Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 162: Phong Tỏa Đường Tiến

Đăng: 26/07/2026 14:39 3,860 từ 1 lượt đọc
m sâu vào vách đất. Lưỡi kiếm rỉ sét rung lên bần bật, mỗi nhịp chớp lóe của nó lại rút đi một tia sinh cơ tím nhạt từ đoạn rễ Tử Trúc. Lâm Mặc cắn chặt răng, thần thức đảo qua liền nhận thấy rõ linh khí mộc thuộc tính trong thạch thất đang bị tà khí cắn nuốt với tốc độ kinh người. Nếu để tình trạng này kéo dài thêm nửa canh giờ, linh mạch sơ cấp của Lâm gia tại Tử Trúc Lĩnh chắc chắn sẽ tổn thương căn cơ, tụt hẳn một phẩm giai.

Hắn vỗ nhẹ vào túi trữ vật, triệu gọi Lục Lăng Thuẫn xoay tròn che chắn trước ngực. Đồng thời, tay phải hắn kẹp lấy ba tấm Liệt Hỏa Phù, pháp lực trong đan điền dồn dập tràn vào mặt giấy vàng. Không chút do dự, hắn vung tay ném mạnh. Ba đạo bùa hóa thành ba quả cầu lửa rực sáng, mang theo hơi nóng hừng hực xé gió lao thẳng về phía chuôi thanh kiếm gãy. Nhiệt lượng bùng nổ, ép luồng sương xám tà dị xung quanh phải dạt ra hai bên vách tường, để lộ rõ những đường vân phù chú nứt nẻ.

Thế nhưng, tà niệm ẩn trong thanh kiếm gãy nhạy bén đến dị thường. Nó dường như nhận ra uy lực của hỏa phù có thể làm tổn hại bản thể, lập tức thay đổi chiến thuật. Vô số sợi tơ máu đang bám chặt trên rễ trúc đột ngột buông lỏng, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới đỏ sẫm che chắn ngay trước mặt. Lửa đỏ va chạm với lưới máu, không hề tạo ra tiếng nổ lớn mà phát ra những âm thanh xèo xèo chói tai, hóa thành vô số luồng khói tanh tưởi dội ngược trở lại.

Lâm Mặc hừ lạnh, khóe môi khẽ nhếch lên. Ba tấm Liệt Hỏa Phù kia chỉ là mồi nhử để ép tà vật rút bớt tơ máu khỏi đoạn rễ chính. Ngay khoảnh khắc tấm lưới máu hình thành, tay trái hắn đã bấm sẵn pháp quyết, kích hoạt Thanh Mộc Hóa Sinh Phù giấu dưới lớp áo bào. Một vệt thanh quang mỏng như cánh ve sầu mang theo mộc khí thuần khiết chẻ dọc không gian, vòng qua ngọn lửa, chém thẳng vào điểm nối yếu ớt nhất giữa lưới máu và thân rễ.

Phập một tiếng, âm thanh vỡ vụn giòn giã vang lên rõ mồn một. Thanh quang mang theo đặc tính tương sinh tương khắc của mộc linh khí, được phù văn khuếch đại, lập tức phá vỡ trận văn tà ác đang hút máu. Tấm lưới đỏ sẫm mất đi nguồn cung cấp từ rễ trúc, nháy mắt héo rũ rồi vỡ tan thành từng đốm sáng đỏ ối. Thanh kiếm gãy trên vách đất phát ra một tiếng ngâm thê lương, dường như tàn hồn bên trong đang gào thét vì tức giận.

Biết mình mắc mưu, tàn hồn trong kiếm gãy không màng phòng thủ nữa mà chuyển sang liều mạng phản kích. Từ vết nứt trên lưỡi kiếm, một tia huyết quang mang theo sát ý ngưng thực bắn vọt ra, nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ của tia sáng này vượt xa phản ứng của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, mang theo uy lực xé rách cả lớp không khí mỏng manh trong thạch thất. Lâm Mặc chỉ kịp cắn răng, cưỡng ép truyền toàn bộ linh lực vào Lục Lăng Thuẫn, đẩy nó chắn ngang tầm mắt.

