Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 157: Bên Dưới Không Phải Xương Trắng

Đăng: 25/07/2026 12:58 3,761 từ 1 lượt đọc
Thanh âm va đập vào vách đá khô khốc, ban đầu chỉ là những tiếng gõ lạch cạch rời rạc. Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, chúng đã dung hợp, hóa thành từng đợt sóng phập phồng như nhịp tim của một con dã thú khổng lồ. Sóng xám nhạt cuộn lấy lớp sương mù lơ lửng, vặn xoắn thành vô số lưỡi đao gió siêu nhỏ rít gào quét ngang mặt đất.

Nơi lưỡi đao lướt qua, gạch đá dưới nền thạch thất không nứt vỡ theo cách thông thường. Chúng trực tiếp mủn ra, hóa thành một lớp bột mịn màng. Cấu trúc linh tính thổ nhưỡng vốn dùng để duy trì trận pháp bảo vệ nền hang bị tước đoạt triệt để. Từng sợi linh khí mỏng manh bốc hơi, để lại một mảng hoang vu tĩnh lặng.

Lâm Mặc biến sắc, lập tức vận sức dồn xuống lòng bàn chân, định đạp mạnh lùi về sau. Thế nhưng, không gian chật hẹp quanh tế đàn đã sớm bị một tầng khí tức hồng hoang lạnh lẽo phong tỏa. Ranh giới của những sợi xích sắt đứt gãy giờ đây ngưng tụ thành một bức tường vô hình, ép chặt khiến hắn không thể lùi xa hơn nửa bước.

Không vội lùi sâu vào góc chết, hắn vung tay phải lên. Cánh tay nay đã hóa thành mộc tủy khô cứng, các khớp ngón tay ma sát vào nhau phát ra tiếng cọt kẹt rợn người khi hắn nhanh chóng bắt quyết. Tốc độ ngưng tụ pháp lực giảm sút, nhưng sự chuẩn xác vẫn không hề sai lệch. Một tấm Thổ Thuẫn Phù bậc một trung phẩm giấu sẵn lập tức trượt từ tay áo ra ngoài.

Lá bùa bốc cháy phừng phực, tinh hoa thổ hệ tuôn trào, ngưng tụ thành một bức tường đất dày cộm chắn ngang trước mặt. Ánh sáng vàng sậm tỏa ra, mang theo dải trận văn phòng ngự kiên cố đan xen nhau. Cùng lúc, hắn quét mạnh chân trái, dùng mũi giày gạt nửa chiếc chìa khóa ngọc bích dưới đất nảy lên ngang ngực, chuẩn bị dùng tay trái thu hồi.

Ngay khi ngón tay hắn sắp chạm vào bề mặt xỉn màu, tiếng gõ dưới khe nứt sâu hoắm đột ngột thay đổi tiết tấu. Kẻ ẩn nấp rõ ràng sở hữu thần thức cực kỳ nhạy bén, đã tính toán trước quỹ đạo phòng thủ của hắn. Hắn không điều khiển đợt tấn công đâm sầm vào bức tường đất, mà dội ngược toàn bộ lực lượng lên trần hang.

Từ góc phản xạ hiểm hóc đó, luồng sức mạnh xám tro hội tụ thành một mũi khoan vô hình, xé rách không khí giáng thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Mặc. Đối phương đã mượn địa hình khép kín của thạch thất để bẻ cong quỹ đạo công kích. Bức tường kiên cố dưới đất lập tức mất đi mục tiêu cản phá, trở thành một chướng ngại vật hoàn toàn vô dụng.

Phát hiện sát cơ ập xuống từ tử huyệt, Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục trong cuống họng. Hắn cưỡng ép đảo ngược vòng chu thiên của Thanh Mộc Khuyết. Toàn bộ mộc linh lực dính dấp cặn bã hắc ám trong kinh mạch bị ép ngược lên đỉnh đầu, rót thẳng vào chiếc trâm cài tóc bằng gỗ mun.

Đây là kiện pháp khí bảo mệnh thượng phẩm duy nhất hắn còn giữ được nguyên vẹn. Chiếc trâm lóe sáng xanh lục chói lóa, bung tỏa thành một chiếc ô ảo ảnh. Những đường vân gỗ đan xen chằng chịt, tạo thành mạng lưới năng lượng che chắn khoảng không phía trên. Trận văn mộc hệ xoay tròn, nỗ lực sinh sôi để chống đỡ.

