Chương 108: Mảnh Huyết Mộc Giản Tàn Khuyết
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,996 từ
3 lượt đọc
Rành rành trước mắt, bề mặt lớp sáp đỏ tàn tạ bỗng lóe lên một tia huyết quang mờ ảo. Hơi lạnh từ ống trúc không đơn thuần là hàn khí tự nhiên, mà là một đạo cấm chế âm độc đang nương theo da thịt, lặng lẽ cắn nuốt từng tia thần thức của Lâm Mặc. Hắn lập tức vận chuyển linh lực, cưỡng chế phong bế ba đại huyệt đạo trên cánh tay phải để ngăn chặn hàn độc lan tràn.
Đây là "Huyết Tỏa Trận" phiên bản cải tiến. Hình Đường Lâm gia xưa nay chỉ dùng loại cấm chế này để niêm phong những bí mật sống còn. Kẻ nào cố tình dùng bạo lực phá giải, ngọc thạch bên trong sẽ tự hủy, đồng thời gieo một ấn ký truy tung vĩnh viễn lên linh hồn kẻ tò mò.
Lâm Mặc híp chặt độc nhãn, đầu ngón tay cái khẽ miết lên viền sáp. Hắn không thể để mất manh mối duy nhất này, nhưng cũng không thể mạo hiểm kích hoạt bẫy rập. Cắn chặt chót lưỡi, hắn ép ra một giọt tinh huyết, cẩn thận dung hợp cùng một giọt Tử Trúc Linh Dịch hiếm hoi còn sót lại dưới đáy đan điền.
Hắn nhỏ hỗn hợp này lên rìa ngoài của trận văn. Thay vì rót linh lực trực tiếp, Lâm Mặc phóng ra một tia thần thức giả mang theo thuộc tính Mộc, nhè nhẹ thăm dò vào bên trong lớp sáp. Hắn muốn dùng sinh cơ thuần túy để đánh lừa sát cơ của Huyết Tỏa Trận, ngụy tạo cảm giác như cây trúc đang tự mình hút lấy sáp đỏ.
Thế nhưng, cấm chế lập tức phản ứng dị thường. Trận văn màu đỏ sậm bỗng chốc vặn vẹo, từ thế phòng thủ co cụm đột ngột bung nở thành thế công kích. Ba đạo phù văn hóa thành ba cây châm nhỏ li ti bằng sương mù đen, xé toạc tia thần thức giả của hắn chỉ trong chớp mắt.
Kẻ ẩn nấp trong tối đã lường trước việc người cùng tộc sẽ dùng huyết mạch để giải mã. Gã cố tình cài thêm một tầng "Phệ Hồn Sa" giấu sâu dưới lớp sáp, chuyên dùng để cắn nuốt thần thức đồng nguyên. Ba cây châm đen rít lên, hung hăng lao thẳng vào kinh mạch lòng bàn tay Lâm Mặc.
Hắn hừ lạnh một tiếng, quyết đoán không rút tay về. Lâm Mặc chủ động triệt tiêu lớp linh lực bảo hộ ở lòng bàn tay, mở toang cửa ngõ để mặc ba cây châm đen đâm ngập vào da thịt. Đòn nhử này cốt để khóa chặt vị trí của sát trận.
Cùng lúc đó, giọt Tử Trúc Linh Dịch từ bên ngoài mang theo sinh cơ cường đại tràn vào, trực tiếp bao bọc lấy cốt lõi của trận văn đang mất đi lớp bảo vệ. Phệ Hồn Sa chui vào cơ thể, mất đi mục tiêu thần thức bên ngoài, lập tức va chạm kịch liệt với mộc linh khí tinh thuần rồi xẹp xuống thành bùn loãng.
Cái giá phải trả vô cùng chân thực. Toàn bộ móng tay trên bàn tay phải của Lâm Mặc tức thì nứt toác, rụng lả tả xuống nền đá thanh thạch. Một mảng da lớn giữa lòng bàn tay xám ngoét lại, hoàn toàn hoại tử và vĩnh viễn mất đi cảm giác. Không có máu tuôn xối xả, nhưng phần kinh mạch hội tụ tại đây đã triệt để phế bỏ, ít nhất trong nửa năm tới không thể kết ấn thi triển pháp thuật.
Lớp sáp đỏ mất đi linh nguyên, bong tróc thành từng mảng khô khốc. Ống trúc khẽ kêu lên một tiếng lách cách rồi tách làm đôi. Bên trong không hề có ngọc giản hay thư lụa như hắn dự đoán.
Nằm cuộn tròn giữa hai mảnh trúc là một lá bùa nhỏ bằng hai ngón tay, chất liệu nhăn nheo, tái nhợt và tỏa ra mùi tử thi thối rữa. Đó là một tấm Lưu Âm Phù được luyện chế từ da người, loại tà vật mà chính đạo luôn khinh bỉ.
Lâm Mặc dùng mũi thanh chủy thủ gạt nhẹ lá bùa, tuyệt đối không chạm tay trực tiếp. Một đạo âm thanh thì thào, nghẹn ngào nhưng rành rọt vang lên giữa cấm địa hoang tàn. Giọng nói này hắn nghe vô cùng quen thuộc, quen đến mức khiến luồng chân khí trong cơ thể hắn suýt nữa đi chệch quỹ đạo.
"Tọa độ đã khóa... Trận nhãn ở cấm địa đã bị nới lỏng. Tôn gia các người nhớ kỹ khế ước, sau khi sự thành, phải chừa lại cho nhánh phụ chúng ta một con đường sống..."
Đồng tử Lâm Mặc co rút đến cực điểm. Không phải ngoại địch cường thủ hào đoạt, mà là nội gián tự tay mở cổng thành. Kẻ phản bội không ai khác chính là Tam trưởng lão, người phụ trách kho tàng linh thạch của gia tộc, kẻ luôn miệng kêu gọi tử thủ cùng Tử Trúc Lĩnh trong buổi tộc nghị tháng trước.
Lời nói từ lá bùa vừa dứt, tấm da người bỗng tự bốc cháy thành một ngọn lửa màu lục bích. Tro tàn của nó không bay lên cao mà rớt xuống, thẩm thấu thẳng vào mặt đá tàn tạ của đài sen.
