Chương 98: Những Rễ Cây Tử Trúc Đứt
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,518 từ
4 lượt đọc
Lâm Mặc bỗng nhiên cảm thấy vật trong tay nóng rực lên như hòn than đỏ bọc trong dung nham. Bề mặt gỗ tử trúc vốn dĩ nhẵn bóng nay nổi lên vô số đường vân máu chằng chịt, đập cùng một nhịp với chấn động dưới lòng đất.
Hắn cắn chặt răng, lập tức vận chuyển Thanh Mộc Quyết, dồn toàn bộ linh lực mộc thuộc tính vào lòng bàn tay hòng áp chế dị biến. Thế nhưng, linh lực của hắn vừa chạm vào mộc hạp liền tựa như bùn nhão rớt xuống biển, bị một cỗ lực lượng âm hàn cắn nuốt sạch sẽ.
Gia chủ, buông nó ra! Lâm Cảnh Hán gầm lên, tay vung lên định ném ra một tấm Băng Cốt Phù để đóng băng chiếc hộp.
Không được, bên trong có đồ quan trọng! Lâm Mặc quát lớn, vội vã lùi lại nửa bước để né tránh luồng hàn khí từ lá bùa của thúc phụ.
Hắn biết rõ nếu để Băng Cốt Phù chạm vào, cực hàn chi khí sẽ lập tức phá hủy kết cấu linh mộc, khiến vật phẩm bên trong mộc hạp vỡ vụn. Thay vì tiếp tục dùng linh lực đối kháng trực diện để rồi bị hút cạn, Lâm Mặc thay đổi chiến thuật. Hắn rút từ trong tay áo ra một chiếc Thanh Mộc Trận Bàn cỡ lòng bàn tay, ngón tay cái miết mạnh lên viền trận. Một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay rỉ ra, thấm thẳng vào tâm trận, mượn mộc khí gia tộc để thiết lập một lồng giam thu nhỏ chụp lên chiếc hộp.
Dường như cảm nhận được ý đồ phong tỏa, nhịp đập từ dưới nền đá thanh thạch đột ngột thay đổi tần số, dồn dập và sắc nhọn hơn. Một luồng sóng âm vô hình mang theo tà khí xuyên thấu qua lớp đá tảng, đánh thẳng vào tâm trí hai người. Mộc hạp trong tay Lâm Mặc mượn thế cộng hưởng từ lòng đất, nắp hộp bật tung ra một khe hở nhỏ. Từ bên trong, hàng chục sợi tơ máu mỏng như tóc tơ phóng ra, bám chặt lấy cổ tay hắn.
Cảm giác tê dại lập tức lan tràn dọc theo kinh mạch cánh tay. Những sợi tơ máu không hút linh lực mà điên cuồng rút lấy thần thức của hắn, ý đồ dùng hồn phách tu sĩ để nuôi dưỡng tà trận dưới lòng đất.
Lâm Mặc không chút do dự, lập tức thu hồi linh lực đang bảo vệ cánh tay, dồn toàn bộ sức mạnh thần hồn ép mạnh Thanh Mộc Trận Bàn đập thẳng lên nắp hộp. Hắn lấy cứng chọi cứng, dùng chính sự toàn vẹn của pháp khí để cắt đứt liên kết.
Một tiếng rắc chói tai vang lên giữa thạch thất. Trận bàn nhị giai do chính tay tổ tiên Lâm gia chế tác nứt toác thành ba mảnh, linh tính bên trong nháy mắt tiêu tán sạch sẽ. Đổi lại, trận văn vỡ nát sinh ra một luồng xung kích mộc thuộc tính vô cùng cuồng bạo, thành công cắt đứt toàn bộ tơ máu.
Lâm Mặc lảo đảo lùi về sau mấy bước, hốc mắt trái giật liên hồi. Tầm nhìn của hắn bên con mắt trái nhòe đi hoàn toàn vì một mảng thần thức vừa bị xé rách, cơn đau nhức như có hàng vạn mũi kim đâm sâu vào não tủy khiến mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.
Chiếc mộc hạp mất đi điểm tựa rơi rầm xuống đất, nắp hộp văng ra xa. Lâm Cảnh Hán vội vàng bước tới, trường kiếm trong tay thủ thế sẵn sàng bủa vây, mũi kiếm ngưng tụ ra một lớp kiếm mang nhàn nhạt.
Bên trong hộp không có ám khí hay tà vật tiếp tục lao ra, chỉ nằm chỏng chơ một mầm trúc nhỏ cỡ ngón tay cái. Mầm trúc này không mang màu tím ngọc đặc trưng cùng linh khí thanh khiết của Tử Trúc Lĩnh, mà đỏ rực như được ngâm trong huyết thủy, tỏa ra mùi tanh tưởi nồng nặc khiến người ta buồn nôn.
Trên thân mầm trúc, những đường vân tự nhiên đã bị biến cải thành các ký tự ma đạo vặn vẹo. Những ký tự này như đang hô hấp, liên tục rỉ ra những giọt chất lỏng đen ngòm ăn mòn cả lớp vải lót dệt từ tơ tằm linh giai bọc bên dưới, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Huyết Sát Trúc Duẩn... Giọng Lâm Cảnh Hán khô khốc, ánh mắt già nua lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ khi nhận ra lai lịch của vật thể. Bọn chúng không chỉ dùng cội Tử Trúc làm mắt trận, mà đã âm thầm cấy dị chủng vào tận rễ chính từ bao giờ rồi.
Lâm Mặc ôm lấy nửa bên mặt đang đau nhức, cố gắng duy trì sự tỉnh táo. Dị chủng này xuất hiện trong mộc hạp vốn là cống phẩm chuẩn bị dâng lên tông môn, đồng nghĩa với việc toàn bộ linh dược của Lâm gia sinh trưởng trong mười năm qua đều đã bị nhiễm tà khí. Nếu giao thứ này ra, Lâm gia không những không được che chở, mà sẽ lập tức gánh tội danh cấu kết ma tu.