Mũi khoan xám tro va chạm mãnh liệt với chiếc ô gỗ. Không có tiếng nổ rung chuyển đất trời, chỉ có âm thanh cưa cắt rợn người vang lên liên hồi. Khí tức hệ Mộc vốn dồi dào sức sống, nay gặp sương mù hồng hoang liền héo úa, mục nát với tốc độ chóng mặt. Những đường vân trên ảo ảnh dần chuyển sang màu đen kịt.

Chỉ cầm cự được đúng hai nhịp thở, vật phẩm phòng ngự phát ra tiếng răng rắc giòn giã. Nó rạn nứt thành ba khúc, toàn bộ linh tính bên trong vỡ vụn, rơi lả tả xuống nền gạch ướt. Món đồ cốt lõi này đã hoàn toàn phế bỏ, cấu trúc bên trong bị xóa sổ vĩnh viễn, không còn bất cứ cơ hội nào để rèn đúc lại.

Tuy nhiên, khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã đủ để Lâm Mặc chộp lấy nửa chiếc chìa khóa. Vừa chạm vào bề mặt ngọc, một luồng khí lạnh buốt như băng tủy lập tức len lỏi qua lòng bàn tay, đâm thẳng vào thức hải. Cổ tự trên vật chứng chớp lóe, cưỡng ép thiết lập một sợi dây liên kết.

Nó thô bạo cắn nuốt một phần mười lượng thần hồn vốn đã cạn kiệt của hắn. Cái giá phải trả ập đến tức thì: màng nhĩ bên tai trái của Lâm Mặc hoàn toàn hoại tử, máu đen rỉ ra nhỏ giọt xuống vai áo. Ba huyệt đạo thái dương đồng loạt kết vảy xám, vĩnh viễn phong bế khả năng ngưng tụ thần thức tầm xa theo hướng bên trái.

Hắn lảo đảo lùi lại sát vách tường, tầm nhìn xuất hiện những vệt đen mờ ảo. Dưới đáy khe nứt, tiếng gõ bỗng nhiên im bặt. Sự tĩnh lặng đột ngột này mang theo sát cơ rùng rợn. Khối mầm non vảy rồng trên tế đàn dường như cảm nhận được chủ nhân của mảnh ngọc đã thay đổi.

Nó lập tức vươn những sợi rễ tàn tạ, vặn vẹo như hàng chục chiếc xúc tu đầy gai nhọn hướng thẳng về phía Lâm Mặc. Tệ hại hơn, luồng sương mù xám tro cũng đổi hướng, cuồn cuộn đổ dồn về góc phòng. Kẻ địch giấu mặt đã tương kế tựu kế, dùng chính món đồ này làm mồi nhử, biến hắn thành bia ngắm mới của toàn bộ sát trận.

Mũi khoan xám tro mang theo tử khí ngưng tụ đến mức tận cùng, xé rách không khí giáng thẳng xuống đỉnh đầu. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc cắn chặt răng, triệt để đảo ngược lộ tuyến vận hành của Thanh Mộc Khuyết. Mộc linh lực vốn sinh sôi nảy nở tức thì hóa thành một luồng khí tức khô héo, tịch mịch. Hắn không dùng luồng sức mạnh này để đón đỡ đòn đánh từ trên cao, mà đột ngột đẩy mạnh cánh tay phải đã hóa mộc tủy đập thẳng vào vách tường đất trước mặt.

Bức tường do Thổ Thuẫn Phù tạo ra vốn kiên cố là thế, dưới cú va chạm mang theo tử khí khô héo liền mất đi sự liên kết linh tính. Toàn bộ khối đất nổ tung thành một đám mây bụi vàng sậm, che khuất hoàn toàn tầm nhìn và phong tỏa thần thức thăm dò trong phạm vi hẹp. Mũi khoan xám tro mất đi mục tiêu khóa chặt, sượt qua vai trái của hắn, cắm phập xuống nền gạch. Một tiếng xèo xèo vang lên, gạch đá bị ăn mòn thành một vũng bùn lầy bốc mùi hôi thối. Đổi lại, lớp vỏ mộc tủy trên cánh tay phải của Lâm Mặc xuất hiện hàng loạt vết nứt sâu hoắm, cảm giác tê dại nhanh chóng lan tràn lên tận bả vai, triệt để cắt đứt liên hệ với thần kinh chưởng khống.