Ngay khoảnh khắc ngọn lửa tàn lụi, linh khí xung quanh đài sen vỡ nát đột ngột đình trệ. Trận văn phòng ngự cuối cùng của cấm địa phát ra tiếng rạn nứt chói tai. Từ trong bóng tối của khe nứt dưới Trấn Ma Uyên, một luồng sát khí vô hình mang theo mùi tanh tưởi của bùn lầy bất thần khóa chặt lấy vị trí của Lâm Mặc. Kẻ đứng sau không chỉ để lại một cái bẫy trên ống trúc, mà còn dùng chính âm thanh này làm mồi nhử để phá vỡ nốt tàn trận.
…ào kinh mạch lòng bàn tay, mang theo cảm giác ngứa ngáy điên cuồng như vạn kiến phệ tâm. Lâm Mặc mím chặt môi, mặc kệ tay phải đang dần chuyển sang màu đen hoại tử, dùng ngón trỏ và ngón giữa tay trái kẹp lấy vật thể vừa trồi ra khỏi ống trúc. Đó là một phiến Huyết Mộc Giản mỏng tang, thứ ngọc giản đặc thù được tẩm bằng máu của linh thú cấp một để lưu trữ mật lệnh. Lớp sáp phong ấn bên ngoài đã tan chảy hoàn toàn, để lộ ra những đường vân gỗ đỏ sậm đang không ngừng vặn vẹo như vô số con giun đất khao khát sinh cơ.
Hắn tuyệt đối không dùng thần thức quét thẳng vào ngọc giản. Kẻ nội gián đủ thâm độc để gài Phệ Hồn Sa, chắc chắn sẽ lưu lại hậu thủ hòng hủy thi diệt tích nếu phong ấn bị phá vỡ bằng cách thông thường. Lâm Mặc vỗ nhẹ vào túi trữ vật bên hông, gọi ra một tấm Thanh Ảnh Sa. Đây vốn là pháp khí phòng ngự cấp thấp chuyên dùng để lọc chướng khí khi hái thuốc, nay lại được hắn trải rộng ra, bọc kín lấy phiến Huyết Mộc Giản.
Hắn cẩn thận rót một tia linh lực mỏng manh vào tấm sa mỏng, mượn đặc tính khúc xạ của trận văn trên pháp khí để "đọc" hình ảnh hắt lên từ ngọc giản. Lớp màn lụa xanh biếc rung lên nhè nhẹ, từ từ hiện ra những vệt sáng lờ mờ.
Ngay khi nét chữ đầu tiên vừa thành hình trên mặt sa, Huyết Mộc Giản bỗng nhiên rung lên bần bật. Trận văn ẩn giấu bên trong ngọc giản nhận ra thần thức của kẻ đọc không hề chạm vào lõi, lập tức thay đổi phương thức phản kích. Thay vì tự bạo để hủy diệt nội dung, phiến gỗ đỏ sậm điên cuồng hấp thụ linh khí xung quanh, hóa thành một vòng xoáy hấp lực nhắm thẳng vào mạch ngầm của Tử Trúc Lĩnh ngay dưới chân hắn. Lão quái vật hoặc kẻ nội gián muốn mượn lực lượng của ngọc giản để kích bạo địa mạch, triệt để chôn vùi toàn bộ cấm địa cùng vật chứng.
Mặt đất dưới chân Lâm Mặc bắt đầu nứt nẻ, từng tia linh khí hệ Mộc vốn dĩ ôn hòa nay bạo động như ngựa đứt cương, trào ngược lên bề mặt đá thanh thạch.
"Muốn mượn lực đả lực sao?"
Sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống, quyết đoán từ bỏ việc duy trì Thanh Ảnh Sa, ném thẳng tấm lụa đang bọc ngọc giản lên không trung. Đồng thời, bàn tay trái vung lên, ném ra ba tấm Trọng Thổ Phù dán chặt xuống nền đá đang nứt toác. Trận văn hệ Thổ màu vàng sậm lập tức bừng sáng, hóa thành ba cây cột đất vô hình ghim chặt lấy sự liên kết giữa ngọc giản và linh mạch dưới lòng đất. Mất đi nguồn cung cấp linh lực từ địa mạch, vòng xoáy hấp lực trên không trung khựng lại một nhịp ngắn ngủi.
Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc nheo độc nhãn, cưỡng ép thu hẹp toàn bộ thần thức vào một điểm duy nhất. Hắn không dùng thần thức để dò xét, mà hóa nó thành một thanh búa vô hình, hung hăng đập nát lớp vỏ ngụy trang bên ngoài của Huyết Mộc Giản đang lơ lửng.
Đổi lại đòn phá vỡ thô bạo này, tấm Thanh Ảnh Sa chịu không nổi sự giằng co của hai luồng lực lượng, phát ra một tiếng rách toạc rồi cháy rụi thành từng mảnh tro tàn. Lực phản chấn từ pháp khí vỡ nát dội ngược lại theo đường linh lực, khiến hai ngón tay trái của Lâm Mặc khô quắt lại như cành củi mục, vĩnh viễn mất đi cảm giác. Tệ hại hơn, dư chấn của trận văn nổ tung khiến thính giác bên tai trái của hắn hoàn toàn điếc đặc, máu tươi rỉ ra từ vành tai hòa cùng bụi đất.
Hắn không bận tâm đến cái giá vừa phải trả, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm xuống nền đá.
Bởi vì ngay lúc này, tro tàn của Thanh Ảnh Sa rơi rụng không hề lộn xộn, mà bị linh lực tàn dư của Huyết Mộc Giản ép lại, xếp thành một hàng chữ lấp lóe huyết quang rợn người. Nội dung bức thư không phải là những lời thương lượng sáo rỗng, mà là một bản chỉ thị cực kỳ chi tiết của kẻ cầm đầu.
Hàng chữ máu rành rành ghi rõ: "Canh Tý nguyệt, giờ Tý, phá vỡ mắt trận tại Linh Dược Viên số ba, dỡ bỏ Cửu Cung Huyễn Trận, nghênh đón Thanh Vân sứ giả."
Đáy mắt Lâm Mặc xẹt qua một tia lạnh lẽo thấu xương. Linh Dược Viên số ba không nằm ở rìa ngoài, mà là khu vực trọng yếu sát nách cấm địa, nơi giao phó cho vị nhị trưởng lão luôn miệng xưng tụng quy củ gia tộc. Kẻ phản bội không chỉ bán đứng bản đồ địa hình, mà còn muốn trực tiếp tháo dỡ lớp giáp bảo vệ cuối cùng của Lâm gia, rước sói vào nhà. Manh mối này đã vượt xa một âm mưu tàn sát nội bộ thông thường, mà là bản án tử hình đã được định sẵn cho toàn bộ huyết mạch tại Tử Trúc Lĩnh.
