Chương 103: Vật Giấu Trong Trận
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,924 từ
4 lượt đọc
nhắm vào Lâm Mặc. Chiếc đầu xích mang hình thù đầu lâu quỷ dị vọt thẳng lên trần thạch thất, cắm phập vào tảng đá trung tâm mang phù văn Tụ Linh. Nơi đó chính là điểm hội tụ của ba mươi sáu rễ phụ Tử Trúc Lĩnh đang không ngừng bơm sinh khí xuống duy trì trận pháp.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, kéo theo mảng lớn trận văn phòng ngự vỡ vụn thành từng mảnh linh quang xám xịt. Tử khí từ sợi xích lan tràn như nọc độc, cấp tốc ăn mòn mạng lưới rễ cây trên đỉnh đầu, biến những chồi non thành lớp tro tàn lả tả rơi xuống.
Lâm Mặc lập tức thu hồi thần thức đang tỏa ra, ép sát thân thể vào góc khuất của đài sen để tránh dư chấn. Hắn tuyệt đối không dùng linh lực ngưng tụ linh tráo bảo hộ. Tử khí từ Trấn Ma Uyên mang đặc tính cắn nuốt sinh cơ, càng dùng mộc linh lực chống đỡ thì tốc độ bị đồng hóa diễn ra càng nhanh.
Thay vào đó, hắn cắn răng rút từ túi trữ vật ra một lá Kim Cương Phù bậc hai hạ phẩm, trực tiếp dán lên ngực áo. Tầng ánh sáng vàng nhạt mang rực rỡ kim thuộc tính vừa lóe lên đã bị tử khí xung quanh ép cho kêu xèo xèo, mỏng đi trông thấy chỉ sau vài nhịp thở.
Dường như cảm nhận được mộc linh khí dồi dào trên trần hang đã bị cắt đứt, sinh vật dưới đáy vực gầm lên một tiếng tức tưởi. Sợi xích đen ngòm đang găm trên trần đá đột ngột chuyển hướng. Nó không thu về mà vặn xoắn lại như một con mãng xà khổng lồ, quét ngang qua không gian chật hẹp.
Lực đạo kinh người đập gãy vụn hai cây cột đá chống đỡ bệ thờ, ép Lâm Mặc phải rời khỏi nơi ẩn nấp. Hai chân hắn đạp mạnh xuống nền thanh thạch, mượn lực lộn vòng sang bên trái. Sợi xích xẹt qua vị trí hắn vừa đứng, cày xới mặt đá thành một rãnh sâu hoắm, tàn phá luôn cả một góc đồ án bát quái.
Nó không dùng thần thức để nhìn, mà dò tìm bằng dao động sinh cơ.
Ý nghĩ vừa định hình, Lâm Mặc liền vung tay ném ra ba viên Tinh Thiết Châu về ba hướng khác nhau. Mỗi viên châu đều được hắn cẩn thận khắc sẵn một tia hỏa linh lực mỏng manh. Khi chạm mặt đất, chúng liền nổ tung tạo ra ba luồng sóng nhiệt giả tạo, mô phỏng hoàn hảo nhiệt lượng cơ thể của tu sĩ Luyện Khí kỳ.
Quả nhiên, đầu xích khựng lại giữa không trung, phân vân trong nửa nhịp thở. Nhưng thực thể dưới vực sâu không hề ngu ngốc để bị lừa lâu. Lớp bùa chú rỉ máu trên thân xích đột nhiên rực sáng, phóng ra vô số sợi tơ máu nhỏ li ti đan thành một tấm lưới khổng lồ càn quét toàn bộ thạch thất.
Trận pháp ảo ảnh mà ba viên châu tạo ra lập tức tan biến khi chạm phải tơ máu. Chút hỏa linh lực mỏng manh bị dập tắt chỉ trong chớp mắt. Lâm Mặc nhíu mày, biết thuật tàng hình hay đánh lạc hướng bằng linh khí lúc này đều vô dụng trước một đòn dò xét bao trùm không gian.
Hắn không lùi nữa mà chủ động tiến lên một bước, tay trái nắm chặt thanh Thanh Trúc Kiếm đã sứt mẻ. Lưỡi kiếm không chém vào sợi xích đang lao tới, mà cắm ngập xuống chính rãnh nứt đang trào ra tử khí xám tro trên đài sen. Nơi đây chính là mắt trận nối thẳng xuống cội nguồn Trấn Ma Uyên.
Mượn trận diệt tà, mộc hỏa tương sinh.
Lâm Mặc gầm khẽ, rót toàn bộ ba thành linh lực hệ Hỏa hiếm hoi còn sót lại trong cơ thể vào chuôi kiếm. Thanh Trúc Kiếm vốn là pháp khí hệ Mộc, nay bị cưỡng ép dung nạp Hỏa linh lực liền phát ra tiếng rên rỉ chói tai. Thân kiếm bốc cháy phừng phừng, hóa thành một ngọn đuốc rực rỡ cắm thẳng vào tâm điểm của mạch tử khí.
Ngọn lửa mượn nhờ đặc tính dễ cháy của mộc linh khí tàn dư, men theo dòng chất lỏng xám tro bùng lên, cháy ngược thẳng xuống vực sâu. Một tiếng thét chói tai đầy đau đớn từ dưới đáy Trấn Ma Uyên vọng lên, kéo theo sợi xích đen điên cuồng rút về để tự bảo vệ bản thể.
Nhưng cái giá mà Lâm Mặc phải trả hoàn toàn tương xứng với đòn đánh cược. Thanh Trúc Kiếm, pháp khí bản mệnh cấp thấp theo hắn mười năm, do không chịu nổi sự xung đột thuộc tính đã triệt để vỡ nát thành mùn cưa. Lực phản chấn từ việc hủy binh khí khiến tay trái hắn tê rần. Từng thớ cơ từ cổ tay đến khuỷu tay co rút kịch liệt, da thịt khô nứt bong tróc như vỏ cây già do bị hỏa độc tự thân cắn trả, khiến hắn hoàn toàn mất đi khả năng cầm nắm pháp quyết.
Sợi xích đã rút đi, không gian trong thạch thất tạm thời chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của Lâm Mặc. Thế nhưng, thứ mà đầu xích vô tình để lại trên nền đá lại khiến cục diện rẽ sang một hướng tăm tối hơn.