Mượn màn bụi đất che chở, bàn tay trái của hắn chuẩn xác vung lên, tóm gọn nửa chiếc chìa khóa ngọc bích đang lơ lửng. Vừa chạm vào bề mặt xỉn màu, một luồng hàn khí thấu xương lập tức truyền dọc theo cánh tay. Lâm Mặc không chút do dự, đem chút mộc linh lực nghịch chuyển còn sót lại ép thẳng vào bên trong vật chứng. Trận văn phong ấn cổ xưa trên mặt ngọc nhận được kích thích liền lóe lên ánh sáng xanh thẫm. Ánh sáng này không chói lóa, nhưng lại sinh ra một cỗ chấn động vô hình, bắt nhịp cộng hưởng với những mảnh vỡ trận văn của tế đàn đang nằm vương vãi dưới đất.

Từ sâu dưới đáy khe nứt, tiếng gõ cộc cộc bỗng nhiên khựng lại. Kẻ ẩn nấp dường như nhận ra mưu đồ mượn lực đả lực của đối phương, lập tức biến đổi chiến thuật. Nó hiểu rõ nếu để Lâm Mặc thành công kích hoạt tàn trận, thế cục sẽ vuột khỏi tầm tay. Sương mù xám tro vốn đang ngưng tụ thành đao phong liền tản ra, hóa thành vô số sợi tơ mỏng dính bám chặt lên các mảnh vỡ trận văn trên mặt đất. Thay vì tiếp tục công kích nhục thân, kẻ địch chuyển sang phong tỏa linh khí, dùng tử khí ăn mòn sự liên kết giữa chìa khóa ngọc và nền tế đàn.

"Kẻ hèn mọn... dám trộm lấy căn nguyên..."

Một giọng nói khàn đặc, không rõ nam nữ, vang lên trực tiếp trong thức hải Lâm Mặc. Âm thanh mang theo uy áp vặn vẹo, tựa như vô số móng vuốt cào xé lên màng nhĩ, ép buộc hắn phải buông bỏ vật trong tay. Trùng kích thần thức ập đến khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi, linh lực trong kinh mạch bắt đầu xuất hiện dấu hiệu đình trệ.

Lâm Mặc sắc mặt trắng bệch, đầu óc ong lên từng hồi nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo dị thường. Hắn biết rõ nếu buông tay lúc này, nửa chiếc chìa khóa sẽ bị sương xám nuốt chửng. Quát khẽ một tiếng trong cuống họng, hắn dứt khoát mượn lực đẩy từ cú đập vách tường khi nãy, lao nhào về phía trước. Hắn vung tay trái, ấn mạnh mặt chìa khóa đang phát sáng vào ngay gốc của sinh vật hình vảy rồng đang co cụm trên bệ đá.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, mộc khí tinh thuần từ mầm non tử trúc bùng nổ, va chạm kịch liệt với tử khí phong tỏa. Sóng xung kích hất văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách đá phía sau. Cú va chạm khiến lồng ngực hắn bế khí, nhưng ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm vào trung tâm tế đàn.

Nửa chiếc chìa khóa ngọc bích đã cắm ngập vào lớp vỏ vảy rồng, dung hợp làm một. Từ vết nứt giao điểm, một khe hở không gian nhỏ bằng mắt kim xuất hiện, tỏa ra mùi hương linh dược nồng đậm đến mức làm cho sương xám xung quanh phải lùi lại ba thước. Tuy nhiên, cái giá phải trả là toàn bộ cánh tay phải của hắn đã hoàn toàn hóa đá, màu xám tro lan tận xương quai xanh, khiến hắn mất đi một nửa khả năng chiến đấu.

