Chương 95: Nghe Thấy Những Tiếng Ong Ong
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,531 từ
3 lượt đọc
Luồng linh khí mộc thuộc tính vốn dĩ êm đềm nay hóa thành một con giao long cuồng nộ, gầm rít lao thẳng vào khe hở sau cánh cửa đồng thau. Nền đá thanh thạch dưới chân Lâm Mặc run lên bần bật, từng mảng rêu xanh bám trên vách thạch thất nháy mắt héo úa, rụng lả tả như tro bụi. Lực hút từ mặt cờ rách nát kia không chỉ nhắm vào linh nhãn, mà còn tham lam kéo theo cả pháp lực trong cơ thể hắn. Cảm giác trống rỗng ập đến, linh lực trong đan điền tựa như hồ nước bị chọc thủng đáy, lao xao tuôn chảy ra ngoài, ép thần thức của hắn phải thu hẹp lại quanh thân để tự vệ.
Gia chủ, không thể để nó hút cạn linh nhãn, cắt đứt đường đi của mạch ngầm ngay!
Lâm Cảnh Hán nghiến răng gầm lên, bàn tay trái còn lành lặn gắt gao bám lấy rìa hố sụt để khỏi bị luồng âm phong cuốn đi. Lão hiểu rõ, nếu để cờ trận này tước đoạt toàn bộ mộc khí, gốc Tử Trúc ngàn năm trên đỉnh núi sẽ chết khô, toàn bộ căn cơ của Lâm gia cũng theo đó mà diệt vong. Lời lão vừa dứt, một đạo u quang từ lá cờ bỗng nhiên chớp lóe, hóa thành hàng chục sợi tơ xám ngoét, mang theo tử khí nồng đậm quấn siết lấy phần gốc của linh nhãn đang rạn nứt.
Lâm Mặc lùi lại nửa bước, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua bàn tay khô khốc vẫn đang hờ hững giữ chặt cán cờ. Hắn không vội vung kiếm chém thẳng vào mặt cờ, bởi thứ ma vật này tuyệt đối có trận văn phản chấn hộ thể, đánh bừa chỉ chuốc lấy thiệt thòi. Hai tay hắn bấm niệm pháp quyết, từ trong tay áo phóng ra ba tấm Thanh Mộc Hộ Trận Phù. Ba lá bùa hóa thành ba tấm khiên ánh sáng xanh lục, xếp chồng lên nhau chắn ngang giữa linh nhãn và cánh cửa đồng thau. Đây chỉ là đòn nhử, mục đích thực sự của hắn là kéo dãn sự chú ý của luồng tử trận.
Đúng như dự liệu, bàn tay xám ngoét kia khẽ động. Những ngón tay da bọc xương gõ nhẹ lên cán cờ một nhịp, thay đổi trận vị. Lực hút đột ngột dừng lại, chuyển thành một đợt sóng xung kích mang độc tính ăn mòn. Ba tấm khiên mộc linh vừa hình thành chưa đầy một hơi thở đã bị tử khí đánh thủng lỗ chỗ, vỡ vụn thành từng đốm sáng nhạt nhòa. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đối thủ đổi chiêu phá bùa, Lâm Mặc đã phóng thần thức khóa chặt một điểm yếu trên nền thạch thất.
Hắn đạp mạnh chân xuống nền đất, mượn lực lao vọt về phía góc phải của linh nhãn, tránh đi luồng sóng xung kích. Trong tay hắn hiện ra một chiếc vòng đồng rỉ sét, bên trên khắc chằng chịt các ký tự cổ xưa, chính là Khóa Linh Hoàn truyền thừa từ đời trước.
Khóa mạch, định căn!
Lâm Mặc quát khẽ, dồn toàn bộ mộc linh lực tinh thuần nhất cắm phập chiếc vòng đồng xuống giao điểm của ba đường vân đá ngay cạnh linh nhãn. Khóa Linh Hoàn cắm xuống, mượn nhờ địa thế của thạch thất lập tức sinh ra một trận đồ bát quái mờ ảo, cưỡng ép phong bế miệng lỗ hổng linh mạch. Dòng thác linh khí đang cuồn cuộn chảy về phía cánh cửa bị cắt đứt cái rụp. Mặt cờ trận rách nát mất đi nguồn cung cấp, phát ra một tiếng rít the thé như quỷ khóc.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép ngắt đoạn tử trận bằng pháp bảo mộc thuộc tính không hề nhỏ. Lực phản phệ từ cờ trận không đánh vào kinh mạch, mà men theo sự kết nối của Khóa Linh Hoàn giội ngược thẳng vào cánh tay phải của Lâm Mặc. Không có máu tuôn xối xả, nhưng toàn bộ vùng da từ mu bàn tay lên đến khuỷu tay của hắn lập tức nhăn nheo, bong tróc như vỏ cây mục. Thọ nguyên và sinh cơ tại vùng cơ thể này bị tử khí tước đoạt vĩnh viễn, khiến cánh tay phải xám xịt, run rẩy, pháp lực lưu thông qua đây hoàn toàn tê liệt.
