một tiếng rít chói tai vang lên, đoạn xương tự động rút ra khỏi thân rễ, hóa thành một vệt xám xịt lao vút về phía mảng trận văn rỉ sét trên vách đá vừa nứt toác.
"Muốn mượn tàn trận thiết lập tọa độ không gian?"
Lâm Mặc cắn rách đầu lưỡi, dùng cơn đau xua đi cảm giác tê dại đang lan tràn tới lồng ngực. Hắn lập tức nhìn thấu ý đồ giãy chết của đoạn xương. Nếu để thứ này dung hợp với cốt lõi trận văn trên vách đá, một thông đạo dị thường sẽ được ghim thẳng vào cấm địa Tử Trúc Lĩnh. Hắn không lùi mà tiến, tay trái chưa bị phế vung lên, ném thẳng thanh Trấn Trạch Đoản Kiếm đang rạn nứt về phía vệt xám.
Đoạn xương vô cùng xảo quyệt, giữa không trung đột ngột bẻ lái. Nó bỏ qua đường chém thẳng mà lượn vòng hòng lách qua pháp khí phòng ngự, tiếp tục lao tới vách đá.
Lâm Mặc đã tính trước nước cờ này. Hắn căn bản không dùng kiếm để chém, mà trực tiếp bấm quyết tự bạo pháp khí. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, thân kiếm đồng thau vỡ nát thành hàng trăm mảnh vụn mang theo linh quang bạo liệt. Sóng xung kích từ vụ nổ không gây sát thương lớn, nhưng tạo ra một bức tường linh lực vặn vẹo, ép đoạn xương phải chệch hướng. Vệt xám xịt mất đà, rơi thẳng xuống vùng đất nện ngay phía trên mắt trận phụ của linh mạch gia tộc.
Ngay thời khắc tà vật chạm đất, Lâm Mặc dậm mạnh chân trái. Hắn điên cuồng rút kiệt tia pháp lực cuối cùng ở đan điền rót vào khối trận bàn chủ giấu trong ngực áo. Toàn bộ linh khí ngầm của Tử Trúc Lĩnh bị cưỡng ép bẻ ngoặt dòng chảy, tụ lại thành một mũi nhọn áp lực vô hình nện thẳng xuống mặt đất cấm địa. Đoạn xương ngón tay không còn tử khí hộ thể, hứng trọn cú va đập của cả một nhánh linh mạch cấp hai. Tiếng xương vỡ vụn vang lên rợn người, bột xương xám xịt bắn tung tóe.
Đổi lại đòn sát thủ này, toàn bộ linh điền trên núi Tử Trúc đồng loạt héo úa đi ba phần. Linh mạch gia tộc chịu tổn thương gốc rễ, linh khí bốc lên mỏng tang như sương sớm, ít nhất năm năm tới không thể cung cấp đủ tài nguyên cho tu sĩ Trúc Cơ tu luyện.
Bụi mù dần lắng xuống, Lâm Mặc lảo đảo tựa lưng vào vách đá ướt lạnh, thở dốc từng cơn nhọc nhằn. Cánh tay phải của hắn giờ đây đã hoàn toàn mất đi tri giác, hàn độc ăn sâu bám rễ, biến cả cánh tay thành một khối băng xám xịt tản mác tử khí. Hắn lê bước tới cái hố cạn vừa bị linh mạch nện xuống, đồng tử bỗng nhiên co rụt lại.
Giữa đống bột xương tà ác đã mất đi linh tính, một mảnh ngọc giản vỡ nát chỉ còn lại một phần ba đang chậm rãi tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt. Mảnh ngọc không mang theo tử khí, ngược lại lại ẩn chứa một tia huyết mạch chấn động cực kỳ quen thuộc. Bề mặt ngọc giản lờ mờ hiện ra đồ án một gốc Tử Trúc chín đốt bị một thanh loan đao chém đứt ngang thân.
Cùng lúc đó, từ trong vách đá nứt nẻ phía sau lưng hắn, mảng trận văn rỉ sét tưởng chừng đã cạn kiệt năng lượng lại bắt đầu tự động xoay chuyển. Những đường nét cổ xưa tróc ra từng mảng rêu xanh, chắp vá lại thành một cái tên bằng huyết tự phát sáng mờ ảo: Tôn gia.