Mũi khoan xám tro lao xuống mang theo hàn ý thấu xương, trực tiếp nhắm vào mi tâm Lâm Mặc. Không thể né tránh trong không gian bị phong tỏa, hắn cắn chặt răng, dứt khoát buông bỏ việc duy trì bức tường đất phía trước. Một tia thần thức cuối cùng được rút ra, rót thẳng vào cây trâm cài tóc bằng gỗ đào xỉn màu giấu trong búi tóc. Đây là Dưỡng Hồn Trâm, pháp khí phòng ngự thần hồn duy nhất mà gia tộc cấp phát cho trưởng lão Dược Viên. Bề mặt cây trâm lập tức bùng lên một quầng sáng xanh lục nhạt, hóa thành một chiếc ô nhỏ che chở thức hải mỏng manh của hắn.

Mũi khoan xám va chạm mãnh liệt với chiếc ô ánh sáng, không tạo ra tiếng nổ đinh tai mà chỉ có âm thanh xèo xèo như nước sôi dội vào tuyết lạnh. Quầng sáng xanh lục kịch liệt chớp giật, mài mòn từng luồng tử khí tà ác đan xen trong đòn tấn công. Chỉ trụ được đúng ba nhịp thở, Dưỡng Hồn Trâm phát ra một tiếng rắc khô khốc rồi vỡ vụn thành bột mịn, rớt lả tả xuống vạt áo. Mất đi pháp khí bảo mệnh, dư chấn của luồng thần thức tà dị vẫn tràn thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Tầm nhìn của hắn lập tức tối sầm lại, hai mắt vằn lên những tia xám ngoét, thính giác rơi vào trạng thái ù đặc.

Cái giá đắt đỏ này lại đổi lấy cho hắn một phần mười cái chớp mắt quý giá. Lợi dụng khoảnh khắc thân thể rơi vào trạng thái cứng đờ, bàn tay trái của hắn đã vung tới, tóm gọn nửa chiếc chìa khóa ngọc bích giữa không trung. Ngay khi vật chứng chạm vào da thịt, một đoạn trận văn cổ xưa trên chìa khóa bỗng truyền ra hơi ấm nhàn nhạt. Lâm Mặc không lùi bước mà mượn đà lao tới, đâm thẳng tay trái cầm chìa khóa vào lõm đá trên bệ tế đàn tàn tạ. Hắn muốn dùng vật này làm lõi, cưỡng ép kích hoạt tàn trận hệ Mộc để mượn lực phản kích.

Kẻ ẩn nấp dưới khe nứt lập tức nhận ra ý đồ mượn thế trận pháp của đối thủ. Tiếng gõ cộc cộc dưới đáy vực đột ngột dừng hẳn, kéo theo đó là sự thay đổi chiến thuật triệt để. Một luồng thần niệm lạnh lẽo, khàn đục truyền thẳng vào tâm trí Lâm Mặc.

Sâu kiến Luyện Khí, giao ra vật đó, bổn tọa ban cho ngươi cái chết vẹn toàn.

Lời uy hiếp vừa dứt, toàn bộ sương mù xám tro đang bao phủ thạch thất liền phân tách. Chúng hóa thành hàng chục sợi tơ mỏng dính, đan chéo nhau bám chặt lấy bề mặt bệ đá. Những sợi tơ này mang theo đặc tính ăn mòn linh khí cực mạnh, trực tiếp phong tỏa khe cắm chìa khóa và bủa vây tay trái của Lâm Mặc.

Hắn khựng lại, tay trái cầm chìa khóa ngọc bích bị một lớp màng xám dẻo quẹo chặn đứng cách lõm đá chỉ nửa thốn. Pháp lực rót vào chìa khóa giống như bùn nhão đổ xuống biển, lập tức bị tơ xám cắn nuốt sạch sẽ. Kẻ địch đang muốn vây hãm, dùng cảnh giới cao hơn để từ từ bào mòn chút linh lực Luyện Khí ít ỏi của hắn. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia quyết tuyệt.

Tử khí phong tỏa linh lực, nhưng sẽ không phản ứng với một khúc mộc tủy đã chết.