Ba cây châm đen găm phập vào huyệt đạo giữa lòng bàn tay. Hàn độc âm tà lập tức bùng phát, điên cuồng cắn xé huyết nhục. Toàn bộ cẳng tay phải của Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu tro tàn. Từng mảng da bong tróc, rơi lả tả xuống nền đá như những mảnh giấy nát. Âm thanh xèo xèo vang lên khi hàn khí ăn mòn đến tận xương tủy.
Sự kết nối giữa thần thức và hệ thống thần kinh tại cánh tay này hoàn toàn đứt đoạn. Linh lực lưu chuyển qua nửa thân phải lập tức đình trệ, giống như một dòng sông bị chặn đứng bởi tảng băng nghìn năm. Đổi lại cái giá thê thảm đó, mục đích khống chế đã đạt được. Lớp sáp đỏ mất đi hạch tâm bảo vệ liền vỡ vụn thành từng mảng nhỏ. Một khối Huyết Mộc Giản to cỡ hai ngón tay rơi ra, bề mặt tỏa ra vầng sáng u ám, lạnh lẽo.
Khối ngọc giản vừa xuất hiện, vách đá cấm địa Trấn Ma Uyên bỗng nhiên chấn động kịch liệt. Những tảng đá lớn trên trần hang bắt đầu nứt nẻ, bụi rớt rào rào. Từ sâu dưới lòng đất, một cỗ chướng khí hôi tanh mượn theo đường nứt của địa mạch trào ngược lên trên. Chúng không tan vào không khí mà ngưng kết lại, biến thành vô số sợi tơ máu vặn vẹo. Những sợi tơ này đan chéo nhau, quấn chặt lấy không gian xung quanh như một cái kén tử thần.
Kẻ nội gián căn bản không định chừa đường lui cho bất cứ ai chạm vào bí mật. Gã đã cẩn thận gài thêm tầng bẫy thứ hai. Đó là một trận đồ ngầm, liên kết thẳng Huyết Mộc Giản với tiết điểm địa mạch cốt lõi của Tử Trúc Lĩnh. Chỉ cần có người giải khai lớp sáp mà không dùng đúng pháp quyết ấn định, trận văn bên trong sẽ lập tức kích bạo linh mạch. Nó muốn mượn sức mạnh cuồng bạo của thiên nhiên để san bằng toàn bộ khu vực, triệt để phi tang vật chứng.
Lâm Mặc hít sâu một hơi, mồ hôi lạnh rịn đầy trán nhưng độc nhãn vẫn sắc lạnh vô bì. Không thể chần chừ thêm nửa khắc, hắn vung tay trái dứt khoát xé rách một mảng da trên vai áo. Đầu ngón tay dính đầy máu tươi, hắn vẽ nhanh một đạo cấm chú vặn vẹo lên tấm Trọng Thổ Phù đã kẹp sẵn giữa hai ngón tay. Linh lực hệ Thổ cuồn cuộn rót vào nét vẽ đẫm máu.
Bàn tay trái hung hăng vỗ mạnh tấm bùa xuống nền đá thanh thạch đang rung lắc dữ dội. Ánh sáng hoàng thổ lập tức bùng nổ rực rỡ, hóa thành một quả tạ ngàn cân vô hình ghim chặt lấy tiết điểm địa mạch đang bạo động dưới chân. Lực ép nặng nề khiến nền đá lõm xuống một tấc. Sự rung lắc của vách hang tạm thời ngừng lại, chướng khí tơ máu cũng chững lại một nhịp.
Tuy nhiên, thế giằng co không kéo dài được lâu. Linh quang trên mặt phù lục đang mờ đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chênh lệch đẳng cấp năng lượng giữa một tấm bùa và sự phẫn nộ của địa mạch là quá lớn. Hắn tính toán cực nhanh, biết rõ mình chỉ có tối đa ba nhịp thở trước khi Trọng Thổ Phù hoàn toàn vỡ nát thành tro bụi.
Thời gian cấp bách, Lâm Mặc quyết định từ bỏ việc thu thập toàn vẹn thông tin. Hắn ngưng tụ cực hạn thần thức, ép toàn bộ tinh thần lực dồn vào con mắt trái duy nhất. Hắn không dùng thần thức để đọc ngọc giản như thông thường. Thay vào đó, hắn áp dụng bí pháp áp súc, hóa luồng thần niệm thành một mũi châm vô hình mang theo tiễn ý sắc bén.
Mũi châm thần thức tàn nhẫn đâm xuyên qua mắt trận đang tỏa sáng lập lòe trên bề mặt Huyết Mộc Giản. Một tiếng "răng rắc" giòn giã vang lên trong không trung. Lớp phòng ngự quang tráo đầu tiên bị chọc thủng. Trận văn liên kết địa mạch bị tước đoạt quyền khống chế ngay tại điểm mấu chốt. Toàn bộ chướng khí tơ máu xung quanh mất đi nguồn cung cấp linh lực, lập tức khựng lại rồi tan biến thành những luồng khói nhạt.
Thế nhưng, tàn hồn thần thức của kẻ thủ ác lưu lại trong ngọc giản không phải là vật chết vô tri. Nhận ra mưu đồ phá hoại mắt trận nhằm cắt đứt liên kết địa mạch của đối phương, đạo tàn hồn này lập tức thay đổi chiến thuật ứng phó. Gã quả quyết từ bỏ việc kích bạo cấm địa, quay sang áp dụng phương thức ngọc thạch câu phần đoản mệnh.
Khối Huyết Mộc Giản đột ngột thu liễm toàn bộ huyết quang vào bên trong lõi. Mặt ngoài của nó nhanh chóng kết tủa, biến dạng thành một lớp tinh thể thạch anh màu đỏ sắc nhọn. Tàn hồn kia đang tự bạo hạch tâm ghi nhớ, muốn triệt để xóa sổ mọi bằng chứng giao dịch. Đồng thời, nó mượn lực nổ cực mạnh để phóng ra hàng ngàn tia tinh thể bắn thẳng vào độc nhãn của Lâm Mặc hòng diệt khẩu.
Khoảng cách lúc này quá gần. Việc bứt tốc lùi lại tránh né là điều không tưởng đối với một thân thể đang gánh chịu hàn độc lan tràn. Lâm Mặc cắn răng, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một luồng ô quang lóe lên, hắn tế xuất ra một mặt Quy Giáp Thuẫn phẩm giai hạ phẩm, chắn ngang tầm mắt. Mặt thuẫn khắc đầy phù văn phòng ngự hệ Thủy, tỏa ra một lớp màng nước lam nhạt.
