Chương 173: Khoảng Sân Tan Hoang Với Bùn
Đăng: 27/07/2026 08:55
3,701 từ
2 lượt đọc
Tia sáng đỏ sẫm như một lưỡi dao nhuốm máu xé rách màn đêm tịch mịt. Nó mang theo tử khí ngột ngạt, tanh tưởi mùi thi hài lâu năm lao vút về phía đông bắc. Bầu không khí tĩnh lặng của Dược Viên nháy mắt bị nghiền nát bấy. Áp lực từ cỗ chú thuật quỷ dị lan tỏa, tạo thành những gợn sóng âm u chèn ép không gian. Hàng loạt gốc Tử Trúc trăm năm tuổi xung quanh rũ xuống. Những phiến lá vốn xanh mướt lập tức úa vàng, khô khốc rồi vỡ vụn thành tro bụi chỉ trong một nhịp thở. Ngay cả linh thổ dưới chân cũng bắt đầu sủi bọt đen ngòm.
Lâm Mặc không chút do dự. Bước chân hắn đạp mạnh xuống đất, mượn lực từ một điểm linh mạch cấp hai đang róc rách chảy bên dưới Dược Viên. Cổ tay lật một cái, năm tấm Thanh Mộc Trận Phù bay vọt ra khỏi tay áo. Thần thức của hắn như thủy triều điên cuồng tuôn ra, phân thành năm luồng tinh chuẩn rót thẳng vào những lá bùa mỏng manh. Chu sa trên mặt giấy lập tức sáng rực, cộng hưởng mãnh liệt với mộc linh khí dồi dào trong không trung.
Phù lục bốc cháy, phát ra tiếng nổ lép bép liên hồi. Từ trong tàn tro, năm sợi xích linh khí màu lục bích to bằng cánh tay ngưng tụ thành hình. Chúng đan chéo vào nhau, tạo thành một tấm lưới lớn mang theo sinh cơ bừng bừng. Trận văn trên xích lưu chuyển liên tục, hình thành một đạo phong ấn mộc thuộc tính dũng mãnh chụp xuống vệt sáng đỏ sẫm kia. Hắn muốn dùng sinh cơ áp đảo, triệt tiêu hoàn toàn cỗ tử khí đang hoành hành.
Thế nhưng, Tỏa Hồn Dẫn không hề lùi bước hay bị dập tắt ngay khi chạm trán sinh cơ. Kẻ thi thuật ở phương xa dường như thông qua sợi dây liên kết vô hình mà nhận ra dị biến. Đối phương lập tức thay đổi thủ quyết ứng biến. Tia sáng đỏ đột ngột khựng lại giữa không trung, bề mặt nổi lên vô số đồ án đầu lâu vặn vẹo. Chỉ trong chớp mắt, vệt tà quang liền phân tách thành ba luồng nhỏ hơn, tản ra ba hướng.
Ba tia sáng này mỏng như sợi chỉ, uốn lượn như loài xà thú tinh quái thời hồng hoang. Chúng tinh chuẩn lách qua những khe hở của tấm lưới linh khí lục bích một cách quỷ dị. Nơi tà quang sượt qua, xích bích phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Sinh cơ bị ăn mòn, gỉ sét đen kịt, khiến trận văn mờ đi trông thấy. Tấm lưới của Thanh Mộc Trận Phù chỉ cản được một phần nhỏ uy lực, phần cốt lõi vẫn ngoan cố lao thẳng về phía mi tâm, ngực trái và mi tâm của Lâm Mặc.
Khoảng cách lúc này đã quá gần, căn bản không thể dùng thân pháp né tránh. Lâm Mặc vỗ nhẹ vào túi trữ vật, một chiếc khiên mai rùa màu đồng cổ bay ra. Đây là Huyền Quy Thuẫn, pháp khí phòng ngự trung phẩm. Hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm chân khí thuần hậu dót vào mặt khiên. Hư ảnh một con rùa khổng lồ gầm thét hiện ra, vững chãi chắn ngang trước mặt.
"Keng! Keng! Keng!" Ba tiếng va chạm chát chúa vang lên. Hư ảnh rùa khổng lồ chỉ cản được hai nhịp thở liền bị tà quang đâm thủng. Bề mặt Huyền Quy Thuẫn xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện, linh tính mất sạch, rơi loảng xoảng xuống đất. Tỏa Hồn Dẫn tuy ảm đạm đi nhiều nhưng vẫn giữ nguyên sát cơ, tiếp tục phóng tới tàn nhẫn.
Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự quyết tuyệt. Hắn điên cuồng vận chuyển pháp quyết Khô Mộc Phùng Xuân, nhưng lại thi triển theo chiều nghịch đảo. Toàn bộ mộc linh lực trong cơ thể dồn hết lên hai ngón tay trỏ và giữa của bàn tay phải. Nơi đó tạo thành một điểm xoáy xanh thẳm, nén chặt luồng sinh khí cực hạn. Hắn điểm mạnh hai ngón tay tới trước, đâm thẳng vào trung tâm của ba tia tà quang đang hội tụ.
Thần thức hóa thành một cây kim nhọn, bọc lấy mộc linh lực mà va chạm kịch liệt với tà thuật. Một tiếng "oanh" trầm đục vang lên trong thức hải. Hai luồng năng lượng sinh và tử giằng co, triệt tiêu lẫn nhau, tạo ra một tầng sóng xung kích quét ngang. Sóng âm uất nghẹn làm đổ rạp thêm ba mẫu linh trúc phía sau, mặt đất nứt toác thành từng rãnh sâu hoắm.