Bàn tay xám ngoét sau khe cửa dường như nhận ra kẻ cản trở đã dùng bạo lực khóa mạch. Nó chậm rãi rụt lại vào trong bóng tối, không hề vương vấn. Nhưng trước khi biến mất, một âm thanh vỡ vụn khô khốc vang lên. Cán cờ trận gãy gập làm đôi, phần vải rách nát bốc cháy thành ngọn lửa màu lục thảm. Từ trong đống tro tàn của cờ trận, một viên hạt châu nhỏ cỡ ngón tay cái, đục ngầu và không ngừng rỉ ra thứ dịch nhờn màu đen, chậm rãi lăn lông lốc về phía mũi giày của Lâm Mặc.
nổi đầy gân xanh, tay phải vút ra một đạo ô quang cắm phập xuống giao điểm mạch ngầm. Đó chính là Khóa Linh Hoàn, một kiện trung phẩm pháp khí do đích thân hắn luyện chế từ lõi rễ Tử Trúc. Vòng tròn đen tuyền vừa chạm đất liền xoay tít, cắm sâu vào lớp đá thanh thạch rồi bung tỏa ra một mạng lưới linh văn nhằng nhịt. Bát quái trận đồ cỡ nhỏ lập tức hình thành, cưỡng ép khóa chặt toàn bộ linh khí mộc thuộc tính đang trào ngược, cắt đứt đường dẫn nối thẳng vào mặt cờ.
Bàn tay xám ngoét phía sau khe cửa đồng thau khựng lại giữa không trung. Nó dường như nhận ra ba tấm phù lục ban nãy chỉ là mồi nhử, còn sát chiêu thực sự chính là việc phong tỏa địa mạch. Những ngón tay khô khốc không gõ lên cán cờ nữa, mà đột ngột vươn dài ra, móng tay sắc nhọn xé rách không khí tạo thành những tiếng rít chói tai. Thay vì tiếp tục cắn nuốt linh khí, ma vật lập tức đổi chiến thuật, truyền thẳng một luồng thi độc đen ngòm theo dọc cán cờ dội thẳng vào mạng lưới linh văn của Khóa Linh Hoàn.
Một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên giữa thạch thất u tối. Mạng lưới ánh sáng xanh lục bảo vệ mạch ngầm bốc khói nghi ngút, từng đường nét trận văn bị thi độc ăn mòn đứt gãy liên tục. Lâm Mặc biến sắc, hai tay điên cuồng biến ảo pháp quyết để duy trì sự liên kết thần thức với pháp khí. Tuy nhiên, luồng tử khí kia mang theo một cỗ oán niệm vặn vẹo cực kỳ khủng bố, tựa như hàng vạn cây kim độc đâm thẳng vào thức hải của hắn.
Gia chủ, mau chặt đứt liên kết thần thức, đó là Hủ Hồn Độc của ma tu Trúc Cơ kỳ!
Lâm Cảnh Hán gào lên thê thảm, lê lết thân tàn về phía góc tường để tránh luồng dư ba đang lan rộng. Lão vừa dứt lời thì Khóa Linh Hoàn đã phát ra một tiếng răng rắc giòn giã, bề mặt pháp khí nứt toác ra một rãnh sâu hoắm. Không đợi Lâm Mặc kịp thu hồi thần niệm, ma vật đã mượn đường thông qua vết nứt pháp khí, giáng trả một đòn tàn nhẫn vào linh hồn kẻ dám ngáng đường.
Lâm Mặc chỉ cảm thấy vòm họng khô khốc, một luồng âm hàn chạy dọc từ lòng bàn tay phải thẳng lên bả vai. Cái giá phải trả đến ngay tức khắc. Pháp khí bản mệnh bị tổn hại nghiêm trọng, khiến bóng của hắn in trên vách đá đột nhiên vặn vẹo rồi đứt lìa một mảng. Tóc mai hai bên thái dương Lâm Mặc lập tức bạc trắng, năm chiếc móng tay trên bàn tay phải đen kịt lại rồi bong tróc rớt xuống nền đá, tước đi hoàn toàn xúc giác của nửa cánh tay.
Dù phải chịu thương tổn quỷ dị, đòn đánh cược của Lâm Mặc đã thành công câu được một nhịp thở quý giá. Sự ngưng trệ ngắn ngủi của luồng tử khí giúp linh nhãn dưới chân hắn tạm thời ổn định lại, không còn dấu hiệu sụp đổ. Ngay trong khoảnh khắc ma vật bận rộn phá hủy Khóa Linh Hoàn, Lâm Mặc cắn răng chịu đựng cơn đau buốt tận óc, tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật. Một xấp ba mươi sáu lá bùa màu vàng rực bay vút ra, lơ lửng xếp thành hình một thanh kiếm ánh sáng nhắm thẳng vào khe hở cửa đồng.
Ngươi đã thích ăn mòn trận văn, vậy thì nếm thử Phá Ma Phù Trận đi!
Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, thần thức còn sót lại dốc toàn lực kích nổ trận phù. Ba mươi sáu lá bùa đồng loạt bốc cháy, không tạo ra hỏa hoạn hay vụ nổ vật lý, mà phóng ra một luồng sóng âm dương tương khắc quét ngang thạch thất. Ánh sáng vàng rực rỡ mang theo chí dương chi khí hung hăng đập thẳng vào bàn tay xám ngoét. Lớp da bọc xương tiếp xúc với sóng âm dương liền xèo xèo bốc khói, để lộ ra những đường gân xanh đen bên dưới.
Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, bàn tay ma quái kia có dấu hiệu rụt lại. Nó vội vã buông cán cờ, lùi về phía sau khe cửa đồng thau để tránh né luồng sáng chí dương. Nhưng ngay khi mảng da xám ngoét bị cháy rụi, một hình xăm mờ nhạt hình chiếc lá Tử Trúc hiện ra trên mu bàn tay khô khốc. Lâm Mặc đứng sững lại, đồng tử co rút kịch liệt, mọi động tác tiếp theo đều cứng đờ giữa không trung.