Nghĩ là làm, Lâm Mặc thu hồi toàn bộ pháp lực đang phát tán, vung mạnh cánh tay phải đã biến dị lên. Phần chi thể khô quắt này hiện tại hoàn toàn không mang theo bất kỳ tia linh lực nào, giống hệt một cành cây mục nát. Hắn dùng hai ngón tay mộc tủy kẹp chặt lấy đầu chìa khóa ngọc bích từ tay trái, sau đó đâm thẳng vào lớp màng xám. Cánh tay khô cứng xuyên qua lớp phong tỏa một cách dễ dàng, quả nhiên không hề kích hoạt phản ứng cắn nuốt của tử khí. Hắn dùng sức mạnh vật lý thuần túy, ép chặt chìa khóa vào khe hở trên bệ đá.

Một tiếng rắc chói tai vang lên khi khớp ngón tay phải của Lâm Mặc chịu áp lực quá lớn, trực tiếp gãy gập rồi vỡ vụn thành những mảnh gỗ vụn. Sự hy sinh một phần thân thể đã mang lại hiệu quả mang tính bước ngoặt. Nửa chiếc chìa khóa ngọc bích cắm chặt vào lõm đá, khớp nối hoàn hảo với tàn trận hệ Mộc bên dưới. Trận văn trên bệ đá vốn mờ mịt bỗng bừng sáng, kết nối trực tiếp với linh mạch sơ cấp của Tử Trúc Lĩnh.

Một luồng linh quang màu lục bảo mang theo khí tức sinh mệnh nguyên thủy bạo phát, quét ngang qua thạch thất. Ánh sáng này không có tính sát thương vật lý, nhưng lại mang theo sinh cơ cuồn cuộn, hung hăng thiêu rụi toàn bộ mạng lưới tơ xám đang bám trên bệ đá. Những tiếng xèo xèo chói tai vang lên liên tục khi tử khí bị mộc linh lực tinh thuần thanh tẩy, ép luồng sương xám phải co rút ngược trở lại khe nứt tăm tối. Cục diện giằng co bị phá vỡ, nhưng dư chấn từ việc cưỡng ép khởi động trận pháp đã làm biến đổi hoàn toàn cấu trúc không gian trong căn hầm đá.

Luồng tơ xám tựa như giòi trong xương, điên cuồng cắn nuốt thanh mộc linh lực trên cánh tay trái của Lâm Mặc. Lớp da thịt quanh cổ tay hắn xám xịt lại, tỏa ra mùi hôi thối của tử khí tàn phá sinh cơ. Dưỡng Hồn Trâm đã vỡ nát, thần hồn truyền đến cơn đau nhói như bị vô số kim châm liên tục khuấy động, nhưng hắn gắt gao cắn chặt khớp hàm không để bật ra tiếng rên rỉ. Nửa chiếc chìa khóa ngọc bích chỉ cách lõm đá trên bệ tế đàn không tới nửa thốn, lại bị một mạng lưới tơ xám dệt thành vách ngăn gắt gao chặn đứng. Kẻ tự xưng bổn tọa ẩn nấp dưới đáy khe nứt đang dùng thủ pháp tróc nã cực kỳ xảo quyệt, ý đồ bòn rút cạn kiệt pháp lực trước khi đoạt lấy vật chứng.

Lâm Mặc hiểu rõ thế giằng co này kéo dài thêm ba nhịp thở, toàn bộ cánh tay trái sẽ triệt để phế bỏ. Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết tuyệt, không tiếp tục dồn linh lực vào tay trái để chống đỡ mà chủ động thu hồi phòng ngự. Cùng lúc đó, cánh tay phải đã hóa thành mộc tủy khô cứng bất ngờ vung lên, hung hăng đập mạnh vào mép bệ đá. Hắn vận chuyển công pháp, chủ động kích phát một tia khí tức của Tử Trúc Linh Dịch đang lẩn khuất trong kinh mạch tay phải, ép luồng sinh cơ mộc hệ tinh thuần nhất bùng nổ ra ngoài không khí.

Hương thơm ngai ngái của linh dược ngàn năm vừa tràn ra, tiếng hừ lạnh mang theo sự tham lam tột độ từ dưới khe nứt lập tức dội lên. Kẻ địch quả nhiên mắc bẫy, bản năng tu luyện mách bảo lão ta giá trị của luồng sinh cơ này vượt xa nửa chiếc chìa khóa ngọc tàn khuyết. Đám tơ xám đang quấn lấy tay trái Lâm Mặc đột ngột đổi hướng, phân tách thành hàng trăm sợi tua rua sắc nhọn bỏ qua chìa khóa, điên cuồng lao về phía cánh tay mộc tủy bên phải để cắn nuốt. Lực cản trên chìa khóa ngọc bích nháy mắt suy giảm hơn phân nửa.