Tại nơi đầu xích vừa cày xới ban nãy, một mảnh kim loại hình bán nguyệt đã rơi ra từ lớp bùa chú rỉ máu. Mảnh kim loại tỏa ra vầng sáng màu đỏ sậm, kiên cường chống lại sự ăn mòn của tử khí xung quanh. Trên bề mặt nó khắc rõ đồ đằng Hỏa Nha, gia huy đặc trưng của Tôn gia, kẻ thù truyền kiếp của Lâm gia tại vùng Nam Cương.
Sự xuất hiện của vật chứng này đập tan mọi giả thuyết trước đó. Tôn gia không chỉ chèn ép Lâm gia ngoài phường thị, mà chúng đã thọc sâu vào cấm địa, trực tiếp nhúng tay vào việc phá hoại linh mạch từ hàng chục năm trước. Khối Hỏa Nha Lệnh này chính là thứ mỏ neo giúp sinh vật dưới Trấn Ma Uyên định vị được đài sen để vươn xích lên công kích.
ân xích bỗng nhiên sáng rực lên, tỏa ra một luồng hắc khí tanh tưởi dập tắt ngay lập tức ba đốm lửa nhỏ nhoi. Sinh vật dưới đáy Trấn Ma Uyên đã nhận ra mình bị lừa. Tiếng gầm rống từ vực sâu chuyển thành một tràng cười lanh lảnh ma quái. Sợi xích khổng lồ không quật lung tung nữa mà đột ngột rung lên bần bật, phân tách lớp tà khí bên ngoài thành hàng chục sợi tơ máu vươn dài. Những sợi tơ này đan chéo vào nhau giữa không trung, tạo thành một tấm lưới đỏ ngòm mang theo hàn ý thấu xương, từ từ siết chặt toàn bộ không gian thạch thất.
Lâm Mặc lùi lại đến khi lưng chạm vào vách đá lạnh ngắt. Hắn hiểu rõ tơ máu này chuyên khắc chế ngũ hành linh khí, nếu dùng pháp thuật thông thường đánh vào chỉ như ném bùn nhão vào biển lớn. Ánh mắt hắn lóe lên một tia quyết đoán, bàn tay trái nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật. Một tấm mộc thuẫn màu xanh sẫm lớn bằng nửa người bay ra, trên mặt khắc hình ba lá trúc xếp chồng lên nhau. Đây là Thanh Mộc Thuẫn, pháp khí phòng ngự bậc hai trung phẩm do chính tay đại trưởng lão luyện chế cho hắn trước lúc lâm chung.
Đáng tiếc linh khí hệ mộc lại là thức ăn ngon nhất cho tử khí.
Lâm Mặc không truyền linh lực vào khiên để tạo màng bảo vệ như cách thức thông thường. Hắn cắn mạnh vào mặt trong má lấy sự tỉnh táo, tay phải kẹp lấy ba tấm Liệt Hỏa Phù bậc một đỉnh phong, dán chặt lên mặt sau của Thanh Mộc Thuẫn. Cổ tay hắn vung mạnh, ném thẳng tấm mộc thuẫn mang theo dao động sinh cơ dồi dào lao vút về phía sợi xích chính đang lơ lửng giữa phòng. Sinh vật dưới vực sâu lập tức bị cỗ mộc linh khí tinh thuần thu hút. Toàn bộ lưới tơ máu khựng lại, rồi như bầy đỉa đói đánh hơi thấy mùi máu, chúng quay ngoắt lại bủa vây lấy tấm khiên, điên cuồng cắn nuốt lớp linh quang xanh biếc.
Ngay khoảnh khắc tơ máu quấn chặt lấy Thanh Mộc Thuẫn, Lâm Mặc quát khẽ một tiếng.
Bạo cho ta!
Thần thức của hắn kết nối với ba tấm Liệt Hỏa Phù đồng loạt kích nổ. Mộc sinh Hỏa, lượng linh khí khổng lồ từ tấm khiên pháp khí lập tức trở thành củi khô thượng hạng, đẩy uy lực của ngọn lửa lên gấp mười lần. Một ngọn lửa màu cam rực rỡ mang theo dương khí cuồn cuộn bùng lên giữa thạch thất, thiêu đốt lớp tơ máu phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Tà khí âm hàn bị dương hỏa khắc chế thảm liệt, bốc hơi thành từng đám khói trắng đục che khuất tầm nhìn.
Sự phản kích bất ngờ khiến thực thể dưới Trấn Ma Uyên phẫn nộ tột độ. Nó nhận ra kẻ tu sĩ nhỏ bé này dám dùng chính pháp khí bổn mạng làm mồi nhử để phá vỡ thế phong tỏa. Không chần chừ thêm một nhịp nào, đầu xích đen ngòm dứt khoát tự bẻ gãy đoạn kim loại đang bốc cháy, vứt bỏ hoàn toàn phần tơ máu bị nhiễm hỏa khí. Cùng lúc đó, phần thân xích còn lại rung lên một tần số cực kỳ quỷ dị. Một làn sóng âm vô hình mang theo oán khí ngút trời từ đáy vực xoáy thẳng lên, từ bỏ công kích vật lý để đánh úp trực diện vào linh hồn.
Lâm Mặc không kịp thi triển pháp quyết phong bế thính giác. Sóng âm tà ác xuyên qua màng nhĩ, nện thẳng một đòn búa tạ vào thức hải của hắn. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim tẩm độc đồng loạt đâm sâu vào đại não, cắn xé từng luồng suy nghĩ. Để bảo toàn thần hồn không bị oán khí đồng hóa thành phế nhân ngây dại, Lâm Mặc buộc phải đưa ra một cái giá vô cùng tàn nhẫn. Hắn vận chuyển tĩnh tâm quyết, nghiến răng chủ động chặt đứt một phần ba thần thức đang phóng ra ngoài thăm dò của chính mình.
Sự xé rách thần thức mang đến hệ lụy thảm khốc ngay tức khắc. Mắt trái của Lâm Mặc đột ngột tối sầm lại, thị lực hoàn toàn biến mất, thế giới trong tầm nhìn chỉ còn lại một mảng xám xịt mờ ảo. Nhãn cầu trái rủ xuống vô hồn, nhưng hắn không rên rỉ nửa lời. Việc tự đoạn thần thức giúp hắn chặt đứt sợi dây liên kết với đòn tấn công âm ba, đồng thời tranh thủ được một nhịp thở quý giá khi ngọn lửa dương khí vẫn còn đang cháy rực giữa không trung.
