Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 160: Ấn Chặt Lấy Cổ Tay Trái

Đăng: 25/07/2026 12:58 3,764 từ 1 lượt đọc
chậm rãi bước ra khỏi vũng nhầy màu xám tro. Bàn chân khô khốc bọc trong đôi giày vải mục nát vừa chạm xuống nền đá, toàn bộ hàn khí trong thạch thất đột ngột ngưng trệ. Thân ảnh gầy gò từ từ ngẩng đầu lên, để lộ hốc mắt trống hoác không có nhãn cầu, bên trong chỉ có hai đốm lửa ma trơi màu lục bập bùng cháy rực. Lớp đạo bào thêu vân mây của Lâm gia đời thứ nhất tỏa ra một mùi hủ thi gay gắt, hòa lẫn với uy áp Trúc Cơ chân chính đang điên cuồng dâng cao, ép cho từng phiến đá xung quanh phải nứt nẻ.

Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ép luồng thần thức đang nhiễu loạn trong thức hải phải bình ổn lại. Tay trái hắn xiết chặt nửa đoạn rễ vảy rồng, thân hình mượn lực đẩy từ vách tường lùi gấp về phía góc khuất của tế đàn. Hắn nhận ra ngay đây không phải là nhục thân hồi sinh, mà là một cỗ Huyết Thi được tế luyện cực kỳ tàn độc từ xác tổ tiên ngàn năm trước. Tàn hồn dưới khe nứt đã mượn giọt máu đen từ ngọc bài Tru Diệt để cưỡng ép giáng lâm, biến thi thể này thành một vật chứa tạm thời.

"Nghiệt chướng Lâm gia... giao bản nguyên ra đây."

Thanh âm rít qua kẽ răng khô khốc của Huyết Thi tựa như dũa sắt cọ vào nhau, mang theo sức mạnh chấn nhiếp tâm trí. Vừa dứt lời, thân ảnh mặc đạo bào chớp lóe, kéo theo một dải tàn ảnh màu xám tro lao thẳng tới vị trí của Lâm Mặc. Tốc độ của nó vượt xa giới hạn phản ứng của tu sĩ Luyện Khí kỳ. Năm ngón tay gầy guộc vươn ra, đầu móng tay mọc dài đen bóng mang theo kịch độc phong tỏa toàn bộ không gian né tránh. Không khí xung quanh bị móng vuốt xé rách, phát ra những tiếng nổ bục bục chói tai.

Đối mặt với đòn sát thủ cự ly gần, Lâm Mặc không hề hoảng loạn phóng xuất pháp khí phòng ngự như lẽ thường. Hắn đột ngột vung tay phải đã hóa mộc tủy lên, ném thẳng ba tấm Hỏa Đạn Phù cấp thấp về phía mặt Huyết Thi. Cùng lúc đó, mũi chân hắn điểm mạnh xuống một khối đá vỡ nát mang theo tàn tích của trận văn trên nền đất. Pháp lực hệ Mộc trong cơ thể hắn điên cuồng rót xuống dưới, không phải để tấn công, mà để kích động một luồng địa mạch hệ Thổ đang đứt gãy bên dưới thạch thất.

Ba quả cầu lửa vừa bùng lên đã bị hàn khí từ Huyết Thi dập tắt trong chớp mắt. Nhưng ngay khi nó định lao tiếp để tung đòn kết liễu, đốm lửa ma trơi trong hốc mắt đột ngột nhấp nháy liên hồi. Nó phát hiện ra sát cơ thực sự không nằm ở bùa chú, mà là nền đá dưới chân đang bẻ cong luồng linh lực, tạo thành một cái lồng giam vô hình. Huyết Thi lập tức khựng lại, từ bỏ ý định vồ lấy Lâm Mặc, há miệng phun ra một ngụm hắc khí dày đặc. Đám sương xám này cấp tốc ngưng tụ thành một tấm võng thần thức, bủa vây ngược lại khu vực bệ đá.