Dưới sự ăn mòn của tử khí, kết giới linh lực mỏng manh bao bọc quanh giọt bản nguyên bắt đầu xuất hiện những lỗ thủng li ti. Nếu để thứ này bị hắc hóa hoàn toàn, linh mạch ngàn năm của Tử Trúc Lĩnh sẽ triệt để biến thành một vùng đất chết. Lâm Mặc không chút do dự lật tay, ba lá Khô Mộc Phùng Xuân Phù kẹp giữa các ngón tay bay vút ra ngoài. Phù lục bốc cháy giữa không trung, hóa thành ba sợi xích linh lực màu xanh lục mang theo sinh cơ bừng bừng.
Mục tiêu của hắn rất rõ ràng, dùng thuộc tính tương sinh để xoa dịu rễ cái, đồng thời chuẩn xác quấn lấy đoạn xương ngón tay nhằm kéo bật nó ra khỏi thân cây. Thế nhưng, ngay khi linh lực hệ mộc vừa chạm vào bề mặt xám xịt, đoạn xương đột nhiên run lên bần bật như một sinh vật sống. Một cỗ lực lượng hấp phệ cực mạnh từ bên trong khúc xương bùng nổ, không những không bị đẩy lùi mà còn men theo ba sợi xích linh lực đánh thẳng về phía thần thức của hắn.
Tà vật này căn bản không định phá hủy Mộc Bản Nguyên ngay lập tức. Nó cố tình làm chậm quá trình ăn mòn, dùng chính giọt bản nguyên làm mồi nhử để cắn nuốt tu vi của bất kỳ kẻ nào dám can thiệp. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, quả quyết đình chỉ công pháp. Hắn không mất thời gian thu hồi linh lực mà trực tiếp bấm quyết, tàn nhẫn tự tay bóp nát ba sợi xích thần thức của chính mình.
Cơn đau nhói xé rách đại não khiến tai phải hắn ù đi, một dòng máu tươi trào ra từ lỗ tai, nhỏ ròng ròng xuống cổ áo đạo bào. Sự quyết đoán vứt bỏ một phần thần thức đã giúp hắn thoát khỏi cái bẫy trí mạng trong gang tấc. Cắt đứt liên kết, Lâm Mặc lập tức đổi thế công kích. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lấy ra một thanh đoản kiếm bằng đồng thau xỉn màu.
Đây là Trấn Trạch Đoản Kiếm, pháp khí phòng ngự thượng phẩm do đích thân gia chủ đời trước lưu lại, chuyên dùng để định trụ linh mạch. Hắn không tấn công thẳng vào đoạn xương nữa, mà cắm phập thanh kiếm xuống nền đá rêu phong ngay dưới chân mình. Bàn tay phải của Lâm Mặc vỗ mạnh lên ngực, ép ra một ngụm tinh huyết phun thẳng lên chuôi kiếm. Tinh huyết dung nhập, trên thân kiếm lập tức bộc phát ra những vệt sáng màu hoàng thổ chói lóa.
Hắn điên cuồng rót linh lực vào đoản kiếm, mượn thế của dải nước ngầm dưới lòng đất để kích hoạt một phần trận pháp tàn khuyết trong cấm địa. Nền đá dưới chân hắn rung lên bần bật, từng luồng thổ linh khí nặng nề bị ép trồi lên mặt đất. Một bức tường đất dày đặc phù văn nhanh chóng hình thành, thô bạo chèn thẳng vào giữa rễ cái Tử Trúc và vết nứt trên vách đá.
Bức tường này giống như một thanh đao cùn, chém đứt sợi dây liên kết vô hình đang cung cấp tử khí từ vách đá cho đoạn xương ngón tay. Đoạn xương mất đi nguồn trợ lực, ánh sáng xám xịt trên bề mặt tức thì ảm đạm đi vài phần, dịch nhầy màu đen cũng ngừng rỏ xuống. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc dùng thổ vùi mộc, cưỡng ép chia cắt địa mạch là vô cùng thê thảm.
Trấn Trạch Đoản Kiếm rên rỉ một tiếng bi ai, thân kiếm xuất hiện ba vết nứt dài chạy dọc từ chuôi xuống mũi, linh tính tổn hao hơn một nửa. Uy lực phản chấn truyền ngược lên cánh tay khiến xương cổ tay Lâm Mặc vang lên tiếng răng rắc, linh lực trong kinh mạch dập dềnh như biển động không thể khống chế. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, đưa mắt nhìn về phía rễ cái Tử Trúc. Khúc xương vẫn găm chặt ở đó, cắm rễ vào tầng gỗ sâu nhất không thể nào nhổ bỏ bằng bạo lực.
