Chương 152: Khe Hở Vừa Đủ Một Người
Đăng: 25/07/2026 12:58
4,008 từ
1 lượt đọc
Lớp ngụy trang bằng bùn đất bong tróc từng mảng lớn. Chúng rơi lả tả xuống nền hang ẩm ướt, làm vẩn đục những vũng nước đọng. Phía sau bức vách vừa vỡ nát không phải là lớp đá núi thông thường. Nơi đó lộ ra một cánh cửa đá xanh rêu cổ kính.
Trên mặt cửa khắc chằng chịt những đường vân trận pháp hình lá trúc đan xen vào nhau. Trận văn đang nhấp nháy ánh sáng nhạt theo một chu kỳ hô hấp kỳ lạ. Cùng lúc đó, cỗ uy áp Trúc Cơ kỳ từ chiếc chuông đồng bùng phát.
Nó không cho Lâm Mặc cơ hội suy nghĩ, nháy mắt hóa thành một xiềng xích vô hình quấn chặt lấy thức hải. Không khí trong hang đột ngột sền sệt lại. Không gian vặn vẹo như bị thiêu đốt, ép cho bả vai thiếu niên trĩu xuống như gánh vác ngàn cân.
Đây không phải uy áp áp chế đơn thuần. Nó mang theo đặc tính của Truy Hồn Tỏa Tức thuật do tu sĩ thượng giai thi triển. Nếu để luồng năng lượng này lưu lại ấn ký trên người, hậu quả vô cùng tồi tệ. Dù hắn có chạy thoát khỏi khu vực sụp đổ cũng sẽ bị cao thủ Tôn gia đuổi giết không ngừng.
Lâm Mặc cắn mạnh chót lưỡi. Hắn mượn cơn đau sắc nhọn để cưỡng ép tâm trí bừng tỉnh khỏi sự trấn áp. Bàn tay trái nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật bên hông. Ba tấm hỏa phù màu vàng úa đã sờn góc xuất hiện giữa hai ngón tay.
Hắn không ném phù lục về phía chiếc chuông đồng đang lơ lửng. Thay vào đó, thiếu niên vung tay phóng thẳng chúng về phía cửa hang rỗng tuếch. Ba quả cầu lửa bùng lên dữ dội, tạo ra một luồng linh lực chấn động giả tạo. Chiêu này nhằm làm nhiễu loạn luồng thần thức đang khóa chặt không gian.
Quả nhiên, lực lượng bạo phát đã thu hút sự chú ý. Xiềng xích vô hình trên người Lâm Mặc hơi nới lỏng trong chớp mắt. Chỉ chờ có thế, hắn mượn lực đạp mạnh chân phải xuống mặt đá. Cả người lùi vút về phía cánh cửa xanh rêu vừa lộ diện.
Tuy nhiên, chủ nhân của chiếc chuông đồng hiển nhiên dạn dày kinh nghiệm chiến đấu. Kẻ đó lập tức nhận ra linh lực bùng nổ chỉ là chiêu trò nghi binh. Luồng uy áp liền từ bỏ việc phong tỏa cửa hang để chuyển đổi mục tiêu.
Nó nhanh chóng co rút lại, hóa thành một mũi nhọn vô hình hung hăng đâm thủng màn lửa. Lưỡi dao tâm trí vạch phá không khí, lao thẳng về phía mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ của thần thức Trúc Cơ kỳ nhanh như chớp giật. Nó hoàn toàn vượt xa khả năng né tránh bằng thân pháp của một tu sĩ Luyện Khí.
Hơi thở tử vong lạnh lẽo phả thẳng vào mặt. Lớp mồ hôi trên trán hắn nháy mắt đông cứng thành sương giá. Bàn tay trái của Lâm Mặc lật úp. Một khối Mộc Bài điêu khắc thô lậu xuất hiện trong lòng bàn tay.
Đây là Khế Mộc Lệnh, vật chứng nhận thân phận Trưởng lão Dược Viên. Món đồ này do gia chủ đời trước đích thân luyện chế từ lõi cây Tử Trúc ngàn năm. Hắn không chút do dự rót toàn bộ chân nguyên còn sót lại vào lệnh bài.
Đồng thời, thiếu niên cắn răng vận dụng bí thuật, mạnh mẽ cắt đứt một tia thần hồn của chính mình. Tia hồn phách dung nhập thẳng vào trong lớp gỗ. Mộc Bài lập tức bạo phát ra một vầng sáng xanh biếc. Ánh sáng huyễn hóa thành một hư ảnh mộc nhân mang khí tức giống hệt Lâm Mặc, đứng chắn ngay trước mặt.
Mũi nhọn thần thức mang theo sát ý của tu sĩ Trúc Cơ lao tới. Nó xuyên thủng hư ảnh tàn khốc như bão táp nghiền nát lá khô. Khế Mộc Lệnh vang lên một tiếng rắc thanh thúy. Linh quang vụt tắt, vỡ nát thành từng mảnh vụn gỗ xám xịt rơi lả tả xuống bùn nhão.
Đổi lại, lưỡi dao uy áp cũng bị mộc khí hao mòn hơn phân nửa. Nó chệch hướng găm thẳng vào vách đá bên cạnh, cày xới ra một rãnh sâu hoắm tỏa khói khét lẹt.
Cái giá phải trả cho việc tự chặt đứt thần hồn ập đến ngay lập tức. Mạch máu quanh hốc mắt Lâm Mặc đồng loạt vỡ nát, rỉ ra hai hàng huyết lệ đỏ thẫm. Toàn bộ thị giác của hắn đột ngột mất đi màu sắc, chỉ còn lại hai mảng đen trắng mờ ảo. Không gian xung quanh mất đi chiều sâu, khiến hắn không thể phán đoán chính xác khoảng cách của vách đá hay cánh cửa trước mặt.
Sự va chạm thần thức dữ dội khiến chiếc chuông đồng mang tộc huy Tôn gia mất đi vật dẫn. Nó rung lên bần bật rồi triệt để nổ tung thành một quả cầu lửa đỏ rực. Đám mảnh vỡ kim loại văng tứ tung, găm phập phập vào vách hang.
Giữa làn khói bụi, một viên tinh thạch màu đỏ sậm to bằng mắt cá rơi lạch cạch xuống nền đá. Bề mặt viên tinh thạch khắc một chữ cổ vặn vẹo. Nó tản mát ra khí tức âm hàn của một loại bí thuật truy tung tà môn.
Đây chính là Truy Hồn Tinh. Vật chứng này cho thấy rõ ràng Tôn gia đã sử dụng thủ đoạn của ma đạo bên ngoài Nam Cương. Lâm Mặc cố nén cơn buồn nôn dội lên tận cổ họng do chấn thương não bộ.