Tỏa Hồn Dẫn rốt cuộc cũng bị đánh tan thành những đốm sáng đỏ li ti rồi bốc hơi hoàn toàn vào hư vô. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc tay không ngạnh kháng ác chú không hề nhỏ. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại ba bước, khẽ rên một tiếng. Cảm giác đau đớn xé rách linh hồn truyền tới đại não. Một phần mười thần thức của hắn đã bị nguyền rủa cắn nuốt vĩnh viễn, khiến thính giác và khứu giác đột ngột mất đi sự nhạy bén, thế giới xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Không dừng lại ở đó, hai ngón tay phải vừa chạm vào tà quang giờ đây xám xịt như tro tàn. Lớp da thịt hồng hào mất đi sức sống, hoàn toàn hóa thành gỗ mục khô khốc, lan dần xuống tận khớp cổ tay. Mạch máu bên trong khô cạn, cứng đờ, hoàn toàn mất đi tri giác. Đây là hình phạt của việc cưỡng ép rút cạn sinh cơ nhục thể để đối kháng tà thuật. Hắn vội vã lấy ra một viên Bồi Sinh Đan nhét vào miệng, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm nhìn về phía chân trời đông bắc.
Ba vệt tà quang mỏng như sợi chỉ đâm sầm vào bề mặt Huyền Quy Thuẫn vừa được bọc trong tầng huyết quang rực rỡ. Tiếng va chạm không phát ra âm thanh chấn động, mà rít lên những tràng xèo xèo quỷ dị như giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu sôi. Mai rùa ngọc bích lập tức xỉn màu, từng mảng sương đỏ bám chặt lấy lớp phòng ngự, điên cuồng cắn nuốt linh lực hệ thủy mỏng manh. Lâm Mặc cắn chặt răng, hai tay giữ vững trận ấn, nhưng một luồng hàn khí thấu xương đã mượn đường thần thức truyền thẳng vào thức hải.
Cơn đau nhói xẹt qua màng nhĩ khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi trong chớp mắt. Sợi dây liên kết giữa hắn và ba mắt trận phụ ở rìa Dược Viên đột ngột đứt phựt. Những lá cờ trận chôn dưới đất bốc cháy thành ngọn lửa xanh lè rồi rụi tàn. Hắn hiểu rõ, pháp khí phòng ngự cấp hai hạ phẩm này không thể chống đỡ thế công mang theo ý chí của kẻ tu vi cao hơn mình. Nếu tiếp tục tử thủ, không chỉ Huyền Quy Thuẫn vỡ nát, mà toàn bộ linh mạch dưới chân cũng sẽ bị tà khí xâm nhiễm hoàn toàn.
Hắn quyết định thay đổi chiến thuật, không dùng cứng chọi cứng. Bàn tay phải đột ngột buông lỏng ấn quyết, chủ động triệt tiêu ba phần linh lực đang duy trì trên mặt khiên. Huyền Quy Thuẫn rung lên bần bật, vệt nứt đầu tiên xuất hiện kéo theo sự xâm nhập của một tia tà quang nhắm thẳng vào mi tâm hắn. Đại trưởng lão đứng cách đó không xa hoảng hốt kêu lên.
Mặc nhi! Không được buông trận!
Lâm Mặc bỏ ngoài tai lời cảnh báo, tay trái nhanh như chớp rút ra một đoạn rễ Tử Trúc đen nhánh đã khô quắt. Hắn cắm phập đoạn rễ xuống nền đất đang sủi bọt, đồng thời dồn toàn bộ mộc linh khí tinh thuần vào đó. Dưới lòng đất, mạng lưới rễ cây ngàn năm tuổi lập tức thức tỉnh, đan cài thành một đường ống dẫn khí khép kín. Khi tia tà quang vừa xuyên qua lớp phòng ngự, hắn liền dùng đoạn rễ trúc làm mồi nhử, mở ra một khe hở hút thẳng cỗ tử khí kia xuống tầng bùn lầy.
Kẻ giấu mặt ở đầu kia Quỷ Vụ Trạch phi thường nhạy bén. Ngay khi tia tà quang bị hút vào lòng đất, đối phương nhận ra ý đồ mượn địa mạch để phong ấn của Lâm Mặc. Không chần chừ, kẻ thi thuật lập tức cắt đứt liên kết thần thức với tia sáng đã lọt lưới. Hai tia tà quang còn lại bên ngoài Huyền Quy Thuẫn đột ngột chuyển hướng, không tấn công Lâm Mặc nữa mà cắm phập vào hai gốc Tử Trúc trăm năm tuổi gần nhất.
Thân cây Tử Trúc vỡ toác, mủ trúc xám xịt trào ra bốc mùi tanh tưởi. Đối phương muốn dùng sát chiêu tự bạo để trực tiếp hủy diệt sinh cơ của Dược Viên, ép Lâm Mặc phải phân tâm cứu viện. Tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất, kéo theo từng đợt chấn động làm rung rẩy cả sườn núi. Luồng tà khí bị nhốt trong rễ trúc điên cuồng vặn vẹo, ý đồ cắn nuốt ngược lại mộc bản nguyên đang bao bọc nó.
Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, vỗ mạnh tay vào túi trữ vật, ném ra một tấm Trấn Linh Phù dán chặt lên đoạn rễ khô. Trận văn trên bùa bùng sáng, kết hợp với áp lực của địa mạch cưỡng ép nén chặt luồng tà quang lại. Tiếng rít gào im bặt, đoạn rễ trúc nứt nẻ rơi lả tả, để lộ ra một viên tinh thể to cỡ hạt nhãn, nửa đỏ au nửa xám xịt. Bên trong viên tinh thể, một con trùng sáu cánh nhỏ bé đã chết cứng, nhưng trên vỏ cánh của nó lại loáng thoáng hiện ra đồ án hình đầu lâu rỉ máu.
Hắn cẩn thận dùng một chiếc kẹp ngọc gắp viên tinh thể lên, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đồ án quen thuộc. Lần giao phong ngắn ngủi này đã thiêu rụi ba gốc Tử Trúc phẩm giai cao và phế bỏ một kiện pháp khí phòng ngự, nhưng đổi lại hắn đã nắm được manh mối thực sự. Kẻ ra tay không chỉ là tà tu thông thường, mà còn sử dụng cổ trùng đặc chế để dẫn đường cho chú thuật.
Là Huyết Lâu Cổ của Huyết Sát Môn.
