Chương 175: Sương Mù Khóa Cục
Đăng: 27/07/2026 08:55
3,804 từ
2 lượt đọc
Cái bóng đen dưới chân Đại trưởng lão vặn vẹo điên cuồng, vươn ra hai cánh tay huyễn ảnh mang theo hàn khí thấu xương. Nó ghim chặt lấy hai mắt cá chân của lão, mượn sức hút từ mặt phiến Trấn Hồn Mộ Bi dưới hố sâu để cưỡng ép kéo giật xuống mặt đất. Lớp đất đá xung quanh vốn kiên cố bỗng chốc hóa thành đầm lầy âm khí hôi thối. Sắc mặt Đại trưởng lão nháy mắt trắng bệch, luồng linh lực Trúc Cơ sơ kỳ trong đan điền bạo động dữ dội nhưng lại bị hàn khí đóng băng, trệch khỏi kinh mạch.
Lùi lại ngay!
Lâm Mặc quát lớn, đồng thời cắn nát đầu ngón tay vẩy ra ba giọt tinh huyết. Hắn không dùng pháp thuật tấn công trực diện vì e ngại hàn khí sẽ men theo linh lực truyền ngược vào tâm mạch của thúc tổ. Ba giọt tinh huyết lơ lửng giữa không trung, dưới sự thôi động của thần thức liền cấp tốc vẽ ra một đạo Dương Viêm Phù rực sáng. Phù văn vừa thành hình liền hóa thành một sợi xích lửa xé gió lao thẳng vào cổ tay huyễn ảnh của cái bóng, ý đồ cắt đứt sự liên kết giữa nó và tấm bia mộ.
Thế nhưng giọt máu đen ẩn nấp trong cái bóng lại mang theo linh trí xảo quyệt ngoài dự tính. Nó nhận ra ngọn lửa thuần dương có thể khắc chế âm khí, lập tức từ bỏ việc kéo Đại trưởng lão xuống hố sâu. Cái bóng đột ngột buông lỏng hai mắt cá chân, hóa thành một vũng bùn đen trườn dọc theo bắp chân lão leo ngược lên trên. Sợi xích lửa chém trúng mặt đất trống không, để lại một khe nứt bốc khói khét lẹt, làm cháy đen một mảng rễ trúc ngầm.
Nó muốn ăn mòn nhục thân, đoạt xá thần hồn!
Đại trưởng lão gầm lên đau đớn, hai tay gân guốc bấm pháp quyết liên tục. Lão cắn răng điều động chút chân hỏa bản mệnh còn sót lại để thiêu đốt tà vật từ bên trong. Thế nhưng lớp bùn đen kia liền biến ảo, ngưng tụ thành những chiếc vảy cứng cáp bám chặt lấy da thịt, tỏa ra một loại sương lạnh dập tắt ngọn lửa từ trong trứng nước. Làn da trên bắp chân lão bắt đầu khô héo, sinh cơ tinh thuần của tu sĩ mộc hệ bị rút đi với tốc độ kinh người.
Lâm Mặc biết không thể tiếp tục giằng co bằng pháp thuật thông thường. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc cọc gỗ tùng xám xịt khắc chằng chịt trận văn. Đây là Khóa Linh Thung, pháp khí phụ trợ cấp hai dùng để trấn áp linh mạch bạo động trong Dược Viên. Hắn không nhắm mục tiêu vào cái bóng trên người Đại trưởng lão, mà vận đủ mười phần pháp lực cắm phập chiếc cọc xuống nền đất ngay phía trên vị trí của Trấn Hồn Mộ Bi.
Trận văn trên Khóa Linh Thung lập tức dung nhập vào địa mạch, cưỡng ép phong tỏa toàn bộ linh khí mộc thuộc tính trong phạm vi mười trượng. Mạch nước ngầm mang theo linh khí dưới lòng đất bị chặt đứt ngang hông, khiến không gian xung quanh hóa thành một vùng chân không linh lực. Cái bóng đen mất đi nguồn bổ sung âm khí từ bia mộ, lại không thể hấp thụ linh khí môi trường, tốc độ leo thang nháy mắt khựng lại. Lớp vảy đen trên chân Đại trưởng lão khô nứt ra, phát ra tiếng xèo xèo như mỡ sôi, lộ ra một khe hở bằng nửa lóng tay ngay tại vị trí huyệt Dũng Tuyền.
Chính là lúc này!
Lâm Mặc phóng người tới, ngón trỏ và ngón giữa kẹp chặt một chiếc lá Tử Trúc ngàn năm nhọn hoắt đâm thẳng vào khe hở kia. Đầu lá trúc mang theo một giọt Mộc Bản Nguyên tinh thuần nhất của gia tộc hung hăng đâm xuyên qua lớp phòng ngự của tà vật. Sinh khí bùng nổ dữ dội bên trong tử khí tạo ra một trận xung đột cực đoan. Một tiếng rít gào thê lương vô thanh vang lên ngay trong thức hải của cả hai người, ép thần thức của Lâm Mặc chấn động đến mức hoa mắt chóng mặt. Giọt máu đen cấy trong cái bóng nổ tung, hóa thành vô số tia sương mù xám xịt tiêu tán vào màn đêm.
Đại trưởng lão lảo đảo lùi lại ba bước, tựa lưng vào thân cây trúc khô héo gần đó mà thở dốc. Phía dưới ống quần rách nát, toàn bộ phần da thịt từ đầu gối trở xuống đã biến thành màu xám tro, cứng đơ như vỏ cây mục. Tà thuật đã vĩnh viễn tước đoạt một phần ba lượng tinh huyết và linh tính của đôi chân này. Tốc độ di chuyển và khả năng mượn lực từ địa mạch của lão từ nay về sau sẽ suy giảm nghiêm trọng, một cái giá quá đắt đối với một trưởng lão chuyên phụ trách canh gác.