Một tiếng keng chát chúa dội thẳng vào màng nhĩ, chấn động lan tỏa làm lớp đất đá trên trần hầm lả tả rơi xuống. Bề mặt Lục Lăng Thuẫn nứt toác ra một đường dài từ mép đến trung tâm. Phong trận khắc bên trong vỡ vụn hoàn toàn, linh quang bảo vệ tắt ngấm. Món pháp khí phòng ngự thượng phẩm mà Lâm Mặc luôn tự hào coi như triệt để phế bỏ, biến thành một khối sắt vụn vô dụng.

Dù chiếc khiên đã cản lại đòn đánh vật lý, nhưng một luồng tà niệm lạnh lẽo từ huyết quang vẫn xuyên thấu qua, đâm thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Con ngươi mắt trái của hắn lập tức vằn lên những tia máu đỏ quạch, tầm nhìn bị bóp méo thành những mảng màu xám xịt u ám. Cảm giác nhói buốt như có hàng vạn cây kim đâm vào não bộ khiến hắn phải lùi lại ba bước, dẫm nát lớp gạch vụn dưới chân, tay trái ôm rịt lấy nửa khuôn mặt.

Đúng lúc này, đoạn rễ chính của cội Tử Trúc thoát khỏi sự khống chế liền tuôn ra một giọt linh dịch màu tím thẫm đặc sệt. Giọt linh dịch không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một luồng dao động mộc thuộc tính vô cùng cường liệt. Dao động này lập tức xuyên thấu qua lớp đất đá dưới đáy hố sâu, trực tiếp đánh thức một thứ gì đó mang theo hơi thở man hoang đang cuộn mình ngủ say bên dưới tầng địa mạch.

bị chọc giận triệt để. Từ thân kiếm rỉ sét, một tia huyết quang mang theo sát ý ngưng thực bắn vọt ra, nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ của đòn đánh này vượt xa giới hạn phản ứng của tu sĩ Luyện Khí kỳ, xé rách cả tầng không khí lạnh lẽo trong thạch thất. Lục Lăng Thuẫn lúc này vẫn đang xoay tròn bảo vệ trước ngực hắn, hoàn toàn không kịp dời lên để che chắn vùng đầu. Tử cục hiện rõ trong chớp mắt, áp lực tử vong lạnh buốt chạy dọc sống lưng vị Trưởng lão Dược Viên.

Lâm Mặc không hề hoảng loạn lùi bước, bởi hắn biết rõ cước bộ của mình tuyệt đối không nhanh bằng tàn hồn ác kiếm. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn đưa ra một quyết định cực kỳ tàn nhẫn với chính pháp khí bản mệnh của mình. Thần thức trong thức hải điên cuồng tuôn ra, không dùng để điều khiển khiên chắn bay lên, mà trực tiếp cắt đứt cấm chế liên kết bên trong Lục Lăng Thuẫn. Pháp lực bạo động tràn vào lõi trận văn phòng ngự, ép khối kim loại lục giác phát ra một tiếng nứt vỡ chói tai.

Hắn chọn cách tự bạo pháp khí phòng ngự duy nhất. Khối thuẫn nổ tung ngay trước ngực Lâm Mặc, tạo ra một luồng sóng xung kích cuộn trào đẩy ngược lên trên. Lực lượng cuồng bạo từ vụ nổ va chạm dữ dội với tia huyết quang đang lao tới, cưỡng ép quỹ đạo của đòn sát thủ lệch đi nửa thốn. Tia máu xẹt sượt qua thái dương bên trái của hắn, mang theo hơi nóng tanh hôi nướng khét một mảng tóc. Âm thanh xèo xèo vang lên khi sát khí tà ác ăn mòn lớp da thịt, đâm thẳng một cỗ tà niệm vào ranh giới thức hải.

Cái giá phải trả cho quyết định này lập tức ập đến. Lục Lăng Thuẫn hóa thành vô số mảnh vụn rơi lả tả xuống nền đá, triệt để trở thành phế liệu. Cùng lúc đó, do thần thức bị thiêu đốt đột ngột ở cự ly gần, thị lực con mắt trái của Lâm Mặc nháy mắt chìm vào bóng tối. Một nửa tầm nhìn của hắn chỉ còn lại một màu xám xịt mờ ảo, kèm theo từng cơn đau nhói như kim châm truyền sâu vào vỏ não. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, tay phải vội vã kết ra một đạo pháp quyết tịnh tâm để ổn định lại linh lực đang xáo trộn trong đan điền.

