Chương 125: Bùn Đen Hóa Linh Triều
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,908 từ
2 lượt đọc
Vang vọng từ cõi âm ty, tiếng thở dài vừa lọt vào tai, thần thức Lâm Mặc bỗng chốc đình trệ. Âm thanh kia không mang theo sát ý cuồng bạo như lão tà tu, nhưng lại hóa thành ngàn vạn sợi chỉ xám xịt vô hình đâm thẳng vào thức hải. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương lập tức lan tràn, ép buộc vòng tuần hoàn chân nguyên trong kinh mạch hắn phải ngưng kết. Dưới đáy vực sâu, lớp sương mù chướng khí màu tím sậm dường như tìm được chủ nhân, điên cuồng hội tụ về phía cỗ quan tài đồng thau.
Lâm Mặc cắn chặt chót lưỡi, mượn chút đau đớn để xua tan cơn mê mẩn đang bủa vây thần hồn. Hắn biết rõ nếu để luồng âm khí này khóa chặt khí cơ, bản thân sẽ trở thành con rối mặc người xâu xé. Bàn tay phải nhanh như chớp vỗ mạnh vào túi trữ vật, lôi ra hai tấm Tẫn Thổ Phù dán thẳng lên mặt đất phía trước. Linh lực hệ mộc mượn mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ, nháy mắt kích phát phù lục. Một bức tường đất nện pha lẫn quặng lưu huỳnh nóng bỏng dựng đứng lên, tạm thời cắt đứt sự liên kết thần thức của thực thể kia.
Bức tường vừa hình thành đã xuất hiện vô số vết nứt chân chim. Lớp đất đá bên ngoài bị âm khí đóng băng thành màu đen kịt, vỡ vụn từng mảng. Bên trong quan tài đồng thau, thực thể kia dường như nhận ra sự nhạy bén của kẻ ngoại lai. Thay vì tiếp tục phát tán uy áp diện rộng gây hao tổn, luồng hàn khí đột ngột thu hẹp lại. Từ khe hở của nắp quan tài, một sợi roi sương mù sắc lẹm lướt ra ngoài. Sợi roi hắc ám quất ngang không trung, trực tiếp bỏ qua vị trí của Lâm Mặc mà cuốn thẳng về phía nửa mảnh ngọc giản nhuốm máu đang nằm chỏng chơ trên nền đá.
Kẻ giấu mặt không muốn bận tâm đến một tên tu sĩ Luyện Khí yếu ớt, mục đích thực sự là hủy thi diệt tích vật chứng. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự quyết đoán tột độ. Hắn tuyệt đối không thể để mất manh mối duy nhất liên quan đến bí mật của gia tộc. Thay vì ngự khí lao tới tranh cướp trực diện, hắn vung tay ném thanh Huyền Thiết Linh Phiến cắm phập xuống khe nứt địa mạch ngay cạnh ngọc giản. Đây chính là một đòn nhử mồi.
Linh lực hệ mộc điên cuồng rót vào phiến đá, cưỡng ép kích hoạt tàn dư của mộc trận phong ấn vừa bị phá hủy lúc trước. Một rào chắn rễ cây ảo ảnh mọc lên đan chéo nhau, tạo thành lồng giam úp sấp bao phủ lấy vật chứng. Sợi roi sương mù không kịp thu thế, va chạm kịch liệt với rào chắn rễ cây, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Trận văn mộc hệ vốn đã tàn tạ nay bị âm khí ăn mòn, chỉ trụ được đúng nửa nhịp thở liền nổ tung. Thanh Huyền Thiết Linh Phiến nứt làm đôi, linh tính bên trong bị tà khí xóa sạch hoàn toàn, rớt xuống thành một mảnh sắt vụn.
Thế nhưng, sự hy sinh của món pháp khí phòng ngự cấp thấp đã tạo ra khoảng trống chiến thuật. Lợi dụng khoảnh khắc roi sương mù bị khựng lại do chấn động phá trận, Lâm Mặc đạp mạnh lên vách đá. Hắn mượn lực phản chấn phóng mình lướt sát mặt đất như một bóng ma. Bàn tay trái bọc trong lớp hỏa linh lực mỏng manh thò vào khe hở, tóm gọn lấy mảnh ngọc giản nhuốm máu đen ngay trước khi sợi roi kịp quấn tới.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm vào vật phẩm, tà khí từ vết máu trên ngọc giản bùng lên cắn trả dữ dội. Hỏa linh lực hộ thể bị xuyên thủng dễ dàng như giấy mỏng. Ba ngón tay trái của Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu tím tái. Lớp da nhăn nheo lại, phần móng tay bong tróc rỉ ra những giọt dịch vàng nhạt đục ngầu mang theo mùi hôi thối. Đau đớn thấu tủy truyền đến, nhưng hắn không dám phát ra nửa tiếng kêu, lập tức đạp đất lùi gấp về phía sau, điên cuồng vạch ra khoảng cách an toàn với cỗ quan tài.
Đứng tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, Lâm Mặc thở dốc, vội vàng điểm chỉ phong bế ba huyệt đạo thái âm trên cánh tay trái để ngăn cản phần thịt hoại tử tiếp tục lan rộng. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc giản trong tay. Lớp máu đen đã bị hỏa linh lực thiêu đốt đi một phần, để lộ ra vài dòng chữ nhỏ li ti khắc sâu bằng linh thức.
Linh mạch ô uế, Tử Trúc tuyệt tự, vạn vọng chớ tin.
Mười hai chữ đứt đoạn mang theo sự tuyệt vọng tột cùng của người để lại. Nét khắc linh thức này vô cùng quen thuộc, mang đậm khí tức công pháp Mộc Linh Quyết đặc trưng của Lâm gia. Đây chính là thủ bút của vị Trưởng lão Dược Viên đời trước, người đáng lý đã tọa hóa vì tẩu hỏa nhập ma cách đây mười năm. Lâm Mặc nắm chặt ngọc giản, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn còn chưa kịp sắp xếp lại những manh mối hỗn loạn này, nắp quan tài đồng thau ở giữa hố sâu lại tiếp tục trượt dài thêm một tấc, để lộ ra một bàn tay khô quắt đeo chiếc nhẫn ngọc bích bảo vật của mạch chủ luyện khí đường.
quất mạnh xuống lồng giam ảo ảnh vừa thành hình. Âm thanh vỡ vụn vang lên khô khốc giữa đáy vực tăm tối. Rào chắn mộc trận chỉ cản được luồng hàn khí chưa tới nửa nhịp thở liền triệt để nổ tung thành vô số điểm sáng xanh yếu ớt. Dưới dư chấn tàn bạo của âm khí, Huyền Thiết Linh Phiến cắm trên mặt đất kêu lên một tiếng bi minh rồi gãy gập làm nhiều mảnh. Pháp khí phòng thân duy nhất của Lâm Mặc triệt để mất đi linh tính, biến thành đống sắt vụn vô giá trị lẫn vào đất đá.
