Chương 106: Màu Xám Xịt Vô Hồn
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,937 từ
3 lượt đọc
Hai chữ Thanh Vân vừa lọt vào tầm mắt, luồng linh khí chính tông chói lọi đột ngột bùng lên như một ngọn đuốc giữa hầm ngầm tăm tối. Ánh sáng lóa mắt mang theo uy áp sắc bén của kiếm khí, nháy mắt cắn nuốt tàn dư tử khí bám trên bề mặt ngọc thạch. Lâm Mặc cảm thấy lòng bàn tay phải truyền đến một cơn đau rát thấu xương, giống như đang nắm chặt một thanh hàn thiết nung đỏ. Lớp linh lực hộ thể mỏng manh của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bị luồng kiếm ý tàn lưu này dễ dàng xé rách thành từng mảnh vụn. Hắn cắn chặt khớp hàm, không vội ném vật chứng đi mà lập tức vận chuyển mộc linh lực từ đan điền, ép lên năm ngón tay để kìm hãm dị động.
Thế nhưng, ngọc ấn tàn tạ dường như nhận ra pháp quyết của tu sĩ ngoại lai không thuộc bổn môn. Từ trong vết nứt gãy ngang thân ấn, ba đạo phù văn hình phi kiếm màu xanh lam phóng vút ra, mang theo sát ý găm thẳng vào thần thức của Lâm Mặc. Đây tuyệt đối không phải là vật chết rơi rớt bình thường trong cấm địa. Nửa chiếc ấn triện này chính là một mắt xích cốt lõi trong đại trận giám sát mà cao tầng Thanh Vân Tông đã bí mật gài vào mạch ngầm Lâm gia từ trăm năm trước. Hiện tại ấn triện đã thoát ly khỏi khối mộc tâm, trận pháp liên kết chắc chắn đã bắt đầu đếm ngược để truyền tín hiệu cảnh báo về tông môn.
Trấn áp bằng linh lực lúc này chỉ tổ đổ thêm dầu vào lửa.
Lâm Mặc thầm đánh giá thế cục, tay trái đang chịu thương thế lập tức bấm niệm pháp quyết gia tộc. Hắn không dại dột chọn cách dùng mộc linh lực ngạnh kháng với kiếm ý hệ kim của đại tông môn. Mũi chân phải khẽ gõ xuống mặt thanh thạch, kích hoạt một vệt trận văn mộc thuộc tính vốn dùng để hội tụ linh khí nuôi dưỡng Tử Trúc. Thay vì truyền thêm sức mạnh vào ấn, hắn mượn lực hút của địa mạch cấm địa, tạo ra một luồng tuyền qua nhỏ hút ngược toàn bộ linh khí xung quanh vào lòng đất. Đây là đòn nhử để đánh lừa cấm chế tự động trên ngọc ấn, ép chúng phải chuyển hướng phòng ngự.
Quả nhiên, ba đạo kiếm văn màu lam cảm nhận được linh khí xung quanh đột ngột cạn kiệt liền thay đổi quỹ đạo, đâm sầm vào vệt trận văn dưới chân hắn để phá hủy đầu nguồn. Ngay khoảnh khắc kiếm ý rời khỏi bề mặt ngọc ấn, Lâm Mặc vung tay phải ném mạnh nửa chiếc ấn triện lên không trung. Từ trong tay áo tơi tả, một lá Bế Tức Phù cấp hai được vẽ bằng máu chu sa bay vút ra, hóa thành một tầng sương mù màu xám tro bao bọc lấy vật chứng. Hắn muốn dùng tử khí giả lập sinh ra từ phù lục để lừa gạt, ép ngọc ấn lầm tưởng nó vẫn đang bị chôn vùi, từ đó rơi vào trạng thái ngủ đông.
Tuy nhiên, nội tình trận đạo của đại tông môn vượt xa dự liệu của một gia tộc nhỏ chốn Nam Cương. Lớp sương mù xám vừa chạm vào, chữ Thanh trên ấn triện bỗng bốc cháy rực rỡ, ngọn lửa cắn nuốt và thiêu rụi Bế Tức Phù chỉ trong nửa nhịp thở. Một luồng phản chấn mang theo thuộc tính hỏa hung hãn mượn cơ hội dội ngược lại dọc theo tia thần thức khống chế phù lục của hắn. Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, dứt khoát vung tay tự chặt đứt luồng thần thức đang kết nối với lá bùa. Sắc mặt hắn thoắt cái tái nhợt đi vài phần, thái dương giật nảy liên hồi do thần hồn bị cắt xén đột ngột, đổi lại ngăn được ngọn lửa vô hình thiêu đốt thức hải.
Mất đi mục tiêu bám đuôi, ngọn lửa từ ấn triện rơi rụng xuống nền đá, nhiệt lượng kinh người nung chảy ba khối thanh thạch thành những vũng dung nham sủi bọt khét lẹt. Lâm Mặc nhân cơ hội cấm chế vừa bùng phát xong đang ở điểm yếu nhất, há miệng phun ra một giọt sương màu tím sẫm. Đây chính là Tử Trúc Linh Dịch cực phẩm mà hắn luôn cất giấu dưới đáy lưỡi để phòng thân trong thời khắc sinh tử. Giọt linh dịch không mang tính công kích bạo liệt, mà hóa thành một mạng nhện mộc linh tinh thuần, êm ái quấn lấy ngọc ấn đang mất đà rơi xuống. Thuộc tính sinh cơ dạt dào của linh dịch thành công xoa dịu tàn ý hung bạo bên trong ngọc thạch.
Nửa chiếc ấn lúc này mới chịu nằm yên, ánh sáng lam nhạt thu liễm hoàn toàn vào bên trong, rơi bộp xuống một vũng đá vụn bên mép vực. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, đưa tay
Bế Tức Phù bậc hai mang theo sương mù xám xịt bay vút ra, gắt gao bọc lấy ngọc ấn. Lớp sương vừa chạm vào ngọc thạch lập tức hóa thành một cái kén tơ quấn chặt lấy những đường vân nứt nẻ. Tín hiệu linh ba đang chực chờ bùng nổ bị ép ngược trở lại vào trong. Lâm Mặc mím môi, thần thức cẩn trọng dò xét từng biến hóa nhỏ nhất. Hắn biết rõ bùa chú cấp hai của một gia tộc nghèo nàn không thể che mắt được trận pháp do tu sĩ đại tông môn thiết lập. Đây chỉ là bước đệm để hắn tranh thủ nửa nhịp thở ngắn ngủi.