Đó không phải là dấu ấn ma đạo phương xa. Ký hiệu chiếc lá Tử Trúc với ba đường gân tía vắt ngang chính là gia huy độc quyền của Lâm gia đời thứ nhất, thứ chỉ được khắc lên pháp thể của những tu sĩ đã bồi đắp căn cơ bằng Tử Trúc Linh Dịch thuần khiết nhất. Ma vật đang muốn hủy diệt toàn tộc kia, lại mang trên mình ấn ký của chính liệt tổ liệt tông Lâm gia.
trán lấm tấm mồ hôi lạnh, bàn tay trái vung lên một đạo thanh quang. Vật được phóng ra không phải là phi kiếm sắc bén, mà là một đoạn rễ Tử Trúc trăm năm tuổi đã được luyện hóa thành mộc đinh. Thay vì đánh thẳng vào mặt cờ tà môn, Lâm Mặc đâm phập cọc gỗ xuống một kẽ nứt nham thạch cách linh nhãn ba thước. Nơi đó chính là điểm hội tụ của một nhánh địa mạch phụ, đang bị tử khí mượn đường để rút lấy mộc linh.
Rễ trúc vừa cắm xuống, Lâm Mặc lập tức truyền vào một tia thần thức mang theo bản nguyên mộc khí. Đoạn mộc đinh điên cuồng sinh trưởng, đâm tua tủa những rễ phụ bám chặt lấy vách đá, tạo thành một chiếc mỏ neo tự nhiên khóa cứng dòng chảy của mạch ngầm. Lực hút từ mặt cờ đen đột ngột mất đi nguồn cung cấp, khiến vòng xoáy tử khí trên không trung khựng lại, phát ra những tiếng rít gào chói tai như quỷ khóc. Địa hình thạch thất rung chuyển, luồng linh khí mộc thuộc tính được giải phóng liền tràn ngược trở lại, tạm thời ổn định áp lực xé rách linh nhãn.
Bàn tay khô khốc sau khe cửa đồng thau khẽ khựng lại giữa không trung. Kẻ thù giấu mặt hiển nhiên đã nhận ra mưu đồ mượn sức địa mạch của tên tiểu bối Luyện Khí kỳ, liền từ bỏ việc cưỡng ép cướp đoạt. Những ngón tay xám ngoét đột ngột buông cán cờ, bấm ra một đạo pháp quyết vặn vẹo mang theo sát ý lạnh buốt. Mặt cờ rách nát không còn hút linh khí nữa, mà bùng lên một ngọn lửa màu lục sẫm, ngưng tụ thành một giọt chất lỏng đặc quánh mùi hủ thi.
Giọt chất lỏng vừa xuất hiện, nhiệt độ trong thạch thất giảm mạnh đến mức vách đá kết tủa một lớp sương muối đen kịt. Không nhắm vào ngực hay đầu, giọt Hủ Hồn Độc bắn thẳng vào cái bóng của Lâm Mặc đang in trên nền thạch thanh. Tốc độ của ma pháp này vượt xa khả năng né tránh của tu sĩ Luyện Khí, lại công kích qua môi giới tà môn khiến các loại bùa chú phòng ngự thông thường trở nên vô dụng.
Ngay khi cái bóng bị đánh trúng, Lâm Mặc cảm thấy một cỗ hàn ý sắc lẹm cắt phăng sự liên kết giữa thần hồn và thân thể. Lớp vải bọc quanh ống chân trái của hắn vỡ nát thành từng mảnh bụi xám. Phần da thịt từ mắt cá lên đến đầu gối lập tức mất đi độ đàn hồi, khô quắt lại và chuyển sang màu trắng bệch như đá vôi. Khớp xương chân trái hoàn toàn đông cứng, tước đoạt vĩnh viễn khả năng di chuyển linh hoạt của hắn trong trận chiến này. Đồng thời, miếng ngọc bội hộ thân đeo bên hông cũng phát ra tiếng rắc chói tai, vỡ thành ba mảnh rớt xuống đất.
Mặc nhi, lùi lại, chân của ngươi đang bị thạch hóa!
Lâm Cảnh Hán kinh hãi gào lên, cố gắng dùng tay trái ném ra một tấm thổ thuẫn phù chắn trước mặt chất cháu. Thế nhưng, Lâm Mặc không lùi bước, ánh mắt hắn ghim chặt vào giọt chất lỏng đang tiếp tục ăn mòn cái bóng của mình trên mặt đất. Hắn cắn chặt răng, dứt khoát rút thanh chủy thủ ném mạnh, ghim thẳng chuôi dao vào chính cái bóng của mình để mượn linh tính binh khí khóa chặt tốc độ lây lan của Hủ Hồn Độc.
Cái giá phải trả để bảo vệ linh nhãn đã mở ra một biến số tồi tệ hơn. Mộc đinh khóa chặt địa mạch khiến linh khí không thể thoát ra, kết hợp với tàn dư tử khí từ mặt cờ tạo thành một khối năng lượng hỗn loạn bành trướng ngay giữa thạch thất. Áp lực chèn ép làm vách đá nứt toác, từng mảng trần hang bắt đầu sụp xuống. Bàn tay xám ngoét kia dường như chỉ chờ đợi khoảnh khắc phong ấn vỡ vụn này, liền vươn móng vuốt bám chặt lấy mép cửa đồng thau.