Tàn hồn trong thanh kiếm gãy nhạy bén nhận ra đòn tấn công vật lý đã thất bại. Nó không tiếp tục ngưng tụ huyết quang để đâm chém, mà lập tức thay đổi chiến thuật tàn độc hơn. Tia máu vừa trượt qua thái dương Lâm Mặc đột ngột tan rã, hóa thành một đám sương mù màu đỏ au bám chặt lấy vết thương hở trên trán hắn. Sương máu mang theo âm hàn chi khí, nương theo dòng máu đang rỉ ra để xâm nhập thẳng vào kinh mạch vùng đầu, ý đồ trực tiếp đoạt xá hoặc cắn nuốt thần trí của kẻ địch.

Ngay khi sương máu chạm vào thức hải, một đoạn ký ức tàn khuyết mang theo oán niệm ngập trời tràn vào tâm trí Lâm Mặc. Trong ảo ảnh chớp nhoáng, hắn nhìn thấy một tế đàn khổng lồ xây bằng xương trắng, xung quanh là hàng ngàn tu sĩ mặc áo bào thêu hình đầu lâu đang quỳ lạy. Trên đỉnh tế đàn, ba chữ Huyết Cốt Môn viết bằng máu tươi chói lọi nhấp nháy trong màn đêm. Thông tin này khiến hô hấp của hắn đình trệ, bởi Huyết Cốt Môn chính là ma tông đã bị diệt môn từ ba trăm năm trước ở biên giới Nam Cương.

Ngươi muốn nuốt thần thức của ta, vậy để xem tà khí của ngươi có chịu nổi thứ này không.

Lâm Mặc lạnh lùng mấp máy môi, tay trái dứt khoát vỗ mạnh vào ngực áo. Từ trong vạt áo bào, một chiếc lá Tử Trúc khô héo được ép chặt từ lâu vỡ vụn ra. Đây không phải lá trúc bình thường, mà là vật chứa đựng một tia khí tức của Mộc Bản Nguyên do hắn cẩn thận thu thập suốt nhiều năm. Bột lá khô bay lên, được pháp lực mộc thuộc tính của hắn dẫn dắt, lập tức hóa thành một luồng thanh quang chói lọi bao phủ lấy toàn bộ vùng đầu. Sinh cơ thuần khiết và mãnh liệt của cội trúc ngàn năm chính là thiên địch khắc chế vạn tà.

Thanh quang vừa chạm vào sương máu liền phát ra tiếng xèo xèo như nước sôi hắt vào tuyết lạnh. Tàn hồn Huyết Cốt Môn phát ra một tiếng hét chói tai vang vọng trong thức hải Lâm Mặc, vội vã rút lui khỏi thái dương của hắn để tránh bị sinh cơ tịnh hóa thành hư vô. Đám sương đỏ chật vật lùi lại giữa không trung, ngưng tụ thành một quả cầu máu to bằng nắm tay, không ngừng co bóp đầy cảnh giác. Mặc dù mắt trái vẫn chìm trong mù lòa tạm thời, nhưng khóe miệng Lâm Mặc đã nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, tay phải gắt gao nắm chặt một xấp bùa chú mới, chuẩn bị cho thế trận tiếp theo.

Ngay khi sương máu tà ác luồn lách qua vết thương hở trên thái dương, một luồng khí lạnh lẽo như băng ngàn năm lập tức xông thẳng vào thức hải của Lâm Mặc. Không gian tinh thần vốn tĩnh lặng của hắn bỗng chốc cuộn trào sóng dữ, những hình ảnh tàn sát đẫm máu từ thời thượng cổ liên tục chớp lóe hòng xé rách ý chí kháng cự. Tàn hồn trong thanh kiếm gãy đã dốc toàn lực khởi động tà thuật đoạt xá, muốn mượn thân xác dung chứa mộc linh căn của hắn để trọng sinh. Đối mặt với áp lực nghiền ép từ một linh hồn vượt xa cảnh giới Trúc Cơ, Lâm Mặc không hề hoảng loạn mà đưa ra một quyết định cực kỳ mạo hiểm. Hắn chủ động thu hồi toàn bộ thần thức phòng ngự đang giăng ở vòng ngoài, mở toang cửa ngõ thức hải.

