Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 132: Pháp Thuật Phòng Ngự

Đăng: 23/07/2026 15:18 3,780 từ 1 lượt đọc
nay kịch liệt run rẩy. Giọt máu đen kịch độc bám trên mũi châm vừa chạm vào bề mặt lệnh bài liền xèo xèo bốc khói. Thứ độc tố ngưng tụ từ tạp chất của linh mạch, kết hợp cùng hơi thở Mộc Bản Nguyên lập tức ăn mòn lớp rỉ sét. Một tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên, lệnh bài nứt toác thành ba mảnh, để lộ ra một viên trân châu nhạt màu xám tro ẩn giấu bên trong. Viên trân châu này mới chính là trận nhãn thực sự điều khiển toàn bộ sát cơ trong thạch thất.

Ảo ảnh nữ tu khựng lại, đôi mắt trống rỗng bỗng lóe lên một tia sáng phẫn nộ. Nàng nhận ra bản thân đã trúng kế điệu hổ ly sơn của tên tu sĩ Luyện Khí xảo quyệt. Thay vì tiếp tục giương mộc thuẫn bảo vệ nắp quan tài ngọc, tàn niệm này lập tức biến ảo thủ ấn. Mười ngón tay đan chéo vào nhau, kéo theo toàn bộ linh khí hệ mộc trong không gian ngưng đọng lại. Nàng từ bỏ công kích trực diện, chuyển sang phong tỏa toàn diện, định dùng uy áp trận pháp nghiền nát kẻ xâm nhập thành bùn nhão.

Viên trân châu xám tro mất đi lớp vỏ tử kim bảo vệ liền bạo phát ra một vòng xoáy từ trường kỳ dị. Toàn bộ trọng lực trong căn phòng đột ngột tăng lên gấp năm lần. Những mảnh vỡ thạch trận trên mặt đất bị ép nát vụn, hóa thành bụi phấn bay lơ lửng. Lâm Mặc cảm thấy hai bả vai nặng trĩu như bị một ngọn núi nhỏ đè sập xuống. Đầu gối hắn uốn cong, xương cốt kêu lên răng rắc nhưng hắn cắn răng trụ vững, tuyệt đối không quỳ.

Cái giá phải trả cho đòn nhử vừa rồi hoàn toàn vượt quá dự tính. Việc bóc tách một tia Mộc Bản Nguyên lẫn với máu độc khiến thính giác bên tai trái của Lâm Mặc triệt để bị phế bỏ. Một tiếng ù đặc quánh kéo dài vang vọng trong đại não, tàn nhẫn cắt đứt sự liên kết giữa thần thức của hắn và mộc linh khí xung quanh. Trong phạm vi mười trượng, hắn tạm thời trở thành một kẻ mù lòa về mặt cảm nhận linh lực. Mọi pháp thuật hệ mộc quen thuộc giờ phút này đều không thể thi triển.

"Trận nhãn đã vỡ, khôi lỗi như ngươi còn cố chấp giữ cái vỏ rỗng này làm gì?"

Lâm Mặc khàn giọng gầm lên, mượn âm thanh rung động nơi lồng ngực để tự định vị lại thần thức đang chao đảo. Hắn biết ảo ảnh kia chỉ là một tàn niệm lưu lại, không có linh trí hoàn chỉnh, nhưng bản năng hộ trận của nó vẫn cực kỳ linh hoạt.

Ảo ảnh nữ tu không hề đáp lời. Bàn tay hư ảo của nàng lật úp, hung hăng vỗ mạnh xuống mặt quan tài ngọc. Những đường linh văn đồ đằng hình lá trúc bỗng chốc rực sáng, thoát ly khỏi bề mặt ngọc thạch, hóa thành hàng trăm sợi xích vàng ròng quấn chặt về phía Lâm Mặc. Tốc độ của xích vàng cực nhanh, mang theo quỹ đạo giăng lưới xảo quyệt, hoàn toàn phớt lờ trọng lực đang đè nặng trong không gian hẹp.