Đáng lo ngại hơn cả, giọt Mộc Bản Nguyên ban đầu đã không còn giữ được màu xanh ngọc bích thuần khiết. Một nửa giọt chất lỏng giờ đây mang màu đen kịt, dung hợp hoàn toàn với tử khí tạo thành một trạng thái bán mộc bán tử cực kỳ quỷ dị. Mùi hương thanh mát của linh dược thường ngày đã bị thay thế bởi mùi ngai ngái của đất rữa.
Đúng lúc này, bức vách đá vừa bị bức tường đất chặn lại bỗng phát ra tiếng vỡ vụn liên hoàn. Những mảng đá xanh bong tróc rơi lả tả xuống dòng nước ngầm, để lộ ra một hốc tối sâu hoắm được giấu kín hàng trăm năm nay. Bên trong hốc tối, một luồng sáng nhạt màu tro tàn lập lòe chớp tắt, chiếu rọi lên một cuộn ngọc giản đã nứt nẻ và một chiếc ấn triện hình đầu rùa rỉ sét.
chủ đời trước dốc cạn tâm huyết rèn đúc, chuyên dùng để trấn áp âm tà. Lâm Mặc cắn chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên thân kiếm. Đoản kiếm bằng đồng thau lập tức bừng lên sắc vàng sậm, những đường vân khắc hình rùa thần trên lưỡi kiếm như sống lại. Hắn không phóng pháp khí về phía đoạn xương ngón tay đang găm trên rễ Tử Trúc, mà xoay cổ tay, cắm phập mũi kiếm xuống nền đá xanh ngay dưới chân mình.
Mượn mạch dẫn khí, quy thổ định lăng!
Lâm Mặc quát khẽ, dồn nốt chút pháp lực thuần mộc cuối cùng đạp mạnh lên chuôi kiếm. Một vòng sóng âm trầm đục tỏa ra, men theo tầng nước ngầm lạnh buốt lan thẳng tới vách đá nứt nẻ phía sau. Hắn đã nhìn thấu, đoạn tà cốt kia tuy cắm vào cội trúc nhưng nguồn cung cấp tử khí thực chất lại đến từ mảng trận văn cổ xưa trên vách hầm. Chặt đứt nguồn tiếp tế, mồi nhử tự khắc vô dụng.
Sóng âm càn quét qua, mặt nước ngầm cuộn trào bọt trắng xóa. Ba khối đá lồi mang trận nhãn trên vách hầm vỡ nát. Đoạn xương xám xịt đang hút lấy Mộc Bản Nguyên lập tức khựng lại, lớp dịch nhầy rỉ ra cũng mỏng đi trông thấy. Nhận ra mưu đồ tiệt sát đường lui của đối thủ, tà vật bên trong cốt phiến phát ra một tiếng rít the thé như quỷ khóc. Nó lập tức từ bỏ việc cắn nuốt giọt linh dịch, dồn toàn bộ tử khí tản mác thu về.
Thay vì phòng ngự thụ động, đoạn xương đột ngột rút ra khỏi rễ cái Tử Trúc chừng nửa thốn. Một giọt chất lỏng đen kịt bắn thẳng vào vách đá phía sau. Trận văn cổ xưa vốn đang rỉ sét bỗng chốc rực sáng ánh đỏ máu. Những mảng rêu xanh bám trên tường đá nháy mắt khô héo, biến thành vô số mũi gai nhọn hoắt mang theo sát khí âm hàn, phô thiên cái địa bắn về phía Lâm Mặc. Tà vật muốn mượn sát trận cổ để trực tiếp mạt sát hắn.
Đối mặt với mưa gai đá quỷ dị, Lâm Mặc không lùi nửa bước. Hắn vươn tay trái, bóp nát hai viên Hỏa Lôi Tử giấu sẵn trong tay áo. Lực nổ cuồng bạo không ném về phía trước mà nổ tung ngay trên đỉnh đầu, đánh sập một mảng nhũ đá khổng lồ rơi xuống chắn ngang tầm mắt. Cùng lúc đó, tay phải hắn điên cuồng xoay tròn Trấn Trạch Đoản Kiếm dưới nền đá, kích phát toàn bộ linh lực dự trữ của pháp khí thượng phẩm tạo thành một bức tường đất dày cộp.