Hắn quờ quạng vươn tay, cẩn thận dùng một tấm Tức Linh Phù bọc kín lấy viên tinh thạch. Phù văn sáng lên, giam cầm hoàn toàn luồng hàn khí quỷ dị. Xác nhận đã ngăn chặn triệt để sự dòm ngó, thiếu niên mới nhét sâu vật kia vào ngực áo.
Nguy cơ trước mắt tạm thời được hóa giải, nhưng hoàn cảnh lại càng thêm quỷ dị. Hắn xoay người, nheo đôi mắt đang rỉ máu nhìn lại cánh cửa đá xanh rêu phía sau lưng.
Những đường vân trận pháp hình lá trúc vốn đang nhấp nháy tĩnh lặng đã sinh ra dị biến. Do hấp thụ dư ba từ vụ nổ vừa rồi, chúng bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực như máu. Từng đường nét tỏa ra nhiệt lượng âm ỉ.
Từ khe hở của cánh cửa, một luồng linh khí cực kỳ tinh thuần chầm chậm rỉ ra. Nó mang theo mùi hương ngai ngái của bùn đất ngàn năm, xua tan đi mùi khét lẹt trong hang.
Khí tức này không thuộc về linh mạch bình thường. Khi vừa tiếp xúc, nó lập tức tạo ra luồng sóng chấn động êm ái bên trong cơ thể Lâm Mặc. Năng lượng cổ xưa này hoàn toàn cộng hưởng với giọt Mộc Bản Nguyên đang nằm im lìm sâu trong đan điền hắn.
Mũi nhọn thần thức xé gió ập tới. Nó mang theo hàn ý lạnh buốt găm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Khoảng cách quá gần, tốc độ lại vượt xa giới hạn Luyện Khí kỳ. Mọi đường lui trong không gian hẹp đã bị khóa chặt.
Trong khoảnh khắc sinh tử, thiếu niên không lùi thêm nửa bước. Hắn quyết đoán chủ động nghênh đón. Bàn tay trái giơ cao khối Khế Mộc Lệnh xỉn màu, trực tiếp chắn ngang tầm mắt.
Thay vì rót linh lực phòng ngự tuyệt vọng, Lâm Mặc cắn răng lôi kéo một tia thần thức mỏng manh. Sợi tinh thần lực này bám lấy lớp vỏ ngoài của pháp khí. Khối lệnh bài bằng gỗ tử trúc thô ráp va chạm trực diện với luồng uy áp Trúc Cơ kỳ.
Một tiếng "keng" chát chúa vang dội trong thức hải. Thế giới bên ngoài lại hoàn toàn tĩnh lặng. Lực lượng đứt gãy truyền dọc qua lệnh bài. Nó ép cổ tay Lâm Mặc vặn vẹo một góc dị thường.
Tiếng xương sụn ma sát xót xa vang lên. Cơ bắp cẳng tay hắn rách toạc dưới áp lực vô hình. Từng tia máu li ti rỉ ra, nhuộm đỏ cả ống tay áo bào. Sự đau đớn kịch liệt truyền đến, nhưng đôi mắt thiếu niên vẫn lạnh lẽo dị thường.
Luồng thần thức hung hãn của Tôn gia đã bị chặn đứng. Nó không thể xuyên thủng Khế Mộc Lệnh để lưu lại ấn ký. Tia thần thức mỏng manh của Lâm Mặc đóng vai trò như một sợi dây chằng co giãn.
Hắn mượn đà va chạm, khéo léo bẻ lái quỹ đạo đòn đánh. Toàn bộ uy áp xa lạ trượt khỏi mi tâm, đập thẳng vào mặt cửa đá xanh rêu phía sau lưng.
Trận văn hình lá trúc lập tức sinh ra phản ứng dữ dội. Những đường nét xanh biếc vốn đang nhấp nháy bỗng bừng sáng rực rỡ. Chúng đan cài vào nhau, tạo thành một tấm võng linh lực khổng lồ bao trùm lối đi.
Tấm võng này như miệng thú háu đói. Nó điên cuồng cắn nuốt mũi nhọn thần thức vừa bị đánh lệch hướng. Đây chính là bước cờ hiểm của Lâm Mặc. Hắn dùng chính sát chiêu của địch để kích hoạt cấm chế hấp thu năng lượng cổ xưa.
Chủ nhân luồng thần thức lập tức phát giác sự hao hụt lực lượng. Kẻ đó hiểu rõ chiêu bài Truy Hồn Tỏa Tức đã thất bại. Không chần chừ, đối phương dứt khoát thay đổi thủ đoạn công kích.
Ánh sáng đỏ trên mặt chiếc chuông đồng rỉ sét co rút lại. Nó nén chặt đến cực điểm. Bỏ qua việc truy đuổi thiếu niên, pháp khí này trực tiếp chuyển hướng. Nó nhắm thẳng vào vị trí nhạt màu nhất của trận văn trên cửa đá.
Chiếc chuông rung lên điên cuồng. Từng đợt âm ba mang theo hỏa độc xích sắc khuếch tán. Ngọn lửa vô hình nung nóng vách hang. Kẻ địch muốn dùng thuộc tính hỏa khắc mộc, thiêu rụi gốc rễ của trận pháp phòng ngự.
Âm thanh chấn động như búa tạ đập nát không khí. Nó dội ngược thẳng vào màng nhĩ Lâm Mặc. Hai tai hắn ong lên dữ dội. Máu tươi từ thính giác rách nát trào ra, trượt dọc xuống cổ áo ướt đẫm.
Mọi âm thanh nháy mắt bị tước đoạt hoàn toàn. Thế giới xung quanh chỉ còn lại tiếng rít gào vô hình của luồng khí xoáy. Tệ hơn nữa, khối Khế Mộc Lệnh trong tay hắn bắt đầu rung lên bần bật.
Vật phẩm này không chịu nổi sự cắn nuốt qua lại giữa hai luồng sức mạnh cường đại. Bề mặt gỗ xuất hiện ba vệt rạn cháy đen. Chúng kéo dài từ đỉnh xuống tận đáy lệnh bài, tỏa ra mùi khét lẹt.
Món đồ triệt để mất đi khả năng truyền tin về gia tộc. Lâm Mặc hoàn toàn bị cô lập trong tử địa. Không có viện binh, hắn chỉ có thể tự tìm đường sống.
Mặc kệ hai tai đã điếc đặc, hắn gồng mình dồn chút linh lực cuối cùng. Luồng mộc khí tinh thuần nhất dọc theo kinh mạch dung nhập vào lệnh bài nứt nẻ. Hắn canh chuẩn khoảnh khắc hỏa độc bị trận văn cản lại.