Mất đi khả năng mượn lực từ mộc pháp, Lâm Mặc vỗ mạnh tay phải vào túi trữ vật bên hông. Ba tấm Thổ Tường Phù bay vút ra, dán chặt lên nền đá nứt nẻ trước mặt. Chút linh lực mỏng manh còn sót lại trong cơ thể tràn vào phù lục, cởi bỏ phong ấn, dựng lên ba bức tường đất nện ngưng thực. Thế nhưng, xích vàng vừa chạm vào tường đất liền dễ dàng xuyên thấu qua như hái hoa trong lá. Chúng mang theo thuộc tính phá giáp chuyên biệt, dễ dàng xé rách phòng ngự ngũ hành cơ bản.

Một sợi xích sắc bén xé gió sượt qua bắp tay phải của hắn, gọt đi một mảng da thịt lớn, để lộ ra bạch cốt âm u. Vết thương không hề rỉ máu, mà nhanh chóng kết tủa thành một lớp ngọc thạch cứng ngắc, lan dần về phía bả vai. Lâm Mặc biến sắc, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Đây không phải pháp thuật trói buộc thông thường, mà là Ngọc Hóa Trận, loại cấm thuật tà môn chuyên dùng để chế tác bồi táng phẩm cho tu sĩ thượng cổ. Nếu không lập tức chặt đứt sợi dây liên kết từ quan tài, hắn sẽ biến thành một bức tượng ngọc vô tri ngay tại đây.

ảnh của nàng vung lên, hàng trăm sợi xích vàng rực từ nắp quan tài ngọc đồng loạt phóng tới. Chúng đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới tử vong, nương theo trọng lực gấp năm lần mà rít gào xé gió. Tốc độ của xích sắt vốn không nhanh, nhưng dưới áp lực đè nặng lên từng tấc cơ nhục, mọi cử động né tránh của kẻ thù đều trở nên chậm chạp một cách tuyệt vọng.

Lâm Mặc mím chặt môi, hai chân đạp mạnh xuống nền đá vỡ nát, mượn phản lực lộn vòng sang trái. Tấm lưới xích sượt qua bả vai hắn, cắm phập xuống đất, khoét ra một mảng đá sâu hoắm. Âm thanh va chạm chát chúa vang lên, tia lửa bắn tung tóe chiếu sáng gương mặt tái nhợt của nam tử.

Mất đi mộc pháp, hắn đành phải dùng đến thủ đoạn vất đáy hòm. Bàn tay phải thò vào túi trữ vật, lôi ra một tấm Hỏa Viêm Phù cấp thấp đã ố vàng. Lâm Mặc không dùng nó để tấn công nữ tu, mà dán chặt lên bề mặt một tấm khiên tròn bằng thiết mộc. Hắn dồn toàn bộ sức lực cơ bắp, ném mạnh tấm khiên thẳng về phía viên trân châu xám tro đang trôi nổi giữa không trung.

Ảo ảnh nữ tu lập tức phản ứng. Đôi mắt trống rỗng của nàng chớp lóe, nhận ra quỹ đạo thô thiển của khối thiết mộc đang bay tới. Nàng biết kẻ thù muốn dùng vật lý để cưỡng ép phá hủy trận nhãn.

Thay vì dùng toàn lực ép bẹp Lâm Mặc, tàn niệm này lập tức điều động ba mươi sợi xích vàng quay ngược trở lại. Chúng bện chặt vào nhau thành một bức tường kim loại kiên cố bảo vệ phía trước viên trân châu. Đồng thời, hai sợi xích khác tách khỏi đội hình, hóa thành mũi giáo sắc nhọn đâm thẳng vào hai đầu gối Lâm Mặc hòng phế bỏ hoàn toàn khả năng di chuyển của hắn.

"Chính là lúc này!"

Lâm Mặc quát khẽ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn căn chuẩn thời khắc tấm khiên thiết mộc va chạm với bức tường xích vàng, hung hăng dùng chút thần thức ít ỏi còn sót lại kích nổ Hỏa Viêm Phù.

Hỏa linh khí mỏng manh ban đầu vốn chẳng làm xước nổi trận pháp cấp cao. Thế nhưng, trong không gian đang bị nữ tu lấp đầy mộc linh khí thuần túy để phong tỏa, ngọn lửa nhỏ liền tìm được chất xúc tác hoàn hảo nhất. Mộc sinh hỏa, ngọn lửa đỏ cam tức khắc bùng lên thành một quả cầu lửa cuồng bạo, cắn nuốt toàn bộ khu vực quanh viên trân châu.