Tiếng va chạm chát chúa vang lên liên hồi khi gai đá đâm xuyên mảng nhũ thạch. Sát khí âm hàn lách qua kẽ nứt, đánh thẳng vào quang trào bảo vệ của đoản kiếm. Một tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên trong không gian chật hẹp. Khối linh thạch thổ thuộc tính khảm trên chuôi Trấn Trạch Đoản Kiếm triệt để hóa thành bột mịn. Bản thể pháp khí xuất hiện ba vết nứt dài, quang mang ảm đạm, hoàn toàn phế bỏ khả năng phòng ngự trong vòng mười năm tới.
Không chỉ mất đi pháp khí hộ thân đắc lực nhất, cái giá Lâm Mặc phải trả cho việc cưỡng ép cắt đứt địa mạch còn thảm liệt hơn. Khí lạnh từ sát trận cổ thông qua chuôi kiếm truyền ngược lên cánh tay phải. Toàn bộ từ đầu ngón tay đến bả vai hắn đóng một lớp sương giá xám xịt, triệt để mất đi tri giác. Thậm chí, một tia tử khí đã lặng lẽ dung nhập vào tủy xương, hóa thành một nốt ruồi đen ngòm ngay cổ tay, liên tục tản ra hàn ý thấu xương cắn nuốt sinh cơ.
Lâm Mặc lảo đảo lùi lại, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Cánh tay phải rủ thõng bên hông, vô lực đung đưa. Thế nhưng, ánh mắt hắn lại ghim chặt vào mảng trận văn vừa bị gai đá bóc trần hoàn toàn trên vách hầm. Dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy, những nét khắc cổ xưa không phải là tà trận phong ấn như hắn tưởng, mà là một bản đồ địa mạch chi chít điểm nối. Vị trí trung tâm của bản đồ, nơi tương ứng với cội Tử Trúc, lại khắc một chữ "Tế" đỏ thẫm rỉ máu.
Mưa gai đá âm hàn trút xuống như thác lũ, găm phập phập vào vách đất chắn trước mặt Lâm Mặc. Lớp phòng ngự cuối cùng đang mỏng dần đi, bùn đất rụng lả tả dưới sức ép vặn vẹo của tà khí. Hắn hít một hơi thật sâu, áp lưng vào phiến nhũ đá lạnh lẽo, ngón tay cái miết mạnh lên mặt chiếc nhẫn trữ vật.
Pháp lực trong kinh mạch đã cạn kiệt đến mức chạm đáy, ép hắn phải dùng đến hạ sách.
Chỉ có thể cược một ván này.
Ngón trỏ tay phải vung lên, móng tay sắc nhọn xẹt qua đầu ngón tay cái, nặn ra một giọt tinh huyết đỏ tươi. Lâm Mặc dứt khoát quệt vệt máu lên một tấm phù lục nhăn nheo màu vàng sậm mang tên Liệt Thổ Phù. Tinh huyết bốc cháy xèo xèo, cưỡng ép kích hoạt phù văn mà không cần linh lực dẫn dắt.
Hắn lách người khỏi chỗ nấp, vung tay ném mạnh lá phù về thẳng hướng đoạn xương xám xịt đang găm trên rễ cái Tử Trúc. Ánh sáng vàng đất rực lên giữa tầng nước ngầm tối tăm, mang theo dao động bạo liệt của thổ linh khí nhằm thẳng vào đầu lâu ác quỷ đang rỉ dịch.
Tà vật quả nhiên không phải thứ vô tri. Cảm nhận được sự đe dọa uy hiếp trực tiếp đến bản thể, đoạn xương lập tức ngừng hút Mộc Bản Nguyên. Mảng trận văn cổ trên vách đá réo rắt chớp lóe, cưỡng ép thay đổi quỹ đạo của hàng loạt gai đá âm hàn. Thay vì bắn về phía Lâm Mặc, chúng đan chéo vào nhau tạo thành một tấm khiên gai góc dày cộp, chặn đứng đường bay của Liệt Thổ Phù.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, ánh sáng vàng và vụn đá văng tung tóe khắp cấm địa. Thế nhưng, khóe môi Lâm Mặc lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Liệt Thổ Phù chỉ là mồi nhử để rút bớt hỏa lực phòng ngự của bức vách.
