Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 104: Rễ Trúc Lôi Bí Vật

Đăng: 21/07/2026 19:26 3,637 từ 4 lượt đọc
Âm hưởng từ đáy vực vừa dứt, một cỗ thần thức lạnh lẽo như vạn năm hàn băng dội thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Không gian thạch thất vốn đã chật hẹp bỗng chốc vặn vẹo. Từng luồng hắc khí hóa thành những sợi tơ nhện vô hình, hung hăng siết chặt lấy linh lực đang lưu chuyển trong cơ thể hắn. Đây tuyệt đối không phải là uy áp Trúc Cơ kỳ có thể sở hữu, mà là cảnh giới Kim Đan, thậm chí còn cao hơn thế nữa.

Lâm Mặc không lùi lại. Hắn biết rõ lùi bước lúc này đồng nghĩa với việc giao nộp toàn bộ quyền khống chế tâm trí cho lão quái vật dưới Trấn Ma Uyên. Bàn tay trái gượng gạo lật úp, ngón cái hung hăng ấn mạnh vào lòng bàn tay phải đang tê rần. Một lá bùa màu vàng sậm mang tên Khô Mộc Phùng Xuân Phù được kích hoạt ngay tức khắc. Thay vì dùng để chữa thương như lẽ thường, hắn lại ép mộc linh lực tinh thuần từ lá bùa bạo phát ngược vào huyệt Lao Cung.

Mộc khí bùng nổ tạo ra một lớp sương mù xanh nhạt, che giấu đi dao động chân thực của giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong đan điền. Đây chính là đòn nhử. Hắn cố tình phơi bày linh lực hệ mộc thông thường của gia tộc ra ngoài, tạo ra ảo giác rằng cội nguồn sinh cơ của hắn chỉ có bấy nhiêu. Sợi tơ thần thức từ đáy vực lập tức cắn câu, điên cuồng lao vào xâu xé lớp sương mù xanh nhạt kia để cắn nuốt.

Nhưng sinh vật dưới đáy vực không phải là một con dã thú mất trí. Chỉ qua nửa nhịp thở, giọng nói khàn đục kia lại vang lên, mang theo ý vị trào phúng lạnh lẽo.

"Khôn vặt... Dùng Khô Mộc Phù để che đậy Bản Nguyên, ngươi tưởng gạt được lão phu?"

Ngay lập tức, thế công thay đổi. Lão quái vật từ bỏ việc cắn nuốt linh lực, chuyển sang ngưng tụ thần thức thành một cây châm nhọn hoắt tà ác. Cây châm xé gió lao đi, trực tiếp đâm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc nhằm tước đoạt quyền khống chế thức hải từ bên trong.

Ngay khoảnh khắc sinh tử, Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ném thẳng viên đan dược tà hóa có khắc ấn ký lá trúc về phía khe nứt. Đồng thời, hắn dồn toàn bộ tàn lực kích phát trận bàn tùy thân của Trưởng lão Dược Viên. Một luồng sáng xanh từ mười hai cây Tử Trúc ngàn năm còn sót lại trên mặt đất lập tức cộng hưởng với trận bàn, tạo thành một tấm thuẫn mộc linh hình bát giác chắn ngang không trung. Cây châm thần thức va chạm với tấm thuẫn, phát ra tiếng rạn nứt chói tai.

Tấm thuẫn vỡ nát thành vô số điểm sáng ảm đạm. Trận bàn trong tay Lâm Mặc nứt toác thành ba mảnh, linh tính hoàn toàn tiêu tán. Đây vốn là pháp khí truyền thừa của mạch Dược Viên, nay đã triệt để phế bỏ. Cái giá phải trả không dừng lại ở đó. Lực phản chấn từ thần thức Kim Đan mang theo tính ăn mòn tà ác xuyên qua tàn dư của trận bàn, dội thẳng vào cánh tay trái của hắn. Ba đầu ngón tay của Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu đen kịt, móng tay rụng lả tả xuống nền thanh thạch. Cảm giác đau đớn bị tước đoạt hoàn toàn, thay bằng sự hoại tử lạnh lẽo lan dọc theo kinh mạch ngoại vi. Hắn đã vĩnh viễn mất đi cảm giác ở ba ngón tay này, một tổn thất chí mạng đối với sự nghiệp của một Luyện Khí sư.

