Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 168: Cánh Tay Hoại Tử Của Tân

Đăng: 26/07/2026 14:39 3,502 từ 1 lượt đọc
âm tà rít gào quanh thân Tử Trúc triệt để câm bặt. Lâm Mặc không chần chừ thêm nửa nhịp, mũi chân điểm nhẹ lên nền đất tơi xốp, thân ảnh xẹt qua màn sương mỏng lướt đến bên cạnh vị trưởng lão. Hắn vung tay phải bóp nát một viên Băng Tâm Đan, hóa dược lực thành một luồng sương lạnh buốt áp thẳng vào hốc mắt đang rỉ dịch nhầy của đối phương. Luồng khí lạnh xèo xèo bốc khói khi chạm vào tàn dư tà khí, tạm thời phong bế huyết mạch đang cuộn trào, ngăn không cho thứ kịch độc xám xịt kia ăn sâu vào thức hải.

"Đừng hao phí linh lực cho lão phu, lo giữ lấy thứ kia!" Đại trưởng lão khàn giọng gầm lên, bàn tay khô héo gạt phắt tay Lâm Mặc ra. Độc nhãn còn lại của lão trợn trừng, gân máu nổi vằn vện chỉ thẳng vào khối tinh thể xám đục đang bị ghim chặt giữa thân trúc. Lớp vỏ Tử Trúc ngàn năm vốn kiên bích thanh cao nay nứt nẻ từng mảng. Rễ cây bên dưới truyền lên những trận run rẩy bần bật như người phàm trúng phải hàn độc, kéo theo toàn bộ linh khí trong Dược Viên số một chấn động dữ dội.

Lâm Mặc thu hồi mộc linh lực, ánh mắt ngưng trọng dời về phía khối tinh thể. Cứ ngỡ tà vật đã bị phù văn nổ nát phong ấn hoàn toàn, nhưng khi hắn ngưng tụ thần thức đảo qua, sắc mặt lập tức trầm xuống. Bên trong khối tinh thể to bằng nắm tay ấy, vô số sợi tơ máu li ti đang điên cuồng bện lại với nhau, tạo thành hình dáng một con tà rết sáu cánh thu nhỏ. Nó không hề vùng vẫy thoát ra, mà lại há cái miệng đầy răng cưa bắt đầu gặm nhấm chính những mảnh vỡ phù văn đang giam giữ nó.

Đáng sợ hơn, thông qua mạng lưới mạch rễ của Tử Trúc, khối thạch tà này đang liên tục thút lấy tia sinh cơ mộc thuộc tính tinh thuần nhất để làm chất dinh dưỡng lột xác. Lâm Mặc cắn chặt răng, lật tay rút ra một thanh đoản kiếm bằng ngọc bích cấp hai hạ phẩm. Hắn biết rõ nếu dùng pháp thuật oanh kích lúc này sẽ làm nát cả cội nguồn linh mạch. Không còn cách nào khác, nam nhân dồn ba thành chân nguyên vào thân kiếm, nhắm thẳng vào lớp vỏ trúc xung quanh khối tinh thể, dứt khoát khoét sâu xuống ba tấc gỗ.

Nhựa trúc đen ngòm trào ra như máu tươi, kèm theo một tiếng vù vù bi thương vang vọng từ sâu trong lòng đất, tựa như tiếng kêu gào của hàng vạn sinh linh nương tựa vào mỏ linh mạch này. Mũi kiếm ngọc bích lách qua khe hở, mượn lực bẩy mạnh khối tinh thể cùng một mảng lõi gỗ Tử Trúc văng ra ngoài. Ngay khoảnh khắc khối tà thạch rời khỏi thân cây, bề mặt thanh đoản kiếm ngọc bích lập tức xuất hiện vô số vết rạn nứt chân chim, linh quang vụt tắt, triệt để trở thành một thanh phế khí.