Bàn tay đẫm máu ấn mạnh Khế Mộc Lệnh vào lõm sâu trung tâm đồ án. Cửa đá xanh rêu rung bần bật. Nó phát ra tiếng ma sát trầm đục dưới sức ép của khế ước huyết mạch.
Khớp ngầm bên trong vách núi từ từ chuyển động. Chúng đánh văng những lớp rỉ sét ngàn năm. Cánh cửa khó nhọc hé mở ra một khe hở chỉ rộng chừng nửa xích.
Từ trong khe hở tối tăm, một luồng sương mù màu lục nhạt cuồn cuộn tràn ra. Nó nồng đậm đến mức ngưng tụ thành những giọt linh dịch lơ lửng. Luồng sương này không mang theo tử khí lạnh lẽo mà tràn ngập sinh cơ bừng bừng.
Mộc linh khí nguyên thủy nháy mắt dập tắt ngọn lửa xích sắc từ chuông đồng. Lâm Mặc nheo mắt nhìn xuyên qua khe cửa hẹp. Nhịp tim vốn đang bình ổn bỗng đập loạn một nhịp.
Bên trong không phải là kho tàng pháp bảo hay ngọc giản công pháp. Nằm trơ trọi giữa căn thạch thất nhỏ hẹp chỉ có một bệ đá mài nhẵn. Trên đó đặt duy nhất một đoạn rễ cây khô héo, to cỡ bắp tay người lớn.
Bề mặt rễ cây chi chít những vết chém sâu hoắm. Dù vậy, nó vẫn tỏa ra khí tức nguyên bản rễ sâu cuống chặt. Dao động này giống hệt cội Tử Trúc ngàn năm tại cấm địa Lâm gia.
Đặc biệt hơn, bên trong tàn mộc còn lưu lại một tia uy áp Trúc Cơ vỡ vụn. Khám phá này khiến đồng tử Lâm Mặc co rút. Vị tiền bối Lâm gia mất tích năm xưa không chết dưới tay yêu thú. Người đã tự nhốt mình ở đây, dùng chính thân xác để làm mắt trận phong ấn.
năng phản ứng của tu sĩ Luyện Khí. Khoảng cách quá gần, không có bất kỳ trận bàn nào kịp kích hoạt để cản chắn. Lâm Mặc chỉ kịp gồng cứng cơ cổ, điều động toàn bộ thần thức ít ỏi ngưng tụ thành một bức tường mỏng manh chắn trước thức hải. Một tiếng keng chói lói vang lên ngay trong vỏ não, tựa như có người dùng búa tạ gõ thẳng vào chiếc khánh đồng đặt sát màng nhĩ.
Máu tươi lập tức ứa ra từ hai hốc tai, chảy dọc xuống cổ áo tạo thành những vệt đỏ sẫm nồng nặc mùi tanh. Cơn choáng váng kịch liệt ập đến khiến tầm nhìn của thiếu niên chẻ làm đôi, thính giác hoàn toàn bị tước đoạt. Trong thế giới vô thanh vặn vẹo ấy, hắn mất đi khả năng giữ thăng bằng, lảo đảo đập mạnh bả vai trái vốn đã trọng thương vào vách đá lạnh lẽo.
Biết rõ không thể lùi bước, Lâm Mặc cắn nát chóp lưỡi, mượn cơn đau xé rách và vị máu tươi gắt gỏng để cưỡng ép thần trí duy trì thanh tỉnh. Bàn tay phải của hắn luồn nhanh vào lớp áo trong, vội vã rút ra át chủ bài cuối cùng. Đó là một khối ngọc giản hình nửa chiếc lá trúc, bề mặt khắc ba đạo vân văn xám xịt, tỏa ra hơi thở thủy linh lực nồng đậm.
Đây vốn là Thủy Mộc Tương Sinh Phù mà Lục thúc công đã hao tổn tâm huyết luyện chế, giao cho hắn trước lúc tiến vào cấm địa. Thay vì dùng nó để ném về phía chiếc chuông đồng đang tỏa uy áp, Lâm Mặc dứt khoát ấn mạnh khối ngọc vào khe hở của cánh cửa đá xanh rêu phía sau lưng. Luồng thủy khí lam nhạt tràn vào trận văn, ngay lập tức kích phát lớp cấm chế bảo vệ viễn cổ của gia tộc.
Những đường vân hình lá trúc trên mặt đá khô cằn bỗng chốc sáng rực lên, đan kết thành một tấm khiên ánh sáng màu xanh lục che chắn trước mặt thiếu niên. Hắn muốn mượn lực lượng mộc thuộc tính của trận pháp lưu thủ để triệt tiêu đòn khóa chặt từ luồng thần thức. Thế nhưng, kẻ ẩn giấu phía sau pháp khí lại tỏ ra cực kỳ giảo hoạt và dạn dày kinh nghiệm chiến đấu.
Phát hiện con mồi định lẩn trốn vào không gian phía sau cửa đá, luồng uy áp Trúc Cơ kỳ lập tức thay đổi phương thức công kích. Chiếc chuông đồng lơ lửng giữa không trung bỗng xoay tít, ma sát với không khí trong hang động tạo ra những tia lửa đỏ sậm mang theo mùi lưu huỳnh gay gắt. Một vòng sóng âm cuồn cuộn hỏa độc ập tới, không thèm nhắm vào bản thể Lâm Mặc mà đánh thẳng vào trung tâm tấm khiên ánh sáng.
Hỏa khắc Mộc, đây chính là tử huyệt chí mạng của mộc trận Lâm gia. Sóng âm mang theo nhiệt độ khủng khiếp tàn phá cấu trúc linh khí, nướng chín lớp phòng ngự mộc thuộc tính. Những đường vân lá trúc trên cửa đá bắt đầu xèo xèo bốc khói đen, nhạt màu với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cửa đá truyền đến tiếng rạn nứt lạo xạo, cấm chế bị ngọn lửa vô hình ăn mòn, sắp sửa vỡ vụn thành từng mảnh.
Lâm Mặc hiểu rõ nếu cứ tiếp tục giằng co tiêu hao, cả hắn và đạo trận pháp này đều sẽ hóa thành tro bụi dưới uy áp của hỏa độc. Ánh mắt thiếu niên lóe lên một tia quyết tuyệt, tay phải không chút do dự bóp nát khối ngọc giản Thủy Mộc Tương Sinh. Khối ngọc vỡ nát, toàn bộ thủy linh lực bị nén ép bên trong đột ngột bạo phát, tạo thành một màn sương mù đặc quánh bao trùm lấy không gian chật hẹp trước cửa hang.
