Chương 102: Khúc Rễ Tử Trúc Bằng Bắp
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,461 từ
4 lượt đọc
viên Định Trận Thạch to bằng quả trứng cút từ trong đai lưng. Viên đá sần sùi mang theo chút hơi ấm linh lực mỏng manh, đối lập hoàn toàn với luồng âm hàn đang bốc lên từ Trấn Ma Uyên. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ép luồng pháp lực hệ Mộc ít ỏi còn sót lại truyền vào bề mặt tảng đá.
Ngay khi tia sáng xanh nhạt vừa lóe lên, đài sen bằng đá ở trung tâm huyết trận đột ngột xoay tròn. Những đường vân máu trên mặt đất như sống lại, vươn ra những sợi tơ đỏ tươi quấn chặt lấy hai chân hắn. Lực hút từ vực sâu bùng nổ, kéo tuột lượng linh lực trong đan điền Lâm Mặc trôi thẳng về phía đài sen. Hắn không lùi mà tiến, cố tình bước thêm một bước, ném mạnh viên Định Trận Thạch vào cánh hoa sen đang hé mở.
Nhưng tòa ác trận do nhị đại gia chủ thiết lập không hề đơn giản. Cảm nhận được dị vật mang thuộc tính Thổ xâm nhập, đài sen lập tức khép cánh. Một màng chắn huyết quang hình bán cầu bung ra, hất văng viên đá vỡ vụn thành bột mịn. Cùng lúc đó, sáu cột sáng đỏ rực từ mép vực phóng vút lên trần hang, đan thành một cái lồng giam vô hình ép chặt không gian xung quanh. Thần thức của Lâm Mặc bị một luồng uy áp hoang cổ đè nặng, khiến tầm nhìn tối sầm.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng. Đòn vừa rồi chỉ là mồi nhử để hắn xác định vị trí nhãn trận thực sự. Bàn tay trái lành lặn của hắn lật úp, tế ra một thanh đoản kiếm rỉ sét mang tên Tàn Mộc Kiếm. Đây vốn là phế phẩm của phòng Luyện Khí, bên trong chứa đựng một tia tử khí của gỗ mục. Hắn không dùng kiếm chém vào màng chắn, mà trực tiếp cắm ngập lưỡi kiếm xuống một khe nứt nhỏ trên nền đá thanh thạch cách đài sen ba thước.
Mộc sinh Hỏa, nhưng tử mộc lại khắc chế huyết khí. Lưỡi kiếm vừa cắm xuống, tia tử khí nhanh chóng luồn dọc theo mạch nước ngầm dưới lòng đất, đâm trúng vào điểm giao thoa của ba đường vân máu cốt lõi. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên. Huyết quang trên đài sen chớp giật liên hồi rồi mờ đi một nửa. Lực hút đang bám lấy chân Lâm Mặc lập tức lỏng lẻo.
Đổi lại, Tàn Mộc Kiếm gánh chịu toàn bộ phản phệ từ tà khí của Trấn Ma Uyên. Thân kiếm phát ra một tiếng rắc khô khốc, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt gỉ. Một mảnh văng trúng gò má trái của Lâm Mặc, găm sâu vào da thịt. Hắn không thấy đau, nhưng nửa bên tai trái lập tức ù đi, thính giác hoàn toàn bị tước đoạt bởi tiếng gào thét của vong hồn dội ngược từ tâm trận. Mất đi một pháp khí phòng thân và một phần thính giác là cái giá phải trả để phá vỡ thế phong tỏa.
Khung lồng giam bằng ánh sáng đỏ tan biến. Đài sen bằng đá mất đi nguồn cung cấp huyết khí, từ từ nứt làm đôi, để lộ ra một khoảng không gian rỗng tuếch bên dưới. Lâm Mặc nín thở tiến lại gần, một cỗ mùi hôi thối của thi thể phân hủy xộc thẳng vào mũi. Đáy đài sen không chứa pháp bảo hay công pháp, mà đặt một ngọn nến làm bằng mỡ nhân loại.
Trên ngọn nến cắm một sợi bấc dệt từ tóc đen, đang cháy leo lét một ngọn lửa màu xanh lục bợt bạt. Đó không phải là ngọn lửa thông thường, mà là Hồn Đăng. Hồn Đăng của tu sĩ Trúc Cơ trong gia tộc luôn được đặt tại Từ Đường, cháy bằng ánh sáng vàng ấm áp. Nhưng ngọn đèn này lại tỏa ra tà khí âm lãnh, chứng tỏ chủ nhân của nó đã tự nguyện đọa ma, cắt đứt hoàn toàn liên kết với linh mạch Tử Trúc.
Nhị thúc công, quả nhiên ngài vẫn còn sống.
Giọng Lâm Mặc khàn đặc, vang lên giữa thạch thất tĩnh lặng. Sự tồn tại của ngọn Hồn Đăng đọa ma này chính là vật chứng thứ ba, cũng là mảnh ghép cuối cùng giải thích cho sự cạn kiệt linh khí của cấm địa suốt một thập kỷ qua. Kẻ thù lớn nhất không đến từ bên ngoài, mà cắm rễ ngay tại lõi của gia tộc.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, kéo theo từng mảng huyết quang trên đài sen bong tróc như vảy rắn cọ xát vào đá tảng. Lớp màng chắn hình bán cầu rạn nứt, lộ ra một khe hở rộng cỡ hai bàn tay. Cùng lúc đó, thính giác của Lâm Mặc hoàn toàn biến mất. Bầu không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng ngay sau đó, hàng trăm tiếng gào thét thê lương của vong hồn dội thẳng vào thức hải. Từng luồng âm ba vô hình xé rách màng bảo vệ tinh thần, khiến hắn lảo đảo. Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau nhói để xua tan cảm giác huyễn hoặc, ánh mắt gắt gao khóa chặt vào khe nứt vừa tách ra trên đỉnh đài sen.