Luồng hắc khí vừa chạm đất, khối đá chứa trận văn dưới chân Huyết Thi lập tức nổ tung. Uy lực từ địa mạch bạo phát đẩy lùi tấm võng thần thức ra xa ba thước, tạo thành một khe hở sinh tử cho Lâm Mặc lách người thoát ra. Để đổi lấy khoảnh khắc phá cục này, hắn phải cưỡng ép thiêu đốt một phần thần hồn để nhồi nhét mệnh lệnh vào tàn trận. Hậu quả lập tức ập đến, màng nhĩ tai trái của hắn truyền đến một tiếng rách toạc đau điếng. Thính giác một bên hoàn toàn biến mất, máu tươi rỉ ra theo vành tai chảy ròng ròng xuống cổ, khiến nửa bên mặt hắn ướt đẫm.

Dù phải trả giá đắt bằng một bên thính lực, cú bạo phát từ địa mạch đã thành công hất văng Huyết Thi lùi lại nửa bước. Vạt áo đạo bào thêu vân mây trước ngực nó bị luồng linh khí hệ Thổ xé rách toạc, để lộ ra bí mật ẩn giấu bên trong. Nằm sâu dưới lớp sườn sụn khô héo, một mảnh Hắc Diệu Thạch to bằng quả trứng chim đang khảm chặt vào vị trí trái tim. Khối đá đen nhánh này chi chít những sợi tơ máu vươn ra kết nối với tứ chi, liên tục bơm oán khí đi khắp cơ thể. Đây chính là trận nhãn cốt lõi duy trì sự sống giả tạo cho cỗ thi thể ngàn năm, cũng là điểm yếu duy nhất mà Lâm Mặc vừa liều mạng ép nó phải bộc lộ.

Lâm Mặc lùi lại ép sát lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhịp thở dồn dập nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như đao. Hắn nhanh chóng nhận ra mảnh Hắc Diệu Thạch kia vốn là vật liệu chuyên dùng để rèn pháp bảo tà tu, hoàn toàn không thuộc về truyền thống luyện khí của Lâm gia. Sự xuất hiện của nó trong lồng ngực vị tổ tiên đời thứ nhất chứng tỏ một âm mưu phản trắc đã được gài gắm từ hàng trăm năm trước. Đoạn rễ vảy rồng trong tay hắn bỗng nhiên rung lên nhè nhẹ, dường như sinh cơ thuần khiết của Mộc bản nguyên đang cộng hưởng với tà khí phát ra từ khối đá đen.

Phát hiện điểm yếu bị phơi bày, cỗ Huyết Thi phát ra một tiếng gầm gừ phẫn nộ, âm thanh chấn động làm lớp bụi trên trần thạch thất lả tả rơi xuống. Hai đốm lửa lục trong hốc mắt nó bùng lên dữ dội, sát cơ tỏa ra ngưng thực đến mức tạo thành những gợn sóng lăn tăn trong không khí. Nó không lao lên tấn công mù quáng nữa mà chậm rãi giơ cánh tay gầy guộc lên, bắt đầu kết ấn. Từng đạo phù văn màu máu từ mảnh Hắc Diệu Thạch lan tràn ra ngoài, bò trườn trên lớp da khô héo như những con giun độc, chuẩn bị kích hoạt một loại bí thuật tế sinh tàn khốc hơn.

áy lên một luồng kiêng kỵ. Mặt đất dưới chân Huyết Thi bỗng nhiên lõm sụt xuống, một luồng địa khí hệ Thổ vỡ nát từ trận văn cũ trào ngược lên, hóa thành gông cùm bùn đá quấn chặt lấy hai cổ chân gầy guộc. Đây chính là mưu đồ thực sự của Lâm Mặc từ nhịp thở trước, dùng Hỏa Đạn Phù che khuất tầm nhìn, mượn Mộc linh lực kích phát Thổ mạch tàn dư để cầm chân kẻ địch.

"Khá khen cho tâm cơ của tiểu bối, nhưng chút mánh khóe mượn lực đánh lực này chỉ là trò cười."

Thanh âm khàn đục rít lên đầy khinh miệt, chứng tỏ Huyết Thi đã lập tức nhận ra mình bước nhầm vào tàn cục của trận pháp. Nó không ngu ngốc giãy giụa bứt phá bằng nhục thân nữa, hai tay vươn lên cao, mười móng vuốt cắm phập vào hư không. Toàn bộ hắc khí trong thạch thất điên cuồng tụ tập lại, ngưng kết thành hàng chục sợi xiềng xích đen ngòm mang theo sát khí ăn mòn thần thức. Nó quyết đoán đổi từ cận chiến sang phong tỏa diện rộng, định dùng ưu thế cảnh giới Trúc Cơ để triệt để nghiền ép tu vi Luyện Khí kỳ.