Một tiếng kim loại ma sát nhức óc vang lên, cánh cửa đồng thau vốn chỉ mở ba tấc nay bị một lực lượng thô bạo kéo toạc ra hai thước. Từ trong bóng tối đỏ ối, một thân ảnh mặc đạo bào rách rưới bước ra, kéo theo tiếng xiềng xích loảng xoảng nện xuống nền đá. Kẻ đó không có khuôn mặt, chỉ có một hốc mắt sâu hoắm đang rực cháy ngọn lửa ma trơi, gắt gao nhìn chằm chằm vào gốc Tử Trúc ngàn năm đang chập chờn hư ảnh phía trên đỉnh đầu.
trán lấm tấm mồ hôi lạnh, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật. Chân trái của hắn lúc này đã bị thạch hóa vặn vẹo, mỗi bước di chuyển đều như kéo theo tảng đá ngàn cân, khiến thế thân pháp chệch đi nửa tấc. Chính nửa tấc sai lệch đầy gượng ép này lại vô tình giúp hắn né được đạo Hủ Hồn Độc thứ hai vừa phóng ra từ cái bóng dưới mặt đất. Cùng lúc đó, tấm Thổ Thuẫn Phù do Lâm Cảnh Hán ném tới vừa vặn bung mở, hóa thành bức tường đất nâu vàng chắn ngang luồng âm phong tanh tưởi đang ập đến.
Lão gia chủ, giữ vững trận bàn, tuyệt đối đừng để linh khí tản mạn!
Lâm Mặc gầm lên, mượn lực đẩy từ bức tường đất đang rạn nứt để lao thẳng tới góc phải của linh nhãn. Hắn không nhắm kiếm vào cán cờ trận vấy máu, cũng chẳng buồn để tâm đến bàn tay khô khốc đang lơ lửng kia. Thần thức của hắn đã nhìn thấu quy luật vận chuyển của Huyết Sát Tụ Âm Trận qua lớp sương mù. Kẻ địch muốn dùng cờ trận để hút cạn mộc khí, vậy hắn sẽ chủ động cắt đứt đường dẫn, ép linh mạch tại trận nhãn tự bạo một góc để tạo ra linh lực phản phệ cường đại.
Bàn tay xám ngoét dường như có linh trí cực cao, ngay lập tức nhận ra ý đồ ngọc đá cùng vỡ của tu sĩ trẻ tuổi. Những ngón tay da bọc xương đột ngột buông cán cờ, kết thành một đạo pháp ấn quỷ dị mang hình dáng đầu lâu. Luồng tử khí đang cuồn cuộn hút vào bỗng nhiên đảo ngược chiều, tuôn trào ra ngoài, hóa thành hàng ngàn mũi kim xám đen hung hăng đâm thẳng vào cái bóng của Lâm Mặc in trên vách đá. Kẻ địch đã dứt khoát đổi chiến thuật, từ cướp đoạt linh mạch chuyển sang trực tiếp giảo sát thần hồn thông qua bóng tối.
Một cơn đau buốt óc xẹt qua, khiến tầm nhìn của Lâm Mặc tối sầm lại. Không thể chần chừ thêm nửa nhịp thở, hắn cắn răng lật tay, gọi ra một đoạn rễ Tử Trúc khô héo đã được khắc kín linh văn tịnh hóa. Đây là vật phẩm hạch tâm mang theo tia Mộc Bản Nguyên cuối cùng mà hắn cất công ngưng tụ suốt ba năm qua. Không chút do dự, hắn bóp nát đoạn rễ trúc, kích phát toàn bộ linh lực bên trong. Một luồng sinh cơ thuần túy bùng nổ, hóa thành vầng sáng xanh ngọc bao bọc lấy toàn bộ thạch thất, cưỡng ép thanh tẩy đám kim châm tử khí vừa chạm vào mép cái bóng.
Sự va chạm trực diện giữa Mộc Bản Nguyên và Huyết Sát ma khí tạo ra một tiếng nổ trầm đục, chấn động đến mức làm vỡ nát toàn bộ dạ minh châu còn sót lại trên vách tường. Cột linh khí mộc thuộc tính bị nén ép đến cực hạn lập tức bùng lên, hung hăng phản phệ ngược lại khe hở của cánh cửa đồng thau. Bàn tay khô khốc chịu lực chấn động mạnh từ linh mạch, lớp da xám ngoét nứt toác, rỉ ra những giọt chất lỏng đen ngòm rồi vội vã rụt hẳn vào trong bóng tối tĩnh mịch.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho đòn phản kích bẻ gãy thế trận này hoàn toàn không nhỏ. Đoạn rễ Tử Trúc hóa thành tro bụi, tương đương với việc gia tộc mất đi một phần ba nguồn cung cấp linh dịch dự trữ trong mười năm tới. Đáng sợ hơn, cái bóng của Lâm Mặc in trên nền đá đã bị tử khí cắn nuốt mất một góc vai trái, vĩnh viễn không thể khôi phục. Hắn lảo đảo lùi lại hai bước, mắt trái phủ một lớp sương mù xám xịt, hoàn toàn mất đi thị lực, trong khi thính giác chỉ còn nghe thấy những tiếng ong ong ma quái rền rĩ.
Mặc nhi, cờ trận... mau nhìn xem cờ trận!
Giọng Lâm Cảnh Hán khàn đặc, mang theo sự kinh hoàng tột độ phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Lâm Mặc nén cơn đau nhức từ con mắt mù lòa, khập khiễng lê bước tới gần trung tâm hố sụt. Mặt cờ ma đạo sau khi mất đi sự khống chế đã rách bươm, tử khí tan đi, để lộ ra vật cốt lõi được giấu kín bên trong lớp vải liệm tà ác. Đó không phải là xương súc sinh hay pháp khí ma tu, mà là một khối lệnh bài chạm trổ hình mây nước bằng bạch ngọc tinh khiết.