Nằm lọt thỏm giữa những mảnh đá vụn tà ác không phải là một món pháp bảo rực rỡ nào. Đó là một khối rễ cây khô héo, mang hình dáng một hài nhi đang cuộn tròn người trong tư thế bào thai. Bề mặt khối rễ đen kịt màu máu khô, tỏa ra mùi tanh tưởi mục nát. Đáng sợ hơn, cơ thể bằng gỗ ấy bị ghim chặt bằng bảy cây đinh đồng hoen gỉ, bố trí theo phương vị Thất Tinh Tỏa Hồn. Mỗi cây đinh đều cắm xuyên qua thân gỗ, phần đuôi nối liền với một sợi chỉ đỏ rực. Những sợi chỉ này như những mạch máu sống động, đâm thẳng xuống mạch nước ngầm đang chảy róc rách dưới lòng Tử Trúc Lĩnh.
Hơi thở của Lâm Mặc trở nên dồn dập khi nhận ra lai lịch của vật này. Mộc vân trên bề mặt khối rễ hiện lên hình dáng những chiếc lá trúc nhỏ xíu. Đây chính là Tử Trúc Mộc Anh! Một loại linh vật hiếm có chỉ đản sinh khi linh mạch hệ mộc giai đoạn sơ cấp hội tụ đủ ngàn năm sinh cơ. Nhị đại gia chủ không chỉ bán đứng trận đồ hộ tộc, mà còn nhẫn tâm đào mốc gốc rễ của gia tộc. Kẻ phản đồ đã biến linh vật trấn phái này thành một trạm trung chuyển, không ngừng hút lấy sinh mệnh lực của con cháu họ Lâm để nuôi dưỡng thứ quái vật đang bị phong ấn dưới Trấn Ma Uyên.
Hắn lùi lại nửa bước, tuyệt đối không dại dột dùng tay không chạm vào vật chí tà đang tỏa ra uy áp nhàn nhạt kia. Bàn tay trái nhanh chóng rút ra một tấm Thanh Mộc Tức Phù từ trong ngực áo. Kẹp lá bùa vàng ố giữa hai ngón tay, hắn vận chuyển pháp lực thuần mộc ít ỏi rót vào những nét chu sa. Lá bùa bốc cháy không sinh ra ngọn lửa, mà hóa thành một vệt sáng xanh lục ngưng tụ thành một bàn tay ảo ảnh to bằng quạt nan. Bàn tay linh khí mang theo hơi thở sinh cơ thuần khiết thận trọng vươn tới, nhắm thẳng vào cây đinh đồng thứ nhất nằm ở vị trí mi tâm của khối rễ hài nhi.
Ngay khi bàn tay ánh sáng vừa chạm vào đầu đinh, nhiệt độ xung quanh đài sen đột ngột giảm mạnh. Trận pháp phòng ngự của kẻ lập khế ước đã bị kích hoạt. Khối rễ hình hài nhi đột ngột vặn vẹo như một thực thể sống đang chịu cực hình. Trận đồ dưới chân bỗng đảo ngược vận hành, ứng biến cực kỳ xảo quyệt. Những sợi chỉ đỏ chuyển sang màu xám tro, tước đoạt sinh khí của dòng nước ngầm để chuyển hóa thuộc tính từ Thủy sang Kim. Sát khí sắc bén dâng lên, hóa thành hàng ngàn lưỡi dao vô hình chém nát bàn tay linh khí thành vô số đốm sáng xanh lả tả rơi rụng.
Trận pháp không hề bị phá vỡ hoàn toàn sau đòn Tàn Mộc Kiếm trước đó, nó chỉ đang giả vờ suy yếu để dụ địch lọt lưới. Hai hốc mắt khô khốc trên bề mặt gỗ bỗng nứt toác. Một luồng hắc khí đặc quánh hình mũi khoan xoáy tít phóng ra, xé rách không khí, hung hăng đâm ngược lại phía mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ quá nhanh khiến hắn không thể né tránh. Lâm Mặc cắn răng, dồn toàn bộ thần thức ngưng tụ thành một tấm khiên vô hình chắn trước trán. Mũi khoan tà ác đâm sầm vào khiên phòng ngự. Không có tiếng nổ lớn, nhưng một mảng linh hồn của hắn bị dị lực ăn mòn xèo xèo.
Cái giá phải trả vô cùng thảm khốc. Thần hồn bị cắn nuốt một góc khiến thính giác vốn đã suy yếu nay triệt để hỏng hóc, màng nhĩ tai trái nổ tung, máu tươi tuôn trào, thính lực vĩnh viễn biến mất. Đồng thời, nguyền rủa từ mũi khoan lan theo sợi dây liên kết thần thức, chạy thẳng xuống cánh tay phải đang buông thõng của hắn. Lớp da thịt nhanh chóng khô héo, chuyển sang màu xám xịt và cứng đơ như vỏ cây mục rỗng. Dù mất đi một phần thính giác và cánh tay hóa gỗ, ánh mắt Lâm Mặc vẫn lạnh lẽo dị thường. Hắn lật tay trái kẹp sẵn ba lá Thái Nhất Hỏa Phù, chuẩn bị đón đỡ sát chiêu tiếp theo, bởi luồng hắc khí tự động chuyển từ
Thính giác bên tai trái hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tiếng ong ong khô khốc. Nhưng Lâm Mặc không bận tâm, ánh mắt hắn ghim chặt vào tâm đài sen vừa phai mờ huyết quang. Lớp sương đỏ tản đi, để lộ ra một khối rễ cây to bằng đầu người, tỏa ra ánh sáng tím nhờ nhạt. Đó không phải rễ thường, mà là Tử Trúc Mộc Anh – kết tinh sinh cơ ngàn năm của mộc mạch gia tộc. Đáng hận thay, trên bề mặt khối Mộc Anh cắm phập bảy chiếc đinh đồng rỉ sét, xếp theo trận đồ Thất Tinh.