Những sợi xích hắc ám mang theo tiếng quỷ khóc sói gào, đan thành một tấm lưới tử vong chụp thẳng xuống góc tế đàn. Không gian né tránh bị phong kín, linh lực trong không khí nháy mắt trở nên đặc quánh, ép chặt lấy lồng ngực Lâm Mặc. Trong khoảnh khắc sinh tử vắt ngang sợi tóc, hắn cắn chặt răng, đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính bản thân mình. Hắn không dùng bùa chú phòng ngự, mà đem nửa đoạn rễ vảy rồng đâm phập vào lòng bàn tay trái.

Gai nhọn trên rễ xuyên qua da thịt, nhưng không rút máu mà trực tiếp cắn nuốt hai mươi năm thọ nguyên cùng ba giọt tinh huyết hệ Mộc thuần túy nơi đầu quả tim của hắn. Đổi lại cái giá cực đoan đó, mộc bản nguyên bên trong đoạn rễ triệt để bừng tỉnh. Một vầng sáng màu tím nhạt mang theo hư ảnh cội trúc khổng lồ bùng lên, tỏa ra sinh cơ hồng hoang nguyên thủy khắc chế hoàn toàn tử khí. Hai luồng sức mạnh sinh và diệt va chạm kịch liệt giữa không trung, không phát ra tiếng nổ lớn mà chỉ có âm thanh xèo xèo chói tai như mỡ sôi đổ vào băng tuyết. Trận văn trên nền đá xung quanh chịu dư chấn liền hóa thành bột mịn.

Hậu quả của việc cưỡng ép hiến tế thọ nguyên lập tức hiện rõ trên cơ thể tu sĩ Luyện Khí. Hai bên thái dương của Lâm Mặc nháy mắt bạc trắng, thị lực mắt trái tối sầm lại, chỉ còn thấy những vệt xám xịt mờ ảo đan xen. Thần hồn hắn truyền đến cơn đau nhức như bị hàng vạn nọc ong châm chích, nhưng đôi chân vẫn cắm chặt trên nền đá không lùi nửa bước. Vầng sáng tím từ rễ vảy rồng thành công xuyên thủng một lỗ hổng trên tấm lưới xích hắc ám, tạo ra một con đường sống mỏng manh trong không gian bị phong tỏa.

Cùng lúc đó, thông qua sự va chạm của bản nguyên, Lâm Mặc bắt được một luồng khí tức quen thuộc nương theo hắc khí truyền ngược về. Hắn kinh hãi phát hiện ra, tàn hồn Trúc Cơ đang điều khiển Huyết Thi kia không dùng ma công xa lạ, mà chính là Thanh Mộc Quyết, công pháp trấn tộc của Lâm gia. Chỉ là luồng linh lực này đã bị cải biến thành tà thuật cắn nuốt sinh cơ vạn vật. Kẻ đang đứng trước mặt hắn không chỉ mượn xác tổ tiên, mà bản thân thần hồn của lão cũng từng là một vị trưởng bối mang huyết mạch Lâm gia.

"Ngươi dám dùng Thanh Mộc Diệt Sinh Trận?"

Lâm Mặc khàn giọng vạch trần lai lịch của đối phương, tay trái run rẩy nắm chặt đoạn rễ đã mờ đi vài phần linh quang. Huyết Thi nghe thấy cái tên cấm kỵ này, đốm lửa ma trơi trong hốc mắt bỗng bùng lên dữ dội, sát cơ nháy mắt tăng vọt gấp mười lần. Nó đột ngột há cái miệng khô khốc, phun ra một viên nội đan màu xám xịt đã nứt nẻ, mang theo uy áp hủy diệt cuồn cuộn dâng lên, chuẩn bị tự bạo để san bằng toàn bộ thạch thất không chừa lại một ai.