Hàng ngàn tia tinh thể mang theo uy lực xuyên thấu của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ điên cuồng găm vào mặt thuẫn. Lớp màng nước bốc hơi trong tích tắc. Pháp khí phòng ngự phát ra những tiếng gào rít thê lương. Bề mặt mai rùa xuất hiện vô số vết nứt hình mạng nhện, lan rộng với tốc độ kinh hoàng rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc lẹm.
Cái giá phải trả để chặn đứng đòn tự bạo này vô cùng thảm liệt. Không chỉ vỡ nát một kiện pháp khí hộ thân, dư chấn của vụ nổ còn xuyên thấu qua lớp phòng ngự vật lý, đánh thẳng vào linh thể. Để bảo vệ thức hải không bị v
...ào cốt tủy, mang theo hàn độc hung hăng giảo sát tầng phòng ngự cuối cùng của cánh tay phải. Lâm Mặc cắn rách môi, tay trái lập tức vung ra một tấm Trọng Thổ Phù dán thẳng lên mặt vách đá nham nhở. Hắn không dùng bùa chú để cứu lấy cánh tay đang phế liệt, mà dồn toàn lực ép luồng linh khí hệ Thổ cắm phập vào mạch ngầm dưới đáy Trấn Ma Uyên. Khối sáp đỏ vỡ vụn, để lộ ra một mảnh Huyết Mộc Giản tàn khuyết, nhưng đồng thời cũng kích hoạt luôn cấm chế tự hủy thứ hai giấu kín bên trong lõi ngọc.
Trận văn tự hủy này hoàn toàn không nhằm vào ngọc giản, mà cấu kết trực tiếp với địa mạch Tử Trúc Lĩnh đang bạo động từng cơn. Kẻ bày mưu đã tính toán vô cùng thâm độc, một khi Huyết Tỏa Trận bị phá giải bằng mộc khí, toàn bộ oán khí dưới vực sâu sẽ nương theo đường dẫn đó kích nổ linh mạch cấp hai của gia tộc. Lâm Mặc mượn thế lùi lại nửa bước, quyết đoán triệt tiêu tầng mộc thuẫn bảo vệ quanh người. Hắn cố tình để lộ sơ hở chí mạng ở lồng ngực, mở toang môn hộ đón địch.
"Muốn hủy chứng cứ, phải bước qua xác ta trước." Hắn thầm nghĩ, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt diễn biến trước mặt. Đây là đòn nhử mạng đổi mạng đầy mạo hiểm, dùng chính bản thể làm mồi câu.
Tàn niệm của kẻ phản bội lưu lại trong cấm chế quả nhiên có linh tính xảo quyệt. Nhận thấy người cầm ấn đã bỏ ngỏ phòng ngự, luồng tử khí lập tức từ bỏ việc oanh kích địa mạch tốn thời gian. Nó xoay chuyển quỹ đạo trên không trung, hóa thành một mũi khoan xám xịt mang theo hàn độc đâm thẳng vào tâm mạch Lâm Mặc nhằm triệt hạ mục tiêu nhanh nhất. Chỉ chờ có thế, tay trái hắn đột ngột bấm pháp quyết, Trọng Thổ Phù trên vách đá bùng lên ánh sáng vàng sậm chói mắt.
Thay vì tạo ra màng chắn chặn đứng tử khí như công năng vốn có, đạo bùa này lại bạo phát lực hút kinh người, đảo ngược trận đồ để rút cạn Thổ linh lực trong không khí. Một vùng chân không linh khí bán kính ba trượng lập tức hình thành quanh người Lâm Mặc. Mũi khoan tử khí mất đi môi trường dẫn truyền và sự hỗ trợ của địa mạch liền khựng lại giữa không trung, uy lực giảm sút quá nửa. Chớp lấy nửa nhịp thở sinh tử ấy, hắn vung tay ném thẳng mảnh Huyết Mộc Giản vào vòng xoáy áp lực giữa Trọng Thổ Phù và địa mạch.
Hắn mượn chính sức ép khổng lồ từ hai luồng sức mạnh đang xô xát điên cuồng để nghiền nát tầng vỏ bọc cuối cùng của ngọc giản. Một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên, lớp cấm chế cốt lõi hoàn toàn sụp đổ thành những điểm sáng li ti mà không làm hỏng vật chứng bên trong. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thao túng địa mạch vượt cấp lập tức dội ngược lại người thi triển. Không có máu tươi tuôn trào hay kinh mạch đứt đoạn, phản chấn tà môn chỉ tập trung vào hai ngón tay cầm ấn của Lâm Mặc.
Lớp da thịt ở ngón trỏ và ngón giữa tay phải nhanh chóng xám ngoét, lượng máu trong huyết quản nháy mắt bị rút cạn. Từ đầu ngón tay khô quắt lại rồi hóa thành vôi đá sần sùi, lan dần đến tận khớp xương thứ hai. Cảm giác hoại tử lạnh lẽo lan tỏa, vĩnh viễn tước đoạt khả năng vận chuyển linh lực của hai ngón tay này, biến chúng thành vật trang trí vô dụng. Hắn hít một ngụm khí lạnh, mồ hôi ướt đẫm vạt áo đạo bào nhưng độc nhãn vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc giản vừa rơi xuống mặt thạch bàn.
Từ trong mảnh Huyết Mộc Giản vỡ nát, một vệt sáng mỏng manh màu máu bắn thẳng vào mi tâm hắn. Trong thức hải Lâm Mặc tức thì hiện lên một phần bản đồ trận pháp phòng ngự chi tiết của Tử Trúc Lĩnh. Ba mắt trận quan trọng nhất ở khu vực Dược Viên đã bị đánh dấu bằng chu sa đỏ chót, kèm theo những đường vẽ chỉ lối bí mật lách qua sự giám sát của Hình Đường. Phía dưới bản đồ là một dòng chữ triện viết vội vã nhưng mang theo sát cơ lạnh thấu xương.
"Canh ba đêm nay, trận nhãn nứt, mở đường đón sứ giả Thanh Vân."
Lâm Mặc trừng lớn mắt, hô hấp gần như đình trệ khi nhìn thấy hai chữ cuối cùng. Canh ba đêm nay chính là thời khắc gia tộc tiến hành hội nghị nội bộ định kỳ, toàn bộ trưởng lão cốt cán đều sẽ tập trung tại Từ Đường để bàn giao tài nguyên. Cùng lúc đó, vách đá Trấn Ma Uyên phía sau lưng hắn nứt toác ra một khe hở dài hàng trượng do dư chấn của Trọng Thổ Phù. Từng đợt chướng khí màu tro lờ mờ tràn ra khỏi phong ấn, men theo sườn núi âm thầm cuộn chảy về hướng Dược Viên tĩnh lặng, nơi những gốc linh dược đang chìm trong bóng tối dày đặc.