Lâm Cảnh Hán sải bước lao tới, bàn tay thô ráp tuôn ra một tầng linh quang màu hoàng thổ, vững vàng đỡ lấy bả vai Lâm Mặc. Tầng hộ thể thạch giáp vừa chạm vào vạt áo người thanh niên liền phát ra tiếng xèo xèo, khói xám bốc lên khét lẹt. Lâm Mặc mượn lực đẩy người đứng thẳng dậy, hốc mắt trái đục ngầu, thị lực tạm thời bị tước đoạt khiến nửa tầm nhìn của hắn chìm trong bóng tối. Lồng ngực hắn phập phồng kịch liệt, nhưng bàn tay phải vẫn gắt gao nâng chiếc Tử Trúc Mộc Hạp đang hé mở.
Từ trong khe hở chưa đầy nửa tấc, một đoạn rễ cây màu đỏ sậm to bằng ngón tay út đang vặn vẹo chui ra. Bề mặt nó mọc đầy những giác mút nhỏ li ti, liên tục nhả ra từng luồng sương mù tanh tưởi. Thứ này hoàn toàn không mang chút sinh cơ nào của linh vật, mà là một loại tà căn bám sinh, đang gõ nhịp xuống nắp hộp tạo ra âm thanh lách cách đồng điệu với chấn động dưới lòng đất.
Thúc phụ, dùng Tức Nhưỡng Trấn Cốt Quyết!
Lâm Mặc gầm lên, quyết định đánh cược một phen. Hắn không dùng thần thức dập thẳng vào mộc hạp nữa, bởi bài học mù lòa ban nãy là quá đủ. Lần này, hắn chủ động tản đi toàn bộ Thanh Mộc Quyết, biến cơ thể mình thành một phàm nhân không mang theo chút linh lực nào. Hắn buông thõng tay phải, để mặc chiếc hộp rơi tự do xuống nền đá thanh thạch lạnh lẽo.
Đoạn tà căn đỏ sậm mất đi mục tiêu cắn nuốt thần hồn, lập tức khựng lại giữa không trung. Nó dường như có linh trí, nhanh chóng nhận ra sự biến mất của mồi nhử, liền vươn dài thân mình định cắm phập xuống mặt sàn để kết nối trực tiếp với tà trận bên dưới. Đúng lúc mộc hạp cách mặt đất ba tấc, Lâm Cảnh Hán đã kết ấn xong. Lão vỗ mạnh song chưởng lên vách tường thạch thất, rút cạn linh khí thổ thuộc tính từ dải quặng mỏ vây quanh cấm địa.
Một bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ bùn đất và phù văn màu vàng sẫm trồi lên từ nền đá, túm chặt lấy mộc hạp ngay trước khi tà căn kịp chạm đất. Thổ khắc Mộc, lại mang theo thuộc tính phong ấn trầm ổn của Tức Nhưỡng, bàn tay đất sét nháy mắt bóp nát sự liên kết vô hình giữa tà căn và lòng đất. Chấn động dưới chân hai người lập tức sụt giảm, tiếng nhịp đập trầm đục cũng trở nên hỗn loạn, mất đi sự cộng hưởng ban đầu.
Tuy nhiên, để duy trì thuật pháp vượt cấp này, Lâm Cảnh Hán phải trả một cái giá không nhỏ. Mười đầu ngón tay lão nứt toác, móng tay bong tróc rỉ máu tươi nhỏ giọt xuống sàn. Khí huyết toàn thân lão sụt giảm nghiêm trọng, tóc mai vốn chỉ lốm đốm bạc nay thoắt cái đã trắng xóa một mảng lớn. Việc cưỡng ép rút thổ linh mạch khiến thọ nguyên của lão bị bốc hơi ít nhất mười năm, cơ nhục hai cánh tay nháy mắt teo tóp lại thấy rõ.
Ép nó há miệng ra!
Lâm Mặc chớp lấy thời cơ tà căn bị Tức Nhưỡng áp chế, vung tay trái ném ra ba cây Hỏa Cức Châm cắm phập vào ba tử huyệt trên thân mộc hạp. Lửa đỏ bùng lên, nướng cháy lớp vỏ trúc bên ngoài, mượn hỏa khí khắc chế mộc tính. Mộc hạp chịu không nổi nhiệt độ cao và áp lực từ bàn tay đất sét, phát ra một tiếng vỡ vụn giòn tan. Toàn bộ nắp hộp bung tơi tả, phơi bày vật thể thật sự đang ngự trị bên trong.
Nằm lọt thỏm giữa lớp tro tàn không phải là giọt Mộc Bản Nguyên thuần khiết như ghi chép của tiên tổ, mà là một quả tim bằng gỗ mục đang thoi thóp đập. Trên bề mặt quả tim cắm chi chít những mảnh ngọc bài vỡ nát, mang theo khí tức tàn dư của mười ba vị Trúc Cơ tu sĩ Nam Cương. Lâm Mặc sững người, con mắt phải còn nguyên vẹn lóe lên tia hoảng sợ tột độ. Hắn nhận ra một mảnh ngọc nhuốm máu đen trong số đó chính là hồn bài bản mệnh của phụ thân mình, người đã được thông báo tử nạn trong bí cảnh cách đây hai mươi năm.
Trận bàn nhị giai nát bấy, linh quang vụn vỡ rớt lả tả xuống nền đá thanh thạch. Ngay khoảnh khắc sợi tơ máu bị chặt đứt, thân thể Lâm Cảnh Hán bỗng chấn động kịch liệt, lớp da thịt vốn đang gồng lên bỗng chốc nhăn nheo, sụp đổ như cây khô xám xịt. Thọ nguyên mười năm bị cưỡng ép rút cạn để ngưng tụ ra Bàn Tay Đất phong ấn tà căn, giờ đây hóa thành cái giá phải trả tàn khốc nhất. Đầu gối vị trưởng lão khụy xuống, hơi thở thoi thóp tựa ngọn nến tàn trước gió, ngay cả sức lực để mở mắt cũng không còn duy trì nổi.