Thực thể trong quan tài phát ra một tiếng hừ lạnh đắc ý, đinh ninh vật chứng đã bị nghiền nát thành bột mịn. Thế nhưng, mục đích thực sự của Lâm Mặc vốn không phải là dựng trận phòng ngự. Hắn mượn lực đẩy từ vụ nổ mộc trận, kết hợp cùng một tấm Dẫn Lực Phù đã âm thầm dán sẵn dưới lòng bàn tay trái từ trước. Nửa mảnh ngọc giản nhuốm máu mượn sóng xung kích hất văng lên không trung, vẽ ra một đường cong hiểm hóc, chuẩn xác rơi thẳng về phía vạt áo của hắn.
Kẻ giấu mặt bên trong cỗ quan tài đồng thau lập tức nhận ra bản thân vừa bị một tên tu sĩ Luyện Khí dắt mũi. Khí tức tĩnh mịch đột ngột thay đổi, không còn vung vẩy roi sương mù hao phí thời gian. Nắp quan tài ma sát vào thành đá trượt thêm một tấc, trực tiếp mở ra một lực hút vòng xoáy cường đại từ trung tâm cấm địa. Toàn bộ sương mù chướng khí và mảnh vỡ trận bàn xung quanh đều bị hút ngược trở lại, cưỡng ép kéo theo cả cơ thể đang mất đà của Lâm Mặc.
Lực kéo âm hàn gặm nhấm lớp linh lực hộ thể, bòn rút sinh cơ một cách điên cuồng. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng vùng da trên cánh tay phải đang nhanh chóng nhăn nheo lại, héo úa như vỏ cây khô gãy. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép lưu lại không gian này chính là thọ nguyên và huyết nhục đang bị âm khí đồng hóa tàn bạo. Bất chấp cánh tay tê dại đến mất cảm giác, hắn cắn răng truyền một tia thần thức mỏng manh vào nửa mảnh ngọc giản vừa cướp được.
Một đoạn âm thanh đứt đoạn vang lên trong thức hải, mang theo sự tuyệt vọng tột cùng của gia chủ đời trước Lâm gia.
"Mặc nhi... mạch ngầm Tử Trúc... không phải linh nhãn... là khóa trận. Quan tài thau... tuyệt đối đừng..."
Lời trăng trối chưa trọn vẹn nhưng đủ để Lâm Mặc bừng tỉnh giữa cơn nguy kịch. Hắn phóng tầm mắt nhìn quanh đáy vực đang bị vòng xoáy âm khí tàn phá không thương tiếc. Tại vị trí rễ cây Tử Trúc ngàn năm vừa bị đứt đoạn lúc trước, có một vũng bùn lầy đang sủi bọt tăm tối, hoàn toàn miễn nhiễm với lực hút kinh hoàng của cỗ quan tài. Dòng chảy linh khí tại đó hoàn toàn trái ngược với quy luật tự nhiên, chính là mắt xích của khóa trận mà ngọc giản nhắc tới.
Không chút do dự, Lâm Mặc vỗ mạnh vào ngực áo, ép ra một giọt Tử Trúc Linh Dịch quý giá vốn định dùng để đột phá Trúc Cơ. Hắn không nuốt vào bụng mà bôi thẳng lên bề mặt nửa mảnh ngọc giản gia truyền. Khí tức thuần dương của linh dịch mộc hệ vừa tiếp xúc với máu đen trên ngọc giản liền bùng lên một ngọn lửa thanh tĩnh. Ngọn lửa này nhanh chóng hóa thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh, tạm thời cắt đứt sự phong tỏa thần thức của vòng xoáy âm khí.
Mượn khoảng trống ngắn ngủi đó, Lâm Mặc xoay người, đạp mạnh mũi chân lên một tảng đá đang bị hút bay về phía quan tài. Hắn mượn thế phản lực, lao vút về phía vũng bùn lầy sủi bọt dưới gốc rễ Tử Trúc. Hành động mượn lực đả lực này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của thực thể tà ác. Cỗ quan tài đồng thau dường như cảm nhận được ý đồ phá trận của kẻ ngoại lai, liền phát ra một tiếng rít gào chói tai làm rung chuyển cả không gian hắc ám.
Toàn bộ chướng khí màu tím sậm dưới đáy vực đình trệ trong tích tắc rồi ngưng tụ thành một thanh cự kiếm khổng lồ mang theo khí tức hủy diệt. Thanh kiếm sương mù xé rách tầng không gian tĩnh lặng, mang theo uy áp vặn vẹo cả ánh sáng, chém thẳng về phía bóng lưng của Lâm Mặc. Không gian xung quanh vũng bùn lầy lập tức bị phong tỏa, biến đường lui duy nhất của hắn trở thành một tử cục không thể né tránh.
Sợi roi sương mù quật mạnh vào lồng giam rễ cây ảo ảnh với lực lượng xé rách không gian. Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên, thanh Huyền Thiết Linh Phiến làm mắt trận lập tức xuất hiện vô số vết rạn nứt sâu hoắm. Tuy nhiên, luồng âm khí tà ác không thể đánh tan rào chắn ngay lập tức mà bị mộc linh lực dẻo dai từ địa mạch cuốn lấy. Hai luồng sức mạnh nghịch khắc tạo thành một thế giằng co ngắn ngủi, làm không gian xung quanh vặn vẹo.