Hành động nhượng bộ này chính là một đòn nhử mạng đổi mạng. Tàn hồn ác kiếm nhận thấy hàng rào tinh thần của kẻ thù đột ngột sụp đổ liền không chút nghi ngờ, điên cuồng rút cạn phần hắc khí còn sót lại trên vách đá để tràn hết vào hốc mắt trái của Lâm Mặc. Khối sương mù đỏ sẫm hóa thành một bóng người gầy gò mang theo oán khí ngập trời, vươn móng vuốt quỷ dị nhắm thẳng tới bản ngã linh hồn đang co cụm ở trung tâm thức hải. Thế nhưng, ngay khi vuốt quỷ chạm vào ranh giới cuối cùng, một vầng sáng màu tím nhạt uy nghiêm từ trên cao bất ngờ giáng xuống.

Đó chính là hình chiếu của giọt Mộc Bản Nguyên đã dung hợp với cội Tử Trúc ngàn năm, vật chí bảo luôn ẩn sâu trong cội nguồn sinh mệnh của Lâm Mặc. Khí tức sinh cơ thuần khiết mang theo uy áp thượng cổ lập tức hóa thành một cái lồng giam bằng trúc tím, khóa chặt bóng người đỏ sẫm vào giữa. Tử dịch nhỏ xuống chạm vào sương máu, phát ra những tiếng xèo xèo hệt như tuyết đọng gặp kiêu dương, bốc lên từng luồng khói đen khét lẹt.

Tàn hồn ác kiếm phát ra một tiếng rít gào thê thảm mang theo sự phẫn nộ tột cùng. Nó lập tức nhận ra bản thân đã sập bẫy, vùng không gian thức hải này căn bản không phải nơi để đoạt xá mà là một lò luyện hóa tà ma. Không chút do dự, ác linh quyết đoán từ bỏ dã tâm nuốt chửng bản ngã của Lâm Mặc, lập tức thay đổi chiến thuật. Nó tự bạo một phần ba linh hồn đang bị giam giữ để phá vỡ lồng trúc tím, hóa thành hàng ngàn mũi kim máu liều mạng đâm ngược ra ngoài, định phá hủy huyệt Thần Đình trên trán đối thủ để mở đường tẩu thoát.

Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm.

Ngươi đã vào đây thì đừng hòng rút lui dễ dàng.

Tay phải hắn vung lên, một tấm Khốn Linh Phù vẽ bằng máu đầu quả tim đã được chuẩn bị sẵn từ trong tay áo bay ra, dán chặt lên chính hốc mắt trái đang rỉ máu của mình. Phù văn bùng sáng, kết hợp với mộc khí từ bên trong thức hải, tạo thành một tầng phong ấn vĩnh cửu chặn đứng đường lui của những mũi kim máu. Sự va chạm vặn xoắn giữa sinh cơ thuần khiết và tà khí rữa nát ngay tại cửa ngõ thần hồn đã tạo ra một cái giá vô cùng thảm liệt. Toàn bộ da thịt và xương cốt quanh nửa bên trái khuôn mặt Lâm Mặc lập tức mất đi sinh khí, biến thành một lớp mộc hóa xám xịt, sần sùi như vỏ cây khô.

Hắn lảo đảo lùi lại, vĩnh viễn mất đi một phần mười dung lượng thần thức, kéo theo từng cơn huyễn vựng đau đớn như búa bổ cạy xẻ vỏ não. Đổi lại, một phần tư căn nguyên của tàn hồn ác kiếm đã bị phong ấn chết cứng bên trong lớp vỏ mộc hóa kia, trở thành vật chứng chiến tích không thể chối cãi.

Thế nhưng, cục diện trong thạch thất lại vì sự điên cuồng của kẻ thù mà rẽ sang một hướng hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Thanh kiếm gãy cắm trên vách đất sau khi mất đi một phần linh hồn liền rung lên bần bật, thân kiếm rỉ sét nứt ra những khe hở đỏ rực như dung nham. Nó biết rõ không thể chiếm đoạt thân xác Lâm Mặc, cũng hiểu rằng nếu kéo dài thời gian sẽ bị mộc linh khí nơi đây dần dần mài mòn đến chết. Tàn hồn còn sót lại trong kiếm quyết định từ bỏ mọi mưu tính sinh tồn, dồn toàn bộ tà lực hóa thành một tia ô quang phóng vọt lên trần hầm.