Đây là "Huyết Tỏa Trận" phiên bản cải tiến. Hình Đường Lâm gia xưa nay chỉ dùng loại cấm chế này để niêm phong những bí mật sống còn. Kẻ nào cố tình dùng bạo lực phá giải, ngọc thạch bên trong sẽ tự hủy, đồng thời gieo một ấn ký truy tung vĩnh viễn lên linh hồn kẻ tò mò.
Lâm Mặc híp chặt độc nhãn, đầu ngón tay cái khẽ miết lên viền sáp. Hắn không thể để mất manh mối duy nhất này, nhưng cũng không thể mạo hiểm kích hoạt bẫy rập. Cắn chặt chót lưỡi, hắn ép ra một giọt tinh huyết, cẩn thận dung hợp cùng một giọt Tử Trúc Linh Dịch hiếm hoi còn sót lại dưới đáy đan điền.
Hắn nhỏ hỗn hợp này lên rìa ngoài của trận văn. Thay vì rót linh lực trực tiếp, Lâm Mặc phóng ra một tia thần thức giả mang theo thuộc tính Mộc, nhè nhẹ thăm dò vào bên trong lớp sáp. Hắn muốn dùng sinh cơ thuần túy để đánh lừa sát cơ của Huyết Tỏa Trận, ngụy tạo cảm giác như cây trúc đang tự mình hút lấy sáp đỏ.
Thế nhưng, cấm chế lập tức phản ứng dị thường. Trận văn màu đỏ sậm bỗng chốc vặn vẹo, từ thế phòng thủ co cụm đột ngột bung nở thành thế công kích. Ba đạo phù văn hóa thành ba cây châm nhỏ li ti bằng sương mù đen, xé toạc tia thần thức giả của hắn chỉ trong chớp mắt.
Kẻ ẩn nấp trong tối đã lường trước việc người cùng tộc sẽ dùng huyết mạch để giải mã. Gã cố tình cài thêm một tầng "Phệ Hồn Sa" giấu sâu dưới lớp sáp, chuyên dùng để cắn nuốt thần thức đồng nguyên. Ba cây châm đen rít lên, hung hăng lao thẳng vào kinh mạch lòng bàn tay Lâm Mặc.
Hắn hừ lạnh một tiếng, quyết đoán không rút tay về. Lâm Mặc chủ động triệt tiêu lớp linh lực bảo hộ ở lòng bàn tay, mở toang cửa ngõ để mặc ba cây châm đen đâm ngập vào da thịt. Đòn nhử này cốt để khóa chặt vị trí của sát trận.
Cùng lúc đó, giọt Tử Trúc Linh Dịch từ bên ngoài mang theo sinh cơ cường đại tràn vào, trực tiếp bao bọc lấy cốt lõi của trận văn đang mất đi lớp bảo vệ. Phệ Hồn Sa chui vào cơ thể, mất đi mục tiêu thần thức bên ngoài, lập tức va chạm kịch liệt với mộc linh khí tinh thuần rồi xẹp xuống thành bùn loãng.
Cái giá phải trả vô cùng chân thực. Toàn bộ móng tay trên bàn tay phải của Lâm Mặc tức thì nứt toác, rụng lả tả xuống nền đá thanh thạch. Một mảng da lớn giữa lòng bàn tay xám ngoét lại, hoàn toàn hoại tử và vĩnh viễn mất đi cảm giác. Không có máu tuôn xối xả, nhưng phần kinh mạch hội tụ tại đây đã triệt để phế bỏ, ít nhất trong nửa năm tới không thể kết ấn thi triển pháp thuật.
Lớp sáp đỏ mất đi linh nguyên, bong tróc thành từng mảng khô khốc. Ống trúc khẽ kêu lên một tiếng lách cách rồi tách làm đôi. Bên trong không hề có ngọc giản hay thư lụa như hắn dự đoán.
Nằm cuộn tròn giữa hai mảnh trúc là một lá bùa nhỏ bằng hai ngón tay, chất liệu nhăn nheo, tái nhợt và tỏa ra mùi tử thi thối rữa. Đó là một tấm Lưu Âm Phù được luyện chế từ da người, loại tà vật mà chính đạo luôn khinh bỉ.
Lâm Mặc dùng mũi thanh chủy thủ gạt nhẹ lá bùa, tuyệt đối không chạm tay trực tiếp. Một đạo âm thanh thì thào, nghẹn ngào nhưng rành rọt vang lên giữa cấm địa hoang tàn. Giọng nói này hắn nghe vô cùng quen thuộc, quen đến mức khiến luồng chân khí trong cơ thể hắn suýt nữa đi chệch quỹ đạo.
"Tọa độ đã khóa... Trận nhãn ở cấm địa đã bị nới lỏng. Tôn gia các người nhớ kỹ khế ước, sau khi sự thành, phải chừa lại cho nhánh phụ chúng ta một con đường sống..."
Đồng tử Lâm Mặc co rút đến cực điểm. Không phải ngoại địch cường thủ hào đoạt, mà là nội gián tự tay mở cổng thành. Kẻ phản bội không ai khác chính là Tam trưởng lão, người phụ trách kho tàng linh thạch của gia tộc, kẻ luôn miệng kêu gọi tử thủ cùng Tử Trúc Lĩnh trong buổi tộc nghị tháng trước.
Lời nói từ lá bùa vừa dứt, tấm da người bỗng tự bốc cháy thành một ngọn lửa màu lục bích. Tro tàn của nó không bay lên cao mà rớt xuống, thẩm thấu thẳng vào mặt đá tàn tạ của đài sen.
Ngay khoảnh khắc ngọn lửa tàn lụi, linh khí xung quanh đài sen vỡ nát đột ngột đình trệ. Trận văn phòng ngự cuối cùng của cấm địa phát ra tiếng rạn nứt chói tai. Từ trong bóng tối của khe nứt dưới Trấn Ma Uyên, một luồng sát khí vô hình mang theo mùi tanh tưởi của bùn lầy bất thần khóa chặt lấy vị trí của Lâm Mặc. Kẻ đứng sau không chỉ để lại một cái bẫy trên ống trúc, mà còn dùng chính âm thanh này làm mồi nhử để phá vỡ nốt tàn trận.