Viên đan dược tà hóa rơi qua khe nứt, chạm vào lớp sương mù xám tro dưới đáy vực liền bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa màu u lam kỳ dị chiếu rọi một góc Trấn Ma Uyên, xua tan đi màn đêm tăm tối. Cảnh tượng hiện ra khiến da đầu Lâm Mặc tê dại, hô hấp đình trệ. Dưới đáy vực sâu thẳm hoàn toàn không có kết giới phong ấn yêu ma nào cả. Nơi đó là một đài tế khổng lồ hình bát giác, được xếp chồng lên nhau bởi hàng ngàn mảnh bạch cốt tản mát khí tức của tu sĩ Trúc Cơ.

Giữa trung tâm đài tế bạch cốt, vô số sợi xích sắt khắc đầy phù văn rút máu đang cắm ngập vào cơ thể khô héo của một lão giả. Kẻ đó mặc trên người bộ đạo bào thêu hình Tử Trúc viền vàng đã rách nát, trang phục chỉ dành riêng cho gia chủ đời đầu tiên của Lâm gia. Lão giả từ từ ngẩng đầu lên, để lộ hốc mắt trống hoác không có nhãn cầu, tỏa ra lục quang âm hàn.

Trong tay lão, một khối vật chất xám xịt mang hình dáng gốc trúc đang đập từng nhịp liên hồi như một trái tim tà ác. Sự thật phơi bày quá đỗi tàn nhẫn. Vị tổ sư khai phái không hề tọa hóa vì thọ nguyên cạn kiệt, mà đã tự biến mình thành trận nhãn cốt lõi của tòa ác trận này. Suốt năm trăm năm qua, lão đã núp dưới lớp vỏ bọc bảo vệ gia tộc, âm thầm dùng chính tinh huyết và linh mạch của con cháu để duy trì chút tàn mạng lay lắt, chờ đợi cơ hội cướp đoạt Mộc Bản Nguyên.

…tiếng vỡ vụn chát chúa. Tấm thuẫn mộc linh hình bát giác chỉ cản được mũi châm thần thức trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, sau đó lập tức rạn nứt thành vô số mạng nhện sáng xanh. Trận bàn Trưởng lão Dược Viên trong tay Lâm Mặc nổ tung, hóa thành một đám bột gỗ tơi tả bay lả tả giữa không trung.

Cái giá phải trả cho việc dùng trận pháp cấp thấp ngạnh kháng uy áp Kim Đan đến ngay lập tức. Lực phản phệ từ mộc trận vỡ nát không khiến Lâm Mặc thổ huyết hay nứt toác kinh mạch, nhưng toàn bộ lớp da thịt trên bàn tay trái của hắn nháy mắt xám ngắt. Hiện tượng "Mộc Hóa Phản Phệ" tàn nhẫn rút cạn hơi ấm, biến năm ngón tay hắn thành những nhánh cây khô khốc, cứng đờ và hoàn toàn mất đi cảm giác.

Dù mất đi pháp khí phòng ngự, ánh mắt Lâm Mặc vẫn giữ vẻ tĩnh lặng đáng sợ. Hắn không xoay người bỏ chạy, mà tận dụng đúng một nhịp mũi châm thần thức bị khựng lại để lên tiếng.

"Tiền bối đã nhận ra ấn ký lá trúc trên viên tà đan kia, hẳn cũng biết rõ chủ nhân của nó là ai." Giọng Lâm Mặc khàn đặc, cố tình hòa lẫn vào tiếng gió rít từ dưới Trấn Ma Uyên. "Nếu ngài đã có thể nhìn thấu Mộc Bản Nguyên trong cơ thể vãn bối, cớ sao lại phải dùng Huyết Sát Trận của Thanh Vân Tông để hút lấy chút sinh cơ tàn tạ từ con cháu Tử Trúc Lĩnh?"