Nhờ ánh lửa cam rực rỡ hắt xuống miệng khe nứt sâu thẳm, con mắt phải còn lại của Lâm Mặc cuối cùng cũng nhìn thấu được chân tướng bên dưới Trấn Ma Uyên. Đồng tử hắn co rút lại cực độ trước cảnh tượng không tưởng. Sợi xích đen ngòm không hề được nối liền với một con yêu thú hoang cổ nào cả. Dưới đáy vực sâu là một bàn cờ trận pháp bằng đồng thau khổng lồ đang trôi nổi lơ lửng giữa biển tử khí. Và thứ đang thao túng sợi xích, không ngừng hấp thụ sinh cơ của Tử Trúc Lĩnh bao năm qua, lại là một cái xác khô mặc đạo bào tàn tạ của Thanh Vân Tông, bị hàng ngàn rễ trúc đâm xuyên qua lồng ngực, ghim chặt vào vị trí mắt trận trung tâm.
ân xích bỗng nhiên sáng rực lên. Một luồng sóng âm xám xịt mang theo oán khí ngút trời quét ngang không gian thạch thất. Áp lực vô hình này nặng nề tựa như một ngọn núi nhỏ đè xuống, khiến tầng không khí xung quanh lập tức vặn vẹo. Ba viên Tinh Thiết Châu bị sóng âm xẹt qua liền vỡ vụn thành bột mịn trước khi kịp chạm đất. Sinh vật dưới đáy Trấn Ma Uyên đã nhận ra trò lừa gạt tẻ nhạt này. Nó lập tức từ bỏ việc dò tìm bằng nhiệt lượng, chuyển sang kích hoạt trận pháp khóa chặt khí tức mộc linh căn thuần túy đang tỏa ra từ cơ thể Lâm Mặc. Đầu xích rít gào trong không khí, vẽ ra một đường vòng cung đen ngòm, lấy tốc độ xé gió đâm thẳng về phía ngực trái của hắn.
Lâm Mặc cắn chặt bắp trong môi đến rỉ máu để mượn cơn đau duy trì sự tỉnh táo trước áp lực thần thức đang bủa vây. Hắn không lùi lại mà đột ngột vung tay phải, búng ra một giọt Tử Trúc Linh Dịch pha loãng về góc phải căn phòng. Hành động này thoạt nhìn giống như một nỗ lực tuyệt vọng nhằm đánh lạc hướng kẻ thù lần thứ hai bằng mộc linh khí tinh thuần. Đầu xích hình đầu lâu khẽ khựng lại một phần mười nhịp thở, nhưng sự phẫn nộ đã lấn át bản năng tham lam. Nó dứt khoát bỏ qua giọt linh dịch, tăng tốc độ xuyên thủng màn khói, quyết tâm đóng đinh gã tu sĩ Luyện Khí xảo quyệt này xuống mặt đá thanh thạch.
Mọi tính toán đều nằm gọn trong dự liệu của vị trưởng lão Dược Viên. Hắn vốn không mong một giọt linh dịch rẻ tiền có thể dụ dỗ được ác vật ngàn năm, mà chỉ cần đối phương giữ nguyên quỹ đạo tấn công trực diện. Ngay khi đầu xích lao qua mép của đồ án bát quái đã vỡ nát, Lâm Mặc đập mạnh lòng bàn tay trái xuống nền đất. Một lá Thổ Lao Phù bậc hai thượng phẩm vốn được hắn âm thầm giấu dưới lớp gạch vụn từ trước lập tức bốc cháy. Bất ngờ thay, mục tiêu phong tỏa của phù lục không phải là sợi xích, mà là lỗ hổng nơi chiếc đinh Thiên Xu vừa bị rút ra.
Bốn bức tường đất nén chặt mọc lên từ hư không, đâm sầm vào khe nứt đang phun trào tử khí. Sự can thiệp thô bạo này ép dòng chảy của đoạn mộc linh mạch dưới lòng đất phải đổi hướng đột ngột. Linh khí bị dồn nén đến cực hạn va chạm với lớp hỏa phù văn tàn dư của bệ thờ, lập tức tạo ra một vụ nổ địa mạch quy mô nhỏ. Một cột lửa xen lẫn bùn lầy nực mùi lưu huỳnh phun trào thẳng đứng, đánh bật thân xích đen ngòm văng ngược lên trần hang. Tiếng va chạm chát chúa vang lên khi hàng loạt bùa chú rỉ máu trên xích sắt bị hỏa linh lực nguyên bản thiêu đốt xèo xèo.
Thế nhưng, việc cưỡng ép thay đổi dòng chảy linh mạch ngay dưới chân mình đòi hỏi một cái giá vô cùng tàn khốc. Dư chấn từ vụ nổ địa mạch bùng phát quá gần khiến tầng kim quang bảo hộ trên ngực Lâm Mặc vỡ nát hoàn toàn. Luồng tà hỏa xám xịt liếm trọn lấy phần thân dưới của hắn. Chiếc giày tơ tằm dệt bằng hỏa hoán bố bên chân trái lập tức hóa thành tro bụi. Lớp da thịt từ mắt cá đến tận đầu gối trái của Lâm Mặc không hề chảy máu, mà nhanh chóng khô quắt lại, xám ngoét và cứng đờ như một khúc gỗ mục.
Cảm giác tê dại lạnh buốt truyền dọc từ bắp chân lên tận đại não khiến hắn lảo đảo suýt ngã. Toàn bộ hệ thống kinh mạch vận chuyển linh lực ở chân trái đã bị tử khí xâm thực đến mức thạch hóa, vĩnh viễn mất đi khả năng lưu thông mộc linh khí. Từ nay về sau, tốc độ di chuyển và khả năng thi triển khinh thân thuật của hắn sẽ sụt giảm ít nhất ba thành. Đổi lại cái giá tàn khốc đó, sợi xích quỷ dị tạm thời bị ghim chặt trên trần thạch thất bởi áp lực liên tục của cột lửa địa mạch, tạo ra một khoảng trống sinh tử vô giá.
Trận nhãn vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn.
Lâm Mặc lẩm bẩm trong miệng, khó nhọc kéo lê cái chân trái cứng đờ lùi về sát vách đá để tránh sức nóng. Đôi mắt hắn dán chặt vào đài sen trung tâm đang bị ngọn lửa bùn lầy bao phủ.
Ngươi muốn dùng mộc linh mạch để phá phong ấn, ta liền tự tay phế bỏ đoạn linh mạch này.