Đây chính là thời cơ ngàn năm có một mà Lâm Mặc đã dùng mạng sống để đánh cược. Hắn căn bản không định dùng một kiện pháp khí cấp thấp đã tàn tạ để ngăn cản thực thể thần bí kia, mà chỉ mượn nó làm mồi nhử thu hút toàn bộ sát ý. Thần thức khẽ động, hắn dứt khoát cắt đứt liên hệ bản mệnh với Linh Phiến. Đồng thời, tay trái vung lên bắn ra một sợi tơ nhện ngọc bám chặt lấy nửa mảnh ngọc giản đang nằm dưới đất. Lực kéo bùng nổ, vật chứng đẫm máu đen nháy mắt bay vút về phía vạt áo hắn.
Bên trong quan tài đồng thau, một tiếng hừ lạnh cất lên mang theo sự phẫn nộ thực sự. Thực thể ẩn nấp bên trong lập tức nhận ra mình vừa bị một tên tu sĩ Luyện Khí dùng chướng nhãn pháp qua mặt. Sợi roi sương mù đang công kích trận bàn liền biến đổi chiến thuật. Nó nháy mắt tan rã rồi ngưng tụ lại thành một vòng xoáy âm khí khổng lồ bao trùm cả đáy vực. Lực hút kinh hoàng bùng phát, khóa chặt toàn bộ không gian, càn quét mọi phương hướng nhằm bóp nát con mồi trước khi hắn kịp tẩu thoát.
Thân ảnh Lâm Mặc chấn động mãnh liệt, hai chân lơ lửng khỏi mặt đất do luồng xoáy cưỡng ép lôi kéo lên cao. Bàn tay phải vừa đưa ra cầm cự luồng dư ba liền bị âm khí tà ác xâm nhập trực diện. Da thịt trên cánh tay nháy mắt xám ngoét rồi héo úa như vỏ cây khô, lộ ra những đường gân đen kịt. Sinh cơ trong cơ thể hắn đang bị vòng xoáy bòn rút với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nếu tiếp tục ngạnh kháng bằng linh lực bèo bọt, không quá ba nhịp thở, hắn sẽ biến thành một cái xác khô bị cỗ quan tài kia nuốt chửng hoàn toàn.
Giữa ranh giới sinh tử, ánh mắt Lâm Mặc lướt qua vài dòng chữ mờ ảo vừa hiển hiện trên ngọc giản. Hắn lập tức hiểu ra vũng bùn sủi bọt phía dưới hố sâu không phải là linh nhãn bạo loạn như dự đoán ban đầu. Chỗ đó chính là mắt xích khóa trận của toàn bộ mạch ngầm Tử Trúc, là nơi duy nhất âm khí của quan tài không thể hoàn toàn đồng hóa. Không còn đường lùi, hắn đưa ra một quyết định điên rồ mang tính tuyệt sát. Thay vì thiêu đốt linh lực để vùng vẫy thoát khỏi vòng xoáy, hắn buông lỏng toàn bộ pháp lực phòng ngự.
Lâm Mặc mượn chính lực hút xoay vòng của kẻ thù để tạo đà gia tốc, cả thân thể lao vút xuống dưới như một vẫn thạch rớt khỏi quỹ đạo. Để đổi lấy một khoảnh khắc thoát khỏi sự tập trung thần thức của thực thể kia, hắn cắn răng thiêu đốt trực tiếp năm năm thọ nguyên. Một vạt tóc đen bên thái dương lập tức chuyển sang màu sương tuyết trắng toát. Năng lượng sinh mệnh vừa bùng phát được dồn toàn bộ vào cánh tay phải đang héo úa, cưỡng ép kết ra một đạo pháp ấn phức tạp.
Hắn ném nốt tấm Thủy Tráo Phù cuối cùng vào trung tâm luồng xoáy âm khí đang đuổi sát phía sau. Phù lục mang theo thuộc tính thủy chạm vào khí lạnh tột độ liền ngưng kết thành một tảng băng khổng lồ, mượn địa thế hẹp của vực sâu lấp kín tầm nhìn. Đổi lại đòn cản bước này, thị giác và thính giác của Lâm Mặc tạm thời rơi vào hắc ám do tiêu hao thần hồn quá mức giới hạn. Dù vậy, kế hoạch mượn lực đả lực của hắn đã thành công rực rỡ.
Thân thể hắn xuyên thủng lớp sương mù chướng khí dày đặc, mang theo nửa mảnh ngọc giản lao thẳng vào vũng bùn sủi bọt dưới đáy vực. Vừa chạm vào bề mặt bùn lầy, một cỗ lực lượng không gian vặn vẹo của cấm trận cổ xưa lập tức bao trùm lấy hắn. Lớp bùn nhão nhoét không hề nóng rực như dung nham mà lạnh lẽo tựa vạn năm huyền băng, nháy mắt kéo tụt hắn xuống tận cùng sâu thẳm. Phía trên đỉnh đầu, tiếng gầm thét phẫn nộ của thực thể trong quan tài vang vọng đánh nát tảng băng cản đường, nhưng rốt cuộc đã để tuột mất con mồi.
Sợi roi hắc ám quất mạnh vào lồng rễ cây ảo ảnh. Những tiếng xèo xèo rợn người vang lên liên tục như nước sôi dội vào tuyết lạnh. Mộc linh lực vừa tiếp xúc với hàn khí liền bị ăn mòn rữa nát với tốc độ kinh hoàng. Từng nhánh rễ giả tạo nhanh chóng kết băng, chuyển sang màu đen kịt rồi vỡ vụn thành hàng ngàn hạt bụi băng li ti. Lâm Mặc cắn răng, điên cuồng rót thêm chân nguyên vào trận bàn ảo ảnh giấu trong tay áo, cố gắng duy trì lớp ngụy trang.
Nhưng thực thể bên trong quan tài đồng thau chỉ mất đúng nửa nhịp thở để nhìn thấu cấu trúc rỗng tuếch này. Kẻ giấu mặt lập tức thay đổi đấu pháp, không thèm giằng co với một môn pháp thuật cấp thấp. Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên, nắp quan tài trượt rộng thêm hai tấc. Sợi roi sương mù đang quất tới bỗng nhiên đình trệ, sau đó phân tách thành hàng trăm luồng tà khí nhỏ bé hơn, bắn tỏa ra xung quanh.