Lâm Mặc cố nén cơn đau nhói trong thức hải, bước tới thu hồi Khóa Linh Thung nay đã rạn nứt thành từng mảnh vụn. Ánh mắt hắn sắc lạnh rà soát vị trí giọt máu đen vừa nổ tung. Trên mặt đất khô cằn không còn tà khí, nhưng lại sót lại một mảnh xương nhỏ bằng móng tay út. Bề mặt mảnh xương lờ mờ hiện ra một đồ án hình con dơi đang nhấp nháy ánh đỏ, phát ra một luồng chấn động truyền âm vô cùng vi diệu. Nó đang cộng hưởng với một vật thể khác nằm sâu bên trong khu vực Tổ Đường của gia tộc.
Hắn không nhắm mục tiêu vào tà vật đang bám trên chân Đại trưởng lão, mà cắm phập Khóa Linh Thung xuống vũng bùn lầy do âm khí vừa hóa thành. Trận văn trên cọc gỗ tùng lóe sáng, mười hai đạo phù chú phong tỏa lập tức cắm rễ sâu vào lòng đất, bám chặt lấy đoạn mạch nước ngầm đang chảy qua cấm địa. Tiếng nước róc rách dưới sâu chợt khựng lại, kéo theo toàn bộ linh khí thủy thuộc tính trong bán kính năm trượng bị rút cạn chỉ trong một nhịp thở. Không gian xung quanh đột ngột trở nên khô khốc, bức bách luồng hàn khí của tà vật mất đi môi trường khuếch tán.
Giọt máu đen ẩn trong lớp bùn nhão lập tức cảm nhận được dị biến. Nó vốn định mượn thủy mạch để không ngừng sinh sôi âm hàn, nay nguồn cung bị cắt đứt, tốc độ ăn mòn nhục thân liền chậm lại rõ rệt. Tà vật phát ra một âm thanh rít gào vô thanh chói tai, dội thẳng vào thức hải của hai người. Nó biết không thể tiếp tục từ từ đoạt xá, liền thay đổi chiến thuật. Lớp vảy đen trên bắp chân Đại trưởng lão vỡ vụn, hóa thành hàng ngàn sợi tơ máu li ti dốc toàn lực khoan thẳng vào lỗ chân lông, ý đồ cắm rễ trực tiếp vào tủy xương để trốn tránh sự giảo sát của linh khí ngoại giới.
Đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, cắn chặt khớp hàm đến rỉ máu. Lão vươn tay vỗ mạnh lên đan điền, chủ động cắt đứt vòng tuần hoàn của Mộc Linh Quyết đang vận hành bảo vệ tâm mạch. Thay vì phòng thủ, lão dồn toàn bộ pháp lực tu vi mấy mươi năm hóa thành một luồng gai mộc đâm ngược từ trong tủy xương đâm ra ngoài. Quyết định tàn nhẫn này khiến kinh mạch đùi phải của lão sưng tấy, xuất hiện vô số vết nứt rạn nhỏ xíu tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. Đây là cái giá lão tự nguyện đánh đổi, dùng tổn thương căn cơ để tạo ra một khoảnh khắc đẩy lùi dị vật xâm nhập.
Những sợi tơ máu bị gai mộc bên trong đâm rách, không thể tiến thêm nửa tấc, đành phải trồi lên bề mặt da. Đúng lúc này, Lâm Mặc híp mắt lại, thần thức Trúc Cơ sơ kỳ ngưng tụ thành một mũi nhọn quét qua phù văn trên Khóa Linh Thung. Hắn mượn sức mạnh trấn áp của cọc gỗ, cưỡng ép đảo ngược chiều xoay của một trận nhãn phụ gần đó. Mặt đất dưới chân vặn vẹo, một luồng địa khí khô nóng từ tầng đá sâu bị bốc lên, hung hăng thui chột lớp bùn đen đang mất đi lớp bảo vệ. Sự khắc chế của địa hình nhân tạo khiến tà vật bốc khói xèo xèo, lộ ra bản thể là một viên châu nhỏ bằng hạt cát mang màu đỏ quỷ dị.
Lâm Mặc không hề vội vã dùng pháp khí tấn công viên châu. Hắn nhận ra thứ này kết nối chặt chẽ với Trấn Hồn Mộ Bi dưới hố sâu qua một sợi nhân quả mỏng tang. Nếu đánh vỡ nó, cổ lực lượng nguyền rủa từ tấm bia sẽ lập tức bùng nổ, kéo theo toàn bộ linh mạch Tử Trúc Lĩnh chôn cùng. Hắn cố tình ném ra một tấm Thủy Tráo Phù, tạo ra một lớp màng nước mỏng manh bao bọc lấy bắp chân Đại trưởng lão. Tà vật đang khát thủy linh khí, nhìn thấy màng nước liền tưởng lầm đối phương luống cuống dùng sai pháp thuật, lập tức lao ra khỏi da thịt lão để cắn nuốt lớp thủy màng nhằm phục hồi lực lượng.
Nó vừa chạm vào Thủy Tráo Phù, ánh mắt Lâm Mặc liền lóe lên hàn quang. Hắn bấm pháp quyết, lớp màng nước đột ngột biến đổi thuộc tính, bốc cháy phừng phừng thành một lồng giam bằng hỏa diễm màu tím sẫm. Đây căn bản không phải Thủy Tráo Phù, mà là Tử Trúc Linh Hỏa được giấu kỹ bên trong vỏ bọc thủy linh khí. Ngọn lửa mang theo sinh cơ mộc hệ nồng đậm nhưng lại sở hữu nhiệt độ thiêu đốt thần hồn, nháy mắt bọc kín viên châu đỏ thẫm. Tà vật vùng vẫy kịch liệt, cỗ lực lượng âm hàn va chạm với linh hỏa tạo ra những tiếng nổ lốp bốp, làm không gian cấm địa rung lắc dữ dội.
Viên châu bị thiêu đốt đến cực hạn liền nứt ra một khe nhỏ, rỉ ra một giọt sương mù màu xám tro. Giọt sương này không tan biến mà lơ lửng giữa không trung, vạch ra một đồ án kỳ lạ giống hệt gia huy của Lâm gia, nhưng lại bị đảo ngược. Lâm Mặc gắt gao nhìn chằm chằm vào đồ án, đồng tử co rụt lại khi nhận ra luồng khí tức quen thuộc ẩn chứa bên trong.