Lâm Mặc cắn răng lao vọt qua con đường máu vừa mở ra trước khi lưới xích khép lại. Dưới chân hắn, luồng địa mạch hệ Thổ tàn tạ bị kích động bỗng chốc nổ tung, tạo thành một trụ đất nhọn hoắt đâm ngược lên không trung. Đòn này không nhằm tấn công Huyết Thi, mà mượn lực phản chấn đẩy thân hình hắn vút lên cao. Mục tiêu thực sự của hắn không phải là bỏ chạy, mà nhắm thẳng tới vị trí khối ngọc bài Tru Diệt đang lơ lửng giữa không trung.

Tàn hồn Trúc Cơ ẩn trong Huyết Thi lập tức nhận ra mưu đồ phá vỡ vật dẫn của kẻ thù. Đốm lửa ma trơi trong hốc mắt nó co rụt lại, quả quyết từ bỏ việc truy kích vật lý bằng móng vuốt.

"Ngu xuẩn."

Thanh âm khàn đục vang lên, Huyết Thi đột ngột khoanh tay trước ngực, há cái miệng khô khốc phun ra một ngụm thi hỏa màu xám xịt. Ngụm hỏa diễm này không đốt cháy không khí mà dung nhập thẳng vào lớp đạo bào thêu vân mây trên người nó. Đây vốn là pháp y truyền gia của Lâm gia đời thứ nhất, nay đã bị oán khí ăn mòn thành một kiện tà binh sắc bén.

Từng sợi chỉ thêu trên đạo bào sống lại, hóa thành hàng ngàn sợi tơ máu đan chéo nhau, dựng lên một lồng giam thần thức bủa vây toàn bộ không gian phía trên tế đàn. Uy áp Trúc Cơ chân chính nương theo lồng giam đè ngoặt xuống, ép tốc độ của Lâm Mặc giảm đi một nửa. Không khí đặc quánh như vũng bùn, mỗi tấc di chuyển đều khiến xương cốt hắn phát ra những tiếng kêu răng rắc chói tai.

Giữa khoảnh khắc sinh tử, Lâm Mặc tuyệt đối không lùi bước. Hắn dứt khoát tế ra Thanh Trúc Thuẫn, kiện pháp khí phòng ngự trung phẩm quý giá nhất mà bản thân mang theo. Thay vì dùng linh lực thôi động trận văn như bình thường, hắn thô bạo ép nửa đoạn rễ vảy rồng chà xát thật mạnh lên bề mặt khiên. Một giọt Tử Trúc Linh Dịch pha lẫn sinh cơ hồng hoang bị ép ra, nhỏ thẳng vào lõi trận pháp của tấm khiên.

Sức mạnh thuần khiết của mộc bản nguyên dung nhập vào vật phàm lập tức gây ra phản ứng bài xích dữ dội. Thanh Trúc Thuẫn rạn nứt chi chít, vỡ nát thành hàng trăm mảnh vụn cắm phập vào vách đá xung quanh. Thế nhưng, giọt linh dịch đã kịp khuếch tán cùng vụ nổ, tạo ra một quầng sáng tím rực rỡ xuyên thủng lồng giam tơ máu của Huyết Thi.

Lâm Mặc mượn đúng một nhịp thở quý giá đó để vươn tay trái chạm vào khối ngọc bài Tru Diệt. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép khai thác sức mạnh hồng hoang lập tức giáng xuống thân thể hắn.

Cánh tay phải vốn đã hóa mộc tủy truyền đến một tiếng gãy gập khô khốc. Lớp da thịt từ khuỷu tay trở xuống hoàn toàn biến thành vỏ cây xám xịt, cứng đơ và triệt để mất đi tri giác. Toàn bộ kinh mạch bên trong đoạn tay này khô héo thành bụi phấn, vĩnh viễn không thể phục hồi bằng linh đan thông thường.

Hắn lảo đảo cắn nát môi, nén búng máu tươi chực trào nơi cổ họng, điên cuồng rót nốt chút pháp lực hệ Mộc cuối cùng vào ngọc bài hòng bóp nát trận nhãn.