"Nhị thúc... người thật sự muốn tuyệt tự Lâm gia sao?"
Lâm Mặc lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc pha lẫn phẫn nộ. Bảy chiếc đinh này chính là vật dẫn, tàn nhẫn rút lấy từng giọt linh vận của Tử Trúc Lĩnh để hiến tế cho Trấn Ma Uyên. Hắn cắn nát đầu ngón tay, dùng tinh huyết vẽ nhanh một đạo Tụ Linh Ấn vào lòng bàn tay. Vung tay lên, một bàn tay linh khí màu xanh lục ngưng tụ, dứt khoát vươn tới định nhổ chiếc đinh đồng ở vị trí Thiên Xu.
Bàn tay linh khí vừa chạm vào đầu đinh, khối rễ Mộc Anh đột ngột vặn vẹo dữ dội. Tòa ác trận dưới nền đá lập tức nhận ra dị biến và thay đổi phương thức phản kích. Thay vì tiếp tục giương màng chắn vật lý, đài sen bất thần xoay ngược chiều. Một luồng âm ba rít gào mang theo oán niệm của vô số vong hồn bùng phát từ đáy vực.
Âm ba vô hình nhưng sắc như đao, trực tiếp đánh thẳng vào màng nhĩ mỏng manh, xé rách một mảng thức hải của Lâm Mặc. Cùng lúc đó, nhiệt độ trong thạch thất giảm bạo. Sương giá đen kịt kết tủa trên nền đá, lan tràn với tốc độ kinh hồn, đóng băng toàn bộ mộc linh khí xunh quanh.
Cơn đau xé rách thần hồn khiến tầm nhìn của Lâm Mặc nhòe đi, bước chân loạng choạng lùi lại nửa thước. Hắn hiểu rõ, trận pháp này đã chuyển từ phòng ngự sang diệt sát thần thức. Nếu tiếp tục dùng linh lực dằng co với đinh đồng, hắn sẽ bị oán khí đồng hóa, đóng băng thành một bức tượng băng tà ác.
Lâm Mặc lập tức biến chiêu. Hắn chủ động cắt đứt liên kết với bàn tay linh khí, tay trái thò vào vạt áo vội vã rút ra một tấm Bích Ảnh Phù xỉn màu. Đây là loại bùa chú cấp thấp chuyên dùng để tạo ảo ảnh thế thân khi tu sĩ vào rừng săn yêu thú. Hắn quấn lá phù quanh một đoạn cành khô Tử Trúc mang theo từ dược viên, dồn chút pháp lực hệ mộc cuối cùng kích hoạt rồi ném mạnh về phía mép vực.
Tòa huyết trận quả nhiên bị lừa bởi sự tương đồng linh khí. Cảm nhận được sinh cơ dồi dào mang thuần mộc thuộc tính đang di chuyển ra xa, hàng chục sợi tơ máu từ đài sen lập tức chuyển hướng. Chúng buông tha Mộc Anh, vươn dài ra quấn chặt lấy cành trúc khô để cắn nuốt.
Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc mượn nhịp hẫng của trận pháp, đạp mạnh gót giày lên một đường vân máu đang mất kết nối. Hắn dồn toàn bộ tàn lực vào ngón trỏ và ngón giữa, thi triển bí thuật Khốc Mộc Chỉ. Hắn không dùng mộc khí để sinh trưởng, mà dùng tử khí của cây khô điểm thẳng vào gốc chiếc đinh đồng Thiên Xu.
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Chiếc đinh đồng bị lực đạo mang tính tàn lụi của Khốc Mộc Chỉ làm lỏng chân, bật gốc văng ra ngoài khoảng nửa thốn. Trận nhãn bị xê dịch, luồng sương giá đen kịt lập tức cắn trả dọc theo ngón tay hắn. Lâm Mặc cắn rách môi chịu đựng, tuyệt đối không rụt tay về.
Cái giá phải trả đến ngay lập tức. Toàn bộ móng tay trên bàn tay phải của hắn nháy mắt đen kịt, vỡ vụn thành từng mảnh tro bụi lả tả rơi xuống. Lớp da từ đầu ngón tay đến tận cổ tay khô tóp lại, nhăn nheo như vỏ cây già vạn năm, triệt để phế bỏ khả năng kết ấn thi triển pháp quyết tinh vi trong thời gian ngắn.
Đổi lại, sinh cơ của khối Mộc Anh được giải phóng một tia, thắp lên một đốm sáng tím le lói giữa màn đêm, đẩy lùi sương giá xung quanh đài sen. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Từ lỗ hổng của chiếc đinh vừa bị lỏng, một giọt chất lỏng màu đen đặc quánh rỉ ra, mang theo uy áp nham hiểm gấp trăm lần oán khí ban nãy, chầm chậm nhỏ thẳng xuống vực sâu vô tận.