Thủy khí lạnh lẽo va chạm trực diện với sóng âm hỏa độc lập tức bốc hơi, sinh ra một vụ nổ hơi nước cực mạnh. Luồng áp suất khổng lồ từ vụ nổ không chỉ hất văng chiếc chuông đồng chệch khỏi quỹ đạo, mà còn ép cho cánh cửa đá đang kẹt cứng phải hé ra một khe hở bằng nửa thân người. Không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một, Lâm Mặc mượn luồng phản lực, lách mình lăn vòng qua khe hở vừa mở ra.
Dù đã tính toán thời cơ cực kỳ tinh chuẩn, tốc độ của hỏa độc vẫn vượt ngoài dự liệu. Những tia lửa li ti mang theo tà khí kịp thời cuốn lấy bóng lưng hắn trước khi cánh cửa khép lại. Lớp pháp y cấp thấp cháy xèo xèo, để lại trên da thịt phía sau lưng một vết phỏng có hình chiếc lá phong đỏ rực. Ấn ký này không ngừng tỏa ra luồng nhiệt thiêu đốt tủy sống, như một con giòi bám chặt lấy kinh mạch hòng định vị hành tung của hắn.
Phía sau lưng, cánh cửa đá ầm ầm đóng sập lại, triệt để cắt đứt luồng thần thức Trúc Cơ kỳ cùng chiếc chuông đồng nứt nẻ. Bầu không khí tĩnh lặng trở lại, chỉ còn tiếng thở dốc nhọc nhằn của thiếu niên vang lên rành rọt. Thế nhưng, khi Lâm Mặc ngẩng đầu nhìn lên, đồng tử hắn đột ngột co rút lại. Trước mặt hắn lúc này không phải là thông đạo an toàn dẫn về linh mạch gia tộc, mà là một thạch thất khổng lồ nhuốm đầy sương mù màu máu. Từng giọt dịch thể đỏ ngòm đang nhỏ tong tong từ trần hang xuống một tế đàn bằng bạch cốt tĩnh lặng nằm giữa đầm lầy.
Trận văn hình lá trúc trên phiến đá xanh rêu bốc cháy ngùn ngụt. Tầng mộc thuẫn cuối cùng che chắn trước ngực Lâm Mặc nứt toác, hóa thành vô số đốm lửa tàn. Luồng sóng âm hỏa độc mang theo uy áp Trúc Cơ kỳ xé rách lớp phòng ngự, ập thẳng vào lồng ngực hắn. Không thể lùi thêm nửa bước, lưng hắn đã dán chặt vào mặt cửa lạnh lẽo.
Giữa lằn ranh sinh tử, ánh mắt thiếu niên lóe lên sự quyết tuyệt. Hắn không dùng pháp lực để ngưng tụ khiên chắn vô vọng nữa. Bàn tay trái dính đầy bùn đất trực tiếp cắm sâu vào trung tâm trận đồ đang suy yếu trên mặt cửa đá. Hắn cắn nát đầu ngón tay, ép một giọt linh huyết mang theo bổn nguyên Mộc hệ dung nhập vào mắt trận. Đổi lại, phần da thịt ở lòng bàn tay trái của hắn lập tức bị trận pháp bòn rút, khô quắt lại như vỏ cây chết.
Trận văn lá trúc nhận được linh huyết liền chuyển từ màu xanh ảm đạm sang sắc đỏ tía quỷ dị. Lâm Mặc mượn sự tương sinh của ngũ hành, chủ động mở rộng kinh mạch tay trái. Hắn dẫn dắt luồng hỏa độc của kẻ địch tràn vào, dùng chính thân thể mình làm cầu nối truyền tải sức mạnh đó vào trong cánh cửa. Tiếng cơ quan rỉ sét bên trong vách núi lập tức vang lên những âm thanh cọt kẹt chói tai.
Muốn mượn trận phá trận? Mơ tưởng!
Giọng nói khàn đục từ trong bóng tối vang lên mang theo sát ý lạnh lẽo. Kẻ địch lập tức nhận ra thiếu niên Luyện Khí này đang mượn lực đả lực, dùng hỏa diễm của gã để kích hoạt phong ấn gia tộc. Uy áp thần thức đang điên cuồng bạo phát đột ngột thu liễm hoàn toàn. Luồng hỏa độc đang thiêu đốt cũng bị cắt đứt trong nháy mắt, khiến Lâm Mặc hụt đà, lồng ngực co rút kịch liệt.
Không để Lâm Mặc kịp thở dốc, một đạo ô quang từ trong bóng tối phóng vút ra. Lần này không phải thần thức hay hỏa pháp, mà là một cây châm đen kịt mang theo tử khí nồng nặc. Pháp khí này bỏ qua mọi rào cản linh lực, nhắm thẳng vào khớp xương bả vai trái của thiếu niên để phế bỏ cánh tay đang truyền năng lượng. Tốc độ của ô quang vượt xa phản xạ của tu sĩ Luyện Khí kỳ.
Đổi một kiện pháp khí lấy một nhịp thở, đáng giá!
Lâm Mặc cắn răng gầm lên một tiếng trầm đục. Hắn không rút tay lại mà vặn nghiêng bả vai, dùng mảnh vỡ của chiếc hộp gỗ đào cháy xém chèn thẳng vào đường bay của đạo ô quang. Tiếng kim loại va chạm với linh mộc chát chúa vang lên. Mảnh gỗ đào vốn mang mộc tính ôn hòa bị tử khí ăn mòn thành một vũng nước đen ngòm. Nhưng chính sự hy sinh của vật chứng này đã làm cây châm chệch hướng, găm phập vào vách đá.
Cánh cửa đá xanh rêu rốt cuộc không chịu nổi luồng năng lượng hỗn loạn, ầm ầm nứt ra một khe hở vừa đủ một người lọt qua. Từ bên trong, một cỗ hấp lực khổng lồ mang theo mùi linh dược thối rữa cuốn lấy thân thể Lâm Mặc. Hắn bị hút mạnh vào khoảng không tăm tối, ngã nhào xuống nền gạch trơn trượt. Cánh tay trái khô quắt va đập mạnh xuống sàn, truyền đến cơn đau nhức thấu tận tủy não.
Cánh cửa đá nặng nề bắt đầu khép lại, định phong tỏa hoàn toàn lối vào. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hai mép đá chuẩn bị chạm nhau, chiếc chuông đồng rỉ sét của Tôn gia bất ngờ phóng tới. Nó cắm phập vào giữa khe hở, dùng vách chuông cứng rắn gồng gánh lực ép của trận pháp. Mặt chuông nứt thêm một đường dài, nhưng thành công giữ cho cánh cửa không thể đóng kín.