Tay trái hắn vốn giấu dưới mặt nước ngầm từ nãy đến giờ mới là đòn sát thủ thực sự. Một khối trận bàn làm từ hàn ngọc sứt mẻ đã được hắn lén lút cắm sâu vào mạch nước ngầm chảy ngang qua chân vách đá.
Bạo Thủy Băng Sát Trận, một tàn trận cấp Luyện Khí đỉnh phong mà Lâm gia thu thập được từ nhiều đời trước. Lợi dụng địa thế nước ngầm dồi dào, trận bàn điên cuồng hút lấy hơi lạnh xung quanh. Chỉ trong một cái chớp mắt, toàn bộ dòng nước dưới chân bức vách đông cứng thành một khối băng khổng lồ.
Băng tảng giãn nở đột ngột với sức mạnh vô song, hung hăng nong to những khe nứt vốn có trên mặt vách đá. Tiếng đá tảng vỡ vụn nổ vang như sấm rền. Toàn bộ mảng trận văn cổ rỉ sét bị khối băng đẩy tung ra khỏi vách tường, đứt gãy thành từng mảnh vụn vô dụng.
Nguồn cung tử khí từ vách đá bị cắt đứt hoàn toàn, ánh sáng xám xịt trên đoạn xương ngón tay lập tức ảm đạm đi vài phần. Đổi lại thành quả đó, Lâm Mặc phải cắn răng chịu đựng cái giá không hề nhỏ. Khối trận bàn bằng hàn ngọc nổ tung thành bột mịn, triệt để biến mất khỏi kho tàng gia tộc.
Đáng sợ hơn, hàn khí phản phệ men theo dòng nước tràn ngược lên đôi chân đang đứng ngập ngang bắp chuối của hắn. Lớp băng mỏng kết tủa trên ống quần, ăn sâu vào da thịt khiến chân phải của hắn đông cứng, mất hoàn toàn cảm giác từ đầu gối trở xuống. Mạch máu dưới da chuyển sang màu tím ngắt, tước đoạt đi khả năng di chuyển linh hoạt của hắn trong ít nhất nửa canh giờ tới.
Hắn lảo đảo lùi lại, phải chống một tay xuống nền đá mới không ngã quỵ. Tưởng chừng thế cục đã nghiêng về phía Lâm gia, thì đoạn xương xám xịt đột nhiên phát ra một tiếng rít chói tai. Nó không bám lấy Mộc Bản Nguyên nữa mà chủ động rút ra khỏi rễ cái Tử Trúc, bay lơ lửng giữa không trung.
Từ trong những lỗ hổng trên mặt xương, hàng vạn sợi tơ máu li ti túa ra, cắm phập vào tảng băng vỡ nát dưới đất. Tà khí cuồn cuộn vặn vẹo, bắt đầu dung hợp vụn đá và hàn băng để nặn thành một hình hài quái vật khổng lồ án ngữ ngay trước cội linh căn.
Hơi lạnh từ vô số tảng băng vụn dưới chân bốc lên, hòa cùng luồng hàn độc phản phệ từ tàn trận nháy mắt xông thẳng vào cơ thể Lâm Mặc. Cánh tay phải vừa thi triển pháp quyết của hắn lập tức đóng một lớp sương giá xám xịt. Da thịt dưới lớp băng mất đi huyết sắc, cứng đờ như gỗ mục. Cái giá của việc đốt tinh huyết cưỡng ép mượn lực trận văn cổ triệt để bộc phát. Ba luồng hàn khí tựa như rắn độc khoan thẳng vào xương tủy, phong bế hoàn toàn ba đường kinh mạch chính ở nửa thân trên, khiến linh lực trong đan điền trì trệ đến mức gần như đông đặc.
Nguồn tiếp viện tử khí từ vách đá đã đứt gãy, đoạn xương ngón tay cắm trên rễ cái Tử Trúc bắt đầu run rẩy kịch liệt. Lớp sương mù xám bao bọc quanh nó mỏng đi trông thấy, để lộ ra những vết nứt li ti do lực lượng tương sinh tương khắc ép nát. Đột nhiên, tà vật này đình chỉ việc ăn mòn giọt Mộc Bản Nguyên. Nó dường như nhận ra việc phá hủy linh mạch ngay lúc này là không thể, liền đổi hướng mưu đồ. Một tiếng rít chói tai vang lên, đoạn xương tự động rút ra khỏi thân rễ, hóa thành một vệt xám xịt lao vút về phía mảng trận văn rỉ sét trên vách đá vừa nứt toác.