Đại trưởng lão ôm lấy cái chân phải đã teo tóp mất đi một phần ba huyết nhục, lảo đảo lùi lại mấy bước. Ánh mắt lão vằn lên tia máu khi nhìn chằm chằm vào đồ án giữa không trung.
Đây là Huyết Hồn Dẫn.
Giọng Lâm Mặc trầm xuống, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm bên hông.
Bọn chúng không chỉ dùng tà vật trấn áp linh mạch. Có kẻ đã lấy được máu huyết của tu sĩ cốt cán trong tộc để làm vật dẫn từ mười năm trước.
Hắn không nhắm mục tiêu vào lớp bùn đen đang bám trên bắp chân Đại trưởng lão như dự đoán thông thường. Lâm Mặc xoay cổ tay, dồn ba phần linh lực hệ mộc vào cánh tay phải, cắm phập Khóa Linh Thung xuống một tảng đá xanh cách đó chừng ba thước. Nơi này thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng qua sự tính toán của thần thức, nó chính là điểm giao thoa trọng yếu của hai luồng địa mạch âm dương đang nuôi dưỡng toàn bộ cấm địa. Thần thức của hắn điên cuồng tuôn ra như thác lũ, tràn vào ba mươi sáu đạo trận văn phong tỏa khắc chìm trên mặt cọc gỗ.
Trận văn lập tức sáng lên ánh sáng xám xịt, hóa thành một gợn sóng từ trường vô hình quét ngang mặt đất. Cỗ lực lượng này hoàn toàn không có tính sát thương đối với thực thể, nhưng lại mang đặc tính cách tuyệt linh khí cực kỳ bá đạo. Sợi dây liên kết nhân quả vô hình giữa vũng bùn đen và Trấn Hồn Mộ Bi dưới hố sâu lập tức bị nhiễu loạn mãnh liệt. Mất đi nguồn cung cấp âm khí liên tục từ tấm bia, lớp vảy đen trên chân Đại trưởng lão mất đi chỗ bám trụ, bong tróc ra thành từng mảng. Chúng bị lực đẩy của địa mạch ép văng ra ngoài, lơ lửng giữa không trung rồi ngưng tụ lại thành một viên huyết châu to bằng quả nhãn, tỏa ra mùi máu tanh tưởi.
Đại trưởng lão thở hắt ra một hơi suy yếu, thân hình già nua mất đà ngã khuỵu xuống nền đất lạnh lẽo. Bắp chân phải của lão hiện tại teo tóp lại như cành củi khô, da dẻ nhăn nheo bám sát vào xương. Đáng sợ hơn, mái tóc hoa râm của lão chỉ trong chớp mắt đã chuyển sang màu trắng toát, đồi mồi nổi đầy trên trán. Sinh cơ bị tà vật cưỡng ép rút đi trong thời gian ngắn khiến thọ nguyên của lão hao hụt ít nhất mười năm, căn cơ Trúc Cơ cũng xuất hiện dấu hiệu bất ổn.
Đừng bận tâm đến lão phu, tuyệt đối không được để nó chạm vào linh mộc!
Giọng nói khàn đặc của Đại trưởng lão vang lên, kèm theo những tiếng ho sặc sụa. Viên huyết châu rung lên bần bật, dường như có một tia thần thức tà ác của kẻ thi triển đang vận chuyển bên trong. Nó nhận ra Lâm Mặc đã dùng mưu kế cắt đứt đường lui, liền lập tức thay đổi sách lược tác chiến. Thay vì tiếp tục nhắm vào tu sĩ để cắn nuốt sinh cơ, huyết châu đột ngột xoay vòng, bắn ra một sợi tơ máu mỏng như mạng nhện. Sợi tơ này phớt lờ mọi chướng ngại vật, xé rách sương mù, lao thẳng về phía rễ chính của cội Tử Trúc ngàn năm đang phát sáng nhạt ở trung tâm cấm địa.
Kẻ đứng sau giật dây vô cùng hiểm độc, hiểu rõ chỉ cần làm ô nhiễm bản nguyên của gốc linh mộc này, Lâm gia chắc chắn sẽ mất đi nền tảng lập tộc. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ được phong ấn bằng sáu lớp bùa chú. Bên trong chứa đúng ba giọt Tử Trúc Linh Dịch thượng phẩm mà hắn phải thức trắng đêm chắt lọc suốt nửa năm qua. Hắn không ngần ngại dùng sức bóp nát vỏ bình, điều động thần thức bao bọc lấy lượng linh dịch quý giá rồi ném thẳng vào quỹ đạo bay của sợi tơ máu.
Mộc linh khí tinh thuần mang theo sinh cơ bừng bừng lập tức bạo phát, hóa thành một bức tường ánh sáng xanh lục, vững vàng chặn đứng đòn tà thuật. Tơ máu va chạm với màng chắn linh dịch, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai như nham thạch nóng chảy rơi xuống mặt băng. Tính chất thanh lọc chí dương của Tử Trúc Linh Dịch cực kỳ khắc chế tà túy, khiến sợi tơ nhân quả bị tan chảy từng khúc, hóa thành những làn khói đen hôi thối tan biến vào hư không.
Tuy nhiên, cái giá mà Lâm gia phải trả cho pha cản phá này không hề nhỏ. Lượng linh khí tà ác bạo phát từ vụ va chạm dội ngược xuống mặt đất, tạo ra một cơn chấn động ngầm. Ba mẫu linh điền trồng Huyền Sâm và Tử Tô quanh rìa cấm địa nháy mắt bị âm khí xâm thực, đất tơi xốp biến thành tro bụi đen ngòm. Gần một ngàn gốc mầm linh dược cấp một đang kỳ sinh trưởng hoàn toàn chết héo, tổn thất quy ra linh thạch đủ để khiến ngân khố gia tộc thâm hụt nghiêm trọng trong ba năm tới.