Quả đúng như dự liệu, cấm chế trên ngọc ấn phát giác đường truyền linh khí bị nghẽn liền lập tức đổi phương thức hoạt động. Thay vì tiếp tục phát tán sát ý hệ kim để công kích ngoại địch, nửa chiếc ấn triện đột nhiên rung lên bần bật, chuyển sang trạng thái tự hủy để truyền âm. Lớp sương xám của Bế Tức Phù nháy mắt bị kéo căng đến cực hạn, bề mặt xuất hiện hàng loạt vết rạn chân chim. Từ bên trong, một luồng kiếm ý siêu việt bị nén lại thành hình dạng một cây kim nhỏ xíu, hung hăng xuyên thủng màng bọc xám xịt.
Bế Tức Phù bốc cháy thành tro bụi ngay giữa không trung, để lại một vệt khói khét lẹt. Âm ba truyền tin mang theo tọa độ cấm địa Tử Trúc Lĩnh chực chờ xé gió bay thẳng về hướng Bắc. Thời gian đếm ngược chỉ còn tính bằng một cái chớp mắt. Lâm Mặc không chút do dự, tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một chiếc khay gỗ màu tím sẫm, tản mát ra sinh cơ nồng đậm bay vọt ra. Đây là Tử Trúc Bàn, pháp khí phụ trợ chuyên dùng để bồi tẩm linh dược do chính tay hắn luyện chế từ rễ phụ của cội trúc ngàn năm.
Lấy mộc dưỡng kim, lừa thiên dối đất!
Lâm Mặc gầm nhẹ một tiếng trong cuống họng, hai tay nhanh chóng biến ảo pháp quyết. Hắn không dùng mộc linh lực để ngạnh kháng, mà quyết định dùng sinh cơ tinh thuần nhất để bao bọc, tạo ra ảo giác rằng ngọc ấn vẫn đang nằm yên trong khối mộc tâm dưới đáy vực. Một giọt Tử Trúc Linh Dịch trân quý bị hắn cắn răng bóp nát, hòa thẳng vào trung tâm Tử Trúc Bàn. Trận văn trên khay gỗ lập tức sáng rực lên, sinh ra một lực hút nhu hòa nhưng kiên quyết, kéo tuột chiếc ngọc ấn đang lơ lửng rơi vào giữa khay.
Mũi kim kiếm ý mang theo tín hiệu báo động đâm sầm vào giọt linh dịch ngàn năm. Hai luồng sức mạnh hoàn toàn trái ngược va chạm không tạo ra tiếng nổ lớn, mà chỉ vang lên một tiếng xèo chói tai. Sinh cơ khổng lồ của mộc bản nguyên điên cuồng ăn mòn kiếm ý hệ kim, che đậy hoàn toàn dao động linh lực phát ra ngoài. Để duy trì thế giằng co này, Lâm Mặc buộc phải cắt đứt một luồng thần thức của chính mình làm cầu nối dẫn dắt trận bàn. Cơn đau xé rách linh hồn xộc thẳng lên não bộ khiến mắt trái của hắn tối sầm lại.
Một nửa tầm nhìn tâm linh của hắn hoàn toàn bị phế bỏ tạm thời, hốc mắt rỉ ra một giọt sương máu đỏ sẫm. Tử Trúc Bàn không chịu nổi sự cắn nuốt qua lại giữa hai luồng sức mạnh liền rạn nứt thành ba mảnh, triệt để báo phế. Thế nhưng, cái giá đắt đỏ gồm một giọt linh dịch, một kiện pháp khí và tổn thương thần thức đã đổi lại được một kết cục an toàn. Ngọc ấn mất đi kết nối với tông môn liền ảm đạm đi, nặng nề rơi xuống mặt đá thanh thạch lạnh lẽo.
Từ trong vết nứt của ấn triện, một đoạn tàn ảnh mờ nhạt được lưu trữ bằng trận văn ký ức chậm rãi phóng chiếu lên bức tường hầm. Hình ảnh hiện ra không phải là cao nhân Thanh Vân Tông, mà là một bóng lưng mặc gia bào màu tro đang khom người nhận lấy một cái trận bàn cỡ nhỏ. Kẻ này cung kính cúi đầu, cẩn thận thu lấy một phong thư có đóng dấu niêm phong bằng linh khí hệ kim. Dù khuôn mặt bị bóng tối che khuất, nhưng vóc dáng và cách hành lễ lại toát ra một sự quen thuộc đến rợn người.
Lâm Mặc híp con mắt phải còn nhìn rõ, gắt gao nhìn chằm chằm vào hoa văn thêu trên vạt áo của kẻ phản bội kia. Đó là đồ đằng hình hỏa điểu vờn quanh ngọn núi, biểu tượng độc quyền của Tôn gia, kẻ thù không đội trời chung luôn lăm le thâu tóm mạch ngầm Tử Trúc. Thông tin này giống như một tảng băng ngàn năm đập thẳng vào nhận thức của hắn. Hóa ra, Tôn gia không chỉ đơn thuần là thế lực tranh giành tài nguyên, mà chúng chính là tai mắt được Thanh Vân Tông nuôi dưỡng để giám sát Lâm gia suốt trăm năm qua.
ử mồi hoàn hảo. Ngay khi vòng xoáy linh khí dưới chân vừa thành hình, một chiếc Tử Trúc Bàn cấp hai được dán sẵn Bế Tức Phù lập tức bay vút ra từ trong túi trữ vật. Tàn ảnh xé gió chuẩn xác lướt tới, vững vàng đón lấy khối ngọc ấn đang mất đà rơi xuống.
Mặt khay gỗ khắc sẵn Tụ Linh Trận lập tức sáng rực lên. Những vệt trận văn mộc thuộc tính đan xen vào nhau, tạo ra một lồng giam bằng rễ cây hư ảo nhốt chặt vật thể vào trung tâm. Lâm Mặc không chút chần chừ, tay trái vỗ mạnh vào bên hông.
Một giọt Tử Trúc Linh Dịch ngàn năm bị ép ra, tỏa ánh sáng xanh biếc rực rỡ xua tan bóng tối giữa hầm ngầm. Hắn cắn răng vận chuyển pháp quyết, phân tách một luồng thần thức mỏng manh bọc kín lấy giọt linh dịch quý giá. Ngay sau đó, hắn cẩn thận điều khiển nó nhỏ thẳng lên bề mặt khối ngọc đang rung lên bần bật.