Nhiệt lượng sinh ra từ vụ nổ kết hợp cùng uy áp trọng lực tạo ra một luồng sóng xung kích khủng khiếp dội ngược trở lại. Lâm Mặc không kịp lùi bước, cả thân hình bị hất văng lên không trung rồi đập mạnh lưng vào vách thạch thất.

Lớp da trên bàn tay phải và cẳng tay của hắn bị luồng nhiệt cao thiêu rụi, cháy đen bong tróc từng mảng lớn. Mùi thịt khét lẹt xộc thẳng vào mũi. Các bó cơ tay phải co giật kịch liệt do tổn thương thần kinh cục bộ, hoàn toàn mất đi khả năng cầm nắm pháp khí. Tấm khiên thiết mộc duy nhất phòng thân cũng triệt để vỡ nát thành những mảnh vụn đen sì rơi lả tả.

Đổi lại cái giá thê thảm đó, quả cầu lửa rốt cuộc cũng tản đi. Bức tường xích vàng bị nung đỏ rực, bắt đầu có dấu hiệu nóng chảy nhưng vẫn chưa đứt gãy hoàn toàn. Tuy nhiên, luồng sáng rực rỡ từ ngọn lửa bùng phát vừa rồi đã soi rõ một chi tiết chí mạng mà bóng tối trước đó luôn che khuất.

Nối giữa viên trân châu xám tro và nắp quan tài ngọc hoàn toàn không phải là khoảng không vô hình. Ẩn sâu trong từ trường vặn vẹo, một sợi chỉ mỏng manh lấp lánh ánh lam quang đang chậm rãi luân chuyển linh khí. Đó là một vệt Hồn Ti.

Hóa ra, viên trân châu chỉ là một vật dẫn trung gian. Nguồn cung cấp linh lực thực sự để duy trì sát trận và thao túng trọng lực lại nằm sâu bên trong cỗ quan tài ngọc trong suốt kia.

Muốn phá vỡ cục diện áp chế hiện tại, việc dùng sức mạnh đánh nát trân châu là một sai lầm chết người. Kẻ phá trận buộc phải cắt đứt sợi Hồn Ti mỏng manh đó, triệt để chia cắt sự liên kết giữa tàn niệm và nguồn năng lượng cốt lõi.

Nhìn hai mũi giáo xích vàng đang xé gió lao đến sát mặt, mang theo sát ý lạnh buốt tủy sống, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia quyết tuyệt. Bàn tay trái lành lặn của hắn chậm rãi sờ lên mặt dây chuyền bằng đá nhám giấu dưới vạt áo.

Bàn tay hư ảo của tàn niệm nữ tu đột ngột biến đổi pháp quyết, mười ngón tay gảy nhẹ vào hư không như đang gảy đàn. Nhận ra uy áp trọng lực năm lần không thể ngay lập tức đè bẹp xương cốt kẻ thù, nàng quyết định từ bỏ thế công chuyển sang mượn lực. Viên trân châu xám tro đang trơ trọi giữa không trung xoay tít, bề mặt lồi lõm bắn ra ba mươi sáu sợi tơ mỏng manh như tơ nhện. Những sợi tơ trận văn này mang theo phù văn cổ xưa màu lục nhạt, chuẩn xác cắm phập xuống các rãnh điêu khắc tinh xảo trên nắp quan tài ngọc. Nàng đang điên cuồng rút lấy âm khí từ địa mạch dưới lòng đất, nối liền quan tài để cưỡng ép tu bổ vết nứt trên trận nhãn.

Theo từng nhịp đập phập phồng của viên trân châu, toàn bộ sinh khí trong thạch thất bắt đầu bị bòn rút một cách tàn nhẫn. Lớp rêu xanh bám trên vách đá cấp tốc héo rũ, mất đi màu sắc nguyên bản rồi hóa thành thứ tro bụi nhàn nhạt lả tả rơi xuống đất. Lâm Mặc cảm nhận rõ một cỗ hấp lực quỷ dị đang luồn qua từng lỗ chân lông trên cơ thể. Dù thính giác tai trái đã phế và tạm thời mất đi cảm ứng thần thức với mộc linh khí, hắn vẫn thấy da thịt mình khô chắp lại. Lượng nước trong huyết dịch bị bốc hơi ép buộc, khiến cổ họng hắn bỏng rát như nuốt phải than hồng.