Cùng lúc đó, Khóa Linh Thung cắm trên tảng đá xanh cũng không chịu nổi áp lực vặn xoắn liên tục của địa mạch, phát ra một tiếng nứt vỡ giòn giã rồi gãy gập thành hai mảnh. Trận pháp cách ly vừa vỡ vụn, viên huyết châu như cá gặp nước, lại một lần nữa thiết lập sự cộng hưởng với Trấn Hồn Mộ Bi. Lần này, nó không tiếp tục tấn công bừa bãi mà lùi về lơ lửng ngay phía trên miệng hố sâu. Bề mặt huyết châu xuất hiện những vết nứt nhỏ, từ bên trong tỏa ra những vòng sóng âm thanh kỳ dị, mang theo một loại chú ngữ cổ xưa.
Tiếng chú ngữ vang vọng trong đêm tối, hoàn toàn không nhắm vào Lâm Mặc hay Đại trưởng lão để sát thương. Dưới đáy hố, mặt phiến Trấn Hồn Mộ Bi bắt đầu rung lên bần bật, kéo theo toàn bộ hệ thống mạch nước ngầm của ngọn núi Tử Trúc Lĩnh khẽ chấn động theo một nhịp điệu tà dị. Những luồng chướng khí độc hại vốn lơ lửng ngoài rìa Nam Cương dường như nhận được lệnh triệu tập từ xa. Chúng đang tụ tập lại, hóa thành từng đám mây đen đặc quánh cuồn cuộn đổ dồn về phía bầu trời bao phủ Lâm gia.
vào tà vật đang bám trên chân thúc tổ, mà dồn lực cắm phập Khóa Linh Thung sâu xuống mặt đất ngay tại vị trí giao điểm của trận pháp Tụ Linh. Trận văn trên cọc gỗ xám xịt nháy mắt bừng sáng, cưỡng ép đóng băng toàn bộ sinh cơ mộc hệ trong phạm vi một trượng vuông. Vùng không gian xung quanh Đại trưởng lão lập tức hóa thành tử địa tạm thời, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp linh lực từ lòng đất.
Lớp vảy bùn đen đang bám chặt trên bắp chân lão giả đột ngột khựng lại. Nó nhận ra vật chủ đã bị khóa chặt luồng sinh cơ, liền phát ra một tiếng rít câm lặng đầy tức tối. Không thể tiếp tục cắn nuốt, khối tà vật dứt khoát từ bỏ mục tiêu ban đầu. Nó bóc tách khỏi lớp da thịt đã khô héo, hóa thành một sợi tơ máu mỏng dính xé toạc không khí, đổi hướng lao thẳng về phía cội rễ chính của gốc Tử Trúc ngàn năm.
Đại trưởng lão đổ gục xuống nền đất ẩm ướt, hơi thở mong manh như ngọn nến trước gió. Mười năm thọ nguyên vừa bị tà vật cưỡng ép tước đoạt khiến mái tóc lão bạc trắng thêm vài phần, da mặt nhăn nheo hệt như vỏ cây khô. Lão cố vươn cánh tay run rẩy chỉ về phía thân trúc, đôi mắt đục ngầu tràn ngập vẻ tuyệt vọng tột cùng.
Tốc độ của tơ máu quá nhanh, mang theo tà thức hung hãn muốn làm ô nhiễm bản nguyên lập tộc của Lâm gia. Lâm Mặc không chút do dự vỗ tay vào hông, lôi ra một chiếc bình ngọc nhỏ tỏa ra hàn khí nhàn nhạt. Đây là Hàn Băng Tủy, khối tài nguyên hiếm hoi hắn giấu giếm đổi được từ phường thị tháng trước để chuẩn bị cho việc luyện đan. Hắn không ném chiếc bình vào tơ máu mà dùng thần thức bóp nát nó ngay giữa không trung.
Hàng ngàn mảnh ngọc vụn hòa cùng chất lỏng màu lam nhạt tuôn rơi, tạo thành một bức tường băng tinh mỏng manh chắn ngang đường bay của tà vật. Tơ máu mang theo nhiệt lượng âm tà hung hăng đâm sầm vào lớp băng. Nhiệt độ chênh lệch cực đoan tạo ra một vụ nổ linh khí cục bộ, ép luồng tà thức bên trong sợi tơ phải khựng lại một nhịp thở ngắn ngủi.
Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc ném thẳng tấm lệnh bài trưởng lão bằng đồng thau của mình vào trung tâm vụ nổ. Lệnh bài khắc họa trận văn Hỏa Điểu được kích hoạt bằng toàn bộ hỏa linh lực trong đan điền hắn. Một con chim lửa nhỏ bé nhưng chói lòa lao ra, ngậm chặt lấy sợi tơ máu đang suy yếu. Tà vật giãy giụa điên cuồng, phóng ra vô số tia hàn khí đâm ngược vào luồng thần thức đang điều khiển lệnh bài.
Hốc mắt Lâm Mặc đau nhói, tầm nhìn bên mắt trái nháy mắt tối sầm lại, chỉ còn đọng lại một mảng sương mù màu xám quỷ dị. Thần thức của hắn bị tà khí ăn mòn một góc, đau đớn như bị hàng vạn mũi kim châm chọc thẳng vào vỏ não. Hắn nghiến răng không lùi nửa bước, điên cuồng rót thêm linh lực để duy trì thế phong tỏa. Con chim lửa rít lên một tiếng bi ai, mang theo sợi tơ máu cùng tấm lệnh bài đồng thau hóa thành một nắm tro tàn rơi lả tả xuống mặt đất.
Tà vật nhắm vào Tử Trúc đã bị tiêu diệt, nhưng nguy cơ chưa hề dừng lại. Từ dưới đáy hố sâu, phiến Trấn Hồn Mộ Bi đột nhiên phát ra tiếng nứt vỡ răng rắc. Bề mặt đá xám nứt toác làm đôi, để lộ ra một con mắt đỏ ngòm to bằng quả mận đang chuyển động liên tục. Con mắt quỷ dị không nhìn hai người họ mà ghim chặt ánh nhìn vào rễ chính của Tử Trúc, đồng thời phát ra một luồng sóng âm chói tai truyền thẳng vào lòng đất.