Trong ngũ hành sinh khắc, Kim vốn dĩ khắc chế Mộc. Kiếm ý cấm chế bên trong vật chứng được cao nhân Thanh Vân Tông thiết lập vô cùng tinh vi. Chúng chuyên dùng để cắn nuốt mọi dao động mộc linh khí dị thường của người ngoài nhằm bảo vệ mắt xích truyền tin.
Vừa cảm nhận được hơi thở tinh thuần tột độ của Mộc Bản Nguyên, ba đạo kiếm khí màu lam lập tức từ bỏ việc công kích lớp phòng hộ bên ngoài. Chúng giống hệt như bầy sói đói ngửi thấy mùi máu tươi, quay ngược mũi nhọn, điên cuồng lao vào cắn xé giọt linh dịch.
Chính vào khoảnh khắc sát ý chìm sâu vào bẫy rập, sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống. Hắn vung tay chém mạnh vào hư không, dứt khoát tự cắt đứt luồng thần thức của chính mình đang liên kết với linh dịch. Phản phệ linh hồn ập tới tức thì.
Khí huyết trong lồng ngực quay cuồng dữ dội, Lâm Mặc há miệng phun ra một ngụm máu tươi lấm tấm những tia linh lực rối loạn. Kinh mạch ở cánh tay phải truyền đến tiếng rạn nứt xót xa. Vài tia kiếm khí tàn dư dọc theo kinh mạch đâm thẳng vào đan điền khiến luồng pháp lực Trúc Cơ sơ kỳ nháy mắt đình trệ, đau đớn như vạn kim châm.
Bù lại cái giá đắt đỏ đó, luồng uy áp sắc bén đã triệt để mất phương hướng. Sức mạnh giệt sát hệ kim bị giam chết trong vũng linh dịch đang sôi lên sùng sục, bốc khói xèo xèo rồi dần chuyển sang màu lam nhạt trên mặt khay gỗ.
Thế nhưng, những lão quái vật vạch ra mưu đồ ngầm cho đại tông môn không để lại sơ hở dễ phá giải như vậy. Ngay khi lớp phòng ngự bên ngoài bị mài mòn đến mức tận cùng, nửa chiếc ấn triện đột nhiên phát ra tiếng nứt gãy răng rắc từ sâu trong lõi.
Lớp ngọc thạch bong tróc lả tả, để lộ ra một đồ án trận văn truyền tống siêu việt khắc chìm bằng tinh huyết đỏ sẫm. Khối trận nhãn này căn bản không cần hấp thụ linh khí thiên địa. Nó trực tiếp thay đổi phương thức hoạt động, cưỡng ép rút lấy tử khí nồng nặc đang trào lên từ đáy Trấn Ma Uyên để nạp năng lượng.
Khí tức âm hàn bạo ngược tràn vào khiến mặt Tử Trúc Bàn xuất hiện hàng loạt vết nứt chân chim. Lá bùa ẩn nấp dán bên dưới không chịu nổi sự ăn mòn tà ác, bốc cháy thành tro bụi chỉ trong nửa cái chớp mắt.
Trận văn tinh huyết xoay tròn với tốc độ kinh hồn, chuẩn bị nổ tung để phóng một đạo huyết quang mang theo tọa độ cấm địa xuyên thủng tầng đá, hướng thẳng về phía Bắc. Nếu đạo quang mang này thuận lợi thoát ra, hộ tộc đại trận của gia tộc sẽ trở thành tờ giấy mỏng trước mặt đối thủ.
Thời gian đếm ngược chỉ còn tính bằng nhịp thở. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên vẻ tàn nhẫn quyết đoán. Bàn tay phải bóp nát một viên hạ phẩm linh thạch, cưỡng ép vắt kiệt chút pháp lực cuối cùng đang khô cạn trong đan điền để thực hiện kế hoạch mượn đao giết người.
Biết rõ mộc linh lực hiện tại không thể chống lại trận văn tinh huyết, hắn mượn lực đẩy từ mũi chân, đá văng chiếc khay gỗ bay vút về phía đài sen bằng đá đã vỡ nát. Cùng lúc đó, thần thức tàn khuyết phóng ra ba cây Trúc Cốt Trâm ghim chuẩn xác vào đoạn xích sắt đen ngòm mang đầy bùa chú rỉ máu.
Một tiếng va chạm kim loại chát chúa vang lên giữa hầm ngầm tĩnh lặng. Đoạn xích sắt phong ấn bị pháp khí kích động, tà tính bùng phát dữ dội. Nó tựa như một con mãng xà đen ngòm vung lên, quấn chặt lấy khối ngọc ấn đang lao tới giữa không trung.
Đúng khoảnh khắc đó, luồng huyết quang chói mắt hung hăng bạo phát. Hai cỗ lực lượng cực đoan va chạm nảy lửa. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, chỉ có một đợt sóng xung kích âm thầm vặn vẹo không gian, quét qua khiến vách đá thanh thạch xung quanh rạn nứt.
Dưới sức ép mang tính hủy diệt của tà xích, huyết quang truyền tống bị bóp nghẹt từ trong trứng nước. Nó vỡ vụn thành từng đốm sáng đỏ ối rồi tắt lịm đi trong bóng tối. Đổi lại, chiếc khay gỗ quý giá cũng nổ tung thành vô số mảnh vụn.
Nửa chiếc ấn triện Thanh Vân giờ đây bị tà khí ăn mòn đen kịt. Nó dung hợp một cách kỳ dị với một mắt xích gãy nát, rơi loảng xoảng xuống nền đất lạnh lẽo. Lâm Mặc loạng choạng lùi lại, ôm lấy lồng ngực đau nhức...
Khối trận nhãn này căn bản không phải dùng để truyền tin đơn thuần. Nó là một tọa độ dẫn đường huyết tế! Lâm Mặc rít gào trong cổ họng, hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào lõi ngọc đang rạn nứt liên tục trên khay gỗ.
Những đường vân đỏ rực như mạch máu sống động trườn ra từ tâm ấn. Chúng đan chéo vào nhau, vặn vẹo tạo thành một đồ án truyền tống siêu việt không gian. Khí tức áp bức từ đồ án tỏa ra mang theo uy áp tuyệt đối của tu sĩ Kim Đan kỳ.