Nếu để ba mươi sáu sợi tơ xám kia hoàn toàn khép kín vòng tuần hoàn linh lực, viên trân châu sẽ triệt để dung hợp một thể với quan tài ngọc. Sát cơ bùng nổ lúc đó tuyệt đối sẽ tạo ra một trận bão táp linh khí, dư sức nghiền nát bất kỳ tu sĩ Luyện Khí kỳ nào thành cặn bã. Lâm Mặc cắn chặt răng đến rướm máu, chủ động buông thõng hai vai, làm ra vẻ kiệt sức không thể gượng dậy dưới uy áp khổng lồ. Từ trong ống tay áo đã rách tơi tả, một lá Mộc Đằng Phù nhạt màu lặng lẽ trượt theo cánh tay rồi rơi xuống nền đá lạnh lẽo. Bùa chú vừa chạm đất liền tỏa ra một tia linh lực hệ mộc nguyên thủy, yếu ớt nhưng cực kỳ tinh thuần, tựa như mồi nhử hoàn hảo trong bóng tối.

Ảo ảnh nữ tu tuy sở hữu một tia linh trí tàn khuyết nhưng chung quy vẫn bị bản năng duy trì trận pháp chi phối. Cảm nhận được nguồn mộc khí rò rỉ ngay gần đó, nàng lập tức điều khiển năm sợi tơ xám tách khỏi nắp quan tài. Những sợi tơ này xé gió lao vút tới, quấn chặt lấy lá phù hòng cắn nuốt bổ sung năng lượng cho quá trình tu bổ. Nàng đã triệt để trúng kế điệu hổ ly sơn lần thứ hai của tên tu sĩ nhân loại. Ngay khoảnh khắc đầu tơ xám vừa vặn chạm vào mặt giấy hoàng phù, tay phải đang buông thõng của Lâm Mặc đột ngột lật ngược, bộc phát ra tốc độ phản xạ kinh người.

Trong lòng bàn tay hắn không hề tụ tập pháp quyết hệ mộc quen thuộc, mà gắt gao nắm chặt một mảnh vỡ sắc lẹm của Hỏa Tinh Kính. Đây là kiện pháp khí phòng thân bán thành phẩm do đích thân Lục trưởng lão Lâm gia luyện chế, bên trong phong ấn hỏa khí cực kỳ cuồng bạo chưa qua tinh luyện. Lâm Mặc dồn chút linh lực hỏa hệ còm cõi từ linh căn tạp linh của mình vào lòng bàn tay, hung hăng bóp nát mảnh kính. Lớp vỏ bảo vệ vỡ vụn, hỏa khí bị dồn ép bấy lâu trong không gian hẹp lập tức thoát khốn. Chúng như dã thú đói khát, trực tiếp mượn lượng mộc linh khí dồi dào từ lá Mộc Đằng Phù làm củi đốt để bộc phát.

Chiến thuật mượn mộc sinh hỏa đã phát huy uy lực đến mức cực hạn. Một ngọn lửa đỏ thẫm mang theo nhiệt độ khủng khiếp rít gào bùng lên, men theo năm sợi tơ xám cháy ngược trở lại phía viên trân châu giữa không trung. Ngọn lửa hung hãn đánh thẳng vào điểm giao thoa yếu ớt nhất, nơi các đường vân trận pháp đang cố gắng vá víu nắp quan tài. Một vụ nổ trầm đục mang theo sức mạnh hủy diệt rung chuyển cả thạch thất vang lên. Sóng xung kích cuồng bạo hất văng cơ thể Lâm Mặc, khiến hắn đập mạnh lưng vào vách đá phía sau.