Mảnh vụn Tàn Mộc Kiếm vừa găm vào má, Lâm Mặc không màng đến vành tai trái đã hoàn toàn mất đi thính giác. Hắn mượn đúng nửa nhịp huyết quang trên đài sen ảm đạm, dồn toàn bộ linh lực hệ Phong ít ỏi vào hai chân để vọt tới trước. Tiếng gió rít gào bên tai phải, khoảng cách ba thước bị rút ngắn trong nháy mắt. Tầm nhìn của hắn xuyên qua lớp màng chắn đang rạn nứt, khóa chặt vào vật thể đặt giữa đài sen.
Nằm gọn trong lòng những cánh hoa sen bằng đá là một khúc rễ Tử Trúc bằng bắp tay, tản ra ánh sáng xanh lục nhạt. Đây chính là Tử Trúc Mộc Anh, căn cơ ngưng tụ linh vận của cấm địa gia tộc. Thế nhưng trên bề mặt lớp vỏ ngọc ngà ấy lại cắm ngập bảy chiếc đinh đồng rỉ xanh, xếp theo đúng vị trí của trận đồ Thất Tinh. Từng giọt linh dịch tinh thuần mang theo linh mạch chi khí đang bị hút dọc theo thân đinh, rỏ xuống khe nứt nối thẳng với cõi u minh bên dưới.
Chỉ cần phá được đinh Thiên Xu, Thất Tinh Trận tất sẽ tự sụp đổ.
Lâm Mặc thầm đánh giá thế cục, không chút chần chừ vươn bàn tay trái tóm lấy chiếc đinh đồng lớn nhất. Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào chuôi đinh lạnh toát, huyết trận dưới nền đá đột ngột thay đổi quy luật vận hành. Tà khí từ vực sâu dường như nhận ra luồng tử mộc lúc nãy chỉ là mồi nhử rẻ tiền, lập tức buông bỏ việc hấp thụ tàn dư của thanh kiếm gỉ.
Thay vì tiếp tục tỏa ra lực hút linh lực từ bên dưới, toàn bộ sương đen cuồn cuộn rút ngược về đài sen. Chúng ngưng tụ lại thành một xiềng xích thần thức vô hình, mang theo sát ý lạnh lẽo quất thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Đối phương đã đổi chiến thuật, không dùng trận pháp vây hãm thân thể mà trực tiếp chuyển sang giảo sát hồn phách, ép hắn phải buông tay khỏi đinh đồng.
Cơn đau nhói dội lên tận đỉnh đầu khiến tầm nhìn của Lâm Mặc nhòe đi. Hắn cắn nát một viên Tỉnh Thần Đan giấu sẵn dưới lưỡi, mượn dược lực cay nồng xông thẳng lên não để giữ lại một tia thanh minh. Đồng thời, tay phải hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, gọi ra một tấm Hủ Mộc Tự Hóa Phù dán thẳng lên mu bàn tay trái. Phù lục này vốn là cấm thuật nhỏ của Dược Viên dùng để ép linh dược khô héo nhanh, nay bị hắn cưỡng ép kích phát thành một mộc thuẫn tạm thời.
Hắn chủ động mở rộng lỗ chân lông, dẫn đạo luồng tà khí đang muốn xâm nhập vào thức hải chuyển hướng sang dung nạp vào da thịt cánh tay. Tiếng xèo xèo vang lên rợn người giữa không gian chật hẹp. Tấm bùa nổ tung thành một đám tro tàn, thành công triệt tiêu một phần ba uy năng của xiềng xích thần thức. Đổi lại, lớp da trên bàn tay trái của Lâm Mặc nhăn nheo, khô quắt lại như vỏ cây chết già.
Sinh cơ tại ba đường kinh mạch thái âm ở cánh tay trái bị tước đoạt vĩnh viễn, hóa thành những đường gân đen sì nổi cộm lên mặt da. Cánh tay hắn run lên bần bật, mất đi tri giác đau đớn nhưng lại mang cảm giác nặng nề như đeo đá tảng. Trả một cái giá cắt đứt đạo đồ luyện thể ở tay trái, Lâm Mặc gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dồn toàn bộ sức lực cơ bắp còn sót lại nhổ phăng chiếc đinh Thiên Xu ra khỏi Mộc Anh.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên khi đinh đồng rời khỏi vị trí. Trận đồ Thất Tinh lập tức mất đi tính liên kết cốt lõi. Sáu chiếc đinh còn lại rung lên bần bật, phát ra tiếng ong ong rồi ngừng hẳn việc bòn rút linh dịch. Một luồng sinh khí thuần khiết từ Mộc Anh trào ra, xua tan lớp khói đen trong bán kính nửa trượng, tạm thời bảo vệ lấy căn cơ của Tử Trúc Lĩnh.
Thế nhưng sự nhẹ nhõm chưa kịp len lỏi vào tâm trí, dị biến đã vỡ lở từ chính khe nứt dưới đài sen. Nơi chiếc đinh Thiên Xu vừa được rút ra không hề rỉ máu trúc, mà trào ra một dòng chất lỏng đặc quánh màu xám tro. Thứ chất lỏng này mang theo tử khí nồng nặc, nhiễu xuống mặt đá thanh thạch tạo thành những vệt cháy xém, rồi chảy ròng ròng xuống vực sâu.
Từ dưới đáy Trấn Ma Uyên bất thần vẳng lên một tiếng xiềng xích đứt gãy giòn giã. Âm thanh ấy không lớn nhưng lại khiến lớp màng nhĩ bên tai phải của Lâm Mặc đau nhói. Một đoạn xích sắt đen ngòm to bằng bắp đùi người lớn, mang theo vô số bùa chú rỉ máu đột ngột phóng vút lên từ bóng tối. Đầu xích không nhắm vào Mộc Anh trên đài sen, cũng không tấn công trực diện vào thân thể hắn. Vật thể quỷ dị ấy đâm xuyên qua lớp phòng ngự sinh khí mỏng manh, ghim ngập vào vách tường thạch thất, gông chặt lấy cái bóng của Lâm Mặc đang in trên vách đá.