Dưới ánh sáng le lói từ phù lục tàn dư, hai chữ Thanh Vân khắc nổi trên ngọc bài ánh lên sắc lạnh lẽo. Tín vật hạch tâm của đệ nhất danh môn chính phái Nam Cương lại được dùng làm trận nhãn cho một tà trận rút cạn linh mạch. Chưa dừng lại ở đó, từ khe hở ba tấc của cánh cửa đồng thau vừa bị phản phệ đẩy rộng ra thêm một chút, một vật thể tròn lăn lông lốc ra ngoài. Vật đó va vào vách đá rồi dừng ngay dưới chân Lâm Mặc. Đó là một chiếc đầu lâu khô quắt, trên đỉnh sọ vẫn còn cắm chặt cây trâm ngọc bích quen thuộc của đại trưởng lão, người vốn dĩ phải đang bế quan tại cấm địa đỉnh núi từ nửa năm trước.
Gia chủ, không thể để nó hút cạn linh nhãn, cắt đứt đường đi của mạch ngầm ngay!
Lâm Cảnh Hán nghiến răng gầm lên, bàn tay trái còn lành lặn gắt gao bám lấy rìa hố sụt để khỏi bị luồng âm phong cuốn đi. Lão hiểu rõ, nếu để cờ trận này tước đoạt toàn bộ mộc khí, gốc Tử Trúc ngàn năm trên đỉnh núi sẽ chết khô, toàn bộ căn cơ của Lâm gia cũng theo đó mà diệt vong. Lời lão vừa dứt, một đạo u quang từ lá cờ bỗng nhiên chớp lóe, hóa thành hàng chục sợi tơ xám ngoét, mang theo tử khí nồng đậm quấn siết lấy phần gốc của linh nhãn đang rạn nứt.
Lâm Mặc lùi lại nửa bước, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua bàn tay khô khốc vẫn đang hờ hững giữ chặt cán cờ. Hắn không vội vung kiếm chém thẳng vào mặt cờ, bởi thứ ma vật này tuyệt đối có trận văn phản chấn hộ thể, đánh bừa chỉ chuốc lấy thiệt thòi. Hai tay hắn bấm niệm pháp quyết, từ trong tay áo phóng ra ba tấm Thanh Mộc Hộ Trận Phù. Ba lá bùa hóa thành ba tấm khiên ánh sáng xanh lục, xếp chồng lên nhau chắn ngang giữa linh nhãn và cánh cửa đồng thau. Đây chỉ là đòn nhử, mục đích thực sự của hắn là kéo dãn sự chú ý của luồng tử trận.
Đúng như dự liệu, bàn tay xám ngoét kia khẽ động. Những ngón tay da bọc xương gõ nhẹ lên cán cờ một nhịp, thay đổi trận vị. Lực hút đột ngột dừng lại, chuyển thành một đợt sóng xung kích mang độc tính ăn mòn. Ba tấm khiên mộc linh vừa hình thành chưa đầy một hơi thở đã bị tử khí đánh thủng lỗ chỗ, vỡ vụn thành từng đốm sáng nhạt nhòa. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đối thủ đổi chiêu phá bùa, Lâm Mặc đã phóng thần thức khóa chặt một điểm yếu trên nền thạch thất.
Hắn đạp mạnh chân xuống nền đất, mượn lực lao vọt về phía góc phải của linh nhãn, tránh đi luồng sóng xung kích. Trong tay hắn hiện ra một chiếc vòng đồng rỉ sét, bên trên khắc chằng chịt các ký tự cổ xưa, chính là Khóa Linh Hoàn truyền thừa từ đời trước.
Khóa mạch, định căn!
Lâm Mặc quát khẽ, dồn toàn bộ mộc linh lực tinh thuần nhất cắm phập chiếc vòng đồng xuống giao điểm của ba đường vân đá ngay cạnh linh nhãn. Khóa Linh Hoàn cắm xuống, mượn nhờ địa thế của thạch thất lập tức sinh ra một trận đồ bát quái mờ ảo, cưỡng ép phong bế miệng lỗ hổng linh mạch. Dòng thác linh khí đang cuồn cuộn chảy về phía cánh cửa bị cắt đứt cái rụp. Mặt cờ trận rách nát mất đi nguồn cung cấp, phát ra một tiếng rít the thé như quỷ khóc.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép ngắt đoạn tử trận bằng pháp bảo mộc thuộc tính không hề nhỏ. Lực phản phệ từ cờ trận không đánh vào kinh mạch, mà men theo sự kết nối của Khóa Linh Hoàn giội ngược thẳng vào cánh tay phải của Lâm Mặc. Không có máu tuôn xối xả, nhưng toàn bộ vùng da từ mu bàn tay lên đến khuỷu tay của hắn lập tức nhăn nheo, bong tróc như vỏ cây mục. Thọ nguyên và sinh cơ tại vùng cơ thể này bị tử khí tước đoạt vĩnh viễn, khiến cánh tay phải xám xịt, run rẩy, pháp lực lưu thông qua đây hoàn toàn tê liệt.
Bàn tay xám ngoét sau khe cửa dường như nhận ra kẻ cản trở đã dùng bạo lực khóa mạch. Nó chậm rãi rụt lại vào trong bóng tối, không hề vương vấn. Nhưng trước khi biến mất, một âm thanh vỡ vụn khô khốc vang lên. Cán cờ trận gãy gập làm đôi, phần vải rách nát bốc cháy thành ngọn lửa màu lục thảm. Từ trong đống tro tàn của cờ trận, một viên hạt châu nhỏ cỡ ngón tay cái, đục ngầu và không ngừng rỉ ra thứ dịch nhờn màu đen, chậm rãi lăn lông lốc về phía mũi giày của Lâm Mặc.
nổi đầy gân xanh, tay phải vút ra một đạo ô quang cắm phập xuống giao điểm mạch ngầm. Đó chính là Khóa Linh Hoàn, một kiện trung phẩm pháp khí do đích thân hắn luyện chế từ lõi rễ Tử Trúc. Vòng tròn đen tuyền vừa chạm đất liền xoay tít, cắm sâu vào lớp đá thanh thạch rồi bung tỏa ra một mạng lưới linh văn nhằng nhịt. Bát quái trận đồ cỡ nhỏ lập tức hình thành, cưỡng ép khóa chặt toàn bộ linh khí mộc thuộc tính đang trào ngược, cắt đứt đường dẫn nối thẳng vào mặt cờ.