…ào kinh mạch lòng bàn tay, mang theo cảm giác ngứa ngáy điên cuồng như vạn kiến phệ tâm. Lâm Mặc mím chặt môi, mặc kệ tay phải đang dần chuyển sang màu đen hoại tử, dùng ngón trỏ và ngón giữa tay trái kẹp lấy vật thể vừa trồi ra khỏi ống trúc. Đó là một phiến Huyết Mộc Giản mỏng tang, thứ ngọc giản đặc thù được tẩm bằng máu của linh thú cấp một để lưu trữ mật lệnh. Lớp sáp phong ấn bên ngoài đã tan chảy hoàn toàn, để lộ ra những đường vân gỗ đỏ sậm đang không ngừng vặn vẹo như vô số con giun đất khao khát sinh cơ.
Hắn tuyệt đối không dùng thần thức quét thẳng vào ngọc giản. Kẻ nội gián đủ thâm độc để gài Phệ Hồn Sa, chắc chắn sẽ lưu lại hậu thủ hòng hủy thi diệt tích nếu phong ấn bị phá vỡ bằng cách thông thường. Lâm Mặc vỗ nhẹ vào túi trữ vật bên hông, gọi ra một tấm Thanh Ảnh Sa. Đây vốn là pháp khí phòng ngự cấp thấp chuyên dùng để lọc chướng khí khi hái thuốc, nay lại được hắn trải rộng ra, bọc kín lấy phiến Huyết Mộc Giản.
Hắn cẩn thận rót một tia linh lực mỏng manh vào tấm sa mỏng, mượn đặc tính khúc xạ của trận văn trên pháp khí để "đọc" hình ảnh hắt lên từ ngọc giản. Lớp màn lụa xanh biếc rung lên nhè nhẹ, từ từ hiện ra những vệt sáng lờ mờ.
Ngay khi nét chữ đầu tiên vừa thành hình trên mặt sa, Huyết Mộc Giản bỗng nhiên rung lên bần bật. Trận văn ẩn giấu bên trong ngọc giản nhận ra thần thức của kẻ đọc không hề chạm vào lõi, lập tức thay đổi phương thức phản kích. Thay vì tự bạo để hủy diệt nội dung, phiến gỗ đỏ sậm điên cuồng hấp thụ linh khí xung quanh, hóa thành một vòng xoáy hấp lực nhắm thẳng vào mạch ngầm của Tử Trúc Lĩnh ngay dưới chân hắn. Lão quái vật hoặc kẻ nội gián muốn mượn lực lượng của ngọc giản để kích bạo địa mạch, triệt để chôn vùi toàn bộ cấm địa cùng vật chứng.
Mặt đất dưới chân Lâm Mặc bắt đầu nứt nẻ, từng tia linh khí hệ Mộc vốn dĩ ôn hòa nay bạo động như ngựa đứt cương, trào ngược lên bề mặt đá thanh thạch.
"Muốn mượn lực đả lực sao?"
Sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống, quyết đoán từ bỏ việc duy trì Thanh Ảnh Sa, ném thẳng tấm lụa đang bọc ngọc giản lên không trung. Đồng thời, bàn tay trái vung lên, ném ra ba tấm Trọng Thổ Phù dán chặt xuống nền đá đang nứt toác. Trận văn hệ Thổ màu vàng sậm lập tức bừng sáng, hóa thành ba cây cột đất vô hình ghim chặt lấy sự liên kết giữa ngọc giản và linh mạch dưới lòng đất. Mất đi nguồn cung cấp linh lực từ địa mạch, vòng xoáy hấp lực trên không trung khựng lại một nhịp ngắn ngủi.
Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc nheo độc nhãn, cưỡng ép thu hẹp toàn bộ thần thức vào một điểm duy nhất. Hắn không dùng thần thức để dò xét, mà hóa nó thành một thanh búa vô hình, hung hăng đập nát lớp vỏ ngụy trang bên ngoài của Huyết Mộc Giản đang lơ lửng.
Đổi lại đòn phá vỡ thô bạo này, tấm Thanh Ảnh Sa chịu không nổi sự giằng co của hai luồng lực lượng, phát ra một tiếng rách toạc rồi cháy rụi thành từng mảnh tro tàn. Lực phản chấn từ pháp khí vỡ nát dội ngược lại theo đường linh lực, khiến hai ngón tay trái của Lâm Mặc khô quắt lại như cành củi mục, vĩnh viễn mất đi cảm giác. Tệ hại hơn, dư chấn của trận văn nổ tung khiến thính giác bên tai trái của hắn hoàn toàn điếc đặc, máu tươi rỉ ra từ vành tai hòa cùng bụi đất.
Hắn không bận tâm đến cái giá vừa phải trả, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm xuống nền đá.
Bởi vì ngay lúc này, tro tàn của Thanh Ảnh Sa rơi rụng không hề lộn xộn, mà bị linh lực tàn dư của Huyết Mộc Giản ép lại, xếp thành một hàng chữ lấp lóe huyết quang rợn người. Nội dung bức thư không phải là những lời thương lượng sáo rỗng, mà là một bản chỉ thị cực kỳ chi tiết của kẻ cầm đầu.
Hàng chữ máu rành rành ghi rõ: "Canh Tý nguyệt, giờ Tý, phá vỡ mắt trận tại Linh Dược Viên số ba, dỡ bỏ Cửu Cung Huyễn Trận, nghênh đón Thanh Vân sứ giả."
Đáy mắt Lâm Mặc xẹt qua một tia lạnh lẽo thấu xương. Linh Dược Viên số ba không nằm ở rìa ngoài, mà là khu vực trọng yếu sát nách cấm địa, nơi giao phó cho vị nhị trưởng lão luôn miệng xưng tụng quy củ gia tộc. Kẻ phản bội không chỉ bán đứng bản đồ địa hình, mà còn muốn trực tiếp tháo dỡ lớp giáp bảo vệ cuối cùng của Lâm gia, rước sói vào nhà. Manh mối này đã vượt xa một âm mưu tàn sát nội bộ thông thường, mà là bản án tử hình đã được định sẵn cho toàn bộ huyết mạch tại Tử Trúc Lĩnh.
Ba cây châm đen găm phập vào huyệt đạo giữa lòng bàn tay. Hàn độc âm tà lập tức bùng phát, điên cuồng cắn xé huyết nhục. Toàn bộ cẳng tay phải của Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu tro tàn. Từng mảng da bong tróc, rơi lả tả xuống nền đá như những mảnh giấy nát. Âm thanh xèo xèo vang lên khi hàn khí ăn mòn đến tận xương tủy.