Ngay khi tia sáng xanh nhạt vừa lóe lên, đài sen bằng đá ở trung tâm huyết trận đột ngột xoay tròn. Những đường vân máu trên mặt đất như sống lại, vươn ra những sợi tơ đỏ tươi quấn chặt lấy hai chân hắn. Lực hút từ vực sâu bùng nổ, kéo tuột lượng linh lực trong đan điền Lâm Mặc trôi thẳng về phía đài sen. Hắn không lùi mà tiến, cố tình bước thêm một bước, ném mạnh viên Định Trận Thạch vào cánh hoa sen đang hé mở.
Nhưng tòa ác trận do nhị đại gia chủ thiết lập không hề đơn giản. Cảm nhận được dị vật mang thuộc tính Thổ xâm nhập, đài sen lập tức khép cánh. Một màng chắn huyết quang hình bán cầu bung ra, hất văng viên đá vỡ vụn thành bột mịn. Cùng lúc đó, sáu cột sáng đỏ rực từ mép vực phóng vút lên trần hang, đan thành một cái lồng giam vô hình ép chặt không gian xung quanh. Thần thức của Lâm Mặc bị một luồng uy áp hoang cổ đè nặng, khiến tầm nhìn tối sầm.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng. Đòn vừa rồi chỉ là mồi nhử để hắn xác định vị trí nhãn trận thực sự. Bàn tay trái lành lặn của hắn lật úp, tế ra một thanh đoản kiếm rỉ sét mang tên Tàn Mộc Kiếm. Đây vốn là phế phẩm của phòng Luyện Khí, bên trong chứa đựng một tia tử khí của gỗ mục. Hắn không dùng kiếm chém vào màng chắn, mà trực tiếp cắm ngập lưỡi kiếm xuống một khe nứt nhỏ trên nền đá thanh thạch cách đài sen ba thước.
Mộc sinh Hỏa, nhưng tử mộc lại khắc chế huyết khí. Lưỡi kiếm vừa cắm xuống, tia tử khí nhanh chóng luồn dọc theo mạch nước ngầm dưới lòng đất, đâm trúng vào điểm giao thoa của ba đường vân máu cốt lõi. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên. Huyết quang trên đài sen chớp giật liên hồi rồi mờ đi một nửa. Lực hút đang bám lấy chân Lâm Mặc lập tức lỏng lẻo.
Đổi lại, Tàn Mộc Kiếm gánh chịu toàn bộ phản phệ từ tà khí của Trấn Ma Uyên. Thân kiếm phát ra một tiếng rắc khô khốc, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt gỉ. Một mảnh văng trúng gò má trái của Lâm Mặc, găm sâu vào da thịt. Hắn không thấy đau, nhưng nửa bên tai trái lập tức ù đi, thính giác hoàn toàn bị tước đoạt bởi tiếng gào thét của vong hồn dội ngược từ tâm trận. Mất đi một pháp khí phòng thân và một phần thính giác là cái giá phải trả để phá vỡ thế phong tỏa.
Khung lồng giam bằng ánh sáng đỏ tan biến. Đài sen bằng đá mất đi nguồn cung cấp huyết khí, từ từ nứt làm đôi, để lộ ra một khoảng không gian rỗng tuếch bên dưới. Lâm Mặc nín thở tiến lại gần, một cỗ mùi hôi thối của thi thể phân hủy xộc thẳng vào mũi. Đáy đài sen không chứa pháp bảo hay công pháp, mà đặt một ngọn nến làm bằng mỡ nhân loại.
Trên ngọn nến cắm một sợi bấc dệt từ tóc đen, đang cháy leo lét một ngọn lửa màu xanh lục bợt bạt. Đó không phải là ngọn lửa thông thường, mà là Hồn Đăng. Hồn Đăng của tu sĩ Trúc Cơ trong gia tộc luôn được đặt tại Từ Đường, cháy bằng ánh sáng vàng ấm áp. Nhưng ngọn đèn này lại tỏa ra tà khí âm lãnh, chứng tỏ chủ nhân của nó đã tự nguyện đọa ma, cắt đứt hoàn toàn liên kết với linh mạch Tử Trúc.
Nhị thúc công, quả nhiên ngài vẫn còn sống.
Giọng Lâm Mặc khàn đặc, vang lên giữa thạch thất tĩnh lặng. Sự tồn tại của ngọn Hồn Đăng đọa ma này chính là vật chứng thứ ba, cũng là mảnh ghép cuối cùng giải thích cho sự cạn kiệt linh khí của cấm địa suốt một thập kỷ qua. Kẻ thù lớn nhất không đến từ bên ngoài, mà cắm rễ ngay tại lõi của gia tộc.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, kéo theo từng mảng huyết quang trên đài sen bong tróc như vảy rắn cọ xát vào đá tảng. Lớp màng chắn hình bán cầu rạn nứt, lộ ra một khe hở rộng cỡ hai bàn tay. Cùng lúc đó, thính giác của Lâm Mặc hoàn toàn biến mất. Bầu không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng ngay sau đó, hàng trăm tiếng gào thét thê lương của vong hồn dội thẳng vào thức hải. Từng luồng âm ba vô hình xé rách màng bảo vệ tinh thần, khiến hắn lảo đảo. Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau nhói để xua tan cảm giác huyễn hoặc, ánh mắt gắt gao khóa chặt vào khe nứt vừa tách ra trên đỉnh đài sen.