Giọng Lâm Mặc vang lên đều đều nhưng mang theo sát ý không giấu giếm. Đại trưởng lão nghe đến cái tên này, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy. Lão lảo đảo lùi lại nửa bước, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía mảng đất đen ngòm đang bốc khói. Huyết Sát Môn vốn dĩ đã bị diệt môn từ ba trăm năm trước, cớ sao di vật cốt lõi của chúng lại được chôn sâu dưới chính tầng linh mạch bảo vệ Tổ Đường Lâm gia.
Ba luồng tà quang lách qua lưới lục bích không lao ra ngoài mà cắm phập vào thân hai gốc Tử Trúc trăm năm tuổi, gây ra vụ nổ đinh tai nhức óc. Mộc thuẫn chắn trước người Lâm Mặc rạn nứt từng mảng lớn rồi vỡ vụn, ép hắn phải lùi lại nửa bước để ổn định thân hình. Thân trúc kiêu ngạo ngày thường đã nổ tung, hóa thành một trận mưa mủ xám xịt, hôi thối văng tung tóe khắp Dược Viên. Mắt trận phụ giấu dưới rễ cây đứt gãy hoàn toàn, khiến linh khí xung quanh trở nên hỗn loạn, quẩn quanh tựa như rắn mất đầu.
Đám mủ trúc tanh tưởi mang theo tà khí không hề thấm xuống đất như chất lỏng thông thường. Chúng nhúc nhích, liên kết lại với nhau thành những sợi tơ mỏng manh nhầy nhụa. Mục tiêu của chúng không phải là phá hoại bề mặt, mà đang men theo rễ cây đâm thẳng xuống dưới. Kẻ thi thuật ở Quỷ Vụ Trạch vô cùng giảo hoạt, khi nhận ra Tỏa Hồn Dẫn bị chặn đứng liền quyết đoán bỏ dở sát chiêu, chuyển hướng ô nhiễm toàn bộ linh mạch cấp hai của Lâm gia.
Lâm Mặc cắn chặt răng, hai tay biến ảo pháp quyết nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Hắn định rút mộc linh khí từ bản nguyên Tử Trúc để tịnh hóa dư chấn, nhưng thần thức vừa chạm vào đám tơ xám đã thấy sinh cơ bị cắn nuốt ngược lại. Đám tà vật này lấy mộc khí làm thức ăn để sinh sôi. Hắn lập tức đổi chiến thuật, đình chỉ mộc pháp, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một chiếc xẻng nhỏ bằng đồng thau, bề mặt khắc đầy phù văn thổ thuộc tính bay vọt ra ngoài.
Đây là Bồi Thổ Linh Cừ, pháp khí trung phẩm chuyên dùng để cải tạo linh điền của gia tộc. Lâm Mặc dốc cạn linh lực trong đan điền, điên cuồng rót vào thân xẻng. Khí cụ đồng thau tỏa ra ánh sáng vàng sậm, phóng to thành một tấm bia đá khổng lồ cắm phập xuống lớp đất ngăn cách giữa Dược Viên và mạch nước ngầm. Hắn mượn sức nặng của pháp khí, cưỡng ép bẻ gãy sự liên kết của mười hai luồng địa mạch phụ, tạo ra một rãnh sa mạc không có linh khí.
Đám tơ xám mất đi nguồn nuôi dưỡng mộc khí, lại bị bức tường thổ linh khí chặn đường tiến xuống. Ý chí tàn độc điều khiển chúng từ xa lập tức phản ứng, khiến toàn bộ mủ xám ngừng bành trướng diện rộng. Chúng cuộn tròn lại, ngưng tụ thành một mũi khoan sắc nhọn đen ngòm, dồn toàn bộ tà lực đục phá vào một điểm duy nhất trên mặt bia đồng. Tiếng ma sát chói tai vang lên, Bồi Thổ Linh Cừ bắt đầu xuất hiện những vết rỗ ăn mòn sâu hoắm.
"Muốn mượn đường hủy đi căn cơ gia tộc ta? Mơ tưởng!"
Lâm Mặc quát lạnh, ánh mắt lóe lên sự quyết tuyệt. Hắn vươn tay phải, đầu ngón trỏ ngưng tụ một điểm linh hỏa thuần dương, trực tiếp điểm thẳng vào mi tâm của chính mình để kích thích tiềm năng.
Ngọn lửa vô hình dọc theo thần thức tràn vào trong óc, ép buộc tinh thần lực bùng nổ vượt giới hạn Trúc Cơ sơ kỳ. Tầm nhìn bên mắt trái của Lâm Mặc nhòe đi, đổi lại là một cỗ thần thức cuồn cuộn hóa thành búa tạ vô hình nện xuống. Hắn không đập vào tà vật, mà đập thẳng lên bản thể của Bồi Thổ Linh Cừ. Pháp khí trung phẩm không chịu nổi lực lượng nội ngoại giáp công, phát ra một tiếng rên rỉ bi ai rồi vỡ nát thành hàng vạn mảnh đồng vụn.
Lực lượng bạo tấu từ vụ nổ pháp khí hòa cùng thổ linh lực, tạo thành một lồng giam bằng đất đá nóng chảy nhốt chặt mũi khoan tà khí. Đám tơ xám rít gào trong biển lửa do linh lực ma sát tạo ra, cuối cùng bị nung khô, ngưng kết thành một khối tinh thể màu xám đen to bằng nắm tay. Khối tinh thể rơi bịch xuống mặt đất khô cằn, tản ra hàn khí lạnh lẽo, cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ với kẻ thi thuật ở phương xa.
Xung quanh vị trí tà vật rơi xuống, một trượng vuông linh thổ cấp hai đã biến thành tro bụi xám ngoét, vĩnh viễn mất đi khả năng bồi dưỡng linh dược. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, bàn tay ôm lấy nửa đầu trái đang đau nhói như bị hàng ngàn kim châm đâm thấu. Hắn đã phải trả giá bằng việc hao tổn một phần tư căn cơ thần thức, hủy đi một kiện pháp khí quan trọng và mất đi một phần tài nguyên của Dược Viên.