Đúng lúc này, cục diện lại rẽ sang một hướng tàn khốc mà hắn không thể ngờ tới. Cỗ Huyết Thi dường như đã tính trước được sự ngoan cố của tu sĩ Luyện Khí kỳ. Nó tàn nhẫn dùng tay phải tự bẻ gãy cánh tay trái gầy guộc của chính mình, ném thẳng vào đống chất nhầy dưới đáy khe nứt.

Một đồ án hiến tế bằng máu đen bừng sáng dưới nền thạch thất, kết nối trực tiếp với ngọc bài. Khối ngọc bài Tru Diệt trong tay Lâm Mặc không những không vỡ, mà còn điên cuồng hấp thụ ngược lại luồng oán khí từ cánh tay đứt lìa của Huyết Thi. Chữ khắc trên mặt ngọc bỗng chốc rỉ máu ồ ạt, hóa thành một cỗ hấp lực đen ngòm ghim chặt lấy bàn tay trái của hắn.

Toàn bộ trọng lực trong phòng đột ngột tăng lên gấp mười lần, mang theo sát khí của Tỏa Hồn Trận đè sầm xuống. Thân hình Lâm Mặc bị ép đập mạnh xuống mép tế đàn, làm sụp đổ một mảng đá lớn. Kế hoạch hủy diệt vật dẫn hoàn toàn trật nhịp, hắn giờ đây bị khóa chặt ngay trên miệng khe nứt tăm tối, đối diện trực tiếp với luồng sương mù xám tro đang cuộn trào dâng lên như muốn nuốt chửng vạn vật.

...nhấp nháy liên hồi. Luồng địa mạch hệ Thổ nứt gãy dưới nền đá bị mộc khí từ tay phải hắn cưỡng ép kích nổ. Một trận địa chấn cục bộ bùng phát dữ dội trong không gian chật hẹp của thạch thất.

Vô số trụ bùn đất nhọn hoắt mang theo tàn dư trận văn hung hãn đâm ngược lên từ dưới chân Huyết Thi. Đòn đánh lén này vốn không thể xuyên thủng lớp da thịt cứng như huyền thiết của tu sĩ Trúc Cơ. Thế nhưng, lực chấn động khổng lồ từ linh mạch đã thành công phá vỡ trọng tâm kẻ địch.

Cỗ thi thể loạng choạng lùi lại nửa trượng. Móng vuốt độc bọc đầy tử khí trượt qua không khí, phát ra tiếng rít chói tai, chỉ cách yết hầu Lâm Mặc một tấc. Mượn lực đẩy từ vụ nổ địa mạch, thân hình hắn tựa như mũi tên rời cung, dứt khoát bay vọt lên cao.

Mục tiêu thực sự của hắn hoàn toàn không phải là đả thương Huyết Thi. Ánh mắt Lâm Mặc ghim chặt vào khối ngọc bài Tru Diệt đang lơ lửng ngay phía trên trung tâm tế đàn, tỏa ra ánh sáng đỏ rực quỷ dị.

Bàn tay trái đang nắm chặt nửa đoạn rễ vảy rồng hung hăng chộp lấy khối ngọc bài. Ngay khoảnh khắc da thịt chạm vào bề mặt ngọc thạch, một cỗ sát khí cực hàn thô bạo tràn thẳng vào trong cốt tủy.

Không có cảnh tượng máu tươi phun trào hay kinh mạch đứt đoạn như lẽ thường. Thay vào đó, toàn bộ phần da thịt trên cánh tay trái Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu tro tàn. Từng tế bào sống bị bóc tách, mất đi hoàn toàn cảm giác sinh học.

Khớp xương các ngón tay lập tức vôi hóa, dính chặt vào bề mặt ngọc bài như bị đóng đinh vĩnh viễn. Nhiệt độ cơ thể hắn sụt giảm nghiêm trọng. Lớp sương giá màu đỏ thẫm bắt đầu ăn mòn từ cổ tay lên đến bắp tay, tước đoạt toàn bộ tri giác của chi thể.

Cái giá để một tu sĩ Luyện Khí cưỡng ép chạm vào vật dẫn trận pháp trung tâm của bậc tiền bối tàn khốc hơn hắn dự tính rất nhiều. Sinh cơ nơi cánh tay đang chết mòn từng giây, tựa như một khúc gỗ mục nát trong hầm băng.

"Tiểu bối cuồng vọng, dám dùng nhục thân Luyện Khí chạm vào cấm khí của bổn tọa!"