Hàng trăm luồng tà khí ấy cuốn lấy nhau, hóa thành một vòng xoáy âm ty khổng lồ bao trùm toàn bộ không gian phía trên hố sụt. Nhiệt độ giảm sút đột ngột khiến vách đá xung quanh nứt nẻ, kết tủa thành những tầng sương muối độc hại. Đối thủ muốn dùng uy áp tuyệt đối phong tỏa mọi góc độ trốn chạy, ép tên tu sĩ Luyện Khí mạt hạng phải tiêu hao cạn kiệt pháp lực mà chết cóng dưới đáy vực.
Đứng trước vòng xoáy tử vong đang không ngừng siết chặt, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia điên cuồng hiếm thấy. Thay vì dốc túi lấy pháp khí phòng ngự hay thi triển bùa chú cản hậu, hắn đưa ra một quyết định trái ngược hoàn toàn với bản năng sinh tồn. Hắn chủ động dập tắt luồng linh lực đang vận chuyển dọc theo mười hai đường kinh mạch, buông bỏ tầng phòng ngự chân nguyên cuối cùng.
Mất đi sức cản của pháp lực, trọng lượng cơ thể kết hợp với lực hút cực mạnh từ vòng xoáy âm ty kéo thân ảnh hắn lao thẳng xuống đáy vực như một tảng đá đứt dây. Mục tiêu thực sự của hắn không phải là ngọc giản, mà là vũng bùn lầy lội đen ngòm nằm ngay dưới vị trí vật chứng. Bằng sự nhạy bén của một kẻ quanh năm chăm sóc linh dược, thần thức của hắn đã phát hiện ra bí mật che giấu.
Vũng bùn thoạt nhìn bẩn thỉu kia lại tỏa ra một loại dao động linh khí cực kỳ vi diệu. Đó chính là mắt xích khóa trận của mạch ngầm Tử Trúc, một điểm mù hoàn hảo mang thuộc tính chí dương chí mộc. Nơi đó là thánh địa duy nhất trong hang động mà tà khí ngàn năm không thể đồng hóa hay xâm thực.
Ngay khoảnh khắc thân thể lướt qua tàn tích của lồng rễ đang sụp đổ, Lâm Mặc dồn toàn bộ sức lực phàm tục vào cánh tay trái, hung hăng vớt lấy nửa mảnh ngọc giản nhuốm máu. Tốc độ vồ lấy vật chứng đã đạt đến cực hạn cơ thể, nhưng hàn khí từ vòng xoáy vẫn kịp thời ập tới vây hãm. Không có linh quang hộ thể, cái giá phải trả cho hành động đoạt bảo hiện hữu vô cùng thảm khốc.
Một luồng sương đen mỏng như cánh ve xẹt qua cánh tay phải đang giơ lên giữ thăng bằng của hắn. Không có máu tươi phun trào, cũng không có đan điền vỡ nát. Thay vào đó, tà khí trực tiếp băm nát linh căn hệ mộc bám sâu trong tủy xương cánh tay. Toàn bộ phần tay phải từ cùi chỏ trở xuống nháy mắt hóa thành một đoạn gỗ mục xám ngoét, rụng lả tả những mảnh da khô khốc.
Cảm giác mộc tủy bị tước đoạt thô bạo đau đớn đến mức khiến ngũ quan Lâm Mặc vặn vẹo dữ dội. Hắn vĩnh viễn mất đi khả năng thi triển ấn quyết mộc pháp bằng tay phải. Chưa dừng lại ở đó, sinh cơ trong cơ thể bị rút đi một mảng lớn, tuổi thọ thầm lặng bốc hơi mất mười năm chỉ trong một cái chớp mắt, khiến một mảng tóc mai của hắn tức khắc bạc trắng.
"Bịch" một tiếng nặng nề, cả người Lâm Mặc cắm phập xuống vũng bùn lầy ngay trước khi vòng xoáy hắc ám kịp nghiền nát phần thân trên. Bùn đất văng tung tóe không hề mang theo mùi xú uế của tử khí, mà lại ngập tràn hơi thở thanh mộc nguyên thủy. Vừa chạm vào trận nhãn, một giọt Tử Trúc Linh Dịch giấu sâu trong ngọc bội bên hông tự động sinh ra cộng hưởng mãnh liệt.
Toàn bộ vũng bùn lập tức bừng sáng rực rỡ, xua tan bóng tối u ám. Từng đường vân trận pháp cổ xưa màu xanh lục từ dưới lớp bùn sâu phá đất trồi lên. Chúng đan xen vùn vụt vào nhau, ngưng kết thành một lá chắn địa mạch khổng lồ mang hình dáng một chiếc lá trúc, trực tiếp cắt đứt luồng hàn khí đang định ăn mòn nốt bả vai hắn.
Vòng xoáy tà ác đâm sầm vào lá chắn địa mạch, tạo ra một chấn động kinh hoàng làm rạn nứt toàn bộ cấu trúc của không gian ngầm. Lực phản chấn từ trận pháp hộ tộc dội ngược lại cực mạnh, ép nắp quan tài đồng thau trượt hẳn ra sau, để lộ một nửa không gian đặc quánh sương mù. Từ trong vùng tối sền sệt ấy, một bàn tay quấn đầy băng vải tẩm máu nhơ nhớp đột ngột vươn ra.
Bàn tay khô khốc không thèm oanh kích lá chắn để bắt lấy con mồi, mà lạnh lùng búng ra một chiếc răng nanh dơi xám xịt dính đầy phù văn nguyền rủa. Chiếc răng nanh tà dị xé gió lao đi, chuẩn xác ghim thẳng vào một khe nứt nhỏ trên trận bàn địa mạch vừa khởi động. Trận pháp truyền tống lập tức vặn vẹo điên cuồng, phát ra những tiếng nổ lép bép.
Ánh sáng không gian màu xanh lục tinh khiết nhanh chóng bị nhuộm thành một màu đỏ máu tà ác, cuộn xiết lấy thân thể tàn tạ của Lâm Mặc. Thế nhưng, ngay trước khi tầm nhìn hoàn toàn bị trận pháp bạo loạn nuốt chửng, hắn cảm nhận được nửa mảnh ngọc giản trong tay trái mình bỗng nhiên nứt toác.