Lâm Mặc cắn răng chịu đựng cơn đau buốt óc từ con mắt trái đã mờ đục rỉ máu, lao vọt tới đỡ lấy vai thúc phụ trước khi ông ngã sấp xuống. Hắn tuyệt đối không dám truyền linh lực mộc thuộc tính sang gân mạch đối phương, sợ rằng mộc khí thuần túy lúc này chỉ làm mồi nhử cho tà trận dư âm đang lẩn khuất. Bàn Tay Đất lơ lửng giữa không trung hiện đang siết chặt lấy mộc hạp, nhốt kín đoạn tà căn, tạm thời cắt đứt sự đồng điệu của nó với tà trận dưới lòng đất. Thế nhưng, cục diện giằng co tĩnh lặng này chỉ duy trì được chưa tới ba nhịp thở.
Từ sâu dưới nền đất, nhịp đập trầm đục bỗng nhiên ngừng hẳn, thay vào đó là một âm thanh ma sát rợn người tựa như vô số hàm răng đang nghiến vào nhau. Linh trí tàn độc của Huyết Sát Trận đã nhận ra việc đoạt lại tà căn thất bại, lập tức thay đổi phương thức cắn nuốt. Nó không thèm nhắm vào thạch thất hay hai người Lâm gia nữa, mà chuyển hướng xâm nhập thẳng vào căn cơ của gia tộc: mạng lưới linh mạch cấp một đang cung cấp năng lượng cho Tử Trúc Lĩnh.
Dưới chân Lâm Mặc, những đường vân trận pháp phòng ngự của gia tộc vốn tỏa ánh sáng xanh lục nay bắt đầu sủi bọt, chuyển dần sang màu máu lợn. Bàn Tay Đất đang lơ lửng bỗng xuất hiện hàng loạt vết nứt đen ngòm. Tà khí từ dưới đất thông qua mạng lưới linh mạch trào ngược lên, định dùng chính trận pháp gia tộc làm cầu nối để ăn mòn lớp phong ấn đất đá. Lâm Cảnh Hán thều thào, ngón tay khô khốc run rẩy bấu chặt lấy vạt áo Lâm Mặc.
Chặt đứt... trận nhãn phụ ở đây đi! Nó đang mượn đường đảo ngược linh mạch, nếu không toàn bộ Tử Trúc Phong sẽ bị tà hóa!
Lâm Mặc hiểu rõ tính nghiêm trọng của quyết định này. Nếu phá hủy trận nhãn phụ, thạch thất chứa bài vị tổ tiên sẽ mất đi lớp bảo vệ cuối cùng, vĩnh viễn phơi bày trước tà khí. Nhưng nếu chần chừ, toàn bộ linh mạch gia tộc sẽ thối rữa từ bên trong. Hắn hít một hơi sâu, vung tay trái ném ra ba lá Thanh Mộc Phù dán chặt lên vách đá phía Bắc, tạo ra một luồng linh khí giả mạo cuồn cuộn để thu hút sự chú ý của tà trận. Cùng lúc đó, tay phải hắn nắm chặt lấy thanh đoản kiếm rèn từ rễ Tử Trúc, dồn ba phần linh lực còn sót lại đâm phập xuống một phiến đá lõm khuất ở góc Tây Nam.
Đó mới là vị trí thực sự của trận nhãn phụ. Thế nhưng, Huyết Sát Trận phản ứng xảo quyệt hơn hắn dự tính. Luồng tà khí đỏ ối đang bám lấy Bàn Tay Đất đột ngột phân tách làm hai luồng riêng biệt. Một nửa há miệng nuốt chửng ba lá bùa mồi nhử trong chớp mắt, nửa kia hóa thành một mũi khoan âm hàn vô hình đâm thẳng vào lưỡi đoản kiếm đang găm xuống sàn. Một tiếng keng chát chúa vang lên, trận văn gia trì trên đoản kiếm sáng rực lên rồi lập tức tối sầm lại, thân kiếm xuất hiện vô số vết rạn chân chim.
Lực phản chấn mang theo sát khí âm hàn theo chuôi kiếm dội thẳng lên cánh tay phải của Lâm Mặc. Lớp da dọc cẳng tay hắn lập tức nứt toác, máu tươi vừa trào ra đã bị tà khí bốc hơi thành khói xám, để lại những vệt bỏng rát sâu tận xương cốt. Hắn cắn nát môi, kiên quyết không buông tay, mượn chính luồng tà khí đang phá hủy pháp khí để làm đòn bẩy, cưỡng ép vặn ngược chuôi kiếm nửa vòng.
Phiến đá lõm vỡ vụn thành bột mịn, liên kết giữa thạch thất và linh mạch Tử Trúc Lĩnh chính thức bị bẻ gãy. Bàn Tay Đất mất đi áp lực tà khí từ dưới lên liền rơi rầm xuống nền thanh thạch, giam giữ chặt chẽ mộc hạp bên trong. Đổi lại, thanh đoản kiếm nhị giai triệt để phế bỏ, cánh tay phải của Lâm Mặc tạm thời tàn phế, và toàn bộ không gian lăng mộ chìm vào một màu đỏ sậm chết chóc khi trận pháp bảo vệ đã không còn tồn tại.
Mảnh vỡ trận bàn văng tứ tung, găm phập vào lớp đá tảng xung quanh. Một mảnh vụn sắc lẹm sượt qua gò má Lâm Mặc, cắt đứt dải băng vải, khiến hốc mắt phải vốn đã tấy đỏ của hắn rỉ ra một dòng huyết thủy đen ngòm. Cơn đau xé rách thần thức ập tới làm nửa bên trái đầu óc hắn tê dại, tầm nhìn còn lại cũng bắt đầu chớp giật những vệt sáng mờ ảo.