Khối tà thạch rơi vào không trung, nhiệt độ xung quanh liền giảm mạnh, sương giá đóng băng trên từng ngọn linh thảo. Lâm Mặc tung ra một tấm Phong Linh Phù, hóa thành một lớp màng ánh sáng vàng quấn chặt lấy vật thể nọ trước khi nó chạm đất. Hắn lùi lại hai bước, sắc mặt tái nhợt vì chân nguyên tiêu hao quá độ, nhưng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào vật chứng vừa thu hoạch được.

"Gia chủ, vật này tuyệt đối không phải tà khí do yêu thú ngưng tụ." Đại trưởng lão lảo đảo tựa lưng vào vách đá, hơi thở mỏng manh như tơ, dùng chút sức tàn đứt quãng bẩm báo. "Lúc một tia phân hồn của ta va chạm với nó để kích nổ pháp khí, ta nhìn thấy một tòa tế đàn hắc thạch. Bọn chúng không chỉ muốn hủy diệt Tử Trúc linh mạch, mà đang mượn cây đại thụ căn cơ của gia tộc ta để làm trận nhãn, nuôi dưỡng một thứ đồ án truyền tống vượt không gian."

Lời lão vừa dứt, tấm Phong Linh Phù bọc ngoài khối tinh thể bỗng nhiên bốc cháy thành ngọn lửa màu lục thảm hại. Lớp màng ánh sáng vàng vỡ nát, để lộ ra khối thạch tà xám đục nay đã chuyển sang màu đỏ ối như máu bầm. Từ bề mặt thạch tà, một giọt chất lỏng sền sệt rỏ xuống nền đất cấm địa. Đất đai vừa tiếp xúc với chất lỏng lập tức sôi sục, linh khí ngũ hành trong phạm vi ba trượng nháy mắt bị rút cạn, mặt đất nứt toác ra tạo thành một rãnh sâu bốc lên mùi hôi thối của thi ma.

Mũi kiếm ngọc bích lách qua khe hở của lớp vỏ cây, thành công bẩy khối tinh thể xám đục văng ra ngoài không trung. Ngay khoảnh khắc mất đi điểm tựa từ thân trúc, con tà rết sáu cánh bên trong dường như cảm nhận được nguy cơ đứt đoạn sinh cơ. Nó đình chỉ việc cắn nuốt phù văn, sáu chiếc cánh mỏng dính đầy dịch đen đột ngột rung lên bần bật. Khối tinh thể vốn đang rơi tự do bỗng khựng lại giữa không trung, sau đó mượn lực từ tà khí tản mát xung quanh lao vút xuống mặt đất tơi xốp của dược viên. Nếu để thứ này chạm vào bùn đất, nó sẽ lập tức mượn hệ thống rễ ngầm để lẩn trốn vào sâu trong linh mạch.

Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, thân hình không lùi mà tiến. Hắn tuyệt đối không đưa tay bắt lấy khối tà thạch, mà tay trái vung lên, ném ra một chiếc hộp gỗ màu tím sẫm. Đây là Tỏa Linh Hạp được chế tác từ lõi Tử Trúc trăm năm, bên trong khắc sẵn ba đạo Tụ Khí Trận nhằm cách tuyệt linh lực ngoại giới. Nắp hộp mở toang, Lâm Mặc phóng xuất một luồng thần thức hóa thành sợi dây vô hình, quấn chặt lấy khối tinh thể đang lao xuống, cưỡng ép kéo nó văng ngược vào trong hộp gỗ. Một tiếng lạch cạch vang lên, nắp hộp đóng sập lại, tạm thời cắt đứt sự liên kết giữa tà rết và địa mạch.