Nhiệt lượng phản chấn từ vụ nổ trực tiếp nung đỏ cánh tay phải của hắn. Hỏa độc luồn qua lớp da thịt xém đen, tàn nhẫn nung chảy toàn bộ sụn khớp nơi cổ tay. Những tiếng xèo xèo vang lên khi các đốt xương tay phải của Lâm Mặc bị nhiệt độ cao ép phải dung hợp lại thành một khối cứng đơ, vĩnh viễn mất đi khả năng cử động linh hoạt. Khủng khiếp hơn, luồng khí nóng hổi tạt thẳng vào nửa bên phải khuôn mặt, triệt để thiêu rụi tuyến lệ. Mắt phải của hắn nhói lên cơn đau buốt tận óc, nhãn cầu khô khốc không thể tiết ra dù chỉ một giọt nước mắt, tầm nhìn vĩnh viễn bị phủ một lớp sương mờ đục.

Khói lửa mịt mù dần tản đi trong không gian chật hẹp, hé lộ tình trạng thê thảm của trung tâm trận pháp. Viên trân châu xám tro giờ đây đã nứt làm đôi, bề mặt cháy đen nham nhở, lăn lóc bên mép quan tài và hoàn toàn mất đi ánh sáng linh lực. Ảo ảnh nữ tu mất đi vật duy trì cốt lõi, thân ảnh bắt đầu mờ dần như sương mai gặp nắng gắt. Trước khi tàn niệm tan biến triệt để, đôi mắt trống rỗng của nàng bỗng lưu lại một tia trào phúng lạnh lẽo, tựa như đang thương hại kẻ vừa thắng cuộc.

Cùng lúc thân ảnh kia tiêu tán, uy áp trọng lực đè nặng lên vai Lâm Mặc cũng vỡ vụn thành từng luồng gió nhẹ. Nhưng hắn chưa kịp lôi ra viên đan dược hồi phục, một tiếng lách cách rợn người lại vang lên từ bệ đá phía trước. Nắp quan tài bằng ngọc thạch trong suốt vốn được phong ấn vạn năm, nay mất đi trận pháp áp chế, đang chậm rãi trượt sang một bên. Từ trong khe hở đen ngòm sâu thẳm, một bàn tay tái nhợt đeo nhẫn ngọc bích thình lình bám lấy mép quan, mang theo thi khí lạnh lẽo thấu xương cuồn cuộn tràn ngập thạch thất.

Năm sợi tơ xám uốn éo như linh xà, mang theo hàn khí thấu xương găm phập vào tấm Mộc Đằng Phù trên tay trái Lâm Mặc. Ảo ảnh nữ tu khẽ nhếch mép, để lộ nụ cười vô hồn nhưng tràn ngập sát ý. Mười ngón tay mờ ảo của nàng biến tấu pháp quyết liên tục. Mục đích của tàn niệm là hòng rút cạn chút mộc linh khí cuối cùng từ lá bùa này. Nàng muốn dùng chính sinh cơ của kẻ địch để bồi đắp cho hệ thống trận pháp đang rạn nứt khắp thạch thất.

Nàng đã tính toán theo đúng bản năng khôi phục cốt lõi. Thế nhưng, trí năng của một tàn hồn lại rơi vào bẫy rập tinh vi do tên tu sĩ nhân loại giăng ra. Ngay khoảnh khắc tấm phù lục vỡ vụn thành những đốm sáng xanh mờ nhạt, dị biến kinh hoàng nổi lên. Một cỗ nhiệt lượng cuồng bạo, hoang dã bỗng nhiên xé toạc lớp ngụy trang mộc thuộc tính bên ngoài.

Giấu ngay dưới lớp bùa nát hoàn toàn không phải là pháp thuật phòng ngự. Đó là một thanh Phá Trận Trùy được đúc nguyên khối từ vật liệu Xích Hỏa Đồng trân quý. Đây là món pháp khí tàn khuyết Lâm Mặc đã âm thầm mang theo từ kho phế liệu của gia tộc. Dù bề mặt đã sứt mẻ, không thể tự chủ hấp thụ linh khí đất trời, nhưng bên trong lõi đồng lại phong ấn một luồng hỏa độc cực mạnh rút ra từ sâu dưới địa mạch.

Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm đến bật máu. Hắn điên cuồng vắt kiệt tia thần thức cuối cùng còn sót lại trong thức hải. Thiếu niên không tiếc thiêu đốt một phần tinh thần lực bổ bản để cưỡng ép kích nổ đoạn linh văn hỏa hệ khắc chìm trên thân trùy. Quá trình này diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt nhưng tiêu hao cực kỳ khủng khiếp. Lực lượng cuồng bạo thoát ra khỏi vỏ bọc phong ấn, lập tức nung đỏ cả một khoảng không gian tăm tối xung quanh.