Mặt đất dưới chân Lâm Mặc rung bần bật, từng mảng linh điền xung quanh Dược Viên bắt đầu héo úa với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Linh mạch cấp hai của Tử Trúc Lĩnh đang bị một thế lực từ bên ngoài cưỡng ép đảo ngược dòng chảy. Nếu không lập tức chặt đứt đoạn mạch này, toàn bộ linh khí tích lũy trăm năm của gia tộc sẽ bị hút cạn tát trong vòng nửa canh giờ tới.
Lùi lại ngay!
Lâm Mặc quát lớn, đồng thời cắn nát đầu ngón tay vẩy ra ba giọt tinh huyết. Hắn không dùng pháp thuật tấn công trực diện vì e ngại hàn khí sẽ men theo linh lực truyền ngược vào tâm mạch của thúc tổ. Ba giọt tinh huyết lơ lửng giữa không trung, dưới sự thôi động của thần thức liền cấp tốc vẽ ra một đạo Dương Viêm Phù rực sáng. Phù văn vừa thành hình liền hóa thành một sợi xích lửa xé gió lao thẳng vào cổ tay huyễn ảnh của cái bóng, ý đồ cắt đứt sự liên kết giữa nó và tấm bia mộ.
Thế nhưng giọt máu đen ẩn nấp trong cái bóng lại mang theo linh trí xảo quyệt ngoài dự tính. Nó nhận ra ngọn lửa thuần dương có thể khắc chế âm khí, lập tức từ bỏ việc kéo Đại trưởng lão xuống hố sâu. Cái bóng đột ngột buông lỏng hai mắt cá chân, hóa thành một vũng bùn đen trườn dọc theo bắp chân lão leo ngược lên trên. Sợi xích lửa chém trúng mặt đất trống không, để lại một khe nứt bốc khói khét lẹt, làm cháy đen một mảng rễ trúc ngầm.
Nó muốn ăn mòn nhục thân, đoạt xá thần hồn!
Đại trưởng lão gầm lên đau đớn, hai tay gân guốc bấm pháp quyết liên tục. Lão cắn răng điều động chút chân hỏa bản mệnh còn sót lại để thiêu đốt tà vật từ bên trong. Thế nhưng lớp bùn đen kia liền biến ảo, ngưng tụ thành những chiếc vảy cứng cáp bám chặt lấy da thịt, tỏa ra một loại sương lạnh dập tắt ngọn lửa từ trong trứng nước. Làn da trên bắp chân lão bắt đầu khô héo, sinh cơ tinh thuần của tu sĩ mộc hệ bị rút đi với tốc độ kinh người.
Lâm Mặc biết không thể tiếp tục giằng co bằng pháp thuật thông thường. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc cọc gỗ tùng xám xịt khắc chằng chịt trận văn. Đây là Khóa Linh Thung, pháp khí phụ trợ cấp hai dùng để trấn áp linh mạch bạo động trong Dược Viên. Hắn không nhắm mục tiêu vào cái bóng trên người Đại trưởng lão, mà vận đủ mười phần pháp lực cắm phập chiếc cọc xuống nền đất ngay phía trên vị trí của Trấn Hồn Mộ Bi.
Trận văn trên Khóa Linh Thung lập tức dung nhập vào địa mạch, cưỡng ép phong tỏa toàn bộ linh khí mộc thuộc tính trong phạm vi mười trượng. Mạch nước ngầm mang theo linh khí dưới lòng đất bị chặt đứt ngang hông, khiến không gian xung quanh hóa thành một vùng chân không linh lực. Cái bóng đen mất đi nguồn bổ sung âm khí từ bia mộ, lại không thể hấp thụ linh khí môi trường, tốc độ leo thang nháy mắt khựng lại. Lớp vảy đen trên chân Đại trưởng lão khô nứt ra, phát ra tiếng xèo xèo như mỡ sôi, lộ ra một khe hở bằng nửa lóng tay ngay tại vị trí huyệt Dũng Tuyền.
Chính là lúc này!
Lâm Mặc phóng người tới, ngón trỏ và ngón giữa kẹp chặt một chiếc lá Tử Trúc ngàn năm nhọn hoắt đâm thẳng vào khe hở kia. Đầu lá trúc mang theo một giọt Mộc Bản Nguyên tinh thuần nhất của gia tộc hung hăng đâm xuyên qua lớp phòng ngự của tà vật. Sinh khí bùng nổ dữ dội bên trong tử khí tạo ra một trận xung đột cực đoan. Một tiếng rít gào thê lương vô thanh vang lên ngay trong thức hải của cả hai người, ép thần thức của Lâm Mặc chấn động đến mức hoa mắt chóng mặt. Giọt máu đen cấy trong cái bóng nổ tung, hóa thành vô số tia sương mù xám xịt tiêu tán vào màn đêm.
Đại trưởng lão lảo đảo lùi lại ba bước, tựa lưng vào thân cây trúc khô héo gần đó mà thở dốc. Phía dưới ống quần rách nát, toàn bộ phần da thịt từ đầu gối trở xuống đã biến thành màu xám tro, cứng đơ như vỏ cây mục. Tà thuật đã vĩnh viễn tước đoạt một phần ba lượng tinh huyết và linh tính của đôi chân này. Tốc độ di chuyển và khả năng mượn lực từ địa mạch của lão từ nay về sau sẽ suy giảm nghiêm trọng, một cái giá quá đắt đối với một trưởng lão chuyên phụ trách canh gác.
Lâm Mặc cố nén cơn đau nhói trong thức hải, bước tới thu hồi Khóa Linh Thung nay đã rạn nứt thành từng mảnh vụn. Ánh mắt hắn sắc lạnh rà soát vị trí giọt máu đen vừa nổ tung. Trên mặt đất khô cằn không còn tà khí, nhưng lại sót lại một mảnh xương nhỏ bằng móng tay út. Bề mặt mảnh xương lờ mờ hiện ra một đồ án hình con dơi đang nhấp nháy ánh đỏ, phát ra một luồng chấn động truyền âm vô cùng vi diệu. Nó đang cộng hưởng với một vật thể khác nằm sâu bên trong khu vực Tổ Đường của gia tộc.