Đây là một bước thử dò đầy hung hiểm của vị tân Trưởng lão Dược Viên. Hắn muốn mượn viên tà đan vừa ném xuống vực để xác nhận mối liên hệ thực sự giữa sinh vật tà ác này và vị tổ sư lập tộc.

Mũi châm thần thức đang lơ lửng cách mi tâm Lâm Mặc chưa tới ba tấc đột ngột rung lên rồi tan rã thành sương đen. Lão quái vật dưới vực sâu dường như đã bắt được viên đan dược. Một tiếng cười khùng khục, rợn người vẳng lên từ vách đá thanh thạch, xua tan đi lớp chướng khí xung quanh.

"Tổ sư? Bọn tiểu bối Lâm gia các ngươi vẫn luôn gọi tên nghịch đồ Lâm Đạo Tiên là tổ sư sao?" Lão quái vật gằn từng chữ, mỗi âm tiết phát ra đều mang theo oán khí ngút trời làm nhiệt độ thạch thất giảm mạnh. "Năm trăm năm trước, gã mượn sức mạnh của ta để kết đan, sau đó lại hèn hạ cắt bỏ chính tâm ma của mình dung hợp với ta rồi phong ấn dưới Trấn Ma Uyên này. Ấn ký lá trúc đó... chính là thứ gã dùng để giam cầm linh trí của ta, ép ta làm trận nhãn hộ tộc cho các ngươi!"

Bí mật kinh thiên động địa vừa được hé lộ đánh thẳng vào nhận thức của Lâm Mặc, nhưng bàn tay phải của hắn vẫn âm thầm bấm một đạo pháp quyết giấu kín trong tay áo. Hắn hiểu rõ chênh lệch cảnh giới, tuyệt đối không dại dột dùng linh lực công kích trực diện. Lợi dụng lúc sự chú ý của lão quái vật đang dồn vào những lời oán hận, Lâm Mặc ép một tia Mộc Bản Nguyên chạy dọc theo chân phải, cắm phập xuống nền đất.

Tia linh lực này không phát ra hào quang, mà âm thầm len lỏi vào hệ thống rễ của mười hai cây Tử Trúc ngàn năm còn sót lại. Hắn đang thao túng rễ trúc sinh trưởng điên cuồng dưới lòng đất, đan chéo vào nhau thành một tấm lưới khổng lồ nhằm siết chặt lấy các khe nứt đang phun trào tử khí, trực tiếp cắt đứt nguồn tiếp tế âm mạch của đối phương.

Luồng tử khí bị nghẹn lại đột ngột khiến tràng cười dưới vực sâu lập tức im bặt. Lão quái vật vô cùng nhạy bén, chỉ qua nửa hơi thở đã nhận ra địa hình linh mạch đang bị can thiệp.

"Tiểu bối xảo quyệt, dám dùng rễ trúc đoạn tuyệt âm mạch của ta!" Lão quái vật gầm lên giận dữ.

Không để Lâm Mặc kéo dài thời gian, đối phương dứt khoát từ bỏ việc dùng thần thức nghiền ép. Đoạn xích sắt đen ngòm mang theo bùa chú rỉ máu không tiếp tục lao lên vồ mồi, mà hung hăng quật ngược trở lại, cắm phập vào vách đá Trấn Ma Uyên. Toàn bộ đài sen bằng đá nơi nhị đại gia chủ từng tọa thiền bỗng nhiên rung lên bần bật, sau đó nứt toác ra làm đôi.

Từ trong lõi đài sen vừa vỡ, một gốc rễ cây màu đen nham nhở, to bằng vòng tay người lớn thình lình trồi lên. Nó không mang theo linh khí của mộc hệ, mà tản ra mùi hôi thối của thi thể thối rữa. Đây chính là tàn căn của "Phệ Hồn Ma Mộc" - một vật chứng rành rành cho thấy cấm địa gia tộc đã bị dị hóa từ tận cội nguồn. Đoạn ma căn này vừa xuất hiện liền bùng nổ lực hút bạo liệt, điên cuồng vặn xoắn lấy những chiếc rễ Tử Trúc mà Lâm Mặc vừa điều động, bắt đầu quá trình cắn nuốt ngược lại Mộc Bản Nguyên. Địa mạch dưới chân Lâm Mặc mất đi sự cân bằng, bắt đầu sụt lún nghiêm trọng, tạo thành một độ dốc nguy hiểm kéo tuột mọi thứ về phía miệng vực tối tăm.