Đối mặt với cái giá phản phệ từ mộc hạp, tay hắn tuyệt đối không dừng lại. Hắn vung cánh tay đang tụ máu ném mạnh chiếc hộp gỗ tử trúc nứt nẻ về phía góc tối nhất của thạch thất, biến nó thành mồi nhử thu hút toàn bộ tơ máu đang điên cuồng vươn tới.
Tà trận dưới lòng đất quả nhiên trúng kế, lầm tưởng hắn muốn bảo vệ vật báu trong hộp liền dồn lực lượng âm hàn đuổi theo. Thế nhưng, ngay khi luồng tà khí vừa tách khỏi trung tâm hố sụt, một tiếng gầm rống trầm đục như quỷ khóc vang lên từ vách đá.
Huyết Sát Trận được bày vẽ bởi tu sĩ cao giai dường như sở hữu một tia linh trí tà ác, lập tức nhận ra mưu đồ dời hổ ly sơn tồi tàn của tên tiểu bối Luyện Khí. Bàn Tay Đất khổng lồ ngưng tụ từ bùn nhão và tử khí đang vươn lên định chụp lấy hai người bỗng nhiên khựng lại, những vết nứt vỡ trên thân nó không tiếp tục lan rộng mà chuyển sang trạng thái nham nhở.
Thay vì đập nát hai thúc cháu như dự tính ban đầu, khối bùn máu tanh tưởi rữa ra, hóa lỏng thành hàng ngàn con đỉa đỏ tươi to bằng ngón tay. Chúng hoàn toàn bỏ qua Lâm Cảnh Hán đang thoi thóp trên vũng máu, trườn bò sát mặt đất với tốc độ kinh hoàng, nhắm thẳng về phía khe nứt thông với linh nhãn mộc thuộc tính. Kẻ giật dây phía sau đã đổi chiến thuật, muốn mượn đường hầm này trực tiếp đầu độc cội nguồn linh mạch của Tử Trúc Phong.
Lâm Cảnh Hán trừng lớn đôi mắt đục ngầu, bàn tay run rẩy cố nắm lấy vạt áo Lâm Mặc nhưng bất lực trượt đi. Ánh mắt lão tràn ngập sự tuyệt vọng khi thấy bầy đỉa tà ác sắp sửa lách qua kẽ nứt bảo vệ cuối cùng.
"Thúc phụ, đắc tội liệt tổ liệt tông rồi!"
Lâm Mặc gầm lên, ngón tay cái miết mạnh qua vết thương trên mặt, dùng chính dòng huyết thủy đen ngòm vẽ một vệt chú văn lên không trung. Hắn không ngu ngốc dùng linh lực ít ỏi để công kích bầy đỉa máu, mà trực tiếp kích hoạt hậu thủ đã giấu sẵn trong tấm bùa nhử mồi ban nãy. Tấm Hỏa Linh Phù bị dập tắt trước đó thực chất chỉ là ngụy trang, cốt lõi chân chính là một viên Liệt Dương Châu bằng quả nho được chôn ngầm dưới chân bức tường đá phía bắc, ngay bên dưới bệ thờ tổ tiên.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc bùng lên trong không gian chật hẹp, xé toạc bầu không khí đặc quánh tử khí. Bức tường đá khắc phù điêu gia huy Lâm tộc vỡ vụn từ bên trong, kéo theo toàn bộ bệ thờ bằng gỗ trầm và hàng chục bài vị tổ tiên đổ sập xuống. Lâm Mặc đã tính toán cực kỳ tàn nhẫn, mượn sức công phá của Liệt Dương Châu để kích nổ luôn trận nhãn phụ của phòng ngự trận gia tộc, tạo ra một luồng linh khí đảo nghịch.
Khối lượng đất đá khổng lồ mang theo sức mạnh bạo liệt đè bẹp hoàn toàn khe nứt dẫn vào linh nhãn, đồng thời nghiền nát bầy đỉa máu đang cố gắng lách qua thành những vũng tương nhầy nhụa. Cái giá phải trả là toàn bộ gian thạch thất rung lắc dữ dội, vách đá nứt toác để lộ ra những rễ cây tử trúc đứt lìa. Không gian thờ cúng linh thiêng nhất của gia tộc, nơi lưu giữ niềm tự hào của Lâm gia nay biến thành một đống phế tích hoang tàn.
Bụi đá mù mịt quyện cùng mùi máu tanh tưởi dần lắng xuống, để lại một khoảng lặng chết chóc lạnh lẽo. Lâm Mặc chống một đầu gối xuống nền đất, hốc mắt phải vẫn rỉ máu không ngừng, lồng ngực phập phồng hứng chịu từng đợt đau nhức từ thần thức bị hao tổn quá độ. Hắn đã thành công cắt đứt đường đi của Huyết Sát Trận, ép đối phương phải từ bỏ việc tà hóa linh mạch thông qua lối đi này.
Nhưng sự nhẹ nhõm của hắn chỉ tồn tại không quá hai nhịp thở. Từ dưới mớ hỗn độn của gạch đá và gỗ vụn bài vị tổ tiên, một luồng ánh sáng u ám bỗng nhiên loé lên. Một nửa khối ngọc bội hình rồng xám xịt, vốn được giấu kín sâu bên trong lõi bệ thờ từ bao đời nay, từ từ lăn ra ngoài gờ đá. Ngay khi khối ngọc tiếp xúc với không khí nhiễm tà, toàn bộ rễ Tử Trúc xung quanh thạch thất đồng loạt bốc cháy bằng ngọn lửa màu lục bợt. Cùng lúc đó, một luồng uy áp Kim Đan chân chính, mang đậm sát khí lạnh lẽo hoàn toàn xa lạ với công pháp Lâm gia, từ trong khối ngọc ầm ầm giáng xuống đỉnh đầu hai người.