"Muốn mượn tàn trận thiết lập tọa độ không gian?"
Lâm Mặc cắn rách đầu lưỡi, dùng cơn đau xua đi cảm giác tê dại đang lan tràn tới lồng ngực. Hắn lập tức nhìn thấu ý đồ giãy chết của đoạn xương. Nếu để thứ này dung hợp với cốt lõi trận văn trên vách đá, một thông đạo dị thường sẽ được ghim thẳng vào cấm địa Tử Trúc Lĩnh. Hắn không lùi mà tiến, tay trái chưa bị phế vung lên, ném thẳng thanh Trấn Trạch Đoản Kiếm đang rạn nứt về phía vệt xám.
Đoạn xương vô cùng xảo quyệt, giữa không trung đột ngột bẻ lái. Nó bỏ qua đường chém thẳng mà lượn vòng hòng lách qua pháp khí phòng ngự, tiếp tục lao tới vách đá.
Lâm Mặc đã tính trước nước cờ này. Hắn căn bản không dùng kiếm để chém, mà trực tiếp bấm quyết tự bạo pháp khí. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, thân kiếm đồng thau vỡ nát thành hàng trăm mảnh vụn mang theo linh quang bạo liệt. Sóng xung kích từ vụ nổ không gây sát thương lớn, nhưng tạo ra một bức tường linh lực vặn vẹo, ép đoạn xương phải chệch hướng. Vệt xám xịt mất đà, rơi thẳng xuống vùng đất nện ngay phía trên mắt trận phụ của linh mạch gia tộc.
Ngay thời khắc tà vật chạm đất, Lâm Mặc dậm mạnh chân trái. Hắn điên cuồng rút kiệt tia pháp lực cuối cùng ở đan điền rót vào khối trận bàn chủ giấu trong ngực áo. Toàn bộ linh khí ngầm của Tử Trúc Lĩnh bị cưỡng ép bẻ ngoặt dòng chảy, tụ lại thành một mũi nhọn áp lực vô hình nện thẳng xuống mặt đất cấm địa. Đoạn xương ngón tay không còn tử khí hộ thể, hứng trọn cú va đập của cả một nhánh linh mạch cấp hai. Tiếng xương vỡ vụn vang lên rợn người, bột xương xám xịt bắn tung tóe.
Đổi lại đòn sát thủ này, toàn bộ linh điền trên núi Tử Trúc đồng loạt héo úa đi ba phần. Linh mạch gia tộc chịu tổn thương gốc rễ, linh khí bốc lên mỏng tang như sương sớm, ít nhất năm năm tới không thể cung cấp đủ tài nguyên cho tu sĩ Trúc Cơ tu luyện.
Bụi mù dần lắng xuống, Lâm Mặc lảo đảo tựa lưng vào vách đá ướt lạnh, thở dốc từng cơn nhọc nhằn. Cánh tay phải của hắn giờ đây đã hoàn toàn mất đi tri giác, hàn độc ăn sâu bám rễ, biến cả cánh tay thành một khối băng xám xịt tản mác tử khí. Hắn lê bước tới cái hố cạn vừa bị linh mạch nện xuống, đồng tử bỗng nhiên co rụt lại.
Giữa đống bột xương tà ác đã mất đi linh tính, một mảnh ngọc giản vỡ nát chỉ còn lại một phần ba đang chậm rãi tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt. Mảnh ngọc không mang theo tử khí, ngược lại lại ẩn chứa một tia huyết mạch chấn động cực kỳ quen thuộc. Bề mặt ngọc giản lờ mờ hiện ra đồ án một gốc Tử Trúc chín đốt bị một thanh loan đao chém đứt ngang thân.
Cùng lúc đó, từ trong vách đá nứt nẻ phía sau lưng hắn, mảng trận văn rỉ sét tưởng chừng đã cạn kiệt năng lượng lại bắt đầu tự động xoay chuyển. Những đường nét cổ xưa tróc ra từng mảng rêu xanh, chắp vá lại thành một cái tên bằng huyết tự phát sáng mờ ảo: Tôn gia.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.