Thế nhưng, Lâm Mặc chưa kịp thở phào thì biến cố phát sinh. Con tà rết bên trong sát cơ nhạy bén, lập tức nhận ra Tỏa Linh Hạp cũng mang mộc thuộc tính giống hệt cội Tử Trúc. Thay vì phá vỡ vách hộp, nó há miệng phun ra toàn bộ lượng nhựa trúc đen ngòm vừa hút được ban nãy. Dịch đen mang theo thi độc cực kỳ đậm đặc nháy mắt dung nhập vào thành hạp. Những trận văn cách âm và khóa linh khắc bằng chu sa bên trong Tỏa Linh Hạp xèo xèo bốc khói, nhanh chóng bị tà khí đồng hóa. Bề mặt chiếc hộp gỗ tím sẫm nổi lên vô số đường gân đen ngòm, phình to ra như một khối u ác tính sắp sửa bạo liệt.

Đại trưởng lão ôm lấy một bên mắt rỉ máu, gào lên khàn đặc: "Nó đang mượn mộc khí của pháp khí để thi triển Mộc Độn, mau hủy cái hộp!"

Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, ép buộc bản thân phải giữ bình tĩnh trước áp lực cực độ. Hắn hiểu rõ dùng mộc để nhốt tà mộc lúc này chẳng khác nào dâng thêm chất dinh dưỡng cho đối phương. Nam nhân quyết đoán vỗ mạnh vào túi trữ vật, lôi ra một tấm Hỏa Xà Phù bậc hai hạ phẩm. Thay vì ném bùa chú vào kẻ địch, hắn lại dán thẳng tấm phù màu đỏ rực lên mặt ngoài của Tỏa Linh Hạp đang lơ lửng trước ngực. Đồng thời, tay phải hắn bấm quyết, triệt để cắt đứt quyền khống chế của bản thân đối với chiếc hộp gỗ.

Lấy mộc sinh hỏa, phần thiên luyện tà.

Lâm Mặc gầm lên một tiếng, điên cuồng rót linh lực vào Hỏa Xà Phù. Chiếc Tỏa Linh Hạp vốn dĩ là pháp khí vây khốn nay bị biến thành củi đốt, cung cấp mộc linh khí tinh thuần nhất để kích phát uy lực của hỏa phù. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên dữ dội, không hóa thành hình rắn mà cuộn tròn lại thành một quả cầu lửa đặc sệt, thiêu đốt chiếc hộp từ ngoài vào trong. Lửa lớn gặp mộc linh khí dồi dào liền bộc phát ra nhiệt lượng kinh nhân, trực tiếp nung chảy lớp dịch đen chứa thi độc trước khi nó kịp ăn thủng lớp vỏ ngoài.

Bên trong quả cầu lửa, một tiếng rít the thé xuyên thấu màng nhĩ vang lên. Khối tinh thể xám đục bị nhiệt lượng ép tới mức nứt nẻ, con tà rết quằn quại cuộn mình lại, không cách nào thi triển mộc độn trốn thoát. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho quyết định dùng pháp khí làm lò thiêu này không hề nhỏ. Sợi thần thức mà Lâm Mặc dùng để khóa chặt khối tinh thể ban nãy chưa kịp thu hồi đã bị ngọn lửa luyện hóa cùng với chiếc hộp. Thức hải của hắn truyền đến một trận đau đớn xé rách, khiến toàn bộ cánh tay trái lập tức tê rần, mất đi tri giác. Kinh mạch từ bả vai xuống đến đầu ngón tay sưng tấy, co rút lại, chí ít trong nửa năm tới không thể cầm nắm hay điều khiển hỏa hầu luyện đan.

Chiếc Tỏa Linh Hạp cháy rụi thành tro, rơi lả tả xuống mặt cỏ. Giữa đống tàn tro tản mác mùi khét lẹt, khối tinh thể xám đục đã bị nung chảy và đông đặc lại thành một viên xỉ lưu ly trong suốt. Con tà rết sáu cánh bên trong đã hoàn toàn chết cháy, biến thành một nhúm than đen sì. Thế nhưng, điều khiến ánh mắt Lâm Mặc ngưng trọng không phải là xác con tà vật, mà là thứ nó vừa nôn ra trong cơn giãy giụa cuối cùng. Nằm chỏng chơ bên cạnh viên xỉ lưu ly là một nửa mảnh ngọc giản màu huyết dụ, bề mặt lờ mờ hiện lên hình khắc một tòa tế đàn được bện từ vô số rễ cây khô héo.