Nằm lọt thỏm giữa những mảnh đá vụn tà ác không phải là một món pháp bảo rực rỡ nào. Đó là một khối rễ cây khô héo, mang hình dáng một hài nhi đang cuộn tròn người trong tư thế bào thai. Bề mặt khối rễ đen kịt màu máu khô, tỏa ra mùi tanh tưởi mục nát. Đáng sợ hơn, cơ thể bằng gỗ ấy bị ghim chặt bằng bảy cây đinh đồng hoen gỉ, bố trí theo phương vị Thất Tinh Tỏa Hồn. Mỗi cây đinh đều cắm xuyên qua thân gỗ, phần đuôi nối liền với một sợi chỉ đỏ rực. Những sợi chỉ này như những mạch máu sống động, đâm thẳng xuống mạch nước ngầm đang chảy róc rách dưới lòng Tử Trúc Lĩnh.
Hơi thở của Lâm Mặc trở nên dồn dập khi nhận ra lai lịch của vật này. Mộc vân trên bề mặt khối rễ hiện lên hình dáng những chiếc lá trúc nhỏ xíu. Đây chính là Tử Trúc Mộc Anh! Một loại linh vật hiếm có chỉ đản sinh khi linh mạch hệ mộc giai đoạn sơ cấp hội tụ đủ ngàn năm sinh cơ. Nhị đại gia chủ không chỉ bán đứng trận đồ hộ tộc, mà còn nhẫn tâm đào mốc gốc rễ của gia tộc. Kẻ phản đồ đã biến linh vật trấn phái này thành một trạm trung chuyển, không ngừng hút lấy sinh mệnh lực của con cháu họ Lâm để nuôi dưỡng thứ quái vật đang bị phong ấn dưới Trấn Ma Uyên.
Hắn lùi lại nửa bước, tuyệt đối không dại dột dùng tay không chạm vào vật chí tà đang tỏa ra uy áp nhàn nhạt kia. Bàn tay trái nhanh chóng rút ra một tấm Thanh Mộc Tức Phù từ trong ngực áo. Kẹp lá bùa vàng ố giữa hai ngón tay, hắn vận chuyển pháp lực thuần mộc ít ỏi rót vào những nét chu sa. Lá bùa bốc cháy không sinh ra ngọn lửa, mà hóa thành một vệt sáng xanh lục ngưng tụ thành một bàn tay ảo ảnh to bằng quạt nan. Bàn tay linh khí mang theo hơi thở sinh cơ thuần khiết thận trọng vươn tới, nhắm thẳng vào cây đinh đồng thứ nhất nằm ở vị trí mi tâm của khối rễ hài nhi.
Ngay khi bàn tay ánh sáng vừa chạm vào đầu đinh, nhiệt độ xung quanh đài sen đột ngột giảm mạnh. Trận pháp phòng ngự của kẻ lập khế ước đã bị kích hoạt. Khối rễ hình hài nhi đột ngột vặn vẹo như một thực thể sống đang chịu cực hình. Trận đồ dưới chân bỗng đảo ngược vận hành, ứng biến cực kỳ xảo quyệt. Những sợi chỉ đỏ chuyển sang màu xám tro, tước đoạt sinh khí của dòng nước ngầm để chuyển hóa thuộc tính từ Thủy sang Kim. Sát khí sắc bén dâng lên, hóa thành hàng ngàn lưỡi dao vô hình chém nát bàn tay linh khí thành vô số đốm sáng xanh lả tả rơi rụng.
Trận pháp không hề bị phá vỡ hoàn toàn sau đòn Tàn Mộc Kiếm trước đó, nó chỉ đang giả vờ suy yếu để dụ địch lọt lưới. Hai hốc mắt khô khốc trên bề mặt gỗ bỗng nứt toác. Một luồng hắc khí đặc quánh hình mũi khoan xoáy tít phóng ra, xé rách không khí, hung hăng đâm ngược lại phía mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ quá nhanh khiến hắn không thể né tránh. Lâm Mặc cắn răng, dồn toàn bộ thần thức ngưng tụ thành một tấm khiên vô hình chắn trước trán. Mũi khoan tà ác đâm sầm vào khiên phòng ngự. Không có tiếng nổ lớn, nhưng một mảng linh hồn của hắn bị dị lực ăn mòn xèo xèo.
Cái giá phải trả vô cùng thảm khốc. Thần hồn bị cắn nuốt một góc khiến thính giác vốn đã suy yếu nay triệt để hỏng hóc, màng nhĩ tai trái nổ tung, máu tươi tuôn trào, thính lực vĩnh viễn biến mất. Đồng thời, nguyền rủa từ mũi khoan lan theo sợi dây liên kết thần thức, chạy thẳng xuống cánh tay phải đang buông thõng của hắn. Lớp da thịt nhanh chóng khô héo, chuyển sang màu xám xịt và cứng đơ như vỏ cây mục rỗng. Dù mất đi một phần thính giác và cánh tay hóa gỗ, ánh mắt Lâm Mặc vẫn lạnh lẽo dị thường. Hắn lật tay trái kẹp sẵn ba lá Thái Nhất Hỏa Phù, chuẩn bị đón đỡ sát chiêu tiếp theo, bởi luồng hắc khí tự động chuyển từ
Thính giác bên tai trái hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tiếng ong ong khô khốc. Nhưng Lâm Mặc không bận tâm, ánh mắt hắn ghim chặt vào tâm đài sen vừa phai mờ huyết quang. Lớp sương đỏ tản đi, để lộ ra một khối rễ cây to bằng đầu người, tỏa ra ánh sáng tím nhờ nhạt. Đó không phải rễ thường, mà là Tử Trúc Mộc Anh – kết tinh sinh cơ ngàn năm của mộc mạch gia tộc. Đáng hận thay, trên bề mặt khối Mộc Anh cắm phập bảy chiếc đinh đồng rỉ sét, xếp theo trận đồ Thất Tinh.