Qua khe hở chỉ rộng chừng ba ngón tay, một con mắt đỏ ngầu mang theo sự tham lam tột độ chằm chằm nhìn vào bên trong. Cùng lúc đó, trong bóng tối sâu thẳm của mật thất sau lưng Lâm Mặc, một tiếng xiềng xích kim loại lạch cạch vang lên. Tiếng bước chân chậm chạp, nặng nề đang từ từ tiến về phía vũng máu tươi mà hắn vừa nhỏ xuống.
Trên mặt cửa khắc chằng chịt những đường vân trận pháp hình lá trúc đan xen vào nhau. Trận văn đang nhấp nháy ánh sáng nhạt theo một chu kỳ hô hấp kỳ lạ. Cùng lúc đó, cỗ uy áp Trúc Cơ kỳ từ chiếc chuông đồng bùng phát.
Nó không cho Lâm Mặc cơ hội suy nghĩ, nháy mắt hóa thành một xiềng xích vô hình quấn chặt lấy thức hải. Không khí trong hang đột ngột sền sệt lại. Không gian vặn vẹo như bị thiêu đốt, ép cho bả vai thiếu niên trĩu xuống như gánh vác ngàn cân.
Đây không phải uy áp áp chế đơn thuần. Nó mang theo đặc tính của Truy Hồn Tỏa Tức thuật do tu sĩ thượng giai thi triển. Nếu để luồng năng lượng này lưu lại ấn ký trên người, hậu quả vô cùng tồi tệ. Dù hắn có chạy thoát khỏi khu vực sụp đổ cũng sẽ bị cao thủ Tôn gia đuổi giết không ngừng.
Lâm Mặc cắn mạnh chót lưỡi. Hắn mượn cơn đau sắc nhọn để cưỡng ép tâm trí bừng tỉnh khỏi sự trấn áp. Bàn tay trái nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật bên hông. Ba tấm hỏa phù màu vàng úa đã sờn góc xuất hiện giữa hai ngón tay.
Hắn không ném phù lục về phía chiếc chuông đồng đang lơ lửng. Thay vào đó, thiếu niên vung tay phóng thẳng chúng về phía cửa hang rỗng tuếch. Ba quả cầu lửa bùng lên dữ dội, tạo ra một luồng linh lực chấn động giả tạo. Chiêu này nhằm làm nhiễu loạn luồng thần thức đang khóa chặt không gian.
Quả nhiên, lực lượng bạo phát đã thu hút sự chú ý. Xiềng xích vô hình trên người Lâm Mặc hơi nới lỏng trong chớp mắt. Chỉ chờ có thế, hắn mượn lực đạp mạnh chân phải xuống mặt đá. Cả người lùi vút về phía cánh cửa xanh rêu vừa lộ diện.
Tuy nhiên, chủ nhân của chiếc chuông đồng hiển nhiên dạn dày kinh nghiệm chiến đấu. Kẻ đó lập tức nhận ra linh lực bùng nổ chỉ là chiêu trò nghi binh. Luồng uy áp liền từ bỏ việc phong tỏa cửa hang để chuyển đổi mục tiêu.
Nó nhanh chóng co rút lại, hóa thành một mũi nhọn vô hình hung hăng đâm thủng màn lửa. Lưỡi dao tâm trí vạch phá không khí, lao thẳng về phía mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ của thần thức Trúc Cơ kỳ nhanh như chớp giật. Nó hoàn toàn vượt xa khả năng né tránh bằng thân pháp của một tu sĩ Luyện Khí.
Hơi thở tử vong lạnh lẽo phả thẳng vào mặt. Lớp mồ hôi trên trán hắn nháy mắt đông cứng thành sương giá. Bàn tay trái của Lâm Mặc lật úp. Một khối Mộc Bài điêu khắc thô lậu xuất hiện trong lòng bàn tay.
Đây là Khế Mộc Lệnh, vật chứng nhận thân phận Trưởng lão Dược Viên. Món đồ này do gia chủ đời trước đích thân luyện chế từ lõi cây Tử Trúc ngàn năm. Hắn không chút do dự rót toàn bộ chân nguyên còn sót lại vào lệnh bài.
Đồng thời, thiếu niên cắn răng vận dụng bí thuật, mạnh mẽ cắt đứt một tia thần hồn của chính mình. Tia hồn phách dung nhập thẳng vào trong lớp gỗ. Mộc Bài lập tức bạo phát ra một vầng sáng xanh biếc. Ánh sáng huyễn hóa thành một hư ảnh mộc nhân mang khí tức giống hệt Lâm Mặc, đứng chắn ngay trước mặt.
Mũi nhọn thần thức mang theo sát ý của tu sĩ Trúc Cơ lao tới. Nó xuyên thủng hư ảnh tàn khốc như bão táp nghiền nát lá khô. Khế Mộc Lệnh vang lên một tiếng rắc thanh thúy. Linh quang vụt tắt, vỡ nát thành từng mảnh vụn gỗ xám xịt rơi lả tả xuống bùn nhão.
Đổi lại, lưỡi dao uy áp cũng bị mộc khí hao mòn hơn phân nửa. Nó chệch hướng găm thẳng vào vách đá bên cạnh, cày xới ra một rãnh sâu hoắm tỏa khói khét lẹt.
Cái giá phải trả cho việc tự chặt đứt thần hồn ập đến ngay lập tức. Mạch máu quanh hốc mắt Lâm Mặc đồng loạt vỡ nát, rỉ ra hai hàng huyết lệ đỏ thẫm. Toàn bộ thị giác của hắn đột ngột mất đi màu sắc, chỉ còn lại hai mảng đen trắng mờ ảo. Không gian xung quanh mất đi chiều sâu, khiến hắn không thể phán đoán chính xác khoảng cách của vách đá hay cánh cửa trước mặt.
Sự va chạm thần thức dữ dội khiến chiếc chuông đồng mang tộc huy Tôn gia mất đi vật dẫn. Nó rung lên bần bật rồi triệt để nổ tung thành một quả cầu lửa đỏ rực. Đám mảnh vỡ kim loại văng tứ tung, găm phập phập vào vách hang.
Giữa làn khói bụi, một viên tinh thạch màu đỏ sậm to bằng mắt cá rơi lạch cạch xuống nền đá. Bề mặt viên tinh thạch khắc một chữ cổ vặn vẹo. Nó tản mát ra khí tức âm hàn của một loại bí thuật truy tung tà môn.
Đây chính là Truy Hồn Tinh. Vật chứng này cho thấy rõ ràng Tôn gia đã sử dụng thủ đoạn của ma đạo bên ngoài Nam Cương. Lâm Mặc cố nén cơn buồn nôn dội lên tận cổ họng do chấn thương não bộ.
Hắn quờ quạng vươn tay, cẩn thận dùng một tấm Tức Linh Phù bọc kín lấy viên tinh thạch. Phù văn sáng lên, giam cầm hoàn toàn luồng hàn khí quỷ dị. Xác nhận đã ngăn chặn triệt để sự dòm ngó, thiếu niên mới nhét sâu vật kia vào ngực áo.