Mũi kiếm ngọc bích lách qua khe hở, bẩy mạnh khối tinh thể xám đục ra khỏi thân cây. Lâm Mặc vung tay trái, một chiếc Tỏa Linh Hạp đúc từ thiết mộc ngàn năm mở toang đón lấy tà vật, nắp hộp sập xuống đánh một tiếng trầm đục. Ngay tức khắc, hắn cắn nát đầu ngón tay, dùng tinh huyết vẽ nhanh một đạo Hỏa Xà Phù dán chặt lên mặt trên phong ấn. Ngọn lửa đỏ rực mang hình dáng một con hỏa xà lập tức bùng lên, cuộn xiết lấy chiếc hộp, điên cuồng thiêu đốt tà khí đang rỉ ra từ các khe hở.

Từ bên trong Tỏa Linh Hạp, một tiếng rít chói tai vang lên như kim loại cọ xát vào nhau. Con tà rết sáu cánh không hề hoảng loạn trước hỏa công, ngược lại, nó lập tức ngừng việc đâm húc ngu ngốc vào vách hộp. Xuyên qua lớp thiết mộc đang nóng rực, Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng một luồng thần thức lạnh lẽo đang dò xét bám lấy ngọn lửa. Tà vật thình lình há miệng, không phun kịch độc phòng ngự mà nhả ra vô số sợi tơ mộc khí cướp được từ cội Tử Trúc ban nãy.

Những sợi tơ xanh biếc mang theo sinh cơ bừng bừng vừa chạm vào hỏa xà liền bốc cháy dữ dội, làm ngọn lửa phình to gấp ba lần. Lâm Mặc nhíu mày, định rút bớt linh lực duy trì bùa chú thì đã muộn. Đây chính là mồi nhử của tà rết có linh trí cực cao này. Lợi dụng khoảnh khắc ngọn lửa mất kiểm soát do cắn nuốt mộc khí, tà vật nén toàn bộ thi độc xám xịt thành một giọt chất lỏng đặc quánh, bắn thẳng vào mắt trận của Hỏa Xà Phù.

Bề mặt lá bùa cấp hai vang lên tiếng xèo xèo ghê rợn, ngọn lửa đỏ tươi tức khắc chuyển sang màu đen kịt mang theo mùi ôi thiu của xác chết. Tỏa Linh Hạp rung lên bần bật, những đường vân phong ấn mạ vàng trên nắp hộp bắt đầu nứt nẻ, bong tróc từng mảng. Tà rết đang mượn chính ngọn lửa hắc ám này để thi triển Mộc Độn, ý đồ dung nhập tàn thể vào hệ thống rễ cọc của Tử Trúc ngay dưới chân Lâm Mặc.

"Nằm mơ!"

Lâm Mặc gầm nhẹ một tiếng, dứt khoát đưa ra một quyết định tàn nhẫn. Hắn thu hồi toàn bộ linh lực phòng ngự trên bàn tay trái, trực tiếp dùng da thịt nắm chặt lấy bề mặt chiếc hộp đang rực cháy ngọn lửa độc. Mười ngón tay hắn tuôn trào Tử Trúc Linh Dịch thuần khiết nhất được chắt lọc từ Đan Điền, tạo thành một lớp màng bọc xanh biếc ép ngược ngọn lửa đen vào trong hộp.

Tiếng thịt nướng cháy khét vang lên rợn người giữa màn đêm tĩnh mịch. Lớp da và cơ trên hai ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay trái Lâm Mặc bốc hơi trong chớp mắt, lộ ra phần xương đốt ngón tay trắng dã. Luồng thi độc dung nhập vào tủy xương khiến hai lóng xương này lập tức chuyển sang màu đen nhánh, vĩnh viễn hoại tử và mất đi cảm giác. Cơn đau thấu tủy truyền thẳng lên thức hải, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh lẽo không gợn sóng, tiếp tục gia tăng áp lực phong ấn.