"Nhị thúc... người thật sự muốn tuyệt tự Lâm gia sao?"
Lâm Mặc lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc pha lẫn phẫn nộ. Bảy chiếc đinh này chính là vật dẫn, tàn nhẫn rút lấy từng giọt linh vận của Tử Trúc Lĩnh để hiến tế cho Trấn Ma Uyên. Hắn cắn nát đầu ngón tay, dùng tinh huyết vẽ nhanh một đạo Tụ Linh Ấn vào lòng bàn tay. Vung tay lên, một bàn tay linh khí màu xanh lục ngưng tụ, dứt khoát vươn tới định nhổ chiếc đinh đồng ở vị trí Thiên Xu.
Bàn tay linh khí vừa chạm vào đầu đinh, khối rễ Mộc Anh đột ngột vặn vẹo dữ dội. Tòa ác trận dưới nền đá lập tức nhận ra dị biến và thay đổi phương thức phản kích. Thay vì tiếp tục giương màng chắn vật lý, đài sen bất thần xoay ngược chiều. Một luồng âm ba rít gào mang theo oán niệm của vô số vong hồn bùng phát từ đáy vực.
Âm ba vô hình nhưng sắc như đao, trực tiếp đánh thẳng vào màng nhĩ mỏng manh, xé rách một mảng thức hải của Lâm Mặc. Cùng lúc đó, nhiệt độ trong thạch thất giảm bạo. Sương giá đen kịt kết tủa trên nền đá, lan tràn với tốc độ kinh hồn, đóng băng toàn bộ mộc linh khí xunh quanh.
Cơn đau xé rách thần hồn khiến tầm nhìn của Lâm Mặc nhòe đi, bước chân loạng choạng lùi lại nửa thước. Hắn hiểu rõ, trận pháp này đã chuyển từ phòng ngự sang diệt sát thần thức. Nếu tiếp tục dùng linh lực dằng co với đinh đồng, hắn sẽ bị oán khí đồng hóa, đóng băng thành một bức tượng băng tà ác.
Lâm Mặc lập tức biến chiêu. Hắn chủ động cắt đứt liên kết với bàn tay linh khí, tay trái thò vào vạt áo vội vã rút ra một tấm Bích Ảnh Phù xỉn màu. Đây là loại bùa chú cấp thấp chuyên dùng để tạo ảo ảnh thế thân khi tu sĩ vào rừng săn yêu thú. Hắn quấn lá phù quanh một đoạn cành khô Tử Trúc mang theo từ dược viên, dồn chút pháp lực hệ mộc cuối cùng kích hoạt rồi ném mạnh về phía mép vực.
Tòa huyết trận quả nhiên bị lừa bởi sự tương đồng linh khí. Cảm nhận được sinh cơ dồi dào mang thuần mộc thuộc tính đang di chuyển ra xa, hàng chục sợi tơ máu từ đài sen lập tức chuyển hướng. Chúng buông tha Mộc Anh, vươn dài ra quấn chặt lấy cành trúc khô để cắn nuốt.
Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc mượn nhịp hẫng của trận pháp, đạp mạnh gót giày lên một đường vân máu đang mất kết nối. Hắn dồn toàn bộ tàn lực vào ngón trỏ và ngón giữa, thi triển bí thuật Khốc Mộc Chỉ. Hắn không dùng mộc khí để sinh trưởng, mà dùng tử khí của cây khô điểm thẳng vào gốc chiếc đinh đồng Thiên Xu.
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Chiếc đinh đồng bị lực đạo mang tính tàn lụi của Khốc Mộc Chỉ làm lỏng chân, bật gốc văng ra ngoài khoảng nửa thốn. Trận nhãn bị xê dịch, luồng sương giá đen kịt lập tức cắn trả dọc theo ngón tay hắn. Lâm Mặc cắn rách môi chịu đựng, tuyệt đối không rụt tay về.
Cái giá phải trả đến ngay lập tức. Toàn bộ móng tay trên bàn tay phải của hắn nháy mắt đen kịt, vỡ vụn thành từng mảnh tro bụi lả tả rơi xuống. Lớp da từ đầu ngón tay đến tận cổ tay khô tóp lại, nhăn nheo như vỏ cây già vạn năm, triệt để phế bỏ khả năng kết ấn thi triển pháp quyết tinh vi trong thời gian ngắn.
Đổi lại, sinh cơ của khối Mộc Anh được giải phóng một tia, thắp lên một đốm sáng tím le lói giữa màn đêm, đẩy lùi sương giá xung quanh đài sen. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Từ lỗ hổng của chiếc đinh vừa bị lỏng, một giọt chất lỏng màu đen đặc quánh rỉ ra, mang theo uy áp nham hiểm gấp trăm lần oán khí ban nãy, chầm chậm nhỏ thẳng xuống vực sâu vô tận.
Mảnh vụn Tàn Mộc Kiếm vừa găm vào má, Lâm Mặc không màng đến vành tai trái đã hoàn toàn mất đi thính giác. Hắn mượn đúng nửa nhịp huyết quang trên đài sen ảm đạm, dồn toàn bộ linh lực hệ Phong ít ỏi vào hai chân để vọt tới trước. Tiếng gió rít gào bên tai phải, khoảng cách ba thước bị rút ngắn trong nháy mắt. Tầm nhìn của hắn xuyên qua lớp màng chắn đang rạn nứt, khóa chặt vào vật thể đặt giữa đài sen.