Nguy cơ trước mắt tạm thời được hóa giải, nhưng hoàn cảnh lại càng thêm quỷ dị. Hắn xoay người, nheo đôi mắt đang rỉ máu nhìn lại cánh cửa đá xanh rêu phía sau lưng.
Những đường vân trận pháp hình lá trúc vốn đang nhấp nháy tĩnh lặng đã sinh ra dị biến. Do hấp thụ dư ba từ vụ nổ vừa rồi, chúng bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực như máu. Từng đường nét tỏa ra nhiệt lượng âm ỉ.
Từ khe hở của cánh cửa, một luồng linh khí cực kỳ tinh thuần chầm chậm rỉ ra. Nó mang theo mùi hương ngai ngái của bùn đất ngàn năm, xua tan đi mùi khét lẹt trong hang.
Khí tức này không thuộc về linh mạch bình thường. Khi vừa tiếp xúc, nó lập tức tạo ra luồng sóng chấn động êm ái bên trong cơ thể Lâm Mặc. Năng lượng cổ xưa này hoàn toàn cộng hưởng với giọt Mộc Bản Nguyên đang nằm im lìm sâu trong đan điền hắn.
Mũi nhọn thần thức xé gió ập tới. Nó mang theo hàn ý lạnh buốt găm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Khoảng cách quá gần, tốc độ lại vượt xa giới hạn Luyện Khí kỳ. Mọi đường lui trong không gian hẹp đã bị khóa chặt.
Trong khoảnh khắc sinh tử, thiếu niên không lùi thêm nửa bước. Hắn quyết đoán chủ động nghênh đón. Bàn tay trái giơ cao khối Khế Mộc Lệnh xỉn màu, trực tiếp chắn ngang tầm mắt.
Thay vì rót linh lực phòng ngự tuyệt vọng, Lâm Mặc cắn răng lôi kéo một tia thần thức mỏng manh. Sợi tinh thần lực này bám lấy lớp vỏ ngoài của pháp khí. Khối lệnh bài bằng gỗ tử trúc thô ráp va chạm trực diện với luồng uy áp Trúc Cơ kỳ.
Một tiếng "keng" chát chúa vang dội trong thức hải. Thế giới bên ngoài lại hoàn toàn tĩnh lặng. Lực lượng đứt gãy truyền dọc qua lệnh bài. Nó ép cổ tay Lâm Mặc vặn vẹo một góc dị thường.
Tiếng xương sụn ma sát xót xa vang lên. Cơ bắp cẳng tay hắn rách toạc dưới áp lực vô hình. Từng tia máu li ti rỉ ra, nhuộm đỏ cả ống tay áo bào. Sự đau đớn kịch liệt truyền đến, nhưng đôi mắt thiếu niên vẫn lạnh lẽo dị thường.
Luồng thần thức hung hãn của Tôn gia đã bị chặn đứng. Nó không thể xuyên thủng Khế Mộc Lệnh để lưu lại ấn ký. Tia thần thức mỏng manh của Lâm Mặc đóng vai trò như một sợi dây chằng co giãn.
Hắn mượn đà va chạm, khéo léo bẻ lái quỹ đạo đòn đánh. Toàn bộ uy áp xa lạ trượt khỏi mi tâm, đập thẳng vào mặt cửa đá xanh rêu phía sau lưng.
Trận văn hình lá trúc lập tức sinh ra phản ứng dữ dội. Những đường nét xanh biếc vốn đang nhấp nháy bỗng bừng sáng rực rỡ. Chúng đan cài vào nhau, tạo thành một tấm võng linh lực khổng lồ bao trùm lối đi.
Tấm võng này như miệng thú háu đói. Nó điên cuồng cắn nuốt mũi nhọn thần thức vừa bị đánh lệch hướng. Đây chính là bước cờ hiểm của Lâm Mặc. Hắn dùng chính sát chiêu của địch để kích hoạt cấm chế hấp thu năng lượng cổ xưa.
Chủ nhân luồng thần thức lập tức phát giác sự hao hụt lực lượng. Kẻ đó hiểu rõ chiêu bài Truy Hồn Tỏa Tức đã thất bại. Không chần chừ, đối phương dứt khoát thay đổi thủ đoạn công kích.
Ánh sáng đỏ trên mặt chiếc chuông đồng rỉ sét co rút lại. Nó nén chặt đến cực điểm. Bỏ qua việc truy đuổi thiếu niên, pháp khí này trực tiếp chuyển hướng. Nó nhắm thẳng vào vị trí nhạt màu nhất của trận văn trên cửa đá.
Chiếc chuông rung lên điên cuồng. Từng đợt âm ba mang theo hỏa độc xích sắc khuếch tán. Ngọn lửa vô hình nung nóng vách hang. Kẻ địch muốn dùng thuộc tính hỏa khắc mộc, thiêu rụi gốc rễ của trận pháp phòng ngự.
Âm thanh chấn động như búa tạ đập nát không khí. Nó dội ngược thẳng vào màng nhĩ Lâm Mặc. Hai tai hắn ong lên dữ dội. Máu tươi từ thính giác rách nát trào ra, trượt dọc xuống cổ áo ướt đẫm.
Mọi âm thanh nháy mắt bị tước đoạt hoàn toàn. Thế giới xung quanh chỉ còn lại tiếng rít gào vô hình của luồng khí xoáy. Tệ hơn nữa, khối Khế Mộc Lệnh trong tay hắn bắt đầu rung lên bần bật.
Vật phẩm này không chịu nổi sự cắn nuốt qua lại giữa hai luồng sức mạnh cường đại. Bề mặt gỗ xuất hiện ba vệt rạn cháy đen. Chúng kéo dài từ đỉnh xuống tận đáy lệnh bài, tỏa ra mùi khét lẹt.
Món đồ triệt để mất đi khả năng truyền tin về gia tộc. Lâm Mặc hoàn toàn bị cô lập trong tử địa. Không có viện binh, hắn chỉ có thể tự tìm đường sống.
Mặc kệ hai tai đã điếc đặc, hắn gồng mình dồn chút linh lực cuối cùng. Luồng mộc khí tinh thuần nhất dọc theo kinh mạch dung nhập vào lệnh bài nứt nẻ. Hắn canh chuẩn khoảnh khắc hỏa độc bị trận văn cản lại.
Bàn tay đẫm máu ấn mạnh Khế Mộc Lệnh vào lõm sâu trung tâm đồ án. Cửa đá xanh rêu rung bần bật. Nó phát ra tiếng ma sát trầm đục dưới sức ép của khế ước huyết mạch.