Chỉ chờ có vậy, Lâm Mặc lật cổ tay trái, kẹp chặt một tấm Liệt Hỏa Phù bậc một thượng phẩm dán thẳng lên bề mặt chìa khóa ngọc. Hắn không dùng bùa để tấn công tơ xám, mà trực tiếp mượn hỏa linh khí thiêu đốt tàn dư mộc hệ trên trận văn phong ấn của lõm đá. Ngũ hành tương sinh tương khắc, hỏa diễm bùng lên chạm vào mộc khí lập tức tạo ra một vụ nổ nhỏ. Áp lực từ ngọn lửa xé rách hoàn toàn mạng lưới tơ xám đang rệu rã. Mượn lực đẩy từ vụ nổ, hắn dồn toàn bộ sức lực còn lại ấn mạnh nửa chiếc chìa khóa vào sâu trong lõm đá.

Một tiếng cạch khô khốc vang lên, khớp ngàm cơ quan chuẩn xác ăn khớp vào nhau. Thế nhưng, cái giá phải trả cho sự liều lĩnh này không hề nhỏ. Làn sóng phản chấn từ vụ nổ hòa cùng dư độc của tơ xám quét ngược lên tay trái Lâm Mặc. Lớp da thịt trên ngón trỏ và ngón giữa của hắn bị tước đi lớp màng bảo vệ, nháy mắt thối rữa rồi bong tróc từng mảng lớn. Lộ ra bên dưới không phải xương trắng, mà là hai đốt ngón tay đã bị hắc hóa thành màu chì tăm tối. Cảm giác xúc giác tại hai ngón tay này hoàn toàn biến mất, mạch máu vĩnh viễn khô cạn.

Chìa khóa ngọc bích vừa yên vị, toàn bộ trận văn trên tế đàn đột ngột đảo ngược chiều quay. Âm thanh gầm gừ dưới khe nứt sâu hoắm bỗng chốc im bặt, thay vào đó là tiếng xích sắt va chạm đinh tai nhức óc kéo dài từ tầng sâu nhất của lòng đất. Từ trong rãnh nứt trung tâm, một cỗ quan tài bằng đồng thau phủ kín rêu xanh chậm rãi trồi lên. Lớp bùn đất ngàn năm rơi lả tả xuống nền gạch gạch ướt sũng. Nắp quan tài không đóng kín, mà hé mở một khe hở bằng hai ngón tay, tỏa ra hàn khí thấu xương.

Từ trong khe hở u tối đó, một bàn tay gầy gò bọc trong lớp băng vải tẩm máu đen thình lình thò ra, bám chặt lấy mép đồng thau. Một khối ngọc bài hình lục giác mang theo sát khí ngập trời bị ném mạnh ra ngoài, lăn lông lốc rồi dừng ngay sát chân Lâm Mặc. Trên mặt ngọc bài khắc rõ ràng hai chữ Tru Diệt bằng cổ văn đỏ chót, từng nét chữ như đang rỉ máu.

"Dám dùng hỏa phù phá vỡ Tỏa Hồn Trận của bổn tọa, tiểu bối Lâm gia, ngươi đáng chết."

Thanh âm khàn đục vang vọng trong thạch thất, mang theo uy áp vượt xa Trúc Cơ sơ kỳ, ép thẳng lên thức hải vừa bị thương tổn của Lâm Mặc. Khối ngọc bài Tru Diệt trên mặt đất lập tức tỏa ra ánh sáng đỏ rực, ngưng tụ thành một vòng sát trận phong tỏa toàn bộ linh khí xung quanh. Sương mù xám tro vốn đang tan đi lại mượn nhờ huyết quang từ ngọc bài, hóa thành hàng ngàn mũi châm độc lơ lửng giữa không trung, đồng loạt chĩa thẳng mũi nhọn về phía ấn đường của thanh niên.
0