Hắn cắn chặt răng, lập tức vận chuyển Thanh Mộc Quyết, dồn toàn bộ linh lực mộc thuộc tính vào lòng bàn tay hòng áp chế dị biến. Thế nhưng, linh lực của hắn vừa chạm vào mộc hạp liền tựa như bùn nhão rớt xuống biển, bị một cỗ lực lượng âm hàn cắn nuốt sạch sẽ.
Gia chủ, buông nó ra! Lâm Cảnh Hán gầm lên, tay vung lên định ném ra một tấm Băng Cốt Phù để đóng băng chiếc hộp.
Không được, bên trong có đồ quan trọng! Lâm Mặc quát lớn, vội vã lùi lại nửa bước để né tránh luồng hàn khí từ lá bùa của thúc phụ.
Hắn biết rõ nếu để Băng Cốt Phù chạm vào, cực hàn chi khí sẽ lập tức phá hủy kết cấu linh mộc, khiến vật phẩm bên trong mộc hạp vỡ vụn. Thay vì tiếp tục dùng linh lực đối kháng trực diện để rồi bị hút cạn, Lâm Mặc thay đổi chiến thuật. Hắn rút từ trong tay áo ra một chiếc Thanh Mộc Trận Bàn cỡ lòng bàn tay, ngón tay cái miết mạnh lên viền trận. Một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay rỉ ra, thấm thẳng vào tâm trận, mượn mộc khí gia tộc để thiết lập một lồng giam thu nhỏ chụp lên chiếc hộp.
Dường như cảm nhận được ý đồ phong tỏa, nhịp đập từ dưới nền đá thanh thạch đột ngột thay đổi tần số, dồn dập và sắc nhọn hơn. Một luồng sóng âm vô hình mang theo tà khí xuyên thấu qua lớp đá tảng, đánh thẳng vào tâm trí hai người. Mộc hạp trong tay Lâm Mặc mượn thế cộng hưởng từ lòng đất, nắp hộp bật tung ra một khe hở nhỏ. Từ bên trong, hàng chục sợi tơ máu mỏng như tóc tơ phóng ra, bám chặt lấy cổ tay hắn.
Cảm giác tê dại lập tức lan tràn dọc theo kinh mạch cánh tay. Những sợi tơ máu không hút linh lực mà điên cuồng rút lấy thần thức của hắn, ý đồ dùng hồn phách tu sĩ để nuôi dưỡng tà trận dưới lòng đất.
Lâm Mặc không chút do dự, lập tức thu hồi linh lực đang bảo vệ cánh tay, dồn toàn bộ sức mạnh thần hồn ép mạnh Thanh Mộc Trận Bàn đập thẳng lên nắp hộp. Hắn lấy cứng chọi cứng, dùng chính sự toàn vẹn của pháp khí để cắt đứt liên kết.
Một tiếng rắc chói tai vang lên giữa thạch thất. Trận bàn nhị giai do chính tay tổ tiên Lâm gia chế tác nứt toác thành ba mảnh, linh tính bên trong nháy mắt tiêu tán sạch sẽ. Đổi lại, trận văn vỡ nát sinh ra một luồng xung kích mộc thuộc tính vô cùng cuồng bạo, thành công cắt đứt toàn bộ tơ máu.
Lâm Mặc lảo đảo lùi về sau mấy bước, hốc mắt trái giật liên hồi. Tầm nhìn của hắn bên con mắt trái nhòe đi hoàn toàn vì một mảng thần thức vừa bị xé rách, cơn đau nhức như có hàng vạn mũi kim đâm sâu vào não tủy khiến mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.
Chiếc mộc hạp mất đi điểm tựa rơi rầm xuống đất, nắp hộp văng ra xa. Lâm Cảnh Hán vội vàng bước tới, trường kiếm trong tay thủ thế sẵn sàng bủa vây, mũi kiếm ngưng tụ ra một lớp kiếm mang nhàn nhạt.
Bên trong hộp không có ám khí hay tà vật tiếp tục lao ra, chỉ nằm chỏng chơ một mầm trúc nhỏ cỡ ngón tay cái. Mầm trúc này không mang màu tím ngọc đặc trưng cùng linh khí thanh khiết của Tử Trúc Lĩnh, mà đỏ rực như được ngâm trong huyết thủy, tỏa ra mùi tanh tưởi nồng nặc khiến người ta buồn nôn.
Trên thân mầm trúc, những đường vân tự nhiên đã bị biến cải thành các ký tự ma đạo vặn vẹo. Những ký tự này như đang hô hấp, liên tục rỉ ra những giọt chất lỏng đen ngòm ăn mòn cả lớp vải lót dệt từ tơ tằm linh giai bọc bên dưới, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Huyết Sát Trúc Duẩn... Giọng Lâm Cảnh Hán khô khốc, ánh mắt già nua lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ khi nhận ra lai lịch của vật thể. Bọn chúng không chỉ dùng cội Tử Trúc làm mắt trận, mà đã âm thầm cấy dị chủng vào tận rễ chính từ bao giờ rồi.
Lâm Mặc ôm lấy nửa bên mặt đang đau nhức, cố gắng duy trì sự tỉnh táo. Dị chủng này xuất hiện trong mộc hạp vốn là cống phẩm chuẩn bị dâng lên tông môn, đồng nghĩa với việc toàn bộ linh dược của Lâm gia sinh trưởng trong mười năm qua đều đã bị nhiễm tà khí. Nếu giao thứ này ra, Lâm gia không những không được che chở, mà sẽ lập tức gánh tội danh cấu kết ma tu.