Đại trưởng lão lúc này mới xua tan được dư chấn của trận pháp, lao đến bên cạnh hắn. Lão nhìn chằm chằm vào khối tinh thể xám đen đang nằm im lìm giữa đống tro tàn, sắc mặt vốn đã tái nhợt nay càng thêm trắng bệch.
"Đây không phải là dư nghiệt tà khí thông thường..."
Giọng lão run rẩy, ngón tay khô gầy chỉ vào trung tâm khối tinh thể, nơi có một bóng mờ hình con rết sáu cánh đang chậm rãi cựa quậy trong lớp vỏ cứng.
chính mình. Ngón trỏ bọc trong ngọn lửa thuần dương đỏ rực, hung hăng điểm thẳng vào mi tâm. Một cỗ nhiệt lượng cuồng bạo bùng nổ, rút cạn ba năm thọ nguyên cùng một luồng thần thức tinh thuần nhất của hắn để làm củi đốt. Lửa đỏ thẫm dọc theo kinh mạch trào ra, nhưng Lâm Mặc không đánh về phía ba vệt sáng đang tẩu thoát. Hắn đột ngột xoay cổ tay, đập mạnh chưởng ấn chìm trong biển lửa xuống chiếc bát đồng Bồi Thổ Linh Cừ đang bị tà khí ăn mòn thủng lỗ chỗ.
Lấy vật làm lò, đốt tuyệt ngọn nguồn!
Giọng Lâm Mặc khàn đặc, mang theo sát ý quyết tuyệt. Hắn chủ động vứt bỏ món pháp khí phòng ngự cấp hai này, biến nó thành một cái mồi lửa khổng lồ. Thuần dương chân hỏa nương theo linh tính cuối cùng của Bồi Thổ Linh Cừ, nháy mắt bùng lên dọc theo đường liên kết vô hình của chú thuật Tỏa Hồn Dẫn. Ngọn lửa không đuổi theo ngọn, mà trực tiếp thiêu rụi cái gốc rễ tà ác đang cắm sâu dưới lớp bùn đen. Hắn muốn mượn nhân quả thiêu ngược lại kẻ thi thuật.
Cách đó ngàn dặm về hướng Quỷ Vụ Trạch, kẻ đứng sau thông qua sợi dây liên kết lập tức nhận ra mưu kế thí tốt giữ xe này. Hắn biết rõ nếu để thuần dương chân hỏa bám theo trận văn thiêu ngược về bản thể, thần hồn tất sẽ chịu trọng thương khó lành. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tà tu phương xa quyết đoán biến chiêu. Ba tia sáng đỏ sẫm đang lao vút trên không trung đột ngột dừng phắt lại, từ bỏ việc truyền tọa độ ra ngoài. Chúng quay ngoắt đầu, điên cuồng lao xuống cắm phập vào ba mắt trận phụ của Dược Viên vừa bị nứt vỡ.
Địch nhân muốn mượn đường dẫn của trận pháp, tự bạo tà khí để ô nhiễm triệt để linh mạch cấp hai bên dưới. Đại trưởng lão thấy vậy, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ lựng. Lão điên cuồng vỗ tay vào túi trữ vật, tế ra một lá Băng Phách Hàn Phù cấp hai thượng phẩm. Bùa chú vỡ vụn, hàn khí trắng toát ngưng tụ thành một bức tường băng dày cộm chắn ngang đường đi của tà quang. Đồng thời, lão cắn răng bẻ gãy mộc linh bả trượng trong tay, dùng linh tính mộc hệ mười năm nuôi dưỡng để cưỡng ép vá lại khe nứt của trận pháp bảo vệ linh mạch.
Ba tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất, kéo theo từng đợt chấn động làm rung chuyển cả Tử Trúc Lĩnh. Tường băng vỡ nát thành ngàn mảnh, mộc linh bả trượng hóa thành bột mịn rớt lả tả xuống nền đất xới tung. Đại trưởng lão lùi lại ba bước, mái tóc bạc trắng nháy mắt rụng đi một nửa. Làn da nhăn nheo của lão xuất hiện những đốm đồi mồi đen kịt do bị tà lực xâm thực qua đường thần thức phản phệ. Lão đã dùng cái giá tổn thương căn cơ thọ nguyên để bảo toàn sự thanh khiết của mạch nước ngầm dưới Dược Viên.
Khói bụi dần tản đi, để lại một khoảng sân tan hoang với bùn đất lật tung. Bồi Thổ Linh Cừ đã chảy rữa thành một vũng đồng nát, tỏa ra mùi khét lẹt nồng nặc. Lâm Mặc cẩn thận tiến lên, vung tay áo tạo ra một luồng thanh phong xua tan tàn dư tà khí. Ngay tại trung tâm vụ nổ, nơi viên hổ phách từng tồn tại, nay chỉ còn sót lại một vật thể kỳ lạ chưa bị thiêu rụi. Đó là một chiếc móng tay dài cỡ nửa tấc, đen bóng như sừng trâu, trên bề mặt khắc chi chít những đồ án đầu lâu rỉ máu nhỏ li ti.
Cốt Trảo Truy Hồn...
Đại trưởng lão nhìn chằm chằm vào vật chứng, giọng nói run rẩy bộc lộ sự sợ hãi tột độ. Lão nhận ra lai lịch của thứ tà vật này qua những ghi chép cổ xưa của gia tộc.
Đây là tín vật của Huyết Lâu Tông. Bọn chúng không chỉ nhắm vào linh mạch của chúng ta, mà đã đánh dấu huyết mạch của toàn bộ tu sĩ họ Lâm.