Dưới cỗ áp lực kinh khủng này, pháp lực Trúc Cơ vốn đang lưu chuyển trong người hắn triệt để đông cứng. Thanh Vân Tông đã tính toán vô cùng tàn độc ngay từ trăm năm trước. Một khi ấn triện bị ép vỡ, huyết trận sẽ tự động khởi động.
Nó lập tức vươn những xúc tu vô hình ra, tàn nhẫn rút cạn sinh cơ của vạn vật xung quanh để làm năng lượng xé rách hư không. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm. Tay trái dẫu đang đau nhức vì tử khí vẫn điên cuồng vỗ vào túi trữ vật bên hông.
Một tấm bùa nạm viền vàng mang tên Tức Thổ Trọng Lực Phù xé gió bay ra. Lá bùa bốc cháy giữa không trung rồi hóa thành một ngọn núi đất nhỏ hư ảo, mang theo vạn quân cự lực ập thẳng xuống khay gỗ.
Hắn muốn dùng trọng lực thổ thuộc tính phong ấn dải không gian quanh đồ án. Đây là đòn nhử ép huyết trận phải tiêu hao phần lớn năng lượng dự trữ để phá vỡ lớp đất nén. Nào ngờ, cấm chế do đại tông môn thiết lập lại vô cùng giảo hoạt.
Cảm nhận được áp lực ngũ hành cản trở, đồ án truyền tống đột ngột ngừng bành trướng. Nó lập tức thay đổi chiến thuật ứng biến. Trận văn rút gọn toàn bộ uy năng lại, ngưng tụ thành một tia huyết quang mỏng như sợi tóc.
Tia sáng đỏ rực này hoàn toàn bỏ qua lớp phòng ngự vật lý của Tức Thổ, trực tiếp xuyên thấu qua ngọn núi ảo ảnh. Nó lấy tốc độ xé rách không khí nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ của huyết quang quá nhanh, quỹ đạo lại cực kỳ quỷ dị.
Khoảng cách cực gần khiến luồng thần thức Trúc Cơ sơ kỳ của hắn không kịp ngưng tụ thành thuẫn bảo vệ. Trong khoảnh khắc sinh tử, hắn dứt khoát vứt bỏ màng chắn linh khí cá nhân. Mũi chân phải của Lâm Mặc dậm mạnh lên nền đá thanh thạch.
Hắn điên cuồng rót chân nguyên, cưỡng ép đảo ngược chiều vận hành của Mộc Khô Vinh Trận. Đây vốn là trận đồ dùng để che giấu rễ chính của cội Tử Trúc ngàn năm. Những đường vân xanh lục bừng sáng trên mặt đất rồi vỡ vụn.
Một đoạn rễ trúc phụ to bằng bắp tay mang theo luồng linh khí héo úa từ dưới lòng đất đâm toạc lên. Nó lấy thế sét đánh không kịp bưng tai chắn ngang giữa mi tâm hắn và tia huyết quang. Hắn đang mượn lực cấm địa, dùng chính căn cơ linh mạch gia tộc làm vật thế mạng.
Huyết quang cắm phập vào đoạn rễ trúc. Nó lập tức ăn mòn mộc linh khí tinh thuần thành một màu tro tàn tĩnh mịch. Trận pháp hút no sinh cơ từ linh mạch, lầm tưởng đã khóa được mục tiêu hiến tế nên bùng nổ uy năng rực rỡ.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc đoạt quyền điều khiển trận văn địa mạch không hề rẻ. Sự liên kết thần giao cách cảm giữa Trưởng lão Dược Viên và Mộc Bản Nguyên lập tức sinh ra phản phệ cực độ lên linh hồn.
Lâm Mặc cảm thấy não bộ như bị một mũi dùi nung đỏ đâm xuyên thấu. Một phần ba thần thức bám trên đoạn rễ trúc bị cắn nuốt vĩnh viễn. Con mắt trái của hắn nháy mắt mất đi thị lực. Tròng mắt đục ngầu, chỉ còn lại một màu xám xịt vô hồn.
Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, gót chân va phải mép vực Trấn Ma Uyên. Khóe mắt mù lòa rỉ ra một dòng huyết lệ đen ngòm. Việc mất đi vĩnh viễn một phần linh hồn khiến hắn choáng váng muốn ngã gục, nhưng vẫn phải gượng ép bản thân giữ tỉnh táo.
Cột sáng màu máu từ đoạn rễ trúc tàn tạ chọc thủng trần hầm ngầm. Nó mang theo tiếng nổ vang rền bắn thẳng lên bầu trời đêm của Tử Trúc Lĩnh. Ngay giữa trung tâm cột sáng vặn vẹo, không gian bị xé rách thành một vòng xoáy đen ngòm sâu hoắm.
Từ trong vòng xoáy, một đạo hư ảnh khổng lồ của lão giả mặc đạo bào thêu mây xanh từ từ ngưng tụ. Đôi mắt lão giả sắc lạnh như hai thanh phi kiếm, mang theo sát ý ngập trời quét xuống cấm địa.
Thế nhưng, ánh mắt ấy không hề dừng lại trên người một tu sĩ Trúc Cơ nhỏ bé đang trọng thương. Nó đâm xuyên qua lớp sương mù dày đặc, ghim thẳng vào đoạn xích sắt rỉ máu đang lơ lửng dưới đáy vực sâu thăm thẳm.
"Khí tức của Mộc Bản Nguyên và xiềng xích của Trấn Ma Tông... Quả nhiên các ngươi đã giấu nó ở Nam Cương."
Giọng nói của hư ảnh vang lên rền rĩ như sấm nổ mùa hạ. Âm ba mang theo uy lực cắn nát cả không khí xung quanh, tạo thành những gợn sóng mắt thường có thể thấy được. Toàn bộ linh dược cấp thấp trên núi đồng loạt khô héo rũ lá.
Lão giả khẽ vung tay áo. Một đạo kiếm phù bằng ngọc bích từ trong vòng xoáy hư không ngưng tụ thành hình. Nó mang theo phù văn vàng rực hung hăng găm thẳng vào vách đá cấm địa để duy trì khe nứt không gian không bị khép lại.