Nhìn thấy hành động liều mạng của kẻ vãn bối, Huyết Thi lập tức nhận ra mưu đồ phá vỡ trận nhãn. Thanh âm khàn đục vang lên như tiếng kim loại cọ xát, mang theo sát ý tột độ chấn nhiếp màng nhĩ.

Nhận thấy nhục thân Lâm Mặc đang lơ lửng ở vị trí khó chạm tới, tàn hồn Trúc Cơ lập tức biến chiêu. Đốm lửa ma trơi trong hốc mắt Huyết Thi bùng lên dữ dội, ngưng tụ thành một sợi xích thần thức xám xịt lao vút lên không trung.

Sợi xích vô hình bỏ qua mọi rào cản vật lý, quấn chặt lấy cổ tay trái đã vôi hóa của Lâm Mặc. Nó điên cuồng kéo giật linh hồn hắn về phía cội nguồn oán khí. Kẻ địch đã triệt để đổi chiến thuật, muốn dùng áp đảo cảnh giới trực tiếp thôn phệ ý thức ngay tại tâm điểm giao tranh.

Cảm giác linh hồn bị xé rách khiến tầm nhìn của Lâm Mặc nhòe đi. Thức hải rung lắc dữ dội như muốn sụp đổ, vách ngăn tinh thần xuất hiện hàng loạt vệt nứt. Thế nhưng, khóe môi hắn lại nhếch lên một tia lạnh lẽo.

Hắn không hề vận dụng chút thần thức mỏng manh nào để phòng ngự. Ngược lại, Lâm Mặc chủ động mượn lực siết của sợi xích, dồn toàn bộ sinh cơ thuần khiết từ nửa đoạn rễ vảy rồng rót thẳng vào ngọc bài Tru Diệt.

Mộc Bản Nguyên mang theo sức sống vạn vật sinh sôi chạm trán trực diện với tử khí ngưng tụ hàng ngàn năm. Hai luồng linh lực thuộc tính cực đoan khắc chế lẫn nhau, tạo ra một vòng xoáy vặn vẹo không gian ngay giữa không trung.

Ánh sáng xanh lục và đỏ sậm cắn xé nhau điên cuồng, sinh ra những luồng sóng xung kích cắt nát vách tường đá. Lực phản chấn ép cho sợi xích thần thức của Huyết Thi phải rung lên kịch liệt. Từng mắt xích xám xịt bắt đầu xuất hiện vô số vết nứt chân chim.

Tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng ngột ngạt của thạch thất. Bề mặt ngọc bài Tru Diệt không chịu nổi áp lực xung đột từ hai cỗ lực lượng nguyên thủy, liền nổ tung thành một đám sương mù đỏ rực.

Sát trận phong tỏa toàn bộ không gian lập tức tan biến. Sợi xích thần thức cũng theo đó đứt phăng. Huyết Thi loạng choạng quỳ rạp xuống nền đá, đốm lửa trong hốc mắt ảm đạm đến mức gần như tắt ngấm do chịu phản phệ linh hồn vô cùng nghiêm trọng.

Thế nhưng, nguy cơ tàn khốc thực sự lúc này mới hiện rõ. Giữa đám bụi ngọc thạch vừa vỡ nát, một mảnh đồng đen to bằng nửa bàn tay lặng lẽ rơi xuống. Trên bề mặt nó khắc trổ chi chít phù văn hình con rết tà dị đang nhúc nhích như vật sống.

Vật này không rơi xuống đất, mà quỷ dị ghim thẳng vào cái bóng của Lâm Mặc đang in trên vách tường. Lớp sương giá trên tay trái hắn đột ngột tan biến, thay vào đó là cảm giác trống rỗng đáng sợ, tựa như bản ngã đang bị tước đoạt.

Không gian xung quanh lập tức chìm vào tĩnh lặng quỷ dị. Lâm Mặc kinh hãi phát hiện ra, nhục thân hắn đứng im bất động, hoàn toàn mất đi quyền điều khiển. Trong khi đó, cái bóng đen in trên tường lại đang từ từ vươn tay rút ra một thanh chủy thủ, chậm rãi kề sát vào cổ hắn.
0