Âm thanh chói tai vang lên khi cây châm thần thức va chạm với tấm thuẫn mộc linh hình bát giác. Trận bàn trong tay Lâm Mặc nứt toác thành ba mảnh, hóa thành bột mịn trôi tuột qua kẽ tay. Đổi lại, cây châm tà ác cũng bị chệch hướng, ghim phập vào vách đá thanh thạch khiến một mảng phù văn phòng ngự cổ xưa bốc cháy ngùn ngụt. Lực phản chấn không đánh vào ngực để gây nội thương như lẽ thường, mà truyền thẳng theo cánh tay trái vốn đã mộc hóa của hắn. Từng mảng da thịt xám xịt trên cánh tay này khô quắt lại, kinh mạch bên trong vỡ vụn hóa thành dăm gỗ, triệt để trở thành một nhánh cây chết khô mất đi hoàn toàn tri giác.

Đây chính là cái giá hắn chấp nhận đánh đổi để câu lấy một nhịp thở. Ngay khi tấm thuẫn vỡ nát, đạo pháp quyết Lâm Mặc giấu kín trong tay áo phải cuối cùng cũng hoàn tất. Mục tiêu của hắn căn bản không phải là dùng trận bàn ngăn cản lão quái vật cắn nuốt. Viên đan dược tà hóa mang ấn ký lá trúc mà hắn ném xuống khe nứt lúc nãy mới là sát chiêu thực sự.

Tử Trúc Tụ Linh, Trảm Căn!

Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, ngón tay phải bấm mạnh vào huyệt Thái Xung. Dưới đáy Trấn Ma Uyên, viên đan dược đang rơi tự do bỗng nhiên bừng sáng. Ấn ký lá trúc trên bề mặt đan dược cộng hưởng mãnh liệt với pháp quyết của Lâm Mặc, đóng vai trò như một thỏi nam châm định vị. Toàn bộ mạng lưới rễ cây Tử Trúc ngàn năm đang cắm sâu trong lòng đất lập tức bạo động. Hàng vạn sợi rễ gai góc bỗng chốc hóa thành những mũi giáo mộc linh sắc bén, mượn trận đồ cũ đồng loạt đâm ngược vào trung tâm luồng hắc khí đang dâng trào. Hắn đang dùng chính trận nhãn do tổ sư thiết lập để khóa chặt oán khí Kim Đan.

Tiểu bối to gan! Dám mượn đạo của Lâm Đạo Tiên để áp chế lão phu?

Giọng nói dưới vực sâu rống lên, mang theo sự kinh nộ xen lẫn giễu cợt. Lão quái vật ngay lập tức nhìn thấu mưu kế mượn lực đánh lực này. Nhận ra việc dùng thần thức công kích từ xa không thể phá vỡ sự liên kết của rễ trúc, đối phương đột ngột thay đổi chiến thuật. Lão buông bỏ hoàn toàn lớp hắc khí phòng ngự bản thể, trực tiếp ép một lượng lớn tử khí thâm nhập vào mạch nước ngầm đang lưu chuyển dưới chân ngọn núi.

Chỉ trong ba nhịp thở, mạch nước ngầm mang theo linh khí hệ thủy trong vắt bỗng chuyển sang màu đen đặc bốc mùi xác ươn. Thủy sinh Mộc, nhưng thứ nước độc này lại đang điên cuồng ăn mòn rễ cây Tử Trúc. Lâm Mặc cảm nhận rõ rệt sinh cơ của ngọn núi đang bị rút cạn. Hắn đã ép được lão quái vật đổi thế, nhưng hậu quả để lại vô cùng tàn khốc. Toàn bộ mộc linh mạch cấp sơ giai của Tử Trúc Lĩnh bắt đầu xuất hiện dấu hiệu vẩn đục. Nếu không chặt đứt liên kết, gia tộc sẽ triệt để mất đi vùng đất tu luyện này.