Đổi lại cái giá tàn khốc ấy, lớp linh dịch đã thành công vá lại trận văn Tỏa Linh Hạp, dập tắt ngọn lửa độc và ép tà rết rơi vào trạng thái tĩnh mịch hoàn toàn. Khối thiết mộc trong tay Lâm Mặc giờ đây đã biến dạng, nóng rực và tỏa ra luồng hàn khí quỷ dị. Hắn vừa định thở phào, một biến số mới lại xuất hiện từ sâu dưới lòng đất.

Dư âm từ cú chấn động linh lực vừa rồi đã làm sụp lở lớp đất tơi xốp dưới gốc Tử Trúc ngàn năm. Trong cái hố sâu hoắm vừa lộ ra, xen lẫn giữa những rễ cây đan chéo, là một mảnh trận bàn làm từ xương sọ người. Trận bàn này đã cắm rễ vào linh mạch từ bao giờ, bề mặt nó đang hấp thụ từng giọt nhựa trúc đen ngòm rỉ ra từ thân cây, chậm rãi phác họa nên một đồ án truyền tống trận đỏ rực.

Cơn đau thấu tủy truyền từ hai đốt ngón tay trái trơ xương đen nhánh tắp lự xông thẳng lên thức hải, nhưng Lâm Mặc không hề nới lỏng vòng vây. Hắn gồng cứng khớp hàm, dồn ép sáu thành chân nguyên mộc thuộc tính còn sót lại trút thẳng vào Tỏa Linh Hạp. Chiếc hộp bằng huyền thiết vốn lạnh lẽo nay bùng phát hắc hỏa hừng hực, điên cuồng thiêu đốt lớp linh lực hộ thể mỏng manh của hắn. Tà rết sáu cánh bên trong khối tinh thể đã nhận ra không gian giam cầm thay đổi, lập tức vứt bỏ việc gặm nhấm phù văn. Nó cuộn tròn thân thể, mượn nhờ tàn dư mộc khí vừa hút được để thi triển Mộc Độn, hóa thành một làn khói độc định chui tọt qua khe hở nắp hộp.

Nhận thấy khe hở sắp bị đóng kín, tà linh xảo quyệt bất ngờ đổi hướng công kích. Thay vì xông ra ngoài bằng vũ lực, làn khói độc đột ngột phân tách thành hàng chục sợi tơ đen, mượn sự liên kết của thi độc đang bám trên phần xương hoại tử của Lâm Mặc để xâm nhập ngược vào kinh mạch hắn. Nó muốn dùng chính thân thể tu sĩ Trúc Cơ làm cầu nối, tiếp tục bòn rút sinh cơ của cội Tử Trúc phía sau lưng. Cảm nhận được một cỗ hàn ý mang theo tử khí nhơm nhớp men theo huyết mạch lan tràn, Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng. Hắn không lùi bước để cắt đứt liên kết, mà trực tiếp đâm mạnh phần góc nhọn của Tỏa Linh Hạp xuống nền đất tơi xốp, ghim chuẩn xác vào một mắt trận của Tụ Linh Trận.

"Mượn thế ép mộc, trận chuyển sát cơ!"