Khớp ngầm bên trong vách núi từ từ chuyển động. Chúng đánh văng những lớp rỉ sét ngàn năm. Cánh cửa khó nhọc hé mở ra một khe hở chỉ rộng chừng nửa xích.
Từ trong khe hở tối tăm, một luồng sương mù màu lục nhạt cuồn cuộn tràn ra. Nó nồng đậm đến mức ngưng tụ thành những giọt linh dịch lơ lửng. Luồng sương này không mang theo tử khí lạnh lẽo mà tràn ngập sinh cơ bừng bừng.
Mộc linh khí nguyên thủy nháy mắt dập tắt ngọn lửa xích sắc từ chuông đồng. Lâm Mặc nheo mắt nhìn xuyên qua khe cửa hẹp. Nhịp tim vốn đang bình ổn bỗng đập loạn một nhịp.
Bên trong không phải là kho tàng pháp bảo hay ngọc giản công pháp. Nằm trơ trọi giữa căn thạch thất nhỏ hẹp chỉ có một bệ đá mài nhẵn. Trên đó đặt duy nhất một đoạn rễ cây khô héo, to cỡ bắp tay người lớn.
Bề mặt rễ cây chi chít những vết chém sâu hoắm. Dù vậy, nó vẫn tỏa ra khí tức nguyên bản rễ sâu cuống chặt. Dao động này giống hệt cội Tử Trúc ngàn năm tại cấm địa Lâm gia.
Đặc biệt hơn, bên trong tàn mộc còn lưu lại một tia uy áp Trúc Cơ vỡ vụn. Khám phá này khiến đồng tử Lâm Mặc co rút. Vị tiền bối Lâm gia mất tích năm xưa không chết dưới tay yêu thú. Người đã tự nhốt mình ở đây, dùng chính thân xác để làm mắt trận phong ấn.
năng phản ứng của tu sĩ Luyện Khí. Khoảng cách quá gần, không có bất kỳ trận bàn nào kịp kích hoạt để cản chắn. Lâm Mặc chỉ kịp gồng cứng cơ cổ, điều động toàn bộ thần thức ít ỏi ngưng tụ thành một bức tường mỏng manh chắn trước thức hải. Một tiếng keng chói lói vang lên ngay trong vỏ não, tựa như có người dùng búa tạ gõ thẳng vào chiếc khánh đồng đặt sát màng nhĩ.
Máu tươi lập tức ứa ra từ hai hốc tai, chảy dọc xuống cổ áo tạo thành những vệt đỏ sẫm nồng nặc mùi tanh. Cơn choáng váng kịch liệt ập đến khiến tầm nhìn của thiếu niên chẻ làm đôi, thính giác hoàn toàn bị tước đoạt. Trong thế giới vô thanh vặn vẹo ấy, hắn mất đi khả năng giữ thăng bằng, lảo đảo đập mạnh bả vai trái vốn đã trọng thương vào vách đá lạnh lẽo.
Biết rõ không thể lùi bước, Lâm Mặc cắn nát chóp lưỡi, mượn cơn đau xé rách và vị máu tươi gắt gỏng để cưỡng ép thần trí duy trì thanh tỉnh. Bàn tay phải của hắn luồn nhanh vào lớp áo trong, vội vã rút ra át chủ bài cuối cùng. Đó là một khối ngọc giản hình nửa chiếc lá trúc, bề mặt khắc ba đạo vân văn xám xịt, tỏa ra hơi thở thủy linh lực nồng đậm.
Đây vốn là Thủy Mộc Tương Sinh Phù mà Lục thúc công đã hao tổn tâm huyết luyện chế, giao cho hắn trước lúc tiến vào cấm địa. Thay vì dùng nó để ném về phía chiếc chuông đồng đang tỏa uy áp, Lâm Mặc dứt khoát ấn mạnh khối ngọc vào khe hở của cánh cửa đá xanh rêu phía sau lưng. Luồng thủy khí lam nhạt tràn vào trận văn, ngay lập tức kích phát lớp cấm chế bảo vệ viễn cổ của gia tộc.
Những đường vân hình lá trúc trên mặt đá khô cằn bỗng chốc sáng rực lên, đan kết thành một tấm khiên ánh sáng màu xanh lục che chắn trước mặt thiếu niên. Hắn muốn mượn lực lượng mộc thuộc tính của trận pháp lưu thủ để triệt tiêu đòn khóa chặt từ luồng thần thức. Thế nhưng, kẻ ẩn giấu phía sau pháp khí lại tỏ ra cực kỳ giảo hoạt và dạn dày kinh nghiệm chiến đấu.
Phát hiện con mồi định lẩn trốn vào không gian phía sau cửa đá, luồng uy áp Trúc Cơ kỳ lập tức thay đổi phương thức công kích. Chiếc chuông đồng lơ lửng giữa không trung bỗng xoay tít, ma sát với không khí trong hang động tạo ra những tia lửa đỏ sậm mang theo mùi lưu huỳnh gay gắt. Một vòng sóng âm cuồn cuộn hỏa độc ập tới, không thèm nhắm vào bản thể Lâm Mặc mà đánh thẳng vào trung tâm tấm khiên ánh sáng.
Hỏa khắc Mộc, đây chính là tử huyệt chí mạng của mộc trận Lâm gia. Sóng âm mang theo nhiệt độ khủng khiếp tàn phá cấu trúc linh khí, nướng chín lớp phòng ngự mộc thuộc tính. Những đường vân lá trúc trên cửa đá bắt đầu xèo xèo bốc khói đen, nhạt màu với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cửa đá truyền đến tiếng rạn nứt lạo xạo, cấm chế bị ngọn lửa vô hình ăn mòn, sắp sửa vỡ vụn thành từng mảnh.
Lâm Mặc hiểu rõ nếu cứ tiếp tục giằng co tiêu hao, cả hắn và đạo trận pháp này đều sẽ hóa thành tro bụi dưới uy áp của hỏa độc. Ánh mắt thiếu niên lóe lên một tia quyết tuyệt, tay phải không chút do dự bóp nát khối ngọc giản Thủy Mộc Tương Sinh. Khối ngọc vỡ nát, toàn bộ thủy linh lực bị nén ép bên trong đột ngột bạo phát, tạo thành một màn sương mù đặc quánh bao trùm lấy không gian chật hẹp trước cửa hang.
Thủy khí lạnh lẽo va chạm trực diện với sóng âm hỏa độc lập tức bốc hơi, sinh ra một vụ nổ hơi nước cực mạnh. Luồng áp suất khổng lồ từ vụ nổ không chỉ hất văng chiếc chuông đồng chệch khỏi quỹ đạo, mà còn ép cho cánh cửa đá đang kẹt cứng phải hé ra một khe hở bằng nửa thân người. Không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một, Lâm Mặc mượn luồng phản lực, lách mình lăn vòng qua khe hở vừa mở ra.