Thanh đồng trùy hấp thu hỏa độc, tức khắc hóa thành một vệt sao băng đỏ rực. Nó xé rách không gian chật hẹp đầy áp lực, mang theo tiếng rít gào chói tai tựa như dã thú xổng chuồng. Mũi nhọn rực lửa mang theo nhiệt độ tàn phá, hung hăng đâm xuyên qua lớp phòng ngự mỏng manh của năm sợi quang mang xám, nhắm thẳng tới vị trí vật thể cốt lõi.

Tàn niệm nữ tu rốt cuộc cũng nhận ra sơ hở chết người trong logic vận hành của bản thân. Kẻ xâm nhập cố tình thả mộc khí nguyên bản để dẫn dụ bản năng tu bổ trận nhãn. Từ đó, hắn hoàn mỹ che giấu sát chiêu hỏa hệ mang tính khắc chế tuyệt đối. Đối mặt với nguy cơ hủy diệt, ảo ảnh lập tức thay đổi chiến thuật ứng phó. Nàng dứt khoát từ bỏ việc dung hợp ba mươi mốt đường tơ mờ ảo còn lại vào nắp quan tài ngọc.

Toàn bộ số sợi năng lượng đang tản mác bị rút ngược về cực nhanh. Dưới sự điều khiển của thần thức tàn dư, chúng đan chéo vào nhau thành một tấm lưới xám tro dày đặc. Trên bề mặt tấm lưới liên tục chớp lóe những ký tự trận văn cổ xưa hệ mộc hòng cản đường tiến công của mũi trùy. Lớp phòng thủ mới này dày dặn và tỏa ra dao động linh lực mạnh gấp mười lần trước đó.

Thế nhưng, khoảng cách giữa hai bên đã quá gần. Hơn nữa, quy luật ngũ hành hỏa khắc mộc vĩnh viễn không thể đảo ngược. Tấm lưới vừa thành hình liền bốc cháy khét lẹt dưới nhiệt độ kinh nhân của Xích Hỏa Đồng. Từng luồng năng lượng vốn sắc bén vô song, từng cắt gãy phi kiếm nay oằn mình co rút. Chúng hóa thành những luồng khói xám xịt tiêu tán vào không trung.

Tường phòng ngự cuối cùng hoàn toàn không thể ngăn cản thế công dũng mãnh, mang ý chí đồng quy vu tận của kiện pháp khí. Mũi trùy găm chuẩn xác vào viên trân châu xám tro đang lơ lửng giữa không trung. Bề mặt hạt châu lóe lên ánh sáng tử kim kháng cự yếu ớt rồi nứt toác. Một tiếng nổ trầm đục vang lên rung chuyển cả căn phòng lục giác.

Hỏa quang bạo phát chói lóa, hung hăng nuốt chửng hoàn toàn vật thể đóng vai trò trận nhãn. Lực phản chấn từ vụ nổ kinh hoàng quét qua thạch thất, mang theo sóng nhiệt vặn vẹo đốt cháy lượng dưỡng khí ít ỏi còn sót lại. Cái giá cho việc kích nổ pháp khí hỏa độc ở cự ly gần lập tức ập thẳng lên người Lâm Mặc mà không có bất kỳ rào cản nào che chắn.

Lượng nước cuối cùng trên cánh tay phải của hắn bị nhiệt độ cực cao bốc hơi sạch sẽ trong tích tắc. Lớp da thịt nháy mắt khô quắt lại, nứt nẻ thành từng mảng sần sùi như vỏ cây tùng chết khô ngàn năm. Khủng khiếp hơn, lượng hỏa độc tàn dư đã thuận theo sóng xung kích xâm nhập trực tiếp vào hệ thống xương cốt.

Toàn bộ tủy xương bên trong cẳng tay phải bị nung nóng đến mức sôi sục, sau đó đông đặc lại thành những khối vôi trắng giòn tan. Bảy mươi hai huyệt đạo ngoại biên dọc theo cánh tay hoàn toàn
0