Lâm Cảnh Hán sải bước lao tới, bàn tay thô ráp tuôn ra một tầng linh quang màu hoàng thổ, vững vàng đỡ lấy bả vai Lâm Mặc. Tầng hộ thể thạch giáp vừa chạm vào vạt áo người thanh niên liền phát ra tiếng xèo xèo, khói xám bốc lên khét lẹt. Lâm Mặc mượn lực đẩy người đứng thẳng dậy, hốc mắt trái đục ngầu, thị lực tạm thời bị tước đoạt khiến nửa tầm nhìn của hắn chìm trong bóng tối. Lồng ngực hắn phập phồng kịch liệt, nhưng bàn tay phải vẫn gắt gao nâng chiếc Tử Trúc Mộc Hạp đang hé mở.
Từ trong khe hở chưa đầy nửa tấc, một đoạn rễ cây màu đỏ sậm to bằng ngón tay út đang vặn vẹo chui ra. Bề mặt nó mọc đầy những giác mút nhỏ li ti, liên tục nhả ra từng luồng sương mù tanh tưởi. Thứ này hoàn toàn không mang chút sinh cơ nào của linh vật, mà là một loại tà căn bám sinh, đang gõ nhịp xuống nắp hộp tạo ra âm thanh lách cách đồng điệu với chấn động dưới lòng đất.
Thúc phụ, dùng Tức Nhưỡng Trấn Cốt Quyết!
Lâm Mặc gầm lên, quyết định đánh cược một phen. Hắn không dùng thần thức dập thẳng vào mộc hạp nữa, bởi bài học mù lòa ban nãy là quá đủ. Lần này, hắn chủ động tản đi toàn bộ Thanh Mộc Quyết, biến cơ thể mình thành một phàm nhân không mang theo chút linh lực nào. Hắn buông thõng tay phải, để mặc chiếc hộp rơi tự do xuống nền đá thanh thạch lạnh lẽo.
Đoạn tà căn đỏ sậm mất đi mục tiêu cắn nuốt thần hồn, lập tức khựng lại giữa không trung. Nó dường như có linh trí, nhanh chóng nhận ra sự biến mất của mồi nhử, liền vươn dài thân mình định cắm phập xuống mặt sàn để kết nối trực tiếp với tà trận bên dưới. Đúng lúc mộc hạp cách mặt đất ba tấc, Lâm Cảnh Hán đã kết ấn xong. Lão vỗ mạnh song chưởng lên vách tường thạch thất, rút cạn linh khí thổ thuộc tính từ dải quặng mỏ vây quanh cấm địa.
Một bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ bùn đất và phù văn màu vàng sẫm trồi lên từ nền đá, túm chặt lấy mộc hạp ngay trước khi tà căn kịp chạm đất. Thổ khắc Mộc, lại mang theo thuộc tính phong ấn trầm ổn của Tức Nhưỡng, bàn tay đất sét nháy mắt bóp nát sự liên kết vô hình giữa tà căn và lòng đất. Chấn động dưới chân hai người lập tức sụt giảm, tiếng nhịp đập trầm đục cũng trở nên hỗn loạn, mất đi sự cộng hưởng ban đầu.
Tuy nhiên, để duy trì thuật pháp vượt cấp này, Lâm Cảnh Hán phải trả một cái giá không nhỏ. Mười đầu ngón tay lão nứt toác, móng tay bong tróc rỉ máu tươi nhỏ giọt xuống sàn. Khí huyết toàn thân lão sụt giảm nghiêm trọng, tóc mai vốn chỉ lốm đốm bạc nay thoắt cái đã trắng xóa một mảng lớn. Việc cưỡng ép rút thổ linh mạch khiến thọ nguyên của lão bị bốc hơi ít nhất mười năm, cơ nhục hai cánh tay nháy mắt teo tóp lại thấy rõ.
Ép nó há miệng ra!
Lâm Mặc chớp lấy thời cơ tà căn bị Tức Nhưỡng áp chế, vung tay trái ném ra ba cây Hỏa Cức Châm cắm phập vào ba tử huyệt trên thân mộc hạp. Lửa đỏ bùng lên, nướng cháy lớp vỏ trúc bên ngoài, mượn hỏa khí khắc chế mộc tính. Mộc hạp chịu không nổi nhiệt độ cao và áp lực từ bàn tay đất sét, phát ra một tiếng vỡ vụn giòn tan. Toàn bộ nắp hộp bung tơi tả, phơi bày vật thể thật sự đang ngự trị bên trong.
Nằm lọt thỏm giữa lớp tro tàn không phải là giọt Mộc Bản Nguyên thuần khiết như ghi chép của tiên tổ, mà là một quả tim bằng gỗ mục đang thoi thóp đập. Trên bề mặt quả tim cắm chi chít những mảnh ngọc bài vỡ nát, mang theo khí tức tàn dư của mười ba vị Trúc Cơ tu sĩ Nam Cương. Lâm Mặc sững người, con mắt phải còn nguyên vẹn lóe lên tia hoảng sợ tột độ. Hắn nhận ra một mảnh ngọc nhuốm máu đen trong số đó chính là hồn bài bản mệnh của phụ thân mình, người đã được thông báo tử nạn trong bí cảnh cách đây hai mươi năm.
Trận bàn nhị giai nát bấy, linh quang vụn vỡ rớt lả tả xuống nền đá thanh thạch. Ngay khoảnh khắc sợi tơ máu bị chặt đứt, thân thể Lâm Cảnh Hán bỗng chấn động kịch liệt, lớp da thịt vốn đang gồng lên bỗng chốc nhăn nheo, sụp đổ như cây khô xám xịt. Thọ nguyên mười năm bị cưỡng ép rút cạn để ngưng tụ ra Bàn Tay Đất phong ấn tà căn, giờ đây hóa thành cái giá phải trả tàn khốc nhất. Đầu gối vị trưởng lão khụy xuống, hơi thở thoi thóp tựa ngọn nến tàn trước gió, ngay cả sức lực để mở mắt cũng không còn duy trì nổi.