Lớp ngọc bích vỡ vụn rớt xuống đất. Từ trong lõi ngọc giản rơi ra một chiếc chìa khóa bằng đồng rỉ sét. Vật phẩm này mang theo hơi thở tĩnh mịch, cổ xưa giống hệt với cỗ quan tài ma quái trên cao. Nó không rơi xuống bùn mà hóa thành một luồng hắc quang, lạnh lẽo ghim sâu vào lòng bàn tay trái của hắn rồi biến mất không dấu vết.
Lâm Mặc cắn chặt chót lưỡi, mượn chút đau đớn để xua tan cơn mê mẩn đang bủa vây thần hồn. Hắn biết rõ nếu để luồng âm khí này khóa chặt khí cơ, bản thân sẽ trở thành con rối mặc người xâu xé. Bàn tay phải nhanh như chớp vỗ mạnh vào túi trữ vật, lôi ra hai tấm Tẫn Thổ Phù dán thẳng lên mặt đất phía trước. Linh lực hệ mộc mượn mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ, nháy mắt kích phát phù lục. Một bức tường đất nện pha lẫn quặng lưu huỳnh nóng bỏng dựng đứng lên, tạm thời cắt đứt sự liên kết thần thức của thực thể kia.
Bức tường vừa hình thành đã xuất hiện vô số vết nứt chân chim. Lớp đất đá bên ngoài bị âm khí đóng băng thành màu đen kịt, vỡ vụn từng mảng. Bên trong quan tài đồng thau, thực thể kia dường như nhận ra sự nhạy bén của kẻ ngoại lai. Thay vì tiếp tục phát tán uy áp diện rộng gây hao tổn, luồng hàn khí đột ngột thu hẹp lại. Từ khe hở của nắp quan tài, một sợi roi sương mù sắc lẹm lướt ra ngoài. Sợi roi hắc ám quất ngang không trung, trực tiếp bỏ qua vị trí của Lâm Mặc mà cuốn thẳng về phía nửa mảnh ngọc giản nhuốm máu đang nằm chỏng chơ trên nền đá.
Kẻ giấu mặt không muốn bận tâm đến một tên tu sĩ Luyện Khí yếu ớt, mục đích thực sự là hủy thi diệt tích vật chứng. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự quyết đoán tột độ. Hắn tuyệt đối không thể để mất manh mối duy nhất liên quan đến bí mật của gia tộc. Thay vì ngự khí lao tới tranh cướp trực diện, hắn vung tay ném thanh Huyền Thiết Linh Phiến cắm phập xuống khe nứt địa mạch ngay cạnh ngọc giản. Đây chính là một đòn nhử mồi.
Linh lực hệ mộc điên cuồng rót vào phiến đá, cưỡng ép kích hoạt tàn dư của mộc trận phong ấn vừa bị phá hủy lúc trước. Một rào chắn rễ cây ảo ảnh mọc lên đan chéo nhau, tạo thành lồng giam úp sấp bao phủ lấy vật chứng. Sợi roi sương mù không kịp thu thế, va chạm kịch liệt với rào chắn rễ cây, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Trận văn mộc hệ vốn đã tàn tạ nay bị âm khí ăn mòn, chỉ trụ được đúng nửa nhịp thở liền nổ tung. Thanh Huyền Thiết Linh Phiến nứt làm đôi, linh tính bên trong bị tà khí xóa sạch hoàn toàn, rớt xuống thành một mảnh sắt vụn.
Thế nhưng, sự hy sinh của món pháp khí phòng ngự cấp thấp đã tạo ra khoảng trống chiến thuật. Lợi dụng khoảnh khắc roi sương mù bị khựng lại do chấn động phá trận, Lâm Mặc đạp mạnh lên vách đá. Hắn mượn lực phản chấn phóng mình lướt sát mặt đất như một bóng ma. Bàn tay trái bọc trong lớp hỏa linh lực mỏng manh thò vào khe hở, tóm gọn lấy mảnh ngọc giản nhuốm máu đen ngay trước khi sợi roi kịp quấn tới.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm vào vật phẩm, tà khí từ vết máu trên ngọc giản bùng lên cắn trả dữ dội. Hỏa linh lực hộ thể bị xuyên thủng dễ dàng như giấy mỏng. Ba ngón tay trái của Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu tím tái. Lớp da nhăn nheo lại, phần móng tay bong tróc rỉ ra những giọt dịch vàng nhạt đục ngầu mang theo mùi hôi thối. Đau đớn thấu tủy truyền đến, nhưng hắn không dám phát ra nửa tiếng kêu, lập tức đạp đất lùi gấp về phía sau, điên cuồng vạch ra khoảng cách an toàn với cỗ quan tài.
Đứng tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, Lâm Mặc thở dốc, vội vàng điểm chỉ phong bế ba huyệt đạo thái âm trên cánh tay trái để ngăn cản phần thịt hoại tử tiếp tục lan rộng. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc giản trong tay. Lớp máu đen đã bị hỏa linh lực thiêu đốt đi một phần, để lộ ra vài dòng chữ nhỏ li ti khắc sâu bằng linh thức.
Linh mạch ô uế, Tử Trúc tuyệt tự, vạn vọng chớ tin.
Mười hai chữ đứt đoạn mang theo sự tuyệt vọng tột cùng của người để lại. Nét khắc linh thức này vô cùng quen thuộc, mang đậm khí tức công pháp Mộc Linh Quyết đặc trưng của Lâm gia. Đây chính là thủ bút của vị Trưởng lão Dược Viên đời trước, người đáng lý đã tọa hóa vì tẩu hỏa nhập ma cách đây mười năm. Lâm Mặc nắm chặt ngọc giản, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn còn chưa kịp sắp xếp lại những manh mối hỗn loạn này, nắp quan tài đồng thau ở giữa hố sâu lại tiếp tục trượt dài thêm một tấc, để lộ ra một bàn tay khô quắt đeo chiếc nhẫn ngọc bích bảo vật của mạch chủ luyện khí đường.
quất mạnh xuống lồng giam ảo ảnh vừa thành hình. Âm thanh vỡ vụn vang lên khô khốc giữa đáy vực tăm tối. Rào chắn mộc trận chỉ cản được luồng hàn khí chưa tới nửa nhịp thở liền triệt để nổ tung thành vô số điểm sáng xanh yếu ớt. Dưới dư chấn tàn bạo của âm khí, Huyền Thiết Linh Phiến cắm trên mặt đất kêu lên một tiếng bi minh rồi gãy gập làm nhiều mảnh. Pháp khí phòng thân duy nhất của Lâm Mặc triệt để mất đi linh tính, biến thành đống sắt vụn vô giá trị lẫn vào đất đá.