Tọa độ của Tử Trúc Lĩnh đã bị đại trận khóa chặt hoàn toàn. Lâm Mặc ôm lấy nửa khuôn mặt tê dại vì mất đi thị lực. Độc nhãn còn lại gắt gao nhìn đạo kiếm phù đang không ngừng hút lấy linh khí trời đất.
Trong lòng hắn triệt để lạnh lẽo. Dựa vào tốc độ ngưng tụ của thông đạo vặn vẹo kia, thời gian để bản thể vị tu sĩ Kim Đan kỳ này giáng lâm có lẽ chỉ còn đếm bằng một nén nhang.
Thế nhưng, ngọc ấn tàn tạ dường như nhận ra pháp quyết của tu sĩ ngoại lai không thuộc bổn môn. Từ trong vết nứt gãy ngang thân ấn, ba đạo phù văn hình phi kiếm màu xanh lam phóng vút ra, mang theo sát ý găm thẳng vào thần thức của Lâm Mặc. Đây tuyệt đối không phải là vật chết rơi rớt bình thường trong cấm địa. Nửa chiếc ấn triện này chính là một mắt xích cốt lõi trong đại trận giám sát mà cao tầng Thanh Vân Tông đã bí mật gài vào mạch ngầm Lâm gia từ trăm năm trước. Hiện tại ấn triện đã thoát ly khỏi khối mộc tâm, trận pháp liên kết chắc chắn đã bắt đầu đếm ngược để truyền tín hiệu cảnh báo về tông môn.
Trấn áp bằng linh lực lúc này chỉ tổ đổ thêm dầu vào lửa.
Lâm Mặc thầm đánh giá thế cục, tay trái đang chịu thương thế lập tức bấm niệm pháp quyết gia tộc. Hắn không dại dột chọn cách dùng mộc linh lực ngạnh kháng với kiếm ý hệ kim của đại tông môn. Mũi chân phải khẽ gõ xuống mặt thanh thạch, kích hoạt một vệt trận văn mộc thuộc tính vốn dùng để hội tụ linh khí nuôi dưỡng Tử Trúc. Thay vì truyền thêm sức mạnh vào ấn, hắn mượn lực hút của địa mạch cấm địa, tạo ra một luồng tuyền qua nhỏ hút ngược toàn bộ linh khí xung quanh vào lòng đất. Đây là đòn nhử để đánh lừa cấm chế tự động trên ngọc ấn, ép chúng phải chuyển hướng phòng ngự.
Quả nhiên, ba đạo kiếm văn màu lam cảm nhận được linh khí xung quanh đột ngột cạn kiệt liền thay đổi quỹ đạo, đâm sầm vào vệt trận văn dưới chân hắn để phá hủy đầu nguồn. Ngay khoảnh khắc kiếm ý rời khỏi bề mặt ngọc ấn, Lâm Mặc vung tay phải ném mạnh nửa chiếc ấn triện lên không trung. Từ trong tay áo tơi tả, một lá Bế Tức Phù cấp hai được vẽ bằng máu chu sa bay vút ra, hóa thành một tầng sương mù màu xám tro bao bọc lấy vật chứng. Hắn muốn dùng tử khí giả lập sinh ra từ phù lục để lừa gạt, ép ngọc ấn lầm tưởng nó vẫn đang bị chôn vùi, từ đó rơi vào trạng thái ngủ đông.
Tuy nhiên, nội tình trận đạo của đại tông môn vượt xa dự liệu của một gia tộc nhỏ chốn Nam Cương. Lớp sương mù xám vừa chạm vào, chữ Thanh trên ấn triện bỗng bốc cháy rực rỡ, ngọn lửa cắn nuốt và thiêu rụi Bế Tức Phù chỉ trong nửa nhịp thở. Một luồng phản chấn mang theo thuộc tính hỏa hung hãn mượn cơ hội dội ngược lại dọc theo tia thần thức khống chế phù lục của hắn. Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, dứt khoát vung tay tự chặt đứt luồng thần thức đang kết nối với lá bùa. Sắc mặt hắn thoắt cái tái nhợt đi vài phần, thái dương giật nảy liên hồi do thần hồn bị cắt xén đột ngột, đổi lại ngăn được ngọn lửa vô hình thiêu đốt thức hải.
Mất đi mục tiêu bám đuôi, ngọn lửa từ ấn triện rơi rụng xuống nền đá, nhiệt lượng kinh người nung chảy ba khối thanh thạch thành những vũng dung nham sủi bọt khét lẹt. Lâm Mặc nhân cơ hội cấm chế vừa bùng phát xong đang ở điểm yếu nhất, há miệng phun ra một giọt sương màu tím sẫm. Đây chính là Tử Trúc Linh Dịch cực phẩm mà hắn luôn cất giấu dưới đáy lưỡi để phòng thân trong thời khắc sinh tử. Giọt linh dịch không mang tính công kích bạo liệt, mà hóa thành một mạng nhện mộc linh tinh thuần, êm ái quấn lấy ngọc ấn đang mất đà rơi xuống. Thuộc tính sinh cơ dạt dào của linh dịch thành công xoa dịu tàn ý hung bạo bên trong ngọc thạch.
Nửa chiếc ấn lúc này mới chịu nằm yên, ánh sáng lam nhạt thu liễm hoàn toàn vào bên trong, rơi bộp xuống một vũng đá vụn bên mép vực. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, đưa tay
Bế Tức Phù bậc hai mang theo sương mù xám xịt bay vút ra, gắt gao bọc lấy ngọc ấn. Lớp sương vừa chạm vào ngọc thạch lập tức hóa thành một cái kén tơ quấn chặt lấy những đường vân nứt nẻ. Tín hiệu linh ba đang chực chờ bùng nổ bị ép ngược trở lại vào trong. Lâm Mặc mím môi, thần thức cẩn trọng dò xét từng biến hóa nhỏ nhất. Hắn biết rõ bùa chú cấp hai của một gia tộc nghèo nàn không thể che mắt được trận pháp do tu sĩ đại tông môn thiết lập. Đây chỉ là bước đệm để hắn tranh thủ nửa nhịp thở ngắn ngủi.