Hắn không nhắm mục tiêu vào tà vật đang bám trên chân Đại trưởng lão, mà cắm phập Khóa Linh Thung xuống vũng bùn lầy do âm khí vừa hóa thành. Trận văn trên cọc gỗ tùng lóe sáng, mười hai đạo phù chú phong tỏa lập tức cắm rễ sâu vào lòng đất, bám chặt lấy đoạn mạch nước ngầm đang chảy qua cấm địa. Tiếng nước róc rách dưới sâu chợt khựng lại, kéo theo toàn bộ linh khí thủy thuộc tính trong bán kính năm trượng bị rút cạn chỉ trong một nhịp thở. Không gian xung quanh đột ngột trở nên khô khốc, bức bách luồng hàn khí của tà vật mất đi môi trường khuếch tán.
Giọt máu đen ẩn trong lớp bùn nhão lập tức cảm nhận được dị biến. Nó vốn định mượn thủy mạch để không ngừng sinh sôi âm hàn, nay nguồn cung bị cắt đứt, tốc độ ăn mòn nhục thân liền chậm lại rõ rệt. Tà vật phát ra một âm thanh rít gào vô thanh chói tai, dội thẳng vào thức hải của hai người. Nó biết không thể tiếp tục từ từ đoạt xá, liền thay đổi chiến thuật. Lớp vảy đen trên bắp chân Đại trưởng lão vỡ vụn, hóa thành hàng ngàn sợi tơ máu li ti dốc toàn lực khoan thẳng vào lỗ chân lông, ý đồ cắm rễ trực tiếp vào tủy xương để trốn tránh sự giảo sát của linh khí ngoại giới.
Đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, cắn chặt khớp hàm đến rỉ máu. Lão vươn tay vỗ mạnh lên đan điền, chủ động cắt đứt vòng tuần hoàn của Mộc Linh Quyết đang vận hành bảo vệ tâm mạch. Thay vì phòng thủ, lão dồn toàn bộ pháp lực tu vi mấy mươi năm hóa thành một luồng gai mộc đâm ngược từ trong tủy xương đâm ra ngoài. Quyết định tàn nhẫn này khiến kinh mạch đùi phải của lão sưng tấy, xuất hiện vô số vết nứt rạn nhỏ xíu tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. Đây là cái giá lão tự nguyện đánh đổi, dùng tổn thương căn cơ để tạo ra một khoảnh khắc đẩy lùi dị vật xâm nhập.
Những sợi tơ máu bị gai mộc bên trong đâm rách, không thể tiến thêm nửa tấc, đành phải trồi lên bề mặt da. Đúng lúc này, Lâm Mặc híp mắt lại, thần thức Trúc Cơ sơ kỳ ngưng tụ thành một mũi nhọn quét qua phù văn trên Khóa Linh Thung. Hắn mượn sức mạnh trấn áp của cọc gỗ, cưỡng ép đảo ngược chiều xoay của một trận nhãn phụ gần đó. Mặt đất dưới chân vặn vẹo, một luồng địa khí khô nóng từ tầng đá sâu bị bốc lên, hung hăng thui chột lớp bùn đen đang mất đi lớp bảo vệ. Sự khắc chế của địa hình nhân tạo khiến tà vật bốc khói xèo xèo, lộ ra bản thể là một viên châu nhỏ bằng hạt cát mang màu đỏ quỷ dị.
Lâm Mặc không hề vội vã dùng pháp khí tấn công viên châu. Hắn nhận ra thứ này kết nối chặt chẽ với Trấn Hồn Mộ Bi dưới hố sâu qua một sợi nhân quả mỏng tang. Nếu đánh vỡ nó, cổ lực lượng nguyền rủa từ tấm bia sẽ lập tức bùng nổ, kéo theo toàn bộ linh mạch Tử Trúc Lĩnh chôn cùng. Hắn cố tình ném ra một tấm Thủy Tráo Phù, tạo ra một lớp màng nước mỏng manh bao bọc lấy bắp chân Đại trưởng lão. Tà vật đang khát thủy linh khí, nhìn thấy màng nước liền tưởng lầm đối phương luống cuống dùng sai pháp thuật, lập tức lao ra khỏi da thịt lão để cắn nuốt lớp thủy màng nhằm phục hồi lực lượng.
Nó vừa chạm vào Thủy Tráo Phù, ánh mắt Lâm Mặc liền lóe lên hàn quang. Hắn bấm pháp quyết, lớp màng nước đột ngột biến đổi thuộc tính, bốc cháy phừng phừng thành một lồng giam bằng hỏa diễm màu tím sẫm. Đây căn bản không phải Thủy Tráo Phù, mà là Tử Trúc Linh Hỏa được giấu kỹ bên trong vỏ bọc thủy linh khí. Ngọn lửa mang theo sinh cơ mộc hệ nồng đậm nhưng lại sở hữu nhiệt độ thiêu đốt thần hồn, nháy mắt bọc kín viên châu đỏ thẫm. Tà vật vùng vẫy kịch liệt, cỗ lực lượng âm hàn va chạm với linh hỏa tạo ra những tiếng nổ lốp bốp, làm không gian cấm địa rung lắc dữ dội.
Viên châu bị thiêu đốt đến cực hạn liền nứt ra một khe nhỏ, rỉ ra một giọt sương mù màu xám tro. Giọt sương này không tan biến mà lơ lửng giữa không trung, vạch ra một đồ án kỳ lạ giống hệt gia huy của Lâm gia, nhưng lại bị đảo ngược. Lâm Mặc gắt gao nhìn chằm chằm vào đồ án, đồng tử co rụt lại khi nhận ra luồng khí tức quen thuộc ẩn chứa bên trong.
Đại trưởng lão ôm lấy cái chân phải đã teo tóp mất đi một phần ba huyết nhục, lảo đảo lùi lại mấy bước. Ánh mắt lão vằn lên tia máu khi nhìn chằm chằm vào đồ án giữa không trung.
Đây là Huyết Hồn Dẫn.
Giọng Lâm Mặc trầm xuống, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm bên hông.