Bàn tay xám ngoét phía sau khe cửa đồng thau khựng lại giữa không trung. Nó dường như nhận ra ba tấm phù lục ban nãy chỉ là mồi nhử, còn sát chiêu thực sự chính là việc phong tỏa địa mạch. Những ngón tay khô khốc không gõ lên cán cờ nữa, mà đột ngột vươn dài ra, móng tay sắc nhọn xé rách không khí tạo thành những tiếng rít chói tai. Thay vì tiếp tục cắn nuốt linh khí, ma vật lập tức đổi chiến thuật, truyền thẳng một luồng thi độc đen ngòm theo dọc cán cờ dội thẳng vào mạng lưới linh văn của Khóa Linh Hoàn.
Một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên giữa thạch thất u tối. Mạng lưới ánh sáng xanh lục bảo vệ mạch ngầm bốc khói nghi ngút, từng đường nét trận văn bị thi độc ăn mòn đứt gãy liên tục. Lâm Mặc biến sắc, hai tay điên cuồng biến ảo pháp quyết để duy trì sự liên kết thần thức với pháp khí. Tuy nhiên, luồng tử khí kia mang theo một cỗ oán niệm vặn vẹo cực kỳ khủng bố, tựa như hàng vạn cây kim độc đâm thẳng vào thức hải của hắn.
Gia chủ, mau chặt đứt liên kết thần thức, đó là Hủ Hồn Độc của ma tu Trúc Cơ kỳ!
Lâm Cảnh Hán gào lên thê thảm, lê lết thân tàn về phía góc tường để tránh luồng dư ba đang lan rộng. Lão vừa dứt lời thì Khóa Linh Hoàn đã phát ra một tiếng răng rắc giòn giã, bề mặt pháp khí nứt toác ra một rãnh sâu hoắm. Không đợi Lâm Mặc kịp thu hồi thần niệm, ma vật đã mượn đường thông qua vết nứt pháp khí, giáng trả một đòn tàn nhẫn vào linh hồn kẻ dám ngáng đường.
Lâm Mặc chỉ cảm thấy vòm họng khô khốc, một luồng âm hàn chạy dọc từ lòng bàn tay phải thẳng lên bả vai. Cái giá phải trả đến ngay tức khắc. Pháp khí bản mệnh bị tổn hại nghiêm trọng, khiến bóng của hắn in trên vách đá đột nhiên vặn vẹo rồi đứt lìa một mảng. Tóc mai hai bên thái dương Lâm Mặc lập tức bạc trắng, năm chiếc móng tay trên bàn tay phải đen kịt lại rồi bong tróc rớt xuống nền đá, tước đi hoàn toàn xúc giác của nửa cánh tay.
Dù phải chịu thương tổn quỷ dị, đòn đánh cược của Lâm Mặc đã thành công câu được một nhịp thở quý giá. Sự ngưng trệ ngắn ngủi của luồng tử khí giúp linh nhãn dưới chân hắn tạm thời ổn định lại, không còn dấu hiệu sụp đổ. Ngay trong khoảnh khắc ma vật bận rộn phá hủy Khóa Linh Hoàn, Lâm Mặc cắn răng chịu đựng cơn đau buốt tận óc, tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật. Một xấp ba mươi sáu lá bùa màu vàng rực bay vút ra, lơ lửng xếp thành hình một thanh kiếm ánh sáng nhắm thẳng vào khe hở cửa đồng.
Ngươi đã thích ăn mòn trận văn, vậy thì nếm thử Phá Ma Phù Trận đi!
Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, thần thức còn sót lại dốc toàn lực kích nổ trận phù. Ba mươi sáu lá bùa đồng loạt bốc cháy, không tạo ra hỏa hoạn hay vụ nổ vật lý, mà phóng ra một luồng sóng âm dương tương khắc quét ngang thạch thất. Ánh sáng vàng rực rỡ mang theo chí dương chi khí hung hăng đập thẳng vào bàn tay xám ngoét. Lớp da bọc xương tiếp xúc với sóng âm dương liền xèo xèo bốc khói, để lộ ra những đường gân xanh đen bên dưới.
Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, bàn tay ma quái kia có dấu hiệu rụt lại. Nó vội vã buông cán cờ, lùi về phía sau khe cửa đồng thau để tránh né luồng sáng chí dương. Nhưng ngay khi mảng da xám ngoét bị cháy rụi, một hình xăm mờ nhạt hình chiếc lá Tử Trúc hiện ra trên mu bàn tay khô khốc. Lâm Mặc đứng sững lại, đồng tử co rút kịch liệt, mọi động tác tiếp theo đều cứng đờ giữa không trung.
Đó không phải là dấu ấn ma đạo phương xa. Ký hiệu chiếc lá Tử Trúc với ba đường gân tía vắt ngang chính là gia huy độc quyền của Lâm gia đời thứ nhất, thứ chỉ được khắc lên pháp thể của những tu sĩ đã bồi đắp căn cơ bằng Tử Trúc Linh Dịch thuần khiết nhất. Ma vật đang muốn hủy diệt toàn tộc kia, lại mang trên mình ấn ký của chính liệt tổ liệt tông Lâm gia.
trán lấm tấm mồ hôi lạnh, bàn tay trái vung lên một đạo thanh quang. Vật được phóng ra không phải là phi kiếm sắc bén, mà là một đoạn rễ Tử Trúc trăm năm tuổi đã được luyện hóa thành mộc đinh. Thay vì đánh thẳng vào mặt cờ tà môn, Lâm Mặc đâm phập cọc gỗ xuống một kẽ nứt nham thạch cách linh nhãn ba thước. Nơi đó chính là điểm hội tụ của một nhánh địa mạch phụ, đang bị tử khí mượn đường để rút lấy mộc linh.