Sự kết nối giữa thần thức và hệ thống thần kinh tại cánh tay này hoàn toàn đứt đoạn. Linh lực lưu chuyển qua nửa thân phải lập tức đình trệ, giống như một dòng sông bị chặn đứng bởi tảng băng nghìn năm. Đổi lại cái giá thê thảm đó, mục đích khống chế đã đạt được. Lớp sáp đỏ mất đi hạch tâm bảo vệ liền vỡ vụn thành từng mảng nhỏ. Một khối Huyết Mộc Giản to cỡ hai ngón tay rơi ra, bề mặt tỏa ra vầng sáng u ám, lạnh lẽo.
Khối ngọc giản vừa xuất hiện, vách đá cấm địa Trấn Ma Uyên bỗng nhiên chấn động kịch liệt. Những tảng đá lớn trên trần hang bắt đầu nứt nẻ, bụi rớt rào rào. Từ sâu dưới lòng đất, một cỗ chướng khí hôi tanh mượn theo đường nứt của địa mạch trào ngược lên trên. Chúng không tan vào không khí mà ngưng kết lại, biến thành vô số sợi tơ máu vặn vẹo. Những sợi tơ này đan chéo nhau, quấn chặt lấy không gian xung quanh như một cái kén tử thần.
Kẻ nội gián căn bản không định chừa đường lui cho bất cứ ai chạm vào bí mật. Gã đã cẩn thận gài thêm tầng bẫy thứ hai. Đó là một trận đồ ngầm, liên kết thẳng Huyết Mộc Giản với tiết điểm địa mạch cốt lõi của Tử Trúc Lĩnh. Chỉ cần có người giải khai lớp sáp mà không dùng đúng pháp quyết ấn định, trận văn bên trong sẽ lập tức kích bạo linh mạch. Nó muốn mượn sức mạnh cuồng bạo của thiên nhiên để san bằng toàn bộ khu vực, triệt để phi tang vật chứng.
Lâm Mặc hít sâu một hơi, mồ hôi lạnh rịn đầy trán nhưng độc nhãn vẫn sắc lạnh vô bì. Không thể chần chừ thêm nửa khắc, hắn vung tay trái dứt khoát xé rách một mảng da trên vai áo. Đầu ngón tay dính đầy máu tươi, hắn vẽ nhanh một đạo cấm chú vặn vẹo lên tấm Trọng Thổ Phù đã kẹp sẵn giữa hai ngón tay. Linh lực hệ Thổ cuồn cuộn rót vào nét vẽ đẫm máu.
Bàn tay trái hung hăng vỗ mạnh tấm bùa xuống nền đá thanh thạch đang rung lắc dữ dội. Ánh sáng hoàng thổ lập tức bùng nổ rực rỡ, hóa thành một quả tạ ngàn cân vô hình ghim chặt lấy tiết điểm địa mạch đang bạo động dưới chân. Lực ép nặng nề khiến nền đá lõm xuống một tấc. Sự rung lắc của vách hang tạm thời ngừng lại, chướng khí tơ máu cũng chững lại một nhịp.
Tuy nhiên, thế giằng co không kéo dài được lâu. Linh quang trên mặt phù lục đang mờ đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chênh lệch đẳng cấp năng lượng giữa một tấm bùa và sự phẫn nộ của địa mạch là quá lớn. Hắn tính toán cực nhanh, biết rõ mình chỉ có tối đa ba nhịp thở trước khi Trọng Thổ Phù hoàn toàn vỡ nát thành tro bụi.
Thời gian cấp bách, Lâm Mặc quyết định từ bỏ việc thu thập toàn vẹn thông tin. Hắn ngưng tụ cực hạn thần thức, ép toàn bộ tinh thần lực dồn vào con mắt trái duy nhất. Hắn không dùng thần thức để đọc ngọc giản như thông thường. Thay vào đó, hắn áp dụng bí pháp áp súc, hóa luồng thần niệm thành một mũi châm vô hình mang theo tiễn ý sắc bén.
Mũi châm thần thức tàn nhẫn đâm xuyên qua mắt trận đang tỏa sáng lập lòe trên bề mặt Huyết Mộc Giản. Một tiếng "răng rắc" giòn giã vang lên trong không trung. Lớp phòng ngự quang tráo đầu tiên bị chọc thủng. Trận văn liên kết địa mạch bị tước đoạt quyền khống chế ngay tại điểm mấu chốt. Toàn bộ chướng khí tơ máu xung quanh mất đi nguồn cung cấp linh lực, lập tức khựng lại rồi tan biến thành những luồng khói nhạt.
Thế nhưng, tàn hồn thần thức của kẻ thủ ác lưu lại trong ngọc giản không phải là vật chết vô tri. Nhận ra mưu đồ phá hoại mắt trận nhằm cắt đứt liên kết địa mạch của đối phương, đạo tàn hồn này lập tức thay đổi chiến thuật ứng phó. Gã quả quyết từ bỏ việc kích bạo cấm địa, quay sang áp dụng phương thức ngọc thạch câu phần đoản mệnh.
Khối Huyết Mộc Giản đột ngột thu liễm toàn bộ huyết quang vào bên trong lõi. Mặt ngoài của nó nhanh chóng kết tủa, biến dạng thành một lớp tinh thể thạch anh màu đỏ sắc nhọn. Tàn hồn kia đang tự bạo hạch tâm ghi nhớ, muốn triệt để xóa sổ mọi bằng chứng giao dịch. Đồng thời, nó mượn lực nổ cực mạnh để phóng ra hàng ngàn tia tinh thể bắn thẳng vào độc nhãn của Lâm Mặc hòng diệt khẩu.
Khoảng cách lúc này quá gần. Việc bứt tốc lùi lại tránh né là điều không tưởng đối với một thân thể đang gánh chịu hàn độc lan tràn. Lâm Mặc cắn răng, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một luồng ô quang lóe lên, hắn tế xuất ra một mặt Quy Giáp Thuẫn phẩm giai hạ phẩm, chắn ngang tầm mắt. Mặt thuẫn khắc đầy phù văn phòng ngự hệ Thủy, tỏa ra một lớp màng nước lam nhạt.
Hàng ngàn tia tinh thể mang theo uy lực xuyên thấu của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ điên cuồng găm vào mặt thuẫn. Lớp màng nước bốc hơi trong tích tắc. Pháp khí phòng ngự phát ra những tiếng gào rít thê lương. Bề mặt mai rùa xuất hiện vô số vết nứt hình mạng nhện, lan rộng với tốc độ kinh hoàng rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc lẹm.