Bọn chúng không chỉ dùng tà vật trấn áp linh mạch. Có kẻ đã lấy được máu huyết của tu sĩ cốt cán trong tộc để làm vật dẫn từ mười năm trước.
Hắn không nhắm mục tiêu vào lớp bùn đen đang bám trên bắp chân Đại trưởng lão như dự đoán thông thường. Lâm Mặc xoay cổ tay, dồn ba phần linh lực hệ mộc vào cánh tay phải, cắm phập Khóa Linh Thung xuống một tảng đá xanh cách đó chừng ba thước. Nơi này thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng qua sự tính toán của thần thức, nó chính là điểm giao thoa trọng yếu của hai luồng địa mạch âm dương đang nuôi dưỡng toàn bộ cấm địa. Thần thức của hắn điên cuồng tuôn ra như thác lũ, tràn vào ba mươi sáu đạo trận văn phong tỏa khắc chìm trên mặt cọc gỗ.
Trận văn lập tức sáng lên ánh sáng xám xịt, hóa thành một gợn sóng từ trường vô hình quét ngang mặt đất. Cỗ lực lượng này hoàn toàn không có tính sát thương đối với thực thể, nhưng lại mang đặc tính cách tuyệt linh khí cực kỳ bá đạo. Sợi dây liên kết nhân quả vô hình giữa vũng bùn đen và Trấn Hồn Mộ Bi dưới hố sâu lập tức bị nhiễu loạn mãnh liệt. Mất đi nguồn cung cấp âm khí liên tục từ tấm bia, lớp vảy đen trên chân Đại trưởng lão mất đi chỗ bám trụ, bong tróc ra thành từng mảng. Chúng bị lực đẩy của địa mạch ép văng ra ngoài, lơ lửng giữa không trung rồi ngưng tụ lại thành một viên huyết châu to bằng quả nhãn, tỏa ra mùi máu tanh tưởi.
Đại trưởng lão thở hắt ra một hơi suy yếu, thân hình già nua mất đà ngã khuỵu xuống nền đất lạnh lẽo. Bắp chân phải của lão hiện tại teo tóp lại như cành củi khô, da dẻ nhăn nheo bám sát vào xương. Đáng sợ hơn, mái tóc hoa râm của lão chỉ trong chớp mắt đã chuyển sang màu trắng toát, đồi mồi nổi đầy trên trán. Sinh cơ bị tà vật cưỡng ép rút đi trong thời gian ngắn khiến thọ nguyên của lão hao hụt ít nhất mười năm, căn cơ Trúc Cơ cũng xuất hiện dấu hiệu bất ổn.
Đừng bận tâm đến lão phu, tuyệt đối không được để nó chạm vào linh mộc!
Giọng nói khàn đặc của Đại trưởng lão vang lên, kèm theo những tiếng ho sặc sụa. Viên huyết châu rung lên bần bật, dường như có một tia thần thức tà ác của kẻ thi triển đang vận chuyển bên trong. Nó nhận ra Lâm Mặc đã dùng mưu kế cắt đứt đường lui, liền lập tức thay đổi sách lược tác chiến. Thay vì tiếp tục nhắm vào tu sĩ để cắn nuốt sinh cơ, huyết châu đột ngột xoay vòng, bắn ra một sợi tơ máu mỏng như mạng nhện. Sợi tơ này phớt lờ mọi chướng ngại vật, xé rách sương mù, lao thẳng về phía rễ chính của cội Tử Trúc ngàn năm đang phát sáng nhạt ở trung tâm cấm địa.
Kẻ đứng sau giật dây vô cùng hiểm độc, hiểu rõ chỉ cần làm ô nhiễm bản nguyên của gốc linh mộc này, Lâm gia chắc chắn sẽ mất đi nền tảng lập tộc. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ được phong ấn bằng sáu lớp bùa chú. Bên trong chứa đúng ba giọt Tử Trúc Linh Dịch thượng phẩm mà hắn phải thức trắng đêm chắt lọc suốt nửa năm qua. Hắn không ngần ngại dùng sức bóp nát vỏ bình, điều động thần thức bao bọc lấy lượng linh dịch quý giá rồi ném thẳng vào quỹ đạo bay của sợi tơ máu.
Mộc linh khí tinh thuần mang theo sinh cơ bừng bừng lập tức bạo phát, hóa thành một bức tường ánh sáng xanh lục, vững vàng chặn đứng đòn tà thuật. Tơ máu va chạm với màng chắn linh dịch, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai như nham thạch nóng chảy rơi xuống mặt băng. Tính chất thanh lọc chí dương của Tử Trúc Linh Dịch cực kỳ khắc chế tà túy, khiến sợi tơ nhân quả bị tan chảy từng khúc, hóa thành những làn khói đen hôi thối tan biến vào hư không.
Tuy nhiên, cái giá mà Lâm gia phải trả cho pha cản phá này không hề nhỏ. Lượng linh khí tà ác bạo phát từ vụ va chạm dội ngược xuống mặt đất, tạo ra một cơn chấn động ngầm. Ba mẫu linh điền trồng Huyền Sâm và Tử Tô quanh rìa cấm địa nháy mắt bị âm khí xâm thực, đất tơi xốp biến thành tro bụi đen ngòm. Gần một ngàn gốc mầm linh dược cấp một đang kỳ sinh trưởng hoàn toàn chết héo, tổn thất quy ra linh thạch đủ để khiến ngân khố gia tộc thâm hụt nghiêm trọng trong ba năm tới.
Cùng lúc đó, Khóa Linh Thung cắm trên tảng đá xanh cũng không chịu nổi áp lực vặn xoắn liên tục của địa mạch, phát ra một tiếng nứt vỡ giòn giã rồi gãy gập thành hai mảnh. Trận pháp cách ly vừa vỡ vụn, viên huyết châu như cá gặp nước, lại một lần nữa thiết lập sự cộng hưởng với Trấn Hồn Mộ Bi. Lần này, nó không tiếp tục tấn công bừa bãi mà lùi về lơ lửng ngay phía trên miệng hố sâu. Bề mặt huyết châu xuất hiện những vết nứt nhỏ, từ bên trong tỏa ra những vòng sóng âm thanh kỳ dị, mang theo một loại chú ngữ cổ xưa.