Thực thể trong quan tài phát ra một tiếng hừ lạnh đắc ý, đinh ninh vật chứng đã bị nghiền nát thành bột mịn. Thế nhưng, mục đích thực sự của Lâm Mặc vốn không phải là dựng trận phòng ngự. Hắn mượn lực đẩy từ vụ nổ mộc trận, kết hợp cùng một tấm Dẫn Lực Phù đã âm thầm dán sẵn dưới lòng bàn tay trái từ trước. Nửa mảnh ngọc giản nhuốm máu mượn sóng xung kích hất văng lên không trung, vẽ ra một đường cong hiểm hóc, chuẩn xác rơi thẳng về phía vạt áo của hắn.
Kẻ giấu mặt bên trong cỗ quan tài đồng thau lập tức nhận ra bản thân vừa bị một tên tu sĩ Luyện Khí dắt mũi. Khí tức tĩnh mịch đột ngột thay đổi, không còn vung vẩy roi sương mù hao phí thời gian. Nắp quan tài ma sát vào thành đá trượt thêm một tấc, trực tiếp mở ra một lực hút vòng xoáy cường đại từ trung tâm cấm địa. Toàn bộ sương mù chướng khí và mảnh vỡ trận bàn xung quanh đều bị hút ngược trở lại, cưỡng ép kéo theo cả cơ thể đang mất đà của Lâm Mặc.
Lực kéo âm hàn gặm nhấm lớp linh lực hộ thể, bòn rút sinh cơ một cách điên cuồng. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng vùng da trên cánh tay phải đang nhanh chóng nhăn nheo lại, héo úa như vỏ cây khô gãy. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép lưu lại không gian này chính là thọ nguyên và huyết nhục đang bị âm khí đồng hóa tàn bạo. Bất chấp cánh tay tê dại đến mất cảm giác, hắn cắn răng truyền một tia thần thức mỏng manh vào nửa mảnh ngọc giản vừa cướp được.
Một đoạn âm thanh đứt đoạn vang lên trong thức hải, mang theo sự tuyệt vọng tột cùng của gia chủ đời trước Lâm gia.
"Mặc nhi... mạch ngầm Tử Trúc... không phải linh nhãn... là khóa trận. Quan tài thau... tuyệt đối đừng..."
Lời trăng trối chưa trọn vẹn nhưng đủ để Lâm Mặc bừng tỉnh giữa cơn nguy kịch. Hắn phóng tầm mắt nhìn quanh đáy vực đang bị vòng xoáy âm khí tàn phá không thương tiếc. Tại vị trí rễ cây Tử Trúc ngàn năm vừa bị đứt đoạn lúc trước, có một vũng bùn lầy đang sủi bọt tăm tối, hoàn toàn miễn nhiễm với lực hút kinh hoàng của cỗ quan tài. Dòng chảy linh khí tại đó hoàn toàn trái ngược với quy luật tự nhiên, chính là mắt xích của khóa trận mà ngọc giản nhắc tới.
Không chút do dự, Lâm Mặc vỗ mạnh vào ngực áo, ép ra một giọt Tử Trúc Linh Dịch quý giá vốn định dùng để đột phá Trúc Cơ. Hắn không nuốt vào bụng mà bôi thẳng lên bề mặt nửa mảnh ngọc giản gia truyền. Khí tức thuần dương của linh dịch mộc hệ vừa tiếp xúc với máu đen trên ngọc giản liền bùng lên một ngọn lửa thanh tĩnh. Ngọn lửa này nhanh chóng hóa thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh, tạm thời cắt đứt sự phong tỏa thần thức của vòng xoáy âm khí.
Mượn khoảng trống ngắn ngủi đó, Lâm Mặc xoay người, đạp mạnh mũi chân lên một tảng đá đang bị hút bay về phía quan tài. Hắn mượn thế phản lực, lao vút về phía vũng bùn lầy sủi bọt dưới gốc rễ Tử Trúc. Hành động mượn lực đả lực này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của thực thể tà ác. Cỗ quan tài đồng thau dường như cảm nhận được ý đồ phá trận của kẻ ngoại lai, liền phát ra một tiếng rít gào chói tai làm rung chuyển cả không gian hắc ám.
Toàn bộ chướng khí màu tím sậm dưới đáy vực đình trệ trong tích tắc rồi ngưng tụ thành một thanh cự kiếm khổng lồ mang theo khí tức hủy diệt. Thanh kiếm sương mù xé rách tầng không gian tĩnh lặng, mang theo uy áp vặn vẹo cả ánh sáng, chém thẳng về phía bóng lưng của Lâm Mặc. Không gian xung quanh vũng bùn lầy lập tức bị phong tỏa, biến đường lui duy nhất của hắn trở thành một tử cục không thể né tránh.
Sợi roi sương mù quật mạnh vào lồng giam rễ cây ảo ảnh với lực lượng xé rách không gian. Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên, thanh Huyền Thiết Linh Phiến làm mắt trận lập tức xuất hiện vô số vết rạn nứt sâu hoắm. Tuy nhiên, luồng âm khí tà ác không thể đánh tan rào chắn ngay lập tức mà bị mộc linh lực dẻo dai từ địa mạch cuốn lấy. Hai luồng sức mạnh nghịch khắc tạo thành một thế giằng co ngắn ngủi, làm không gian xung quanh vặn vẹo.
Đây chính là thời cơ ngàn năm có một mà Lâm Mặc đã dùng mạng sống để đánh cược. Hắn căn bản không định dùng một kiện pháp khí cấp thấp đã tàn tạ để ngăn cản thực thể thần bí kia, mà chỉ mượn nó làm mồi nhử thu hút toàn bộ sát ý. Thần thức khẽ động, hắn dứt khoát cắt đứt liên hệ bản mệnh với Linh Phiến. Đồng thời, tay trái vung lên bắn ra một sợi tơ nhện ngọc bám chặt lấy nửa mảnh ngọc giản đang nằm dưới đất. Lực kéo bùng nổ, vật chứng đẫm máu đen nháy mắt bay vút về phía vạt áo hắn.