Bên dưới Trấn Ma Uyên lập tức vọng lên một tiếng gầm rống chấn động tâm can, mang theo sự thống khổ và oán độc không thể che giấu. Cột lửa địa mạch dần suy yếu, nhưng nó đã thành công làm lộ ra một khoảng trống sâu hoắm bên dưới lớp lõi của bệ thờ. Tại đó, một mảnh ngọc giản màu đỏ như máu đang thoi thóp tỏa ra những nhịp đập yếu ớt, hoàn toàn đối lập với tử khí xung quanh. Sự xuất hiện của vật chứng mới này lập tức khiến đồng tử Lâm Mặc co rút lại, bởi hắn nhận rõ hoa văn gia huy của Tôn gia được khắc chìm trên bề mặt ngọc giản.
ân xích bỗng nhiên rực sáng, phóng ra hàng loạt sợi tơ máu đâm thủng ba luồng sóng nhiệt giả tạo. Ác vật lập tức nhận ra sự sai lệch trong dao động linh khí. Đầu xích mang hình thù quỷ dị không thèm bận tâm đến tàn dư của Tinh Thiết Châu nữa, mà trực tiếp chuyển hướng cắm phập xuống nền đá thanh thạch. Nó không tấn công Lâm Mặc, mà tàn nhẫn cắn nuốt thẳng vào mạch nước ngầm mang mộc linh khí đang chảy róc rách dưới chân hắn. Kẻ địch dưới vực sâu đã thay đổi chiến thuật, dùng cách triệt để nhất là rút cạn sinh cơ của toàn bộ không gian thạch thất để ép con mồi phải tự bộc lộ vị trí.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ánh mắt lóe lên một tia quyết tuyệt. Đây chính là khoảnh khắc hắn đưa lưng về phía vực thẳm để đánh cược. Bàn tay trái còn lành lặn nhanh như chớp bấm ra một đạo pháp quyết phức tạp, đánh thẳng vào trung tâm đồ án bát quái. Hắn không dùng mộc linh lực để đối kháng, mà kích hoạt trận bàn Viêm Hỏa Trận đã âm thầm chôn dưới đài sen từ lúc tháo dỡ bài vị tổ tiên.
"Mộc sinh Hỏa, thiêu cho ta!"
Hắn gầm lên một tiếng trầm đục. Toàn bộ mộc linh khí tinh thuần đang bị sợi xích hút lấy lập tức trở thành chất dẫn cháy hoàn hảo, thuận theo trận pháp mà bạo phát. Một cột lửa đỏ rực bùng lên từ dưới khe nứt, cuộn xoáy mang theo bạo liệt hỏa linh lực đánh thẳng vào thân xích. Lực lượng tương khắc điên cuồng va chạm, hất văng đoạn xích sắt khổng lồ lên tận trần hang.
Cục diện vừa được xoay chuyển, thế nhưng cái giá phải trả cho việc dùng mưu kế bẻ gãy dòng chảy linh mạch lại vô cùng tàn khốc. Trận pháp phản phệ dội ngược trở lại người thi triển, trực tiếp bỏ qua lớp Kim Cương Phù phòng ngự bên ngoài. Lâm Mặc không hề phun ra máu tươi, nhưng toàn bộ phần da thịt trên cánh tay phải của hắn đang nhanh chóng xám xịt lại.
Dưới tác động của tử khí và sự ngắt quãng linh mạch, từng thớ cơ bắp của hắn khô quắt, thô ráp rồi hóa thành một lớp vỏ cây tàn úa. Cánh tay phải hoàn toàn mất đi tri giác, bị mộc hóa vĩnh viễn, thậm chí một đoạn căn cơ của linh căn mộc thuộc tính trong đan điền cũng bị tước đoạt. Tử khí mượn đường tàn phá sinh cơ, khiến một nửa mái tóc đen nhánh của hắn trong nháy mắt bạc trắng, thọ nguyên bốc hơi ít nhất mười năm.
Hắn lảo đảo lùi lại, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, gồng mình chịu đựng cơn đau thấu xương tủy từ cánh tay đã hóa gỗ. Trên đỉnh đầu, sợi xích bị cột lửa thiêu đốt liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Lớp phù văn rỉ máu bên ngoài vỡ nát từng mảng lớn, để lộ ra vật thể thật sự được giấu kín bên trong lõi xích. Đó hoàn toàn không phải là hắc kim tinh luyện, mà là vô số bộ xương khô của tu sĩ Luyện Khí kỳ bị ép dính chặt vào nhau, dùng oán khí để duy trì hình thể.
Từ trong hốc mắt của một hộp sọ tàn tạ vừa rạn nứt, một vật thể tròn trịa xám xịt mang theo linh vận nồng đậm rơi thẳng xuống. Vật kia lạch cạch nảy lên trên mặt đá thanh thạch, rồi lăn lông lốc đến sát mũi giày Lâm Mặc. Hắn rủ mắt nhìn xuống, đồng tử bỗng chốc co rút đến cực hạn, nhịp tim như ngừng đập trong một cái chớp mắt.
Đó là một viên Trúc Cơ Đan. Dù đã bị tà khí ăn mòn biến thành màu đen kịt, nhưng trên bề mặt đan dược vẫn còn in hằn rõ nét dấu triện luyện đan độc nhất của Lâm gia. Đáng sợ hơn, dấu triện hình lá trúc này không thuộc về nhị đại gia chủ, mà là ấn ký riêng biệt của vị tổ sư khai phái đã được ghi chép trong tộc phả là tọa hóa từ năm trăm năm trước. Vật chứng chí mạng này đập tan mọi giả thuyết trước đó, chứng minh kẻ bị nhốt dưới Trấn Ma Uyên không chỉ đơn thuần là một con yêu ma xa lạ.
Chưa kịp để Lâm Mặc cúi người thu lấy viên đan dược tà hóa, từ sâu dưới đáy vực bỗng truyền lên một tiếng thở dài tang tóc. Âm thanh không lớn, nhưng lại mang theo uy áp của thần thức vượt xa cảnh giới Trúc Cơ, hung hăng nghiền ép màng nhĩ hắn.
"Mạt pháp... tử tôn... cuối cùng cũng có kẻ mang theo Mộc Bản Nguyên tới đây cúng tế..."