Lâm Mặc chưa kịp đáp lời, chiếc móng tay đen bóng bỗng phát ra một tiếng nứt gãy khẽ khàng. Một luồng sương mù mỏng manh từ vết nứt bay ra, ngưng tụ thành hình dáng một con huyết dơi nhỏ xíu bằng ngón tay cái. Con dơi không hề phát động công kích, mà chỉ lượn lờ một vòng quanh gốc Tử Trúc ngàn năm ở trung tâm cấm địa. Sau đó, nó vỗ cánh bay vút qua bức tường rào Dược Viên đã sụp đổ, hóa thành một giọt máu đen đặc rơi tõm xuống giếng nước ngọt duy nhất cung cấp sinh hoạt cho toàn bộ phàm nhân họ Lâm dưới chân núi.
Lâm Mặc không chút do dự. Bước chân hắn đạp mạnh xuống đất, mượn lực từ một điểm linh mạch cấp hai đang róc rách chảy bên dưới Dược Viên. Cổ tay lật một cái, năm tấm Thanh Mộc Trận Phù bay vọt ra khỏi tay áo. Thần thức của hắn như thủy triều điên cuồng tuôn ra, phân thành năm luồng tinh chuẩn rót thẳng vào những lá bùa mỏng manh. Chu sa trên mặt giấy lập tức sáng rực, cộng hưởng mãnh liệt với mộc linh khí dồi dào trong không trung.
Phù lục bốc cháy, phát ra tiếng nổ lép bép liên hồi. Từ trong tàn tro, năm sợi xích linh khí màu lục bích to bằng cánh tay ngưng tụ thành hình. Chúng đan chéo vào nhau, tạo thành một tấm lưới lớn mang theo sinh cơ bừng bừng. Trận văn trên xích lưu chuyển liên tục, hình thành một đạo phong ấn mộc thuộc tính dũng mãnh chụp xuống vệt sáng đỏ sẫm kia. Hắn muốn dùng sinh cơ áp đảo, triệt tiêu hoàn toàn cỗ tử khí đang hoành hành.
Thế nhưng, Tỏa Hồn Dẫn không hề lùi bước hay bị dập tắt ngay khi chạm trán sinh cơ. Kẻ thi thuật ở phương xa dường như thông qua sợi dây liên kết vô hình mà nhận ra dị biến. Đối phương lập tức thay đổi thủ quyết ứng biến. Tia sáng đỏ đột ngột khựng lại giữa không trung, bề mặt nổi lên vô số đồ án đầu lâu vặn vẹo. Chỉ trong chớp mắt, vệt tà quang liền phân tách thành ba luồng nhỏ hơn, tản ra ba hướng.
Ba tia sáng này mỏng như sợi chỉ, uốn lượn như loài xà thú tinh quái thời hồng hoang. Chúng tinh chuẩn lách qua những khe hở của tấm lưới linh khí lục bích một cách quỷ dị. Nơi tà quang sượt qua, xích bích phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Sinh cơ bị ăn mòn, gỉ sét đen kịt, khiến trận văn mờ đi trông thấy. Tấm lưới của Thanh Mộc Trận Phù chỉ cản được một phần nhỏ uy lực, phần cốt lõi vẫn ngoan cố lao thẳng về phía mi tâm, ngực trái và mi tâm của Lâm Mặc.
Khoảng cách lúc này đã quá gần, căn bản không thể dùng thân pháp né tránh. Lâm Mặc vỗ nhẹ vào túi trữ vật, một chiếc khiên mai rùa màu đồng cổ bay ra. Đây là Huyền Quy Thuẫn, pháp khí phòng ngự trung phẩm. Hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm chân khí thuần hậu dót vào mặt khiên. Hư ảnh một con rùa khổng lồ gầm thét hiện ra, vững chãi chắn ngang trước mặt.
"Keng! Keng! Keng!" Ba tiếng va chạm chát chúa vang lên. Hư ảnh rùa khổng lồ chỉ cản được hai nhịp thở liền bị tà quang đâm thủng. Bề mặt Huyền Quy Thuẫn xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện, linh tính mất sạch, rơi loảng xoảng xuống đất. Tỏa Hồn Dẫn tuy ảm đạm đi nhiều nhưng vẫn giữ nguyên sát cơ, tiếp tục phóng tới tàn nhẫn.
Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự quyết tuyệt. Hắn điên cuồng vận chuyển pháp quyết Khô Mộc Phùng Xuân, nhưng lại thi triển theo chiều nghịch đảo. Toàn bộ mộc linh lực trong cơ thể dồn hết lên hai ngón tay trỏ và giữa của bàn tay phải. Nơi đó tạo thành một điểm xoáy xanh thẳm, nén chặt luồng sinh khí cực hạn. Hắn điểm mạnh hai ngón tay tới trước, đâm thẳng vào trung tâm của ba tia tà quang đang hội tụ.
Thần thức hóa thành một cây kim nhọn, bọc lấy mộc linh lực mà va chạm kịch liệt với tà thuật. Một tiếng "oanh" trầm đục vang lên trong thức hải. Hai luồng năng lượng sinh và tử giằng co, triệt tiêu lẫn nhau, tạo ra một tầng sóng xung kích quét ngang. Sóng âm uất nghẹn làm đổ rạp thêm ba mẫu linh trúc phía sau, mặt đất nứt toác thành từng rãnh sâu hoắm.
Tỏa Hồn Dẫn rốt cuộc cũng bị đánh tan thành những đốm sáng đỏ li ti rồi bốc hơi hoàn toàn vào hư vô. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc tay không ngạnh kháng ác chú không hề nhỏ. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại ba bước, khẽ rên một tiếng. Cảm giác đau đớn xé rách linh hồn truyền tới đại não. Một phần mười thần thức của hắn đã bị nguyền rủa cắn nuốt vĩnh viễn, khiến thính giác và khứu giác đột ngột mất đi sự nhạy bén, thế giới xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Không dừng lại ở đó, hai ngón tay phải vừa chạm vào tà quang giờ đây xám xịt như tro tàn. Lớp da thịt hồng hào mất đi sức sống, hoàn toàn hóa thành gỗ mục khô khốc, lan dần xuống tận khớp cổ tay. Mạch máu bên trong khô cạn, cứng đờ, hoàn toàn mất đi tri giác. Đây là hình phạt của việc cưỡng ép rút cạn sinh cơ nhục thể để đối kháng tà thuật. Hắn vội vã lấy ra một viên Bồi Sinh Đan nhét vào miệng, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm nhìn về phía chân trời đông bắc.