Rễ trúc vừa cắm xuống, Lâm Mặc lập tức truyền vào một tia thần thức mang theo bản nguyên mộc khí. Đoạn mộc đinh điên cuồng sinh trưởng, đâm tua tủa những rễ phụ bám chặt lấy vách đá, tạo thành một chiếc mỏ neo tự nhiên khóa cứng dòng chảy của mạch ngầm. Lực hút từ mặt cờ đen đột ngột mất đi nguồn cung cấp, khiến vòng xoáy tử khí trên không trung khựng lại, phát ra những tiếng rít gào chói tai như quỷ khóc. Địa hình thạch thất rung chuyển, luồng linh khí mộc thuộc tính được giải phóng liền tràn ngược trở lại, tạm thời ổn định áp lực xé rách linh nhãn.
Bàn tay khô khốc sau khe cửa đồng thau khẽ khựng lại giữa không trung. Kẻ thù giấu mặt hiển nhiên đã nhận ra mưu đồ mượn sức địa mạch của tên tiểu bối Luyện Khí kỳ, liền từ bỏ việc cưỡng ép cướp đoạt. Những ngón tay xám ngoét đột ngột buông cán cờ, bấm ra một đạo pháp quyết vặn vẹo mang theo sát ý lạnh buốt. Mặt cờ rách nát không còn hút linh khí nữa, mà bùng lên một ngọn lửa màu lục sẫm, ngưng tụ thành một giọt chất lỏng đặc quánh mùi hủ thi.
Giọt chất lỏng vừa xuất hiện, nhiệt độ trong thạch thất giảm mạnh đến mức vách đá kết tủa một lớp sương muối đen kịt. Không nhắm vào ngực hay đầu, giọt Hủ Hồn Độc bắn thẳng vào cái bóng của Lâm Mặc đang in trên nền thạch thanh. Tốc độ của ma pháp này vượt xa khả năng né tránh của tu sĩ Luyện Khí, lại công kích qua môi giới tà môn khiến các loại bùa chú phòng ngự thông thường trở nên vô dụng.
Ngay khi cái bóng bị đánh trúng, Lâm Mặc cảm thấy một cỗ hàn ý sắc lẹm cắt phăng sự liên kết giữa thần hồn và thân thể. Lớp vải bọc quanh ống chân trái của hắn vỡ nát thành từng mảnh bụi xám. Phần da thịt từ mắt cá lên đến đầu gối lập tức mất đi độ đàn hồi, khô quắt lại và chuyển sang màu trắng bệch như đá vôi. Khớp xương chân trái hoàn toàn đông cứng, tước đoạt vĩnh viễn khả năng di chuyển linh hoạt của hắn trong trận chiến này. Đồng thời, miếng ngọc bội hộ thân đeo bên hông cũng phát ra tiếng rắc chói tai, vỡ thành ba mảnh rớt xuống đất.
Mặc nhi, lùi lại, chân của ngươi đang bị thạch hóa!
Lâm Cảnh Hán kinh hãi gào lên, cố gắng dùng tay trái ném ra một tấm thổ thuẫn phù chắn trước mặt chất cháu. Thế nhưng, Lâm Mặc không lùi bước, ánh mắt hắn ghim chặt vào giọt chất lỏng đang tiếp tục ăn mòn cái bóng của mình trên mặt đất. Hắn cắn chặt răng, dứt khoát rút thanh chủy thủ ném mạnh, ghim thẳng chuôi dao vào chính cái bóng của mình để mượn linh tính binh khí khóa chặt tốc độ lây lan của Hủ Hồn Độc.
Cái giá phải trả để bảo vệ linh nhãn đã mở ra một biến số tồi tệ hơn. Mộc đinh khóa chặt địa mạch khiến linh khí không thể thoát ra, kết hợp với tàn dư tử khí từ mặt cờ tạo thành một khối năng lượng hỗn loạn bành trướng ngay giữa thạch thất. Áp lực chèn ép làm vách đá nứt toác, từng mảng trần hang bắt đầu sụp xuống. Bàn tay xám ngoét kia dường như chỉ chờ đợi khoảnh khắc phong ấn vỡ vụn này, liền vươn móng vuốt bám chặt lấy mép cửa đồng thau.
Một tiếng kim loại ma sát nhức óc vang lên, cánh cửa đồng thau vốn chỉ mở ba tấc nay bị một lực lượng thô bạo kéo toạc ra hai thước. Từ trong bóng tối đỏ ối, một thân ảnh mặc đạo bào rách rưới bước ra, kéo theo tiếng xiềng xích loảng xoảng nện xuống nền đá. Kẻ đó không có khuôn mặt, chỉ có một hốc mắt sâu hoắm đang rực cháy ngọn lửa ma trơi, gắt gao nhìn chằm chằm vào gốc Tử Trúc ngàn năm đang chập chờn hư ảnh phía trên đỉnh đầu.
trán lấm tấm mồ hôi lạnh, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật. Chân trái của hắn lúc này đã bị thạch hóa vặn vẹo, mỗi bước di chuyển đều như kéo theo tảng đá ngàn cân, khiến thế thân pháp chệch đi nửa tấc. Chính nửa tấc sai lệch đầy gượng ép này lại vô tình giúp hắn né được đạo Hủ Hồn Độc thứ hai vừa phóng ra từ cái bóng dưới mặt đất. Cùng lúc đó, tấm Thổ Thuẫn Phù do Lâm Cảnh Hán ném tới vừa vặn bung mở, hóa thành bức tường đất nâu vàng chắn ngang luồng âm phong tanh tưởi đang ập đến.