Lâm Mặc quát khẽ, tay phải vung lên đánh ra ba tấm Trấn Tà Phù cấp hai dán chặt lên nắp hộp. Đồng thời, hắn chủ động rút cạn linh lực phòng ngự ở toàn bộ cánh tay trái, mặc cho thi độc cắn nuốt huyết nhục. Ngay khi tà rết đắc ý men theo đường tơ máu tiến sâu vào cổ tay hắn, Lâm Mặc tàn nhẫn kích hoạt trận nhãn dưới chân. Toàn bộ linh khí mộc thuộc tính của Dược Viên vốn đang ôn hòa bỗng chốc đảo nghịch, hóa thành một lồng giam trọng lực mang theo sức ép của cả một nhánh linh mạch đè sập xuống. Tà rết không ngờ đối phương dám dùng thân thể làm mồi nhử rồi mượn sức mạnh địa mạch để phản phệ, luồng khói đen chưa kịp bám rễ đã bị lực lượng khổng lồ ép ngược trở lại vào trong Tỏa Linh Hạp.

Tiếng rắc rắc vang lên rợn người khi nắp hộp huyền thiết hoàn toàn đóng sập. Ba tấm Trấn Tà Phù bốc cháy hóa thành những xiềng xích đỏ rực quấn chặt quanh thân hộp, triệt để phong bế mọi dao động tà ác. Thế nhưng, cái giá phải trả cho quyết định này vô cùng thảm liệt. Toàn bộ huyết nhục từ đầu ngón tay đến tận khuỷu tay trái của Lâm Mặc đã chuyển sang màu xám ngoét, khô quắt lại như cành củi mục phơi giữa nắng hạn. Mạch lạc dẫn khí tại cánh tay này hoàn toàn đứt đoạn, tàn dư thi độc kết tủa thành những đốm đen bám chặt vào xương tủy, vĩnh viễn tước đi khả năng ngưng tụ pháp thuật ở tay trái. Hắn lảo đảo lui về sau nửa bước, tay phải ôm lấy cánh tay phế tàn, nhịp thở đứt quãng nhưng ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm vật thể vừa bị phong ấn.

Đại trưởng lão lê bước tới gần, độc nhãn lóe lên tia khiếp đảm khi nhìn thấy cánh tay hoại tử của tân gia chủ. Lão chưa kịp cất lời hỏi han, từ bên trong Tỏa Linh Hạp bỗng truyền ra một tiếng boong thanh thúy. Âm thanh này không phải tiếng tà vật va đập giãy giụa, mà mang theo vận luật đặc thù của một loại pháp khí truyền tin đang cộng hưởng. Ngay khi tiếng chuông quỷ dị vang lên, lớp vỏ đen ngòm của cội Tử Trúc phía sau lưng họ đột nhiên nứt toác một đường dài cỡ gang tay. Từ sâu trong vết nứt rỉ nhựa, một mầm măng trúc kỳ dị bằng cỡ ngón tay cái từ từ nhô lên khỏi lớp gỗ tủy.

Mầm măng không mang màu tím trong suốt thanh tịnh của mộc bản nguyên, mà đỏ au như được tưới bằng tinh huyết tươi mới. Trên đỉnh mầm măng rủ xuống những phiến lá non nớt nhưng lại xếp thành hình dáng nửa vầng trăng khuyết đẫm máu.

"Bán Nguyệt Huyết Tông..."

Giọng nói của Đại trưởng lão run rẩy bần bật, mang theo sự tuyệt vọng sâu thẳm xen lẫn hàn ý lạnh buốt. Lão nhận ra ký hiệu trên mầm măng độc, đồng thời cũng hiểu ý nghĩa của tiếng chuông truyền ra từ Tỏa Linh Hạp. Đó là Tử Vong Khế Âm, một khi vang lên đồng nghĩa với việc bản thể của tà vật đã ghi nhớ khí tức thần hồn của kẻ ra tay phong ấn. Lâm Mặc mím chặt môi khô nứt, nhìn chằm chằm mầm măng đỏ máu đang không ngừng dung hợp với sinh cơ của Tử Trúc. Hắn hiểu rõ, việc giữ lại được cội linh mạch đêm nay không phải là kết thúc, mà là vật dẫn đánh dấu cho một cuộc truy sát toàn diện từ thế lực tà tu đáng sợ nhất biên giới Nam Cương sắp sửa giáng xuống Lâm gia.
0