Tiếng chú ngữ vang vọng trong đêm tối, hoàn toàn không nhắm vào Lâm Mặc hay Đại trưởng lão để sát thương. Dưới đáy hố, mặt phiến Trấn Hồn Mộ Bi bắt đầu rung lên bần bật, kéo theo toàn bộ hệ thống mạch nước ngầm của ngọn núi Tử Trúc Lĩnh khẽ chấn động theo một nhịp điệu tà dị. Những luồng chướng khí độc hại vốn lơ lửng ngoài rìa Nam Cương dường như nhận được lệnh triệu tập từ xa. Chúng đang tụ tập lại, hóa thành từng đám mây đen đặc quánh cuồn cuộn đổ dồn về phía bầu trời bao phủ Lâm gia.
vào tà vật đang bám trên chân thúc tổ, mà dồn lực cắm phập Khóa Linh Thung sâu xuống mặt đất ngay tại vị trí giao điểm của trận pháp Tụ Linh. Trận văn trên cọc gỗ xám xịt nháy mắt bừng sáng, cưỡng ép đóng băng toàn bộ sinh cơ mộc hệ trong phạm vi một trượng vuông. Vùng không gian xung quanh Đại trưởng lão lập tức hóa thành tử địa tạm thời, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp linh lực từ lòng đất.
Lớp vảy bùn đen đang bám chặt trên bắp chân lão giả đột ngột khựng lại. Nó nhận ra vật chủ đã bị khóa chặt luồng sinh cơ, liền phát ra một tiếng rít câm lặng đầy tức tối. Không thể tiếp tục cắn nuốt, khối tà vật dứt khoát từ bỏ mục tiêu ban đầu. Nó bóc tách khỏi lớp da thịt đã khô héo, hóa thành một sợi tơ máu mỏng dính xé toạc không khí, đổi hướng lao thẳng về phía cội rễ chính của gốc Tử Trúc ngàn năm.
Đại trưởng lão đổ gục xuống nền đất ẩm ướt, hơi thở mong manh như ngọn nến trước gió. Mười năm thọ nguyên vừa bị tà vật cưỡng ép tước đoạt khiến mái tóc lão bạc trắng thêm vài phần, da mặt nhăn nheo hệt như vỏ cây khô. Lão cố vươn cánh tay run rẩy chỉ về phía thân trúc, đôi mắt đục ngầu tràn ngập vẻ tuyệt vọng tột cùng.
Tốc độ của tơ máu quá nhanh, mang theo tà thức hung hãn muốn làm ô nhiễm bản nguyên lập tộc của Lâm gia. Lâm Mặc không chút do dự vỗ tay vào hông, lôi ra một chiếc bình ngọc nhỏ tỏa ra hàn khí nhàn nhạt. Đây là Hàn Băng Tủy, khối tài nguyên hiếm hoi hắn giấu giếm đổi được từ phường thị tháng trước để chuẩn bị cho việc luyện đan. Hắn không ném chiếc bình vào tơ máu mà dùng thần thức bóp nát nó ngay giữa không trung.
Hàng ngàn mảnh ngọc vụn hòa cùng chất lỏng màu lam nhạt tuôn rơi, tạo thành một bức tường băng tinh mỏng manh chắn ngang đường bay của tà vật. Tơ máu mang theo nhiệt lượng âm tà hung hăng đâm sầm vào lớp băng. Nhiệt độ chênh lệch cực đoan tạo ra một vụ nổ linh khí cục bộ, ép luồng tà thức bên trong sợi tơ phải khựng lại một nhịp thở ngắn ngủi.
Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc ném thẳng tấm lệnh bài trưởng lão bằng đồng thau của mình vào trung tâm vụ nổ. Lệnh bài khắc họa trận văn Hỏa Điểu được kích hoạt bằng toàn bộ hỏa linh lực trong đan điền hắn. Một con chim lửa nhỏ bé nhưng chói lòa lao ra, ngậm chặt lấy sợi tơ máu đang suy yếu. Tà vật giãy giụa điên cuồng, phóng ra vô số tia hàn khí đâm ngược vào luồng thần thức đang điều khiển lệnh bài.
Hốc mắt Lâm Mặc đau nhói, tầm nhìn bên mắt trái nháy mắt tối sầm lại, chỉ còn đọng lại một mảng sương mù màu xám quỷ dị. Thần thức của hắn bị tà khí ăn mòn một góc, đau đớn như bị hàng vạn mũi kim châm chọc thẳng vào vỏ não. Hắn nghiến răng không lùi nửa bước, điên cuồng rót thêm linh lực để duy trì thế phong tỏa. Con chim lửa rít lên một tiếng bi ai, mang theo sợi tơ máu cùng tấm lệnh bài đồng thau hóa thành một nắm tro tàn rơi lả tả xuống mặt đất.
Tà vật nhắm vào Tử Trúc đã bị tiêu diệt, nhưng nguy cơ chưa hề dừng lại. Từ dưới đáy hố sâu, phiến Trấn Hồn Mộ Bi đột nhiên phát ra tiếng nứt vỡ răng rắc. Bề mặt đá xám nứt toác làm đôi, để lộ ra một con mắt đỏ ngòm to bằng quả mận đang chuyển động liên tục. Con mắt quỷ dị không nhìn hai người họ mà ghim chặt ánh nhìn vào rễ chính của Tử Trúc, đồng thời phát ra một luồng sóng âm chói tai truyền thẳng vào lòng đất.
Mặt đất dưới chân Lâm Mặc rung bần bật, từng mảng linh điền xung quanh Dược Viên bắt đầu héo úa với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Linh mạch cấp hai của Tử Trúc Lĩnh đang bị một thế lực từ bên ngoài cưỡng ép đảo ngược dòng chảy. Nếu không lập tức chặt đứt đoạn mạch này, toàn bộ linh khí tích lũy trăm năm của gia tộc sẽ bị hút cạn tát trong vòng nửa canh giờ tới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.