Lâm Mặc cắn răng chịu đựng cơn đau buốt óc từ con mắt trái đã mờ đục rỉ máu, lao vọt tới đỡ lấy vai thúc phụ trước khi ông ngã sấp xuống. Hắn tuyệt đối không dám truyền linh lực mộc thuộc tính sang gân mạch đối phương, sợ rằng mộc khí thuần túy lúc này chỉ làm mồi nhử cho tà trận dư âm đang lẩn khuất. Bàn Tay Đất lơ lửng giữa không trung hiện đang siết chặt lấy mộc hạp, nhốt kín đoạn tà căn, tạm thời cắt đứt sự đồng điệu của nó với tà trận dưới lòng đất. Thế nhưng, cục diện giằng co tĩnh lặng này chỉ duy trì được chưa tới ba nhịp thở.
Từ sâu dưới nền đất, nhịp đập trầm đục bỗng nhiên ngừng hẳn, thay vào đó là một âm thanh ma sát rợn người tựa như vô số hàm răng đang nghiến vào nhau. Linh trí tàn độc của Huyết Sát Trận đã nhận ra việc đoạt lại tà căn thất bại, lập tức thay đổi phương thức cắn nuốt. Nó không thèm nhắm vào thạch thất hay hai người Lâm gia nữa, mà chuyển hướng xâm nhập thẳng vào căn cơ của gia tộc: mạng lưới linh mạch cấp một đang cung cấp năng lượng cho Tử Trúc Lĩnh.
Dưới chân Lâm Mặc, những đường vân trận pháp phòng ngự của gia tộc vốn tỏa ánh sáng xanh lục nay bắt đầu sủi bọt, chuyển dần sang màu máu lợn. Bàn Tay Đất đang lơ lửng bỗng xuất hiện hàng loạt vết nứt đen ngòm. Tà khí từ dưới đất thông qua mạng lưới linh mạch trào ngược lên, định dùng chính trận pháp gia tộc làm cầu nối để ăn mòn lớp phong ấn đất đá. Lâm Cảnh Hán thều thào, ngón tay khô khốc run rẩy bấu chặt lấy vạt áo Lâm Mặc.
Chặt đứt... trận nhãn phụ ở đây đi! Nó đang mượn đường đảo ngược linh mạch, nếu không toàn bộ Tử Trúc Phong sẽ bị tà hóa!
Lâm Mặc hiểu rõ tính nghiêm trọng của quyết định này. Nếu phá hủy trận nhãn phụ, thạch thất chứa bài vị tổ tiên sẽ mất đi lớp bảo vệ cuối cùng, vĩnh viễn phơi bày trước tà khí. Nhưng nếu chần chừ, toàn bộ linh mạch gia tộc sẽ thối rữa từ bên trong. Hắn hít một hơi sâu, vung tay trái ném ra ba lá Thanh Mộc Phù dán chặt lên vách đá phía Bắc, tạo ra một luồng linh khí giả mạo cuồn cuộn để thu hút sự chú ý của tà trận. Cùng lúc đó, tay phải hắn nắm chặt lấy thanh đoản kiếm rèn từ rễ Tử Trúc, dồn ba phần linh lực còn sót lại đâm phập xuống một phiến đá lõm khuất ở góc Tây Nam.
Đó mới là vị trí thực sự của trận nhãn phụ. Thế nhưng, Huyết Sát Trận phản ứng xảo quyệt hơn hắn dự tính. Luồng tà khí đỏ ối đang bám lấy Bàn Tay Đất đột ngột phân tách làm hai luồng riêng biệt. Một nửa há miệng nuốt chửng ba lá bùa mồi nhử trong chớp mắt, nửa kia hóa thành một mũi khoan âm hàn vô hình đâm thẳng vào lưỡi đoản kiếm đang găm xuống sàn. Một tiếng keng chát chúa vang lên, trận văn gia trì trên đoản kiếm sáng rực lên rồi lập tức tối sầm lại, thân kiếm xuất hiện vô số vết rạn chân chim.
Lực phản chấn mang theo sát khí âm hàn theo chuôi kiếm dội thẳng lên cánh tay phải của Lâm Mặc. Lớp da dọc cẳng tay hắn lập tức nứt toác, máu tươi vừa trào ra đã bị tà khí bốc hơi thành khói xám, để lại những vệt bỏng rát sâu tận xương cốt. Hắn cắn nát môi, kiên quyết không buông tay, mượn chính luồng tà khí đang phá hủy pháp khí để làm đòn bẩy, cưỡng ép vặn ngược chuôi kiếm nửa vòng.
Phiến đá lõm vỡ vụn thành bột mịn, liên kết giữa thạch thất và linh mạch Tử Trúc Lĩnh chính thức bị bẻ gãy. Bàn Tay Đất mất đi áp lực tà khí từ dưới lên liền rơi rầm xuống nền thanh thạch, giam giữ chặt chẽ mộc hạp bên trong. Đổi lại, thanh đoản kiếm nhị giai triệt để phế bỏ, cánh tay phải của Lâm Mặc tạm thời tàn phế, và toàn bộ không gian lăng mộ chìm vào một màu đỏ sậm chết chóc khi trận pháp bảo vệ đã không còn tồn tại.
Mảnh vỡ trận bàn văng tứ tung, găm phập vào lớp đá tảng xung quanh. Một mảnh vụn sắc lẹm sượt qua gò má Lâm Mặc, cắt đứt dải băng vải, khiến hốc mắt phải vốn đã tấy đỏ của hắn rỉ ra một dòng huyết thủy đen ngòm. Cơn đau xé rách thần thức ập tới làm nửa bên trái đầu óc hắn tê dại, tầm nhìn còn lại cũng bắt đầu chớp giật những vệt sáng mờ ảo.