Ngươi muốn giữ lại gốc trúc này, hay muốn giữ lại cái mạng nhỏ?

Tiếng cười âm hiểm vang vọng từ khe nứt hòa cùng tiếng xích sắt va chạm chát chúa. Dưới lực kéo của những sợi rễ đã bị nhiễm độc, một cỗ quan tài bằng đồng thau rỉ sét từ từ bị đội lên khỏi miệng vực. Bề mặt nắp quan tài không dán bùa chú phong ấn ma vật, mà lại được khắc chìm toàn bộ sáu mươi tư điều gia quy của Lâm gia bằng một loại chu sa pha lẫn máu đen.

Sự xuất hiện của cỗ quan tài đồng chính là vật chứng lật ngược hoàn toàn nhận thức của hắn về cấm địa. Lâm Mặc lùi lại nửa bước, gót chân đạp phải mảnh vỡ của đài sen. Ánh mắt hắn găm chặt vào trung tâm nắp quan tài, nơi một luồng sáng xanh nhạt đang thoi thóp nhấp nháy theo từng nhịp đập dị thường. Đó không phải là nhịp tim của yêu ma, mà là dao động của một nửa giọt Mộc Bản Nguyên thứ hai, thứ cội nguồn sức mạnh vốn dĩ đã biến mất cùng vị tổ sư khai phái năm trăm năm về trước.

...một tiếng rạn nứt chói tai. Tấm thuẫn mộc linh hình bát giác chỉ chống đỡ được nửa nhịp thở trước khi vỡ vụn thành vô số điểm sáng xanh lả tả rơi xuống. Cây châm thần thức tà ác xuyên thủng phòng ngự, sượt qua gò má phải của Lâm Mặc, cày xới một đường máu sâu hoắm rồi ghim thẳng vào vách đá phía sau. Một mảng vách đá thanh thạch được khắc trận văn kiên cố tức khắc hóa thành bột mịn xám xịt. Cùng lúc đó, mạch nước ngầm mang theo tử khí kịch độc dưới đáy vực bắt đầu sôi sục, điên cuồng cuộn trào lên trên. Dòng nước đen ngòm này mang theo tính chất ăn mòn cực mạnh, hung hăng bao vây lấy hệ thống rễ Tử Trúc đang cắm sâu quanh khu vực đài sen.

Lâm Mặc hiểu rõ, một khi để tử khí ngấm vào đoạn rễ chính, mộc linh mạch cấp hai của toàn bộ Tử Trúc Lĩnh sẽ triệt để ô nhiễm. Ánh mắt hắn lóe lên một tia tàn nhẫn, tay phải đột ngột vung lên, tế ra ba tấm Viêm Dương Phù bậc hai. Hắn không ném bùa về phía kẻ địch dưới vực sâu, mà vung tay dán thẳng lên cánh tay trái đã hóa thành gỗ khô của chính mình. Sự quyết đoán này vượt ngoài dự liệu của kẻ thù.

"Mộc sinh Hỏa, phần thiêu!"

Giọng hắn khàn đặc vang lên giữa thạch thất u ám. Khối gỗ hoại tử trên tay trái lập tức bốc cháy dữ dội, mượn sinh cơ tàn lụi cuối cùng để kích phát ra một ngọn lửa thuần dương đỏ rực. Ngọn lửa này không tản mạn vào không khí mà men theo sự dẫn dắt của pháp quyết, tuôn trào thẳng xuống nền đá đang nứt nẻ. Dòng lửa dương cương hóa thành một lưỡi đao rực rỡ, trực tiếp chém ngang dòng nước đen đang dâng lên từ khe nứt. Hắn dùng chính một phần thân thể đã phế bỏ làm vật dẫn bùng phát linh lực, tạo ra một bức tường lửa cách tuyệt rễ trúc với tử khí.