Không nhằm vào Lâm Mặc, tia ô quang đó bẻ ngoặt quỹ đạo giữa không trung, lao thẳng xuống cái hố sâu hoắm nơi dịch đen vừa ăn mòn. Mục tiêu của nó chính là đoạn rễ chính yếu ớt của cội Tử Trúc đang thoi thóp đập từng nhịp bên dưới. Mũi kiếm gãy mang theo oán niệm đồng quy vu tận ghim phập vào giữa thân rễ vĩ đại, hung hăng cắt đứt một đường linh mạch đang vận chuyển linh khí mộc thuộc tính. Dư chấn từ cú đâm khiến toàn bộ ngọn Tử Trúc Lĩnh bên trên rung chuyển dữ dội, vô số bụi đất từ trần thạch thất đổ ào ào xuống như mưa rào. Nguy cơ diệt tộc thực sự lúc này mới giáng thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Mặc.

ên trong đã nhận ra thế cục đảo chiều. Lớp rỉ sét trên lưỡi kiếm bong tróc lả tả, toàn bộ thân kiếm nứt toác thành vô số mảnh vụn rớt xuống nền đất ẩm. Âm thanh kim loại vỡ vụn vang lên khô khốc. Từ cốt kiếm tàn tạ, một luồng hắc khí đặc sệt mang theo sát niệm ngập trời đột ngột bứt tốc lao ra. Nó dứt khoát cắt đứt mọi liên hệ với đoạn rễ Tử Trúc, hoàn toàn từ bỏ việc cắn nuốt linh mạch.

Hành động này vô cùng quả quyết, chứng tỏ trí linh của tàn hồn không hề thấp. Mục tiêu của đạo hắc khí không phải là nhục thân, mà là thức hải của tu sĩ Trúc Cơ. Lâm Mặc biến sắc, thần thức nhạy bén lập tức nhận ra đối thủ đã thay đổi chiến thuật từ thôn phệ sang đoạt xá. Tốc độ của tàn hồn xé rách không khí, tạo ra một vệt đen mờ ảo, trực tiếp lách qua khe hở phòng ngự của Lục Lăng Thuẫn.

Khoảng cách quá gần, không gian trong thạch thất lại chật hẹp. Lâm Mặc chỉ kịp dồn lực vào mũi chân, bẻ ngoặt nửa người sang phải để tránh đi tử huyệt Thần Đình ngay giữa trán. Phập một tiếng trầm đục vang lên. Đạo hắc khí hung hiểm không cắm vào trán mà đâm thẳng vào hốc mắt trái của hắn. Một cơn đau buốt óc xé rách màng nhĩ, kéo theo cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Hàng ngàn cây kim máu tà ác từ trong tàn hồn điên cuồng đâm ngược vào hệ thống thần kinh, mưu đồ phá nát lớp phòng tuyến cuối cùng để chui tọt vào thức hải. Tầm nhìn bên trái của Lâm Mặc nháy mắt nhuộm một màu đỏ quỷ dị, cảnh vật méo mó vặn vẹo. Thần thức hắn chấn động kịch liệt như bị búa tạ giáng xuống. Cái giá phải trả cho sự phản ứng chậm nửa nhịp này là con mắt trái tạm thời mù lòa, huyết dịch đen ngòm rỉ ra ròng ròng trên gò má.

"Dám mượn xác trọng sinh? Nằm mơ!"

Lâm Mặc gầm lên một tiếng nghẹn trong cổ họng, ngón trỏ tay phải dứt khoát miết mạnh lên vết thương trên hốc mắt. Hắn lấy chính huyết dịch mang theo linh lực đang trào ra làm mực, đầu ngón tay lưu chuyển pháp lực, vạch từng đường nét huyền ảo ngay trên mí mắt trái đang sưng tấy. Chỉ trong nửa nhịp thở sinh tử, một đạo Khốn Linh Phù dính đầy huyết tinh đã thành hình. Phù văn dán chặt lấy da thịt, gắt gao phong bế lối vào thức hải.