Quả đúng như dự liệu, cấm chế trên ngọc ấn phát giác đường truyền linh khí bị nghẽn liền lập tức đổi phương thức hoạt động. Thay vì tiếp tục phát tán sát ý hệ kim để công kích ngoại địch, nửa chiếc ấn triện đột nhiên rung lên bần bật, chuyển sang trạng thái tự hủy để truyền âm. Lớp sương xám của Bế Tức Phù nháy mắt bị kéo căng đến cực hạn, bề mặt xuất hiện hàng loạt vết rạn chân chim. Từ bên trong, một luồng kiếm ý siêu việt bị nén lại thành hình dạng một cây kim nhỏ xíu, hung hăng xuyên thủng màng bọc xám xịt.
Bế Tức Phù bốc cháy thành tro bụi ngay giữa không trung, để lại một vệt khói khét lẹt. Âm ba truyền tin mang theo tọa độ cấm địa Tử Trúc Lĩnh chực chờ xé gió bay thẳng về hướng Bắc. Thời gian đếm ngược chỉ còn tính bằng một cái chớp mắt. Lâm Mặc không chút do dự, tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một chiếc khay gỗ màu tím sẫm, tản mát ra sinh cơ nồng đậm bay vọt ra. Đây là Tử Trúc Bàn, pháp khí phụ trợ chuyên dùng để bồi tẩm linh dược do chính tay hắn luyện chế từ rễ phụ của cội trúc ngàn năm.
Lấy mộc dưỡng kim, lừa thiên dối đất!
Lâm Mặc gầm nhẹ một tiếng trong cuống họng, hai tay nhanh chóng biến ảo pháp quyết. Hắn không dùng mộc linh lực để ngạnh kháng, mà quyết định dùng sinh cơ tinh thuần nhất để bao bọc, tạo ra ảo giác rằng ngọc ấn vẫn đang nằm yên trong khối mộc tâm dưới đáy vực. Một giọt Tử Trúc Linh Dịch trân quý bị hắn cắn răng bóp nát, hòa thẳng vào trung tâm Tử Trúc Bàn. Trận văn trên khay gỗ lập tức sáng rực lên, sinh ra một lực hút nhu hòa nhưng kiên quyết, kéo tuột chiếc ngọc ấn đang lơ lửng rơi vào giữa khay.
Mũi kim kiếm ý mang theo tín hiệu báo động đâm sầm vào giọt linh dịch ngàn năm. Hai luồng sức mạnh hoàn toàn trái ngược va chạm không tạo ra tiếng nổ lớn, mà chỉ vang lên một tiếng xèo chói tai. Sinh cơ khổng lồ của mộc bản nguyên điên cuồng ăn mòn kiếm ý hệ kim, che đậy hoàn toàn dao động linh lực phát ra ngoài. Để duy trì thế giằng co này, Lâm Mặc buộc phải cắt đứt một luồng thần thức của chính mình làm cầu nối dẫn dắt trận bàn. Cơn đau xé rách linh hồn xộc thẳng lên não bộ khiến mắt trái của hắn tối sầm lại.
Một nửa tầm nhìn tâm linh của hắn hoàn toàn bị phế bỏ tạm thời, hốc mắt rỉ ra một giọt sương máu đỏ sẫm. Tử Trúc Bàn không chịu nổi sự cắn nuốt qua lại giữa hai luồng sức mạnh liền rạn nứt thành ba mảnh, triệt để báo phế. Thế nhưng, cái giá đắt đỏ gồm một giọt linh dịch, một kiện pháp khí và tổn thương thần thức đã đổi lại được một kết cục an toàn. Ngọc ấn mất đi kết nối với tông môn liền ảm đạm đi, nặng nề rơi xuống mặt đá thanh thạch lạnh lẽo.
Từ trong vết nứt của ấn triện, một đoạn tàn ảnh mờ nhạt được lưu trữ bằng trận văn ký ức chậm rãi phóng chiếu lên bức tường hầm. Hình ảnh hiện ra không phải là cao nhân Thanh Vân Tông, mà là một bóng lưng mặc gia bào màu tro đang khom người nhận lấy một cái trận bàn cỡ nhỏ. Kẻ này cung kính cúi đầu, cẩn thận thu lấy một phong thư có đóng dấu niêm phong bằng linh khí hệ kim. Dù khuôn mặt bị bóng tối che khuất, nhưng vóc dáng và cách hành lễ lại toát ra một sự quen thuộc đến rợn người.
Lâm Mặc híp con mắt phải còn nhìn rõ, gắt gao nhìn chằm chằm vào hoa văn thêu trên vạt áo của kẻ phản bội kia. Đó là đồ đằng hình hỏa điểu vờn quanh ngọn núi, biểu tượng độc quyền của Tôn gia, kẻ thù không đội trời chung luôn lăm le thâu tóm mạch ngầm Tử Trúc. Thông tin này giống như một tảng băng ngàn năm đập thẳng vào nhận thức của hắn. Hóa ra, Tôn gia không chỉ đơn thuần là thế lực tranh giành tài nguyên, mà chúng chính là tai mắt được Thanh Vân Tông nuôi dưỡng để giám sát Lâm gia suốt trăm năm qua.
ử mồi hoàn hảo. Ngay khi vòng xoáy linh khí dưới chân vừa thành hình, một chiếc Tử Trúc Bàn cấp hai được dán sẵn Bế Tức Phù lập tức bay vút ra từ trong túi trữ vật. Tàn ảnh xé gió chuẩn xác lướt tới, vững vàng đón lấy khối ngọc ấn đang mất đà rơi xuống.
Mặt khay gỗ khắc sẵn Tụ Linh Trận lập tức sáng rực lên. Những vệt trận văn mộc thuộc tính đan xen vào nhau, tạo ra một lồng giam bằng rễ cây hư ảo nhốt chặt vật thể vào trung tâm. Lâm Mặc không chút chần chừ, tay trái vỗ mạnh vào bên hông.
Một giọt Tử Trúc Linh Dịch ngàn năm bị ép ra, tỏa ánh sáng xanh biếc rực rỡ xua tan bóng tối giữa hầm ngầm. Hắn cắn răng vận chuyển pháp quyết, phân tách một luồng thần thức mỏng manh bọc kín lấy giọt linh dịch quý giá. Ngay sau đó, hắn cẩn thận điều khiển nó nhỏ thẳng lên bề mặt khối ngọc đang rung lên bần bật.
Trong ngũ hành sinh khắc, Kim vốn dĩ khắc chế Mộc. Kiếm ý cấm chế bên trong vật chứng được cao nhân Thanh Vân Tông thiết lập vô cùng tinh vi. Chúng chuyên dùng để cắn nuốt mọi dao động mộc linh khí dị thường của người ngoài nhằm bảo vệ mắt xích truyền tin.