Ba vệt tà quang mỏng như sợi chỉ đâm sầm vào bề mặt Huyền Quy Thuẫn vừa được bọc trong tầng huyết quang rực rỡ. Tiếng va chạm không phát ra âm thanh chấn động, mà rít lên những tràng xèo xèo quỷ dị như giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu sôi. Mai rùa ngọc bích lập tức xỉn màu, từng mảng sương đỏ bám chặt lấy lớp phòng ngự, điên cuồng cắn nuốt linh lực hệ thủy mỏng manh. Lâm Mặc cắn chặt răng, hai tay giữ vững trận ấn, nhưng một luồng hàn khí thấu xương đã mượn đường thần thức truyền thẳng vào thức hải.
Cơn đau nhói xẹt qua màng nhĩ khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi trong chớp mắt. Sợi dây liên kết giữa hắn và ba mắt trận phụ ở rìa Dược Viên đột ngột đứt phựt. Những lá cờ trận chôn dưới đất bốc cháy thành ngọn lửa xanh lè rồi rụi tàn. Hắn hiểu rõ, pháp khí phòng ngự cấp hai hạ phẩm này không thể chống đỡ thế công mang theo ý chí của kẻ tu vi cao hơn mình. Nếu tiếp tục tử thủ, không chỉ Huyền Quy Thuẫn vỡ nát, mà toàn bộ linh mạch dưới chân cũng sẽ bị tà khí xâm nhiễm hoàn toàn.
Hắn quyết định thay đổi chiến thuật, không dùng cứng chọi cứng. Bàn tay phải đột ngột buông lỏng ấn quyết, chủ động triệt tiêu ba phần linh lực đang duy trì trên mặt khiên. Huyền Quy Thuẫn rung lên bần bật, vệt nứt đầu tiên xuất hiện kéo theo sự xâm nhập của một tia tà quang nhắm thẳng vào mi tâm hắn. Đại trưởng lão đứng cách đó không xa hoảng hốt kêu lên.
Mặc nhi! Không được buông trận!
Lâm Mặc bỏ ngoài tai lời cảnh báo, tay trái nhanh như chớp rút ra một đoạn rễ Tử Trúc đen nhánh đã khô quắt. Hắn cắm phập đoạn rễ xuống nền đất đang sủi bọt, đồng thời dồn toàn bộ mộc linh khí tinh thuần vào đó. Dưới lòng đất, mạng lưới rễ cây ngàn năm tuổi lập tức thức tỉnh, đan cài thành một đường ống dẫn khí khép kín. Khi tia tà quang vừa xuyên qua lớp phòng ngự, hắn liền dùng đoạn rễ trúc làm mồi nhử, mở ra một khe hở hút thẳng cỗ tử khí kia xuống tầng bùn lầy.
Kẻ giấu mặt ở đầu kia Quỷ Vụ Trạch phi thường nhạy bén. Ngay khi tia tà quang bị hút vào lòng đất, đối phương nhận ra ý đồ mượn địa mạch để phong ấn của Lâm Mặc. Không chần chừ, kẻ thi thuật lập tức cắt đứt liên kết thần thức với tia sáng đã lọt lưới. Hai tia tà quang còn lại bên ngoài Huyền Quy Thuẫn đột ngột chuyển hướng, không tấn công Lâm Mặc nữa mà cắm phập vào hai gốc Tử Trúc trăm năm tuổi gần nhất.
Thân cây Tử Trúc vỡ toác, mủ trúc xám xịt trào ra bốc mùi tanh tưởi. Đối phương muốn dùng sát chiêu tự bạo để trực tiếp hủy diệt sinh cơ của Dược Viên, ép Lâm Mặc phải phân tâm cứu viện. Tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất, kéo theo từng đợt chấn động làm rung rẩy cả sườn núi. Luồng tà khí bị nhốt trong rễ trúc điên cuồng vặn vẹo, ý đồ cắn nuốt ngược lại mộc bản nguyên đang bao bọc nó.
Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, vỗ mạnh tay vào túi trữ vật, ném ra một tấm Trấn Linh Phù dán chặt lên đoạn rễ khô. Trận văn trên bùa bùng sáng, kết hợp với áp lực của địa mạch cưỡng ép nén chặt luồng tà quang lại. Tiếng rít gào im bặt, đoạn rễ trúc nứt nẻ rơi lả tả, để lộ ra một viên tinh thể to cỡ hạt nhãn, nửa đỏ au nửa xám xịt. Bên trong viên tinh thể, một con trùng sáu cánh nhỏ bé đã chết cứng, nhưng trên vỏ cánh của nó lại loáng thoáng hiện ra đồ án hình đầu lâu rỉ máu.
Hắn cẩn thận dùng một chiếc kẹp ngọc gắp viên tinh thể lên, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đồ án quen thuộc. Lần giao phong ngắn ngủi này đã thiêu rụi ba gốc Tử Trúc phẩm giai cao và phế bỏ một kiện pháp khí phòng ngự, nhưng đổi lại hắn đã nắm được manh mối thực sự. Kẻ ra tay không chỉ là tà tu thông thường, mà còn sử dụng cổ trùng đặc chế để dẫn đường cho chú thuật.
Là Huyết Lâu Cổ của Huyết Sát Môn.
Giọng Lâm Mặc vang lên đều đều nhưng mang theo sát ý không giấu giếm. Đại trưởng lão nghe đến cái tên này, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy. Lão lảo đảo lùi lại nửa bước, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía mảng đất đen ngòm đang bốc khói. Huyết Sát Môn vốn dĩ đã bị diệt môn từ ba trăm năm trước, cớ sao di vật cốt lõi của chúng lại được chôn sâu dưới chính tầng linh mạch bảo vệ Tổ Đường Lâm gia.