Lão gia chủ, giữ vững trận bàn, tuyệt đối đừng để linh khí tản mạn!
Lâm Mặc gầm lên, mượn lực đẩy từ bức tường đất đang rạn nứt để lao thẳng tới góc phải của linh nhãn. Hắn không nhắm kiếm vào cán cờ trận vấy máu, cũng chẳng buồn để tâm đến bàn tay khô khốc đang lơ lửng kia. Thần thức của hắn đã nhìn thấu quy luật vận chuyển của Huyết Sát Tụ Âm Trận qua lớp sương mù. Kẻ địch muốn dùng cờ trận để hút cạn mộc khí, vậy hắn sẽ chủ động cắt đứt đường dẫn, ép linh mạch tại trận nhãn tự bạo một góc để tạo ra linh lực phản phệ cường đại.
Bàn tay xám ngoét dường như có linh trí cực cao, ngay lập tức nhận ra ý đồ ngọc đá cùng vỡ của tu sĩ trẻ tuổi. Những ngón tay da bọc xương đột ngột buông cán cờ, kết thành một đạo pháp ấn quỷ dị mang hình dáng đầu lâu. Luồng tử khí đang cuồn cuộn hút vào bỗng nhiên đảo ngược chiều, tuôn trào ra ngoài, hóa thành hàng ngàn mũi kim xám đen hung hăng đâm thẳng vào cái bóng của Lâm Mặc in trên vách đá. Kẻ địch đã dứt khoát đổi chiến thuật, từ cướp đoạt linh mạch chuyển sang trực tiếp giảo sát thần hồn thông qua bóng tối.
Một cơn đau buốt óc xẹt qua, khiến tầm nhìn của Lâm Mặc tối sầm lại. Không thể chần chừ thêm nửa nhịp thở, hắn cắn răng lật tay, gọi ra một đoạn rễ Tử Trúc khô héo đã được khắc kín linh văn tịnh hóa. Đây là vật phẩm hạch tâm mang theo tia Mộc Bản Nguyên cuối cùng mà hắn cất công ngưng tụ suốt ba năm qua. Không chút do dự, hắn bóp nát đoạn rễ trúc, kích phát toàn bộ linh lực bên trong. Một luồng sinh cơ thuần túy bùng nổ, hóa thành vầng sáng xanh ngọc bao bọc lấy toàn bộ thạch thất, cưỡng ép thanh tẩy đám kim châm tử khí vừa chạm vào mép cái bóng.
Sự va chạm trực diện giữa Mộc Bản Nguyên và Huyết Sát ma khí tạo ra một tiếng nổ trầm đục, chấn động đến mức làm vỡ nát toàn bộ dạ minh châu còn sót lại trên vách tường. Cột linh khí mộc thuộc tính bị nén ép đến cực hạn lập tức bùng lên, hung hăng phản phệ ngược lại khe hở của cánh cửa đồng thau. Bàn tay khô khốc chịu lực chấn động mạnh từ linh mạch, lớp da xám ngoét nứt toác, rỉ ra những giọt chất lỏng đen ngòm rồi vội vã rụt hẳn vào trong bóng tối tĩnh mịch.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho đòn phản kích bẻ gãy thế trận này hoàn toàn không nhỏ. Đoạn rễ Tử Trúc hóa thành tro bụi, tương đương với việc gia tộc mất đi một phần ba nguồn cung cấp linh dịch dự trữ trong mười năm tới. Đáng sợ hơn, cái bóng của Lâm Mặc in trên nền đá đã bị tử khí cắn nuốt mất một góc vai trái, vĩnh viễn không thể khôi phục. Hắn lảo đảo lùi lại hai bước, mắt trái phủ một lớp sương mù xám xịt, hoàn toàn mất đi thị lực, trong khi thính giác chỉ còn nghe thấy những tiếng ong ong ma quái rền rĩ.
Mặc nhi, cờ trận... mau nhìn xem cờ trận!
Giọng Lâm Cảnh Hán khàn đặc, mang theo sự kinh hoàng tột độ phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Lâm Mặc nén cơn đau nhức từ con mắt mù lòa, khập khiễng lê bước tới gần trung tâm hố sụt. Mặt cờ ma đạo sau khi mất đi sự khống chế đã rách bươm, tử khí tan đi, để lộ ra vật cốt lõi được giấu kín bên trong lớp vải liệm tà ác. Đó không phải là xương súc sinh hay pháp khí ma tu, mà là một khối lệnh bài chạm trổ hình mây nước bằng bạch ngọc tinh khiết.
Dưới ánh sáng le lói từ phù lục tàn dư, hai chữ Thanh Vân khắc nổi trên ngọc bài ánh lên sắc lạnh lẽo. Tín vật hạch tâm của đệ nhất danh môn chính phái Nam Cương lại được dùng làm trận nhãn cho một tà trận rút cạn linh mạch. Chưa dừng lại ở đó, từ khe hở ba tấc của cánh cửa đồng thau vừa bị phản phệ đẩy rộng ra thêm một chút, một vật thể tròn lăn lông lốc ra ngoài. Vật đó va vào vách đá rồi dừng ngay dưới chân Lâm Mặc. Đó là một chiếc đầu lâu khô quắt, trên đỉnh sọ vẫn còn cắm chặt cây trâm ngọc bích quen thuộc của đại trưởng lão, người vốn dĩ phải đang bế quan tại cấm địa đỉnh núi từ nửa năm trước.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.