Vừa cảm nhận được hơi thở tinh thuần tột độ của Mộc Bản Nguyên, ba đạo kiếm khí màu lam lập tức từ bỏ việc công kích lớp phòng hộ bên ngoài. Chúng giống hệt như bầy sói đói ngửi thấy mùi máu tươi, quay ngược mũi nhọn, điên cuồng lao vào cắn xé giọt linh dịch.
Chính vào khoảnh khắc sát ý chìm sâu vào bẫy rập, sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống. Hắn vung tay chém mạnh vào hư không, dứt khoát tự cắt đứt luồng thần thức của chính mình đang liên kết với linh dịch. Phản phệ linh hồn ập tới tức thì.
Khí huyết trong lồng ngực quay cuồng dữ dội, Lâm Mặc há miệng phun ra một ngụm máu tươi lấm tấm những tia linh lực rối loạn. Kinh mạch ở cánh tay phải truyền đến tiếng rạn nứt xót xa. Vài tia kiếm khí tàn dư dọc theo kinh mạch đâm thẳng vào đan điền khiến luồng pháp lực Trúc Cơ sơ kỳ nháy mắt đình trệ, đau đớn như vạn kim châm.
Bù lại cái giá đắt đỏ đó, luồng uy áp sắc bén đã triệt để mất phương hướng. Sức mạnh giệt sát hệ kim bị giam chết trong vũng linh dịch đang sôi lên sùng sục, bốc khói xèo xèo rồi dần chuyển sang màu lam nhạt trên mặt khay gỗ.
Thế nhưng, những lão quái vật vạch ra mưu đồ ngầm cho đại tông môn không để lại sơ hở dễ phá giải như vậy. Ngay khi lớp phòng ngự bên ngoài bị mài mòn đến mức tận cùng, nửa chiếc ấn triện đột nhiên phát ra tiếng nứt gãy răng rắc từ sâu trong lõi.
Lớp ngọc thạch bong tróc lả tả, để lộ ra một đồ án trận văn truyền tống siêu việt khắc chìm bằng tinh huyết đỏ sẫm. Khối trận nhãn này căn bản không cần hấp thụ linh khí thiên địa. Nó trực tiếp thay đổi phương thức hoạt động, cưỡng ép rút lấy tử khí nồng nặc đang trào lên từ đáy Trấn Ma Uyên để nạp năng lượng.
Khí tức âm hàn bạo ngược tràn vào khiến mặt Tử Trúc Bàn xuất hiện hàng loạt vết nứt chân chim. Lá bùa ẩn nấp dán bên dưới không chịu nổi sự ăn mòn tà ác, bốc cháy thành tro bụi chỉ trong nửa cái chớp mắt.
Trận văn tinh huyết xoay tròn với tốc độ kinh hồn, chuẩn bị nổ tung để phóng một đạo huyết quang mang theo tọa độ cấm địa xuyên thủng tầng đá, hướng thẳng về phía Bắc. Nếu đạo quang mang này thuận lợi thoát ra, hộ tộc đại trận của gia tộc sẽ trở thành tờ giấy mỏng trước mặt đối thủ.
Thời gian đếm ngược chỉ còn tính bằng nhịp thở. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên vẻ tàn nhẫn quyết đoán. Bàn tay phải bóp nát một viên hạ phẩm linh thạch, cưỡng ép vắt kiệt chút pháp lực cuối cùng đang khô cạn trong đan điền để thực hiện kế hoạch mượn đao giết người.
Biết rõ mộc linh lực hiện tại không thể chống lại trận văn tinh huyết, hắn mượn lực đẩy từ mũi chân, đá văng chiếc khay gỗ bay vút về phía đài sen bằng đá đã vỡ nát. Cùng lúc đó, thần thức tàn khuyết phóng ra ba cây Trúc Cốt Trâm ghim chuẩn xác vào đoạn xích sắt đen ngòm mang đầy bùa chú rỉ máu.
Một tiếng va chạm kim loại chát chúa vang lên giữa hầm ngầm tĩnh lặng. Đoạn xích sắt phong ấn bị pháp khí kích động, tà tính bùng phát dữ dội. Nó tựa như một con mãng xà đen ngòm vung lên, quấn chặt lấy khối ngọc ấn đang lao tới giữa không trung.
Đúng khoảnh khắc đó, luồng huyết quang chói mắt hung hăng bạo phát. Hai cỗ lực lượng cực đoan va chạm nảy lửa. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, chỉ có một đợt sóng xung kích âm thầm vặn vẹo không gian, quét qua khiến vách đá thanh thạch xung quanh rạn nứt.
Dưới sức ép mang tính hủy diệt của tà xích, huyết quang truyền tống bị bóp nghẹt từ trong trứng nước. Nó vỡ vụn thành từng đốm sáng đỏ ối rồi tắt lịm đi trong bóng tối. Đổi lại, chiếc khay gỗ quý giá cũng nổ tung thành vô số mảnh vụn.
Nửa chiếc ấn triện Thanh Vân giờ đây bị tà khí ăn mòn đen kịt. Nó dung hợp một cách kỳ dị với một mắt xích gãy nát, rơi loảng xoảng xuống nền đất lạnh lẽo. Lâm Mặc loạng choạng lùi lại, ôm lấy lồng ngực đau nhức...
Khối trận nhãn này căn bản không phải dùng để truyền tin đơn thuần. Nó là một tọa độ dẫn đường huyết tế! Lâm Mặc rít gào trong cổ họng, hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào lõi ngọc đang rạn nứt liên tục trên khay gỗ.
Những đường vân đỏ rực như mạch máu sống động trườn ra từ tâm ấn. Chúng đan chéo vào nhau, vặn vẹo tạo thành một đồ án truyền tống siêu việt không gian. Khí tức áp bức từ đồ án tỏa ra mang theo uy áp tuyệt đối của tu sĩ Kim Đan kỳ.
Dưới cỗ áp lực kinh khủng này, pháp lực Trúc Cơ vốn đang lưu chuyển trong người hắn triệt để đông cứng. Thanh Vân Tông đã tính toán vô cùng tàn độc ngay từ trăm năm trước. Một khi ấn triện bị ép vỡ, huyết trận sẽ tự động khởi động.