Dù đã tính toán thời cơ cực kỳ tinh chuẩn, tốc độ của hỏa độc vẫn vượt ngoài dự liệu. Những tia lửa li ti mang theo tà khí kịp thời cuốn lấy bóng lưng hắn trước khi cánh cửa khép lại. Lớp pháp y cấp thấp cháy xèo xèo, để lại trên da thịt phía sau lưng một vết phỏng có hình chiếc lá phong đỏ rực. Ấn ký này không ngừng tỏa ra luồng nhiệt thiêu đốt tủy sống, như một con giòi bám chặt lấy kinh mạch hòng định vị hành tung của hắn.
Phía sau lưng, cánh cửa đá ầm ầm đóng sập lại, triệt để cắt đứt luồng thần thức Trúc Cơ kỳ cùng chiếc chuông đồng nứt nẻ. Bầu không khí tĩnh lặng trở lại, chỉ còn tiếng thở dốc nhọc nhằn của thiếu niên vang lên rành rọt. Thế nhưng, khi Lâm Mặc ngẩng đầu nhìn lên, đồng tử hắn đột ngột co rút lại. Trước mặt hắn lúc này không phải là thông đạo an toàn dẫn về linh mạch gia tộc, mà là một thạch thất khổng lồ nhuốm đầy sương mù màu máu. Từng giọt dịch thể đỏ ngòm đang nhỏ tong tong từ trần hang xuống một tế đàn bằng bạch cốt tĩnh lặng nằm giữa đầm lầy.
Trận văn hình lá trúc trên phiến đá xanh rêu bốc cháy ngùn ngụt. Tầng mộc thuẫn cuối cùng che chắn trước ngực Lâm Mặc nứt toác, hóa thành vô số đốm lửa tàn. Luồng sóng âm hỏa độc mang theo uy áp Trúc Cơ kỳ xé rách lớp phòng ngự, ập thẳng vào lồng ngực hắn. Không thể lùi thêm nửa bước, lưng hắn đã dán chặt vào mặt cửa lạnh lẽo.
Giữa lằn ranh sinh tử, ánh mắt thiếu niên lóe lên sự quyết tuyệt. Hắn không dùng pháp lực để ngưng tụ khiên chắn vô vọng nữa. Bàn tay trái dính đầy bùn đất trực tiếp cắm sâu vào trung tâm trận đồ đang suy yếu trên mặt cửa đá. Hắn cắn nát đầu ngón tay, ép một giọt linh huyết mang theo bổn nguyên Mộc hệ dung nhập vào mắt trận. Đổi lại, phần da thịt ở lòng bàn tay trái của hắn lập tức bị trận pháp bòn rút, khô quắt lại như vỏ cây chết.
Trận văn lá trúc nhận được linh huyết liền chuyển từ màu xanh ảm đạm sang sắc đỏ tía quỷ dị. Lâm Mặc mượn sự tương sinh của ngũ hành, chủ động mở rộng kinh mạch tay trái. Hắn dẫn dắt luồng hỏa độc của kẻ địch tràn vào, dùng chính thân thể mình làm cầu nối truyền tải sức mạnh đó vào trong cánh cửa. Tiếng cơ quan rỉ sét bên trong vách núi lập tức vang lên những âm thanh cọt kẹt chói tai.
Muốn mượn trận phá trận? Mơ tưởng!
Giọng nói khàn đục từ trong bóng tối vang lên mang theo sát ý lạnh lẽo. Kẻ địch lập tức nhận ra thiếu niên Luyện Khí này đang mượn lực đả lực, dùng hỏa diễm của gã để kích hoạt phong ấn gia tộc. Uy áp thần thức đang điên cuồng bạo phát đột ngột thu liễm hoàn toàn. Luồng hỏa độc đang thiêu đốt cũng bị cắt đứt trong nháy mắt, khiến Lâm Mặc hụt đà, lồng ngực co rút kịch liệt.
Không để Lâm Mặc kịp thở dốc, một đạo ô quang từ trong bóng tối phóng vút ra. Lần này không phải thần thức hay hỏa pháp, mà là một cây châm đen kịt mang theo tử khí nồng nặc. Pháp khí này bỏ qua mọi rào cản linh lực, nhắm thẳng vào khớp xương bả vai trái của thiếu niên để phế bỏ cánh tay đang truyền năng lượng. Tốc độ của ô quang vượt xa phản xạ của tu sĩ Luyện Khí kỳ.
Đổi một kiện pháp khí lấy một nhịp thở, đáng giá!
Lâm Mặc cắn răng gầm lên một tiếng trầm đục. Hắn không rút tay lại mà vặn nghiêng bả vai, dùng mảnh vỡ của chiếc hộp gỗ đào cháy xém chèn thẳng vào đường bay của đạo ô quang. Tiếng kim loại va chạm với linh mộc chát chúa vang lên. Mảnh gỗ đào vốn mang mộc tính ôn hòa bị tử khí ăn mòn thành một vũng nước đen ngòm. Nhưng chính sự hy sinh của vật chứng này đã làm cây châm chệch hướng, găm phập vào vách đá.
Cánh cửa đá xanh rêu rốt cuộc không chịu nổi luồng năng lượng hỗn loạn, ầm ầm nứt ra một khe hở vừa đủ một người lọt qua. Từ bên trong, một cỗ hấp lực khổng lồ mang theo mùi linh dược thối rữa cuốn lấy thân thể Lâm Mặc. Hắn bị hút mạnh vào khoảng không tăm tối, ngã nhào xuống nền gạch trơn trượt. Cánh tay trái khô quắt va đập mạnh xuống sàn, truyền đến cơn đau nhức thấu tận tủy não.
Cánh cửa đá nặng nề bắt đầu khép lại, định phong tỏa hoàn toàn lối vào. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hai mép đá chuẩn bị chạm nhau, chiếc chuông đồng rỉ sét của Tôn gia bất ngờ phóng tới. Nó cắm phập vào giữa khe hở, dùng vách chuông cứng rắn gồng gánh lực ép của trận pháp. Mặt chuông nứt thêm một đường dài, nhưng thành công giữ cho cánh cửa không thể đóng kín.
Qua khe hở chỉ rộng chừng ba ngón tay, một con mắt đỏ ngầu mang theo sự tham lam tột độ chằm chằm nhìn vào bên trong. Cùng lúc đó, trong bóng tối sâu thẳm của mật thất sau lưng Lâm Mặc, một tiếng xiềng xích kim loại lạch cạch vang lên. Tiếng bước chân chậm chạp, nặng nề đang từ từ tiến về phía vũng máu tươi mà hắn vừa nhỏ xuống.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.