Cái giá phải trả để chặn đứng đòn tự bạo này vô cùng thảm liệt. Không chỉ vỡ nát một kiện pháp khí hộ thân, dư chấn của vụ nổ còn xuyên thấu qua lớp phòng ngự vật lý, đánh thẳng vào linh thể. Để bảo vệ thức hải không bị v
...ào cốt tủy, mang theo hàn độc hung hăng giảo sát tầng phòng ngự cuối cùng của cánh tay phải. Lâm Mặc cắn rách môi, tay trái lập tức vung ra một tấm Trọng Thổ Phù dán thẳng lên mặt vách đá nham nhở. Hắn không dùng bùa chú để cứu lấy cánh tay đang phế liệt, mà dồn toàn lực ép luồng linh khí hệ Thổ cắm phập vào mạch ngầm dưới đáy Trấn Ma Uyên. Khối sáp đỏ vỡ vụn, để lộ ra một mảnh Huyết Mộc Giản tàn khuyết, nhưng đồng thời cũng kích hoạt luôn cấm chế tự hủy thứ hai giấu kín bên trong lõi ngọc.
Trận văn tự hủy này hoàn toàn không nhằm vào ngọc giản, mà cấu kết trực tiếp với địa mạch Tử Trúc Lĩnh đang bạo động từng cơn. Kẻ bày mưu đã tính toán vô cùng thâm độc, một khi Huyết Tỏa Trận bị phá giải bằng mộc khí, toàn bộ oán khí dưới vực sâu sẽ nương theo đường dẫn đó kích nổ linh mạch cấp hai của gia tộc. Lâm Mặc mượn thế lùi lại nửa bước, quyết đoán triệt tiêu tầng mộc thuẫn bảo vệ quanh người. Hắn cố tình để lộ sơ hở chí mạng ở lồng ngực, mở toang môn hộ đón địch.
"Muốn hủy chứng cứ, phải bước qua xác ta trước." Hắn thầm nghĩ, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt diễn biến trước mặt. Đây là đòn nhử mạng đổi mạng đầy mạo hiểm, dùng chính bản thể làm mồi câu.
Tàn niệm của kẻ phản bội lưu lại trong cấm chế quả nhiên có linh tính xảo quyệt. Nhận thấy người cầm ấn đã bỏ ngỏ phòng ngự, luồng tử khí lập tức từ bỏ việc oanh kích địa mạch tốn thời gian. Nó xoay chuyển quỹ đạo trên không trung, hóa thành một mũi khoan xám xịt mang theo hàn độc đâm thẳng vào tâm mạch Lâm Mặc nhằm triệt hạ mục tiêu nhanh nhất. Chỉ chờ có thế, tay trái hắn đột ngột bấm pháp quyết, Trọng Thổ Phù trên vách đá bùng lên ánh sáng vàng sậm chói mắt.
Thay vì tạo ra màng chắn chặn đứng tử khí như công năng vốn có, đạo bùa này lại bạo phát lực hút kinh người, đảo ngược trận đồ để rút cạn Thổ linh lực trong không khí. Một vùng chân không linh khí bán kính ba trượng lập tức hình thành quanh người Lâm Mặc. Mũi khoan tử khí mất đi môi trường dẫn truyền và sự hỗ trợ của địa mạch liền khựng lại giữa không trung, uy lực giảm sút quá nửa. Chớp lấy nửa nhịp thở sinh tử ấy, hắn vung tay ném thẳng mảnh Huyết Mộc Giản vào vòng xoáy áp lực giữa Trọng Thổ Phù và địa mạch.
Hắn mượn chính sức ép khổng lồ từ hai luồng sức mạnh đang xô xát điên cuồng để nghiền nát tầng vỏ bọc cuối cùng của ngọc giản. Một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên, lớp cấm chế cốt lõi hoàn toàn sụp đổ thành những điểm sáng li ti mà không làm hỏng vật chứng bên trong. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thao túng địa mạch vượt cấp lập tức dội ngược lại người thi triển. Không có máu tươi tuôn trào hay kinh mạch đứt đoạn, phản chấn tà môn chỉ tập trung vào hai ngón tay cầm ấn của Lâm Mặc.
Lớp da thịt ở ngón trỏ và ngón giữa tay phải nhanh chóng xám ngoét, lượng máu trong huyết quản nháy mắt bị rút cạn. Từ đầu ngón tay khô quắt lại rồi hóa thành vôi đá sần sùi, lan dần đến tận khớp xương thứ hai. Cảm giác hoại tử lạnh lẽo lan tỏa, vĩnh viễn tước đoạt khả năng vận chuyển linh lực của hai ngón tay này, biến chúng thành vật trang trí vô dụng. Hắn hít một ngụm khí lạnh, mồ hôi ướt đẫm vạt áo đạo bào nhưng độc nhãn vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc giản vừa rơi xuống mặt thạch bàn.
Từ trong mảnh Huyết Mộc Giản vỡ nát, một vệt sáng mỏng manh màu máu bắn thẳng vào mi tâm hắn. Trong thức hải Lâm Mặc tức thì hiện lên một phần bản đồ trận pháp phòng ngự chi tiết của Tử Trúc Lĩnh. Ba mắt trận quan trọng nhất ở khu vực Dược Viên đã bị đánh dấu bằng chu sa đỏ chót, kèm theo những đường vẽ chỉ lối bí mật lách qua sự giám sát của Hình Đường. Phía dưới bản đồ là một dòng chữ triện viết vội vã nhưng mang theo sát cơ lạnh thấu xương.
"Canh ba đêm nay, trận nhãn nứt, mở đường đón sứ giả Thanh Vân."
Lâm Mặc trừng lớn mắt, hô hấp gần như đình trệ khi nhìn thấy hai chữ cuối cùng. Canh ba đêm nay chính là thời khắc gia tộc tiến hành hội nghị nội bộ định kỳ, toàn bộ trưởng lão cốt cán đều sẽ tập trung tại Từ Đường để bàn giao tài nguyên. Cùng lúc đó, vách đá Trấn Ma Uyên phía sau lưng hắn nứt toác ra một khe hở dài hàng trượng do dư chấn của Trọng Thổ Phù. Từng đợt chướng khí màu tro lờ mờ tràn ra khỏi phong ấn, men theo sườn núi âm thầm cuộn chảy về hướng Dược Viên tĩnh lặng, nơi những gốc linh dược đang chìm trong bóng tối dày đặc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.