Kẻ địch vô cùng gian xảo, phát hiện đường tiến bị chặn đứng liền thay đổi ý đồ. Nó gào rít, định tự bạo một phần ba hồn phách để tạo ra xung kích, xé rách phù văn hòng tẩu thoát ra ngoài tìm túc chủ khác. Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc dậm mạnh chân xuống nền gạch vỡ. Hắn mượn lấy trận bàn tàn khuyết, kết nối thần thức với đoạn rễ Tử Trúc đang thoi thóp bên dưới hố sâu.

Một tia Mộc Bản Nguyên thuần khiết màu tím nhạt bị hắn cưỡng ép rút lên, men theo kinh mạch hội tụ thẳng vào hốc mắt. Tia sáng tím lam dung hợp hoàn mỹ vào nét vẽ của Khốn Linh Phù, khiến phù văn từ màu đỏ máu chuyển sang sắc tím huyền bí. Sinh cơ bừng bừng của mộc linh khí chính là thiên địch tuyệt đối khắc chế tà vật. Năng lượng thanh tẩy lan tỏa, lập tức gột rửa đi sự ô uế của những tơ máu tà ác đang cắm rễ.

Tiếng xèo xèo gay gắt vang lên, kèm theo đó là tiếng gào thét thê lương văng vẳng trong đầu Lâm Mặc rồi lịm dần. Tàn hồn bị Mộc Bản Nguyên ép khô sát khí, cuối cùng bị phong ấn triệt để. Nó hóa thành một nốt ruồi son u ám hình thanh kiếm nhỏ in hằn ngay dưới đuôi mắt trái của hắn. Lực lượng tà ác bị giam cầm, nhưng thỉnh thoảng vẫn giật lên từng hồi nhức nhối, trở thành một quả bom nổ chậm ghim thẳng vào nhục thân.

Trận chiến ngắn ngủi nhưng hung hiểm vạn phần kết thúc, để lại bầu không khí nồng nặc mùi máu tanh. Chưa kịp vận công điều tức để xoa dịu thần hồn, một biến cố mới lại hiện diện ngay trước mắt. Thanh kiếm gãy trên vách đất đã tan thành tro bụi, khiến kết cấu mảng tường đất xung quanh mất đi trụ đỡ. Từng tảng đất sét tơi xốp ầm ầm sụp lở, trôi tuột xuống đáy hố, tạo ra một đám bụi mù mịt.

Khi bụi bặm tản đi, phía sau mảng tường vừa sập để lộ ra một hốc tối tăm được lót bằng ngọc lưu ly chống ẩm. Nằm chỏng chơ giữa hốc đá là một vật chứng hoàn toàn mới, một cuộn thẻ tre đã ngả màu ố vàng, được buộc chặt bằng sợi tơ tằm băng giá. Nằm ngay bên cạnh cuộn thẻ tre là một khối lệnh bài bằng đồng thau cỡ nửa bàn tay, trên mặt chạm khắc hình một con rết sáu cánh đang há miệng nuốt trăng.

Ngay khi tiếp xúc với luồng linh khí ngoại giới, khối lệnh bài đồng thau đột nhiên rung lên bần bật. Bề mặt nó tự động sáng lên một vệt linh quang đỏ ối, các trận văn nhỏ li ti viền quanh con rết bắt đầu xoay tròn. Một luồng sóng âm trầm đục, mang theo chấn động đặc thù của truyền âm phù trận, lập tức xuyên thấu qua lớp đất đá và cấm chế của Tử Trúc Lĩnh, bắn thẳng lên bầu trời đêm.

Vị trí cấm địa cốt lõi của Lâm gia, nơi chứa đựng bí mật về Mộc Bản Nguyên, đã chính thức bị một thế lực bí ẩn định vị. Đáy mắt phải còn nguyên vẹn của Lâm Mặc xẹt qua một tia lạnh lẽo tột độ. Bàn tay đang rỉ máu của hắn vung lên, trực tiếp hút lấy cuộn thẻ tre và khối lệnh bài vào lòng bàn tay, chuẩn bị đối mặt với cơn bão táp sắp sửa ập đến.
0