Nằm gọn trong lòng những cánh hoa sen bằng đá là một khúc rễ Tử Trúc bằng bắp tay, tản ra ánh sáng xanh lục nhạt. Đây chính là Tử Trúc Mộc Anh, căn cơ ngưng tụ linh vận của cấm địa gia tộc. Thế nhưng trên bề mặt lớp vỏ ngọc ngà ấy lại cắm ngập bảy chiếc đinh đồng rỉ xanh, xếp theo đúng vị trí của trận đồ Thất Tinh. Từng giọt linh dịch tinh thuần mang theo linh mạch chi khí đang bị hút dọc theo thân đinh, rỏ xuống khe nứt nối thẳng với cõi u minh bên dưới.
Chỉ cần phá được đinh Thiên Xu, Thất Tinh Trận tất sẽ tự sụp đổ.
Lâm Mặc thầm đánh giá thế cục, không chút chần chừ vươn bàn tay trái tóm lấy chiếc đinh đồng lớn nhất. Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào chuôi đinh lạnh toát, huyết trận dưới nền đá đột ngột thay đổi quy luật vận hành. Tà khí từ vực sâu dường như nhận ra luồng tử mộc lúc nãy chỉ là mồi nhử rẻ tiền, lập tức buông bỏ việc hấp thụ tàn dư của thanh kiếm gỉ.
Thay vì tiếp tục tỏa ra lực hút linh lực từ bên dưới, toàn bộ sương đen cuồn cuộn rút ngược về đài sen. Chúng ngưng tụ lại thành một xiềng xích thần thức vô hình, mang theo sát ý lạnh lẽo quất thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Đối phương đã đổi chiến thuật, không dùng trận pháp vây hãm thân thể mà trực tiếp chuyển sang giảo sát hồn phách, ép hắn phải buông tay khỏi đinh đồng.
Cơn đau nhói dội lên tận đỉnh đầu khiến tầm nhìn của Lâm Mặc nhòe đi. Hắn cắn nát một viên Tỉnh Thần Đan giấu sẵn dưới lưỡi, mượn dược lực cay nồng xông thẳng lên não để giữ lại một tia thanh minh. Đồng thời, tay phải hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, gọi ra một tấm Hủ Mộc Tự Hóa Phù dán thẳng lên mu bàn tay trái. Phù lục này vốn là cấm thuật nhỏ của Dược Viên dùng để ép linh dược khô héo nhanh, nay bị hắn cưỡng ép kích phát thành một mộc thuẫn tạm thời.
Hắn chủ động mở rộng lỗ chân lông, dẫn đạo luồng tà khí đang muốn xâm nhập vào thức hải chuyển hướng sang dung nạp vào da thịt cánh tay. Tiếng xèo xèo vang lên rợn người giữa không gian chật hẹp. Tấm bùa nổ tung thành một đám tro tàn, thành công triệt tiêu một phần ba uy năng của xiềng xích thần thức. Đổi lại, lớp da trên bàn tay trái của Lâm Mặc nhăn nheo, khô quắt lại như vỏ cây chết già.
Sinh cơ tại ba đường kinh mạch thái âm ở cánh tay trái bị tước đoạt vĩnh viễn, hóa thành những đường gân đen sì nổi cộm lên mặt da. Cánh tay hắn run lên bần bật, mất đi tri giác đau đớn nhưng lại mang cảm giác nặng nề như đeo đá tảng. Trả một cái giá cắt đứt đạo đồ luyện thể ở tay trái, Lâm Mặc gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dồn toàn bộ sức lực cơ bắp còn sót lại nhổ phăng chiếc đinh Thiên Xu ra khỏi Mộc Anh.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên khi đinh đồng rời khỏi vị trí. Trận đồ Thất Tinh lập tức mất đi tính liên kết cốt lõi. Sáu chiếc đinh còn lại rung lên bần bật, phát ra tiếng ong ong rồi ngừng hẳn việc bòn rút linh dịch. Một luồng sinh khí thuần khiết từ Mộc Anh trào ra, xua tan lớp khói đen trong bán kính nửa trượng, tạm thời bảo vệ lấy căn cơ của Tử Trúc Lĩnh.
Thế nhưng sự nhẹ nhõm chưa kịp len lỏi vào tâm trí, dị biến đã vỡ lở từ chính khe nứt dưới đài sen. Nơi chiếc đinh Thiên Xu vừa được rút ra không hề rỉ máu trúc, mà trào ra một dòng chất lỏng đặc quánh màu xám tro. Thứ chất lỏng này mang theo tử khí nồng nặc, nhiễu xuống mặt đá thanh thạch tạo thành những vệt cháy xém, rồi chảy ròng ròng xuống vực sâu.
Từ dưới đáy Trấn Ma Uyên bất thần vẳng lên một tiếng xiềng xích đứt gãy giòn giã. Âm thanh ấy không lớn nhưng lại khiến lớp màng nhĩ bên tai phải của Lâm Mặc đau nhói. Một đoạn xích sắt đen ngòm to bằng bắp đùi người lớn, mang theo vô số bùa chú rỉ máu đột ngột phóng vút lên từ bóng tối. Đầu xích không nhắm vào Mộc Anh trên đài sen, cũng không tấn công trực diện vào thân thể hắn. Vật thể quỷ dị ấy đâm xuyên qua lớp phòng ngự sinh khí mỏng manh, ghim ngập vào vách tường thạch thất, gông chặt lấy cái bóng của Lâm Mặc đang in trên vách đá.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.