Ba luồng tà quang lách qua lưới lục bích không lao ra ngoài mà cắm phập vào thân hai gốc Tử Trúc trăm năm tuổi, gây ra vụ nổ đinh tai nhức óc. Mộc thuẫn chắn trước người Lâm Mặc rạn nứt từng mảng lớn rồi vỡ vụn, ép hắn phải lùi lại nửa bước để ổn định thân hình. Thân trúc kiêu ngạo ngày thường đã nổ tung, hóa thành một trận mưa mủ xám xịt, hôi thối văng tung tóe khắp Dược Viên. Mắt trận phụ giấu dưới rễ cây đứt gãy hoàn toàn, khiến linh khí xung quanh trở nên hỗn loạn, quẩn quanh tựa như rắn mất đầu.
Đám mủ trúc tanh tưởi mang theo tà khí không hề thấm xuống đất như chất lỏng thông thường. Chúng nhúc nhích, liên kết lại với nhau thành những sợi tơ mỏng manh nhầy nhụa. Mục tiêu của chúng không phải là phá hoại bề mặt, mà đang men theo rễ cây đâm thẳng xuống dưới. Kẻ thi thuật ở Quỷ Vụ Trạch vô cùng giảo hoạt, khi nhận ra Tỏa Hồn Dẫn bị chặn đứng liền quyết đoán bỏ dở sát chiêu, chuyển hướng ô nhiễm toàn bộ linh mạch cấp hai của Lâm gia.
Lâm Mặc cắn chặt răng, hai tay biến ảo pháp quyết nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Hắn định rút mộc linh khí từ bản nguyên Tử Trúc để tịnh hóa dư chấn, nhưng thần thức vừa chạm vào đám tơ xám đã thấy sinh cơ bị cắn nuốt ngược lại. Đám tà vật này lấy mộc khí làm thức ăn để sinh sôi. Hắn lập tức đổi chiến thuật, đình chỉ mộc pháp, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một chiếc xẻng nhỏ bằng đồng thau, bề mặt khắc đầy phù văn thổ thuộc tính bay vọt ra ngoài.
Đây là Bồi Thổ Linh Cừ, pháp khí trung phẩm chuyên dùng để cải tạo linh điền của gia tộc. Lâm Mặc dốc cạn linh lực trong đan điền, điên cuồng rót vào thân xẻng. Khí cụ đồng thau tỏa ra ánh sáng vàng sậm, phóng to thành một tấm bia đá khổng lồ cắm phập xuống lớp đất ngăn cách giữa Dược Viên và mạch nước ngầm. Hắn mượn sức nặng của pháp khí, cưỡng ép bẻ gãy sự liên kết của mười hai luồng địa mạch phụ, tạo ra một rãnh sa mạc không có linh khí.
Đám tơ xám mất đi nguồn nuôi dưỡng mộc khí, lại bị bức tường thổ linh khí chặn đường tiến xuống. Ý chí tàn độc điều khiển chúng từ xa lập tức phản ứng, khiến toàn bộ mủ xám ngừng bành trướng diện rộng. Chúng cuộn tròn lại, ngưng tụ thành một mũi khoan sắc nhọn đen ngòm, dồn toàn bộ tà lực đục phá vào một điểm duy nhất trên mặt bia đồng. Tiếng ma sát chói tai vang lên, Bồi Thổ Linh Cừ bắt đầu xuất hiện những vết rỗ ăn mòn sâu hoắm.
"Muốn mượn đường hủy đi căn cơ gia tộc ta? Mơ tưởng!"
Lâm Mặc quát lạnh, ánh mắt lóe lên sự quyết tuyệt. Hắn vươn tay phải, đầu ngón trỏ ngưng tụ một điểm linh hỏa thuần dương, trực tiếp điểm thẳng vào mi tâm của chính mình để kích thích tiềm năng.
Ngọn lửa vô hình dọc theo thần thức tràn vào trong óc, ép buộc tinh thần lực bùng nổ vượt giới hạn Trúc Cơ sơ kỳ. Tầm nhìn bên mắt trái của Lâm Mặc nhòe đi, đổi lại là một cỗ thần thức cuồn cuộn hóa thành búa tạ vô hình nện xuống. Hắn không đập vào tà vật, mà đập thẳng lên bản thể của Bồi Thổ Linh Cừ. Pháp khí trung phẩm không chịu nổi lực lượng nội ngoại giáp công, phát ra một tiếng rên rỉ bi ai rồi vỡ nát thành hàng vạn mảnh đồng vụn.
Lực lượng bạo tấu từ vụ nổ pháp khí hòa cùng thổ linh lực, tạo thành một lồng giam bằng đất đá nóng chảy nhốt chặt mũi khoan tà khí. Đám tơ xám rít gào trong biển lửa do linh lực ma sát tạo ra, cuối cùng bị nung khô, ngưng kết thành một khối tinh thể màu xám đen to bằng nắm tay. Khối tinh thể rơi bịch xuống mặt đất khô cằn, tản ra hàn khí lạnh lẽo, cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ với kẻ thi thuật ở phương xa.
Xung quanh vị trí tà vật rơi xuống, một trượng vuông linh thổ cấp hai đã biến thành tro bụi xám ngoét, vĩnh viễn mất đi khả năng bồi dưỡng linh dược. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, bàn tay ôm lấy nửa đầu trái đang đau nhói như bị hàng ngàn kim châm đâm thấu. Hắn đã phải trả giá bằng việc hao tổn một phần tư căn cơ thần thức, hủy đi một kiện pháp khí quan trọng và mất đi một phần tài nguyên của Dược Viên.
Đại trưởng lão lúc này mới xua tan được dư chấn của trận pháp, lao đến bên cạnh hắn. Lão nhìn chằm chằm vào khối tinh thể xám đen đang nằm im lìm giữa đống tro tàn, sắc mặt vốn đã tái nhợt nay càng thêm trắng bệch.
"Đây không phải là dư nghiệt tà khí thông thường..."