Giọng nói khàn đục, mang theo âm hưởng quen thuộc của công pháp Lâm gia vang vọng khắp thạch thất. Cùng lúc đó, toàn bộ nền đá dưới chân Lâm Mặc ầm ầm sụp đổ, kéo theo cả hắn và đài sen chìm thẳng vào màn đêm sâu thẳm của Trấn Ma Uyên.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, kéo theo mảng lớn trận văn phòng ngự vỡ vụn thành từng mảnh linh quang xám xịt. Tử khí từ sợi xích lan tràn như nọc độc, cấp tốc ăn mòn mạng lưới rễ cây trên đỉnh đầu, biến những chồi non thành lớp tro tàn lả tả rơi xuống.
Lâm Mặc lập tức thu hồi thần thức đang tỏa ra, ép sát thân thể vào góc khuất của đài sen để tránh dư chấn. Hắn tuyệt đối không dùng linh lực ngưng tụ linh tráo bảo hộ. Tử khí từ Trấn Ma Uyên mang đặc tính cắn nuốt sinh cơ, càng dùng mộc linh lực chống đỡ thì tốc độ bị đồng hóa diễn ra càng nhanh.
Thay vào đó, hắn cắn răng rút từ túi trữ vật ra một lá Kim Cương Phù bậc hai hạ phẩm, trực tiếp dán lên ngực áo. Tầng ánh sáng vàng nhạt mang rực rỡ kim thuộc tính vừa lóe lên đã bị tử khí xung quanh ép cho kêu xèo xèo, mỏng đi trông thấy chỉ sau vài nhịp thở.
Dường như cảm nhận được mộc linh khí dồi dào trên trần hang đã bị cắt đứt, sinh vật dưới đáy vực gầm lên một tiếng tức tưởi. Sợi xích đen ngòm đang găm trên trần đá đột ngột chuyển hướng. Nó không thu về mà vặn xoắn lại như một con mãng xà khổng lồ, quét ngang qua không gian chật hẹp.
Lực đạo kinh người đập gãy vụn hai cây cột đá chống đỡ bệ thờ, ép Lâm Mặc phải rời khỏi nơi ẩn nấp. Hai chân hắn đạp mạnh xuống nền thanh thạch, mượn lực lộn vòng sang bên trái. Sợi xích xẹt qua vị trí hắn vừa đứng, cày xới mặt đá thành một rãnh sâu hoắm, tàn phá luôn cả một góc đồ án bát quái.
Nó không dùng thần thức để nhìn, mà dò tìm bằng dao động sinh cơ.
Ý nghĩ vừa định hình, Lâm Mặc liền vung tay ném ra ba viên Tinh Thiết Châu về ba hướng khác nhau. Mỗi viên châu đều được hắn cẩn thận khắc sẵn một tia hỏa linh lực mỏng manh. Khi chạm mặt đất, chúng liền nổ tung tạo ra ba luồng sóng nhiệt giả tạo, mô phỏng hoàn hảo nhiệt lượng cơ thể của tu sĩ Luyện Khí kỳ.
Quả nhiên, đầu xích khựng lại giữa không trung, phân vân trong nửa nhịp thở. Nhưng thực thể dưới vực sâu không hề ngu ngốc để bị lừa lâu. Lớp bùa chú rỉ máu trên thân xích đột nhiên rực sáng, phóng ra vô số sợi tơ máu nhỏ li ti đan thành một tấm lưới khổng lồ càn quét toàn bộ thạch thất.
Trận pháp ảo ảnh mà ba viên châu tạo ra lập tức tan biến khi chạm phải tơ máu. Chút hỏa linh lực mỏng manh bị dập tắt chỉ trong chớp mắt. Lâm Mặc nhíu mày, biết thuật tàng hình hay đánh lạc hướng bằng linh khí lúc này đều vô dụng trước một đòn dò xét bao trùm không gian.
Hắn không lùi nữa mà chủ động tiến lên một bước, tay trái nắm chặt thanh Thanh Trúc Kiếm đã sứt mẻ. Lưỡi kiếm không chém vào sợi xích đang lao tới, mà cắm ngập xuống chính rãnh nứt đang trào ra tử khí xám tro trên đài sen. Nơi đây chính là mắt trận nối thẳng xuống cội nguồn Trấn Ma Uyên.
Mượn trận diệt tà, mộc hỏa tương sinh.
Lâm Mặc gầm khẽ, rót toàn bộ ba thành linh lực hệ Hỏa hiếm hoi còn sót lại trong cơ thể vào chuôi kiếm. Thanh Trúc Kiếm vốn là pháp khí hệ Mộc, nay bị cưỡng ép dung nạp Hỏa linh lực liền phát ra tiếng rên rỉ chói tai. Thân kiếm bốc cháy phừng phừng, hóa thành một ngọn đuốc rực rỡ cắm thẳng vào tâm điểm của mạch tử khí.
Ngọn lửa mượn nhờ đặc tính dễ cháy của mộc linh khí tàn dư, men theo dòng chất lỏng xám tro bùng lên, cháy ngược thẳng xuống vực sâu. Một tiếng thét chói tai đầy đau đớn từ dưới đáy Trấn Ma Uyên vọng lên, kéo theo sợi xích đen điên cuồng rút về để tự bảo vệ bản thể.
Nhưng cái giá mà Lâm Mặc phải trả hoàn toàn tương xứng với đòn đánh cược. Thanh Trúc Kiếm, pháp khí bản mệnh cấp thấp theo hắn mười năm, do không chịu nổi sự xung đột thuộc tính đã triệt để vỡ nát thành mùn cưa. Lực phản chấn từ việc hủy binh khí khiến tay trái hắn tê rần. Từng thớ cơ từ cổ tay đến khuỷu tay co rút kịch liệt, da thịt khô nứt bong tróc như vỏ cây già do bị hỏa độc tự thân cắn trả, khiến hắn hoàn toàn mất đi khả năng cầm nắm pháp quyết.
Sợi xích đã rút đi, không gian trong thạch thất tạm thời chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của Lâm Mặc. Thế nhưng, thứ mà đầu xích vô tình để lại trên nền đá lại khiến cục diện rẽ sang một hướng tăm tối hơn.
Tại nơi đầu xích vừa cày xới ban nãy, một mảnh kim loại hình bán nguyệt đã rơi ra từ lớp bùa chú rỉ máu. Mảnh kim loại tỏa ra vầng sáng màu đỏ sậm, kiên cường chống lại sự ăn mòn của tử khí xung quanh. Trên bề mặt nó khắc rõ đồ đằng Hỏa Nha, gia huy đặc trưng của Tôn gia, kẻ thù truyền kiếp của Lâm gia tại vùng Nam Cương.