Bên trong quan tài đồng thau, một tiếng hừ lạnh cất lên mang theo sự phẫn nộ thực sự. Thực thể ẩn nấp bên trong lập tức nhận ra mình vừa bị một tên tu sĩ Luyện Khí dùng chướng nhãn pháp qua mặt. Sợi roi sương mù đang công kích trận bàn liền biến đổi chiến thuật. Nó nháy mắt tan rã rồi ngưng tụ lại thành một vòng xoáy âm khí khổng lồ bao trùm cả đáy vực. Lực hút kinh hoàng bùng phát, khóa chặt toàn bộ không gian, càn quét mọi phương hướng nhằm bóp nát con mồi trước khi hắn kịp tẩu thoát.
Thân ảnh Lâm Mặc chấn động mãnh liệt, hai chân lơ lửng khỏi mặt đất do luồng xoáy cưỡng ép lôi kéo lên cao. Bàn tay phải vừa đưa ra cầm cự luồng dư ba liền bị âm khí tà ác xâm nhập trực diện. Da thịt trên cánh tay nháy mắt xám ngoét rồi héo úa như vỏ cây khô, lộ ra những đường gân đen kịt. Sinh cơ trong cơ thể hắn đang bị vòng xoáy bòn rút với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nếu tiếp tục ngạnh kháng bằng linh lực bèo bọt, không quá ba nhịp thở, hắn sẽ biến thành một cái xác khô bị cỗ quan tài kia nuốt chửng hoàn toàn.
Giữa ranh giới sinh tử, ánh mắt Lâm Mặc lướt qua vài dòng chữ mờ ảo vừa hiển hiện trên ngọc giản. Hắn lập tức hiểu ra vũng bùn sủi bọt phía dưới hố sâu không phải là linh nhãn bạo loạn như dự đoán ban đầu. Chỗ đó chính là mắt xích khóa trận của toàn bộ mạch ngầm Tử Trúc, là nơi duy nhất âm khí của quan tài không thể hoàn toàn đồng hóa. Không còn đường lùi, hắn đưa ra một quyết định điên rồ mang tính tuyệt sát. Thay vì thiêu đốt linh lực để vùng vẫy thoát khỏi vòng xoáy, hắn buông lỏng toàn bộ pháp lực phòng ngự.
Lâm Mặc mượn chính lực hút xoay vòng của kẻ thù để tạo đà gia tốc, cả thân thể lao vút xuống dưới như một vẫn thạch rớt khỏi quỹ đạo. Để đổi lấy một khoảnh khắc thoát khỏi sự tập trung thần thức của thực thể kia, hắn cắn răng thiêu đốt trực tiếp năm năm thọ nguyên. Một vạt tóc đen bên thái dương lập tức chuyển sang màu sương tuyết trắng toát. Năng lượng sinh mệnh vừa bùng phát được dồn toàn bộ vào cánh tay phải đang héo úa, cưỡng ép kết ra một đạo pháp ấn phức tạp.
Hắn ném nốt tấm Thủy Tráo Phù cuối cùng vào trung tâm luồng xoáy âm khí đang đuổi sát phía sau. Phù lục mang theo thuộc tính thủy chạm vào khí lạnh tột độ liền ngưng kết thành một tảng băng khổng lồ, mượn địa thế hẹp của vực sâu lấp kín tầm nhìn. Đổi lại đòn cản bước này, thị giác và thính giác của Lâm Mặc tạm thời rơi vào hắc ám do tiêu hao thần hồn quá mức giới hạn. Dù vậy, kế hoạch mượn lực đả lực của hắn đã thành công rực rỡ.
Thân thể hắn xuyên thủng lớp sương mù chướng khí dày đặc, mang theo nửa mảnh ngọc giản lao thẳng vào vũng bùn sủi bọt dưới đáy vực. Vừa chạm vào bề mặt bùn lầy, một cỗ lực lượng không gian vặn vẹo của cấm trận cổ xưa lập tức bao trùm lấy hắn. Lớp bùn nhão nhoét không hề nóng rực như dung nham mà lạnh lẽo tựa vạn năm huyền băng, nháy mắt kéo tụt hắn xuống tận cùng sâu thẳm. Phía trên đỉnh đầu, tiếng gầm thét phẫn nộ của thực thể trong quan tài vang vọng đánh nát tảng băng cản đường, nhưng rốt cuộc đã để tuột mất con mồi.
Sợi roi hắc ám quất mạnh vào lồng rễ cây ảo ảnh. Những tiếng xèo xèo rợn người vang lên liên tục như nước sôi dội vào tuyết lạnh. Mộc linh lực vừa tiếp xúc với hàn khí liền bị ăn mòn rữa nát với tốc độ kinh hoàng. Từng nhánh rễ giả tạo nhanh chóng kết băng, chuyển sang màu đen kịt rồi vỡ vụn thành hàng ngàn hạt bụi băng li ti. Lâm Mặc cắn răng, điên cuồng rót thêm chân nguyên vào trận bàn ảo ảnh giấu trong tay áo, cố gắng duy trì lớp ngụy trang.
Nhưng thực thể bên trong quan tài đồng thau chỉ mất đúng nửa nhịp thở để nhìn thấu cấu trúc rỗng tuếch này. Kẻ giấu mặt lập tức thay đổi đấu pháp, không thèm giằng co với một môn pháp thuật cấp thấp. Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên, nắp quan tài trượt rộng thêm hai tấc. Sợi roi sương mù đang quất tới bỗng nhiên đình trệ, sau đó phân tách thành hàng trăm luồng tà khí nhỏ bé hơn, bắn tỏa ra xung quanh.
Hàng trăm luồng tà khí ấy cuốn lấy nhau, hóa thành một vòng xoáy âm ty khổng lồ bao trùm toàn bộ không gian phía trên hố sụt. Nhiệt độ giảm sút đột ngột khiến vách đá xung quanh nứt nẻ, kết tủa thành những tầng sương muối độc hại. Đối thủ muốn dùng uy áp tuyệt đối phong tỏa mọi góc độ trốn chạy, ép tên tu sĩ Luyện Khí mạt hạng phải tiêu hao cạn kiệt pháp lực mà chết cóng dưới đáy vực.