Giọng lão run rẩy, ngón tay khô gầy chỉ vào trung tâm khối tinh thể, nơi có một bóng mờ hình con rết sáu cánh đang chậm rãi cựa quậy trong lớp vỏ cứng.
chính mình. Ngón trỏ bọc trong ngọn lửa thuần dương đỏ rực, hung hăng điểm thẳng vào mi tâm. Một cỗ nhiệt lượng cuồng bạo bùng nổ, rút cạn ba năm thọ nguyên cùng một luồng thần thức tinh thuần nhất của hắn để làm củi đốt. Lửa đỏ thẫm dọc theo kinh mạch trào ra, nhưng Lâm Mặc không đánh về phía ba vệt sáng đang tẩu thoát. Hắn đột ngột xoay cổ tay, đập mạnh chưởng ấn chìm trong biển lửa xuống chiếc bát đồng Bồi Thổ Linh Cừ đang bị tà khí ăn mòn thủng lỗ chỗ.
Lấy vật làm lò, đốt tuyệt ngọn nguồn!
Giọng Lâm Mặc khàn đặc, mang theo sát ý quyết tuyệt. Hắn chủ động vứt bỏ món pháp khí phòng ngự cấp hai này, biến nó thành một cái mồi lửa khổng lồ. Thuần dương chân hỏa nương theo linh tính cuối cùng của Bồi Thổ Linh Cừ, nháy mắt bùng lên dọc theo đường liên kết vô hình của chú thuật Tỏa Hồn Dẫn. Ngọn lửa không đuổi theo ngọn, mà trực tiếp thiêu rụi cái gốc rễ tà ác đang cắm sâu dưới lớp bùn đen. Hắn muốn mượn nhân quả thiêu ngược lại kẻ thi thuật.
Cách đó ngàn dặm về hướng Quỷ Vụ Trạch, kẻ đứng sau thông qua sợi dây liên kết lập tức nhận ra mưu kế thí tốt giữ xe này. Hắn biết rõ nếu để thuần dương chân hỏa bám theo trận văn thiêu ngược về bản thể, thần hồn tất sẽ chịu trọng thương khó lành. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tà tu phương xa quyết đoán biến chiêu. Ba tia sáng đỏ sẫm đang lao vút trên không trung đột ngột dừng phắt lại, từ bỏ việc truyền tọa độ ra ngoài. Chúng quay ngoắt đầu, điên cuồng lao xuống cắm phập vào ba mắt trận phụ của Dược Viên vừa bị nứt vỡ.
Địch nhân muốn mượn đường dẫn của trận pháp, tự bạo tà khí để ô nhiễm triệt để linh mạch cấp hai bên dưới. Đại trưởng lão thấy vậy, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ lựng. Lão điên cuồng vỗ tay vào túi trữ vật, tế ra một lá Băng Phách Hàn Phù cấp hai thượng phẩm. Bùa chú vỡ vụn, hàn khí trắng toát ngưng tụ thành một bức tường băng dày cộm chắn ngang đường đi của tà quang. Đồng thời, lão cắn răng bẻ gãy mộc linh bả trượng trong tay, dùng linh tính mộc hệ mười năm nuôi dưỡng để cưỡng ép vá lại khe nứt của trận pháp bảo vệ linh mạch.
Ba tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất, kéo theo từng đợt chấn động làm rung chuyển cả Tử Trúc Lĩnh. Tường băng vỡ nát thành ngàn mảnh, mộc linh bả trượng hóa thành bột mịn rớt lả tả xuống nền đất xới tung. Đại trưởng lão lùi lại ba bước, mái tóc bạc trắng nháy mắt rụng đi một nửa. Làn da nhăn nheo của lão xuất hiện những đốm đồi mồi đen kịt do bị tà lực xâm thực qua đường thần thức phản phệ. Lão đã dùng cái giá tổn thương căn cơ thọ nguyên để bảo toàn sự thanh khiết của mạch nước ngầm dưới Dược Viên.
Khói bụi dần tản đi, để lại một khoảng sân tan hoang với bùn đất lật tung. Bồi Thổ Linh Cừ đã chảy rữa thành một vũng đồng nát, tỏa ra mùi khét lẹt nồng nặc. Lâm Mặc cẩn thận tiến lên, vung tay áo tạo ra một luồng thanh phong xua tan tàn dư tà khí. Ngay tại trung tâm vụ nổ, nơi viên hổ phách từng tồn tại, nay chỉ còn sót lại một vật thể kỳ lạ chưa bị thiêu rụi. Đó là một chiếc móng tay dài cỡ nửa tấc, đen bóng như sừng trâu, trên bề mặt khắc chi chít những đồ án đầu lâu rỉ máu nhỏ li ti.
Cốt Trảo Truy Hồn...
Đại trưởng lão nhìn chằm chằm vào vật chứng, giọng nói run rẩy bộc lộ sự sợ hãi tột độ. Lão nhận ra lai lịch của thứ tà vật này qua những ghi chép cổ xưa của gia tộc.
Đây là tín vật của Huyết Lâu Tông. Bọn chúng không chỉ nhắm vào linh mạch của chúng ta, mà đã đánh dấu huyết mạch của toàn bộ tu sĩ họ Lâm.
Lâm Mặc chưa kịp đáp lời, chiếc móng tay đen bóng bỗng phát ra một tiếng nứt gãy khẽ khàng. Một luồng sương mù mỏng manh từ vết nứt bay ra, ngưng tụ thành hình dáng một con huyết dơi nhỏ xíu bằng ngón tay cái. Con dơi không hề phát động công kích, mà chỉ lượn lờ một vòng quanh gốc Tử Trúc ngàn năm ở trung tâm cấm địa. Sau đó, nó vỗ cánh bay vút qua bức tường rào Dược Viên đã sụp đổ, hóa thành một giọt máu đen đặc rơi tõm xuống giếng nước ngọt duy nhất cung cấp sinh hoạt cho toàn bộ phàm nhân họ Lâm dưới chân núi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.