Sự xuất hiện của vật chứng này đập tan mọi giả thuyết trước đó. Tôn gia không chỉ chèn ép Lâm gia ngoài phường thị, mà chúng đã thọc sâu vào cấm địa, trực tiếp nhúng tay vào việc phá hoại linh mạch từ hàng chục năm trước. Khối Hỏa Nha Lệnh này chính là thứ mỏ neo giúp sinh vật dưới Trấn Ma Uyên định vị được đài sen để vươn xích lên công kích.
ân xích bỗng nhiên sáng rực lên, tỏa ra một luồng hắc khí tanh tưởi dập tắt ngay lập tức ba đốm lửa nhỏ nhoi. Sinh vật dưới đáy Trấn Ma Uyên đã nhận ra mình bị lừa. Tiếng gầm rống từ vực sâu chuyển thành một tràng cười lanh lảnh ma quái. Sợi xích khổng lồ không quật lung tung nữa mà đột ngột rung lên bần bật, phân tách lớp tà khí bên ngoài thành hàng chục sợi tơ máu vươn dài. Những sợi tơ này đan chéo vào nhau giữa không trung, tạo thành một tấm lưới đỏ ngòm mang theo hàn ý thấu xương, từ từ siết chặt toàn bộ không gian thạch thất.
Lâm Mặc lùi lại đến khi lưng chạm vào vách đá lạnh ngắt. Hắn hiểu rõ tơ máu này chuyên khắc chế ngũ hành linh khí, nếu dùng pháp thuật thông thường đánh vào chỉ như ném bùn nhão vào biển lớn. Ánh mắt hắn lóe lên một tia quyết đoán, bàn tay trái nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật. Một tấm mộc thuẫn màu xanh sẫm lớn bằng nửa người bay ra, trên mặt khắc hình ba lá trúc xếp chồng lên nhau. Đây là Thanh Mộc Thuẫn, pháp khí phòng ngự bậc hai trung phẩm do chính tay đại trưởng lão luyện chế cho hắn trước lúc lâm chung.
Đáng tiếc linh khí hệ mộc lại là thức ăn ngon nhất cho tử khí.
Lâm Mặc không truyền linh lực vào khiên để tạo màng bảo vệ như cách thức thông thường. Hắn cắn mạnh vào mặt trong má lấy sự tỉnh táo, tay phải kẹp lấy ba tấm Liệt Hỏa Phù bậc một đỉnh phong, dán chặt lên mặt sau của Thanh Mộc Thuẫn. Cổ tay hắn vung mạnh, ném thẳng tấm mộc thuẫn mang theo dao động sinh cơ dồi dào lao vút về phía sợi xích chính đang lơ lửng giữa phòng. Sinh vật dưới vực sâu lập tức bị cỗ mộc linh khí tinh thuần thu hút. Toàn bộ lưới tơ máu khựng lại, rồi như bầy đỉa đói đánh hơi thấy mùi máu, chúng quay ngoắt lại bủa vây lấy tấm khiên, điên cuồng cắn nuốt lớp linh quang xanh biếc.
Ngay khoảnh khắc tơ máu quấn chặt lấy Thanh Mộc Thuẫn, Lâm Mặc quát khẽ một tiếng.
Bạo cho ta!
Thần thức của hắn kết nối với ba tấm Liệt Hỏa Phù đồng loạt kích nổ. Mộc sinh Hỏa, lượng linh khí khổng lồ từ tấm khiên pháp khí lập tức trở thành củi khô thượng hạng, đẩy uy lực của ngọn lửa lên gấp mười lần. Một ngọn lửa màu cam rực rỡ mang theo dương khí cuồn cuộn bùng lên giữa thạch thất, thiêu đốt lớp tơ máu phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Tà khí âm hàn bị dương hỏa khắc chế thảm liệt, bốc hơi thành từng đám khói trắng đục che khuất tầm nhìn.
Sự phản kích bất ngờ khiến thực thể dưới Trấn Ma Uyên phẫn nộ tột độ. Nó nhận ra kẻ tu sĩ nhỏ bé này dám dùng chính pháp khí bổn mạng làm mồi nhử để phá vỡ thế phong tỏa. Không chần chừ thêm một nhịp nào, đầu xích đen ngòm dứt khoát tự bẻ gãy đoạn kim loại đang bốc cháy, vứt bỏ hoàn toàn phần tơ máu bị nhiễm hỏa khí. Cùng lúc đó, phần thân xích còn lại rung lên một tần số cực kỳ quỷ dị. Một làn sóng âm vô hình mang theo oán khí ngút trời từ đáy vực xoáy thẳng lên, từ bỏ công kích vật lý để đánh úp trực diện vào linh hồn.
Lâm Mặc không kịp thi triển pháp quyết phong bế thính giác. Sóng âm tà ác xuyên qua màng nhĩ, nện thẳng một đòn búa tạ vào thức hải của hắn. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim tẩm độc đồng loạt đâm sâu vào đại não, cắn xé từng luồng suy nghĩ. Để bảo toàn thần hồn không bị oán khí đồng hóa thành phế nhân ngây dại, Lâm Mặc buộc phải đưa ra một cái giá vô cùng tàn nhẫn. Hắn vận chuyển tĩnh tâm quyết, nghiến răng chủ động chặt đứt một phần ba thần thức đang phóng ra ngoài thăm dò của chính mình.
Sự xé rách thần thức mang đến hệ lụy thảm khốc ngay tức khắc. Mắt trái của Lâm Mặc đột ngột tối sầm lại, thị lực hoàn toàn biến mất, thế giới trong tầm nhìn chỉ còn lại một mảng xám xịt mờ ảo. Nhãn cầu trái rủ xuống vô hồn, nhưng hắn không rên rỉ nửa lời. Việc tự đoạn thần thức giúp hắn chặt đứt sợi dây liên kết với đòn tấn công âm ba, đồng thời tranh thủ được một nhịp thở quý giá khi ngọn lửa dương khí vẫn còn đang cháy rực giữa không trung.