Đối mặt với cái giá phản phệ từ mộc hạp, tay hắn tuyệt đối không dừng lại. Hắn vung cánh tay đang tụ máu ném mạnh chiếc hộp gỗ tử trúc nứt nẻ về phía góc tối nhất của thạch thất, biến nó thành mồi nhử thu hút toàn bộ tơ máu đang điên cuồng vươn tới.
Tà trận dưới lòng đất quả nhiên trúng kế, lầm tưởng hắn muốn bảo vệ vật báu trong hộp liền dồn lực lượng âm hàn đuổi theo. Thế nhưng, ngay khi luồng tà khí vừa tách khỏi trung tâm hố sụt, một tiếng gầm rống trầm đục như quỷ khóc vang lên từ vách đá.
Huyết Sát Trận được bày vẽ bởi tu sĩ cao giai dường như sở hữu một tia linh trí tà ác, lập tức nhận ra mưu đồ dời hổ ly sơn tồi tàn của tên tiểu bối Luyện Khí. Bàn Tay Đất khổng lồ ngưng tụ từ bùn nhão và tử khí đang vươn lên định chụp lấy hai người bỗng nhiên khựng lại, những vết nứt vỡ trên thân nó không tiếp tục lan rộng mà chuyển sang trạng thái nham nhở.
Thay vì đập nát hai thúc cháu như dự tính ban đầu, khối bùn máu tanh tưởi rữa ra, hóa lỏng thành hàng ngàn con đỉa đỏ tươi to bằng ngón tay. Chúng hoàn toàn bỏ qua Lâm Cảnh Hán đang thoi thóp trên vũng máu, trườn bò sát mặt đất với tốc độ kinh hoàng, nhắm thẳng về phía khe nứt thông với linh nhãn mộc thuộc tính. Kẻ giật dây phía sau đã đổi chiến thuật, muốn mượn đường hầm này trực tiếp đầu độc cội nguồn linh mạch của Tử Trúc Phong.
Lâm Cảnh Hán trừng lớn đôi mắt đục ngầu, bàn tay run rẩy cố nắm lấy vạt áo Lâm Mặc nhưng bất lực trượt đi. Ánh mắt lão tràn ngập sự tuyệt vọng khi thấy bầy đỉa tà ác sắp sửa lách qua kẽ nứt bảo vệ cuối cùng.
"Thúc phụ, đắc tội liệt tổ liệt tông rồi!"
Lâm Mặc gầm lên, ngón tay cái miết mạnh qua vết thương trên mặt, dùng chính dòng huyết thủy đen ngòm vẽ một vệt chú văn lên không trung. Hắn không ngu ngốc dùng linh lực ít ỏi để công kích bầy đỉa máu, mà trực tiếp kích hoạt hậu thủ đã giấu sẵn trong tấm bùa nhử mồi ban nãy. Tấm Hỏa Linh Phù bị dập tắt trước đó thực chất chỉ là ngụy trang, cốt lõi chân chính là một viên Liệt Dương Châu bằng quả nho được chôn ngầm dưới chân bức tường đá phía bắc, ngay bên dưới bệ thờ tổ tiên.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc bùng lên trong không gian chật hẹp, xé toạc bầu không khí đặc quánh tử khí. Bức tường đá khắc phù điêu gia huy Lâm tộc vỡ vụn từ bên trong, kéo theo toàn bộ bệ thờ bằng gỗ trầm và hàng chục bài vị tổ tiên đổ sập xuống. Lâm Mặc đã tính toán cực kỳ tàn nhẫn, mượn sức công phá của Liệt Dương Châu để kích nổ luôn trận nhãn phụ của phòng ngự trận gia tộc, tạo ra một luồng linh khí đảo nghịch.
Khối lượng đất đá khổng lồ mang theo sức mạnh bạo liệt đè bẹp hoàn toàn khe nứt dẫn vào linh nhãn, đồng thời nghiền nát bầy đỉa máu đang cố gắng lách qua thành những vũng tương nhầy nhụa. Cái giá phải trả là toàn bộ gian thạch thất rung lắc dữ dội, vách đá nứt toác để lộ ra những rễ cây tử trúc đứt lìa. Không gian thờ cúng linh thiêng nhất của gia tộc, nơi lưu giữ niềm tự hào của Lâm gia nay biến thành một đống phế tích hoang tàn.
Bụi đá mù mịt quyện cùng mùi máu tanh tưởi dần lắng xuống, để lại một khoảng lặng chết chóc lạnh lẽo. Lâm Mặc chống một đầu gối xuống nền đất, hốc mắt phải vẫn rỉ máu không ngừng, lồng ngực phập phồng hứng chịu từng đợt đau nhức từ thần thức bị hao tổn quá độ. Hắn đã thành công cắt đứt đường đi của Huyết Sát Trận, ép đối phương phải từ bỏ việc tà hóa linh mạch thông qua lối đi này.
Nhưng sự nhẹ nhõm của hắn chỉ tồn tại không quá hai nhịp thở. Từ dưới mớ hỗn độn của gạch đá và gỗ vụn bài vị tổ tiên, một luồng ánh sáng u ám bỗng nhiên loé lên. Một nửa khối ngọc bội hình rồng xám xịt, vốn được giấu kín sâu bên trong lõi bệ thờ từ bao đời nay, từ từ lăn ra ngoài gờ đá. Ngay khi khối ngọc tiếp xúc với không khí nhiễm tà, toàn bộ rễ Tử Trúc xung quanh thạch thất đồng loạt bốc cháy bằng ngọn lửa màu lục bợt. Cùng lúc đó, một luồng uy áp Kim Đan chân chính, mang đậm sát khí lạnh lẽo hoàn toàn xa lạ với công pháp Lâm gia, từ trong khối ngọc ầm ầm giáng xuống đỉnh đầu hai người.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.