Dưới đáy Trấn Ma Uyên, tiếng dây xích xát vào nhau vang lên bần bật. Lão quái vật lập tức nhận ra ý đồ tráng sĩ chặt tay của tên vãn bối, liền hừ lạnh một tiếng đầy oán độc. Lão dứt khoát từ bỏ việc dùng thần thức công kích thức hải, đổi sang chiến thuật triệt để phá hủy căn cơ. Toàn bộ tử khí dưới vực nhanh chóng ngưng tụ lại, hóa thành một bàn tay khổng lồ đen kịt. Bàn tay này vươn lên từ vực thẳm, bỏ qua sự thiêu đốt của Viêm Dương Phù, hung hăng tóm chặt lấy đoạn rễ chính của cội Tử Trúc ngàn năm.

Một lực kéo kinh hồn bạo phát, ý đồ muốn nhổ tận gốc rễ linh mạch, kéo tuột cả nền móng ngọn núi xuống bồi táng. Lực kéo khủng khiếp khiến toàn bộ không gian thạch thất rung chuyển dữ dội, từng mảng đá lớn trên trần ầm ầm trút xuống như mưa. Lâm Mặc cắn rách đầu lưỡi, không tiếc đại giới phun một ngụm tinh huyết đỏ tươi lên chiếc trận bàn Dược Viên đang nứt nẻ trong lòng bàn tay phải. Trận văn trên mặt bàn gỗ hấp thụ tinh huyết, lập tức lóe lên ánh sáng xanh chói lòa tột độ. Nó cưỡng ép mười hai cây Tử Trúc trên mặt đất dốc cạn linh khí tích lũy trăm năm, dồn toàn bộ sức mạnh duy trì độ bám cho đoạn rễ chính.

Sự đối kháng trực diện giữa trận pháp gia tộc và sức mạnh tà ác khiến không gian quanh đài sen vặn vẹo thành những gợn sóng mắt thường có thể thấy được. Đánh đổi cho khoảnh khắc giằng co kịch liệt này là một cái giá vô cùng thê thảm. Cánh tay trái của Lâm Mặc hoàn toàn cháy rụi thành tro bụi, rụng lả tả xuống nền đất lạnh lẽo, vĩnh viễn mất đi khả năng phục hồi. Cùng lúc đó, trận bàn trong tay hắn phát ra một tiếng nổ trầm đục, vỡ nát thành năm mảnh gỗ vụn, triệt để mất đi linh tính.

Nhưng chính nhờ lực phản chấn cực mạnh từ việc hạch tâm trận pháp tự hủy, đoạn rễ chính đang bị bàn tay tử khí tóm chặt bỗng nhiên giật ngược lên trên với sức mạnh vô song. Đòn thế bất ngờ này thành công xé toạc bàn tay đen ngòm, đồng thời kéo theo một vật thể khổng lồ từ vách đá sâu thẳm dưới cấm địa. Một tiếng ầm vang dội cất lên, đài sen bằng đá vỡ nát tươm, để lộ ra thứ vừa bị rễ trúc lôi lên khỏi bóng tối. Đó hoàn toàn không phải là yêu ma hay pháp bảo tà môn, mà là một trái tim bằng gỗ khổng lồ, rễ phụ chằng chịt cắm sâu vào vách đá Trấn Ma Uyên.

Trái tim mộc mạc ấy đang đập từng nhịp nặng nề, mỗi nhịp đập lại rỉ ra thứ nhựa cây đen kịch mang đậm khí tức công pháp của nhị đại gia chủ. Lão quái vật dưới đáy vực đột nhiên phát ra một tràng cười cuồng loạn, âm thanh ma sát gắt gao vào vách đá xen lẫn sự oán độc thấu xương.

"Ngươi tưởng kẻ cướp đoạt mộc linh mạch là lão phu sao? Nhìn cho kỹ đi, hậu duệ vô tri, xem tổ tiên của các ngươi đã nuôi dưỡng thứ gì!"
0