Nhờ ánh lửa cam rực rỡ hắt xuống miệng khe nứt sâu thẳm, con mắt phải còn lại của Lâm Mặc cuối cùng cũng nhìn thấu được chân tướng bên dưới Trấn Ma Uyên. Đồng tử hắn co rút lại cực độ trước cảnh tượng không tưởng. Sợi xích đen ngòm không hề được nối liền với một con yêu thú hoang cổ nào cả. Dưới đáy vực sâu là một bàn cờ trận pháp bằng đồng thau khổng lồ đang trôi nổi lơ lửng giữa biển tử khí. Và thứ đang thao túng sợi xích, không ngừng hấp thụ sinh cơ của Tử Trúc Lĩnh bao năm qua, lại là một cái xác khô mặc đạo bào tàn tạ của Thanh Vân Tông, bị hàng ngàn rễ trúc đâm xuyên qua lồng ngực, ghim chặt vào vị trí mắt trận trung tâm.
ân xích bỗng nhiên sáng rực lên. Một luồng sóng âm xám xịt mang theo oán khí ngút trời quét ngang không gian thạch thất. Áp lực vô hình này nặng nề tựa như một ngọn núi nhỏ đè xuống, khiến tầng không khí xung quanh lập tức vặn vẹo. Ba viên Tinh Thiết Châu bị sóng âm xẹt qua liền vỡ vụn thành bột mịn trước khi kịp chạm đất. Sinh vật dưới đáy Trấn Ma Uyên đã nhận ra trò lừa gạt tẻ nhạt này. Nó lập tức từ bỏ việc dò tìm bằng nhiệt lượng, chuyển sang kích hoạt trận pháp khóa chặt khí tức mộc linh căn thuần túy đang tỏa ra từ cơ thể Lâm Mặc. Đầu xích rít gào trong không khí, vẽ ra một đường vòng cung đen ngòm, lấy tốc độ xé gió đâm thẳng về phía ngực trái của hắn.
Lâm Mặc cắn chặt bắp trong môi đến rỉ máu để mượn cơn đau duy trì sự tỉnh táo trước áp lực thần thức đang bủa vây. Hắn không lùi lại mà đột ngột vung tay phải, búng ra một giọt Tử Trúc Linh Dịch pha loãng về góc phải căn phòng. Hành động này thoạt nhìn giống như một nỗ lực tuyệt vọng nhằm đánh lạc hướng kẻ thù lần thứ hai bằng mộc linh khí tinh thuần. Đầu xích hình đầu lâu khẽ khựng lại một phần mười nhịp thở, nhưng sự phẫn nộ đã lấn át bản năng tham lam. Nó dứt khoát bỏ qua giọt linh dịch, tăng tốc độ xuyên thủng màn khói, quyết tâm đóng đinh gã tu sĩ Luyện Khí xảo quyệt này xuống mặt đá thanh thạch.
Mọi tính toán đều nằm gọn trong dự liệu của vị trưởng lão Dược Viên. Hắn vốn không mong một giọt linh dịch rẻ tiền có thể dụ dỗ được ác vật ngàn năm, mà chỉ cần đối phương giữ nguyên quỹ đạo tấn công trực diện. Ngay khi đầu xích lao qua mép của đồ án bát quái đã vỡ nát, Lâm Mặc đập mạnh lòng bàn tay trái xuống nền đất. Một lá Thổ Lao Phù bậc hai thượng phẩm vốn được hắn âm thầm giấu dưới lớp gạch vụn từ trước lập tức bốc cháy. Bất ngờ thay, mục tiêu phong tỏa của phù lục không phải là sợi xích, mà là lỗ hổng nơi chiếc đinh Thiên Xu vừa bị rút ra.
Bốn bức tường đất nén chặt mọc lên từ hư không, đâm sầm vào khe nứt đang phun trào tử khí. Sự can thiệp thô bạo này ép dòng chảy của đoạn mộc linh mạch dưới lòng đất phải đổi hướng đột ngột. Linh khí bị dồn nén đến cực hạn va chạm với lớp hỏa phù văn tàn dư của bệ thờ, lập tức tạo ra một vụ nổ địa mạch quy mô nhỏ. Một cột lửa xen lẫn bùn lầy nực mùi lưu huỳnh phun trào thẳng đứng, đánh bật thân xích đen ngòm văng ngược lên trần hang. Tiếng va chạm chát chúa vang lên khi hàng loạt bùa chú rỉ máu trên xích sắt bị hỏa linh lực nguyên bản thiêu đốt xèo xèo.
Thế nhưng, việc cưỡng ép thay đổi dòng chảy linh mạch ngay dưới chân mình đòi hỏi một cái giá vô cùng tàn khốc. Dư chấn từ vụ nổ địa mạch bùng phát quá gần khiến tầng kim quang bảo hộ trên ngực Lâm Mặc vỡ nát hoàn toàn. Luồng tà hỏa xám xịt liếm trọn lấy phần thân dưới của hắn. Chiếc giày tơ tằm dệt bằng hỏa hoán bố bên chân trái lập tức hóa thành tro bụi. Lớp da thịt từ mắt cá đến tận đầu gối trái của Lâm Mặc không hề chảy máu, mà nhanh chóng khô quắt lại, xám ngoét và cứng đờ như một khúc gỗ mục.
Cảm giác tê dại lạnh buốt truyền dọc từ bắp chân lên tận đại não khiến hắn lảo đảo suýt ngã. Toàn bộ hệ thống kinh mạch vận chuyển linh lực ở chân trái đã bị tử khí xâm thực đến mức thạch hóa, vĩnh viễn mất đi khả năng lưu thông mộc linh khí. Từ nay về sau, tốc độ di chuyển và khả năng thi triển khinh thân thuật của hắn sẽ sụt giảm ít nhất ba thành. Đổi lại cái giá tàn khốc đó, sợi xích quỷ dị tạm thời bị ghim chặt trên trần thạch thất bởi áp lực liên tục của cột lửa địa mạch, tạo ra một khoảng trống sinh tử vô giá.
Trận nhãn vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn.
Lâm Mặc lẩm bẩm trong miệng, khó nhọc kéo lê cái chân trái cứng đờ lùi về sát vách đá để tránh sức nóng. Đôi mắt hắn dán chặt vào đài sen trung tâm đang bị ngọn lửa bùn lầy bao phủ.
Ngươi muốn dùng mộc linh mạch để phá phong ấn, ta liền tự tay phế bỏ đoạn linh mạch này.