Nó lập tức vươn những xúc tu vô hình ra, tàn nhẫn rút cạn sinh cơ của vạn vật xung quanh để làm năng lượng xé rách hư không. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm. Tay trái dẫu đang đau nhức vì tử khí vẫn điên cuồng vỗ vào túi trữ vật bên hông.
Một tấm bùa nạm viền vàng mang tên Tức Thổ Trọng Lực Phù xé gió bay ra. Lá bùa bốc cháy giữa không trung rồi hóa thành một ngọn núi đất nhỏ hư ảo, mang theo vạn quân cự lực ập thẳng xuống khay gỗ.
Hắn muốn dùng trọng lực thổ thuộc tính phong ấn dải không gian quanh đồ án. Đây là đòn nhử ép huyết trận phải tiêu hao phần lớn năng lượng dự trữ để phá vỡ lớp đất nén. Nào ngờ, cấm chế do đại tông môn thiết lập lại vô cùng giảo hoạt.
Cảm nhận được áp lực ngũ hành cản trở, đồ án truyền tống đột ngột ngừng bành trướng. Nó lập tức thay đổi chiến thuật ứng biến. Trận văn rút gọn toàn bộ uy năng lại, ngưng tụ thành một tia huyết quang mỏng như sợi tóc.
Tia sáng đỏ rực này hoàn toàn bỏ qua lớp phòng ngự vật lý của Tức Thổ, trực tiếp xuyên thấu qua ngọn núi ảo ảnh. Nó lấy tốc độ xé rách không khí nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ của huyết quang quá nhanh, quỹ đạo lại cực kỳ quỷ dị.
Khoảng cách cực gần khiến luồng thần thức Trúc Cơ sơ kỳ của hắn không kịp ngưng tụ thành thuẫn bảo vệ. Trong khoảnh khắc sinh tử, hắn dứt khoát vứt bỏ màng chắn linh khí cá nhân. Mũi chân phải của Lâm Mặc dậm mạnh lên nền đá thanh thạch.
Hắn điên cuồng rót chân nguyên, cưỡng ép đảo ngược chiều vận hành của Mộc Khô Vinh Trận. Đây vốn là trận đồ dùng để che giấu rễ chính của cội Tử Trúc ngàn năm. Những đường vân xanh lục bừng sáng trên mặt đất rồi vỡ vụn.
Một đoạn rễ trúc phụ to bằng bắp tay mang theo luồng linh khí héo úa từ dưới lòng đất đâm toạc lên. Nó lấy thế sét đánh không kịp bưng tai chắn ngang giữa mi tâm hắn và tia huyết quang. Hắn đang mượn lực cấm địa, dùng chính căn cơ linh mạch gia tộc làm vật thế mạng.
Huyết quang cắm phập vào đoạn rễ trúc. Nó lập tức ăn mòn mộc linh khí tinh thuần thành một màu tro tàn tĩnh mịch. Trận pháp hút no sinh cơ từ linh mạch, lầm tưởng đã khóa được mục tiêu hiến tế nên bùng nổ uy năng rực rỡ.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc đoạt quyền điều khiển trận văn địa mạch không hề rẻ. Sự liên kết thần giao cách cảm giữa Trưởng lão Dược Viên và Mộc Bản Nguyên lập tức sinh ra phản phệ cực độ lên linh hồn.
Lâm Mặc cảm thấy não bộ như bị một mũi dùi nung đỏ đâm xuyên thấu. Một phần ba thần thức bám trên đoạn rễ trúc bị cắn nuốt vĩnh viễn. Con mắt trái của hắn nháy mắt mất đi thị lực. Tròng mắt đục ngầu, chỉ còn lại một màu xám xịt vô hồn.
Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, gót chân va phải mép vực Trấn Ma Uyên. Khóe mắt mù lòa rỉ ra một dòng huyết lệ đen ngòm. Việc mất đi vĩnh viễn một phần linh hồn khiến hắn choáng váng muốn ngã gục, nhưng vẫn phải gượng ép bản thân giữ tỉnh táo.
Cột sáng màu máu từ đoạn rễ trúc tàn tạ chọc thủng trần hầm ngầm. Nó mang theo tiếng nổ vang rền bắn thẳng lên bầu trời đêm của Tử Trúc Lĩnh. Ngay giữa trung tâm cột sáng vặn vẹo, không gian bị xé rách thành một vòng xoáy đen ngòm sâu hoắm.
Từ trong vòng xoáy, một đạo hư ảnh khổng lồ của lão giả mặc đạo bào thêu mây xanh từ từ ngưng tụ. Đôi mắt lão giả sắc lạnh như hai thanh phi kiếm, mang theo sát ý ngập trời quét xuống cấm địa.
Thế nhưng, ánh mắt ấy không hề dừng lại trên người một tu sĩ Trúc Cơ nhỏ bé đang trọng thương. Nó đâm xuyên qua lớp sương mù dày đặc, ghim thẳng vào đoạn xích sắt rỉ máu đang lơ lửng dưới đáy vực sâu thăm thẳm.
"Khí tức của Mộc Bản Nguyên và xiềng xích của Trấn Ma Tông... Quả nhiên các ngươi đã giấu nó ở Nam Cương."
Giọng nói của hư ảnh vang lên rền rĩ như sấm nổ mùa hạ. Âm ba mang theo uy lực cắn nát cả không khí xung quanh, tạo thành những gợn sóng mắt thường có thể thấy được. Toàn bộ linh dược cấp thấp trên núi đồng loạt khô héo rũ lá.
Lão giả khẽ vung tay áo. Một đạo kiếm phù bằng ngọc bích từ trong vòng xoáy hư không ngưng tụ thành hình. Nó mang theo phù văn vàng rực hung hăng găm thẳng vào vách đá cấm địa để duy trì khe nứt không gian không bị khép lại.
Tọa độ của Tử Trúc Lĩnh đã bị đại trận khóa chặt hoàn toàn. Lâm Mặc ôm lấy nửa khuôn mặt tê dại vì mất đi thị lực. Độc nhãn còn lại gắt gao nhìn đạo kiếm phù đang không ngừng hút lấy linh khí trời đất.
Trong lòng hắn triệt để lạnh lẽo. Dựa vào tốc độ ngưng tụ của thông đạo vặn vẹo kia, thời gian để bản thể vị tu sĩ Kim Đan kỳ này giáng lâm có lẽ chỉ còn đếm bằng một nén nhang.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.