Đứng trước vòng xoáy tử vong đang không ngừng siết chặt, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia điên cuồng hiếm thấy. Thay vì dốc túi lấy pháp khí phòng ngự hay thi triển bùa chú cản hậu, hắn đưa ra một quyết định trái ngược hoàn toàn với bản năng sinh tồn. Hắn chủ động dập tắt luồng linh lực đang vận chuyển dọc theo mười hai đường kinh mạch, buông bỏ tầng phòng ngự chân nguyên cuối cùng.
Mất đi sức cản của pháp lực, trọng lượng cơ thể kết hợp với lực hút cực mạnh từ vòng xoáy âm ty kéo thân ảnh hắn lao thẳng xuống đáy vực như một tảng đá đứt dây. Mục tiêu thực sự của hắn không phải là ngọc giản, mà là vũng bùn lầy lội đen ngòm nằm ngay dưới vị trí vật chứng. Bằng sự nhạy bén của một kẻ quanh năm chăm sóc linh dược, thần thức của hắn đã phát hiện ra bí mật che giấu.
Vũng bùn thoạt nhìn bẩn thỉu kia lại tỏa ra một loại dao động linh khí cực kỳ vi diệu. Đó chính là mắt xích khóa trận của mạch ngầm Tử Trúc, một điểm mù hoàn hảo mang thuộc tính chí dương chí mộc. Nơi đó là thánh địa duy nhất trong hang động mà tà khí ngàn năm không thể đồng hóa hay xâm thực.
Ngay khoảnh khắc thân thể lướt qua tàn tích của lồng rễ đang sụp đổ, Lâm Mặc dồn toàn bộ sức lực phàm tục vào cánh tay trái, hung hăng vớt lấy nửa mảnh ngọc giản nhuốm máu. Tốc độ vồ lấy vật chứng đã đạt đến cực hạn cơ thể, nhưng hàn khí từ vòng xoáy vẫn kịp thời ập tới vây hãm. Không có linh quang hộ thể, cái giá phải trả cho hành động đoạt bảo hiện hữu vô cùng thảm khốc.
Một luồng sương đen mỏng như cánh ve xẹt qua cánh tay phải đang giơ lên giữ thăng bằng của hắn. Không có máu tươi phun trào, cũng không có đan điền vỡ nát. Thay vào đó, tà khí trực tiếp băm nát linh căn hệ mộc bám sâu trong tủy xương cánh tay. Toàn bộ phần tay phải từ cùi chỏ trở xuống nháy mắt hóa thành một đoạn gỗ mục xám ngoét, rụng lả tả những mảnh da khô khốc.
Cảm giác mộc tủy bị tước đoạt thô bạo đau đớn đến mức khiến ngũ quan Lâm Mặc vặn vẹo dữ dội. Hắn vĩnh viễn mất đi khả năng thi triển ấn quyết mộc pháp bằng tay phải. Chưa dừng lại ở đó, sinh cơ trong cơ thể bị rút đi một mảng lớn, tuổi thọ thầm lặng bốc hơi mất mười năm chỉ trong một cái chớp mắt, khiến một mảng tóc mai của hắn tức khắc bạc trắng.
"Bịch" một tiếng nặng nề, cả người Lâm Mặc cắm phập xuống vũng bùn lầy ngay trước khi vòng xoáy hắc ám kịp nghiền nát phần thân trên. Bùn đất văng tung tóe không hề mang theo mùi xú uế của tử khí, mà lại ngập tràn hơi thở thanh mộc nguyên thủy. Vừa chạm vào trận nhãn, một giọt Tử Trúc Linh Dịch giấu sâu trong ngọc bội bên hông tự động sinh ra cộng hưởng mãnh liệt.
Toàn bộ vũng bùn lập tức bừng sáng rực rỡ, xua tan bóng tối u ám. Từng đường vân trận pháp cổ xưa màu xanh lục từ dưới lớp bùn sâu phá đất trồi lên. Chúng đan xen vùn vụt vào nhau, ngưng kết thành một lá chắn địa mạch khổng lồ mang hình dáng một chiếc lá trúc, trực tiếp cắt đứt luồng hàn khí đang định ăn mòn nốt bả vai hắn.
Vòng xoáy tà ác đâm sầm vào lá chắn địa mạch, tạo ra một chấn động kinh hoàng làm rạn nứt toàn bộ cấu trúc của không gian ngầm. Lực phản chấn từ trận pháp hộ tộc dội ngược lại cực mạnh, ép nắp quan tài đồng thau trượt hẳn ra sau, để lộ một nửa không gian đặc quánh sương mù. Từ trong vùng tối sền sệt ấy, một bàn tay quấn đầy băng vải tẩm máu nhơ nhớp đột ngột vươn ra.
Bàn tay khô khốc không thèm oanh kích lá chắn để bắt lấy con mồi, mà lạnh lùng búng ra một chiếc răng nanh dơi xám xịt dính đầy phù văn nguyền rủa. Chiếc răng nanh tà dị xé gió lao đi, chuẩn xác ghim thẳng vào một khe nứt nhỏ trên trận bàn địa mạch vừa khởi động. Trận pháp truyền tống lập tức vặn vẹo điên cuồng, phát ra những tiếng nổ lép bép.
Ánh sáng không gian màu xanh lục tinh khiết nhanh chóng bị nhuộm thành một màu đỏ máu tà ác, cuộn xiết lấy thân thể tàn tạ của Lâm Mặc. Thế nhưng, ngay trước khi tầm nhìn hoàn toàn bị trận pháp bạo loạn nuốt chửng, hắn cảm nhận được nửa mảnh ngọc giản trong tay trái mình bỗng nhiên nứt toác.
Lớp ngọc bích vỡ vụn rớt xuống đất. Từ trong lõi ngọc giản rơi ra một chiếc chìa khóa bằng đồng rỉ sét. Vật phẩm này mang theo hơi thở tĩnh mịch, cổ xưa giống hệt với cỗ quan tài ma quái trên cao. Nó không rơi xuống bùn mà hóa thành một luồng hắc quang, lạnh lẽo ghim sâu vào lòng bàn tay trái của hắn rồi biến mất không dấu vết.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.