Bên dưới Trấn Ma Uyên lập tức vọng lên một tiếng gầm rống chấn động tâm can, mang theo sự thống khổ và oán độc không thể che giấu. Cột lửa địa mạch dần suy yếu, nhưng nó đã thành công làm lộ ra một khoảng trống sâu hoắm bên dưới lớp lõi của bệ thờ. Tại đó, một mảnh ngọc giản màu đỏ như máu đang thoi thóp tỏa ra những nhịp đập yếu ớt, hoàn toàn đối lập với tử khí xung quanh. Sự xuất hiện của vật chứng mới này lập tức khiến đồng tử Lâm Mặc co rút lại, bởi hắn nhận rõ hoa văn gia huy của Tôn gia được khắc chìm trên bề mặt ngọc giản.
ân xích bỗng nhiên rực sáng, phóng ra hàng loạt sợi tơ máu đâm thủng ba luồng sóng nhiệt giả tạo. Ác vật lập tức nhận ra sự sai lệch trong dao động linh khí. Đầu xích mang hình thù quỷ dị không thèm bận tâm đến tàn dư của Tinh Thiết Châu nữa, mà trực tiếp chuyển hướng cắm phập xuống nền đá thanh thạch. Nó không tấn công Lâm Mặc, mà tàn nhẫn cắn nuốt thẳng vào mạch nước ngầm mang mộc linh khí đang chảy róc rách dưới chân hắn. Kẻ địch dưới vực sâu đã thay đổi chiến thuật, dùng cách triệt để nhất là rút cạn sinh cơ của toàn bộ không gian thạch thất để ép con mồi phải tự bộc lộ vị trí.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ánh mắt lóe lên một tia quyết tuyệt. Đây chính là khoảnh khắc hắn đưa lưng về phía vực thẳm để đánh cược. Bàn tay trái còn lành lặn nhanh như chớp bấm ra một đạo pháp quyết phức tạp, đánh thẳng vào trung tâm đồ án bát quái. Hắn không dùng mộc linh lực để đối kháng, mà kích hoạt trận bàn Viêm Hỏa Trận đã âm thầm chôn dưới đài sen từ lúc tháo dỡ bài vị tổ tiên.
"Mộc sinh Hỏa, thiêu cho ta!"
Hắn gầm lên một tiếng trầm đục. Toàn bộ mộc linh khí tinh thuần đang bị sợi xích hút lấy lập tức trở thành chất dẫn cháy hoàn hảo, thuận theo trận pháp mà bạo phát. Một cột lửa đỏ rực bùng lên từ dưới khe nứt, cuộn xoáy mang theo bạo liệt hỏa linh lực đánh thẳng vào thân xích. Lực lượng tương khắc điên cuồng va chạm, hất văng đoạn xích sắt khổng lồ lên tận trần hang.
Cục diện vừa được xoay chuyển, thế nhưng cái giá phải trả cho việc dùng mưu kế bẻ gãy dòng chảy linh mạch lại vô cùng tàn khốc. Trận pháp phản phệ dội ngược trở lại người thi triển, trực tiếp bỏ qua lớp Kim Cương Phù phòng ngự bên ngoài. Lâm Mặc không hề phun ra máu tươi, nhưng toàn bộ phần da thịt trên cánh tay phải của hắn đang nhanh chóng xám xịt lại.
Dưới tác động của tử khí và sự ngắt quãng linh mạch, từng thớ cơ bắp của hắn khô quắt, thô ráp rồi hóa thành một lớp vỏ cây tàn úa. Cánh tay phải hoàn toàn mất đi tri giác, bị mộc hóa vĩnh viễn, thậm chí một đoạn căn cơ của linh căn mộc thuộc tính trong đan điền cũng bị tước đoạt. Tử khí mượn đường tàn phá sinh cơ, khiến một nửa mái tóc đen nhánh của hắn trong nháy mắt bạc trắng, thọ nguyên bốc hơi ít nhất mười năm.
Hắn lảo đảo lùi lại, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, gồng mình chịu đựng cơn đau thấu xương tủy từ cánh tay đã hóa gỗ. Trên đỉnh đầu, sợi xích bị cột lửa thiêu đốt liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Lớp phù văn rỉ máu bên ngoài vỡ nát từng mảng lớn, để lộ ra vật thể thật sự được giấu kín bên trong lõi xích. Đó hoàn toàn không phải là hắc kim tinh luyện, mà là vô số bộ xương khô của tu sĩ Luyện Khí kỳ bị ép dính chặt vào nhau, dùng oán khí để duy trì hình thể.
Từ trong hốc mắt của một hộp sọ tàn tạ vừa rạn nứt, một vật thể tròn trịa xám xịt mang theo linh vận nồng đậm rơi thẳng xuống. Vật kia lạch cạch nảy lên trên mặt đá thanh thạch, rồi lăn lông lốc đến sát mũi giày Lâm Mặc. Hắn rủ mắt nhìn xuống, đồng tử bỗng chốc co rút đến cực hạn, nhịp tim như ngừng đập trong một cái chớp mắt.
Đó là một viên Trúc Cơ Đan. Dù đã bị tà khí ăn mòn biến thành màu đen kịt, nhưng trên bề mặt đan dược vẫn còn in hằn rõ nét dấu triện luyện đan độc nhất của Lâm gia. Đáng sợ hơn, dấu triện hình lá trúc này không thuộc về nhị đại gia chủ, mà là ấn ký riêng biệt của vị tổ sư khai phái đã được ghi chép trong tộc phả là tọa hóa từ năm trăm năm trước. Vật chứng chí mạng này đập tan mọi giả thuyết trước đó, chứng minh kẻ bị nhốt dưới Trấn Ma Uyên không chỉ đơn thuần là một con yêu ma xa lạ.
Chưa kịp để Lâm Mặc cúi người thu lấy viên đan dược tà hóa, từ sâu dưới đáy vực bỗng truyền lên một tiếng thở dài tang tóc. Âm thanh không lớn, nhưng lại mang theo uy áp của thần thức vượt xa cảnh giới Trúc Cơ, hung hăng nghiền ép màng nhĩ hắn.
"Mạt pháp... tử tôn... cuối cùng cũng có kẻ mang theo Mộc Bản Nguyên tới đây cúng tế..."
Giọng nói khàn đục, mang theo âm hưởng quen thuộc của công pháp Lâm gia vang vọng khắp thạch thất. Cùng lúc đó, toàn bộ nền đá dưới chân Lâm Mặc ầm ầm sụp đổ, kéo theo cả hắn và đài sen chìm thẳng vào màn đêm sâu thẳm của Trấn Ma Uyên.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.